[Chúc mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới] Xưa là con bệnh, nay là đệ tử Đại Pháp
Bài viết của đệ tử Đại Pháp Liêu Ninh, Trung Quốc
[MINH HUỆ 07-06-2026] Có lần, tôi gặp một người phụ nữ trung niên trong một cửa hàng bán thịt. Sau khi chăm chú nhìn tôi bằng đôi mắt to đẹp của mình, cô ấy chào tôi nồng nhiệt và nói: “Chị có phải là chị dâu của em không? Em đã không gặp chị hơn mười năm rồi. Chị chẳng già đi chút nào; trông chị vẫn còn rất trẻ.”
Một lần khác, khi tôi đang sửa răng ở phòng khám nha khoa, một người phụ nữ ăn mặc thanh lịch tiến đến gần tôi, gọi tên tôi một cách trìu mến và bắt đầu nói chuyện với tôi: “Sức khỏe của chị tốt hơn nhiều so với trước đây. Hệ hô hấp của chị trước đây yếu, nhưng giờ chị đã thực sự khỏi bệnh rồi.”; “Tôi đã khỏi bệnh rồi”- tôi đáp, “gần ba mươi năm mà không cần uống một viên thuốc nào.”
Làm thế nào mà tôi, một con bệnh ngày xưa, lại có thể lấy lại sức khỏe, được tái sinh và trở thành người tu luyện Đại Pháp vũ trụ Chân-Thiện-Nhẫn? Sau đây là trải nghiệm cá nhân của tôi về khổ tận cam lai mà tôi sẽ chia sẻ với độc giả.
1. Nửa đầu cuộc đời khổ nạn
Ho và hen suyễn là những bệnh khó chữa và vô cùng gây đau khổ cho người bệnh. Tôi đã phải chịu đựng căn bệnh này quá nửa cuộc đời. Khi sáu tuổi, tôi bị ho gà, một căn bệnh thường gặp ở trẻ em. Do thiếu thốn chăm sóc y tế và nguồn lực ở vùng nông thôn, bệnh không được chữa khỏi, khiến tôi bị ho mãn tính và hen suyễn. Mỗi khi bị cảm lạnh, tôi đều bị ốm, sốt, ho và có đờm, và phải nằm liệt giường. Năm này qua năm khác, trải qua vô vàn khó khăn, tôi đã phải chịu đựng không biết bao nhiêu gian khổ.
Năm 13 tuổi, tôi bị ho ra máu suốt một năm do giãn phế quản, và không còn cách nào khác ngoài việc phải nghỉ học.
Vào ngày cưới năm tôi 24 tuổi, tôi cõng theo một túi thuốc rất lớn, điều này khiến chồng tôi rất sợ. Thời điểm đó, thuốc sản xuất trong nước không hiệu quả với bệnh của tôi, và tôi phải dùng thuốc nhập khẩu từ Nhật Bản suốt nhiều năm. Thuốc nhập khẩu rất đắt, sau này tôi không còn đủ khả năng mua nữa, vì vậy tôi tiếp tục dựa vào thuốc sản xuất trong nước.
Mùa hè năm ấy, khi tôi 27 tuổi, bệnh tình của tôi đột nhiên bùng phát dữ dội. Tôi bị bệnh hành hạ; ngực tôi nóng ran, khó thở – cái gọi là “sốt nóng rát ngực”. Chồng tôi đưa tôi đến trạm xá, nhưng bác sĩ thấy tình trạng nghiêm trọng nên khuyên tôi nhập viện ngay lập tức. Nhưng chúng tôi không có tiền; làm sao mà lo được viện phí? Chị gái và chồng tôi van xin bác sĩ giúp đỡ, nhưng lúc đó, chúng tôi không có tiền mặt để chữa bệnh, chỉ có thể trả góp. Bác sĩ thôn, thương hại tình trạng của tôi, nhưng cũng sợ làm chậm trễ việc điều trị, nên đã đề nghị tôi đến bệnh viện huyện để khám và mua thuốc ở đó – đó là cách duy nhất để chữa trị cho tôi. Chúng tôi đã mua loại thuốc tốt nhất ở bệnh viện huyện: ampicillin. Sau một đợt điều trị truyền tĩnh mạch, thuốc không có tác dụng; “sốt nóng rát ngực” vẫn tiếp diễn. Tôi chỉ có thể hạ sốt bằng cách ăn kem que mỗi ngày. Gia đình tôi nghĩ rằng tôi sẽ không qua khỏi, và bản thân tôi cũng cảm thấy cuộc đời mình sắp kết thúc. Tuy nhiên, cuộc đời tôi không kết thúc ở đó. Sau một tháng ốm đau, tôi bất ngờ vượt qua được tiểu kiếp nạn này trong cuộc đời mình.
