[Chúc mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới] “Khí đen trên đầu cô ấy đã biến mất rồi”
— Một số câu chuyện thần kỳ trong tu luyện
Bài viết của đệ tử Đại Pháp Trung Quốc
[MINH HUỆ 06-06-2026] Tôi là một học viên Pháp Luân Đại Pháp cao tuổi. Tôi đã tu luyện trên con đường Pháp Luân Đại Pháp gần ba mươi năm, trải qua nhiều thăng trầm, dưới sự bảo hộ và dẫn dắt từ bi của Sư phụ, tôi đã bước đi cho đến ngày hôm nay. Nhân dịp Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới lần thứ 27, tôi muốn chia sẻ một số câu chuyện thần kỳ từ hành trình tu luyện của mình, chứng kiến sự kỳ diệu và phi thường của Pháp Luân Đại Pháp, và sự vĩ đại của Sư phụ.
1. Điều thần kỳ đã xảy ra chỉ sau hai ngày
Tôi là một giáo viên. Trước khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, sức khỏe của tôi rất yếu, mắc bệnh tim, bệnh thận, viêm khớp, các vấn đề về dạ dày và chứng chóng mặt. Suốt ngày uống thuốc nhiều ngang với ăn cơm. Chồng tôi là bác sĩ, và chúng tôi có rất nhiều sách y khoa ở nhà. Bất cứ khi nào có thời gian rảnh, tôi đều xem những cuốn sách đó và cố gắng tự chẩn đoán bệnh cho mình, đến mức cuối cùng tôi gần như trở thành một bác sĩ rồi.
Một ngày năm 1996, khi đang giảng bài, tôi đột nhiên cảm thấy một cơn đau nhói ở tim, lan xuống lưng, và tôi khó thở, như thể khí quản bị tắc nghẽn. Cảm giác vô cùng khó chịu. Tôi liếc nhìn quanh lớp học, nhưng thậm chí không thể nhìn thấy mặt các học sinh ở hàng ghế cuối cùng. Tôi biết có điều gì đó không ổn. Vừa mới định quay người lại, tôi ngã gục xuống bục giảng. Sự việc này đã gây chấn động toàn bộ giáo viên và học sinh trong trường.
Khi đó tôi mới chỉ ngoài bốn mươi tuổi. Mỗi khi lên cơn nhịp tim nhanh, nhịp tim của tôi có thể lên tới hơn 160 nhịp mỗi phút. Sau khi cơn đau ngừng, mặt tôi đỏ bừng và máu dồn lên đầu. Tôi thầm nghĩ rằng mình không thể tiếp tục làm giáo viên được nữa. Các đồng nghiệp trong văn phòng cũng nói rằng, sức khỏe tôi không còn phù hợp để đứng trên bục giảng.
Ngay tối hôm đó, tôi gọi điện cho chị gái tôi, người đang sống ở thành phố khác, và kể cho chị ấy nghe về chuyện đó. Chị ấy cũng lo lắng cho sức khỏe của tôi. Chị ấy nói: “Ở đây có một môn tu luyện rất tốt, nhưng chưa chắc em có thể học được. Môn tu luyện này khác với bất kỳ môn khí công nào mà em đã từng tập trước đây. Nó không chỉ là về các động tác; mà chủ yếu cần tu tâm tính, cần buông bỏ những chấp trước đối với danh, lợi, tình. Môn tu luyện này được gọi là Pháp Luân Công.” Tôi nói: “Em có thể buông bỏ được!” Thực ra, tôi không biết liệu mình có thể buông bỏ những chấp trước đó hay không, cũng không biết môn tu luyện này sẽ mang lại lợi ích gì cho mình. Tôi chỉ cảm thấy một quyết tâm kỳ lạ, không lay chuyển trong mình. Chị gái tôi nói rằng, chị ấy sẽ đến địa điểm tu luyện vào ngày hôm sau để hỏi phụ đạo viên xem liệu có cách nào để tôi học được môn tu luyện đó không. Chị ấy đã đưa số điện thoại của tôi cho phụ đạo viên.
