Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Israel

[MINH HUỆ 20-08-2025] Ngày 30 tháng 7 năm 2025, tạp chí Shishabat của Israel đã đăng một bài viết của ông Avri Gilad về những thách thức mà người Do Thái đang phải đối mặt ngày nay mà ông quan sát được. Trong bài viết, ông Gilad đề cập rằng ông đã từ chối một lời mời quảng cáo cho một sản phẩm của Trung Quốc vì hồ sơ bức hại của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đối với các học viên Pháp Luân Công, người Duy Ngô Nhĩ, người Tây Tạng, và các dân tộc thiểu số khác, cũng như hành vi thu hoạch nội tạng từ những người này mà không có sự đồng ý của họ.

Shishabat là tạp chí cuối tuần của tờ Israel Hayom (Israel Today), tờ báo được phát hành rộng rãi nhất trong cả nước. Ông Gilad là một phát thanh viên nổi tiếng, bắt đầu sự nghiệp với vai trò người dẫn chương trình trên Đài Phát thanh Lực lượng Phòng vệ Israel và sau đó dẫn một số chương trình truyền hình. Năm 2009, ông được xếp vào danh sách 10 nhân vật truyền hình có thu nhập cao nhất ở Israel. Ông cũng là một trong những nhân vật truyền thông đầu tiên ở Israel lên tiếng trên truyền hình về cuộc bức hại Pháp Luân Công ở Trung Quốc trong những năm đầu của cuộc bức hại, khi những thông tin về vấn đề này còn rất hiếm.

Trong bài viết của mình có tựa đề “Bỏ phiếu theo xu hướng trên TikTok? Mối nguy hiểm lớn từ đề xuất mới tại Quốc hội”, ông Gilad đã dành một phần để giải thích lý do ông từ chối lời mời quảng cáo—vì ông tin rằng việc quảng cáo này sẽ ủng hộ cho ĐCSTQ.

Sau khi bài viết được đăng trên tạp chí Shishabat, ông Gilad đã đăng phần đó lên trang Facebook của mình và nhận được hàng nghìn lượt “Thích” cùng hàng trăm phản hồi đồng tình cho quyết định dũng cảm của ông khi đứng lên bảo vệ các dân tộc thiểu số đang bị ĐCSTQ bức hại, trong đó có các học viên Pháp Luân Công.

e7e79a6b44d18ac14a1af658ad731760.jpg

Bài viết của ông Gilad trên trang Shishabat

2d2cd8bb8a9f2ea86e567a43f353947a.jpg

Bài đăng trên Facebook của ông Gilad

Sau đây là những đoạn trích từ bài viết gốc của ông Gilad, được đăng lại với sự cho phép của tác giả và tạp chí Shishabat.

“Tuần này, tôi suýt nhận được một hợp đồng quảng cáo. Tại sao lại là suýt? À, vì tôi có những nguyên tắc của mình. Chuyện là thế này: Tôi nhận được một cuộc gọi từ một công ty quảng cáo, và người ở đầu dây bên kia nói với tôi rằng họ đã chọn tôi làm người đại diện cho một sản phẩm mới ở Israel.“

“Trong lĩnh vực của tôi, việc nhận được một hợp đồng quảng cáo được coi là một thành tựu, cả về tài chính lẫn hình ảnh. Điều đó có nghĩa là hình ảnh của tôi, một thực thể tách biệt với con người tôi mà mọi người vẫn biết, đủ uy tín để khiến người ta mua một thứ gì đó. Và điều đó cũng đồng nghĩa với một khoản tiền không nhỏ.”

“Và trong khi tôi đang mơ màng về những khoản lợi nhuận trong tương lai, tôi nhận ra sản phẩm mà tôi định quảng cáo là của Trung Quốc. Và tôi nhớ ra rằng chỉ vài ngày trước, tôi đã có một bài phát biểu [trên một chương trình truyền hình], trong đó tôi kêu gọi mọi người không mua các sản phẩm từ Trung Quốc.”

Ông Gilad viết rằng ông từng đọc một bài báo của một nhà bình luận người Israel, tác giả chỉ ra rằng Trung Quốc là một trong những nhà tài trợ lớn nhất cho các hoạt động tuyên truyền phỉ báng người Do Thái và Israel trong các trường đại học ở Mỹ, và rằng Trung Quốc làm điều này không phải vì họ bài Do Thái, mà là để gây ra sự chia rẽ và tranh cãi trong xã hội Mỹ và để phá hoại từ bên trong.

“Tôi đã quan tâm đến vấn đề Trung Quốc trong nhiều năm: cuộc bức hại đang diễn ra đối với các học viên Pháp Luân Công, hành vi thu hoạch nội tạng của họ để cấy ghép, cuộc bức hại các dân tộc thiểu số khác như người Duy Ngô Nhĩ, sự nô dịch người dân Tây Tạng yêu chuộng hòa bình—tất cả những điều này tạo ra một sự giằng xé thường trực trong tôi, giữa mong muốn tận hưởng các sản phẩm của Trung Quốc và sự không muốn dùng tiền của mình để ủng hộ chế độ giết người này.“

“Và bây giờ họ đang mời tôi quảng cáo. Vậy tôi phải làm gì đây? Nhận tiền và im lặng làm ngơ—hay là giữ vững nguyên tắc của mình và từ bỏ số tiền đó, một số tiền rất lớn, mà nếu tôi không nhận, thì người khác cũng sẽ vui vẻ nhận lấy?”

“Tôi đã cố gắng thuyết phục bản thân rằng ai mà chẳng mua hàng từ Trung Quốc, tôi cũng vậy, mọi thứ đều từ Trung Quốc, và nếu có ai đó được hưởng lợi từ họ, thì thà là tôi còn hơn. Nhưng tôi không thể thuyết phục được chính mình. Mua hàng là một chuyện—còn hợp tác lại là chuyện khác. Tôi đã gửi một tin nhắn rằng: ‘Tôi không thể. Lương tâm tôi không cho phép. Hy vọng rằng, tôi sẽ sớm được phẫu thuật cắt bỏ nó—tất nhiên là ở Trung Quốc—rồi thay thế nó bằng một lương tâm do Trung Quốc tạo ra, thoạt nhìn trông rất tuyệt, nhưng thường xuyên truyền tất cả dữ liệu về trụ sở của Đảng Cộng sản.’”

Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/8/20/498581.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/8/24/229508.html