Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp phương Tây

[MINH HUỆ 06-02-2026] Khi các học viên khác hỏi cơ duyên nào đưa tôi đến với Pháp Luân Đại Pháp, tôi thường nói với họ đó là một câu chuyện dài. Gần đây, tôi có kể lại một chút về câu chuyện của mình cho một đồng tu nghe và người này đã khích lệ tôi chia sẻ với mọi người. Nhiều năm trước, một học viên khác từng nghe câu chuyện của tôi cũng động viên tôi kể lại, nhưng tôi chưa bao giờ dành thời gian để viết ra.

Cuối năm 2010, tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp tại thành phố New York, nhưng trong cả thập kỷ trước đó, Sư phụ đã ban cho tôi rất nhiều cơ hội để đắc Pháp, mà giờ đây nhìn lại quả thực giống như những kỳ tích.

Cơ duyên tu luyện Pháp Luân Đại Pháp

Trước khi bước vào tu luyện, tôi từng đắm chìm trong một số thói hư tật xấu và nghiện ngập. Bị chôn vùi trong nghiệp lực và dục vọng, tôi đã bỏ lỡ những cơ hội tu luyện trân quý được ban cho, nhưng Sư phụ chưa bao giờ từ bỏ tôi.

Năm 2001, tôi bắt đầu biết đến Pháp Luân Đại Pháp (Pháp Luân Công) khi nhìn thấy ở trung tâm Manhattan có mô phỏng cảnh Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) tra tấn các học viên. Lúc đó tôi đã nghĩ rằng một cuộc bức hại tàn khốc đến vậy có nghĩa là pháp môn mà những người này tu luyện hẳn phải vô cùng siêu thường.

Thời điểm đó, tôi đang học trung học. Vào mỗi thứ Tư, tất cả học sinh trong trường đều đi đến những nơi khác nhau để học điều gì đó mới. Trong những tháng mùa đông sau vụ tấn công khủng bố ngày 11 tháng 9, một giáo viên đã đưa lớp chúng tôi đến một phòng tập thể dục nhỏ trong nhà ở Công viên Trung tâm (Central Park). Khi chúng tôi đến nơi, có hai học viên đã dạy chúng tôi năm bài công pháp của Pháp Luân Đại Pháp. Khi luyện công, tôi có thể cảm nhận được Pháp Luân đang xoay chuyển ở vùng bụng dưới của mình.

Sau đó, tôi vô cùng hào hứng và hỏi họ môn này tên là gì. Khi họ nói đó là Pháp Luân Công, tôi liền nói: “Ồ, các bạn đang bị bức hại.” Sau đó, tôi hỏi họ mình nên làm gì tiếp theo, họ bảo tôi hãy đến điểm luyện công ở Công viên Quảng trường Madison. Tôi mới từ Nga chuyển đến Hoa Kỳ được 2 năm, vì vậy tôi hoàn toàn không biết nơi đó ở đâu.

Trên đường đi bộ qua Công viên Trung tâm để quay lại ga tàu điện ngầm, tôi cảm thấy người rất nhẹ nhàng và tràn đầy năng lượng. Cảm giác này gợi nhớ lại lúc tôi còn tập võ ở Nga. Nhưng tôi luôn cảm thấy võ thuật thật trống rỗng vì ngoài các động tác, thầy giáo chỉ dạy chúng tôi không được đánh nhau ở bên ngoài. Tôi nghĩ Pháp Luân Công là một pháp môn vĩ đại vì môn này dạy về Chân và Thiện. Tôi không thể nhớ được chữ thứ ba là gì. Ngay khi vừa nghĩ rằng Đại Pháp thật vĩ đại, thiên mục của tôi liền mở ra và tôi có thể nhìn thấy toàn bộ công viên tràn ngập năng lượng màu vàng kim, thậm chí cả bầu trời cũng tỏa ánh vàng kim. Tôi bước đi trong khung cảnh kỳ diệu đó, quá đỗi kinh ngạc đến mức không còn tâm trí đâu để nghĩ xem tại sao mình lại nhìn thấy những cảnh tượng này.