Hôm sau, vào buổi trưa, một người phụ nữ tôi không quen biết gọi điện cho tôi. Cô ấy nói có người từ nơi khác nói với cô ấy rằng tôi muốn học Pháp Luân Công, và cô ấy muốn gặp tôi ở đèn giao thông ở một địa điểm nọ lúc 6:30 chiều. Tôi nói: “Tôi không quen cô, 6:30 chiều trời tối quá, chỗ đèn giao thông xe cộ đông đúc. Làm sao chúng ta nhận ra nhau được?” Cô ấy nói: “Không sao đâu. Tôi đeo huy hiệu Pháp Luân Công. Chị đừng lo, Sư phụ sẽ an bài”. Tôi không hiểu cô ấy đang nói gì. Huy hiệu Pháp Luân Công của cô ấy trông như thế nào? Nó to cỡ nào? Có dễ thấy không? Tôi có thể nhận ra cô ấy ngay khi nhìn từ bên kia đường hay không? Sư phụ của cô ấy có đi cùng không? Vì cô ấy muốn giúp đỡ tôi, nên vì lịch sự tôi cũng không tiện hỏi quá nhiều.
Tôi đến lúc 6:30 chiều như đã hứa. Vừa đến nơi, đèn xanh bên kia đường bật sáng, và một dòng người đi xe đạp ào qua. Một cô gái trẻ, tươi cười rạng rỡ, dừng lại ngay trước mặt tôi: “Chào chị! Chị là XX phải không?” Tôi ngạc nhiên: “Vâng, sao cô nhận ra tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên? Huy hiệu Pháp Luân của cô đâu?” Cô ấy chỉ vào huy hiệu Pháp Luân đeo trên ngực và nói: “Đây này.” Tôi nhìn, đó là một huy hiệu nhỏ, tròn, cỡ bằng móng tay cái. Tôi nói: “Trời ơi, làm sao tôi có thể nhận ra cô vào ban đêm với một huy hiệu nhỏ như vậy? Ban ngày tôi thậm chí còn không nhìn thấy nó.” Cô ấy nói: “Không thể sai được, Sư phụ đã an bài mọi thứ rồi.” Tôi cảm thấy kinh ngạc, tự hỏi liệu huy hiệu Pháp Luân này có thể nhận dạng người không? Liệu nó có thể dẫn đường không? Hay Sư phụ của cô ấy cũng biết tôi? Tôi đầy nghi ngờ. Cô ấy mỉm cười và nói: “Bây giờ chị chưa hiểu, nhưng sau này chị sẽ hiểu. Giờ tôi sẽ đưa chị đến địa điểm học Pháp.”
Tại nơi học Pháp có khoảng chục người, đa số là người già, tất cả đều ngồi trên chiếu đọc sách. Khi tôi đến, có người đưa cho tôi một cuốn Chuyển Pháp Luân, và bảo tôi cũng ngồi xuống chiếu. Mặc quần tây bằng len, việc ngồi xuống khá khó khăn. Mọi người lần lượt đọc từng phần, và đến lượt tôi. Tôi mới đọc được hai câu thì nước mắt đã tuôn rơi, giọng nghẹn ngào vì tiếng nức nở, và tôi thở dài, như một đứa trẻ lạc giữa biển người mênh mông cuối cùng cũng tìm thấy mẹ mình. Niềm vui sướng, nỗi buồn, nỗi sợ hãi, nỗi đau – tất cả những cảm xúc phức tạp này hòa quyện vào nhau, biến thành những giọt nước mắt thầm lặng. Tôi bối rối; tôi là người hiếm khi khóc. Tối nay tôi bị làm sao vậy? Xấu hổ, tôi cố gắng tự an ủi mình, nói: “Ôi trời, có chuyện gì vậy? Có chuyện gì vậy?” trong khi nước mắt vẫn tuôn rơi. Mọi người thấy vậy liền nói: “Căn cơ của cô tốt quá. Phía minh bạch của cô hiểu rằng mình đã đắc được Pháp và rất phấn khởi.” Tôi không hiểu lời họ nói, nhưng tôi vẫn tiếp tục đọc đoạn đó với giọng nức nở. Tôi nói: “Tiếp theo tôi sẽ không đọc nữa. Tôi xem sách và nghe mọi người đọc thôi.” Tôi kiên trì như vậy cho đến khi mọi người hoàn thành việc học Pháp của mình.
