Bài viết của đệ tử Đại Pháp Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 28-05-2026] Huyện chúng tôi là một huyện vùng núi nghèo, người dân trung thực, tốt bụng, sống rải rác nên giao thông không thuận tiện. Năm 1994, một sinh viên đại học đã tham dự lớp học Pháp Luân Đại Pháp của Sư phụ tại Tế Nam. Cô ấy đã mang phúc âm Pháp Luân Đại Pháp về huyện chúng tôi.

Ban đầu, chỉ có mình cô ấy tu luyện, sau đó cô ấy truyền lại cho người chú của cô ấy. Chú cô ấy bị u não nặng và đã trải qua hai ca phẫu thuật mở sọ, nhưng bệnh tình vẫn xấu đi. Bác sĩ nói: “Chúng tôi không thể phẫu thuật lần thứ ba; chỉ có thể phó mặc cho số mệnh”. Trong tuyệt vọng, chú cô ấy bắt đầu luyện Pháp Luân Công, và kỳ diệu thay, u não của chú ấy đã lành. Điều này trở thành tin tức lớn trong vùng. Hàng xóm, họ hàng và bạn bè của chú ấy đều đến học Pháp Luân Công.

1. Hồng dương Đại Pháp

“Pháp Luân Đại Pháp rất tốt, có tác dụng kỳ diệu trong việc chữa bệnh và cải thiện sức khỏe,” một truyền mười, mười truyền trăm, và đã nhanh chóng lan truyền ở địa phương tôi. Để nhiều người hơn được hưởng lợi, các đệ tử Đại Pháp bắt đầu hồng Pháp. Chúng tôi viết “Pháp Luân Đại Pháp rất tốt” lên một tấm vải đỏ lớn, làm thành một biểu ngữ dài ba mét, và cho các đồng tu trẻ giương cao, các đồng tu khác đi theo sau, từ làng này sang làng khác. Trong nhóm của chúng tôi có những đồng tu trẻ chỉ vài tuổi và có cả các đồng tu lớn tuổi trên tám mươi tuổi.

Ở mỗi ngôi làng chúng tôi đến thăm, chúng tôi đều kể cho người dân nghe về vẻ đẹp của Pháp Luân Đại Pháp, và những hiệu quả kỳ diệu đối với việc chữa bệnh và sức khỏe. Chúng tôi dạy luyện công miễn phí. Nếu ai muốn học, chúng tôi sẽ tìm một nơi rộng rãi để dừng lại và dạy. Mọi người vui vẻ đến hỏi, một số người còn bỏ dở công việc đang làm và chạy ra xem, số khác thì mở cửa sổ và nhìn ra ngoài. Chúng tôi giao tiếp với họ một cách ấm áp và tích cực giới thiệu công pháp.

Để những người ở vùng xa xôi biết đến Pháp Luân Đại Pháp, chúng tôi đã cùng nhau đến chợ luyện công tập thể. Hồi đó, vùng nông thôn của chúng tôi rất nghèo; ngay cả xe đạp cũng hiếm, chứ đừng nói đến ô tô. Chúng tôi đi bộ đến chợ. Lần đầu tiên chúng tôi cùng nhau luyện công tập thể, có hơn một trăm người – đó thực sự là một cảnh tượng ngoạn mục, và mọi người đều dừng lại để xem. Chúng tôi giới thiệu Pháp Luân Công cho những người muốn học, và tận tâm dạy những người muốn học luyện công.

Chợ xa nhất cách đó hơn 90 dặm (khoảng 45 km). Chúng tôi khởi hành lúc 2 giờ sáng và đến chợ vào khoảng 9 giờ sáng. Chúng tôi bắt đầu luyện công tập thể lúc 10 giờ sáng, và một số người đã học được ngay lập tức. Sau khi hồng Pháp, chúng tôi vội vã về nhà. Vì quãng đường xa, nhiều đồng tu cao tuổi quá mệt mỏi không đi bộ nổi nữa, vì vậy chúng tôi đã dìu nhau và động viên lẫn nhau.

