Bài viết của Tân Duyệt, đệ tử Đại Pháp Liêu Ninh

[MINH HUỆ 27-05-2026] Gia đình tôi sống ở vùng nông thôn, và tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1998. Trải qua hơn hai mươi năm tu luyện, Đại Pháp đã dần tịnh hóa tôi, từ một người ích kỷ và chỉ biết lo cho bản thân trở thành một đệ tử Đại Pháp vô tư vị tha. Tôi vô cùng biết ơn hồng ân cứu độ của Sư phụ!

Một buổi tối cuối tháng 12 năm ngoái, tôi nhận được điện thoại từ một người phụ nữ trong làng. Chị ấy nói rằng Tiểu Tất, vợ của ông Vương, người làm việc cùng khu công nghiệp với chị ấy, đã bị ung thư não, bệnh tình nghiêm trọng, và hiện gần như sống thực vật. Cô ấy mới chỉ 58 tuổi, và gia đình chỉ có hai người. Giờ người giúp việc của họ không muốn làm việc nữa, muốn nhờ chị ấy giúp tìm người chăm sóc. Chị ấy liền nghĩ đến tôi. Chị ấy nói: “Chỉ cách nhà chị khoảng hơn mười dặm thôi. Công việc không mệt mỏi. Chỉ cần lật người cô ấy thường xuyên, thay tã ướt, cho cô ấy ăn ba bữa một ngày, cho cô ấy ăn trái cây hai lần một ngày, và lau chùi người cô ấy thường xuyên. Tôi sẽ cho chị số điện thoại; chị có thể tự gọi điện”.

Tôi lập tức nói “Không làm”. Nhưng rồi tôi nghĩ, chị ấy biết tôi bị tai nạn xe nghiêm trọng cách đây sáu tháng và vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, nên không thể nhận công việc này. Điều đó có nghĩa là cuộc gọi của chị ấy hôm nay không phải là trùng hợp ngẫu nhiên. Nếu đúng như vậy, thì mình cứ tuỳ kỳ tự nhiên đi.

Bốn ngày sau, ông Vương gọi điện cho tôi, và tôi lập tức đồng ý. Nhưng chồng tôi lại phản đối, nói rằng: “Hiện tại em thậm chí nâng được mười hay tám cân cũng đau chân, để lật cô ấy thì em cần bao nhiêu sức mạnh?” Tôi đáp: “Anh đừng lo, Sư phụ đã sắp xếp cho em cứu cô ấy, em nhất định làm được!”

Hôm sau, ông Vương đến đón tôi bằng xe hơi. Trên xe, tôi nói: “Em à, tôi chỉ có thể làm ở nhà em chín ngày thôi, vì tôi muốn vợ em nghe audio bài giảng của Sư phụ Lý Hồng Chí trong chín ngày, mỗi ngày một bài. Nếu cô ấy có duyên thì sẽ có kỳ tích xảy ra.” Sau đó, tôi nói cho anh ấy nghe sự thật về Pháp Luân Đại Pháp, và anh ấy vui vẻ làm tam thoái (thoái khỏi các tổ chức Đảng Cộng sản Trung Quốc, Đoàn Thanh niên Cộng sản, và Đội Thiếu niên Tiên phong).

Nhà ông Vương gồm ba phòng mái ngói kiểu cũ, phía trước có mái che bằng tấm nhựa, bên trong quần áo phơi khắp nơi. Bước vào trong, cảnh tượng bẩn thỉu không thể tả nổi. Ông Vương và vợ sống ở phòng phía đông, còn người giúp việc sống ở phòng phía tây. Tiểu Tất đang nằm giữa chiếc giường gạch nung ở phòng phía đông, xung quanh là quần áo vương vãi. Chị gái của Tiểu Tất và một người hàng xóm cũng đang ở trong phòng. Khi người giúp việc nhìn thấy tôi đến, bà ấy liền vội vàng xách túi bỏ đi. Tôi nhanh chóng ngăn bà ta lại, nói cho bà ta biết sự thật về Pháp Luân Đại Pháp, và bà ấy cũng đã làm Tam thoái.

