[Chúc mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới] Pháp tượng của Sư phụ hiển thần tích, thanh lý bệnh não úng thủy cho tôi
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 31-05-2026] Từ lúc nhận được thông báo kêu gọi gửi bài viết nhân Ngày Pháp Luân Đại Pháp “13/5”, vô vàn dòng suy nghĩ tuôn trào trong tôi. Nhìn lại con đường 30 năm tu luyện Đại Pháp, mọi thứ hiện lên rõ mồn một trước mắt, có niềm vui sướng khi đắc Pháp, cũng có sự kiên định tín Sư tín Pháp trong ma nạn, càng cảm nhận được Sư phụ luôn ở ngay bên cạnh chúng ta. Niềm vui và hạnh phúc mà Đại Pháp mang lại cho chúng sinh cũng đồng thời tưới mát tâm điền của tôi. Dưới đây, tôi xin chia sẻ về những gì tôi đã chứng kiến khi mới đắc Pháp, rằng Sư phụ Pháp Luân Đại Pháp từ bi vĩ đại nhường nào, và Pháp Luân Đại Pháp thần kỳ ra sao.
Từ nhỏ, tôi đã ốm yếu nhiều bệnh. Trước khi đắc Pháp, tôi là một người theo thuyết vô thần. Nền giáo dục ở Trung Quốc Đại lục đã khiến tôi trở nên tự cao tự đại, không tin vào sự tồn tại của Thần Phật. Hễ ai nhắc đến Thần Phật, tôi liền nói người đó bị bệnh tâm thần, do đó mà tạo rất nhiều nghiệp lực.
Năm 1996, chị gái ở xa trên thành phố gọi điện thoại cho tôi, kể với tôi rằng chị ấy đã tu luyện Pháp Luân Công. Chị bảo Pháp Luân Công đã chữa khỏi bệnh viêm dạ dày của chị, cả chứng suy nhược cơ thể do băng huyết khi sinh đôi cũng đều khỏi hẳn. Vì bị văn hóa tà đảng tẩy não, lúc đó, tôi không hề để tâm, nên đã bỏ lỡ cơ duyên.
Chớp mắt đã đến đầu tháng 10, vì chuyện chồng tôi ngoại tình, hai vợ chồng tôi đã cãi vã ầm ĩ. Chồng tôi đã ra tay đánh tôi dã man, anh ta dùng đầu sắt của thắt lưng đánh mạnh vào đầu tôi hơn 20 cái. Tôi gần như hôn mê, may mắn thay, bạn học của chồng tôi gọi điện thoại đến, anh ta mới chịu dừng tay. Lần bạo hành gia đình này đã khiến tôi bị tổn thương não, tràn dịch não, thường xuyên đau đầu và ngất xỉu.
Tôi vô cùng thất vọng về cuộc hôn nhân như vậy, nên đã quyết định ly hôn. Ngày hôm sau, tôi bắt xe về nhà mẹ đẻ. Bố mẹ tôi có sáu người con, trong nhà còn có bà nội 77 tuổi. Bố tôi là bác sỹ, chị gái tốt nghiệp đại học sư phạm đang làm giáo viên, anh trai tốt nghiệp cao đẳng sư phạm đang làm việc tại viện kiểm sát huyện, vì vậy gia đình nhà ngoại tôi có sức ảnh hưởng rất lớn ở quê. Lúc này, bà nội, mẹ, anh trai, chị gái, anh rể cùng hai con gái sinh đôi của họ đều đã tu luyện Pháp Luân Công.
Vì trán và mắt tôi đều sưng vù, mẹ tôi thực sự rất đau lòng, nhưng bà không đồng ý cho tôi ly hôn. Tôi ở nhà mẹ đẻ ba ngày, trong thời gian đó, mỗi ngày đều có mười mấy người đến nhà mẹ tôi để học Pháp, nhà mẹ tôi là điểm luyện công duy nhất trong làng. Mẹ khuyên tôi: “Làm người khổ lắm con ạ, hãy học Pháp Luân Công đi. Con xem Thích Ca Mâu Ni, Chúa Giê-su, cảnh giới của các ngài đã vượt khỏi con người rồi, nên người ta mới tôn các ngài là Thần, Phật, không hề mê tín chút nào.” Mẹ vừa nhắc đến Thần, tôi càng thêm bực bội, tôi nói: “Toàn là bệnh tâm thần, con không học đâu.”
