Chứng thực Pháp ở bất cứ nơi đâu
Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc
[MINH HUỆ 01-09-2025] Tôi đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp được 27 năm. Nhìn lại con đường tu luyện, tôi cảm thấy buồn vui lẫn lộn. Sự bảo hộ của Sư phụ và tín tâm kiên định vào Đại Pháp đã giúp tôi vượt qua các ma nạn. Tôi không thể diễn tả hết lòng biết ơn của mình đối với Sư phụ.
Thánh duyên
Năm 1998, khi Pháp Luân Đại Pháp hồng truyền đến làng chúng tôi, vợ tôi đã được giới thiệu về pháp môn này. Khi đó, tôi nghiện thuốc lá nặng. Vợ tôi đề nghị tôi bỏ thuốc lá và cùng cô ấy học Pháp Luân Đại Pháp. Tôi nghe theo lời khuyên của cô ấy và cùng mọi người học Pháp và luyện công. Ngay lập tức, tôi đã có thể đả tọa trong 45 phút.
Khi bắt đầu học Đại Pháp, tôi không thể hút thuốc được nữa. Vị thuốc lá không còn như trước mà có vị tanh trong miệng. Kể từ đó, tôi không bao giờ hút thuốc trở lại nữa.
Pháp Luân Đại Pháp nhanh chóng phổ truyền trong làng chúng tôi. Trong một thời gian ngắn, hàng chục người đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Mọi người đều thụ ích rất nhiều và có thể nghiêm khắc tuân theo nguyên tắc Chân-Thiện-Nhẫn. Chúng tôi cùng nhau học Pháp và luyện công, đối chiếu bản thân trong khi học và tu. Những căn bệnh kéo dài hàng thập kỷ đã được chữa khỏi, những mâu thuẫn trong gia đình được giải quyết và mọi người đã chứng kiến được vẻ đẹp của Pháp Luân Đại Pháp khi tâm và thân của các học viên đều chuyển biến.
Cuối năm 1998, tôi nghe tin Hiệp hội Khí công Liêu Ninh đang tiến hành công kích Pháp Luân Đại Pháp. Vào ngày 30 tháng 12, tôi đã cùng các đồng tu đến thủ phủ của tỉnh. Khi đó, hàng nghìn học viên Đại Pháp từ khắp tỉnh Liêu Ninh đã bắt đầu một cuộc thỉnh nguyện ôn hòa trước văn phòng Hiệp hội Khí công Liêu Ninh ở Thẩm Dương, yêu cầu Hiệp hội Khí công rút lại những cáo buộc sai trái đối với Pháp Luân Đại Pháp và khôi phục danh tiếng của pháp môn. Sau hai ngày kiên trì với chính niệm của chúng tôi, Hiệp hội Khí công cuối cùng đã thừa nhận sai lầm và đồng ý khôi phục danh tiếng cho Pháp Luân Đại Pháp. Ngày hôm đó, tôi thấy vô số Pháp Luân với đủ các kích cỡ đang xoay tròn trên bầu trời. Nhiều học viên khác cũng chứng kiến cảnh này, đó là một sự khích lệ lớn đối với tất cả chúng tôi. Ngay lúc đó, một niềm tin dấy lên trong tâm tôi: Bất kể thế nào, tôi sẽ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp đến cùng.
Tín tâm kiên định vào Đại Pháp
Vào ngày 20 tháng 7 năm 1999, Giang Trạch Dân, khi đó là lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), đã ra lệnh bức hại Pháp Luân Đại Pháp trên toàn quốc, bắt giữ các phụ đạo viên ở nhiều khu vực khác nhau. Các đồng tu và tôi đã đến trụ sở chính quyền huyện, các học viên Đại Pháp từ các thị trấn và thôn làng trong huyện cũng tự phát đến thỉnh nguyện ôn hòa để yêu cầu thả các học viên bị bắt. Chính quyền huyện đã dùng loa phóng thanh yêu cầu tất cả các quan chức thị trấn và làng xã đưa các học viên trở về nơi cư trú. Trưởng thôn chúng tôi cũng yêu cầu tôi và các đồng tu phải về nhà.
