Bài viết của đệ tử Đại Pháp tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc

[MINH HUỆ 23-05-2026] Một ông bạn ngoài 70 tuổi chăm chỉ, tháo vát và giỏi giang, bỗng nhiên bị chẩn đoán mắc đủ thứ bệnh: Đục thủy tinh thể hai mắt, suy tim độ bốn, biến chứng bệnh tiểu đường, suy thận giai đoạn cuối… Ông trời đột nhiên đưa đến bản án tử, tính mạng của ông có thể kết thúc bất cứ lúc nào.

Ông này là người bạn tôi quen ở nhà tắm, một tháng trước chúng tôi tình cờ gặp nhau ở nhà tắm công cộng, khi đó ông ấy vẫn còn chuyện trò vui vẻ. Lần này, khi gặp lại nhau, toàn thân ông ấy bị phù thũng, bước đi loạng choạng, tinh thần lơ đãng, mắt sưng húp chỉ còn thấy một khe hở. Một người vốn cường tráng vạm vỡ như ông ấy, giờ hoàn toàn biến thành một người khác. “Tôi hiện giờ toàn thân đều là bệnh, bệnh nào cũng trí mạng!” Ông ấy yếu ớt nói, “Bác sỹ nói chỉ có bệnh đục thủy tinh thể ở hai mắt là có thể xem xét làm phẫu thuật, nếu không khả năng hai mắt sẽ bị mù, nhưng do bệnh tiểu đường, rủi ro khi phẫu thuật cũng rất lớn. Tôi cho rằng lục phủ ngũ tạng đều hỏng cả rồi, cho dù mắt trị khỏi được thì còn có thể dùng sao…“ Ngữ khí và vẻ mặt của ông ấy đều lộ ra sự tuyệt vọng và bất lực.

Tôi và ông bạn này chỉ là tình cờ gặp nhau ở nhà tắm công cộng, nhưng ông ấy lại tâm sự với tôi như bạn lâu năm về những điều bất hạnh xảy đến trong một tháng qua. Tôi đột nhiên minh bạch, đó là phía mặt minh bạch của ông ấy biết Đại Pháp có thể cứu ông ấy!

Tôi lập tức trịnh trọng nói với ông ấy: “Có cách! Chỉ cần bác tin tưởng thì sẽ có cách, bác hãy thành tâm mặc niệm Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo! Thì nhất định sẽ có chuyển biến! Bởi vì Pháp Luân Đại Pháp là Phật Pháp, bác tín đến mức độ nào, thì có thể bình phục đến mức độ ấy.” Tôi giảng chân tướng Đại Pháp cho ông ấy, còn viết “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” lên giấy. Ông ấy thành kính cất nó đi, nói: “Tôi tin! Ngày đầu tiên nhìn thấy ông, tôi đã nghĩ người thiện lương như ông thì có thể tin! Điều ông tin thì nhất định sẽ không sai!”

Ba ngày sau, nhân viên nhà tắm công cộng chuyển cho tôi một mẩu giấy ông ấy gửi lại, bên trên là tên họ và số điện thoại của ông ấy. Nghe được tiếng tôi trong điện thoại, ông ấy rất vui mừng: “Nói cho ông một tin tốt, tôi làm theo lời ông nói, thì xuất hiện kỳ tích! Hôm nay, đi bệnh viện kiểm tra, nhiều chỉ số của tôi đều đã tiếp cận mức bình thường rồi!” Khẩu khí của ông đầy hào hứng, xúc động, và đã hẹn tôi gặp mặt để nói kỹ hơn.

Chỉ trong vài ngày, mà sắc mặt của ông ấy đã tốt lên rõ rệt. “Tôi vội gặp ông, là muốn hỏi ông xem, khi thành tâm mặc niệm chín chữ này cần phải lưu ý sự hạng (việc) gì không?” Ông ấy thành tâm nhìn tôi. Tôi nói: “Thần Phật chỉ nhìn nhân tâm, chỉ cần thành tâm là được, không có chú ý gì khác.” Tôi còn dặn dò ông ấy, thành tâm niệm nhiều lần, tâm thành ắt sẽ linh nghiệm.

Về nhà, tôi kể cho vợ chuyện này, vợ tôi hỏi: “Ông đã làm tam thoái cho ông ấy chưa?” Tôi chợt tỉnh ngộ ra, thì ra ông ấy nói “Chú ý sự hạng” là mặt minh bạch của ông ấy lo lắng đến tìm tôi để làm tam thoái!

Khi hai chúng tôi gặp nhau lần nữa, tôi đã giúp người bạn này làm tam thoái. Ông ấy còn nóng lòng nói với tôi, ông ấy đã khỏe hơn nhiều, thân thể cũng có sức lực. Điều khiến tôi cảm động nhất là ông ấy chủ động nói trước với tôi một bước rằng muốn học Pháp Luân Công. Tôi liền thỉnh cho ông ấy một máy phát băng ghi âm bài giảng Pháp của Sư phụ tại Quảng Châu.