Hồi đó, chúng tôi không có tiền mua thức ăn, nên thường mang khoai lang hoặc dưa chuột từ nhà đến chia sẻ với các đồng tu lớn tuổi, tự mình nhịn đói. Một đồng tu trẻ thấy một vị đồng tu lớn tuổi đi lại khó khăn, nên đã cõng cụ trên lưng. Khi các đồng tu khác thấy vậy, họ thay phiên nhau cõng cụ. Khi về đến nhà, một số đồng tu phát hiện chân mình đầy những vết phồng rộp lớn.

Ngày hôm sau, chúng tôi đến những nơi khác để hồng Pháp. Dù phải chịu đựng bao nhiêu khó khăn, chúng tôi cũng không cảm thấy mệt mỏi. Chúng tôi chỉ hy vọng rằng mọi người ở đó có thể đắc Đại Pháp. Các đồng tu thường nói: “Ngay cả khi chỉ có một người ở đây đắc Pháp, chuyến đi của chúng ta cũng không uổng phí.” Quả thật, ở những nơi chúng tôi đến, ban đầu chỉ có một hoặc hai người luyện công, nhưng sau đó nó hồng truyền rộng khắp, giống như ở khu vực của chúng tôi.

Chỉ trong vòng một năm, Pháp Luân Đại Pháp đã lan rộng khắp các thị trấn, làng mạc, khắp nơi trong toàn huyện, và ai cũng biết đến. Trước khi Đảng Cộng sản Trung Quốc bắt đầu đàn áp Pháp Luân Đại Pháp vào tháng 7 năm 1999, số lượng học viên Pháp Luân Công trong khu vực của chúng tôi đã lên đến hàng chục nghìn người, biến nơi đây trở thành huyện có nhiều học viên Pháp Luân Công nhất tỉnh.

Ngày 20 tháng 7 năm 1999, Đảng Cộng sản Trung Quốc bắt đầu đàn áp và vu khống Pháp Luân Đại Pháp. Đối mặt với việc thế nhân bị lừa dối, các học viên Pháp Luân Đại Pháp không thể ăn ngủ được, và nhiều người đã đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện, nói cho mọi người biết sự thật về Pháp Luân Công, lên tiếng bảo vệ Sư phụ, và yêu cầu minh oan cho Sư phụ và khôi phục danh tiếng của Pháp Luân Đại Pháp. Một ngày vào tháng 12 năm 1999, hai mươi chín người đã cùng đi một chiếc xe đến Bắc Kinh để duy hộ Pháp. Trong thời gian đó, các học viên Pháp Luân Đại Pháp trong khu vực của chúng tôi đã đi đến Bắc Kinh bằng ô tô, xe đạp hoặc đi bộ; có rất nhiều câu chuyện cảm động.

2. Đại Pháp đã thay đổi nhân tâm

Trước đây, người ta thường bàn tán về đủ thứ chuyện buồn phiền: nhà ai con dâu ai cãi nhau với mẹ chồng; nhà ai vợ chồng ai gặp vấn đề; nhà ai đồ đạc của ai bị mất trộm; nhà ai cụ già bị ốm nặng; v.v. Còn thường nghe về những cuộc ẩu đả và giết người vì tranh chấp ranh giới; và những vụ tự tử do mâu thuẫn gia đình v.v.

Sau này, mọi người bàn tán về những điều mỹ diệu của Pháp Luân Đại Pháp: con dâu nhà ai đã khỏe hơn sau khi học Đại Pháp; vợ chồng nhà ai trở nên hòa thuận hơn; ai đã mắc căn bệnh gì, và đã khỏi bệnh nhờ luyện Pháp Luân Công, v.v. Trong những cuộc trò chuyện, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt mọi người khi họ cảm thán trước vẻ đẹp và hạnh phúc mà Pháp Luân Đại Pháp mang lại cho xã hội và gia đình, và những câu chuyện người tốt việc tốt không ngừng xuất hiện.

Khi một cán bộ thôn gặp một đệ tử Đại Pháp, ông đã khen ngợi rằng: “Nếu mọi người trong thôn đều học Đại Pháp, thì công việc cán bộ thôn của tôi sẽ dễ dàng hơn nhiều.” Trước đây, một số hộ gia đình trong thôn đã từ chối nộp thuế lương thực trong thời gian dài, và việc thu tiền từ họ luôn là một vấn đề nan giải. Sau khi học Đại Pháp, họ tự nguyện nộp thuế lương thực, và thậm chí một số người còn nộp bù số tiền mà trước đây họ chưa nộp.