Vào cuối năm 39 tuổi, một đại kiếp nạn khác lại ập đến cuộc đời tôi, một điều tôi không dám nhớ lại: tôi lại bị ho dai dẳng và hen suyễn hành hạ. Chồng tôi thuê một bác sĩ địa phương đến điều trị tại nhà. Mỗi sáng và tối, tôi được tiêm một mũi nhỏ, và ban ngày thì tiêm một mũi lớn (truyền dịch tĩnh mạch), ngoài ra còn uống ba loại thuốc. Phương pháp điều trị này về cơ bản giống như nhập viện. Liệu trình điều trị đầu tiên không có tiến triển; liệu trình thứ hai đổi thuốc, nhưng vẫn không hiệu quả; liệu trình thứ ba, lại đổi thuốc, nhưng vẫn không thành công. Thuốc Tây tỏ ra vô dụng, vì vậy bác sĩ chuyển sang thuốc Đông y, và tôi được truyền dịch tĩnh mạch thêm hai lần nữa. Bệnh của tôi không những không cải thiện mà còn trở nặng. Tôi ho liên tục, 24 giờ một ngày, khiến tôi phải bật đèn cả đêm, bóng đèn bị nóng vỡ. Cuối cùng, tôi bỏ tiêm và chỉ có thể dùng thuốc uống. Thời gian tôi có thể sống được bao lâu chỉ là vấn đề thời gian.
Tôi trải qua những ngày tháng trong nước mắt. Giữa ban ngày, tôi có thể thấy căn phòng chật kín người, một biển người lấp đầy không gian trước mặt, tất cả ánh mắt những người đó đều đổ dồn về tôi. Tôi có thể nhìn thấy rất nhiều sinh linh ở một chiều không gian khác bất cứ lúc nào, rõ ràng là một điềm báo chẳng lành. Tôi biết mình có lẽ sẽ không sống được bao lâu nữa.
Khi Tết Nguyên đán năm 1997 đến, cả làng ngày nào cũng vang vọng tiếng pháo nổ, nhà nào cũng rộn ràng đón năm mới. Nhưng ở nhà chúng tôi, chẳng hề có chút không khí lễ hội nào; hoàn toàn im lặng. Chồng tôi đã khóc thầm sau lưng tôi nhiều lần (mãi sau này tôi mới biết). Ông ấy không mua thịt hay rau củ gì cả; làm sao chồng tôi có thể vui vẻ đón năm mới được? Mẹ chồng già của tôi lo lắng cho tôi đến nỗi bệnh cũ tái phát, phải gọi bác sĩ và truyền dịch cho bà. Hai đứa con tội nghiệp của tôi ở bên cạnh tôi, ngày nào cũng khóc. Ngôi nhà chìm trong u ám và nước mắt, bao trùm bởi nỗi sầu khổ bất lực.
