Bài viết của Tú Tú, Đệ tử Đại Pháp Sơn Đông Trung Quốc

[MINH HUỆ 22-05-2026] Đây là một vài câu chuyện của tôi trong quá trình tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và giảng chân tướng.

1. Giáo viên nghỉ hưu dùng tiền chân tướng đắc phúc báo

Ở quê tôi có một giáo viên đã nghỉ hưu rất tốt bụng và có tinh thần chính trực cao. Tôi đã tặng thầy tài liệu chân tướng Đại Pháp, thầy rất thích đọc chúng. Thầy nói: “Tài liệu Pháp Luân Đại Pháp của các bạn thật tuyệt vời! Sư phụ giảng rất có đạo lý, và những câu chuyện trong tài liệu rất chân thực. Tôi có thể đọc hết tất cả các số tài liệu của các bạn”. Thầy nói thêm: “Suốt nhiều năm nay, cứ mỗi sáng cuối tuần khoảng 3 giờ sáng, lại có một người đi xe máy đến. Tôi có thể nghe thấy tiếng xe từ trong nhà, và khi trời sáng, tôi xuống nhà lấy tài liệu, chúng đã được đặt vào trong cửa.” Sau khi nghe điều này, tôi vô cùng ngưỡng mộ sự vô tư phó xuất của đồng tu này, và cảm ơn đồng tu. Tôi nói: “Thầy quả là người có duyên”.

Trong vài năm, tôi rời quê nhà lên thành phố sống với con trai và con dâu để chăm sóc cháu gái. Ở đó, tôi gặp một chị đồng tu có thể đổi tiền chân tướng. Chị ấy bảo tôi: “Cô hãy về quê, đem một ít tiền chân tướng cho các đồng tu khác ở đó. Tiền chân tướng là một hạng mục cứu người mà Sư phụ đã khẳng định”. Mỗi lần về quê, tôi đều đến chỗ chị lấy vài nghìn nhân dân tệ, và đưa cho các đồng tu ở chỗ tôi. Nó cũng có thể được dùng để đổi tiền cho những người buôn bán. Vì vậy, thỉnh thoảng tôi lại về quê để đưa tiền chân tướng cho các đồng tu.

Tôi cũng tặng vị thầy giáo nói trên một số tiền chân tướng. Lúc đầu, thầy ấy do dự không muốn nhận và hỏi tôi: “Tôi có thể dùng chúng để mua sắm không?” Tôi nói: “Được, tôi vẫn dùng tiền chân tướng để mua đồ trong thành phố.” Tôi cũng nói với thầy rằng, dùng tiền chân tướng sẽ mang lại phước lành. Thầy nói: “Vậy thì cho tôi hai nghìn đồng để thử trước.” Tôi đã đưa cho thầy.

Một thời gian sau, tôi trở về quê nhà và đến thăm vị thầy giáo ấy. Thầy rất vui khi gặp lại tôi. Thầy nói với tôi: “Cô lại mang đến cho tôi phước lành nữa rồi!” Thầy nói thêm: “Trong cộng đồng Đại Pháp của các bạn quả thật có những người tài giỏi; làm tốt lắm! Những đồng tiền chân tướng này rất tiện dụng, và thậm chí có thể cứu người. Tôi thường bỏ một ít vào túi khi đi chợ, và khi mua sắm tôi chỉ cần lấy ra từng đồng một. Phiên chợ sau, tôi lại mang theo túi, và dường như mỗi lần mua sắm tôi lại nhận được càng nhiều hơn. Tôi thấy điều đó thật kỳ diệu!” Tôi nói: “Sử dụng những đồng tiền chân tướng này cũng là để truyền bá chân tướng Đại Pháp. Nó cũng là để cứu người; nên đó là Thần ban cho thầy”. Thầy nói: “Thì ra là như vậy!”

Sau đó, ông ấy thường xin tôi năm, sáu nghìn, đôi khi là chín nghìn. Tôi hỏi: “Thầy có thể tiêu nhiều như vậy không?” Ông ấy đáp: “Khi người khác cần, tôi sẽ đổi hộ họ.” Tôi nói: “Thầy đang làm một việc rất tốt; chắc chắn thầy sẽ nhận được nhiều phước lành.” Năm nay ông ấy đã hơn bảy mươi tuổi, nhưng vẫn khỏe mạnh và tràn đầy năng lượng, giống như một người trẻ tuổi.

2. Người nhà tin Đại Pháp đắc phúc báo

Con trai tôi năm nay 45 tuổi. Con trai tự lắp đặt và sửa chữa máy lạnh trong thành phố. Con tôi luôn là một người con tốt bụng, luôn nghĩ đến người khác. Con tôi cũng có niềm tin sâu sắc vào Đại Pháp và ủng hộ việc tu luyện của tôi.

