Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 27-05-2026] Tôi là một nhân viên y tế, bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào đầu năm 1999. Sau khi tôi đắc Pháp tu luyện được vài tháng, tà đảng Trung Cộng đã bắt đầu bức hại Pháp Luân Đại Pháp. Cuộc bức hại không những không làm tôi lay chuyển, mà còn khiến tôi kiên định hơn, trong tâm tôi nghĩ: “Mình nhất định phải tu luyện!” Sự bôi nhọ và phỉ báng Pháp Luân Đại Pháp của Trung Cộng đang đầu độc những thế nhân không rõ chân tướng, tôi nghĩ: “Mình nhất định phải làm thật tốt!” Tôi muốn để thế nhân nhìn thấy sự mỹ hảo của Pháp Luân Đại Pháp thông qua bản thân mình, từ đó minh bạch chân tướng Pháp Luân Đại Pháp.

Hòa tan tu luyện vào trong công việc

Trước khi tu luyện, tôi là một người lạnh lùng, không thích nói chuyện. Thông qua học “Chuyển Pháp Luân”, tôi hiểu ra rằng phải coi tất cả mọi người như người thân của mình. Mỗi ngày trong công việc, tôi đều tận tâm tận lực suy nghĩ cho từng bệnh nhân, lo cái lo của họ, nghĩ cái nghĩ của họ. Đặc biệt là khi trực ca đêm, tôi thường ngủ một giấc ở nhà vào buổi chiều, như vậy ca đêm sẽ không bị buồn ngủ và có thể làm việc tốt hơn. Sau khi giao ca đêm, tôi đều đi kiểm tra từng phòng bệnh, hỏi thăm cảm giác của các bệnh nhân ra sao, giúp họ đo huyết áp, an ủi họ và khích lệ niềm tin chiến thắng bệnh tật của họ. Tình trạng bệnh của mỗi bệnh nhân tôi đều nắm rõ trong lòng.

Người nhà của một số bệnh nhân nặng rất mệt mỏi, khi trực ban tôi thường bảo họ đi nghỉ ngơi một chút, tôi sẽ giúp họ canh chừng việc truyền dịch. Bệnh nhân và người nhà đều cảm thấy tôi không giống những người khác, có người nhà nắm lấy tay tôi và nói: “Sao cô lại tốt thế?!” Lúc này, tôi sẽ bình hòa nói: “Tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, Sư phụ của chúng tôi dạy chúng tôi làm một người tốt, một người tốt hơn nữa.”

Vào thời điểm Trung Cộng điên cuồng bức hại Pháp Luân Đại Pháp, tôi cảm thấy mình nên nói cho thế nhân biết Pháp Luân Đại Pháp là tốt, Sư phụ Đại Pháp là trong sạch. Tôi kiên định chính niệm này, ung dung và lý trí giảng chân tướng về việc Pháp Luân Đại Pháp bị Trung Cộng bức hại cho tất cả các nhân viên, bệnh nhân và người nhà mà tôi tiếp xúc, dùng kiến thức y khoa để vạch trần trò lừa bịp “Tự thiêu ở Thiên An Môn”, giúp nhiều bệnh nhân, người nhà cùng toàn thể nhân viên trong khoa minh bạch chân tướng, và làm tam thoái (thoái xuất khỏi các tổ chức Đảng, Đoàn, Đội của Trung Cộng).

Dưới sự gia trì của Sư phụ, tôi chân tâm tu luyện, tố chất tâm lý và kỹ năng đều được nâng cao. Vài lần khi có mặt lãnh đạo bệnh viện, tôi cấp cứu bệnh nhân đều xử lý đâu ra đấy, nhận được sự công nhận của lãnh đạo, hóa giải được thành kiến của họ đối với Pháp Luân Đại Pháp.

Trong công việc, tôi nghiêm khắc yêu cầu bản thân, luôn tự nhủ mình là người tu luyện, không tranh giành lợi ích cá nhân, lãnh đạo phân công việc gì thì làm việc đó. Có một lần, khoa khác thiếu người, muốn điều một người từ khoa tôi sang làm thay. Khoa đó vất vả hơn khoa chúng tôi, lãnh đạo sắp xếp đồng nghiệp nào đi, họ cũng đều tìm đủ mọi lý do để thoái thác. Hết cách, lãnh đạo bảo tôi đi, tôi không nói đến câu thứ hai, liền đi trực thay ca đêm đó.