Cái chết đang cận kề, tôi đã nhiều lần nghĩ đến việc tự tử, nhưng hai đứa con nhỏ của tôi đã giữ chặt trái tim tôi: nỗi đau khổ lớn nhất trên đời là một đứa trẻ mồ côi mẹ. Dù đau đớn và không thể chịu đựng được đến đâu, tôi cũng không thể bỏ rơi các con mình. Thật đáng thương cho những đứa trẻ mất đi tình yêu thương của mẹ, tôi chỉ còn biết vật lộn tuyệt vọng bên bờ vực cái chết.
2. Vui mừng đắc Pháp có được cuộc đời mới
Ba tháng trôi qua, tôi nằm liệt giường, cận kề cái chết. Người chú thứ hai trong họ đến thăm tôi, thương xót tôi. Biết tôi mới chỉ bốn mươi tuổi, còn quá trẻ, chú không nỡ nhìn tôi ra đi. Chú giới thiệu cho tôi một môn khí công gọi là Pháp Luân Công. Chú nói: “Thím của cháu đã tập Pháp Luân Công, và cơn ho của thím đã khỏi. Chú sẽ nhờ thím dạy cháu.” Tôi nghĩ thầm, mình đã bệnh nặng rồi; không có môn khí công nào có thể chữa khỏi cho mình được.
Vào một ngày tháng Tư ấm áp năm 1997, người chú và người thím của tôi đến thăm. Thím tôi thậm chí còn mang theo một máy ghi âm để tôi có thể học Pháp Luân Công. Tôi không hề hy vọng mình sẽ khỏi bệnh; tôi chỉ đáp lại cử chỉ tốt bụng của họ. Tôi cùng thím nghe các bài giảng Pháp của Sư phụ ở Tế Nam. Sau khi nghe các bài giảng Pháp, thím dạy tôi luyện công. Tôi rất yếu; chỉ đứng vài phút thôi là tôi đã thở hổn hển và đổ mồ hôi đầm đìa. Thím nói: “Cháu có thể luyện được bao lâu thì luyện bấy lâu. Đừng vội; cháu sẽ khỏi bệnh dần dần.”
Hôm sau, vừa bắt đầu luyện công, tôi liền nói: “Thím ơi, cháu quên uống thuốc rồi.” Thím bảo: “Sư phụ nói người luyện công không cần uống thuốc, vậy cháu không cần uống.” Tôi mừng rỡ vô cùng: thật tuyệt vời vì không cần phải uống thuốc nữa. Từ lâu nay, bụng tôi bị khó chịu do thuốc. Thường xuyên đau, tôi sợ lạnh, và lúc nào cũng phải quấn khăn quanh bụng.
Vào ngày thứ ba, trong lúc luyện công, lưng dưới của tôi nóng rát không chịu nổi, nên tôi đã tháo khăn quấn bụng ra. Tối hôm đó, tôi trải qua một phản ứng thể chất bất thường: buồn nôn và nôn mửa. Phản ứng rất mạnh; tôi nôn ra một lượng lớn chất lỏng, làm đầy nửa chậu, nước màu xanh lục có vị đắng và chát. Sau khi nôn, bụng tôi lập tức xẹp xuống và hơi thở trở nên dễ dàng hơn. Vào ngày thứ tư, tôi bắt đầu đi tiểu thường xuyên, một lần mỗi giờ, rồi một lần mỗi nửa giờ, hoặc thậm chí một lần mỗi mười phút. Bốn ngày sau, tình trạng sưng phù khắp cơ thể tôi hoàn toàn biến mất. Bảy ngày sau, tôi lấy lại được sức lực và cuối cùng đã có thể ra khỏi giường và làm những việc nhà đơn giản. Hai mươi ngày sau, tôi đã có thể làm việc ngoài đồng cùng gia đình.
Bệnh tình của tôi bỗng nhiên biến mất một cách kỳ diệu, và mây đen cuối cùng cũng tan để lộ bầu trời trong xanh. Cả gia đình tôi vô cùng vui mừng và biết ơn Pháp Luân Công, cảm tạ Sư phụ Pháp Luân Công, cả nhà ngập tràn trong niềm hân hoan. Chồng tôi thì vô cùng phấn khởi, kể với mọi người mình gặp rằng: “Pháp Luân Công là một pháp môn thần kỳ đã cứu sống vợ tôi, người đang chờ chết”.
