[Chúc mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới] Sức mạnh của sự thiện lương đã khơi gợi người thân và bạn bè bước vào tu luyện
Bài viết của Hạ Hoa, một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 30-05-2026] Tôi là một nữ đệ tử Đại Pháp, bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1998. Trên con đường tu luyện hơn 20 năm qua, mặc dù đã trải qua nhiều sóng gió và ma nạn, nhưng dưới sự răn dạy từ bi của Sư tôn vĩ đại, tôi đã bước đi vững vàng cho đến ngày hôm nay. Trong thực tu, mỗi ngày tôi đều có những thể ngộ mới. Chỉ cần làm theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn mà Sư tôn dạy, từ bi với mọi người, đối xử tốt với tất cả, thì mọi sóng gió trắc trở mà tôi gặp phải đều là con đường tu luyện mà Sư tôn đã trải ra cho đệ tử, cũng khiến những người thân bên tôi tán thán Pháp Luân Đại Pháp hảo từ tận đáy lòng, khiến họ thành kính đọc cuốn sách Đại Pháp 《Chuyển Pháp Luân》.
Dưới đây là một vài mẩu chuyện trong quá trình tu luyện của tôi.
1. Đáp lại bất nghĩa bằng khoan dung
Mẹ chồng tôi có hai con trai, chồng tôi là con cả, dưới anh ấy là một cậu em trai. Là người tu luyện, có thể gặp phải bất cứ chuyện gì, quan trọng là bạn đối đãi với nó bằng tâm thái nào. Hai năm trước, giữa chúng tôi đã xảy ra một chuyện mà tôi không thể ngờ tới.
Em chồng tôi có lẽ do làm ăn thất bại hoặc vì lý do nào đó, trong lúc tôi hoàn toàn không hay biết, đã lấy giấy tờ của tôi đi photo và dùng làm tài sản thế chấp để vay 45.000 nhân dân tệ tại một quỹ tín dụng nông thôn. Sau đó, cậu ấy cũng không nói với tôi, cho đến một ngày, điện thoại của tôi báo rằng một số thẻ ngân hàng đã bị đóng băng, toàn bộ số dư đã bị chuyển đi. Lúc đó, tôi sững sờ, chuyện gì đang xảy ra vậy?
Ngay sau đó, chồng tôi đã nói cho tôi biết sự thật và bảo: “Bây giờ, em trai không có khả năng trả nợ, đã bị tòa án khởi kiện và cưỡng chế thi hành.” Đối mặt với tình huống bất ngờ này, chồng tôi khuyên tôi đừng tức giận! Qua lời nói, tôi có thể thấy sự áy náy của anh ấy đối với tôi, sợ tôi không vượt qua được trong lòng, nên rất lo lắng cho tôi. Nói thật, nếu em chồng trực tiếp nói với tôi rằng cậu ấy cần dùng tiền, tôi sẵn sàng giúp cậu ấy.
Nhưng đằng này, tôi không hề hay biết gì, cho đến khi tiền của tôi bị trừ đi, cậu ấy vẫn không nói với tôi một tiếng. Tôi cảm thấy tủi thân, nước mắt không kìm được mà rơi xuống. Chồng tôi rất căng thẳng, lo lắng tôi không chịu đựng nổi. Tôi chỉ ngấn nước mắt nói với anh ấy: “Em tu Đại Pháp rồi, trong lòng không sao đâu, chỉ là nước mắt không kìm được, cứ để em khóc một lát đi, một lát là hết thôi.” Quả thực, bề ngoài tôi khóc vài phút, nhưng thực chất trong tâm rất lý trí, rất bình hòa. Sau đó, tôi cũng ngạc nhiên về sự bình tĩnh của mình, tôi không làm ầm ĩ, cũng không đi chất vấn em chồng. Sau này, tiền lãi và tiền phạt trả chậm phát sinh từ khoản nợ, tôi cũng âm thầm trả thay cho em chồng.
Mặc dù cho đến nay, em chồng vẫn không nhắc một lời nào về chuyện này, tôi cũng không sinh tâm oán trách cậu ấy, chỉ dùng tâm đại thiện tu được trong Đại Pháp để khoan dung, thấu hiểu cậu ấy, và cũng biết rằng cậu ấy thực sự đang rất khó khăn. Tôi là người tu luyện, tôi có Pháp của Sư phụ, trước được mất, trước sự tủi thân và bất nghĩa, tôi đã lựa chọn sự thiện lương, dùng tâm thuần thiện tu được trong Đại Pháp để đối đãi với người nhà, đối đãi với mọi việc xảy ra. Mọi thứ giống như một đám mây nhẹ nhàng trôi qua, tôi thực sự đã thể hội được niềm hạnh phúc mà người tu luyện có được!