Tôi mang phương pháp làm việc ở khoa mình sang khoa đó, tôi kiên nhẫn hỏi thăm từng bệnh nhân, tìm hiểu bệnh tình của họ, quan tâm, khích lệ và giúp đỡ họ. Ngày hôm sau, tôi đã bàn giao chi tiết tình trạng bệnh của từng bệnh nhân. Khi giao ca, trong phòng im phăng phắc. Sau khi giao ca xong, họ đều nhìn tôi bằng ánh mắt tán thưởng.

Ngày hôm sau, khi tôi đi làm, lãnh đạo của khoa đó gọi tôi ra một góc và nói: “Tôi biết cô tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, nhân viên trong khoa và bệnh nhân đều khen cô đấy!” Tôi liền nhân cơ hội này nói với cô ấy rằng Pháp Luân Đại Pháp dạy người ta làm người tốt. Cô ấy hỏi tôi một số việc về tu luyện, tôi đã giải đáp chi tiết. Sau đó cô ấy hỏi tôi: “Cô có thể ở lại khoa chúng tôi không?” Tôi cười nói: “Vẫn nên tôn trọng sự sắp xếp của bệnh viện thôi!”

Vài ngày sau, tôi trở về khoa cũ. Vợ của lãnh đạo khoa tôi làm việc ở khoa kia, lãnh đạo nói với tôi rằng, bệnh nhân ở khoa đó đã nói với viện trưởng: “Chưa từng thấy nhân viên nào tốt như vậy, đối xử với bệnh nhân quá tốt.”

Trong công việc, tôi không nhận bất kỳ quà tặng tiền bạc hay hiện vật nào. Có những bệnh nhân xuất phát từ nội tâm muốn cảm ơn tôi, đã tặng rất nhiều trái cây cao cấp đắt tiền. Cân nhắc đến tấm lòng của họ, tôi chỉ giữ lại một, hai quả và nói với họ: “Tôi xin nhận tấm lòng, phần trái cây còn lại mọi người hãy mang về đi.” Tôi nói với họ rằng tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Tôi coi mỗi người như người thân, giảng chân tướng Pháp Luân Đại Pháp cho họ và giúp họ làm tam thoái.

Có một bệnh nhân là người nổi tiếng ở địa phương, thỉnh thoảng đến để điều trị. Để cảm ơn mọi người, ông ấy tặng mỗi người một thẻ mua sắm, tôi và đồng tu làm cùng đã bàn bạc xem làm thế nào để trả lại số tiền đó. Sau đó, chúng tôi đổi số tiền trong thẻ mua sắm thành tiền mặt, đến phòng nội trú nộp tiền tạm ứng viện phí. Tôi cầm biên lai tiền tạm ứng, tìm đến vợ của bệnh nhân, đưa biên lai cho bà ấy và nói: “Chúng tôi là người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, Sư phụ dạy chúng tôi làm người tốt, việc chăm sóc bệnh nhân là điều nên làm.” Bà ấy nói: “Mỗi người đều có mà, cô khách sáo quá rồi.” Tôi nói: “Chúng tôi xin nhận tấm lòng của gia đình, nhưng thẻ thì không thể nhận.”

Tôi đã giảng chân tướng Pháp Luân Đại Pháp cho bà ấy, bà ấy nói bà cũng từng đọc sách Đại Pháp, nhưng vì tin vào những lời bịa đặt bôi nhọ Pháp Luân Công của Trung Cộng trên tivi nên đã bỏ dở. Tôi nói: “Vậy bây giờ hãy đọc tiếp đi, sẽ tốt cho cả bà và chồng bà, bởi vì tâm thái tốt sẽ giúp ích rất nhiều cho việc điều trị.” Bà ấy nói: “Cảm ơn cô nhiều lắm! Cô đúng là đệ tử tốt của Sư phụ.”