Khi lên tàu điện ngầm, tôi đoán vì thiên mục của mình vẫn mở nên tôi nhìn thấy một con quỷ đang ngồi trên đầu một người phụ nữ và khống chế cô ấy. Đó là một cảnh tượng gây sốc. Đáng lẽ phải nhận ra mình có được những trải nghiệm này là nhờ Đại Pháp, tôi lại bắt đầu nghĩ rằng bản thân mình rất đặc biệt. Kết quả là, cảnh tượng đó dần mờ đi. Đến khi về tới nhà, tôi đã hoàn toàn quên mất Đại Pháp.

Cuối mùa đông năm đó, tôi lại thấy một buổi triển lãm ảnh về tra tấn ở trên Đường số 42 và Đại lộ 8. Trong khi tôi đang xem những bức ảnh, một học viên lớn tuổi chạy đến chỗ tôi, chỉ vào bụng tôi và làm động tác xoay tròn. Bà không biết nói tiếng Anh, nhưng không hiểu sao, thông qua những cử chỉ đó, bà đã nhắc tôi nhớ về Pháp Luân. Tôi cũng đã dùng cử chỉ để diễn đạt với bà đại ý rằng “Vậy tôi nên làm gì?” Bà liền tặng tôi một cuốn Chuyển Pháp Luân.

Tôi đoán Sư phụ đã có sự an bài để tôi đọc sách Chuyển Pháp Luân, bởi vì không lâu sau đó, một người bạn thường đi tàu điện ngầm về nhà cùng tôi mỗi ngày bắt đầu kể cho tôi nghe về một cuốn sách mà cậu ấy đang đọc. Ngày nào cậu ấy cũng nói về các phần trong cuốn sách, bao gồm thiên mục, nghiệp lực, v.v. Khi cậu ấy hỏi tôi nghĩ gì về những điều này, tôi thấy tất cả đều là sự thật. Nhiều năm sau, sau khi cuối cùng cũng đắc Pháp, tôi hỏi lại người bạn này về chuyện đó, nhưng cậu ấy đã quên hết mọi thứ—cậu ấy thậm chí không biết Pháp Luân Công là gì.

Ở trường trung học của tôi cũng có những học sinh khác tu luyện Pháp Luân Công. Một nữ sinh người Hoa từng tặng tôi vé xem chương trình biểu diễn Chào mừng Năm mới miễn phí nhưng tôi đã không nhận.

Đi đến đâu tôi cũng gặp được cơ hội đắc Pháp. Trong một trò chơi điện tử mà tôi thường chơi, một trong những người cùng chơi với tôi có tên tài khoản là—Lunyu (Luận Ngữ). Tôi đã vài lần hỏi cậu ấy từ đó có nghĩa là gì, nhưng cậu ấy chỉ bảo tôi lên Google tìm kiếm. Tôi tiếp tục gặng hỏi, một ngày nọ cậu ấy đã gửi cho tôi một đường liên kết dẫn đến bài Luận Ngữ. Tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy mình có thể đọc và hiểu được nội dung, dù lúc đó tôi vẫn đang học tiếng Anh.

Khoảng năm 2004 hoặc 2005, khi chuyển đến căn hộ của mình, một trong những bức thư đầu tiên tôi nhận được là tờ rơi về cuộc bức hại của ĐCSTQ. Tôi nhìn những gương mặt trên tờ rơi và nghĩ: “Đây là những người thân của mình.” Tôi đã thử tìm kiếm thông tin về Pháp Luân Đại Pháp và xem các bài giảng, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.

Thời học đại học, tôi làm việc cho chính quyền thành phố gần Phố Wall. Trong giờ nghỉ trưa vào một ngày mùa đông rất lạnh, tôi nhìn thấy một học viên lớn tuổi mặc trang phục cổ trang Trung Quốc, tôi cảm nhận được rằng bà không phải là một người bình thường. Khi đó bà suýt chút nữa đã bán được cho tôi một tấm vé xem Shen Yun.

Lúc bấy giờ, tôi đang ở trong tình trạng rất tồi tệ. Mải mê chạy theo những dục vọng khiến tôi trở nên trầm cảm. Sau khi gặp học viên đó, tôi mơ thấy mình đang đi bộ trên một con phố sầm uất ở khu Phố Wall, một người đàn ông Trung Quốc dáng người cao lớn đang đứng giữa vỉa hè. Ông mặc một bộ vest có thắt cà vạt và mỉm cười với tôi. Khi tôi tiến lại gần, ông bắt tay tôi, nụ cười của ông khiến tôi ngập tràn cảm giác từ bi và hạnh phúc. Khi tỉnh dậy, tôi tự hỏi tại sao một sinh mệnh vĩ đại như vậy lại đi bắt tay một kẻ không ra gì như mình. Tôi run rẩy và khóc nức nở, chưa bao giờ trong đời tôi lại khóc như vậy. Nhiều năm sau, sau khi bước vào tu luyện, tôi nhận ra rằng Sư phụ đang khích lệ tôi đừng từ bỏ sinh mệnh của mình.