Trên đường về nhà, người phụ nữ đưa tôi đến đó cứ liên tục giới thiệu về Pháp Luân Công cho tôi. Cô ấy nói sẽ cho tôi mượn cuốn sách của cô ấy để đọc trước, và nếu tôi có thể tiếp thu, thì tôi có thể gọi cho cô ấy và cô ấy sẽ đưa tôi đi mua một cuốn. Khi về đến nhà, tôi mở cuốn Chuyển Pháp Luân. Ở trang thứ hai, Sư phụ giảng: “Truyền công lên cao tầng, mọi người nghĩ xem, [đó] là vấn đề gì? Đó chẳng phải độ nhân sao? Độ nhân ấy, chư vị đúng là tu luyện chân chính, chứ không chỉ là chữa bệnh khoẻ người.” (Chuyển Pháp Luân). Khi tôi nhìn thấy hai chữ “tu luyện”, tim tôi run lên, nước mắt trào ra. Tôi chắp tay nhìn chân dung Sư phụ trong sách và nói: “Thưa Sư phụ, cuối cùng con cũng có thể tu luyện được rồi.”
Trong ký ức của tôi, từ nhỏ tôi đã luôn yêu thích những món đồ chơi liên quan đến tu luyện, như cái mõ và cái hồ lô nhỏ. Tôi nhớ hồi lớp hai, tôi thấy một vị sư đi trước, và tôi đã đi theo, bước theo dấu chân của ông ấy. Thậm chí khi về nhà, tôi còn cố bắt chước dáng đi của ông ấy, và bị mẹ mắng một trận. Sau khi kết hôn, tôi nhiều lần nói với chồng: “Em chỉ muốn tìm một vị sư phụ chân chính để tu luyện. Anh có thể đưa em đến núi Nga My hay núi Hằng Sơn để tìm một vị sư phụ dạy em được không? Anh yên tâm, em không muốn xuất gia; em chỉ muốn tu luyện thôi.” Chồng tôi nói: “Tìm ở đâu được? Em hãy chờ thêm một chút nữa.” Giờ thì cuối cùng tôi cũng đã tìm được rồi, và tôi có thể bắt đầu tu luyện rồi.
Vào lúc đó, tôi dường như đã hiểu ý họ khi họ nói ở nơi học Pháp rằng “Phía minh bạch của cô hiểu rằng mình đã đắc được Pháp và rất phấn khởi“. Tôi lập tức gọi cho nữ đồng tu đó: “Tôi đã quyết định tu luyện Pháp Luân Công, và tôi muốn có một cuốn Chuyển Pháp Luân”. Ngày hôm sau, tôi nhận được cuốn Chuyển Pháp Luân, chân dung Sư phụ, hai đồ hình Pháp Luân và một huy hiệu Pháp Luân nhỏ như tôi mong muốn. Từ đó trở đi, tôi bắt đầu con đường phản bổn quy chân tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.
Những sự kiện diễn ra chỉ trong hai ngày ngắn ngủi ấy giống như những bức tranh tuyệt đẹp được khắc ghi trên hành lang dài của cuộc đời tôi, sẽ không bao giờ bị lãng quên.
2. Thần kỳ khi vượt qua quan nghiệp bệnh
Vài ngày sau, người nữ đồng tu đó mang cho tôi một cuốn băng video ghi lại các bài giảng của Sư phụ ở Tế Nam. Thời điểm đó, băng video vẫn còn khan hiếm; chỉ có hai hoặc ba bộ trong một thành phố. Sau khi xem xong, tôi phải chuyển cho người khác. Ngay khi xem video, tôi cảm thấy lạnh run khắp người, một cái lạnh dường như thấm từ tận xương tủy. Răng tôi va vào nhau lập cập vì lạnh, ngay cả khi quấn chăn quanh người cũng không giúp được gì. Tôi không cảm thấy lạnh khi không xem video, nhưng ngay khi bắt đầu xem, tôi đã lạnh phát run. Tôi biết đây là nghiệp lực, bởi vì nghiệp lực là âm tính, và khi nó xuất ra thì sẽ lạnh.