Trước đây, vào mùa đông, các cán bộ thôn thường cử người đi dọn tuyết trên đường, nhưng nếu tiền công quá thấp thì không ai chịu làm. Giờ đây, các đệ tử Đại Pháp tự nguyện nhận nhiệm vụ dọn tuyết, mà không cần một xu nào từ thôn. Các cán bộ thôn cảm thán rằng: “Đây là phúc phần mà Pháp Luân Đại Pháp mang đến cho chúng tôi”. Họ nói thêm: “Bất cứ điều gì các vị cần, ủy ban thôn chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ.”

Sau khi tu luyện Đại Pháp, mọi người đều tràn đầy năng lượng suốt cả ngày. Sau bữa tối, họ đến địa điểm học Pháp từ sớm để học Pháp luyện công; không ai muốn chậm trễ dù chỉ một phút. Ngoài thời gian luyện công, mọi người chia sẻ những thể hội tâm đắc tu luyện của mình. Hôm nay, cô ấy nói: “Có người mắng tôi, nhưng tôi không giận cũng không cãi lại; trong tâm rất vui.” Ngày mai một người khác nói: “Tôi gặp chuyện nào đó, và Sư phụ đã bảo hộ cho tôi,” và cứ thế. Mỗi ngày đều có vô số những điều vui vẻ và hạnh phúc để chia sẻ, mọi người không muốn rời khỏi điểm học Pháp; mọi người đều được tắm mình trong ánh sáng của Pháp Luân Đại Pháp.

3. Một hiệu thuốc tận tâm phục vụ mọi người

Ở huyện chúng tôi có một cặp vợ chồng mở một hiệu thuốc ở trung tâm huyện. Vào mùa xuân năm 2014, họ bắt đầu bước vào tu luyện Đại Pháp. Sau tu luyện, họ nghiêm túc tuân theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn của Pháp Luân Đại Pháp, và giá thuốc của họ thấp hơn mức giá tiêu chuẩn thống nhất toàn quốc, luôn đặt lợi ích của bệnh nhân lên hàng đầu.

Năm 2017, một bệnh nhân bị viêm phổi nặng phải nằm viện 20 ngày, tốn hơn 10.000 nhân dân tệ mà không đỡ. Ông thậm chí không thể nằm thẳng ngủ, chỉ có thể nằm nghiêng, nếu không sẽ khó thở. Khi mua thuốc ở hiệu thuốc, đồng tu khuyên ông hãy thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Ông chỉ tốn 5 Nhân dân tệ, và bệnh tình đã khỏi. Bệnh nhân vô cùng kinh ngạc, nhận ra sự kỳ diệu và phi thường của Pháp Luân Đại Pháp, đồng thời cũng biết được cảnh giới cao của bác sĩ đệ tử Đại Pháp luôn nghĩ cho người bệnh, không phải vì kiếm lợi nhuận.

Một bệnh nhân ở thị trấn chúng tôi, người đã trải qua phẫu thuật ung thư dạ dày, đến năm 2014 tại bệnh viện thành phố bị chẩn đoán mắc ung thư dạ dày giai đoạn cuối, các tế bào ung thư đã di căn. Năm đó ông mới chỉ 56 tuổi, và cả gia đình ông cảm thấy như trời sập. Vì các tế bào ung thư đã di căn, ông ấy sẽ chết dù có phẫu thuật hay không, nhưng họ vẫn muốn ông sống thêm một ngày nữa. Vì vậy, họ đã mời một chuyên gia từ thành phố khác đến để phẫu thuật tại bệnh viện thành phố, điều này đã tiêu tốn toàn bộ tiền tiết kiệm của gia đình và thậm chí còn phải mắc nợ.

Sau ca phẫu thuật, người này vẫn không thể ăn uống được. Không còn lựa chọn nào khác, họ phải chuyển từ bệnh viện thành phố đến bệnh viện huyện của chúng tôi. Trước khi xuất viện, bác sĩ chuyên khoa nói với gia đình: “Lâu nhất thì ông ấy cũng không sống được quá một năm.” Họ nói rằng trong số năm bệnh nhân ung thư dạ dày đã phẫu thuật ở cùng một khoa, ông ấy là người bị nặng nhất (bốn người kia đã qua đời). Vì người này không thể ăn uống trong một thời gian dài, nên ông ấy cũng không thể đại tiện.

