Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 25-02-2026] Tôi đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp được 30 năm. Đắm mình trong ân điển của Đại Pháp, tôi đã được tịnh hóa cả về thể chất lẫn tinh thần, tiêu chuẩn đạo đức được đề cao, từ một người hướng nội, khép kín, tôi trở nên vui vẻ và lạc quan.

Những thay đổi ở đồng nghiệp Tiểu Hà

Khi bắt đầu phối hợp với Tiểu Hà để dạy các lớp, tôi cảm nhận được rằng cô ấy không hiểu tôi. Cô ấy có thành kiến với tôi vì tôi là một học viên Đại Pháp. Tiểu Hà rất kiêu ngạo và độc đoán. Tôi thường nghe thấy cô ấy quát mắng học sinh hoặc đập bàn. Mỗi khi nói chuyện với tôi về học sinh, cô ấy luôn cau mày. Theo cô ấy, khi học sinh mắc lỗi, thông thường là các em cố ý gây rối, vì vậy chỉ có thể đưa chúng vào khuôn khổ bằng các biện pháp áp đặt và cứng rắn.

Là một học viên Đại Pháp, tôi tuân theo các tiêu chuẩn tâm tính của một người tu luyện, vì vậy triết lý giảng dạy của tôi hoàn toàn khác với Tiểu Hà. Tôi có thể thấu hiểu học sinh của mình một cách từ bi và cố gắng hết sức để phát huy những mặt tích cực cũng như khơi dậy lòng trắc ẩn của các em. Tôi cân nhắc đến cảm xúc của các em và tránh nói hoặc làm những điều có thể khiến các em tổn thương. Tất nhiên, tôi cũng đặt ra những yêu cầu nghiêm khắc đối với các em. Chỉ là tôi nói năng nhẹ nhàng, cư xử hòa nhã và thuyết phục học sinh bằng lý lẽ. Mối quan hệ giữa tôi và học sinh rất hòa hợp—chúng tôi rất thân thiết—nhờ đó các em có thể học tập hiệu quả.

Một phụ huynh kể với tôi rằng con cô ấy phàn nàn về việc giáo viên dạy toán, vốn là một giáo viên không tốt, đã trách giáo viên chủ nhiệm vì quá hiền với học sinh. Lúc đó tôi mới nhận ra rằng các em học không tốt trong giờ toán, hoàn toàn khác với biểu hiện của các em trong giờ ngữ văn của tôi. Tôi nghĩ có thể là do các em không thích ứng với cách dạy của Tiểu Hà. Tôi biết cô ấy không đồng tình với phương pháp giảng dạy của tôi, nhưng tôi nghĩ rằng cô ấy là một người có cá tính mạnh, chắc hẳn sẽ cảm thấy phiền lòng khi học sinh của mình học không tốt, nên tôi cần phải giúp cô ấy.

Tôi bắt đầu hỏi học sinh về tình hình học trong giờ toán và âm thầm giúp Tiểu Hà cải thiện tình hình. Tôi cũng thường xuyên nói chuyện với cô ấy và đưa kết quả học tập môn toán của học sinh vào hệ thống khen thưởng của mình. Ban đầu, Tiểu Hà không mấy ấn tượng với cách tiếp cận nhẹ nhàng, không phô trương của tôi, cô ấy cho rằng cần phải cứng rắn với học sinh, rằng chúng sẽ chỉ tôn trọng một phương pháp giảng dạy nghiêm khắc. Tuy nhiên, cô ấy dần dần phát hiện ra rằng học sinh đang thay đổi dưới sự ảnh hưởng của tôi.

Tiểu Hà nhờ tôi giúp truyền đạt một yêu cầu tới học sinh, vì cô ấy không nhận được bất kỳ phản hồi nào mặc dù đã nhắc đến yêu cầu này trong lớp rất nhiều lần. Tôi đã đến lớp và nói rõ về yêu cầu của cô ấy. Ngày hôm sau, cô ấy nói: “Thật tuyệt vời! Cả lớp đã làm theo những gì chị nói! Sao học sinh lại nghe lời chị đến vậy?”

Một lần khác, khi chúng tôi đang trò chuyện trong văn phòng, một giáo viên ngữ văn tình cờ nhắc đến việc một chuyên gia giáo dục đã đánh giá tôi là giáo viên dạy ngữ văn giỏi nhất trường. Tiểu Hà kinh ngạc đến mức không kìm được mà thốt lên một tiếng, đôi mắt mở to đầy vẻ khó tin.