Sau khi xem xong cả chín bài giảng của Sư phụ ở Tế Nam, khoảng nửa tháng sau khi bắt đầu tu luyện, vào một buổi sáng khoảng hơn 4 giờ sáng, tôi đột nhiên bị tiêu chảy nặng, đi ngoài rất ghê gớm. Chồng tôi bảo tôi cố gắng chịu đựng và anh ấy sẽ đưa tôi đến bệnh viện khi trời sáng. Khoảng hơn 5 giờ sáng, tôi lại bị tiêu chảy, và chồng tôi bắt đầu lo lắng vì anh ấy biết cơ thể tôi không thể chịu đựng được tình trạng tiêu chảy như vậy. Anh ấy hỏi tôi có chịu được không, và tim tôi có đau không. Tôi nói tôi ổn. Khoảng hơn 6 giờ sáng, tôi lại bị tiêu chảy, và anh ấy hoảng hốt. Anh ấy chạy đến và thấy phân đầy mủ trắng (lúc đó, nhà vệ sinh của chúng tôi là nhà vệ sinh ngồi xổm). Anh ấy nhanh chóng hỏi tôi có buồn nôn không. Tôi nói không. Anh ấy nói: “Đi đến bệnh viện ngay lập tức. Em có thể bị bệnh dịch tả. Anh đã từng điều trị những bệnh nhân như thế này ở phòng khám ngoại trú rồi. Nó rất nguy hiểm; tính mạng của em sẽ gặp nguy hiểm trong vòng 24 giờ.”
Chiểu theo tình huống bình thường của tôi thì sau ba lần tiêu chảy, đầu ngón tay tôi sẽ co rúm lại, tim tôi không chịu nổi, và tôi thậm chí có thể ngất xỉu. Tôi nhìn vào gương; môi tôi không tím tái, và da mặt cũng không đến nỗi tệ. Tôi ngộ ra đây có thể là Sư phụ đang tịnh hóa thân thể cho tôi.
Tôi nói với chồng: “Em sẽ không đến bệnh viện. Đây là cách Sư phụ tịnh hóa thân thể cho em.” Sau đó, tôi cho anh ấy xem những lời giảng Pháp liên quan của Sư phụ. Anh ấy nói: “Hay là chúng ta đến bệnh viện trước, rồi lần sau bắt đầu tịnh hóa nhé?” Tôi nói: “Em không đi. Tịnh hóa thân thể là để đẩy nghiệp ra ngoài. Đến bệnh viện để tiêm thuốc uống thuốc chỉ đẩy nghiệp trở lại thôi. Lần sau tịnh hóa, chẳng phải em sẽ lại phải chịu đau khổ để đẩy nghiệp ra ngoài sao? Em không đi.”