Vài năm trước, tôi đến thăm nhà con trai, con nói với tôi: “Mẹ ơi, con có một cuốn sách ở đây.” Tôi hỏi: “Sách gì vậy?” Con tôi đáp: “Đó là bài giảng của Sư phụ, Chuyển Pháp Luân”. Tôi hỏi: “Con lấy ở đâu ra vậy?” Con tôi trả lời: “Có người tặng cho con.” Tôi nói: “Con thật may mắn. Con đã đọc chưa?” Con tôi bảo: “Con đã đọc một lần rồi.” Tôi nói, “Vậy thì hãy học đi.” Con trai tôi lại nói: “Con còn trẻ, lại cần phải kiếm sống. Con không có thời gian để học. Con sẽ chỉ làm người tốt như Sư phụ đã dạy. Mẹ tu thì cứ tu đi, con ủng hộ mẹ”. Tôi nói: “Cũng được thôi. Con biết Đại Pháp tốt mà; cứ làm theo Đại Pháp là được rồi”.

Sau này, con trai tôi có thêm một đứa con thứ hai, một bé gái lanh lợi và ngây thơ. Con bé rất thông minh; ngay khi biết nói, tôi đã dạy con bé đọc chín chữ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Tôi dạy con bé hát những bài hát do các đệ tử Đại Pháp sáng tác, và sau vài lần lặp lại, con bé đã có thể hát được. Mỗi khi tôi phát chính niệm, con bé lại hỏi tôi: “Bà ơi, bà đang làm gì vậy?” Tôi nói: “Bà đang phát chính niệm để trừ tà ác”. Con bé nói: “Cháu cũng phát”, rồi ngồi khoanh chân trước mặt tôi. Đôi khi, con trai tôi lo lắng cháu gái sẽ làm phiền tôi, nên bảo con bé ra ngoài và đừng can nhiễu vào việc bà phát chính niệm.

Vài năm trước, vào một mùa hè, con trai tôi đi làm về và nói với tôi: “Hôm nay con may mắn quá! Con ngã từ chỗ rất cao, ngã xuống đứng vững ngay, không gặp nguy hiểm gì. Con thấy thật kỳ diệu!” Tôi nói: “Tất cả là nhờ con tin tưởng vào Đại Pháp và ủng hộ việc tu luyện của mẹ. Con đã nhận được phước lành từ đó. Sư phụ đã bảo hộ con.” Con trai tôi nói: “Vâng, Sư phụ đã bảo hộ con.”

Một lần khác, con trai tôi đang lái xe về quê. Con trai lên dốc, và ngay khi vừa lên đến đỉnh, phanh bị hỏng, và chiếc xe trượt thẳng xuống lề đường. Khi chỉ còn cách rơi xuống mương một bước thì bỗng có tiếng “cạch” và chiếc xe dừng lại. Không có nguy hiểm gì xảy ra; tất cả là do Sư phụ bảo hộ. Lúc đó, trong xe cũng có hơn chục xấp tiền chân tướng (mỗi xấp trị giá 1.000 Nhân dân tệ), do một đồng tu ở thành phố nhờ con trai mang đến cho tôi.

Năm ngoái khi về quê ăn Tết Nguyên đán, con trai nói với tôi: “Mẹ ơi, con mua một hộp hương. Mùi thơm lắm. Mẹ có thể dùng để dâng hương cho sư phụ.” Tôi nói: “Tốt lắm”.

3. Sau khi bị chấn thương ngón tay

Mùa hè năm nay, vào lúc thu hoạch lúa mì, cô em chồng trong làng nhờ tôi giúp phơi lúa mì. Ăn sáng xong, tôi liền đi xe máy điện đi. Đến nơi, thấy em chồng đã chở về một xe lúa mì, chúng tôi bắt đầu bốc xuống từ xe điện. Cô ấy bốc bên phía Tây, tôi bốc bên phía Đông. Bốc xong, cô ấy đóng tấm chắn lại, phía bên tôi cũng đóng tấm chắn lên, tôi nâng tấm chắn lên. Phía trên có một khoang chứa lúa mì, tôi vừa nâng lên thì lúa mì đổ xuống, rơi vào thùng, tôi liền từ trong thùng móc lúa mì ra ngoài. Lúc đó, em chồng đi tới, không để ý là tôi đang móc lúa mì ở trong, liền nâng tấm chắn lên đóng vào, “cạch” một tiếng, tôi nói: Hỏng rồi, kẹp tay chị rồi. Cô ấy nhìn thấy, vội vàng hạ tấm chắn xuống. Tấm chắn đập đúng vào đốt thứ nhất ngón tay giữa của tôi, cắt ra một vết toác lớn. Tôi dùng tay phải ấn lên, đã nhìn thấy cả xương trắng. Lúc đó vẫn chưa chảy máu, tôi liền dùng tay phải ấn giữ vết thương, một lát sau thì máu bắt đầu nhỏ xuống. Trong lòng tôi thầm nói: Không sao, nếu là máu tốt thì đừng chảy, máu của đệ tử Đại Pháp quý giá, nếu là máu xấu thì cứ chảy đi, tôi là người tu luyện, không cho phép tà ác can nhiễu. Em chồng đến nhìn thấy chảy máu, vội nói: Chị ơi, mau đến bệnh viện băng bó đi. Tôi nói: Không sao đâu. Cũng thật thần kỳ, không hề đau chút nào, tôi nghĩ, đều là Sư phụ đã gánh chịu thay cho đệ tử.

