Bài viết của Eric ở Canada

[MINH HUỆ 22-07-2025] Kính chào Sư phụ! Chào các bạn đồng tu!

Tên con là Eric, năm nay con 15 tuổi.

Năm 2019, khi con 9 tuổi, con đã biết đến Pháp Luân Đại Pháp khi mẹ con bắt đầu tu luyện. Con không biết Pháp Luân Đại Pháp là gì, cũng chưa từng nghe đến khái niệm “tu luyện”, nhưng mẹ đã nói cho con nghe về các Pháp lý và dạy con về đạo đức, lễ nghi đúng đắn, cũng như đặc tính vũ trụ Chân-Thiện-Nhẫn. Lúc đó con còn quá nhỏ để thực sự hiểu được bản chất những điều mẹ nói, nhưng con biết Pháp Luân Đại Pháp là tốt, con vẫn luôn minh bạch như vậy. Khi đó con đã không lựa chọn tu luyện, mặc dù mẹ con giải thích rằng pháp môn này đã giúp sức khỏe của mẹ cải thiện đáng kể và thay đổi cuộc đời mẹ.

Bài giảng gần đây của Sư phụ đã thức tỉnh con

Nhiều năm trôi qua và con ngày càng trưởng thành, nhưng con chưa bao giờ thực sự chuyên tâm tu luyện. Tất nhiên, sống trong môi trường có mẹ là một người tu luyện tinh tấn, con đã đọc sách Chuyển Pháp Luân và luyện công cùng mẹ, nhưng chỉ khi mẹ yêu cầu, chứ chưa bao giờ thực sự tự nguyện. Tình trạng này kéo dài trong nhiều năm.

Đến một thời điểm, con đã không còn nhận thức được Pháp Luân Đại Pháp thực sự là gì và chỉ nghĩ đó là một phương pháp chữa bệnh. Con có một quan niệm rằng khi cuộc sống đang tốt đẹp và không có khổ nạn, tại sao lại lãng phí thời gian để tu luyện?

Mỗi khi bị bệnh, con đọc sách Chuyển Pháp Luân với hy vọng sẽ nhanh khỏi hơn. Sau khi khỏi bệnh, con lại trở về với cuộc sống thường ngày và ngừng đọc sách. Sâu thẳm trong tâm, con biết điều này là không đúng.

Sư phụ giảng,

“Hễ đề cập đến khí công, liền có người nói: ‘Không bệnh hỏi ai luyện khí công?’ Ngụ ý rằng khí công [chỉ] là để chữa bệnh; đấy là nhận thức rất nông cạn, rất là nông cạn.” (Bài giảng thứ nhất, Chuyển Pháp Luân)

Mẹ đã nhắc nhở con phải thực sự học Pháp, chứ không chỉ học khi gặp khó khăn. Vì vậy, con đã thay đổi suy nghĩ của mình và bắt đầu đọc sách Chuyển Pháp Luân mỗi ngày, nhưng vẫn chỉ là hời hợt. Đôi khi con còn bỏ không đọc. Con đã không tinh tấn, cũng không thực sự coi mình là một học viên Pháp Luân Đại Pháp. Rồi đến năm 2025, một điều gì đó đã khiến con bừng tỉnh.

Đột nhiên, cuộc sống hằng ngày của con trở nên ảm đạm và vô vị. Con mất hứng thú với những trò chơi mà con từng chơi và tất cả các hoạt động khác—mọi thứ đều không còn hấp dẫn. Con đã đọc sách một vài lần, nên con nhận ra mình nên bắt đầu tu luyện một cách nghiêm túc.

Mẹ thường chia sẻ với con về tầm quan trọng của việc trở thành một người tu luyện chân chính và những sứ mệnh phải hoàn thành, như trợ giúp Sư phụ cứu độ chúng sinh. Một đêm nọ, con nghĩ đến những chúng sinh mà con có sứ mệnh phải cứu độ, con thấy rằng có những sinh mệnh ngoài kia đang trông chờ vào con. Tuy nhiên, con vẫn chưa bắt đầu tu luyện một cách đúng đắn. Tất cả những yếu tố này đã thúc đẩy con tiến gần hơn đến việc bước vào tu luyện sau một thời gian dài, nhưng vẫn chưa đủ.

Vài ngày sau, mẹ con đọc một bài giảng mới của Sư phụ và chia sẻ với con. Trong bài “Thời khắc then chốt xem nhân tâm”, Sư phụ giảng:

“Thời gian không nhiều!”