Thấy tôi thế này, anh ấy nổi giận, nói tôi cứng đầu. Thế là anh ấy quay ngoắt, gọi điện cho mẹ tôi, người đang sống ở thành phố khác, nói rằng tôi hiện đang luyện một loại công bị tẩu hỏa nhập ma rồi, bị bệnh dịch tả, cứ mỗi tiếng lại đi ngoài một lần, toàn là mủ, mà vẫn không chịu đến bệnh viện, nếu tính mệnh nguy hiểm thì đừng tìm đến anh ấy. Mẹ tôi, khi nghe vậy, đã bảo tôi nghe điện thoại và hỏi có chuyện gì xảy ra. Tôi nói: “Mẹ ơi, con biết chuyện gì đang xảy ra. Nhiều năm nay, mỗi khi con ốm, điều đầu tiên con nghĩ đến là đến bệnh viện để uống thuốc và tiêm. Lần này, tiêu chảy không giống như trước. Con không cảm thấy gì cả, chỉ hơi đau ở bụng dưới, và con hoàn toàn không bị mất nước. Đầu ngón tay con vẫn căng mọng, môi không tím tái, và sắc mặt con cũng bình thường. Đây có phải là bệnh không? Đây là việc tịnh hóa thân thể cho con mà sách đã nói. Con đã uống quá nhiều thuốc trong những năm qua, con gần như là một tủ thuốc di động. Muốn tu luyện, chẳng phải cần thải hết những chất độc hại này ra đó sao?” Nghe tôi nói vậy, mẹ tôi nói: “Vậy thì con phải cẩn thận.” Lúc này, chồng tôi phải đi làm, anh ấy liên tục thúc giục tôi đến bệnh viện, nhưng tôi kiên quyết từ chối. Anh ấy nói: “Vậy thì em hãy viết rằng: nếu tính mạng em gặp nguy hiểm, đừng đến tìm anh.” Vì vậy, tôi đã viết: “Nếu tính mạng tôi gặp nguy hiểm, đó hoàn toàn là trách nhiệm của tôi, và nó không liên quan gì đến anh XX”. Sau khi đọc xong, anh ấy tức giận sập cửa ra đi.
Tôi nằm trên giường, thân thể hơi yếu nhưng tâm rất kiên định: Là Sư phụ tịnh hóa thân thể cho mình, mình nhất định phải tin tưởng tuyệt đối vào Sư phụ và tạ ơn Sư phụ. Tôi đi đại tiện khoảng mỗi tiếng một lần, mỗi lần chỉ hơi đau bụng, và không hề lo sợ chút nào, trong tâm còn rất vui. Đến trưa, chồng tôi về nhà, nhìn tôi và thấy tôi không hề sọp đi. Anh ấy hỏi tôi có thấy khó chịu không. Tôi nói tôi không khó chịu, chỉ hơi yếu một chút. Anh ấy cũng thấy thật thần kỳ. Tôi không ăn sáng, cũng không ăn trưa, vậy mà đến 4 giờ chiều, tôi đã đi đại tiện chín lần. Vì phải rửa sạch sau mỗi lần đi đại tiện, nếu không tôi cảm thấy như trực tràng bị sa xuống. Tôi nằm trên giường, nghĩ rằng chín lần đi đại tiện trong mười hai tiếng có lẽ là đủ rồi, phải không? Với suy nghĩ đó, tôi ngừng đi đại tiện. Thật sự quá thần kỳ; Sư phụ biết tất cả những gì tôi đang nghĩ. Sau đó, tôi rất hối hận. Lẽ ra đi bao nhiêu lần thì theo sự an bài của Sư phụ, tại sao mình lại tự an bài mò nhỉ.
Như thế, suốt hai ngày tôi không ăn gì, chỉ uống nước. Đến ngày thứ ba, vì con cần đi mua đồ, nên tôi đã đạp xe đưa con đi khắp các con phố cả nửa ngày. Trước đây, khi không ốm, chỉ cần đạp xe một vòng quanh phố thôi thì trở về cũng phải nghỉ nửa ngày, nhưng lần này, dù nhịn ăn hai ngày, tôi vẫn có thể đạp xe đưa con đi khắp phố cả nửa ngày! Khi về đến nhà, chồng tôi nhìn tôi chằm chằm và nói: “Em đạp xe lâu thế, anh lo em ngất xỉu trên phố. Xem ra công này thật sự hiệu nghiệm; không thể phủ nhận được.”