Một ngày hè năm 2016, ông ấy nhờ gia đình đưa đến hiệu thuốc của đồng tu (cách bệnh viện không xa). Bệnh nhân nói mục đích của mình, và đồng tu nam thấy sự đau khổ của ông ấy, đồng tu nam đã nói cho ông ấy sự thật về Pháp Luân Đại Pháp và giúp ông ấy làm Tam thoái (thoái xuất khỏi các tổ chức Đảng, Đoàn, Đội). Đồng tu nói với ông ấy rằng: “Y học không thể chữa khỏi bệnh của anh. Nhưng tôi sẽ chỉ cho anh một cách có thể chữa khỏi mà không tốn một xu nào: hãy thành tâm niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’. Trong nhiều năm qua, vô số bệnh nhân bị bệnh viện tuyên án tử hình đã được chữa khỏi bằng cách thành tâm niệm chín chữ này.”

Để bệnh nhân yên tâm, người bạn đồng nghiệp đã kê đơn thuốc cho ông ấy mà không tính tiền. Bệnh nhân ung thư dạ dày vô cùng cảm động và liên tục niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Pháp Luân Đại Pháp hảo”. Ông ấy nói với những người khác: “Hiệu thuốc do đệ tử Đại Pháp điều hành khác hẳn những hiệu thuốc khác.” Sau khi về nhà, bất cứ khi nào có thời gian, sáng và tối, bệnh nhân ung thư dạ dày đều niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Giờ đây, ông đã gần bảy mươi tuổi và vẫn làm việc giống như một người khỏe mạnh, có thể làm bất cứ công việc gì.

Mùa thu năm 2019, ông ấy đến bệnh viện nơi ông từng phẫu thuật để tái khám. Bác sĩ vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy ông ấy: “Sáu năm rồi! Ông vẫn còn sống sao? Và sức khỏe tốt như vậy! Ông đến bệnh viện nào vậy? Ông đã uống thuốc gì?” Ông ấy mỉm cười và nói: “Tôi không uống thuốc gì cả. Tôi khỏi bệnh nhờ niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Vợ ông xen vào: “Ông ấy niệm câu đó mỗi đêm. Khi tôi hỏi ông ấy đang niệm gì, ông ấy nói là đang niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’, và nó thực sự hiệu quả. Bây giờ ông ấy có thể làm đủ mọi việc.” Vị bác sĩ rất kinh ngạc.

Cuối tháng 11 năm 2017, con của một đệ tử Đại Pháp đến hiệu thuốc của họ mua thuốc cho mẹ (người đã bị đột quỵ vài tháng), người đó bất lực nói: “Giá như có người tốt bụng nào đó thay tôi chăm sóc cho mẹ vài ngày thì tốt quá, tôi thực sự mệt mỏi quá!” Nghe vậy, hai vợ chồng nhận ra rằng, mình là người tu luyện họ nên nghe lời Sư phụ, Sư phụ yêu cầu chúng ta tu thành vô tư vô ngã. Đầu tháng 12 năm 2017, họ đưa mẹ của người đó về nhà chăm sóc ngày đêm như chị em ruột, thay tã và giúp mẹ tập đi. Sau gần một tháng chăm sóc chu đáo, mẹ của người đó đã hồi phục nhanh chóng. Cuối tháng 12, họ đưa người mẹ về nhà, người con và gia đình đều vô cùng cảm động.

4. Tất cả những người luyện Pháp Luân Công đều là người tốt

Tại một ngôi làng nọ, con đường hai bên là những con mương không được dọn dẹp trong nhiều năm, biến thành bãi rác đầy bùn đất và phân. Vào mùa hè, khi trời mưa, nước tràn ra đường, và khi mưa lớn, nước tràn vào sân nhà dân. Cán bộ thôn đã bỏ ra 6.000 nhân dân tệ để thuê người dọn dẹp, nhưng không ai làm cả.