Sau những sự việc này, Tiểu Hà bắt đầu chú ý đến cách tôi nói năng, hành xử, quản lý lớp học và cách người khác nhìn nhận tôi. Cô ấy nói: “Tôi để ý thấy rằng bất cứ khi nào học sinh có mâu thuẫn, chị luôn kiên nhẫn hướng dẫn các em, giảng giải đạo lý, khuyến khích các em đặt mình vào vị trí của người khác và cân nhắc đến cảm xúc của những người xung quanh. Bất cứ khi nào điểm số của một học sinh bắt đầu sa sút, chị lại bảo học sinh tự suy xét tại sao mình lại bị tụt lại phía sau, giải quyết những lỗ hổng kiến thức của học sinh và kiên nhẫn chỉ bảo. Để tăng động lực của học sinh, chị thường xuyên bỏ tiền túi mua những phần thưởng nhỏ cho các em. Khi học sinh cư xử không tốt, chị không chỉ trích, mà thay vào đó biến tình huống này thành một cơ hội để giáo dục, chia sẻ những câu chuyện truyền cảm hứng về sự hướng thiện, từ đó khuyến khích các em tự nguyện sửa chữa lỗi lầm.“

“Tôi cũng nhận thấy rằng các phụ huynh rất tôn trọng chị và nhanh chóng hỗ trợ khi lớp có bất kỳ công việc gì. Trong mỗi dịp tổng vệ sinh vào mùa xuân, các phụ huynh lại tranh nhau dọn dẹp lớp học, khiến lớp sạch sẽ không tì vết. Ngay trước buổi liên hoan mừng năm mới, họ đã trang trí lớp học rất đẹp. Họ thậm chí còn mua những cuốn sách bài tập giá cả hợp lý theo nhu cầu của cả lớp.”

Tiểu Hà cũng biết được rằng các phụ huynh cảm thấy may mắn khi con cái họ có được một giáo viên tốt như tôi, tôi không bao giờ nhận phong bì, nhưng vẫn tận tụy với công việc và đối xử công bằng, vị tha với học sinh. Cô ấy cũng đã hơn một lần nghe các giáo viên bộ môn nói rằng học sinh lớp chúng tôi vừa ngoan ngoãn vừa tích cực tham gia bài học. Hơn thế nữa, cô ấy biết được rằng điểm số môn ngữ văn của lớp tôi luôn đứng đầu khối trong mỗi học kỳ.

Tất cả những điều này đã để lại ấn tượng sâu sắc đối với Tiểu Hà, có lẽ vì cô ấy chưa từng nhận ra rằng trong trường có một giáo viên thực sự xuất sắc như vậy. Do áp lực căng thẳng và vô số công việc hành chính, các giáo viên trong trường nhìn chung đều khá mệt mỏi. Việc la mắng học sinh là chuyện bình thường đối với nhiều người, họ có rất ít sự kiên nhẫn để tổ chức một cuộc đối thoại chân thành với học sinh. Mối quan hệ giữa giáo viên và phụ huynh cũng hời hợt như vậy và đôi khi có thể nói là đề phòng lẫn nhau, thậm chí là đối kháng. Sự chân thành và thiện lương của tôi như một dòng suối mát chảy vào trái tim của học sinh trong lớp và phụ huynh, mở ra một thế giới hoàn toàn khác.

Tiểu Hà đã bắt đầu thay đổi. Tôi hiếm khi nghe thấy cô ấy đập bàn trong lớp học của mình nữa. Cô ấy cũng trở nên rất sẵn lòng kể cho tôi nghe học sinh thực sự đáng yêu như thế nào. Cô ấy không còn cau mày nữa và cũng hay cười hơn. Tôi cũng thấy cô ấy bỏ tiền túi ra mua phần thưởng, và học sinh vui vẻ đến chỗ cô ấy để nhận thưởng.

Có lần tôi phải vào lớp của cô ấy để giải quyết một việc, tôi thấy cô ấy đang kể cho học sinh nghe một câu chuyện từ cuốn sách trong tay! Điều này chưa từng xảy ra trước đây. Từ tận đáy lòng, tôi thực sự mừng cho Tiểu Hà. Cô ấy đã cải biến. Không chỉ bản thân trở nên vui vẻ, cô ấy còn nhận được sự tôn trọng của học sinh, và thành tích toán của các em cũng tự nhiên được cải thiện.

Thực ra, mặc dù trước đây tôi không đánh giá cao phương pháp giảng dạy của Tiểu Hà, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc thay đổi cô ấy. Tôi chỉ làm tốt dựa trên các yêu cầu đối với một người tu luyện, nhưng điều đó đã đánh thức bản tính thiện lương của cô ấy.

Tiểu Hà và tôi ngày càng hòa hợp hơn, cô ấy cũng nhìn thấy cảnh giới cao thượng của một học viên Đại Pháp. Ví dụ, khi tôi tình nguyện dạy mẫu cho các giáo viên thực tập trẻ, tôi vẫn giữ được sự điềm tĩnh trước hành vi thô lỗ của các đồng nghiệp. Tôi không bao giờ để việc nhà trường đối xử bất công với mình làm ảnh hưởng đến sự cống hiến tận tâm cho công việc. Những hiểu lầm mà Tiểu Hà từng có về tôi đã hoàn toàn tan biến. Cô ấy cũng đã thoái xuất khỏi Đoàn Thanh niên và Đội Thiếu niên Tiền phong của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), từ đó lựa chọn một tương lai tươi sáng cho chính mình.