Họ hàng, bạn bè và dân làng đã tận mắt chứng kiến những hiệu quả kỳ diệu của Pháp Luân Công trong việc chữa bệnh và cải thiện sức khỏe. Mọi người đổ xô đến nhà tôi để học Pháp Luân Công, và con gái tôi cũng bắt đầu bước vào tu luyện Đại Pháp. Đến năm 1999, hàng chục người đã đến nhà tôi để luyện công.
Ngày nay, chị gái, con gái và cháu trai tôi không hề bị đe dọa hay dao động bởi sự đàn áp tàn bạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc, và đã kiên định tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Cháu ngoại tôi và một người quen, không hề sợ hãi trước sự chuyên chế của Đảng Cộng sản Trung Quốc đối với các học viên Pháp Luân Đại Pháp, cũng đã bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp trong những năm gần đây, và trở thành những học viên mới.
3. Đại Pháp đã ban phước lành cho tôi và gia đình
Trước đây, tôi bị bệnh tật hành hạ, sống một cuộc đời còn khổ hơn cả cái chết. Không chỉ bản thân tôi chịu đựng đau khổ, tôi còn là gánh nặng cho gia đình, đẩy họ vào vực sâu của khó khăn. Nhiều năm liền, thuốc men và chi phí y tế cứ thế kéo dài, tôi mãi mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn của nghèo đói. Sau khi may mắn đắc được Pháp Luân Đại Pháp, số phận tôi đã thay đổi một cách ngoạn mục, một sự chuyển biến thực sự. Tôi trở nên khỏe mạnh, giúp gia đình tiết kiệm được một khoản tiền đáng kể chi phí y tế. Như chồng tôi nói: “Nhờ Pháp Luân Công mà sức khỏe của em tốt hơn, giúp gia đình tiết kiệm được ít nhất 200.000 nhân dân tệ.” Không chỉ không còn phải chi tiền cho việc chữa bệnh, vợ chồng tôi còn có thể cùng nhau làm nông, chăn nuôi lợn, giúp gia đình thoát nghèo. Hai mươi năm trước, nhà cửa chúng tôi đã được cải tạo hoàn toàn, xây nhà mới và xây tổ ấm mới. Mười năm trước, tôi làm nông còn chồng tôi làm công, kinh tế gia đình càng ngày càng tốt hơn.
Tôi đã tu luyện Đại Pháp được 29 năm, và chồng tôi cũng đã hỗ trợ tôi trong suốt thời gian đó. Sức khỏe ông ấy rất tốt; mặc dù đã hơn 70 tuổi, ông ấy không chỉ làm nông mà còn chăn nuôi một đàn dê, trở thành một trong những người nổi bật nhất trong những người cùng lứa tuổi trong làng. Con gái tôi cũng tu luyện Đại Pháp, gia đình hạnh phúc và con gái tôi có một công việc thuận lợi. Con trai tôi hiểu biết chân tướng, ủng hộ Đại Pháp, đồng hóa Đại Pháp, cuộc sống thuận buồm xuôi gió.
Tôi đã gần bảy mươi tuổi, và tôi vẫn giúp chồng làm nông và nấu những bữa ăn ngon cho chồng. Tôi thường đi chợ mua tất cả những nhu yếu phẩm cần thiết cho gia đình; Thông thường tôi đi xe máy điện đi chợ, nhiều người ngưỡng mộ vì bà lão này có thể đi xe máy điện. Hạnh phúc và sức khỏe của tôi ngày hôm nay hoàn toàn là nhờ phước lành của Pháp Luân Đại Pháp và Sư phụ Đại Pháp!
