[Chúc mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới] Một đại gia đình đặc biệt
Bài viết của Lam Vũ, đệ tử Đại Pháp tại Đại Lục
[MINH HUỆ 02-06-2026] Sự thay đổi của tôi là nhờ có sự chỉ dẫn của Sư tôn và sự chỉ đạo của Pháp Luân Đại Pháp. So sánh bản thân trong quá khứ với bản thân của hiện tại sau khi tu luyện, thì sự khác biệt quả thực rất to lớn.
Sau khi tốt nghiệp Đại học và trải qua nhiều thăng trầm trong sự nghiệp, tôi đã tìm được một công việc tại cơ quan nhà nước, tôi hiện tại vẫn chưa kết hôn. Theo lẽ thường, tôi đáng ra sẽ sống một cuộc sống nhàn nhã tự tại, cuộc sống tuy không giàu sang phú quý, nhưng tôi hoàn toàn có khả năng tự lo cho bản thân. Vì vẫn chưa kết hôn, nên tôi không phải chịu áp lực và phiền toái từ cuộc sống gia đình, tuy vậy tôi lại phải đóng vai “trụ cột của gia đình”.
Sau vài năm đi làm, tôi đã mua được một căn nhà, nhưng tôi chưa từng sống trong căn nhà đó. Khi nhà vẫn đang sửa sang, em gái và em rể đã đến khu vực tôi đang sống và làm việc, nói rằng họ không có chỗ ở, vậy là nhà tôi có thêm hai người chuyển vào để sống. Hai năm sau, hai con của chị gái tôi cũng đi học, để tránh tốn thêm tiền xe bus và tiền ăn, chúng đã đến chỗ tôi để học mẫu giáo, việc đưa đón các cháu đi học là do mẹ tôi đảm nhận. Như vậy, nhà tôi lại có thêm ba người vào ở. Cuộc sống độc thân của tôi trở thành một gia đình có sáu người. Không lâu sau, chú tôi lại gửi bà nội hơn tám mươi tuổi đến để chăm sóc, tiếp đó lại thêm một thành viên nữa, gia đình em gái tôi vui mừng đón một bé gái chào đời.
Tính đến nay, trong căn nhà của tôi đã có tám người cùng chung sống với nhau, các thành viên trong gia đình cũng khá phức tạp. Trong xã hội hiện nay, gia đình tôi cũng được tính là một đại gia đình có sự kết hợp hiếm thấy. Vì có sự thay đổi giữa các thành viên trong gia đình, nên môi trường tu luyện phương thức tu luyện của tôi cũng thay đổi theo, càng không ngờ đến là, người nhà tôi cũng đang âm thầm thay đổi.
1. Sự thay đổi của em rể
Em rể của tôi rất keo kiệt, trong cuộc sống thường ngày, cậu ấy chưa bao giờ tiêu một xu nào cho gia đình, hầu như không mua một thứ gì, từ những thứ nhỏ nhặt như kem đánh răng, bàn chải đánh răng, giấy vệ sinh, đồ trang điểm, cho đến những nhu yếu phẩm cơ bản trong sinh hoạt như dầu, muối, nước tương và giấm. Cậu ấy chưa bao giờ bỏ ra một đồng để mua. Cậu ấy ăn uống miễn phí ở nhà tôi, hết thảy mọi thứ đều do tôi đứng ra chi trả. Chúng tôi đã chung sống với nhau gần 20 năm, nhưng cậu ấy chưa bao giờ trả tiền phí sưởi, phí dịch vụ nhà cửa, tiền điện nước… quả đúng là không góp một xu nào. Em gái tôi không đi làm, chỉ ở nhà chuyên tâm chăm sóc con cái, bởi vậy tôi cũng không nỡ bảo hai vợ chồng phải đưa tiền cho tôi, tôi đành phải sống như vậy một cách bất lực.