Mỗi tuần tôi dành vài buổi tối để uống rượu và tiệc tùng. Vào một buổi tối như vậy, sau khi các quán bar đóng cửa, tôi say khướt đi bộ về nhà cùng một cô bạn. Đường phố vắng tanh, cô ấy cũng đang say. Đột nhiên cô ấy dừng lại, chỉ vào ngực tôi, túm lấy vai tôi, lắc mạnh và nói: “Cậu cần phải tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Cậu cũng giống như những người đó.” Tôi quá bất ngờ và đang say nên không kịp phản ứng gì. Sáng hôm sau, khi tôi gọi điện hỏi cô ấy về chuyện đó, cô ấy hoàn toàn không biết tôi đang nói gì.

Vào một trong những ngày tồi tệ nhất của cuộc đời, tôi đã đi chơi thâu đêm, sử dụng ma túy và tham gia vào những tệ nạn đáng xấu hổ. Khi tôi quyết định đi về nhà, những người đi làm sớm đã bắt đầu ra khỏi ga tàu điện ngầm quanh khu vực Đường 42. Cảm thấy quá đỗi xấu hổ khi phải đối mặt với những người đi làm nghiêm túc và gọn gàng này, tôi quyết định sẽ đi bộ một mạch về nhà ở Đường 171. Tôi đi theo một con đường ở bờ Tây cạnh dòng sông uốn lượn qua Công viên Riverside. Công viên lúc đó thật vắng vẻ và tĩnh lặng. Sau khi đi lên một chiếc cầu thang, tôi nhìn thấy một người phụ nữ trẻ đang đả tọa. Sau này tôi mới biết đây là một thành viên trong nhóm bán hàng của chúng tôi. Cô ấy đắp một chiếc khăn màu cam trên chân. Tôi đã đứng lặng lẽ nhìn cô ấy một lúc.

Khi về đến nhà, tôi chợt nghĩ rằng vì cô ấy đắp chiếc khăn màu cam nên hẳn cô ấy phải có một vị sư phụ thuộc Phật gia. Sau đó tôi nghĩ: “Giá như mình cũng có một vị sư phụ, mình cũng sẽ tu luyện.” Ngay lập tức, tôi nhìn thấy một tia sáng màu vàng kim chiếu xuyên qua cơ thể mình, trải dài từ đầu này đến đầu kia của vũ trụ. Thỉnh thoảng tôi lại nhớ đến khoảnh khắc này khi đọc câu sau trong cuốn Chuyển Pháp Luân:

“Bởi vì [khi] cá nhân ấy hễ muốn đi theo đường tu luyện, ý niệm ấy vừa mới động, [thì] giống như ánh vàng kim loé sáng, chấn động mười phương thế giới.” (Bài giảng thứ hai, Chuyển Pháp Luân)

Tôi cảm giác như ánh sáng đó đã tịnh hóa từng tế bào trong cơ thể mình. Tôi khuỵu gối xuống và khóc nức nở một hồi lâu.

Trong suốt những năm tháng đó, tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc luyện công. Nhưng trong thời gian tôi đang rất lạc lối, vào một đêm khi đang ngồi trên mái tòa nhà chung cư, tôi đã đứng dậy và thực hiện động tác “Kim hầu phân thân” trong Bài công pháp thứ nhất. Ngay khi vừa vươn người, tôi cảm thấy một luồng năng lượng bùng nổ ở giữa ngực, thiên mục của tôi mở ra, tôi có thể nhìn thấy các mạch năng lượng trong cơ thể mình, cơ thể kết nối với vũ trụ, và vũ trụ phản ánh trong cơ thể người như thế nào. Thay vì nhớ đến Pháp Luân Đại Pháp, tôi lại nghĩ mình là người đặc biệt, thế là cảnh tượng đó lại biến mất.