Mẹ nói, bây giờ bà có thể chăm sóc cho cả một gia đình lớn, đều là nhờ Sư phụ Pháp Luân Công đã cứu bà. Trước khi đắc Pháp, mẹ tôi bị liệt do phẫu thuật lao cột sống thắt lưng, đã nằm liệt giường nửa năm rồi. Chị gái bảo bà tu luyện Pháp Luân Công, lúc đó mới xuất hiện kỳ tích. Sau khi tu luyện Pháp Luân Công, mẹ tôi không những có thể xuống giường đi lại, mà còn có thể làm nhiều công việc đồng áng và việc nhà. Thấy mẹ nói vậy, tôi nhìn quanh bức Pháp tượng của Sư phụ treo trên tường trong phòng mẹ, cùng hai đồ hình Pháp Luân có viết chữ “Chân-Thiện-Nhẫn” và “Pháp Luân thường chuyển”, cùng với đồ hình hướng dẫn luyện công. Không hiểu sao, tôi lại nói: “Vâng ạ.” Từ đó, tôi bắt đầu đọc cuốn bảo thư 《Chuyển Pháp Luân》.
Ba ngày sau, tôi được bố đưa về nhà ở trên huyện. Bây giờ nghĩ lại, lần bạo hành gia đình đó, là Sư phụ đã quản tôi từ trước, nếu không thì đã xảy ra án mạng rồi.
Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công vào tháng 10 năm 1996. Nhớ lại ngày 27 tháng Chạp năm ấy (ngày 4 tháng 2 năm 1997), các đệ tử Đại Pháp ở huyện chúng tôi về nông thôn hồng Pháp, đúng lúc đến thị trấn nơi có làng của nhà ngoại tôi. Kết thúc buổi hồng Pháp, tôi về thẳng nhà mẹ đẻ. Vì chỉ còn hai ngày nữa là sang năm mới, chồng tôi sau đó cũng đưa con đến nhà mẹ tôi để chuẩn bị đón Tết. Trước khi tu luyện Pháp Luân Công, vì tôi lắm bệnh trong người nên mẹ đều nấu nướng phục vụ chúng tôi. Bây giờ, tôi đã tu luyện Pháp Luân Công, các bệnh viêm ruột, viêm khớp, bệnh tim, mất ngủ trước đây đều đã khỏi, bàn chân bẹt cũng có thể đi bộ đường dài. Pháp Luân Đại Pháp còn hàn gắn mối quan hệ vợ chồng chúng tôi, gia đình bình yên hòa thuận, không còn cãi vã nữa. Lần này về nhà ngoại, tôi cùng mẹ dọn dẹp nhà cửa đón năm mới, giặt quần áo, chăn màn, sắm đồ Tết, làm việc mà không thấy mệt mỏi chút nào, trong lòng còn vui phơi phới.
Đến ngày 29 tháng Chạp, tôi bảo mẹ nghỉ ngơi, bữa cơm tất niên buổi trưa là do tôi nấu. Hơn một giờ chiều lúc đang ăn cơm, tôi cảm thấy toàn thân ớn lạnh, đầu bắt đầu đau âm ỉ. Vì triệu chứng ập đến quá nhanh, tôi bảo mẹ rằng tôi không dọn bàn nữa, rồi tìm một chiếc gối nằm xuống. Đến tối, đầu tôi đau dữ dội, giống như sắp nứt ra vậy, hai bên mặt đau như bị cạo da. Vì sau khi học Pháp, tôi biết đây là tiêu nghiệp, nên cố gắng chịu đựng, cơn đau khiến tôi gần như thức trắng đêm.