Thời gian đầu, mặc dù tôi biết rằng làm người tu luyện thì hết thảy mọi việc gặp phải đều có quan hệ nhân duyên, tôi nên nhận thức vấn đề và đề cao bản thân dựa trên Pháp, tôi cần xem nhẹ lợi ích, buông bỏ nhân tâm chấp trước, nhưng tôi chỉ hiểu được đạo lý trên bề mặt, chứ chưa hiểu được nội hàm của Pháp, nên tôi cứ mãi không cải biến được quan niệm của con người, cứ luôn cảm thấy bản thân đang chịu thiệt, cho rằng em rể đang toan tính với tôi, cậu ấy ăn đồ của tôi, uống đồ của tôi, còn tiền của mình thì để tiết kiệm. Có nghĩ thế nào đi chăng nữa thì đều cảm thấy bản thân thiệt đủ đường, cho rằng mình thật ngốc nghếch. Với suy nghĩ như vậy, đôi lúc tôi lại khiến bản thân lún sâu vào trong lợi ích, nuôi dưỡng sự bất mãn và oán hận rất lớn đối với vợ chồng em gái, tôi cứ muốn để cho hai vợ chồng sớm chuyển ra ngoài, nhưng chúng lại không có ý định rời đi. Tôi cảm thấy thống khổ khi phải chịu sự giày vò về vấn đề lợi ích như vậy.
Một ngày nọ, tôi học Pháp cùng đồng tu. Sau khi học xong giảng Pháp của Sư phụ, tôi bỗng nhiên hiểu ra rằng, sự việc mà bản thân đang trải qua chính là một việc thật tốt đẹp biết bao. Đầu tiên, những tâm lợi ích mạnh mẽ vốn được giấu kín bấy lâu nay của tôi, nhờ vai diễn vất vả của em rể mới có thể hoàn toàn biểu lộ ra, giúp tôi phát hiện và nhận thức ra chúng, từ đó tu bỏ chúng. Thứ hai, chuyển biến quan niệm và buông bỏ nhân tâm chấp trước mới có thể khiến bản thân thật sự siêu thoát khỏi con người, từ đó khiến bản thân có thể thoát thai hoán cốt, tiến thêm một bước nữa trên con đường trở thành Thần, đây là một sự đề cao và thay đổi to lớn. Hơn nữa, việc buông bỏ nhân tâm chấp trước và sự thay đổi sau khi tâm tính được đề cao, có thể mang lại sự hòa thuận giữa các thành viên trong gia đình. Khi đó, tôi vừa có thể cứu độ bản thân, lại cũng có thể cứu độ được người nhà. Đồng thời cũng triển hiện ra uy lực của Đại Pháp trong việc thay đổi nhân tâm, có thể khiến người nhà vì lẽ đó mà sinh lòng kính trọng với Đại Pháp.
Từ đó trở đi, tôi không còn than phiền về em gái nữa, tôi cũng không còn nói rằng bản thân đã hy sinh như thế này như thế kia mà không nhận được báo đáp gì cả. Tôi không còn tính toán việc hai vợ chồng em gái không đóng góp gì, bản thân tôi cũng không còn mang bộ mặt ủ rũ suốt cả ngày nữa. Tôi trở nên rất thản nhiên, có thể đứng tại góc độ của em rể để suy xét vấn đề. Một mình cậu ấy lo việc kiếm tiền, phải nuôi sống gia đình bốn người. Cậu ấy cũng không có kỹ năng hay tri thức văn hóa gì cả, chỉ có thể kiếm tiền bằng lao động tay chân vất vả. Nghĩ vậy, tôi cảm thấy cậu ấy quả thật cũng rất khó khăn và cực khổ, do đó, cậu ấy mới sống keo kiệt như vậy.
Nghĩ đến những điều này, tôi đã không nhìn em rể với thái độ keo kiệt nữa, tôi mua những thứ gia đình cần mà không còn mặc cả và tính toán, tôi cố gắng giảm thiểu chi phí cho hai vợ chồng, cố gắng giúp đỡ các em trong khả năng của mình, nếu không giúp được thì cùng nhau nghĩ cách giải quyết. Tôi luôn cố gắng suy xét từ góc độ của các em và nghĩ cho chúng.
Em rể nhìn thấy rõ sự thay đổi của tôi, vậy nên cậu ấy cũng đã thay đổi một số cách làm của bản thân, thi thoảng cậu ấy còn mua chút thức ăn và mang về nhà những đồ ăn ngon, cậu ấy còn chia sẻ với mọi người trong nhà. Mặc dù không giúp được quá nhiều trong cuộc sống, nhưng cái tâm chia sẻ với mọi người trong nhà cũng khiến người khác cảm thấy ấm lòng. Từ đó về sau, trong nhà tôi luôn tràn ngập tiếng nói cười, tấm lòng rộng mở đã khiến cho gián cách giữa mọi người trong gia đình tiêu thành mây khói, tạo nên không khí gia đình ấm áp hòa thuận, khiến ai nấy đều cảm thấy rất dễ chịu.