Sau khi vào nhà, tôi bật máy nghe nhạc nhỏ cho Tiểu Tất nghe audio bài giảng của Sư phụ Lý Hồng Chí. Sau đó, tôi gọi hai chị ra phòng ngoài và nói cho họ sự thật về Pháp Luân Đại Pháp. Tiếp theo, tôi bắt đầu dọn dẹp bếp, rồi đi vào phòng phía đông để gấp gọn gàng quần áo và cất chúng theo từng loại.

Phòng phía đông có điều hòa, trong khi phòng phía tây sưởi ấm bằng cách đốt ván gỗ. Mỗi sáng, sau khi phát chính niệm lúc sáu giờ, tôi sẽ nhóm lửa, đặt một cái nồi lớn và bắt đầu nấu cơm và thức ăn. Hàng ngày, ngoài việc tự học Pháp, luyện công, và phát chính niệm ra, tôi còn làm việc không ngừng nghỉ hơn mười tiếng; chỉ riêng việc cho Tiểu Tất ăn đã mất bốn mươi đến năm mươi phút. Phải mất bốn ngày rưỡi căn nhà mới trông giống một gia đình. Tiểu Tất cũng đã nghe audio năm bài giảng của Sư phụ.

Chị gái của Tiểu Tất và hàng xóm thường đến, thấy tôi giữ nhà cửa sạch sẽ và gọn gàng như thế nào. Nhìn vào tủ bếp, họ thường thấy bánh bao hấp, há cảo, cá, thạch da heo, các món xào, và đôi khi cả cà tím chiên. Họ hỏi: “Tất cả những thứ này do cô tự làm à?” Tôi đáp: “Vâng, ông Vương thích thạch da heo nên tôi đã làm cả một nồi.” Họ lại bảo: “Người giúp việc trước chỉ nấu cơm ba bữa một ngày, và chỉ biết nấu hai món. Suốt hai tháng trời chỉ ăn như thế, và không bao giờ dọn dẹp nhà cửa. Từ khi cô đến, nhà cửa đã thay đổi hoàn toàn, và sức khỏe của Tiểu Tất cũng ngày càng tốt hơn.” Tôi nói thêm: “Đêm qua, hai vợ chồng họ đã nói chuyện cả đêm. Mấy ngày đầu sau khi tôi đến, Tiểu Tất chỉ nói được một từ một, rất khó khăn, và cũng chỉ thỉnh thoảng mới nói được.”

Tiểu Tất vui vẻ kể cho con rể, em trai và cháu trai về sự chuyển biến của mình. Họ thường đến thăm bà mỗi khi có thời gian. Tôi đã nói cho họ sự thật về Pháp Luân Đại Pháp, và tất cả họ đều vui vẻ làm Tam thoái.

Một ngày nọ, cháu trai cả của Tiểu Tất nghe tin tôi đã tìm được người giúp việc khác và sắp rời đi, nên cậu ấy đến gặp tôi và hỏi: “Dì ơi, dì đừng đi được không? Tiền công có thể thương lượng, dì nói bao nhiêu cũng được. Dì có điều kiện gì thì cứ nói, cháu sẽ đồng ý.” Tôi trả lời: “Không phải vấn đề tiền. Dì không đến đây để kiếm tiền. Dì đến để cô của cháu có thể nghe các bài giảng Pháp của Sư phụ Đại Pháp. Nhiệm vụ của dì đã hoàn thành. Cô của cháu đang ngày càng khỏe hơn, và dì vẫn còn sứ mệnh của mình cần phải hoàn thành.” Thấy cháu trai cả của Tiểu Tất thực sự muốn tôi ở lại, tôi nói: “Vậy thì, dì sẽ ở lại thêm chín ngày nữa, để cô của cháu thể nghe lại một lượt nữa các bài giảng Pháp của Sư phụ”.