Không thể thức tỉnh khỏi sự mê mờ của thế gian con người, tôi ngày càng trượt dài. Không hiểu sao, dù có làm tổn hại cơ thể đến mức nào, tôi vẫn tương đối khỏe mạnh. Ít nhất có hai lần tôi nằm mơ thấy ai đó lấy nội tạng ra khỏi cơ thể tôi để cho tôi thấy chúng vẫn sạch sẽ và thuần tịnh. Tôi nghĩ Sư phụ đang muốn cho tôi thấy rằng Ngài vẫn luôn bảo hộ tôi.

Khoảng một, hai năm trước khi tôi đắc Pháp, Sư phụ đã bảo hộ tôi trong một vụ tai nạn ô tô. Sau một đêm dài đi chơi với bạn gái, tôi lái xe trên đường cao tốc. Do ảnh hưởng của ma túy và rượu, tôi đã bị ngất đi. Lúc đó trời đã sáng và trên đường cao tốc mật độ giao thông rất cao. Khi mở mắt ra, tôi thấy chiếc xe đang lao về phía rào chắn bằng bê tông. Chiếc xe đâm vào rào chắn, bay lên không trung, khi chúng tôi đang lộn ngược, tôi thấy chúng tôi sắp rơi thẳng xuống dòng xe cộ đang nhập làn từ đường nhánh. Ngay khoảnh khắc đó, mọi thứ trở nên tối sầm và tôi nhìn thấy một bàn tay khổng lồ tóm lấy chiếc xe, đưa nó vượt qua đoạn đường nhập làn rồi thả xuống lề đường ở phía bên kia. Chiếc xe tiếp đất với một tiếng động lớn và bạn gái tôi tỉnh dậy. Cô ấy không hề biết chuyện gì đã xảy ra. Thiệt hại duy nhất của chiếc xe là một vết thủng lốp. Một phút sau, một chiếc xe tải cứu hộ trên đường cao tốc dừng lại phía sau chúng tôi. Người lái xe nhìn chúng tôi với vẻ mặt đầy ngạc nhiên và nhìn chiếc xe của chúng tôi một cách đầy nghi hoặc. Ông ấy hỏi liệu chúng tôi có phải là người của chính phủ không. Tôi nghĩ ông ấy đã nhìn thấy chiếc xe bay qua không trung hệt như một chiếc tàu bay.

Giờ đây tôi nhận ra rất rõ ràng Sư phụ luôn bảo hộ tôi. Vào thời điểm đó, tôi đã không nghĩ nhiều về việc này. Thể ngộ của tôi là Sư phụ đã chăm sóc cho tất cả chúng sinh, trong suốt nhiều đời nhiều kiếp, không ai có thể báo đáp hết ân huệ của Ngài.

Sau nhiều năm tôi chìm đắm trong ma túy, tệ nạn, trò chơi điện tử và lối sống không lành mạnh, một ngày nọ cô bạn gái đã sống cùng tôi khoảng một năm tuyên bố sẽ rời bỏ tôi. Tôi vốn đang ở trong trạng thái trầm cảm. Khi cô ấy nhìn tôi chờ đợi một câu trả lời, tôi buột miệng nói: “Không sao đâu. Anh là một học viên Pháp Luân Đại Pháp.” Tôi thậm chí không hiểu những lời đó có nghĩa là gì, và tôi cũng không nhớ Pháp Luân Đại Pháp là gì. Không hiểu sao câu nói này lại khiến cô ấy tức điên lên và đùng đùng bỏ đi. Đến giờ tôi vẫn không hiểu tại sao mình lại nói ra những lời đó.

Không lâu sau, tôi chuyển về sống cùng bố mẹ. Họ quyết định thuê cho tôi một căn hộ lớn để có thể dùng một phần làm nơi kinh doanh trực tuyến. Bố tôi thuê một phụ nữ người Nga lo việc đóng gói các đơn hàng. Cô ấy là một học viên, và một hôm cô ấy đưa cho tôi một tờ rơi Đại Pháp. Tôi đã hỏi một câu ngớ ngẩn về nữ học viên trên trang bìa. Sau này cô ấy kể lại rằng lúc đó cô ấy đã từ bỏ hy vọng vào tôi nhưng nghĩ rằng có lẽ bố tôi sẽ bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.