Ngay lúc đó, lời dạy của Sư phụ hiện lên trong tâm trí tôi. Sư phụ giảng:

“Trong tu luyện, dù chư vị gặp phải sự việc hay hay sự việc dở, đó đều là việc tốt cả, bởi vì chính là chư vị tu luyện rồi thì [chúng] mới xuất hiện.” (“Tinh Tấn Yếu Chỉ III” – “Gửi Pháp hội Chicago”)

Vì mười năm trước tôi đã bị thương ở ngón tay này, nên lúc đó tôi không coi trọng nó, và sau này ngón tay này không thể duỗi thẳng ra được và cứ bị cong. Lần này, cảm giác như Sư phụ đang phẫu thuật cho tôi, rạch ra và nắn thẳng nó. Tại sao tôi không cảm thấy đau? Người bình thường cần gây mê để phẫu thuật, tại sao tôi không cảm thấy đau? Tất cả là do Sư phụ chịu đựng thay cho tôi. Sau một lúc, máu ngừng chảy, và tôi nghĩ, tôi sẽ băng bó lại khi về nhà, vì vậy tôi đạp xe điện về nhà.

Khi về đến nhà, tôi thấy có một chậu nước sạch ở ngoài sân, nên tôi rửa sạch vết thương. Tôi phân vân không biết nên dùng gì để băng bó. Vải sẽ nhanh bị ướt. May mắn thay, trên bàn có sẵn giấy vệ sinh, nên tôi dùng nó để băng bó. Sau khi băng bó xong, tôi lại đi xe máy điện quay lại. Em chồng tôi hỏi: “Sao chị lại quay lại? Tay chị bị thương nặng thế này mà, không đau à?” Tôi đáp: “Không đau chút nào.” Tôi giúp cô ấy dọn đống lúa mì sang một bên rồi về nhà.

Khi về đến nhà, giấy vệ sinh đã ướt sũng. Tôi nghĩ, “Tìm cái gì mà không bị ướt chứ?” Tôi nghĩ, “Miếng băng dán y tế thì không nên bị ướt,” thế là tôi tìm một miếng và dán lên. Lúc đó, tôi không coi nó như thuốc cầm máu; tôi chỉ muốn giữ cho nó không bị ướt để không bị gián đoạn công việc. Tôi không nghĩ nhiều về chuyện đó.

Tôi ở nhà bốn ngày. Một đồng tu cần tiền chân tướng, nên tôi đi xe máy điện vào thành phố để lấy và ngủ lại nhà con trai tôi đêm đó. Sáng hôm sau, khi đang rửa bát sau bữa sáng, miếng băng cá nhân của tôi bị rơi ra. Đúng lúc đó, con trai tôi vào bếp lấy đồ. Thấy tay tôi, con trai hỏi: “Mẹ ơi, tay mẹ bị sao vậy?” Tôi nói: “Tấm chắn xe điện cán qua” Con trai tôi nói: “Nặng thế, sao mẹ không đến bệnh viện băng bó?” Tôi nói: “Không sao đâu, không đau.” Con trai tôi nói: “Mẹ đừng rửa bát nữa.” Con trai bảo vợ đi hiệu thuốc mua thuốc sát trùng và gạc để băng bó.

Chiều hôm đó, tôi về nhà vì đồng tu đang đợi tiền chân tướng. Hơn nửa tháng sau, vết thương đã lành hoàn toàn. Điều kỳ diệu hơn nữa là ngón tay trước đây không thể duỗi thẳng giờ đã có thể duỗi thẳng hoàn toàn mà không hề bị tổn thương.

Đệ tử không thể diễn tả hết lòng biết ơn của mình đối với Sư phụ bằng lời nói. Con chỉ có thể tu luyện thật tốt để không phụ lòng sự bảo hộ từ bi của Sư phụ. Cảm ơn Sư phụ!

(Biên tập viên: Trình Cẩn)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/22/510471.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/14/235080.html