2. Người thân nhà chồng nâng cuốn sách 《Chuyển Pháp Luân》 lên đọc
Năm 2017, chúng tôi đã trả hết tiền để mua một căn hộ cho bố mẹ chồng ngay cạnh nhà tôi, có thể đập thông thành một căn lớn, và đã được trang trí nội thất sẵn. Lúc đó đã vào đông, chúng tôi lập tức đóng bù phí sưởi ấm, sắm sửa đầy đủ đồ điện gia dụng, mua các loại thực phẩm nhét đầy tủ lạnh, rồi đón bố mẹ chồng qua ở.
Khi sắm sửa đồ Tết trước năm mới, tôi biết họ hàng nhà mẹ chồng đông, gia đình em chồng cũng qua đoàn tụ, nên tôi đã mua cua, tôm lớn, thịt bò, gà, cá và các thực phẩm khác. Mẹ chồng biết tôi đã tiêu tốn không ít, cứ nằng nặc đòi đưa tiền cho tôi, tôi không nhận, mẹ chồng vẫn kiên quyết đưa, nói thế nào tôi cũng không lấy, tôi bảo: “Mẹ, con làm ăn tốt, kiếm tiền nhanh, mẹ không cần đưa tiền cho con đâu.” Tôi an ủi mẹ chồng như vậy là để ông bà không bị áp lực tâm lý. Hai ông bà đều có lương, nhưng tôi không muốn người già phải tiêu tiền vì chúng tôi, như vậy số tiền họ tiết kiệm được có thể dùng để chăm sóc thêm cho gia đình em chồng.
Ngày hôm sau, mẹ chồng nói với tôi: “Hôm qua, sau khi con đi, mẹ và bố con đều khóc, lòng hiếu thảo và sự bao dung của con khiến bố mẹ quá cảm động. Con mua căn nhà này cho bố mẹ ở, bố mẹ không đưa cho con một đồng nào, vậy mà con không hề so đo chút nào, bình thường mua đồ ăn, mua đồ đạc cho gia đình, con cũng chưa bao giờ để bố mẹ phải bỏ tiền. Bố con nói, nhìn nhà người ta xem, so với những nhà có con gái ruột cũng không làm được như con dâu nhà mình, thật sự còn thân thiết hơn cả con gái ruột!” Nghe những lời cảm ơn của mẹ chồng, tôi cũng rất cảm động. Đây không chỉ là sự công nhận đối với tôi, mà còn là sự công nhận và cảm ân đối với Đại Pháp.
Hai năm sau, mẹ chồng cảm thấy không gian nhà chung cư nhỏ, không được thoải mái tự do như nhà trệt, lại nhớ những ngày sống ở nhà trệt. Sau khi biết chuyện, vợ chồng tôi đã bàn bạc và quyết định xây lại ngôi nhà cũ thành một căn nhà kiểu mới với sinh hoạt tiện lợi. Sau khi hoàn thiện nội thất, chúng tôi sắm sửa đầy đủ đồ đạc, thiết bị gia dụng và đồ dùng sinh hoạt, để ông bà vui vẻ dọn vào ở nhà mới. Mẹ chồng vui mừng thường xuyên mời hàng xóm đến nhà tham quan: “Xem nhà bếp này rộng chưa, xem phòng tắm này vừa rộng rãi vừa sáng sủa, xem đồ nội thất này tốt biết bao, ngay cả đệm giường cũng là loại cao cấp, còn tốt hơn cả đồ mà vợ chồng con trai tôi đang dùng, tường ngoài và mái nhà đều được ốp cách nhiệt, mùa đông ấm áp mùa hè mát mẻ.” Niềm vui sướng lộ rõ trên nét mặt.
Sau khi biết chuyện, cô bạn thân nói với tôi: “Mẹ chồng cậu đã cao tuổi thế rồi, cần gì phải mua đồ nội thất đắt tiền như vậy.” Nhưng tôi không nghĩ thế, mẹ chồng đã vất vả cả đời vì gia đình này, nên dành những thứ tốt nhất cho bà dùng. Nhìn thấy nụ cười mãn nguyện của người già, tôi cảm thấy rất an tâm và hạnh phúc.