Còn có một bệnh nhân cũng là người rất nổi tiếng, cũng tặng thẻ mua sắm cho chúng tôi. Tôi dùng cách tương tự, trực tiếp đưa biên lai tiền tạm ứng viện phí đã quy đổi cho chính bệnh nhân đó, ông ấy và bạn bè đều rất ngạc nhiên, họ thấy rất kỳ lạ: Thời buổi này mà có người được tặng quà lại không nhận sao? Tôi nói với ông ấy: “Tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, Sư phụ dạy tôi làm một người tốt. Việc điều trị cho ông là điều chúng tôi nên làm, tấm lòng của ông chúng tôi xin nhận.”

Khi nghe nói tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, bệnh nhân này nói với những người bạn bên cạnh: “Người nhà tôi cũng có người học Pháp Luân Đại Pháp, các cô làm tốt quá.” Sau đó, ông ấy nói chuyện với tôi về Pháp Luân Đại Pháp. Ánh mắt của những người bạn bên cạnh ông từ kinh ngạc, không hiểu, chuyển sang minh bạch và tán thưởng. Ông ấy vui vẻ tiễn tôi ra khỏi phòng bệnh.

Khi xuất viện, để cảm ơn sự điều trị của khoa chúng tôi, ông ấy đã mời chúng tôi ăn cơm tại một nhà hàng cao cấp, viện trưởng phụ trách khoa tôi cũng có mặt. Trên bàn ăn mọi người đều cảm thấy rất gò bó, chỉ có lãnh đạo khoa và viện trưởng nói chuyện với nhau, chúng tôi chỉ lặng lẽ ngồi cùng.

Đột nhiên bệnh nhân này đứng dậy, nâng ly rượu lên và nói với tôi: “Cô [Tên], tôi xin kính riêng cô một ly.” Ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng đều đổ dồn về phía tôi. Vì quá bất ngờ, tôi cũng vội vàng đứng dậy, ông ấy nói: “Kiên trì chân lý, cần có dũng khí.” Tôi nói: “Cảm ơn sự thấu hiểu và ủng hộ của ông.” Mọi người đều biết “chân lý” mà ông ấy nói đến là gì. Việc ông ấy dám đứng lên nói câu này, cũng thể hiện lập trường và sự lựa chọn của ông. Theo tôi thấy, lời ông ấy nói không nhiều, nhưng lại là hành động chính nghĩa sau khi minh bạch chân tướng mà không sợ lợi ích của bản thân bị tổn hại.

Trong công việc, tôi gặp một người nhà bệnh nhân là lãnh đạo của bộ phận trực tiếp bức hại Pháp Luân Công, nhưng chúng tôi đối xử với bệnh nhân không hề có chút thành kiến nào, lời nói và nét mặt đều là sự thiện lương, giống như đối xử với người thân vậy, luôn khích lệ, quan tâm và giúp đỡ. Khi bệnh nhân hấp hối, tôi luôn túc trực bên giường bệnh, với tư cách là người thân để chăm sóc những giây phút cuối đời, bệnh nhân đã ra đi một cách thanh thản.

Người nhà bệnh nhân nói với lãnh đạo của tôi rằng, chúng tôi quan tâm chăm sóc người nhà của ông ấy quá tốt, khiến ông ấy vô cùng cảm động. Tôi nói: “Tôi chỉ làm theo Pháp lý mà Sư phụ đã giảng, coi mọi người như người thân của mình.” Đồng thời tôi cũng bảo ông ấy đừng tham gia bức hại đệ tử Đại Pháp. Chúng tôi lợi dụng nhiều phương thức khác nhau để giảng chân tướng cho ông ấy, ông ấy cũng thường xuyên nhận được những cuộc điện thoại khuyên thiện của các học viên Pháp Luân Công ở hải ngoại. Đồng nghiệp lãnh đạo của tôi là bạn của ông ấy, cũng nói với ông ấy rằng vị trí công tác của ông ấy không tốt.