Do cuộc bức hại của ĐCSTQ, tôi buộc phải rời bỏ công việc mà mình đam mê. Khi Tiểu Hà biết rằng tôi thà từ bỏ công việc chứ không chịu nhượng bộ và từ bỏ đức tin của mình—và cũng biết được những hậu quả mà tôi sẽ phải đối mặt—mắt cô ấy ngấn lệ. Cô ấy vô cùng luyến tiếc khi thấy tôi rời đi. Sau khi tôi rời đi, tôi gián tiếp biết được rằng, mỗi khi có ai nhắc đến tôi, Tiểu Hà luôn rơi nước mắt. Tôi tin rằng, trong trái tim của một người tốt bụng như vậy, sự phân biệt giữa đúng và sai đã trở nên vô cùng rõ ràng.

Quản lý cửa hàng đã có sự cải biến

Sau khi rời trường học, tôi đến làm việc trong một cửa hàng nhỏ. Mặc dù mức lương thấp, nhưng công việc rất vất vả. Tôi luôn ghi nhớ mình là người tu luyện, nên thường chủ động làm việc, không ngại khó ngại khổ, buông bỏ cảm giác hơn người mà trước đây có được từ sự tôn trọng mà người khác dành cho tôi khi còn làm giáo viên. Tôi thực sự cống hiến hết mình cho sự phát triển của cửa hàng và giành được tình cảm cũng như sự khen ngợi của người quản lý và các nhân viên khác.

Cô Tú Tú, quản lý cửa hàng, là một người phụ nữ nhiệt huyết và chăm chỉ, không bao giờ ngại việc. Tuy nhiên, cô ấy có tính khí nóng nảy, thường xuyên cằn nhằn và nói chuyện với giọng điệu gay gắt, chói tai, tạo ấn tượng rằng cô ấy luôn không vui. Sau này tôi mới biết rằng cô ấy có mối quan hệ căng thẳng với cả mẹ chồng và chị dâu. Bất cứ khi nào gặp mẹ chồng, họ đều phớt lờ nhau, nhưng trong lòng luôn chất chứa nhiều sự bức bối. Điều này ảnh hưởng rất lớn đến chất lượng cuộc sống của cô ấy.

Một ngày nọ, Tú Tú nói với tôi: “Sau khi chị đến làm việc ở đây, tôi cảm thấy mình thực sự cần phải điều chỉnh lại thái độ của mình.” Cô ấy đã thấy tôi điềm tĩnh và tích cực như thế nào, tôi luôn vững vàng và tận tâm, mặc dù bản thân đang trải qua một ma nạn lớn như vậy. Cô ấy vô cùng ghen tị khi thấy mẹ chồng và chồng tôi đến cửa hàng chỉ để thăm tôi.

Tôi nhân cơ hội này để nói với cô ấy về nhiều đạo lý và đưa ra lời khuyên cho cô ấy. Tôi nói rằng mẹ chồng nay đã là người nhà của cô ấy, đó là duyên phận mà chúng ta phải trân quý. Những người lớn tuổi luôn hy vọng nhận được sự tôn trọng của thế hệ trẻ, vì vậy chúng ta nên thể hiện sự quan tâm đến họ và giải quyết các mâu thuẫn. Khi người khác đối xử tệ với chúng ta, chúng ta không nên để bụng. Chúng ta chỉ nên coi như mình nợ họ và đang trả nợ. Ngoài ra, tâm trạng tồi tệ cũng sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của chúng ta. Tú Tú đồng ý với những gì tôi nói và đã bị thuyết phục. Tôi cũng giải thích rõ ràng cho cô ấy chân tướng đằng sau cuộc bức hại Đại Pháp, và cô ấy đã thoái xuất khỏi các tổ chức của ĐCSTQ.

Tú Tú đã dần dần thay đổi. Cô ấy từng hay cau mày và cằn nhằn, nhưng nét mặt của cô ấy giờ đã dịu lại, không còn mất bình tĩnh nhiều như trước nữa. Điều đáng mừng nhất là cô ấy đã làm hòa với mẹ chồng. Cô ấy thậm chí còn mua cho bà một chiếc áo len và dọn dẹp nhà cửa cho bà. Giờ đây họ sống rất hòa thuận với nhau.

Nếu tôi không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi có thể đã trở nên giống như Tiểu Hà và Tú Tú trước đây. Do ĐCSTQ phá hoại văn hóa truyền thống Trung Quốc, người dân Trung Quốc ngày nay chỉ quan tâm đến cảm xúc của riêng mình và hiếm khi nghĩ cho người khác. Họ cũng tranh giành để giành phần thắng trong bất kỳ mâu thuẫn nào. Pháp Luân Đại Pháp đã dạy tôi biết nghĩ cho người khác, tìm ra những thiếu sót của bản thân khi gặp vấn đề, và trở thành một người có ích cho xã hội và những người xung quanh.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/25/496954.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/18/234757.html