Cuộc bức hại tiếp tục leo thang. Tháng 10 năm 1999, trong chuyến thăm nước Pháp, Giang Trạch Dân đã vu khống Pháp Luân Đại Pháp, gọi đây là một “tà giáo” (ĐCSTQ mới thực sự là tà giáo). Các đồng tu và tôi đã đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện cho Đại Pháp và cho Sư phụ. Các quan chức địa phương biết chúng tôi đã đến Bắc Kinh, nhưng họ không tìm thấy chúng tôi. Khi chúng tôi trở về nhà, người của đồn cảnh sát địa phương đã bắt và giam giữ tôi phi pháp trong một trại tạm giam. Chính quyền địa phương đã phạt tôi 2.400 nhân dân tệ.
Các phương tiện truyền thông của ĐCSTQ đã phát động một chiến dịch rầm rộ để bôi nhọ Pháp Luân Đại Pháp, khiến nhiều người bị lừa dối và do đó hiểu lầm về pháp môn. Kể từ đó, tôi và các đồng tu đã phân phát tài liệu giảng chân tướng cho người dân và treo biểu ngữ để vạch trần những tuyên truyền vu khống của ĐCSTQ đối với Đại Pháp. Một lần, khi đang đi lấy tài liệu giảng chân tướng ở ngoài thị trấn, tôi đã bị cảnh sát bắt và bị kết án phi pháp hai năm lao động cưỡng bức.
Tình hình bức hại các học viên Pháp Luân Đại Pháp trong trại lao động cưỡng bức vô cùng nghiêm trọng. Một hôm, một lính canh yêu cầu tôi ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ. Tôi đã từ chối hợp tác. Lính canh điên cuồng tấn công tôi bằng một cây dùi cui điện kêu xẹt xẹt, nhưng thật kỳ diệu, tôi không cảm thấy gì cả. Họ đã nhốt tôi trong phòng biệt giam ba ngày ba đêm không cho ngủ. Không có thủ đoạn bức hại nào của họ có tác dụng; tôi đã từ chối “chuyển hóa”.
Giảng chân tướng cứu người
Năm 2006, do thường xuyên bị sách nhiễu tại nhà, tôi đã đến nhà thuê của một đồng tu ở một thành phố khác để chứng thực Pháp. Tôi bị cảnh sát bắt cóc, giam giữ phi pháp và bị kết án lao động cưỡng bức. Khi ở trong trại lao động, họ yêu cầu tôi viết tam thư, nhưng tôi đã từ chối. Cảnh sát sau đó đã chỉ thị cho trưởng buồng giam tra tấn tôi. Anh ấy dùng một chiếc cốc thủy tinh đập vào đầu tôi. Nhờ có sự bảo hộ của Sư phụ, chiếc cốc vỡ tan, nhưng da của tôi vẫn nguyên vẹn, nếu là một người thường hẳn sẽ bị chảy máu rồi. Sau đó, tôi bị kết án phi pháp nhiều năm tù và bị đưa đến một nhà tù ở thủ phủ của tỉnh.
Trưởng khu nhà tù từng gọi tôi vào và bắt tôi ngồi xổm, nhưng tôi đã từ chối. Tôi nói rằng bức hại các học viên Pháp Luân Đại Pháp sẽ gặp báo ứng. Anh ấy nhét một miếng giẻ lau nhà vào miệng tôi, nhưng tôi đã hô lớn: “Pháp Luân Đại Pháp hảo”. Các lính canh đã nhốt tôi vào phòng biệt giam và bức hại tôi. Tôi đã tuyệt thực trong 23 ngày. Các lính canh đã cưỡng bức tôi ăn, sau đó tôi đã nôn ra. Tôi nói với các lính canh: “Đối xử tốt với người khác là đối xử tốt với chính mình. Các anh không thể bức hại tôi.” Lúc đó tôi rất yếu, tôi nghĩ: “Mình đang ở trong sự chăm sóc của Sư phụ. Nếu Sư phụ để tôi đi, tôi sẽ đi. Nếu Sư phụ không để tôi đi, tôi sẽ phản bức hại.” Sau đó, uy lực của Đại Pháp đã triển hiện. Thanh tra thành phố đến điều tra nhà tù và cho quản giáo cùng một số lính canh thôi việc. Ở bề ngoài, lý do họ bị phạt là vì vi phạm kỷ luật, nhưng trên thực tế, đó là báo ứng vì đã bức hại các học viên Pháp Luân Đại Pháp. Hàng trăm tù nhân đã được chuyển đến các nhà tù khác, một cuộc cải tổ lớn đã diễn ra tại nhà tù này. Một lính canh nói với tôi: “Đừng tuyệt thực nữa. Tôi sẽ cho anh hai chai sữa.” Nhà tù đã đặc biệt phê duyệt cho tôi ăn cơm, trong khi các tù nhân khác ăn bánh ngô hấp. Tôi đã giải thích sự thật về Pháp Luân Đại Pháp cho một đội trưởng, anh ấy đã hiểu chân tướng và ngừng bức hại các học viên Đại Pháp. Một số lính canh đã lên kế hoạch tra tấn tôi, nhưng ngày hôm sau họ đã bị điều chuyển đi.
