Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 08-06-2026] Cuộc hôn nhân của con trai tôi đã trở thành một đoạn giai thoại của họ hàng bạn bè và hàng xóm, mọi người đều nói: “Đây nào vạn người có một, đây là thế gian khó tìm đấy.” Hôm nay, tôi chia sẻ một số câu chuyện của con trai, để chúng ta cùng nhau chứng kiến vẻ đẹp của Pháp Luân Đại Pháp, [đệ tử] cảm ơn lòng từ bi vô hạn của Sư tôn!

Con đường trưởng thành của tiểu đệ tử Đại Pháp

Đầu năm 1999, mẹ, tôi, chồng và con trai đã lần lượt tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Mẹ tôi toàn thân đau bệnh đều biến mất, chồng tôi vứt bỏ cây gậy, và tôi cũng từ một người phụ nữ oán trách trở nên cởi mở vui vẻ, gia đình của chúng tôi vốn trên bờ vực tan vỡ đã có sức sống.

Lúc mới đắc Pháp, vì tôi bị ảnh hưởng của thuyết vô thần, nên bán tín bán nghi về Thần Phật, tôi hy vọng thật sự có Thần Phật bảo hộ người lương thiện, và cũng hy vọng mình sống lương thiện, nhưng lại cảm thấy không đáng tin lắm, cứ thế bán tin bán nghi đọc sách Đại Pháp, và cũng không thường luyện công, mượn cớ là tu trước, luyện sau.

Có một lần về nhà mẹ ruột, tôi cùng chồng và con trai đã ở lại nhà mẹ. Ban đêm đột nhiên tôi tỉnh dậy, lờ mờ nhìn thấy trước mắt có một Pháp Luân lớn có nhiều màu sắc đang xoay tròn, theo chiều ngang, và tỏa ra ánh sáng nhạt. Tôi thật là không dám tin vào mắt mình, tôi ngồi bật dậy, dụi dụi mắt, lại nhìn xung quanh, tôi nhìn thấy con trai nằm bên cạnh ngủ rất ngon, và còn thấy bên cạnh tôi là ô cửa sổ nhỏ ở nhà mẹ, tôi xúc động suýt nữa kêu lên: “Là thật, Pháp Luân Đại Pháp là chân thật!” Tôi thấy Pháp Luân dần dần biến mất. Sáng hôm sau, mẹ và chồng tôi thức dậy luyện công, tôi cũng bật dậy, mẹ và chồng tôi cảm thấy kỳ lạ: Mỗi lần kêu tôi, tôi đều không dậy, hôm nay sao tôi lại dậy? Tôi bèn kể cho mẹ và chồng nghe những gì mà tôi đã nhìn thấy đêm qua, mọi người rất vui, nói rằng Sư phụ đang khích lệ tôi. Sau đó tôi mới ngộ ra, đó là Sư phụ phá bỏ lớp vỏ của thuyết vô thần cho tôi.

Và tôi bắt đầu luyện công. Một hôm, lúc tôi đang ngồi đả tọa trên giường đất, cảm thấy như mình ngồi trên một chiếc đĩa tròn lớn vô cùng bóng loáng đang xoay tròn, thuận theo chiếc đĩa xoay tròn, tôi giống như sắp bị tuột xuống chiếc đĩa, tôi vội vàng mở mắt ra, thấy mình vẫn còn ngồi trên giường đất, hễ nhắm mắt liền cảm thấy vẫn ngồi trên chiếc đĩa tròn lớn bóng loáng đang xoay. Sau này, tôi xem thấy cảnh trong bộ phim “Trở lại thành Thần”, bộ phim đã thực sự thể hiện điều mà tôi từng nhìn thấy.