Con thấy những gì Sư phụ giảng rất hay, nhưng câu “Thời gian không nhiều!” đã khiến con chấn động đến tận tâm can. Chỉ đến lúc đó, con mới thực sự hướng nội để tìm ra lý do tại sao mình chưa bắt đầu tu luyện. Con đã suy ngẫm sâu sắc về vấn đề này trong đêm khuya. Thực tế là, mẹ đã nói với con nhiều lần rằng thời gian còn lại để tu luyện đang cạn dần từng giây. Con đã suy ngẫm điều gì thực sự quan trọng vào lúc này, mê mờ trong xã hội người thường hay là hoàn thành lời thệ ước với Sư phụ. Cuối cùng, con đã thực sự muốn tu luyện và cống hiến hết mình để cứu độ chúng sinh.

Ưu tiên việc tu luyện

Con bắt đầu đọc một bài giảng trong sách Chuyển Pháp Luân, luyện đủ các bài công pháp và phát chính niệm mỗi ngày. Nhưng là một học sinh, con khó có thể sắp xếp việc đọc sách, luyện công cùng với việc học trong thời gian biểu của mình. Con quyết định ngủ ít hơn và dậy sớm để luyện công. Một ngày của con bắt đầu với hai tiếng luyện công vào buổi sáng. Con học Pháp vào buổi chiều và phát chính niệm vào các thời điểm quy định. Con đã không bỏ lỡ việc luyện công hay học Pháp kể từ ngày con bắt đầu, ngày 2 tháng 2 năm 2025.

Lúc đầu, con tuân thủ theo lịch trình này. Nhưng thật khó để nghiêm khắc với bản thân khi tu luyện một mình. Con đã có một người đồng hành hoàn hảo để đảm bảo con luôn cảnh giác, đó chính là mẹ con. Hai mẹ con đã lập một lịch trình học Pháp và luyện công phù hợp với trách nhiệm của mỗi người. Con cùng mẹ luyện công vào sáng sớm và đọc sách Chuyển Pháp Luân, còn buổi tối thì đọc các bài giảng khác của Sư phụ. Mẹ nói với con: “Kể từ khi chúng ta bắt đầu tu luyện cùng nhau, con đã giúp mẹ duy trì sự tinh tấn, vì mẹ thường hay trì hoãn.” Con cũng cảm thấy như vậy. Việc tu luyện cùng nhau đã tạo ra một môi trường mà cả hai người đều không lười biếng, điều này có thể sẽ xảy ra nếu tu luyện một mình.

Đề cao tâm tính nhờ học thuộc Pháp

Khi việc học Pháp của con tiến bộ hơn, con đã hiểu rõ hơn về cách các học viên nên hành xử. Con bắt đầu hướng nội tìm những phương diện mà con có thể cần phải đề cao để hành vi của mình phù hợp với Pháp.

Đầu tiên và đáng chú ý nhất, con đã kìm nén ham muốn chơi game và sử dụng Internet của mình. Sư phụ giảng:

“Đó là kỹ thuật của người hành tinh khác, ma đang lợi dụng chúng, dụ dỗ chư vị, khiến chư vị buông bỏ tất cả những gì của chư vị, dành hết [vào nó]. Lãng phí sinh mệnh của chư vị, chư vị còn không buông nó ra nổi! Từ góc độ làm người mà nhìn chư vị đã là không đúng, huống là tu luyện.” (Giảng Pháp tại Pháp hội New York 2016Giảng Pháp các nơi XIV)

Con đã dồn hết quyết tâm và kiềm chế ham muốn sử dụng máy tính. Con đã nghiêm khắc tránh sử dụng Internet cho những việc vặt trong một khoảng thời gian nhất định, con đã để thời gian làm suy yếu chấp trước vào trò chơi điện tử của mình. Tất nhiên, từ bỏ Internet là việc rất khó. Ý chí kiên định và nhận thức Pháp thông qua việc học Pháp đã góp phần rất lớn giúp con buông bỏ chấp trước này. Khi từ bỏ chơi game và lướt Internet, con cảm thấy đầu óc nhẹ nhõm hơn nhiều và tình trạng đầu óc mơ màng trước đây đã không còn nữa. Con cũng thấy mình chủ động hơn đáng kể trong việc sáng tạo khi làm bài tập ở trường. Đây là một vài thay đổi mà con nhận thấy kể từ khi vượt qua chấp trước này.