Chưa đầy một tháng tu luyện, tôi đã thực sự trải nghiệm rằng mọi điều được mô tả trong cuốn sách Chuyển Pháp Luân đều là sự thật. Ví dụ, trong tu luyện chân chính, Sư phụ tịnh hóa thân thể chúng ta ngay khi chúng ta bắt đầu tu luyện; các trạng thái khác nhau xuất hiện trong quá trình tịnh hóa thân thể; nghiệp lực đều là những thứ mang tính âm; Trong tư tưởng tôi nghĩ gì, Sư phụ đều biết, v.v. Tôi thốt lên rằng mình thật may mắn! Nhiều năm qua, tôi luôn mong muốn tìm được bậc thầy chân chính của chính Pháp, và Sư phụ Đại Pháp chính là người đó! Thế nhân ơi, hãy nhanh chóng tìm hiểu về Pháp Luân Công, hãy đến và kết nối với Pháp Luân Công! Đây chính là điều chúng ta đã tìm kiếm suốt cả cuộc đời!
Tiếp theo, tôi vứt bỏ tất cả sách khí công trong nhà; tôi không còn đi theo đường vòng nữa. Tôi cũng vứt bỏ tất cả các loại thuốc do những người được gọi là chuyên gia và bác sĩ nổi tiếng kê đơn – nhà tôi có nhiều thuốc như một phòng khám nhỏ ở vùng quê – tất cả đều không cần nữa. Kể từ sau khi tiêu nghiệp bệnh đó, tôi không còn gặp bất kỳ triệu chứng bệnh tật nào nữa.
Cho đến năm 2001, vì kiên trì tu luyện Pháp Luân Công, tôi bị kết án lao động cưỡng bức trái pháp luật. Có lần, bác sĩ nhà tù khám cho một hàng người chúng tôi. Khi khám cho tôi, ông ấy dùng ống nghe nghe tim tôi rất lâu. Sau khi nghe xong, ông ấy nói: “Nhịp tim của cô nghe rất tốt, không có một chút tạp âm nào, nhịp tim rất đều đặn. Cô giữ được như vậy bằng cách nào?” Tôi nói: “Bác sĩ, ông không biết rằng tất cả mọi người trong hàng này đều tu luyện Pháp Luân Công sao? Tôi vì bệnh tim mà đã tu luyện Pháp Luân Công, và tôi bị kết án lao động cưỡng bức vì điều đó.” Ông ấy nhìn tôi, không nói nên lời. Sau khi khám cho hai ba người phía sau tôi, ông ấy gọi tôi lại và nghe tim tôi kỹ lưỡng một lần nữa, khen ngợi tôi thêm một lần nữa. Sau khi khám xong cho cả hàng người, ông ấy nói gì đó với người cai ngục trưởng, người này liền gọi tôi lại. Bác sĩ nhà tù lại nghe tim tôi. Lần này, ông ấy hỏi tôi bệnh tim của tôi là gì, tôi bị bệnh tim bao nhiêu năm, tuổi của tôi, vân vân. Tôi trả lời từng câu hỏi.
Trở lại phòng giam, người bạn đồng tu lớn tuổi hơn nằm giường đối diện nói với tôi: “Đừng tưởng ông ta thật lòng khen ngợi sức khỏe của cô. Năm ngoái, có một người trong đội chúng ta cũng được kiểm tra sức khỏe và được thông báo là có sức khỏe tuyệt vời, nhưng sau đó, vì lý do nào đó, họ lại nói rằng cô ấy mắc một căn bệnh nan y và cho về nhà. Thực tế thì cô ấy không về nhà. Trại lao động nói với gia đình cô ấy rằng cô ấy đã nhập viện, nhưng không ai biết cô ấy đã bị đưa đi đâu.” Nghe vậy, tôi chỉ cảm thấy bác sĩ nhà tù đang ngụy thiện với tôi, và không nghĩ nhiều về chuyện đó. Sau này, khi vụ thu hoạch nội tạng của các học viên Pháp Luân Công do Đảng Cộng sản Trung Quốc thực hiện bị phanh phui, tôi đã không rét mà run.