Lúc đó, con trai tôi mới 5 tuổi, khi chúng tôi luyện công, con cũng ở bên cạnh chỉ trỏ học theo, chúng tôi đọc Pháp, thì con vừa chơi vừa nghe. Một lần nọ, con sang nhà bà nội chơi, một lúc sau con đã về, và nói với tôi: “Mẹ ơi, TV ở nhà bà nội đang diễn khí công.” Tôi thuận miệng đáp lại: “Sao con về rồi?” Con nghiêm túc nói: “Con không thể xem, bất nhị pháp môn.” Lúc ấy, tôi ngẩn ra, do tu luyện Pháp Luân Đại Pháp chưa lâu, nên tôi cũng không nhận ra vấn đề này, có lẽ là từ lúc đó, tôi mới thật sự xem con là tiểu đệ tử Đại Pháp. Cả gia đình chúng tôi đắm mình trong Pháp quang, vui vẻ chan hòa.

Tháng 7 năm 1999, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bắt đầu công khai bức hại Đại Pháp, truyền hình và báo chí ngày nào cũng bịa đặt và bôi nhọ Đại Pháp, họ hàng và hàng xóm xung quanh tôi bị ảnh hưởng bởi tuyên truyền trên TV, họ cũng nói những lời như Đại Pháp không tốt, tôi bèn tranh biện với họ. Lúc ấy, tôi không biết giảng chân tướng và cũng không biết nhiều đồng tu, vậy làm thế nào? Tôi chỉ đành cầm bút lên, bắt đầu giãi bày tiếng lòng của mình, kể về vẻ đẹp của Đại Pháp, vạch trần lời nói dối trên TV, hy vọng mọi người đừng tin nghe những lời bịa đặt và bôi nhọ trên TV. Tôi vừa viết vừa khóc, dùng giấy than sao chép ra nhiều bản, rồi gấp lại, buộc bằng chỉ thêu nhiều màu sắc và gửi đi. Con trai tôi cũng không ngủ, tôi viết, còn con gấp và buộc chỉ, nghiêm túc chuyên tâm như thế. Thời đó, cả gia đình chúng tôi tuy có áp lực, nhưng chúng tôi đã trải qua những ngày tháng rất trọn vẹn.

Năm 2001, tôi và chồng bị cảnh sát của ĐCSTQ bắt cóc, lúc cảnh sát lục soát nhà phi pháp, họ đã đe dọa con trai tôi mới 7 tuổi, bảo con nói ra chỗ để sách Đại Pháp. Nhưng con không nói. Thế rồi ông nội lại hỏi con, và con cũng nói không biết. Bà nội gạt con nói: “Bà không phá sách của các con, con nói cho bà nội, bà muốn đổi chỗ để sách.” Con nhìn nhìn bà nội, và vẫn lắc đầu nói không biết. Sau khi chúng tôi trở về, bà nội cháu kể với tôi chuyện này, tôi bèn hỏi con: “Con có thể không nói với người khác, vì sao con không nói với bà nội?” Con nói: “Con cảm thấy bà nội cũng không nói thật.” Tôi đã bật khóc, một đứa trẻ chỉ mới 7 tuổi, mà lý trí của con vượt ngoài sức tưởng tượng của tôi, tôi biết đó là chính niệm mà Sư phụ từ bi gia trì cho con.

Sau đó tôi lại bị bắt cóc, trong đoạn thời gian tôi bị lao động phi pháp, con trai và chồng tôi cũng bị đẩy lên xe cảnh sát, và lôi đến lớp tẩy não. Chồng nhìn thấy con trai mới có mấy tuổi cũng bị đẩy lên xe cảnh sát, anh không kìm được nước mắt. Sau khi tôi về nhà, nhìn thấy con vẫn mặc quần áo mà tôi mua cho con hai năm trước, mang đôi tất vá, vóc dáng không cao thêm, tôi biết con đã chịu khổ không ít trong hai năm qua. Trong mấy năm mà chúng tôi bị bắt cóc, lục soát nhà và bị phạt tiền, quả thật là không có chỗ yên thân, đối với một gia đình nông thôn, chúng tôi đã trải qua những ngày tháng rất gian khổ, hoàn toàn không có tiền cho con mua những thứ như đồ ăn vặt và đồ chơi, cho nên con đã dưỡng thành thói quen tốt là không ăn vặt, không có đồ chơi, con bèn tự làm, thuyền và máy bay mà con làm rất giống thật.

