Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Đức

[MINH HUỆ 22-3-2026] Tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp đến nay đã được 25 năm. Tôi từng cho rằng mình đã nhận ra và trừ bỏ được các chấp trước căn bản khi trong ba năm qua, tôi đã vượt qua được tâm sợ hãi, tức giận, đặc biệt là oán hận. Tôi tưởng mình đã đạt được một số đề cao, và những chấp trước còn lại sẽ dễ dàng bị giải thể. Tuy nhiên, tôi sớm nhận ra thực tế không phải như vậy.

Tôi từng nghĩ tâm sợ hãi chỉ là một chấp trước bình thường, chứ không nhìn nhận nó là căn nguyên của mọi chấp trước căn bản. Từ khi còn nhỏ, tôi đã có nhiều trải nghiệm khiến bản thân nảy sinh tâm sợ hãi, và nó tiếp tục phát triển cùng tôi cho đến hiện nay. Mãi cho đến khi trừ bỏ được tâm oán hận và hướng nội sâu hơn, tôi mới thực sự nhận ra điều này.

Cơ duyên tu luyện Pháp Luân Đại Pháp

Tôi sinh ra ở một thị trấn đại học nhỏ 42 năm về trước. Mẹ một mình nuôi tôi, tôi lớn lên với niềm tin vững chắc vào Thần. Cuộc sống của mẹ con tôi khá khó khăn, và tôi đã phải gánh vác nhiều trách nhiệm từ rất sớm. Mặc dù thành tích học tập không tồi, nhưng tôi lại bị chê cười vì điều kiện sống và diện mạo của mình, và tôi căm ghét tất cả những ai đối xử bất công đối với tôi.

Năm 17 tuổi tôi tình cờ biết đến Pháp Luân Đại Pháp, đọc cuốn Chuyển Pháp Luân, và học các bài công pháp. Tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc và biết mình đã tìm được chính Pháp! Mặc dù cuộc đời của tôi bắt đầu biến chuyển theo hướng tốt hơn, nhưng thể ngộ của tôi về Pháp vẫn rất nông cạn. Tôi nghĩ: “Sư phụ giảng rằng chịu khổ nhiều hơn một chút có thể tiêu nghiệp nhanh hơn và đề cao tầng thứ, vậy mình nguyện ý chịu khổ nhiều hơn so với an bài!” Sau này tôi mới nhận ra, suy nghĩ đó hoàn toàn sai, điều này đã tạo sơ hở cho cựu thế lực. Tôi đã từng nghe thấy những giọng nói đe dọa, nói những thứ như: “Ta sẽ hủy hoại ngươi,” “Ngươi vĩnh viễn không làm được đâu, ngươi quá bất tài.” Những nỗi thống khổ mà tôi “cầu” thực sự đã đến, trong đó có một số không phải do Sư phụ an bài.

Bị bạo hành trong hôn nhân và một gậy cảnh tỉnh

Mong ngóng một cuộc sống gia đình hạnh phúc, tôi vội vàng kết hôn ở tuổi 21. Chồng tôi tìm nhiều cách để ngăn cản tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, kể cả bạo hành và thường xuyên đe dọa tôi. Tôi cố gắng coi điều này như một hình thức tiêu nghiệp, nhưng nỗi sợ hãi, tức giận, đau khổ và oán hận không ngừng lớn lên qua thời gian. Đặc biệt là sau khi sinh con, tình trạng của tôi càng tệ hơn. Nhưng đồng thời, tôi cũng trải nghiệm được sự bảo hộ kỳ diệu của Sư phụ.

Một hôm, trong khi đang suy ngẫm về cuộc đời mình, tôi nhận ra bản thân đã rời xa khỏi con đường tu luyện đến nhường nào! Một giọng nói đột nhiên vang lên trong tâm trí tôi: “Tỉnh lại đi! Tỉnh lại đi! Tỉnh lại đi!” Tôi vô cùng chấn động, bởi đây không phải là mơ, mà là một trải nghiệm chân thực. Tôi nghĩ: “Ai đấy? Tôi cần tỉnh dậy về điều gì chứ?” Lúc này tôi mới hiểu ra: Là Sư phụ! Tôi lập tức vào trang web Minh Huệ và bắt đầu đọc. Những bài kinh văn gần nhất của Sư phụ đã hóa giải được rất nhiều nỗi sợ ẩn sâu trong tâm tôi và tiếp thêm cho tôi dũng khí.

Không thể thay đổi được hành vi bạo hành của chồng và bầu không khí khủng khiếp ở nhà, tôi quyết định điền đơn ly thân. Sau khi ra tòa chín lần, tôi đã giành được quyền nuôi con. Chồng cũ của tôi bị hạn chế quyền thăm nom. Về mặt pháp lý, tôi đã thắng kiện, nhưng tâm tranh đấu của tôi lại bị gia cường.