3. Câu chuyện thần kỳ của cô giáo Trương
Nhiều giáo viên trung niên và trẻ tuổi của trường chúng tôi đã luyện tập khí công khi còn học đại học, và một người trong số họ thậm chí còn khai mở thiên mục. Mấy người mắc bệnh kinh niên chúng tôi thường xuyên thảo luận về khí công với nhau, cố gắng tìm ra những phương pháp hiệu quả để cải thiện sức khỏe và chữa trị bệnh tật. Một trong những giáo viên ốm nặng nhất của chúng tôi là cô Trương. Cô bị bệnh thận, một quả thận đã bị cắt bỏ, khiến cô chỉ còn lại một quả thận, nhưng lại luôn bị viêm. Ngoài ra, cô còn bị huyết áp cao, đã cắt bỏ tử cung, cô còn bị các vấn đề phụ khoa và các bệnh khác. Hàng năm, bắt đầu từ ngày Lập Thu, các vấn đề về thận của cô lại tái phát đúng vào thời điểm này. Cô làm việc trong thư viện và có một chiếc ghế bành đặc biệt; nếu phải di chuyển một quãng hơi dài giữa các giá sách, cô phải mang theo ghế.
Một ngày nọ, cô giáo Trương nhờ một học sinh tìm tôi và bảo tôi đến thư viện. Khi đến nơi, cô ấy nói với tôi một cách bí ẩn: “Chị đừng về nhà sau khi tan làm buổi trưa. Hãy đến nhà em ăn trưa. Em có chuyện quan trọng muốn nói với chị”. Khi đến nhà cô Trương, cô ấy kể rằng, vị giáo viên đã khai mở thiên mục đã nói với cô rằng: “Cô A (ý nói tôi) chắc hẳn đã luyện tập một số loại khí công cao cấp nào đó. Trước đây trên đầu cô ấy có một khối khí đen, nhưng giờ khối khí đen đó đã biến mất, chỉ còn lại một ít khí vàng.” Cô Trương liền hỏi tôi: “Chị luyện tập loại khí công nào vậy? Trông chị khỏe quá.” Tôi ngập ngừng vì trong lòng có một nút thắt, đó là chất độc của chủ nghĩa vô Thần của Đảng Cộng sản. Tôi sợ rằng các thầy cô ở trường sẽ cười nhạo tôi, vì là một người trí thức lại đi theo mê tín dị đoan. Tôi nói: “Pháp môn này gọi là Pháp Luân Công, trong đó nói về các vị Thần và chư Phật. Tôi không muốn các thầy cô giáo trong trường biết.” Cô vội vàng nói: “Em hứa sẽ không nói với ai, chỉ hai chúng ta biết thôi. Chị luyện được bao lâu rồi? Chị có cuốn sách đó không?” Tôi nói: “Tôi luyện chưa đầy một tháng.” Cô ấy phấn khích nói: “Chưa đầy một tháng mà đã như thế này sao?” Tôi nói: “Phải, hãy bảo trưởng phòng X của em (chồng cô ấy) đến hiệu sách mua một cuốn Chuyển Pháp Luân. Một cuốn giá chín tệ.”. Chồng cô ấy lập tức đi mua.
Sau bữa tối, tôi dạy cô ấy luyện công. Chúng tôi vừa học bài đầu tiên “Phật Triển Thiên Thủ Pháp”, thì cô ấy kêu lên: “Ôi trời, Sư phụ ơi, công pháp gì thế này? Con cảm thấy như có em bé đang cử động trong bụng vậy!”. Tôi rất phấn khích và nói: “Căn cơ của em quả thật rất tốt!”. Sau đó, tôi kể cho cô ấy tóm tắt những gì Sư phụ đã nói trong Chuyển Pháp Luân. Cô ấy phấn khích đến nỗi thở gấp, và cứ nói: “Xem ra là thật! Ồ, đó là Pháp Luân! Chỉ cần đọc sách là có thể đắc được…”
Trong thời gian khoảng nửa tháng, cô Trương cũng xuất hiện trạng thái tiêu nghiệp, bị sốt cao 40 độ C và rơi vào hôn mê. Với thể trạng trước đây, cô ấy không bao giờ có thể sốt đến 40 độ được. Cô Trương đã không đến nơi làm việc vài ngày. Lãnh đạo bộ môn đến thăm và trở về nói rằng: “Nếu cô Trương qua khỏi lần này thì sẽ tốt; có lẽ cô ấy sắp khỏi bệnh rồi.” Nếu cô ấy thực sự không qua khỏi, cũng không ai ngạc nhiên, vì sức khỏe của cô ấy vốn đã rất yếu. Nhưng trong thâm tâm tôi biết rằng cô ấy là một người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Nếu tình huống này thực sự xảy ra thì sao? Bản thân tôi cũng chỉ mới đắc Pháp gần đây, và không biết phải giúp cô ấy như thế nào. Nhưng kinh nghiệm của tôi cho thấy, chỉ cần cô ấy tín Sư phụ tín Pháp, không sợ hãi, thì sẽ không có vấn đề gì; phải xem cô ấy nhận thức như thế nào.