Con trai rất giữ tâm tính, đó cũng là một điều khích lệ đối với tôi. Một lần nọ, con chơi với em trai ở nhà chú, không biết sao em trai bị chọc giận, bắt đầu mắng con, em thấy con im lặng, càng mắng càng giận, bèn đập trái hồng đang cầm ăn trên tay lên người con, đập trúng ngay trước ngực, làm bẩn hết người con. Bà nội thấy không chịu nổi, nhưng con trai không hề tức giận. Sự khoan dung độ lượng đó khiến tôi thầm bội phục.

Một lần nọ, con trai đang chơi trên tường, lúc con nhảy từ trên tường xuống, nhảy trúng một cây ba chĩa (dụng cụ dùng để cào đất ở nông thôn), vì ở trên phủ một cái túi nylon, nên con không thấy, nhảy đúng cây ba chĩa có mũi nhọn chĩa lên trên. Đúng lúc tôi ở trong nhà, nhìn thấy con nhảy lò cò vào nhà, và la lên: “Mẹ ơi, chân con bị đâm rồi.” Mới đầu, tôi không coi trọng lắm, đỡ con lên giường đất, cởi giày ra, thấy máu tươi chảy xuống tay tôi, tôi hơi hoảng, nhưng con lại bình tĩnh an ủi tôi: “Mẹ, con không sao.” Con không uống một viên thuốc nào mà đã lành. Sau khi chân lành, không ngờ mảnh cao su của chiếc giày đã bị hai đầu chĩa nhọn đâm chui vào thịt lại tự rơi ra. Tất cả hàng xóm đều kinh ngạc. Nếu là người bình thường, thì vết thương không bị viêm mới lạ. Đại Pháp chính là siêu thường đến thế.

Cuộc sống tuy khổ một chút, nhưng con trai được nuôi nấng trong Đại Pháp, không có thói xấu bất lương của những đứa trẻ trong xã hội ngày nay. Đại Pháp đã ban cho con trí huệ, thành tích của con trên lớp luôn xếp trong năm hạng đầu, đánh giá của giáo viên dành cho con cũng rất cao, trong lời bình của thầy viết rằng: “Em là niềm hãnh diện trong lớp.” Thầy nói con: “Không kêu thì thôi, hễ kêu thì khiến người ta kinh ngạc.” Từ cấp hai lên cấp ba, con trai thi vào lớp trọng điểm với thành tích xuất sắc, thành tích thi đại học cũng trên điểm sàn của trường top đầu, trong giai đoạn đó, con chưa từng đi học bù lần nào, chưa từng tặng quà cáp lần nào. Giáo viên đều nói con là đứa trẻ được nuôi thả, họ hàng bạn bè cũng khen ngợi nhân phẩm của con, ngưỡng mộ gia đình chúng tôi hòa thuận và đỡ lo con cái.

Sau khi con trai tốt nghiệp, con quyết định không tham gia kỳ thi công chức, không muốn bị nhồi nhét lý luận của tà đảng, con đã chọn làm giáo viên dạy bổ túc ở một trường tư, không bị ràng buộc trong thể chế.

Một đoạn giai thoại duyên trời tác hợp ở nhân gian

Chớp mắt con trai đã đến tuổi nên lập gia đình, tôi rất muốn lập gia đình cho con, tìm cho con một người bạn đời cùng tiến bước với con. Nhưng con luôn nói để thuận theo tự nhiên, họ hàng, bạn bè và đồng tu biết rõ nhân phẩm của con, mọi người đều nhiệt tình giới thiệu đối tượng cho con. Con gái trong xã hội ngày nay rất hiện thực, có người chê gia cảnh chúng tôi không tốt, có người chê con trai tôi không đủ cao, có người chê con không biết lãng mạn, có người còn không phù hợp với con, sau khi con gặp gỡ họ, nếu cảm thấy không phải là người cùng đường, thì con cũng chưa bao giờ miễn cưỡng. Cứ gập ghềnh khúc khuỷu như thế, tôi ước tính thử số người mà con gặp, có ít nhất gần 15 người, quả là không kém tình cảnh trong vở kịch ngắn “Tiểu thư không đáng tin” được diễn trên Đài truyền hình NTD. Mợ con khuyên con phải học cách theo đuổi, nhưng con lại nói: “Có lẽ người mà con cần tìm ấy đang đợi con trên đỉnh núi, con không thể giữa đường từ bỏ theo người không phù hợp với mình.” Tâm tôi cũng bị dao động, trách con không biết tìm đối tượng, con bèn khuyên tôi: “Nếu có duyên, ắt sẽ gặp nhau, nếu là họa, gặp nhau ắt khổ.”