Một ngày sau đó, tôi tình cờ gặp ông ấy trên đường, khi chúng tôi cách nhau khoảng năm, sáu mét, ông ấy đã dang rộng hai tay, tươi cười rạng rỡ bước về phía tôi. Khi đến trước mặt tôi, ông ấy nói: “Nói cho cô một tin tốt.” Tôi nói: “Mau nói cho tôi biết đi, có chuyện gì vui mà ông vui thế.” Ông ấy vỗ đùi một cái, nói: “Cuối cùng, tôi cũng không làm công việc đó nữa rồi.” Ông ấy dùng hai tay vỗ đùi, cười ngặt nghẽo. Sau khi đứng thẳng người lại, ông ấy nói với tôi: “Cô biết không? Cuối cùng, tôi cũng có thể ăn ngon, ngủ yên rồi.” Sau đó, ông ấy lại cười, cười như một đứa trẻ.

Nhìn ông ấy, tôi nghĩ dưới sự cám dỗ của danh lợi, ông ấy đã tham gia bức hại Đại Pháp, sau khi thực sự minh bạch chân tướng, ông ấy đã ăn ngủ không yên, vô cùng đau khổ, nếu không, hôm nay sao có thể vui mừng đến thế. Tôi nghĩ, lúc này ông ấy mới là con người thật của mình, tôi thầm chúc phúc cho ông ấy.

Hình ảnh khi ông ấy nói chuyện với tôi vẫn luôn in đậm trong tâm trí tôi: Một sinh mệnh đã cải tà quy chính, lựa chọn cho mình một tương lai tươi sáng. Điều này khiến tôi càng có thêm niềm tin, dùng sự từ bi để thức tỉnh nhiều người hơn nữa.

Để tư duy của bản thân hoàn toàn chuyển biến thành “vị tha”

Một hôm, tôi muốn khâu lại cúc áo đồng phục, liền đến hộp đồ tiện ích để lấy kim chỉ. Vừa mở hộp ra xem, tôi phát hiện hai cuộn chỉ đen và trắng bị bung ra và rối vào nhau, quấn chặt lấy một bên gọng của chiếc kính lão. Tôi thầm nghĩ, tìm được đầu chỉ rồi gỡ ra thì mất công lắm, chi bằng mình cứ ngắt đứt sợi chỉ, khâu cúc áo trước đã.

Lúc này, trong đầu tôi chợt nhớ đến bài viết đặc biệt “Sư phụ của chúng ta” trên Minh Huệ Net. Khi xây dựng chùa Long Tuyền, Sư phụ luôn nhặt những chiếc đinh trên công trường và trên đường bất cứ lúc nào, phân loại rồi giao cho nhà kho.

Tôi nghĩ mình nên cuộn lại cuộn chỉ cho gọn gàng. Tôi dùng hai tay cầm hai cuộn chỉ giũ nhẹ trong không trung, cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ: Những sợi chỉ đen trắng rối vào nhau đã tự động gỡ ra. Lúc này, tôi mới phát hiện, thứ bị quấn vào không chỉ có gọng kính lão, mà còn có một chiếc kẹp tóc nhỏ dùng để luồn dây rút của vỏ bọc ghế cho người nhà bệnh nhân, cùng với một đoạn chỉ thô dài chục centimet.

Tôi nhanh chóng quấn gọn chỉ lại, sắp xếp lại hộp đồ tiện ích, rồi cầm kim chỉ đi khâu cúc áo. Tôi vừa khâu cúc áo, vừa nghĩ lại cảnh tượng vừa rồi, tại sao tay tôi chỉ giũ nhẹ trong không trung mà chỉ lại tự gỡ ra được. Tôi tua lại dòng suy nghĩ của mình: Là do tôi đã từ bỏ một niệm ích kỷ, khởi lên một niệm vị tha, vì sự tiện lợi của nhiều người hơn. Bởi vì một niệm xuất phát từ nội tâm này của tôi, Sư phụ đã triển hiện thần thông cho tôi. Sư phụ luôn ở bên cạnh đệ tử, có Sư phụ thật hạnh phúc! Cả buổi chiều hôm đó, tôi cứ như một đứa trẻ, đắm chìm trong niềm hạnh phúc.