Tôi cũng nhận thấy rằng, em rể đã rất vui vẻ. Thi thoảng, tôi nghe cậu ấy chân thành khen ngợi đại gia đình chúng tôi với người thân họ hàng. Tôi biết rằng, đây là uy lực của Pháp Luân Đại Pháp, Đại Pháp đã thay đổi tôi và gia đình của tôi. Cảm tạ Sư tôn từ bi cứu độ!
2. Sự thay đổi của cháu trai và cháu gái
Vì gia đình chị gái tôi nghèo khó, nên tôi đặc biệt coi trọng vấn đề học hành của các cháu, tôi liên tục yêu cầu chúng rằng: “Hãy học hành chăm chỉ, đừng nô đùa và làm ồn! Các cháu hãy dành toàn bộ thời gian vào việc học, đừng lãng phí thời gian vào những việc vô bổ”. Tôi không ngừng cằn nhằn chúng như vậy suốt cả ngày.
Tôi cảm thấy không thể trông mong vào cha mẹ của chúng, vì anh chị ấy không tích lũy cho các con điều kiện vật chất dư giả. Tôi cũng không có năng lực giúp đỡ các cháu trong tương lai, nên chỉ có thể dựa vào việc nỗ lực học tập mới có thể thay đổi cuộc sống và thay đổi vận mệnh nghèo khó của chúng. Nếu không học tập thì tương lai sẽ như thế nào, sẽ làm công việc gì đây? Lẽ nào lại muốn về quê trồng trọt và chăn nuôi? Bởi vậy, tôi không ngừng yêu cầu các cháu phải học hành.
Khi thành tích học tập của các cháu không tốt, tôi sẽ phân tích cho các cháu một hồi: Có phải là do các cháu ngủ quá nhiều? Phải chăng do các cháu quá ham chơi? Hay là không chịu khó học ở trường? Không chăm chú nghe thầy cô giảng bài? Có phải là do các cháu quá lười nên lơ là việc học? Tóm lại, nếu tôi không cảm thấy hài lòng, tôi sẽ trút giận lên các cháu, khiến chúng cảm thấy bất lực, đau khổ và chịu áp lực rất lớn.
Sau đó sự tình tiến triển tới mức, các cháu của tôi trở nên rất ương bướng, chúng sẽ hò hét mỗi khi tôi nói chuyện. Đôi khi chúng tự nhốt mình trong phòng để tránh gặp tôi, có lúc chúng không thèm nói chuyện với tôi trong nhiều ngày, khiến cho mối quan hệ càng trở nên căng thẳng. Bản thân tôi cũng rất bất lực, lo lắng và đau lòng. Tôi cho rằng, hai đứa cháu không hiểu những điều tôi làm là vì muốn tốt cho chúng. Tôi đã hy sinh vì chúng nhiều như vậy, thậm chí không nỡ tiêu tiền cho bản thân, vì để cho chúng có thể đi học, mua đồ ăn, quần áo và đồ dùng, tôi còn phải chịu đựng những dị nghị của những người xung quanh, thế mà chúng lại đối xử với tôi như vậy. Chưa nói đến việc chúng phải tôn trọng tôi như thế nào đó, thì ít ra chúng cũng không thể la hét ầm ĩ và đối xử lạnh lùng với tôi như vậy.
Tôi cảm thấy rất đau lòng khi nhìn thấy thái độ mà các cháu đối xử với tôi, có lúc tôi còn khóc vì cảm thấy bất lực. Tôi hoàn toàn không nhận thức được chấp trước mạnh mẽ của bản thân và biểu hiện của nhân tâm khi không ở trong Pháp. Tôi sợ rằng hai cháu sẽ học không tốt, cuối cùng sẽ thi không đậu trường nào cả, tương lai các cháu sẽ sống như thế nào đây. Tôi cứ ôm chết cứng những chấp trước của con người mà không buông như vậy, cứ muốn an bài vận mệnh cho hai cháu.