Một lần, tôi gặp một người phụ nữ trung niên trong cửa hàng bán thịt. Sau khi chăm chú nhìn tôi bằng đôi mắt to đẹp của mình, cô ấy chào tôi nồng nhiệt và nói: “Chị có phải là chị dâu của em không? Em đã không gặp chị hơn mười năm rồi. Chị chẳng già đi chút nào; trông chị vẫn còn rất trẻ.” Tôi hoàn toàn bối rối vì không nhận ra cô ấy. Cảm thấy xấu hổ, tôi hỏi cô ấy ở đâu. Cô ấy trả lời: “Em ở làng bên cạnh. Mấy năm nay em không về nhà; em ở Thẩm Dương chăm sóc các cháu của con trai em. Em mới về đây vài ngày trước. Chị không nhớ năm chị đến nhà em tặng chúng em thẻ bình an sao?” Cuối cùng tôi cũng nhớ ra; cô ấy là họ hàng xa của chồng tôi. Năm đó, tôi đã nói cho cả gia đình họ biết sự thật về Pháp Luân Công, và sau khi tất cả họ đồng ý làm Tam thoái, tôi đã để lại cho họ những chiếc thẻ bình an Pháp Luân Đại Pháp. Họ hàng của tôi hỏi tôi: “Chị khoảng sáu mươi tuổi rồi sao?”; “Tôi gần bảy mươi rồi.”; “Trông chị không hề già chút nào; chị không giống người gần bảy mươi tuổi. Trông chị chỉ khoảng hơn sáu mươi tuổi thôi.”
Một lần khác, khi tôi đang sửa răng ở phòng khám nha khoa, một người phụ nữ ăn mặc sành điệu tiến đến gần tôi. Cô ấy gọi tên tôi một cách trìu mến và bắt đầu trò chuyện: “Sức khỏe của chị tốt hơn nhiều so với trước đây. Hệ hô hấp của chị trước đây yếu, nhưng giờ chị đã thực sự khỏi bệnh rồi.”; “Tôi đã khỏi bệnh rồi”- tôi đáp, “gần ba mươi năm mà không cần uống một viên thuốc nào.” Cô ấy đeo khẩu trang, và thoạt đầu tôi không nhận ra. Cô ấy tháo khẩu trang ra, và tôi nhận ra đó là bạn học cũ của tôi. Chúng tôi đã không gặp nhau gần hai mươi năm. Chúng tôi cùng tuổi, gần bảy mươi. Mặc dù cô ấy gầy, nhưng cô ấy rất vui vẻ và có vẻ sức khỏe tốt. Trong cuộc trò chuyện, cô ấy liên tục nói rằng sức khỏe của tôi tốt, tốt hơn xưa kia. Tôi nói với cô ấy: “Bạn biết tôi luyện Pháp Luân Công mà, phải không? Đó là lý do tại sao sức khỏe của tôi tốt hơn trước. Pháp Luân Đại Pháp đã cứu sống tôi. Nếu không, tôi đã chết từ lâu rồi.” Cô ấy lập tức nói: “Tôi biết chị tu tập Pháp Luân Công. Pháp Luân Công thực sự rất tốt. Có một người luyện Pháp Luân Công ở làng tôi đã kể cho tôi nghe về Pháp Luân Công, và tôi rất tin”. Tôi nói: “Thảo nào cô lại tràn đầy năng lượng như vậy. Vậy là cô đã hiểu được chân tướng Pháp Luân Công. Cô được Thần bảo hộ. Sức khỏe của cô tốt chứ?” “Tôi rất khỏe mạnh, tôi không có bệnh tật gì cả.” Sau đó, cô ấy nói với tôi: “Tôi vẫn làm nông. Chồng tôi đã mất vài năm trước, và tôi đã làm nông suốt thời gian này. Các con tôi không muốn tôi làm nông, nhưng tôi cảm thấy mình vẫn có thể làm được, vì vậy tôi vẫn tiếp tục làm nông”. “Cô khỏe mạnh và có thể làm việc, đó là phúc” – Tôi động viên cô ấy, tôi nói: “Chắc chắn rồi. Cô tin vào Đại Pháp, Đại Pháp sẽ bảo hộ cô.”