Ngày hôm sau, đầu vẫn đau như vậy, hơn nữa răng cũng đau, tai còn đau nhức như bị đẩy lồi ra ngoài, mũi không ngừng chảy mủ. Bố tôi là bác sỹ, thấy tôi như vậy liền lấy thuốc chuẩn bị truyền dịch cho tôi. Tôi gắng gượng nói được vài lời, bảo rằng không sao đâu, trong tâm nghĩ đây là đang tiêu trừ nghiệp lực, vượt qua là tốt rồi. Bố thấy tôi không nghe lời liền mắng tôi một trận rồi tức giận bỏ đi. Đến chiều, cơn đau càng dữ dội hơn. Sư phụ e tôi không kiên trì nổi, đã mở thiên mục cho tôi, cho tôi nhìn thấy nghiệp lực và đức chuyển hóa như thế nào. Tôi nhìn thấy những thứ màu đen và màu trắng giống như sô-cô-la trộn lẫn vào nhau đang chuyển động trên mặt tôi. Đến tối, lại là một đêm không ngủ, cơn đau khiến tôi rên rỉ liên tục. Tôi ôm đầu, nghiến răng nhăn mặt chịu đựng, chốc chốc lại ngồi dậy, chốc chốc lại nằm xuống, thực sự không chịu nổi thì xuống giường đi lại.
Đến sáng ngày thứ ba, tôi thực sự không kiên trì nổi nữa. Mẹ sang phòng bà nội xem tôi thế nào, tôi liền ôm chầm lấy mẹ khóc nức nở, nói: “Giá như cho con ngủ một lát thôi cũng được, con thực sự không chịu nổi nữa rồi.” Mẹ ôm tôi và nói: “Cố nhẫn thêm chút nữa đi con.” Rồi bà đi làm bữa sáng. Lúc này, bố lại đến khuyên tôi uống thuốc tiêm thuốc. Vì tính tôi bướng bỉnh, liền lớn tiếng nói không cần bố quản. Bố nói nếu cứ cố chịu đựng tiếp thì sẽ chết mất, tiếp đó lại mắng mẹ một trận, oán trách mẹ đã để tôi học luyện Pháp Luân Công.
Bố quay người rời đi, tôi thuận đà nằm xuống giường sưởi của bà nội. Lúc này, tôi nhìn thấy Pháp tượng của Sư phụ trên tường tỏa ánh sáng rực rỡ, thù thắng vô tỷ, Sư phụ còn đang nói điều gì đó, Pháp tượng của Sư phụ động đậy kìa! Tôi kinh ngạc thốt lên: “Pháp tượng của Sư phụ hiển linh rồi! Mẹ ơi mau ra xem này!” Lúc đó, bà nội cũng nhìn thấy cảnh tượng kỳ tích thù thắng này, bà kinh ngạc đến há hốc miệng, còn tôi thì khóc như một đứa trẻ. Tôi biết là Sư phụ đang khích lệ tôi, cho tôi thấy Sư phụ là chân Phật, ban cho tôi tín tâm để kiên trì tiêu nghiệp.
Lần tiêu nghiệp này, lợi của tôi bị mưng mủ, tai chảy mủ, hơn nữa ngày nào cũng bài xuất dịch ứ đọng trong đầu ra từ lỗ mũi, phải dùng hết 11 cuộn giấy vệ sinh lớn. Từ đó, bệnh não úng thủy của tôi đã được Sư phụ thanh lý triệt để. Lòng biết ơn của tôi đối với Sư phụ thực sự không cách nào dùng ngôn ngữ của con người mà diễn đạt được.
Đã 30 năm trôi qua, tôi mới ngộ ra rằng, lúc đó Pháp tượng của Sư phụ đã hiển thần tích, Pháp tượng của Sư phụ đang nói, là để tôi viết lại trải nghiệm này để hồng Pháp, nói với những người có duyên rằng, Pháp Luân Đại Pháp là Đại Pháp của vũ trụ, Sư phụ Đại Pháp là đến để độ nhân. Hỡi chúng sinh! Hãy trân quý cơ duyên vạn cổ này, thành tâm khuyên những người có duyên hãy nhớ kỹ Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo, nhanh chóng thoái xuất khỏi các tổ chức đảng, đoàn, đội của Trung Cộng, mau chóng bảo bình an!
(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/31/510317.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/4/234586.html