Cuối mùa thu năm ngoái, giá đỡ cửa sổ trong phòng làm việc của tôi bị hỏng, đóng không kín. Nếu gió to cửa sổ sẽ bị thổi tung ra, ảnh hưởng đến công việc. Tôi bảo đồng nghiệp lãnh đạo tìm thợ đến sửa, nhưng đồng nghiệp cứ nằng nặc đòi xem thử. Vì cửa sổ sát tường, hai chúng tôi đứng song song với nhau, cô ấy đứng ở phía ngoài tôi, tôi mở cửa sổ ra, vì là loại cửa đóng mở kiểu dốc, giá đỡ lại bị hỏng, nên tôi dùng tay đỡ lấy cánh cửa sổ đó. Đồng nghiệp có lẽ không nhìn thấy tay tôi, cô ấy nghiến răng dùng sức đóng sầm cửa sổ lại, tôi đau đớn kêu “Á” một tiếng, đồng nghiệp mới phát hiện ra đã kẹp vào tay tôi, sau đó cô ấy cũng kêu lên “Ối giời ơi”, vội vàng mở cửa sổ ra. Tôi vội rút cánh tay ra và giơ tay lên cao để máu chảy ngược lại. Cô ấy nói: “Mau để tôi xem nào.” Tôi nói: “Không sao đâu, cô đi tìm thợ đến sửa là được rồi.” Tôi bảo cô ấy rời đi.

Người ta thường nói mười ngón tay liền với tim, khoảnh khắc tay tôi bị kẹp chặt, ngay lúc tôi kêu “Á” một tiếng, tôi cảm nhận một cách chân thực có một thứ gì đó lành lạnh bị rút ra khỏi vùng tim. Sau khi đồng nghiệp rời đi, tôi nén đau hạ tay xuống, thấy đầu ngón tay giữa tím ngắt, dưới móng tay là máu tụ lại thành tia. Tôi ngộ ra rằng Sư phụ đã giúp tôi hóa giải rất nhiều oán hận sâu xa, là Sư phụ đã chịu đựng thay tôi, nếu không hậu quả thật khó lường.

Vài ngày sau, móng tay của tôi chuyển sang màu đen. Một hôm, con trai tôi đang ăn cơm thì đột nhiên phát hiện ra, cháu kéo tay tôi lại, vừa xót xa vừa lo lắng hỏi: “Sao lại ra nông nỗi này hả mẹ?” Tôi kể cho cháu nghe đầu đuôi sự việc. Con trai nói: “Vậy cô ấy có biết tay mẹ bị kẹp thành ra thế này không?” Tôi nói: “Mẹ không cho cô ấy xem tay mẹ, nếu nhìn thấy cô ấy sẽ tự trách và áy náy lắm, cô ấy cũng đâu có cố ý.” Lời vừa thốt ra, tôi kinh ngạc phát hiện tư duy của mình đã siêu thoát khỏi sự oán trách, căm phẫn và bất bình, hoàn toàn là vì người khác, có thể đứng trên Pháp để nhìn nhận vấn đề. Chiếc móng tay đen này cứ dài ra đến đâu tôi lại cắt đi từng chút một, khoảng hai tháng sau đã mọc lại hoàn toàn bình thường.

Cảm tạ Sư phụ đã giảng cho con Pháp lý! Trong lúc chịu đựng đau đớn, tôi vẫn nghĩ đến người khác, buông bỏ tư niệm, ngược lại còn cảm thấy hạnh phúc thực sự. Đây chính là uy lực của Pháp Luân Đại Pháp.

Tôi tự nhủ phải luôn nghĩ đến người khác trong tâm, ngay cả khi đỗ xe đạp, cũng phải cân nhắc xem chiếc xe đạp bên cạnh khi cần dùng có dễ dắt ra hay không. Khi lái xe trên đường hẹp, có xe đi ngược chiều tới, tôi liền dừng xe lại, ra hiệu cho đối phương đi trước, như vậy cũng tránh được va quệt. Khi đi qua vạch kẻ đường dành cho người đi bộ, tôi đứng đó đợi tất cả các xe đi qua rồi mới đi, tôi tự nhủ: “Người lái xe đều đang vội, cứ để họ đi trước.” Có những tài xế ý thức rất cao, dừng xe lại ra hiệu cho tôi qua trước, tôi liền cúi chào họ rồi mới đi qua.

Tôi nghĩ mình là đệ tử Đại Pháp, mỗi lời nói hành động đều sẽ lưu lại tham chiếu cho con người tương lai, tôi phải không hổ thẹn với danh hiệu đệ tử Đại Pháp.

(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/27/510334.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/1/234541.html