Tiếp theo, con chú ý đến tính nóng nảy của mình. Con vốn là người nóng tính, thiếu kiên nhẫn và thông cảm. Nói cách khác, con không có tâm Nhẫn. Chấp trước này đã ăn sâu và con hiếm khi lường trước được khi nào mình sẽ nổi cáu. Ví dụ, khi nói chuyện với em gái, có thể con đã coi thường em khi em chậm hiểu. Khi nói chuyện với mẹ, con thường lớn tiếng khi mất kiên nhẫn. Sau khi đọc sách Chuyển Pháp Luân nhiều lần, con đã sửa đổi hành vi này và thực hành sự kiềm chế. Có một câu trong sách Chuyển Pháp Luân mà con thấy hữu ích trong việc giải quyết vấn đề này. Sư phụ giảng:

“[Nếu] thông thường toàn tâm của chư vị luôn hoà ái từ bi như thế, [thì] khi đột nhiên xuất hiện vấn đề, chư vị sẽ có thêm một khoảng hoà hoãn, [để] cân nhắc thêm.” (Bài giảng thứ tư, Chuyển Pháp Luân)

Con luôn ghi nhớ lời Sư phụ giảng mỗi khi đối mặt với vấn đề, con cũng đã giữ được bình tĩnh trong các cuộc trò chuyện và tranh luận. Con thấy rằng việc học thuộc câu này đã tạo ra sự khác biệt lớn, bởi vì mỗi khi gặp mâu thuẫn, con có thể nhớ lại lời Sư phụ giảng và giữ được bình tĩnh.

Một tình huống kỳ lạ đã xảy ra. Từ nhỏ, con luôn xuất sắc trong mọi việc mình làm, dù là về thể chất hay học tập. Con giỏi ở cả hai lĩnh vực. Điều này khiến mọi người xung quanh tôn trọng và khen ngợi con. Với những lời ngưỡng mộ không ngớt, con đã nảy sinh tâm hiển thị và tâm tranh đấu. Đột nhiên, bạn bè của con trở nên ghen tỵ và thiếu tôn trọng. Chỉ đến khi điều này xảy ra, con mới nhận ra mình có những chấp trước này, chúng được che giấu rất sâu. Con thấy rằng, sâu thẳm trong tâm, con luôn bận tâm về những gì người khác nghĩ về mình và cảm thấy cần phải thể hiện khả năng của mình để được yêu mến. Vì con luôn đứng đầu, con sợ mất vị thế và con đã cạnh tranh với những người khác.

Khi những người bạn từng tôn trọng con bắt đầu chế giễu và gièm pha con, con nhận ra rằng tâm tranh đấu và tâm hiển thị của mình đã ảnh hưởng đến suy nghĩ của người khác về con, và thuận theo thời gian, họ trở nên ghen tỵ. Những phương diện mà họ từng khen ngợi con, giờ đây họ lại chỉ trích con. Con nhận ra sự thay đổi đột ngột trong hành vi của họ là an bài của Sư phụ để giúp con phát hiện ra những chấp trước được che giấu sâu kín của mình. Con đã nhanh chóng nỗ lực loại bỏ chúng.

Con đã tìm thấy một chấp trước khác—chấp trước vào đồ ăn. Con thường hỏi: “Bữa tối nay chúng ta ăn gì ạ?” Con không đặc biệt kén chọn món ăn, nhưng con thích những món ngon. Con đã tham gia các lớp học bơi. Trong một buổi học, con đã nuốt một ngụm nước và bị sặc đến mức suýt chết đuối—con thực sự nghĩ rằng mình sắp chết. Suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu con là: “Hôm nay mình không thể chết được, tối nay có món gà rán!” Con đã cố gắng hết sức có thể để thở, và thật kỳ diệu, con đã sống sót. Chấp trước này khá mạnh khi con còn nhỏ, nhưng bây giờ, khi đã lớn hơn, chấp trước này đã giảm dần. Để khắc chế và loại bỏ chấp trước này, con đã học thuộc một câu mà Sư phụ đã giảng:

“Thực ra điều thật sự cần vứt bỏ là các tâm chấp trước; [còn] để lấp cho đầy bao tử thì ăn gì cũng không thành vấn đề.” (Bài giảng thứ bảy, Chuyển Pháp Luân)

Sau khi nhận ra chấp trước này, con đã loại bỏ nó. Con đã chống lại sự cám dỗ trong việc hỏi người lớn về đồ ăn hôm nay, buông bỏ sở thích ăn thịt, và không còn quan tâm đến tất cả các loại thức ăn.

Vượt qua nỗi sợ hãi và lo lắng

Con có một chấp trước lớn khác, đó là chấp trước vào nỗi sợ hãi và lo lắng. Từ khi còn nhỏ, con luôn sợ thể hiện bản thân. Con sợ ánh mắt của mọi người và luôn cảm thấy có ai đó đang phán xét mình.

Con luôn phải vật lộn để giữ bình tĩnh khi cảm thấy mình bị chú ý—con thường cảm thấy khá xấu hổ. Khi viết bài chia sẻ này, con sợ rằng nếu được chọn để phát biểu trên sân khấu, con có thể sẽ suy sụp, vì con sẽ phải nói trước rất nhiều người, đây là điều mà con không thể tưởng tượng được.