Cuối cùng, tâm tôi cũng phẳng lặng, tôi đã coi nhẹ, và không quản nữa. Một ngày nọ, một đồng tu lại giới thiệu một cô gái cho con trai tôi, tôi đã không còn ôm hy vọng nhiều nữa. Không ngờ sau khi hai con gặp gỡ, con trai bảo tôi: “Mẹ ơi, cô ấy và con rất giống nhau.” Gia đình của cô gái cũng là một gia đình tu luyện, hồi đó khi cả nhà ba người họ đi Bắc Kinh thỉnh nguyện, cô gái vẫn còn là một cô bé, mặc dù cô bé đã chịu đựng rất nhiều khổ nạn mà ở độ tuổi của cô bé không nên chịu, nhưng nhìn không ra bất cứ dấu vết nào mà ma nạn để lại trên thân cô bé, cô bé rất mộc mạc, rộng lượng, giản dị, thuần tịnh, lạc quan và vui vẻ, cô bé vốn không muốn lập gia đình, nhưng lần này gặp con trai tôi, hai con có tiếng nói chung, rất hợp nhau, cô bé cũng cảm thán: “Chúng ta rất giống nhau.” Cha mẹ của cô bé là kiểu người rất tôn trọng sự lựa chọn của con, sau khi họ gặp con trai tôi, cảm thấy con rất thuần tịnh, là đứa trẻ tốt khó tìm trong xã hội ngày nay, con trai cũng vui mừng nói với tôi: “Cha mẹ của cô ấy rất tốt, lương thiện thành thật, gặp nhau không có cảm giác lạ lẫm.” Biểu cảm ấy của con giống như đã tìm được cha mẹ ruột vậy. Hết thảy đều tự nhiên đến như thế.

Kể ra quả thật là mối duyên kỳ diệu. Tôi và mẹ của cô bé đã từng cùng lúc bị giam giữ phi pháp ở cùng một trại lao động, quen biết nhau, nhưng chúng tôi hầu như chưa từng nói chuyện, không ngờ hôm nay chúng tôi gặp nhau bằng cách này, cảm giác quen thuộc khó diễn tả, nói không hết chuyện, cha mẹ cô bé không nói chuyện tiền bạc, không nói chuyện nhà cửa xe hơi, họ nói chuyện thật thà không hoa mỹ, khiêm tốn lễ độ, từ họ tôi đã nhìn thấy sự sai kém trong tu luyện của mình, khiến cho tôi cảm phục trong tâm. Chúng tôi tôn trọng lẫn nhau, họ nghĩ cho tôi, tôi nghĩ cho họ, chúng tôi đều suy nghĩ từ lập trường của đối phương, con dâu không muốn mua cái thứ gọi là “tam kim” (dây chuyền, hoa tai và nhẫn cưới bằng vàng), tôi nhiều lần thúc giục, con dâu mới ra tiệm vàng, sau khi về, con trai bảo tôi: “Mẹ, con dâu mẹ chỉ chọn cái nhỏ nhất, dù nhân viên tiệm vàng nói thế nào, cô ấy cũng nói nhỏ nhìn đẹp.” Tôi cảm động trước nhân phẩm của cô bé, quả thật còn quý hơn vàng. Trong xã hội ngày nay, con gái đều đòi sính lễ, nhà cửa và xe hơi, cha mẹ hai bên đều bị làm cho kiệt quệ tâm sức và oán hận lẫn nhau đâu đâu cũng thấy, chỉ có người tu luyện Đại Pháp mới có thể làm được xem nhẹ tiền bạc, chỉ chú trọng nhân phẩm.