Tái hôn và bước ngoặt

Do chứng kiến hành vi bạo lực của bố nên từ nhỏ con trai tôi đã rất khó dạy bảo và ngày càng hung hăng. Khi hành vi của cháu vượt khỏi tầm kiểm soát, tôi buộc phải tạm thời gửi cháu đến một cơ sở chăm sóc đặc biệt. Tôi không thể liên tục nhìn nhận vấn đề từ góc độ của một người tu luyện Đại Pháp, tôi cảm thấy rất khó có thể bảo trì được tâm từ bi.

Trong khoảng thời gian khó khăn đó, tôi đã gặp người chồng hiện tại. Mới đầu, tôi muốn tái hôn một phần vì con trai tôi. Cháu từng nói với tôi rằng, sở dĩ cháu nóng nảy như vậy là vì thiếu một tấm gương tốt từ người cha. Tôi phải thừa nhận rằng đây quả thực là một yếu tố. Nhưng đối với tôi, nếu chỉ vì mong muốn của con trẻ mà kết hôn thì không hợp lý. Vì thế tôi xem xét vấn đề trên phương diện của Pháp và cầu Sư phụ điểm hóa. Cuối cùng, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, chúng tôi đã kết hôn. Con trai tôi rất yêu quý và tôn trọng người chồng hiện tại của tôi.

Ban đầu, chúng tôi dự tính là để con trai chuyển đến sống cùng chúng tôi. Chúng tôi đã chuẩn bị mọi thứ cần thiết và háo hức chào đón một chương mới trong cuộc sống gia đình. Không ngờ con trai tôi đột nhiên đổi ý và khăng khăng đòi về sống với bố. Lúc đó tôi vô cùng tức giận, tràn đầy oán hận với chồng cũ, đồng thời cũng sợ mất con.

Mặc dù tôi đã thắng kiện và được toàn quyền nuôi con, nhưng tôi phải lý trí cân nhắc xem nên thực hiện thế nào. Cuối cùng, tôi đành phải viết giấy ủy quyền cho chồng cũ, đồng ý để con trai tạm thời ở cùng anh ấy. Tôi cũng nhận ra rằng tôi phải bỏ chấp trước vào tình đối với con trai và học cách tin tưởng con.

Trong quá trình này, tôi đã phải đối mặt với quá khứ đau khổ và thực sự tha thứ cho chồng cũ, hoàn toàn trừ bỏ tâm oán hận đối với anh ấy và với cách mà anh ấy đã khủng bố tôi. Sau đó, tôi ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng tôi không còn sợ anh ấy nữa! Đây là món quà vô giá mà tôi vô cùng cảm ân và cảm thấy nhẹ nhõm! Khi tôi thực sự tha thứ cho anh ấy, mọi thứ đã thay đổi tốt hơn và anh ấy cũng bắt đầu tôn trọng tôi hơn.

Khảo nghiệm trong cuộc hôn nhân mới

Chồng hiện tại của tôi là một người đàn ông tốt và thiện lương, rất ủng hộ tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Anh ấy gánh vác khoản tiền chu cấp lớn cho vợ cũ và các con. Theo tôi biết thì họ đối xử với anh ấy rất tệ bạc và vô ơn. Sau khi chúng tôi kết hôn, gánh nặng tài chính của chúng tôi tăng lên, bởi vì thu nhập của tôi cũng bị gián tiếp tính vào phạm vi mà anh cần thanh toán. Áp lực kinh tế này đã hạn chế rất nhiều cuộc sống của chúng tôi, mặc dù cả hai chúng tôi đều đang làm việc. Nhưng mục đích ban đầu khi tôi kết hôn là dựa trên những giá trị, tín ngưỡng và sở thích chung, còn sự giàu có hay tiền bạc chỉ là thứ yếu.

Khi thời gian trôi qua, tôi không chỉ oán hận người vợ cũ mà còn oán hận cả anh. Tôi cố gắng tìm kiếm các giải pháp pháp lý để giảm bớt gánh nặng tài chính cho chúng tôi. Cuối cùng, chồng tôi quyết định khởi kiện, hy vọng sẽ giảm được số tiền chu cấp lâu dài cho vợ cũ. Chị vợ cũ thì cứ khăng khăng rằng mình bị bệnh, còn nói thậm chí không thể cầm bút dù chỉ trong vài phút. Không lâu sau, tôi nhìn thấy một tấm hình của chị ấy trên mạng, tươi cười và giơ một cây đuốc lớn. Điều này càng củng cố sự nghi ngờ của tôi: bệnh tật của chị ta chỉ là để lừa lấy tiền sinh kế sau ly hôn.