Bao năm qua, trong cuộc sống gia đình, khi chung sống với bố mẹ chồng, tôi luôn chiểu theo yêu cầu “Chân-Thiện-Nhẫn” để tu sửa bản thân, đối xử tốt với mọi người, mọi nơi mọi lúc đều thể hiện ra sự thiện lương của đệ tử Đại Pháp. Bất kể gặp phải chuyện lớn đến đâu, tôi đều có thể bình hòa đối mặt, chưa từng xảy ra mâu thuẫn gia đình. Trong mắt hai ông bà, tôi là một người con dâu tốt; trong mắt vợ chồng em trai, tôi là một người chị dâu cả tốt. Tôi có thể chân thành thấu hiểu hoàn cảnh hiện tại của gia đình em chồng, thấu hiểu sự vất vả của người già.
Thông qua thực tu, tôi sâu sắc cảm ngộ được rằng: Lời nói và việc làm của đệ tử Đại Pháp chính là chân tướng. Hơn 20 năm qua, người nhà cùng bạn bè thân thích đã từ tôi mà nhìn thấy được sự thuần chính và mỹ hảo của Pháp Luân Đại Pháp.
Điều khiến tôi vui mừng là, hiện tại mẹ chồng và em dâu tôi đều đã bước vào tu luyện, mỗi ngày đều thông đọc cuốn sách Đại Pháp 《Chuyển Pháp Luân》. Chồng tôi vào thời điểm Pháp Luân Công bị bức hại nghiêm trọng đã phản đối tôi tu luyện, sau đó dần dần ủng hộ tôi tu luyện, cho đến hiện tại đã thành kính đọc 《Chuyển Pháp Luân》. Em chồng cũng ủng hộ việc tu luyện của chúng tôi. Cả gia đình chúng tôi đều đắm mình trong Phật quang Chân-Thiện-Nhẫn của Đại Pháp.
3. Rải cam lộ, kết thiện duyên
Tôi làm kinh doanh, hơn 20 năm trước, tôi bắt đầu từ một nhân viên bán hàng nhỏ, sau đó đã có cửa hàng của mình. Bao năm qua, tôi đã dung nhập việc tu luyện tâm tính vào công việc kinh doanh, giao dịch công bằng, thành thật giữ chữ tín với khách hàng, rất nhiều khách hàng đã trở thành bạn bè của tôi.
Tại trung tâm thương mại của chúng tôi, hầu như tháng nào cũng có chương trình khuyến mãi, và rất nhiều các loại phần thưởng, quà tặng. Nhiều ông chủ và nhân viên bán hàng lập hóa đơn giả, để người nhà hoặc bạn bè đóng giả làm khách hàng đến nhận thưởng. Hiện tượng này dường như đã trở thành chuyện bình thường, thấy nhiều nên không còn lạ nữa. Nhưng trong bao nhiêu năm kinh doanh, tôi luôn nghiêm khắc dùng tiêu chuẩn “Chân-Thiện-Nhẫn” của Đại Pháp để yêu cầu bản thân, đồng thời cũng yêu cầu nhân viên của mình làm được hai điểm: 1) Không cãi vã với khách hàng; 2) Không lập hóa đơn giả để nhận phần thưởng hoặc quà tặng của trung tâm thương mại. Thực ra đây cũng là tuân theo lời dạy của Sư tôn, làm một người có đạo đức cao thượng, giữ vững đức của mình. Bình thường tôi cũng dùng Pháp lý của Đại Pháp mà mình hiểu được để dẫn dắt và cảm hóa những nhân viên có duyên với tôi, giúp họ không bị đồng lưu hợp ô, giữ được sự thiện lương, giữ được đức, làm một người tốt chân chính trong môi trường xã hội đạo đức ngày càng bại hoại này.
Tôi xin kể thêm câu chuyện về một số chị em đã từng hợp tác và làm việc tại cửa hàng của tôi.