Chứng kiến ​​cảnh tượng đó, các đệ tử Đại Pháp trong làng quyết định dọn dẹp con mương bốc mùi. Họ bắt đầu vào mùa hè năm 2000, ban đầu chỉ có năm người. Sau đó, các học viên khác từ các làng khác nghe tin và cùng tham gia giúp đỡ, tổng cộng có tám người. Có hai đồng tu nam và số còn lại là đồng tu nữ, tất cả đều lớn tuổi. Để không ảnh hưởng đến gia đình mọi người, họ thức dậy lúc hai giờ sáng để bắt đầu làm việc và làm việc đến rạng sáng, sau đó họ về nhà làm việc nhà, và cứ thế mỗi ngày.

Nói thì dễ, bắt tay vào làm chẳng hề dễ dàng. Con mương rộng một mét và sâu hơn một mét một chút, trải dài cả dặm. Khi một người đứng trong mương, chỉ có đầu họ là nhô lên khỏi mặt nước. Làm việc trên mặt đất bằng phẳng thì dễ hơn; dốc sức một chút cũng không phải là vấn đề lớn. Nhưng làm việc dưới gầm cầu thì khó hơn nhiều. Phải cúi xuống và bò vào để đào bùn và cát. Dù khó khăn và mệt mỏi đến đâu, không ai phàn nàn; mọi người đều làm việc với tinh thần nhiệt tình.

Họ làm việc suốt nửa tháng trời và cuối cùng cũng đào xong. Trưởng thôn tìm được một chiếc xe tải lớn để chở rác đi, và các đệ tử Đại Pháp lại dọn dẹp con đường. Sự việc này đã lay động cả làng. Một cán bộ trong đội nói: “Trả tiền mà cũng không ai làm, nhưng những học viên Pháp Luân Công này lại tự nguyện phục vụ mọi người. Phẩm chất đạo đức của họ khác xa những người khác đến mức nào?! Các học viên Pháp Luân Đại Pháp đều là người tốt, và Pháp Luân Đại Pháp quả thật là tốt. Nếu có người từ cấp trên xuống gây phiền phức cho các bạn, thì tôi sẽ không cho họ vào.”

Thôn này đã mấy lần xảy ra hỏa hoạn, và các đệ tử Đại Pháp đã nhiều lần lên núi dập lửa. Thôn trả tiền cho những người đi dập lửa, nhưng một số người chỉ đi một lát, ghi danh để nhận tiền mà không thực sự tham gia chữa cháy. Các đệ tử Đại Pháp thực sự giúp dập tắt đám cháy, giảm thiểu thiệt hại cho mọi người, nhưng họ không nhận một xu nào. Dân làng đều nói: “Người luyện Pháp Luân Công quả thật cao thượng”.

Tại ngôi làng này, có một đệ tử Đại Pháp, một lần khi đưa con đến trường, ra khỏi nhà không xa thì nhìn thấy một số tờ tiền một trăm nhân dân tệ trên mặt đất. Cô xuống xe nhặt lên. Sau khi đưa con đến trường, cô đếm tiền – tổng cộng 870 Nhân dân tệ. Cô bèn đứng bên đường đợi chủ nhân của số tiền đó trở lại. Một lúc sau, vài người từ một cửa hàng bước ra nói: “Không tìm thấy rồi”. Nghe vậy, cô tiến lại gần và hỏi: “Các anh đánh mất gì?” Một người nói: “Chúng tôi đánh mất tiền.” Cô hỏi họ: “Các anh đánh mất bao nhiêu tiền?” Họ nói cho cô biết số tiền và loại tiền, trùng khớp với số tiền mà đệ tử Đại Pháp đã nhặt được, vì vậy cô đã trả lại tiền cho họ. Người mất tiền lấy ra một tờ 100 Nhân dân tệ để cảm ơn cô, nhưng cô từ chối. Cô nói với họ rằng cô là người tu luyện Pháp Luân Công. Họ rất cảm động và liên tục nói: “Những người tu luyện Pháp Luân Công đều là người tốt! Pháp Luân Đại Pháp hảo!”