Vào ngày hôn lễ của con trai, có rất nhiều đồng tu đến giúp, mọi người âm thầm làm trước, ăn sau, trước mặt họ hàng bạn bè và hàng xóm của chúng tôi, mọi người lại chứng thực Pháp lần nữa, tất cả họ hàng của tôi đều tấm tắc khen ngợi những người học Pháp Luân Đại Pháp thật tốt. Người chủ trì hôn lễ nói, anh chủ trì hôn lễ nhiều năm đến thế, chưa có hôn lễ nào có bầu không khí giống như của chúng tôi, hòa ái vui vẻ, một bầu không khí yên bình rất khó được. Người chụp hình cũng liên tục cảm thán: “Gia đình hai bên đều tốt thế.” Người chủ trì hôn lễ và người chụp hình là cùng đội ngũ làm lễ cưới, họ lần lượt biết chúng tôi là gia đình học Pháp Luân Đại Pháp.

Ngày thứ ba sau khi kết hôn, con dâu bèn muốn lấy tiền hồi môn của mình ra, nói rằng nếu gia đình tôi thiếu nợ thì hãy lấy số tiền này trả. Những người trẻ bây giờ chỉ muốn moi tiền từ cha mẹ, đâu có ai mới cưới liền lấy hết tiền hồi môn ra. Sự chân thành thẳng thắn của con dâu khiến tôi đau lòng, tôi nói: “Con bé ngốc, con khỏi nói, cha mẹ không thiếu nợ, cứ cho là có, mẹ cũng không thể dùng số tiền này của con, nếu làm thế, thì mẹ con đây thật không có tâm, tiền của con thì con tự lo liệu, mẹ vô cùng cảm ơn về tất cả mọi thứ mà các con đã làm.” Sau đó tôi mới biết, ông bà sui gia ngộ ra, tốt nhất là đừng thiếu nợ, bèn thương lượng với con trai tôi trả hết khoản vay mua nhà, họ sợ chúng tôi lo lắng, nên không nói với chúng tôi. Tôi bị cảm động hết lần này đến lần khác, bèn dặn dò con trai: “Cả gia đình vợ con đã trao trọn tấm lòng cho chúng ta, chúng ta nhất định phải làm người biết cảm ân, phải xứng đáng với tấm lòng của người ta.”

Mọi người đều vui vẻ, tôi có thêm một cô con gái, sui gia có thêm một cậu con trai, gia đình ba người tu luyện trở thành gia đình sáu người, tỷ học tỷ tu trên con đường tu luyện, trong ma nạn dìu dắt lẫn nhau, lên thêm một tầng nữa. Đến lúc này, tôi càng lĩnh hội hơn nữa, chấp trước mà tôi không thể buông bỏ trong nhiều năm đến thế, mọi thứ mà tự tôi an bài đều là uổng công, sự an bài của Sư phụ là tốt nhất.

Họ hàng bạn bè đều ngưỡng mộ chúng tôi, có người nói: “Xem con dâu nhà người ta, xem sui gia nhà người ta, không thể sánh được.” Có người nói: “Người ta học Pháp Luân Đại Pháp, học Pháp Luân Công có khác, chính là tốt mà, không khâm phục không được.” Có người nói: “Đây nào vạn người có một, đây là thế gian khó tìm đấy.”

Họ hàng của chúng tôi vốn không hiểu và thậm chí còn lấy việc cắt đứt quan hệ họ hàng cố gắng ép chúng tôi từ bỏ tu luyện, đến giờ mọi người đã hiểu rõ sự thật, và lần lượt bước vào tu luyện Đại Pháp. Quá trình này tuy dài và gian nan, nhưng cuối cùng Đại Pháp đã đi sâu vào lòng người, chúng tôi tin rằng trong tương lai không xa, sẽ có một ngày người dân Trung Quốc nghênh đón Pháp Luân Đại Pháp đường đường chính chính trở về cố hương.

Chúng con lần nữa cảm ân Sư tôn suốt đường từ bi bảo hộ và khổ tâm cứu độ! Cảm ân! Cảm ân!
Hợp thập.

(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/6/8/510315.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/13/234702.html