1. Tiểu Hà. Tiểu Hà tiếp xúc với tôi trong một thời gian rất dài, cô ấy coi tôi như tri kỷ, chuyện gì cũng sẵn sàng kể với tôi. Nhớ lại hơn chục năm trước, hễ hai vợ chồng Tiểu Hà cãi nhau là cô ấy lại bỏ nhà đi. Vì nhà đẻ ở xa, cô ấy liền chạy đến tìm tôi, tôi liền tìm cho cô ấy một chỗ ở tạm. Thấy cô ấy buồn bã và đau khổ, tôi liền dùng Pháp lý trong Đại Pháp để khuyên nhủ cô ấy: Đối với mọi người phải thiện, càng nên trân quý duyên phận vợ chồng, đồng thời bảo cô ấy phải hiếu kính với người già, không tính toán lỗi lầm của người khác, gặp chuyện phải tìm lỗi sai của bản thân. Trong quá trình làm việc với tôi, cô ấy đã dần dần thay đổi bản thân. Sau này, trong thời gian mẹ chồng cô ấy nằm viện, cô ấy đã tận tâm chăm sóc, làm tròn đạo hiếu của người con dâu. Tiểu Hà nói với tôi: “Mẹ chồng em là được hưởng phúc từ Pháp Luân Công rồi, vì em chịu ảnh hưởng của chị, em cũng đang thay đổi, cũng đang chiểu theo ‘Chân-Thiện-Nhẫn’ để nỗ lực làm người tốt.” Hiện tại, Tiểu Hà mặc dù chưa chính thức tu luyện Đại Pháp, nhưng mỗi ngày cô ấy đều thành kính niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”.
2. Tiểu Liên. Khi Tiểu Liên đến cửa hàng tôi làm nhân viên, cô ấy vẫn còn là một cô gái trẻ. Cô ấy đặc biệt thiện lương, nội tâm thuần tịnh. Sau một thời gian làm việc tại cửa hàng, cô ấy về nhà nói với bố mẹ: Chị chủ của con là người luyện Pháp Luân Công, chị ấy tốt lắm. Mẹ cô ấy vừa nghe xong thì hoảng sợ (vì bị những lời dối trá vu khống Pháp Luân Công của tà đảng Trung Cộng che mắt), liền nói: “Con mau nghỉ việc ở đó đi, coi chừng bị họ lừa đấy.” Sau đó, người lớn trong nhà cô ấy bị bệnh, chúng tôi mang quà đến bệnh viện thăm hỏi, an ủi người bệnh cứ yên tâm dưỡng bệnh, để Tiểu Liên an tâm chăm sóc. Sau này, khi Tiểu Liên đi làm lại, cô ấy kể với chúng tôi rằng, người nhà cô ấy vừa nhìn thấy người luyện Pháp Luân Công đều rất thiện lương, rất có giáo dưỡng, không giống như trên tivi nói! Thế là họ lập tức yên tâm, còn bảo Tiểu Liên hãy làm việc cho tốt với cô chủ. Hiện tại, Tiểu Liên đã đọc sách Đại Pháp, người nhà cũng đều đã minh bạch chân tướng Đại Pháp.
3. Tiểu Vương. Tiểu Vương là một người có thẳng tính, bộc trực. Khi cô ấy mới đến cửa hàng, có người đã nói với cô ấy: Chị chủ là người luyện Pháp Luân Công đấy, cô đừng làm việc cho chị ta. Tiểu Vương nói: Chị ấy luyện công của chị ấy, tôi bán hàng của tôi, tôi đến đây là để kiếm lương. Cứ như vậy, Tiểu Vương đã làm việc với tôi được bốn, năm năm. Trong những năm này, qua từng lời nói, hành động và cách đối nhân xử thế của tôi, cô ấy thấy tôi luôn nghĩ cho người khác, đối xử với nhân viên và người giao hàng không để họ chịu thiệt thòi chút nào về lợi ích, thiện đãi những người xung quanh. Tiểu Vương đã minh bạch rằng Pháp Luân Công là dạy người ta tu “Chân-Thiện-Nhẫn” làm người tốt. Có một năm, khi chúng tôi liên hoan cuối năm, Tiểu Vương xúc động nói: “Chúng ta hãy cạn ly vì Pháp Luân Công! Sau này ai mà dám nói xấu Pháp Luân Công trước mặt tôi, tôi phải lý luận với họ cho ra nhẽ.”