Ông ấy còn nói với tôi rằng trong nhà xảy ra một số việc: Vợ của ông ấy nghe thấy ông muốn học Pháp Luân Công, thì quả thực rất sợ, kiên quyết phản đối. Ông ấy nghe được thì lập tức nằm trên ghế sofa, nghiêm túc nói: “Nếu bà không để tôi học thì tôi sẽ tuyệt thực, từ giờ sẽ không ăn không uống, thà chết còn hơn. Vì bệnh của tôi thì bà cũng biết rồi, cái nào cũng nguy hiểm đến tính mạng, nói không chừng ngày nào đó sẽ kết thúc, hiện nay vừa có hy vọng, bà lại không cho tôi khỏi bệnh.”

Khi đó không biết vì sao, ông ấy đột nhiên toát mồ hôi lạnh, những giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn xuống từ trên mặt, quần áo đều ướt sũng, ông ấy cảm thấy toàn thân như bị kiệt sức, ngay cả thở cũng khó khăn. Vợ ông ấy thấy vậy thì sợ quá, vội xin lỗi còn đưa sủi cảo cho ông ăn. Ông ấy không nói được câu nào, chứ đừng nói đến ăn sủi cảo. Vợ ông ấy sợ quá vội gọi con trai, con dâu và cháu trai về nhà, rồi nói tình trạng của ông ấy cho các con. Cả nhà sau khi nghe xong thì đều liên tục bảo đảm: “Ủng hộ và tôn trọng lựa chọn của cha!” Đứa cháu trai nhỏ năm tuổi lại mang tới sủi cảo, nói: “Ông nội, ông đừng tức giận, ông hãy ăn sủi cảo đi, sau này cháu cũng cùng học Đại Pháp cùng ông.”

Nghe đến đây tôi vui vẻ nói: “Gia đình cũng là một quan, chúc mừng bác đã vượt qua quan này!”

Ông ấy nhận được máy phát băng ghi âm thì như được bảo vật, liên tục nghe Sư phụ giảng Pháp. Một tuần sau, ông ấy nói với tôi rằng sau khi ông ấy nghe Pháp, thì từ trong mắt chảy ra mấy cục màu đen to cỡ hạt đậu nành, dài khoảng hai ba centimet, cũng không biết chảy ra từ đâu, thì ra ông ấy vốn nhìn gì cũng đều mơ mơ hồ hồ, trước mắt lờ mờ như có cành cây đen che chắn vậy, thuận theo việc những thứ màu đen từng khối từng khối chảy ra ngoài, đôi mắt nhìn các thứ cũng càng ngày càng rõ ràng, hiện giờ đã hoàn toàn bình thường rồi.

Ông ấy còn nói phải cảm ơn tôi, tôi liền nói với ông: “Đây đều là Sư phụ làm, nếu muốn cảm ơn chỉ có thể cảm tạ Sư phụ! Chúng ta là đồng tu, bác với tôi giống nhau, đều là sinh mệnh được Đại Pháp và Sư phụ cứu độ.”

Ông ấy còn nói với tôi, khi ông ấy nghe Pháp, có thể thường xuyên nhìn thấy Sư phụ, rồi miêu tả ngoại hình của Sư phụ. Tôi không dám tùy tiện phụ họa theo, liền nói: “Có thể là căn cơ của bác tốt, duyên phận lớn. Hiện giờ mắt của bác cũng khỏi rồi, tôi sẽ giúp bác thỉnh một bộ băng hình giảng Pháp của Sư phụ ở Quảng Châu và video Sư phụ dạy công, như vậy lúc nào bác cũng có thể trực tiếp xem Sư phụ giảng Pháp và học công với Sư phụ.” Ông ấy vui lắm. Thấy niềm phấn khích, vui sướng của ông ấy như đứa trẻ tìm lại được người thân đã thất lạc từ lâu, nước mắt tôi trào ra. Tôi có thể thể hội rằng một sinh mệnh kết duyên với Đại Pháp, đã trải qua ngàn vạn năm chờ đợi, cuối cùng một sớm được đích thân đắc Đại Pháp, bước ra từ các loại trọng bệnh vô phương cứu chữa, khoảnh khắc được đắm mình trong Phật ân hạo đãng của Đại Pháp, từ sâu trong nội tâm, tôi vô cùng cảm tạ Sư phụ, lòng dâng lên khát vọng mãnh liệt được tu luyện!

Ba ngày sau, đúng lúc tôi đi dạy ông ấy luyện công như đã hẹn, ông ấy đột nhiên gọi điện nói với tôi rằng ông ấy bị thương nằm giường.