Tôi nói cho cháu trai của Tiểu Tất nghe sự thật về Pháp Luân Đại Pháp, và cậu ấy nói: “Cháu không tin, cháu là đảng viên.” Tôi bèn nói: “Hãy nhìn cô của cháu xem, cô ấy chỉ nghe audio giảng Pháp của Sư phụ có vài ngày thôi, mà đã từ chỗ chỉ nói được vài từ, không thể lật người, không thể cử động tay chân, giờ đã có thể nói chuyện và thậm chí ngồi dậy được rồi. Ngày thứ hai sau khi bắt đầu nghe Pháp, cô ấy đi vệ sinh hơn năm mươi phút, và thứ ra toàn là phân đen nhỏ như hạt đậu. Khi dì đang dọn dẹp cho cô của cháu, cô ấy đột nhiên đưa tay ra và đập tay với dì, rất to. Dì nói với cô của cháu rằng: ‘Chúng ta có duyên, có lẽ Sư phụ muốn tôi đến cứu cô.’ Cô ấy vui vẻ đập tay với dì lần nữa, cũng rất to. Lúc đó dì đã bật khóc.”

Tôi nói với cậu ấy: “Cháu biết không? Cách đây không lâu dì bị tai nạn xe hơi nghiêm trọng. Dì bị bất tỉnh, nhưng Sư phụ đã cứu dì. Khi tỉnh dậy, toàn thân và chân dì đau nhức khủng khiếp, nhưng dì không đến bệnh viện. Dì chỉ về nhà, học Pháp luyện công mà khỏe lên. Bây giờ đã bảy tháng rồi, và dì vẫn chưa hoàn toàn bình phục. Hiện nay dì vẫn không thể gập chân được chút nào. Trước khi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, dì bị nhiều bệnh, bao gồm chứng ngừng nhịp tim bẩm sinh, các vấn đề phụ khoa, viêm túi mật, các vấn đề về dạ dày, chứng đau nửa đầu, và thoái hóa cột sống thắt lưng và cổ. Sau khi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tất cả các bệnh đó đều khỏi rất nhanh. Thật kỳ diệu phải không?”

Tôi tiếp tục: “Còn một điều kỳ diệu hơn nữa. Một bác ở phía sau nhà dì bị ung thư tuyến tụy, sau khi chi hơn 200.000 nhân dân tệ, bác ấy dường như đã khỏi bệnh. Một năm sau, vào một buổi chiều, vợ bác ấy đến nhà dì và nói, ‘Đến xem anh ấy này!’ Dì hỏi: ‘Chuyện gì xảy ra với anh ấy vậy?’ Chị ấy nói, ‘Anh ấy không được khỏe. Trước đây, sau mỗi bữa ăn, anh ấy đều đến cửa hàng nhỏ chơi mạt chược. Nhưng năm sáu ngày nay, anh ấy không ăn được gì cả. Anh ấy buồn nôn khi ngửi thấy mùi dầu mỡ. Anh ấy nằm trên giường gạch nung và không thể đi lại được.’ Dì đã mang máy nghe các bài giảng Pháp của Sư phụ đến nhà bác ấy. Dì hỏi, ‘Anh ơi, anh có nghe bài giảng Pháp của Sư phụ không?’ Bác ấy nói, ‘Có.’ Bác ấy đã nghe một bài giảng. Chiều hôm sau, dì lại đến nhà bác ấy. Bác gái vui vẻ nói, ‘Anh ấy khỏe hơn rồi! Anh ấy đã ăn một đĩa đậu xanh lớn và một bát cơm cho bữa trưa.“ Bác ấy ngày càng khỏe hơn. Nhờ sự chuyển biến kỳ diệu của bác ấy, bác ấy, vợ bác ấy và cả em dâu của bác ấy đều đã đắc Pháp tu luyện rồi. Đây đều là những câu chuyện có thật đã xảy ra xung quanh chúng ta”.