Khi đó, tôi vẫn còn chìm đắm trong các thói hư tật xấu. Bố tôi có thể thấy trạng thái của tôi không được tốt, một lần nọ, ông bảo tôi nên hỏi người phụ nữ Nga đó về môn “yoga” mà cô ấy tập. Khi tôi hỏi, cô ấy nói mình tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Tôi chợt nhớ ra, nhưng đồng thời cũng nhớ lại vô số lần mình đã bỏ lỡ cơ hội đắc Pháp. Tôi nhờ cô ấy cho xem video hướng dẫn luyện công. Cô ấy mở video trên máy tính của tôi. Sau bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên tôi được nhìn thấy Sư phụ. Kể từ ngày đó, tôi đã cống hiến cuộc đời mình cho việc tu luyện.

Những ký ức khích lệ tôi tinh tấn

Sau khi bắt đầu tu luyện, rất nhiều ký ức thời thơ ấu đã ùa về. Những điều này khiến tôi tin tưởng vững chắc rằng Sư phụ đã luôn theo dõi và bảo hộ tôi từ rất lâu trước khi tôi biết đến Pháp Luân Đại Pháp.

Khi tôi đã trưởng thành, mẹ kể với tôi rằng bà từng cố gắng phá thai bằng cách ngồi trong một bồn tắm chứa đầy rượu. Nhưng tôi vẫn sống sót. Một trong những ký ức đầu tiên của tôi là trong khi đang bò, tôi đã cắm một chiếc nĩa vào ổ cắm điện. Tôi đã bất tỉnh, nhưng vẫn sống sót. Bà tôi kể rằng khi tôi còn là một đứa trẻ sơ sinh, một người hàng xóm đã cố tình bỏ thuốc độc vào cháo của tôi. Tôi đã ngừng thở, toàn thân tím tái, và mọi người đều nghĩ tôi đã chết. Nhưng Sư phụ lại một lần nữa đã cứu mạng tôi.

Đến độ tuổi chập chững biết đi, có lần tôi đang ở một mình ngoài sân và bị hóc một viên kẹo cứng. Tôi bắt đầu lịm đi, rồi bỗng nhiên cảm thấy có ai đó vỗ mạnh vào lưng, viên kẹo văng ra khỏi miệng. Khi tôi quay lại, không có một ai ở đó. Giờ thì tôi đã biết Sư phụ đã cứu tôi. Lớn hơn một chút, có lần tôi vùng ra khỏi tay bà và chạy lao ra một con đường đông đúc, có một chiếc xe tải đang lao nhanh về phía tôi. Tôi nghe thấy tiếng bà thét lên. Tôi khựng lại trước mũi xe tải và chiếc xe cũng phanh gấp ngay sát mặt tôi. Bà tôi sợ ngất xỉu còn người lái xe thì bật cười.

Những sự việc như thế này diễn ra hết lần này đến lần khác. Có lần, tôi trèo lên một hàng rào dây thép cao hai mét. Khi nhảy từ trên xuống, dây thép mắc vào quần khiến tôi bị văng xuống, đầu cắm thẳng vào một thanh cốt thép lòi ra từ cột bê tông. Tôi bị va chạm trúng ngay phía trên mắt. Đáng lẽ lực va đập đó đủ để xuyên thủng đầu tôi, nhưng tôi chỉ bị chảy máu rất nhiều, và sau đó để lại một vết sẹo nhỏ. Một lần khác, tôi cùng em họ đang câu cá trên một con đập bê tông. Tôi trượt tay không bám được vào lan can và bắt đầu rơi xuống lòng đập, nơi có những thanh thép nhô ra lởm chởm. Tôi đinh ninh rằng mình sắp chết. Nhưng người em họ xấp xỉ tuổi tôi đã nhanh tay túm lấy áo tôi và kéo tôi lên. Em ấy không nói một lời nào. Tôi tin rằng Sư phụ đã mượn tay em ấy để cứu tôi.

Trong một thời gian dài, tôi nghĩ mình không nên chia sẻ những chuyện này vì sợ mọi người sẽ nghĩ tôi đang cố tỏ ra đặc biệt. Tôi tin rằng bản thân mình không hề đặc biệt chút nào. Tôi chỉ muốn chia sẻ những điều này để thấy được Sư phụ của chúng ta đã phải gánh chịu biết bao nhiêu khổ nạn để bảo hộ sự bình an cho tất cả chúng ta trong suốt kiếp này cũng như trong nhiều đời nhiều kiếp trước.