Thì ra trong phòng ngủ của ông ấy có đặt bức tượng của Mao trên cao để thờ, khi còn trẻ ông ấy đã rất sùng bái Mao, đã thờ rất nhiều năm rồi. Sau khi học Pháp, ông ấy đã minh bạch, tín Đại Pháp thì không thể lại thờ những thứ khác nữa. Mặc dù ông ấy còn chưa kịp đọc “Cửu Bình”, có thể chưa hiểu rõ sự độc hại của Mao, nhưng dựa vào chính tín đối với Pháp, ông ấy đã quyết định lấy xuống bài vị của Mao ở trên cao kia mà vứt đi. Kết quả chiếc ghế dưới chân bị hụt, nên bị ngã một cú. Ông ấy nói cú ngã này đã làm ông ấy hoàn toàn tỉnh ngộ: “Vì nó không muốn rời đi nên đã trả thù tôi, Thần Phật thật tuyệt đối sẽ không ác độc như vậy. Hôm nay, ngươi nhất định phải đi!” Ông ấy vừa lẩm nhẩm vừa bước lên ghế lần thứ hai, kết quả đã lấy được tượng của Mao xuống, nhưng lại bị ngã, lần ngã này rất nghiêm trọng: Xương sườn đập đúng vào góc giường, cơ sườn bị rách, xương sườn gãy đâm làm thương phổi, chẳng bao lâu bụng đã phình to lên, thở ngày càng khó khăn.

Lúc tôi gặp ông ấy, ông đã có thể từ giường ngồi dậy. Ông ấy nói: “Nếu không phải là Sư phụ quản tôi, thì lần này tôi đã thật sự gặp nguy hiểm rồi. Tôi sẽ không nằm viện, vì bệnh viện sớm đã kết bản án tử cho tôi rồi, bệnh viện chữa không khỏi bệnh của tôi. Tôi đã bảo vợ dùng một loại băng co giãn rộng để băng bó chỗ bị thương, bụng cũng không phình lên, cũng không còn tức ngực nữa. Là Sư phụ đã cứu tôi, Sư phụ có rất nhiều cách! Hiện giờ, tôi không sao nữa, hết thảy đều đã qua rồi!”

Thấy được tín tâm kiên định của ông ấy với Đại Pháp, với Sư phụ, tôi song thủ hợp thập: “Con xin cảm tạ Sư phụ!”

Đến nay, bệnh tật trên thân của lão đồng tu đều đã biến mất, toàn thân nhẹ nhàng vô bệnh, tràn đầy khí lực. Khi lão đồng tu gặp lại tôi, ông vui vẻ nói: “Bây giờ vợ tôi cũng không còn phản đối nữa, con trai con dâu đều ủng hộ tôi luyện. Có lúc khi tôi học Pháp, bọn họ cũng cùng nghe. Đôi khi tôi có việc nên luyện công không đúng giờ, cứ đến giờ là cháu trai sẽ gọi tôi: “Ông nội, ông đi luyện công đi!” Một gia đình ba thế hệ từ đó đã chứng kiến sự thần kỳ và siêu thường của Đại Pháp, cũng lựa chọn tương lai tươi sáng cho bản thân!

Lão đồng tu còn nói, người thân, hàng xóm và đồng nghiệp ở tổ dân phố đến thăm tôi, khi biết ông ấy học Đại Pháp mới chỉ một tháng, mà bệnh nặng khắp người đã không cánh mà bay, thì họ đều kinh ngạc: “Đại Pháp quá siêu thường!” Có người dặn dò ông ấy: “Nếu tốt thì hãy ở nhà luyện, tuyệt đối đừng ra ngoài nói.” Ông ấy liền nghiêm túc nói với họ: “Bệnh viện đã phán cho tôi bản án tử, điều này các vị đều biết, là Đại Pháp đã cho tôi sinh mệnh thứ hai, tôi nhất định sẽ nói với nhiều người hơn nữa sự tốt đẹp của Đại Pháp!” Ông cũng theo đó giảng chân tướng Đại Pháp, họ liên tục gật đầu.

Thấy lão đồng tu mới đắc Pháp có sự kiên định và tín tâm đối với Đại Pháp và Sư phụ, nhớ đến toàn thân mang trọng bệnh của ông ấy trong một tháng đã biến mất, nhờ đó mà gia đình ba thế hệ đã đưa ra lựa chọn đúng đắn, tôi quyết định viết ra trải nghiệm đắc Pháp này của lão đồng tu. Hy vọng có thể có càng nhiều người hữu duyên hơn nữa có thể xem được câu chuyện của ông ấy, có thể chính ngộ chính tín với Đại Pháp, và cũng có thể được cứu độ.

Con cảm ân Phật ân hạo đãng của Sư phụ! Đệ tử chỉ có tinh tấn và tinh tấn hơn nữa!

Hợp thập!

(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/23/510449.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/24/234423.html