Tôi khuyên nhủ cháu trai của Tiểu Tất: “Cháu nên sớm làm Tam thoái đi, công việc này thì vẫn cứ làm, chỉ cần trong tâm minh bạch chân tướng là được”. Khi tiễn cậu ấy ra về, tôi nhắc lại: “Dì nói tất cả những điều này vì lợi ích của cháu. Dì chỉ mong cháu được an toàn và khỏe mạnh. Dì sẽ thêm chữ ‘Bình An’ vào sau họ của cháu, cháu thoái xuất khỏi cái đảng đó chứ?” Cậu ấy nói: “Vâng ạ.”

Một hôm, tôi đang làm bánh bao cho Tiểu Tất. Vì không có thời gian, tôi cho nho vào bát mà không cần bóc vỏ. Tôi cũng cắt vài lát lê và hái khoảng chục quả dâu tây, đặt cạnh gối của Tiểu Tất. Sau đó, tôi phát hiện ra cô ấy tự bóc vỏ, và làm rất gọn gàng.

Sáng hôm sau, ông Vương nói rằng Tiểu Tất bị nổi nhiều mụn nước ở bên trái cơ thể, tất cả đều đã vỡ, nên ông gọi bác sĩ rồi. Tôi hỏi bác sĩ: “Chuyện gì xảy ra vậy? Có phải giường sưởi quá nóng không? Hay là cô ấy không kịp trở mình?” Bác sĩ đáp: “Cả hai đều không đúng, có lẽ là do thải độc.” Bác sĩ bôi thuốc cho cô ấy, và Tiểu Tất lập tức kêu lên đau đớn. Bác sĩ vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Bây giờ cô cảm thấy đau rồi, cô có thể cảm nhận được!” Tôi nói: “Phải, giờ cô ấy thậm chí có thể tự bóc nho được rồi, tay đã hồi phục rồi.”

Tôi đã nói với bác sĩ sự thật về Pháp Luân Đại Pháp. Lúc đầu, dù tôi nói gì đi nữa, ông ấy cũng không tin, nhưng sau khi chứng kiến ​​sự thay đổi to lớn của Tiểu Tất, ông ấy không thể phủ nhận. Ông ấy nói: “Khi tôi vào nhà này, nó sạch sẽ và ngăn nắp như vậy. Ngay cả khi Tiểu Tất không ốm, nó cũng không như thế này! Nhìn những điều này, tôi không thể không làm Tam thoái. Đại Pháp quả thực rất tốt.” Tôi tiễn bác sĩ ra cửa và nói: “Em à, thêm một bí danh sau họ của em và rút khỏi Đoàn Thanh niên và Đội Thiếu niên Tiên phong mà em đã tham gia nhé!” Ông ấy đồng ý: “Vâng”.

Một buổi chiều nọ, tôi đọc kinh sách của Sư phụ “Vì sao có nhân loại?” và “Pháp nạn” cho Tiểu Tất nghe. Đúng lúc đó, chị gái của Tiểu Tất đến và thốt lên: “Sao lại có thể ngồi dậy được rồi?!” Tôi nói: “Đã ngồi hơn một tiếng rồi, giờ thậm chí còn đi vệ sinh được nữa.” Chị gái của Tiểu Tất vui vẻ nói, “Em không đi nhé, buổi sáng em ra chợ giảng chân tướng, chị đến chăm sóc cô ấy, đến trưa em trở về là được”. Chị ấy liên tục giữ tôi ở lại. Tôi nói: “Không được, em đã tìm được người giúp việc rồi; chị ấy sẽ đến vào ngày 20 tháng Giêng, rồi em sẽ đi. Em sẽ thường xuyên đến thăm cô ấy khi có thời gian.” Sau khi về nhà, chân tôi đã hoàn toàn hồi phục trở lại.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/27/510328.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/31/234534.html