5. Cao thủ đánh nhau xưa nay là đệ tử Đại Pháp

Đồng tu A từng là một cao thủ đánh nhau nổi tiếng xa gần. Trước khi tu luyện, anh là người có tiếng tăm lừng lẫy, nổi tiếng với khả năng đánh bại người khác trong các trận đánh nhau. Năm 1992, có người đánh nhau với anh và đã ra đòn tàn độc, ra tay đấm vào mắt anh. Khi đó anh không phòng bị, và vì đang đeo kính, một mảnh kính vỡ găm vào nhãn cầu. Anh đã đến các bệnh viện địa phương và bệnh viện ở Đường Sơn, nhưng không nơi nào nhận chữa. Cuối cùng, anh phải đi Thiên Tân phẫu thuật, nhưng ngay cả như vậy, anh vẫn không cứu được mắt mình.

Năm 1999, anh vui mừng đắc được Pháp Luân Đại Pháp. Anh từ bỏ thói quen xấu là đánh nhau, và bắt đầu tự đòi hỏi mình phải là người tốt theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn. Qua nhiều năm, bất cứ khi nào cần phải chứng thực Pháp, anh đều gác bỏ mọi việc để làm điều đó. Có lần, hai đồng tu bị Đảng Cộng sản Trung Quốc bắt cóc. Lúc đó tuyết rơi rất dày, không thể đi xe đạp được. Vì vậy, anh đã phải đẩy xe đạp cả ngày để tìm các đồng tu khác để phát chính niệm cho những đồng tu bị bắt cóc. Khi trở về, ống quần bông của anh đã bị đóng băng.

Để cứu người, anh thường chở họ về nhà mà không tính tiền. Có lần, đồng tu A gặp một thanh niên bị nhỡ xe, nên anh đã lái xe hơn 50 dặm (khoảng 25 km) để đưa anh ta về nhà, và không lấy tiền, để có thể nói cho anh ta sự thật về Đảng Cộng sản Trung Quốc và làm Tam thoái cho anh ta. Năm 2004, một người phụ nữ vẫy anh lại, nói rằng bà có việc gấp, và anh đã chở bà về nhà. Anh cũng từ chối nhận tiền cho quãng đường hơn 30 dặm (khoảng 15 km), và đã giảng chất tướng cho bà suốt cả quãng đường.

Anh có một người anh trai bị thiểu năng trí tuệ, và không thể tự chăm sóc bản thân. Trước đây mẹ anh chăm sóc anh ấy. Mẹ anh qua đời năm 2013. Điều gì sẽ xảy ra với anh trai anh ấy? Một số người đề nghị A đưa anh trai mình vào viện dưỡng lão, nhưng anh nghĩ: “Mình là một đệ tử Đại Pháp; mình không thể làm vậy. Nếu mình đưa anh ấy đến đó dù chỉ vài ngày, anh ấy sẽ bị hành hạ đến chết.” Vì vậy, anh đã tự mình chăm sóc anh trai. Khi tan làm, anh giúp anh trai xuống xe, và khi trở về, anh lại giúp anh trai đứng dậy. Có khi làm việc ở ngoài, đến giờ nghỉ, ngay cả khi bản thân không ăn, anh vẫn về nhà chăm sóc anh trai. Anh trai anh không thể tự chăm sóc bản thân, nhưng anh không sợ bị bẩn; anh dọn dẹp phân và nước tiểu của anh trai mỗi ngày, và đốt lửa sưởi ấm giường (một loại giường sưởi ấm truyền thống) vào mùa đông, dùng sức lực của mình để làm giảm bớt đau khổ cho anh trai.

Anh đã chăm sóc người anh trai bị thiểu năng trí tuệ suốt mười năm, cho đến khi anh trai qua đời vì bệnh tật. Các cán bộ thôn và người thân đều ca ngợi cao thủ đánh nhau khi xưa, nay đã trở thành một đệ tử Đại Pháp luôn luôn suy nghĩ cho người khác.

6. “Anh còn bao nhiêu cuốn sách nữa chưa phát? Tôi sẽ phát giúp anh.”