4. Trong thời kỳ đàn áp, nói với mọi người rằng Đại Pháp là tốt
Tôi và các bạn đồng tu cùng nhau học Pháp và luyện công mỗi ngày, vui vẻ đắm mình trong Phật quang Chân-Thiện-Nhẫn của Đại Pháp vũ trụ. Chúng tôi không bao giờ ngờ rằng vào ngày 20 tháng 7 năm 1999, phe phái tội phạm chính trị Giang Trạch Dân của Đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ huy động toàn bộ bộ máy nhà nước để lan truyền tin đồn và vu khống Pháp Luân Công, và đàn áp dã man cả trăm triệu học viên Pháp Luân Công trên toàn quốc. Chúng tôi đã mất đi môi trường yên bình để tu luyện. Cảnh sát từ đồn cảnh sát địa phương liên tục quấy rối chúng tôi, ép buộc chúng tôi phải viết cam kết rằng chúng tôi sẽ không tu luyện nữa.
Pháp Luân Đại Pháp đã cứu mạng tôi, và Sư phụ Đại Pháp đã cho tôi một cuộc đời mới. Làm sao tôi có thể đoạn tuyệt với Pháp Luân Công? Tuyệt đối không! Tôi đã nói với cảnh sát rằng, Pháp Luân Đại Pháp đã cứu mạng tôi, rằng Sư phụ Đại Pháp là ân nhân của tôi, và rằng tôi không thể từ bỏ việc tu luyện Đại Pháp. Mỗi lần cảnh sát đến, tôi đều kể cho họ nghe trải nghiệm cá nhân của mình về việc thoát chết trong gang tấc, và đã nhận được sự cảm thông của họ. Sau đó, vì tôi đã gửi thư nói cho mọi người biết sự thật về Pháp Luân Công, tôi đã bị những kẻ xấu tố cáo và phải sống lẩn trốn ba năm. Trong thời gian đó, tôi thường xuyên viết thư cho đồn cảnh sát, khẩn cầu họ đừng phá hoại Phật Pháp, và đừng bức hại các học viên Pháp Luân Công. Các học viên Pháp Luân Công là người tốt; đối xử tử tế với người tốt chắc chắn sẽ mang lại may mắn. Trưởng đồn cảnh sát đã hiểu sự thật và bí mật bảo vệ tôi, làm mọi thứ có thể để đảm bảo an toàn cho tôi.
Khi cuộc đàn áp Pháp Luân Công của Đảng Cộng sản Trung Quốc leo thang, ba năm sau tôi bị cảnh sát bắt cóc và bị kết án trái pháp luật hai năm lao động khổ sai. Trong trại lao động, tôi thường nói với các cai ngục: “Chúng ta có cơ hội gặp nhau hôm nay là nhờ Sư phụ của tôi; Ngài đã cứu mạng tôi. Nếu tôi không tu luyện Pháp Luân Công, tôi đã chết vào năm 1997.” Tôi cũng thường xuyên kể cho họ câu chuyện có thật về việc Đại Pháp đã cứu sống tôi như thế nào. Hai nữ cai ngục, cảm thấy lương tâm cắn rứt, đã lặng lẽ cảnh báo tôi: “Sau khi ra tù, chị hãy chú ý an toàn, để không phải vào đây nữa.”