Khi vụ kiện tiến triển, nhiều khía cạnh đã không được xem xét kỹ lưỡng, cuối cùng tòa ra phán quyết chồng tôi vẫn phải tiếp tục chu cấp tiền cho vợ cũ thêm 5 năm nữa. Trong khi suy nghĩ làm cách nào chúng tôi có thể vượt qua khoảng thời gian này, tôi phân vân liệu có phải tôi đã trở nên tham lam không. Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi vẫn quyết bảo vệ lợi ích của mình. Thiếu chính niệm đã ảnh hưởng đến khả năng làm ba việc một cách thường hằng của tôi.

Một đồng tu đã nhắc nhở tôi rằng luật pháp của người thường không áp dụng cho đệ tử Đại Pháp. Chị ấy nói: “Tôi thấy cô đã nhận được rất nhiều điểm hóa về việc buông bỏ cái tâm này, nhưng cô vẫn luôn không muốn thừa nhận. Cô cần phải thay đổi nhận thức của mình, nhìn nhận vấn đề từ trên Pháp.”

Những lời nói của chị ấy cứ vang vọng trong tôi. Tôi thấy nội tâm mình đã trượt dốc nghiêm trọng đến mức nào, cũng thấy được sự kỳ vọng vào người khác cũng như tâm oán trách ẩn sâu thâm căn cố đế ra sao. Khi tôi nổi giận, những ý nghĩ lạnh lùng vô tình nảy sinh, tâm tính của tôi sẽ rớt xuống, và tôi không thể hoàn toàn làm theo những lời dạy của Pháp Luân Đại Pháp.

Sư phụ điểm ngộ cho tôi trong giấc mơ

Cách đây không lâu, tôi lại một lần nữa chuẩn bị đi ngủ trong trạng thái cực kỳ mệt mỏi. Trước đó tôi đã học Pháp, phát chính niệm, và cầu xin Sư phụ điểm hóa cho mình. Thế là tôi đã có một giấc mơ, trong mơ tôi gặp vợ cũ của chồng. Chúng tôi nói chuyện thân thiện và vui vẻ. Cuối cùng tôi thậm chí còn đưa chị ấy đến một nhà hàng và mời chị ấy ngồi cùng bàn với chúng tôi. Trước sự ngạc nhiên của chồng, tôi thì thầm với anh ấy: “Em không muốn đẩy chị ấy ra ngoài.”

Tôi nhìn mọi thứ diễn ra giống như đang xem phim, thậm chí trong mơ tôi còn vô cùng ngạc nhiên nghĩ: “Sao mình lại có thể tốt với chị ấy thế nhỉ?” Khi tỉnh dậy, tôi lập tức hiểu ra giấc mơ này chính là món quà của Sư phụ! Tôi có khả năng đối xử từ bi với chị ấy, và với tất cả mọi người. Tôi không nên xem những khó khăn đời thường của mình như một bi kịch hoặc điều gì đó đáng phải than vãn. Tâm tôi tràn đầy sự an hòa và từ bi, trạng thái này đã tác động tích cực đến tôi cả ngày hôm đó.

Có lần khi tôi phàn nàn về cuộc đời đau khổ của mình, chồng tôi bảo: “Em hãy nghĩ đến những đồng tu của em ở Trung Quốc. Họ tu luyện trong khi bị bức hại, là chịu đựng thực sự! Những đau khổ này của em làm sao có thể so sánh với họ được?” Tôi suy nghĩ một chút và nhận ra mình chẳng có gì phải than vãn cả.

Mặc dù đã tu luyện nhiều năm như vậy, tôi vẫn vướng mắc vào cái tình và dục vọng của người thường, không sẵn lòng chịu khổ và truy cầu một cuộc sống thoải mái! Thế nhưng, vì tôi đang đi trên con đường tu luyện mà Sư phụ an bài, nên có lẽ tất cả những điều này là cần thiết để tôi hoàn trả nghiệp.

Có lẽ tôi và chồng đã nợ vợ cũ và các con của anh ấy trong tiền kiếp, nay chính là đang kết toán và hóa giải những ân oán này. Tôi muốn quy chính bản thân, buông bỏ tất cả những chấp trước này, nhưng chỉ nhận thức được thôi thì chưa đủ. Tôi có thể cảm nhận được phía giả ngã đang kháng cự, từ chối thay đổi nhận thức này và buông bỏ chấp trước.