Để cứu chúng sinh nơi đây, chúng tôi đã vượt qua vô vàn khó khăn và dành một năm và ba tháng để phân phát cuốn “Chín bài Bình luận về Đảng cộng sản” (Cửu Bình). Năm 2008, khi Đảng Cộng sản Trung Quốc tổ chức Thế vận hội, các trạm kiểm tra được lập ở khắp mọi nơi. Tại thị trấn, cũng có một số người mặc đồng phục đặc biệt tuần tra liên tục trên các tuyến phố. Lúc đó, cuốn “Cửu Bình” đang được phân phát ở phía tây thị trấn, và chiếc xe tải chở sách phải đi qua nhiều trạm kiểm tra và đội tuần tra của huyện. Chúng tôi nên dừng lại hay tiếp tục chở? đồng tu lái xe, một người có chính niệm mạnh mẽ, nói: “Cửu Bình là thanh gươm sắc bén để tiêu diệt Đảng Cộng sản Trung Quốc; không ai dám ngăn cản!”. Tối hôm đó, anh ấy đã giao những cuốn “Chín Bình” đến điểm phân phát đúng giờ.

Có một khu vực lân cận có rất ít đệ tử Đại Pháp, và hàng năm họ đều phân phát tài liệu chân tướng ở đó. Một buổi tối tháng 10 năm 2022, khoảng 9 giờ tối, một học viên đi đến một ngôi làng ở huyện lân cận để phân phát tài liệu. Khi học viên bước vào một con hẻm và đang phân phát tài liệu cho một ngôi nhà bên ngoài, một người đàn ông trung niên bước ra và đóng cửa lại. Ông ta hỏi đồng tu: “Anh làm gì ở đây? Anh đến từ đâu?” Đồng tu trả lời: “Tôi đưa cho ông những cuốn sách này, là vì tốt cho ông. Minh bạch chân tướng đắc phúc báo”.

Người đàn ông trung niên nắm chặt tay đồng tu, lấy điện thoại ra và nói: “Chúng ta tìm chỗ nào đó để nói chuyện!” Ông ta định gọi điện báo cảnh sát. Đồng tu nói: “Anh à, anh là người tốt, không thể làm thế, không thể làm thế!” Hai người rơi vào thế giằng co khoảng mười lăm phút, và người đàn ông trung niên không gọi điện. Lúc này, có hai người đàn ông vừa chơi mạt chược xong và đang trên đường về nhà đi ngang qua. Thấy hai người đang giằng co, họ hỏi: “Làm gì vậy?” Người đàn ông trung niên nói: “Pháp Luân Công phát tài liệu”. Một trong hai người nói: “Đây là việc của quốc gia, chúng tôi không quan tâm.” Rồi họ bỏ đi.

Đồng tu giảng chân tướng cho người đàn ông trung niên, nói rằng: “Anh à, hãy nhìn xem dịch bệnh ở những nơi khác nghiêm trọng thế nào. Không còn giường bệnh, và hàng người xếp dài ở các lò hỏa táng.” Người đàn ông nói: “Vậy thì anh có thể cho tôi ít thuốc được không? Cho dù là thuốc giả, tôi cũng sẽ giữ lại”. Đồng tu nói: “Cuốn sách chúng tôi đưa cho anh còn hiệu quả hơn thuốc. Chỉ cần anh tin vào Thần Phật, thì các Ngài sẽ bảo vệ anh trong lúc nguy hiểm.” Đúng lúc đó, hai người đàn ông quay lại, vì cả hai đều đã nghe những gì đồng tu nói. Một người trong số họ nói: “Còn sách nào nữa không? Cho chúng tôi hai cuốn mang về nhà đọc.” Lúc này, người đàn ông định tố cáo đó cũng buông điện thoại, cất đi và liên tục xin lỗi đồng tu, nói: “Lúc đầu có sự hiểu lầm. Sau này chúng ta sẽ gặp lại nhau. Anh còn bao nhiêu cuốn sách nữa chưa phân phát? Tôi sẽ phân phát giúp anh. Cảm ơn anh, vị Bồ Tát vĩ đại.” Đồng tu rất vui mừng khi họ hiểu được sự thật và được cứu rỗi.

Pháp Luân Đại Pháp đã bén rễ sâu trong huyện chúng tôi. Dù Đảng Cộng sản Trung Quốc có bịa đặt vu cáo thế nào đi nữa, cũng không thể lay chuyển được niềm tin vững chắc của người dân rằng Pháp Luân Đại Pháp là tốt. Giờ đây, dù là quan chức hay người dân thường, tất cả đều nói: “Những người tu luyện Pháp Luân Công đều là người tốt.”

(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/28/510438.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/2/234554.html