Mãi cho đến một ngày, răng tôi bỗng dưng đau nhức không rõ nguyên nhân, cơn đau vô cùng khó chịu. Cả ngày tôi đều cảm thấy đau nhói; thậm chí ăn một miếng thôi cũng đau như chết đi sống lại, ngay cả việc hít thở cũng thấy đau đớn. Cơn đau lan ra nửa mặt và đầu, toàn bộ nửa bên cơ thể đều cảm thấy rất khó chịu.
Tôi hướng nội tìm bản thân, nhưng vẫn không tìm ra vấn đề đang tồn tại của mình. Tôi lấy tay che nửa bên mặt, nhưng vẫn phàn nàn hai đứa cháu: “Các cháu mau học bài đi”. Cơn đau kéo dài tận mấy tháng trời, mỗi ngày tôi đều bị cơn đau răng giày vò, nhiều đêm đau đến mức không ngủ được, tôi trở nên gầy gò đến mức khó tin.
Một ngày nọ khi đang học Pháp, tôi bỗng nhiên hiểu ra rằng: Đúng vậy, mỗi người đều có vận mệnh riêng, vận mệnh của các cháu tự có an bài, đây không phải là điều mà tôi có thể chi phối và an bài được. Liệu tôi có năng lực thay đổi vận mệnh của người khác không? Hết thảy đều do Sư phụ an bài, tôi ngoài chuyện tu tốt bản thân ra, thì có thể làm được điều gì chứ? Tôi cuối cùng cũng tìm được chấp trước mạnh mẽ của bản thân, đó chính là muốn chi phối và an bài vận mệnh của người khác. Quả thực là quá đáng cười. Thế mà bản thân tôi lại chấp trước một cách ngu nguội đến như vậy, trong một khoảng thời gian dài mà không nhận ra, tôi thực sự cảm thấy xấu hổ.
Điều khiến tôi không nghĩ tới là, răng tôi bỗng nhiên không còn đau nữa, chỉ trong nháy mắt, răng tôi đã không còn đau nhức nữa! Cơn đau răng hành hạ tôi suốt nhiều tháng trời đã biến mất một cách nhanh chóng như vậy. Quả là thần kỳ, thật khiến người ta phải kinh ngạc! Đại Pháp thật quá siêu thường, thần kỳ và siêu thường đến mức ngoài sức tưởng tượng của tôi!
Từ đó trở đi, tôi đã thay đổi thái độ cứng rắn và áp đặt đối với việc học tập của các cháu, tôi cũng đã buông bỏ nhân tâm lo lắng và phiền muộn về con đường sinh mệnh của chúng, thực sự quy chính bản thân dựa trên Pháp và tu luyện bản thân. Đôi lúc tôi nhìn thấy thái độ không đúng mực của các cháu, tôi sẽ không nói nhiều nữa, thay vào đó, tôi giao lưu với các cháu dựa trên Pháp, giúp các cháu phân biệt được đúng sai, và chỉ ra phương hướng đúng đắn, từ đó, tự chúng sẽ phân biệt được đúng sai dựa trên Pháp và quy chính bản thân.
Dần dần, hai cháu cũng thay đổi thái độ đối với tôi, chúng đã có thể cười với tôi. Chúng vừa cười, vừa chia sẻ với tôi về những câu chuyện ở trường và việc học tập tại trường. Mọi thứ đều trở nên ấm cúng và hòa ái như vậy. Thật không ngờ, chỉ bằng việc quy chính những nhận thức không đúng đắn của bản thân dựa trên Pháp, chuyển biến cách nghĩ không đúng đắn của mình, thì có thể mang lại sự hòa thuận cho gia đình. Cảm tạ sự chỉ dẫn của Sư tôn vĩ đại, đã thay đổi sự cố chấp của đệ tử.
3. Sự thay đổi trong mối quan hệ giữa tôi và mẹ
Mối quan hệ giữa tôi và mẹ không được hòa thuận, tôi chê mẹ nói chuyện khó nghe, bà lại nói tôi tính tình nóng nảy. Bình thường, chúng tôi không ai chịu bao dung và nhường nhịn ai, chưa nói được vài câu đã cãi nhau, khiến cho hai bên đều cảm thấy không được vui vẻ.