Thể ngộ sâu hơn và hóa giải vấn đề

Đặc biệt trong thời gian gần đây, trong đầu tôi không ngừng hiện lên một số hình ảnh: Tôi đã từng đối xử vô tình, ngạo mạn, thiếu tôn trọng với người khác như thế nào. Tôi phải thừa nhận rằng, bản thân vì thế mà lại tạo thêm nghiệp lực mới. Tôi thấy hối hận vì làm họ tổn thương và âm thầm xin họ tha thứ. Những người xuất hiện trong cuộc đời tôi sau này, dù gây khó khăn cho tôi bằng cách nào đi chăng nữa, thực ra đều đang đóng vai trò giúp tôi đề cao.

Qua chuỗi khảo nghiệm dồn dập này, tôi nhận ra tất cả các chấp trước: oán hận, tức giận, tranh đấu, tật đố, lạnh lùng vô tình, đều không phải là căn nguyên, mà chỉ là hình thức biểu hiện của chấp trước căn bản là tâm sợ hãi. Tôi mang theo tâm sợ hãi này khi tu luyện mà không nhận ra. Hơn thế nữa, cảm giác “ly rời” chỉ là huyễn tượng, đó là sản phẩm phụ của tâm sợ hãi.

Khi tôi thuận theo nỗi sợ “mất gì đó, bị từ chối, hoặc không nhận được những gì đáng được,” đầu tiên sẽ nảy sinh sự không tin tưởng, tiếp đó là lo lắng, rồi đến tức giận, oán hận. Những cay đắng trong đời và không tu khẩu đã khiến tâm trí tôi hẹp hòi và làm mất đi sự từ bi và nhẫn chịu của tôi. Tôi cũng có xu hướng coi thường người khác, thiếu kiên nhẫn và tự mãn. Cuối cùng thì tất cả mọi thứ đều bắt nguồn từ tâm sợ hãi, và tôi đã khiến Sư phụ phải bận tâm rất nhiều.

Tôi còn nhận ra, sâu thẳm trong tâm, tôi đã than vãn với Sư phụ về những khổ nạn mà mình gặp phải. Tôi đã không tin tưởng Sư phụ và Pháp, không tin rằng mọi thứ sẽ phát triển theo hướng tốt đẹp. Tôi cảm thấy chấn động và hổ thẹn! Mặc dù đã đắc Pháp rồi, sao tôi vẫn có thể đánh mất chính mình như vậy chứ?! Tôi vô cùng hối hận vì đã không nhận ra điều này sớm hơn, tôi quỳ khóc và thành tâm xin Sư phụ tha thứ, cầu xin Ngài cho tôi thêm một cơ hội nữa, để tôi đi bù đắp lỗi lầm, cứu vãn lại những chỗ chưa làm tốt, chưa đối xử thiện với chúng sinh xung quanh.

Sau khi trừ bỏ được tâm sợ hãi và oán hận, tôi thấy bản thân mình bước vào trạng thái bình ổn. Tôi lại một lần nữa nhận ra rằng, phải thực sự lấy Chân-Thiện-Nhẫn làm tiêu chuẩn để tu luyện bản thân. Đối với tôi, mỗi ngày hướng nội tìm nhiều lần đã trở thành điều không thể thiếu, không chỉ là khi xuất hiện vấn đề, tôi nỗ lực thực sự dùng Pháp để đo lường mọi thứ.

Mặc dù những áp lực về gia đình và tài chính vẫn còn đó, nhưng tôi thấy mình an yên và sức khỏe của tôi cũng được cải thiện. Những khảo nghiệm này đã giúp tôi tiêu nghiệp và đề cao tâm tính. Giờ đây tôi có thể nhanh chóng nhận ra mối liên hệ giữa tâm sợ hãi và các chấp trước khác, đồng thời nỗ lực loại bỏ chúng. Khi những niệm đầu cũ lại nổi lên, tôi ngay lập tức chính lại bản thân. Tôi cũng thường xuyên xem xét niệm đầu và ngôn hành của mình để tránh bị tình của người thường hoặc tự ngã chi phối.

Tôi nhắc nhở bản thân cần biết ơn, khiêm tốn và thiện lương hơn nữa, đồng thời phải bảo trì vững tín tâm vào Đại Pháp. Tôi phải giữ sự cảnh giác để sớm phát hiện các chấp trước và trừ bỏ chúng. Tôi nguyện dốc hết khả năng của mình để đồng hóa với Đại Pháp, làm một đệ tử Đại Pháp xứng đáng với danh hiệu, thực hiện lời thệ ước trợ Sư chính Pháp, cứu độ chúng sinh.

Con xin cảm tạ Sư phụ vì vô số những điểm hóa và sự bảo hộ của Ngài, cũng như những khảo nghiệm mà Ngài an bài cho con để con đề cao tâm tính.

Bản quyền @ 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/22/507447.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/30/234516.html