Tôi đã viết một bức thư chân tướng gửi cho một nữ cảnh sát ở bên tôi, chia sẻ những trải nghiệm cá nhân của mình về lợi ích mà tôi nhận được từ việc tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Trong thư, tôi nói với cô ấy rằng Pháp Luân Đại Pháp là Pháp tu Phật tu Đạo, là Pháp độ nhân; tôi khuyên cô ấy rằng đối xử tử tế với các đệ tử Pháp Luân Đại Pháp là đang làm một việc tốt, việc thiện, mang lại công đức vô lượng, và cũng là sự lựa chọn cho một tương lai tươi sáng của chính cô ấy. Sau khi đọc xong, cô ấy đã được gợi mở sâu sắc, và mặt minh bạch của cô ấy đã nảy sinh chính niệm. Cô ấy luôn chào đón tôi bằng một nụ cười ấm áp, và chúng tôi nhanh chóng trở thành bạn bè. Nhiều lần, vào những thời điểm quan trọng khi các cai ngục khác sắp làm hại tôi, cô ấy luôn giúp đỡ tôi, nhắc nhở tôi phải cẩn thận và khôn ngoan. Cô ấy không chỉ đối xử tử tế với tôi mà còn với các học viên Pháp Luân Công khác, và thậm chí cả hàng trăm học viên Pháp Luân Công trong toàn bộ khu giam giữ.
Trong suốt hai mươi năm kể từ khi được trả tự do khỏi lao động cưỡng bức bất hợp pháp, tôi luôn kiên định nói cho mọi người biết sự thật, và liên tục kể cho họ nghe về vẻ đẹp của Pháp Luân Đại Pháp. Điều này đã tạo ra hiệu ứng lan tỏa tích cực, và nhiều người đã nhận được phước lành sau khi hiểu được chân tướng.
Sau khi biết được chân tướng, bà chủ một siêu thị nhỏ đã thấy công việc kinh doanh của mình phát đạt. Bà đã mở rộng căn nhà gỗ nhỏ bé của mình thành một tòa nhà hai tầng, trở thành một siêu thị lớn có quy mô đáng kể trong khu vực.
Một người họ hàng của tôi 83 tuổi, bị di chứng sau đột quỵ, đã tin tưởng tuyệt đối vào Sư phụ Đại Pháp, và kỳ diệu thay, bà đã đứng dậy được từ xe lăn. Hiện nay, ở tuổi 90, bà vẫn có thể tự chăm sóc bản thân.
Một viên quan thôn tốt bụng, biết rằng Pháp Luân Đại Pháp là tốt, đã chịu đựng áp lực rất lớn từ cấp trên, và kiên trì bảo vệ các học viên Pháp Luân Công trong làng mình hơn 20 năm, và chức vụ của ông liên tục được thăng tiến.
Lời kết
Pháp Luân Đại Pháp đã khiến tôi khỏi sự khổ sở triền miên trong nửa đầu cuộc đời, cho tôi một cuộc đời mới từ thập tử nhất sinh, và dẫn dắt tôi đến một cuộc sống hạnh phúc và khỏe mạnh trong nửa sau cuộc đời. Pháp Luân Đại Pháp là Phật Pháp, là chính Pháp chân chính nhất tế thế cứu nhân Trong 27 năm qua, Đảng Cộng sản Trung Quốc không ngừng bức hại Pháp Luân Công, nhưng cuối cùng, tất cả đều vô ích. Ngày nay, Pháp Luân Công không chỉ tồn tại mà còn lan rộng khắp thế giới, và ánh sáng rực rỡ của Chân Thiện Nhẫn soi sáng hơn 100 quốc gia và vùng lãnh thổ. Nhân dân Trung Quốc không hề bị đe dọa bởi ách thống trị của Khủng bố Đỏ. Giờ đây, hơn 459 triệu người dũng cảm ở Trung Quốc đã từ bỏ các tổ chức Đảng – Đoàn – Đội của Đảng Cộng sản Trung Quốc, lựa chọn một tương lai tươi sáng cho sinh mệnh của mình.
Mong những ai vẫn đang bị đầu độc bởi chủ nghĩa vô Thần của Đảng Cộng sản Trung Quốc, hãy nhanh chóng tỉnh ngộ, tránh xa Đảng Cộng sản Trung Quốc độc ác, lựa chọn con đường tươi sáng cho bản thân và gia đình, được Thượng Thiên bảo hộ!
(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/7/510321.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/13/234696.html