Bất cứ khi nào có cơ hội, tôi đều giảng chân tướng về Đại Pháp cho các tù nhân, ngay cả khi đang cắt tóc cho họ. Đa số họ đều đồng tình. Một tù nhân bị kết án mười năm rất chân thành tiếp nhận chân tướng về Đại Pháp. Cuối cùng, anh ấy chỉ phải thụ án năm năm. Trong thời gian tôi bị giam cầm oan sai, hai phần ba số tù nhân trong đội của tôi đã hiểu được chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp, thoái xuất khỏi ĐCSTQ, và tất cả họ đều hiểu rằng Pháp Luân Đại Pháp hảo. Tôi có một suy nghĩ: Bất kể tôi ở đâu, tôi phải giảng chân tướng để giúp mọi người được cứu, bởi vì đó là lời thệ ước thiêng liêng của tôi.
Sau khi ra khỏi nhà tù, tôi nhận một công việc giao hàng tại một trung tâm mua sắm. Công việc này giúp tôi thuận tiện mua đồ dùng cho các đồng tu và giao hàng cho họ. Trong thời gian rảnh rỗi, tôi đã phân phát các tài liệu giảng chân tướng như cuốn Cửu Bình Cộng sản Đảng và gửi thư giảng chân tướng cho chúng sinh.
Một lần, khi tôi đang lái xe máy điện đi làm vài việc vặt, một chiếc ô tô lao nhanh từ bên cạnh và đâm vào tôi. Người lái xe đang dùng điện thoại, tôi bị ngã đến mức không thể đứng dậy được. Tôi nghĩ: “Mình là một học viên Pháp Luân Đại Pháp; không sao đâu.” Người lái xe bước ra và đến gần tôi. Tôi nói với anh ấy rằng hôm nay anh đã đâm phải một người tốt và anh có thể đi, miễn là tôi có thể lên lại được xe của mình. Anh ấy rút tiền từ trong túi ra và bảo tôi đến bệnh viện. Tôi nói: “Tôi là một học viên Pháp Luân Đại Pháp. Tôi sẽ không tống tiền anh đâu.”
Tôi không sao, nhưng tôi không thể nhấc chân lên để đi xe máy. Tôi đã nhờ người lái xe đưa tôi đến nơi làm việc. Sau đó, tôi giảng chân tướng và giúp anh ấy thoái khỏi ĐCSTQ. Anh ấy sẵn sàng đồng ý. Anh nói: “Anh đúng là một học viên tốt của Pháp Luân Đại Pháp. Khi về nhà, tôi nhất định sẽ giúp anh quảng bá.” Anh ấy muốn cảm ơn tôi, nhưng tôi bảo anh ấy hãy cảm ơn Sư phụ Lý Hồng Chí.
Lúc đó chân tôi dường như đã bị gãy. Tôi không đến bệnh viện hay thử bất kỳ phương pháp điều trị nào khác. Tôi luyện công và học Pháp mỗi ngày, trong vòng một tháng, nó đã hồi phục một cách kỳ diệu. Đối với một người bình thường, sẽ mất ít nhất sáu tháng để hồi phục. Tôi không bao giờ có bất kỳ suy nghĩ tiêu cực nào. Tôi tin rằng chỉ cần tôi bước được bước đầu tiên thì tôi sẽ có thể đi lại được. Sức mạnh phi thường của Đại Pháp đã hiển hiện trên thân thể tôi.
Bây giờ, tôi đã trở về quê hương và đoàn tụ với các học viên địa phương. Các con gái tôi ủng hộ tôi tu luyện và biết rằng Đại Pháp là tốt.
Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/9/1/497448.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/10/29/231099.html