Tôi luôn muốn thay đổi trạng thái không phù hợp với Pháp này của bản thân, tôi đã vài lần giao lưu với mẹ, nói rằng tôi muốn thay đổi, nhưng lại không thay đổi được. Mẹ tôi trước giờ đều nói thẳng thừng: “Đấy là do con không muốn thay đổi, nếu muốn thay đổi thì vì sao con vẫn chưa thể làm được?” Lúc đó, tôi đã rất tức giận và phản bác lại bà: “Con không thay đổi, vậy thì mẹ thay đổi đi, sao cứ phải tính toán và tranh cãi với con làm gì. Con không tu, thì mẹ tu đi. Mẹ tu rồi, vậy thì chúng ta sẽ không còn cãi nhau nữa phải không?” Mẹ tôi lại càng tức giận hơn, và thường nói với tôi một cách giận dữ: “Ta đây đâu phải mẹ của con? Có đứa con gái nào nói chuyện với mẹ như vậy không? Con cũng không biết cách tôn trọng mẹ mình!” Bà vừa nói vừa khóc, do đó mỗi lần hai mẹ con trao đổi với nhau, hầu như đều kết thúc cuộc trò chuyện như vậy. Mấy năm qua, cả tôi và mẹ vẫn chưa thay đổi được trạng thái không dựa trên Pháp này.
Tôi luôn dùng tiêu chuẩn của một “người mẹ“ để đánh giá mẹ tôi, đây là nhận thức đứng từ góc độ của con người, là dùng lý của con người để đánh giá. Tôi cho rằng làm mẹ thì phải yêu thương, bảo vệ và chăm sóc con cái của mình, cần phải bao dung với những chuyện đúng sai của con mình một cách vô điều kiện, không tính toán và cũng không cần con cái báo đáp. Tôi đây chẳng phải đang dùi vào trong cái tình của con người mà không tự biết hay sao? Vẫn đòi hỏi mẹ mình phải “làm mẹ” như vậy, tôi chẳng phải đang tạo nghiệp sao? Mối quan hệ giữa tôi và mẹ là đồng tu với nhau, hết thảy mọi thứ mà tôi làm với mẹ chính là đang hiếp đáp bà, tôi đang làm việc tổn đức và tạo nghiệp. Tôi đang đứng trên cái tình và quan niệm của con người, bởi vậy tôi cứ luôn yêu cầu mẹ mình phải làm điều này điều kia, và tôi cũng không tôn trọng bà. Kỳ thực, mẹ tôi cũng chỉ là đồng tu mà thôi.
Sau khi ngộ ra những điều này, tôi đã thay đổi thái độ đối với mẹ, tôi giao tiếp với bà từ góc độ giữa đồng tu với nhau, tôi thể hiện sự khiêm nhường, tôn trọng và bao dung hơn đối với bà. Từ đó trở đi, tôi có thể suy xét về cảm nhận của bà từ góc độ của một người mẹ, tôi không còn nói năng gay gắt với bà nữa, mà đã thực sự chăm sóc, quan tâm và suy nghĩ cho bà.
Mẹ tôi thấy rằng tôi đã thực sự thay đổi, nên bà cũng âm thầm thay đổi. Bất tri bất giác, bà có thể bình tĩnh để nghe tôi nói, giao lưu với tôi một cách tâm bình khí hòa. Bà cũng có thể buông bỏ điệu bộ của một “người mẹ” và tình thân quyến để nói chuyện với tôi một cách chân thành. Thái độ của mẹ tôi cũng ngày càng phù hợp với Pháp, không còn bị nhân tâm và cái tình của con người dẫn động, làm việc gì cũng đều có thể suy xét cho tôi. Mối quan hệ giữa chúng tôi ngày càng hòa hợp, cả hai đều có thể nhìn nhận mọi thứ dựa trên Pháp để chung sống với nhau, cùng nhau tu luyện và đề cao.
Bức tường ngăn cách trong tâm của hai mẹ con tôi cuối cùng cũng được đả khai. Đôi lúc, bà là một người mẹ tốt rất đáng tôn kính, đôi lúc, bà lại là một đồng tu tốt của tôi trong tu luyện. Chúng tôi cùng nhau dìu dắt và đề cao trong Pháp. Một ngày nọ, cả tôi và mẹ đều ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng, chúng tôi đã không còn là chúng tôi của khi xưa nữa. Đại Pháp đã thay đổi tôi và mẹ. Sư phụ đã không buông bỏ đệ tử, quy chính những điểm không phù hợp với Pháp của mẹ con tôi trong nhiều năm. Đệ tử xin khấu tạ Sư ân!
(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản dịch tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/2/510430.html
Bản dịch tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/5/234598.html