Một tuần trôi qua, cô giáo Trương trở lại làm việc. Sau khi trở lại, cô ấy hoàn toàn khác hẳn. Mọi người xì xào sau lưng cô: “Lạ thật, cô giáo Trương ốm nặng mà giờ đã thay đổi hoàn toàn. Khuôn mặt trước đây đỏ ửng như mảnh vải đỏ, giờ đã hồng hào rạng rỡ. Cô ấy không còn phải mang theo ghế nữa mà đi lại nhanh nhẹn hơn. Điều khó tin hơn nữa là cô ấy còn đi đến phía đông khu nhà ở của giáo viên và bắt đầu trồng một vườn rau nhỏ.”
Sự việc này đã gây ảnh hưởng rất lớn đến trường học vào thời điểm đó. Cô giáo Trương nhìn thấy tôi mỉm cười, không biết cô có rất nhiều điều muốn nói và rất nhiều cảm xúc muốn chia sẻ với tôi, nhưng cô ấy vẫn kể cho tôi về vấn đề lớn nhất của cô ấy: rất nhiều người hỏi cô ấy đã luyện công gì. Tôi nhận ra rằng việc bảo cô ấy đừng nói với người khác là một sai lầm, một hành động ích kỷ. Tôi nói: “Hãy nói với họ, và chúng ta sẽ dạy cho bất cứ ai muốn học.”
Chỉ trong vòng hai hoặc ba tháng, tám hoặc chín người trong trường chúng tôi đã lần lượt đắc Pháp, và thậm chí còn lập được điểm luyện công. Nhiều câu chuyện kỳ diệu và cảm động đã xuất hiện trong thời gian này, nhưng tôi sẽ không kể lại hết vì hạn chế về độ dài bài viết. Đến cuối học kỳ, tất cả các cán bộ xuất sắc ở các bộ phận khác nhau như học vụ, thư viện, phòng thiết bị và hậu cần, đều là người tu luyện Pháp Luân Công. Hiệu trưởng nói trong một cuộc họp nhân viên rằng: “Nếu tất cả nhân viên trong trường đều tu luyện Pháp Luân Công, công việc của tôi với tư cách là hiệu trưởng sẽ dễ dàng hơn nhiều. Hãy nhìn xem, các cán bộ xuất sắc năm nay đều là người tu luyện Pháp Luân Công.” Sau khi Đảng Cộng sản Trung Quốc bắt đầu đàn áp Pháp Luân Công vào năm 1999, vị hiệu trưởng này đã buộc phải tự phê bình nhiều lần vì phát ngôn này. Điều này cho thấy Đảng Cộng sản Trung Quốc độc ác đến mức nào; chúng không cho phép người ta ca ngợi thiện lương.
Tôi chia sẻ câu chuyện nhỏ của mình để cho mọi người biết rằng Pháp Luân Đại Pháp là Đại Pháp vũ trụ, từng lời trong Chuyển Pháp Luân đều hoàn toàn đúng sự thật, Pháp Luân Đại Pháp cứu giúp con người trong thời kỳ hỗn loạn, mỗi người ai cũng đến vì Pháp, đắc Pháp trở về là ước nguyện ban đầu của chúng ta.
Con cảm ơn sự từ bi khổ độ của Sư phụ!
(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/6/510331.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/12/234691.html