4. Tiểu Dương. Khi Tiểu Dương đến cửa hàng tôi làm nhân viên, cô ấy khoảng 40 tuổi. Một hôm, cô ấy nói với tôi rằng muốn thi lấy bằng lái xe, nhưng lại sợ ảnh hưởng đến công việc, vì mỗi ngày đi lại tập xe cũng mất gần nửa ngày. Tôi động viên cô ấy: Không sao đâu, em cứ đi học đi, chị sẽ làm thay ca ở cửa hàng. Thế là Tiểu Dương đã mất hơn hai tháng đi đi về về, cuối cùng cũng lấy được bằng lái xe, cô ấy vui mừng khôn xiết. Cô ấy cảm ơn sự quan tâm và thấu hiểu của tôi dành cho cô ấy, chồng cô ấy xúc động nói với cô ấy: “Cho em vừa nhận lương vừa đi học lái xe, cả thành phố này không tìm ra được người thứ hai như chị chủ của em đâu.” Tiểu Dương tự hào nói: “Vì chị chủ của em là người luyện Pháp Luân Công, chị ấy luôn nghĩ cho người khác, đối xử tốt với tất cả mọi người.”
5. Tiểu Lý. Tiểu Lý là người nóng tính, dễ nổi cáu. Khi mới đến, cô ấy biết tôi là người luyện Pháp Luân Công. Một hôm, tôi giới thiệu Đại Pháp cho cô ấy, khuyên cô ấy đọc thử sách Đại Pháp, nhưng cô ấy không tiếp nhận, tôi liền không nhắc đến chuyện đọc sách nữa. Sau một thời gian làm việc với tôi, một hôm, cô ấy chủ động đề nghị muốn đọc sách Đại Pháp. Bởi vì cô ấy cảm thấy nhân phẩm của bà chủ tốt như vậy, làm ăn cũng giỏi như vậy, bà chủ đâu có ngốc, tại sao chị ấy lại luyện Pháp Luân Công nhỉ? Mình phải tìm hiểu xem rốt cuộc Pháp Luân Công là gì. Cứ như vậy, Tiểu Lý đã bước vào Đại Pháp, minh bạch được đạo lý làm người. Tâm tính của cô ấy đề cao rất nhanh, trong lúc bán hàng không còn nói dối nữa, chiểu theo tiêu chuẩn “Chân-Thiện-Nhẫn” để yêu cầu bản thân, tính nóng cũng sửa đổi được không ít. Khi mới bắt đầu đọc sách, cô ấy không nói với chồng. Một thời gian sau, cô ấy hỏi chồng: “Anh xem em có thay đổi gì không? Có phải trở nên ôn hòa hơn rồi không? Ở nhà cũng không cãi nhau với anh nữa phải không? Đó là vì em đã học luyện Pháp Luân Công theo chị chủ đấy.” Chồng cô ấy nói: “Luyện đi, luyện đi, em thấy tốt thì cứ luyện đi.” Bởi vì chồng cô ấy quả thực đã nhìn thấy sự thay đổi ở cô ấy.
6. Tiểu Triệu. Tiểu Triệu nói trước đây mình là người hẹp hòi, hay tức giận, thích chiếm chút lợi nhỏ, ở đâu có chuyện chia sẻ bài viết trên WeChat để nhận quà, nhận đồ, dù xa đến mấy cô ấy cũng phải đi nhận cho bằng được. Hơn nữa sức khỏe cũng không được tốt, những căn bệnh như đau chân, viêm mũi luôn hành hạ cô ấy, mỗi tháng đều phải uống thuốc tốn mấy trăm tệ. Tôi đã giảng chân tướng Đại Pháp cho cô ấy, qua tôi cô ấy cũng nhìn thấy được sự mỹ hảo của Đại Pháp, cô ấy nguyện ý đọc sách luyện công. Không lâu sau, chứng đau chân và viêm mũi luôn hành hạ cô ấy đều đã biến mất. Điều đáng quý hơn là, cô ấy không còn tham món lợi nhỏ đi nhận đồ nữa, bởi vì từ trong Đại Pháp cô ấy đã hiểu được đạo lý bất thất bất đắc, tâm lượng trở nên rộng mở, đối với mọi người cũng có thể khoan dung hơn. Tiểu Triệu nói với tôi: “Công pháp tốt như vậy, em sẽ không từ bỏ đâu, em sẽ luôn kiên trì luyện tiếp.”
Những người chị em từng là đồng nghiệp này, sau khi minh bạch chân tướng Đại Pháp, cũng đã làm tam thoái, tránh xa hồng ma Trung Cộng. Họ nhất định sẽ có một tương lai tươi sáng và tốt đẹp!
(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/30/510323.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/3/234579.html