Một trong những sự việc kỳ diệu nhất xảy ra với tôi chính là ngày tôi cận kề cái chết nhất. Ở Nga, những đứa trẻ nghèo thường tìm ra những cách điên rồ để giải trí. Một trong số đó là bám vào đuôi xe điện trong mùa đông và dùng chân trượt trên tuyết. Tôi đã chơi trò này trong đợt tuyết đầu tiên của mùa đông năm đó, và khi xe điện chạy nhanh qua bên hông một sân bóng đá, tôi đã bị những viên gạch trên đường ray quật ngã, chân trái của tôi gần như bị xé toạc. Khi nhìn xuống chân, tôi chỉ thấy xương dập nát và máu chảy đầm đìa. Tôi gào thét như điên dại.

Có một ông cụ đang chống gậy đi bộ trên đường quanh sân bóng. Khi nghe thấy tiếng tôi khóc, ông bỗng nhiên đứng thẳng dậy và trở nên cao lớn, ông chạy về phía hàng rào lưới thép cao, leo qua và đến chỗ tôi chỉ trong vài giây. Ông bế tôi vào một chiếc xe hơi gần đó trong khi tôi đang chảy máu đầm đìa. Tôi tin rằng Sư phụ đã mượn tay ông cụ này để cứu mạng tôi. Con xin tạ ơn Sư phụ.

Khi tôi bắt đầu tu luyện, những ký ức này lại ùa về và truyền động lực để tôi tinh tấn. Tôi đã trải nghiệm nhiều cảnh tượng thù thắng khi Sư phụ khích lệ tôi tiếp tục bước đi lúc mới bắt đầu tu luyện. Khi lần đầu tiên đọc về việc Sư phụ cài khí cơ vào cơ thể học viên, tôi đã có một giấc mơ, trong đó cơ thể tôi là một đại dương đen kịt, rộng lớn hệt như vũ trụ bao la. Từ dưới đáy nhìn lên mặt nước, tôi thấy một chiếc thuyền dài màu trắng. Một người đàn ông ở phía đuôi thuyền đang dùng một cây sào dài để chèo lái. Sư phụ đang đứng ở mũi thuyền, cao lớn và tỏa ánh hào quang sáng chói. Từ tay Ngài, những vì sao rơi xuống đại dương, giống như những hạt giống đang được gieo mầm.

Khoảng ba tháng sau khi bắt đầu tu luyện, tôi đã gặp một số học viên, họ đã dẫn tôi đi phát tờ rơi Shen Yun tại các khách sạn. Ngay sau đó, một học viên đã mời tôi tham gia buổi học Pháp nhóm lớn đầu tiên. Tôi nhớ mình đã nhìn từng cô chú người Hoa và cảm thấy họ là những người tuyệt vời nhất. Sau khi chúng tôi đọc Pháp xong, Sư phụ bước vào để giảng cho chúng tôi về Shen Yun và một số vấn đề khác. Tôi vô cùng phấn khích, và tôi không nhớ Ngài đã giảng những gì. Tôi phấn khích đến mức sau khi vỗ tay, tôi đã ngồi đè lên cuốn Chuyển Pháp Luân của mình, một học viên lớn tuổi đã phải huých tôi để lấy cuốn sách ra. Sau bài giảng, mọi người vỗ tay với một sự nhiệt thành mà tôi chưa từng thấy trước đây. Tôi ngồi ở phía cuối phòng. Khi Sư phụ rời đi, Ngài đã nhìn tôi trong một chốc lát. Hình ảnh đó vẫn in đậm trong tâm trí tôi—không ngôn từ nào có thể diễn tả được.

Sau khi nghe Pháp xong và trở về nhà, tôi luyện bài công pháp thứ nhất, khi đang luyện tôi cảm thấy vô số Pháp Luân đang xoay chuyển khắp cơ thể mình. Tất cả những gì tôi có thể nghĩ lúc đó là: “Tôi là một học viên Pháp Luân Đại Pháp.”

Thể ngộ của tôi là Sư phụ đã luôn ở bên chúng ta qua vô số năm tháng để dẫn dắt chúng ta đến thời kỳ này, và câu chuyện của tôi không có gì đặc biệt cả. Tôi viết ra những điều này với hy vọng nó sẽ khích lệ các đồng tu.

Nếu có chỗ nào chưa phù hợp, xin các đồng tu từ bi chỉ ra. Con xin cảm tạ Sư phụ; cảm ơn các đồng tu.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/6/505933.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/8/232589.html