Tuy nhiên, được sự động viên của mẹ, con đã quyết tâm viết bài chia sẻ này với hy vọng nó có thể hữu ích cho các học viên mới khác như con, họ có thể đang đối mặt với những tình huống tương tự. Với suy nghĩ này, con cảm thấy tự tin hơn vào bài viết của mình và nghĩ rằng nếu phải lên sân khấu, con sẽ làm tốt.

Bây giờ, khi đã tinh tấn tu luyện, con phải làm theo sự kỳ vọng của Sư phụ và làm tốt ba việc mà các học viên nên làm. Con luyện công, học Pháp và phát chính niệm mỗi ngày. Việc còn lại là nói cho mọi người biết về Pháp Luân Đại Pháp và cứu độ chúng sinh. Con bắt đầu đến trung tâm cộng đồng địa phương cùng mẹ vào mỗi dịp cuối tuần để luyện công, nhờ đó mọi người sẽ có thể biết đến Pháp Luân Đại Pháp.

Con bắt đầu phát tờ rơi để quảng bá cho Shen Yun. Mẹ đã chỉ cho con phải làm gì trong những tình huống nhất định.

Con đã có một trải nghiệm đáng nhớ. Trong khi đang để tờ rơi trước cửa một ngôi nhà, con thấy có một số người đang ở ngoài sân. Do chấp trước vào nỗi sợ hãi và lo lắng, con thường tránh mọi sự tương tác bằng mọi giá, vì vậy, khi thấy gara mở hoặc có người ở ngoài, con đều bỏ qua những ngôi nhà đó. Khi con đang định bỏ qua một ngôi nhà vì chủ nhà đang ở ngoài, thì một cơn gió mạnh thổi bay một tờ rơi khỏi tay con và khiến nó rơi xuống lối vào nhà của người đó. Người đàn ông nhặt nó lên và hỏi Shen Yun là gì. Con đã giải thích mục đích của Shen Yun và việc chủ nghĩa cộng sản ở Trung Quốc đang đàn áp người dân và phá hủy văn hóa truyền thống. Ông ấy khá am hiểu về Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), vì vậy con đã có một cuộc trò chuyện dài cùng ông ấy. Ông ấy đã công nhận Shen Yun và sự tà ác của ĐCSTQ. Sự việc này thực sự khắc sâu trong tâm trí con. Con tin rằng đây là an bài của Sư phụ để giúp con từ bỏ chấp trước sợ hãi và hoàn thành sứ mệnh của một người tu luyện.

Lời kết

Con vô cùng biết ơn vì đã đắc được Pháp, hơn thế nữa còn có duyên phận để học Pháp. Con xin cảm tạ Sư phụ, Ngài đã giúp con vượt qua nhiều thử thách trên hành trình tu luyện của mình, ngoài ra còn có mẹ con nhắc nhở con phải tinh tấn, và tất cả các đồng tu đã giúp đỡ con.

Con vô cùng biết ơn vì mình đã biết đến Đại Pháp. Trong thời đại ngày nay, những người trẻ tuổi như con đã tiếp xúc với văn hóa biến dị của thế giới ngày nay, dù là trò chơi điện tử, mạng xã hội, hay bất kỳ loại can nhiễu nào khác. Con thấy thật khó để thích nghi từ lối sống sa đọa của giới trẻ hiện đại sang lối sống của người tu luyện trong Pháp Luân Đại Pháp, nhưng, như Sư phụ đã giảng:

“chúng tôi giảng Đại Pháp vô biên; [hoàn] toàn dựa vào cái tâm của chư vị mà tu. Sư phụ lĩnh tiến môn, tu hành tại cá nhân; hoàn toàn [dựa] xem bản thân chư vị tu ra sao. Có thể tu được không hoàn toàn [dựa] xem chư vị có thể nhẫn chịu không, có thể phó xuất không, có thể chịu khổ không. Nếu dốc lòng quyết tâm, khó khăn nào cũng không ngăn được, [thì] tôi nói rằng, [nó sẽ] không thành vấn đề.” (Bài giảng thứ tư, Chuyển Pháp Luân)

Con tin rằng, nếu quyết tâm tu luyện, sẽ không có vấn đề gì—ngay cả khi bạn được nuôi dưỡng trong môi trường hiện đại ngày nay. Thưa Sư phụ, con hứa sẽ tinh tấn trong tu luyện, kiên định và hoàn thành tốt sứ mệnh của mình.

Hợp thập.

(Bài chia sẻ được chọn trình bày tại Pháp hội Canada 2025)

Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/7/22/497373.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/7/24/229009.html