Nhận thức về chấp trước căn bản
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại vùng Bay Area, San Francisco
[MINH HUỆ 22-08-2026]
Kính chào Sư phụ tôn kính!
Chào các bạn đồng tu!
Tôi tu luyện đến nay đã 26 năm rưỡi. Nhìn lại quá trình tu luyện đã qua, tựa như trong chớp mắt. Năm đó, tôi và bạn tôi (tên là Eugene) đi qua đường Castro ở thành phố Mountain View, đi dạo vào nhà sách East West, nhìn thấy trên cửa có dán một tờ rơi nhỏ, trên đó viết rằng lớp học Pháp Luân Công sắp bắt đầu trong vài phút tới. Nếu không phải là vài phút tới, thì e rằng chúng tôi đã không đợi rồi. Khi đó, chúng tôi chẳng biết gì về Pháp Luân Công, nhưng xuất phát từ sự hiếu kỳ, bèn quyết định tìm hiểu một chút. Sau khi nghe xong lớp học, chúng tôi đã bắt đầu con đường tu luyện của mình.
Sau khi tôi bắt đầu hiểu một chút về tu luyện, suy nghĩ đầu tiên hiện ra trong tâm trí là: “Tại sao còn có người không tu luyện Đại Pháp nhỉ?” Tôi trầm trồ không ngớt trước Pháp lý rõ ràng, mộc mạc và tốt đẹp mà Đại Pháp triển hiện. Rất nhiều nghi vấn trước đó của tôi về khoa học, tôn giáo và triết học đều được giải đáp trong chớp mắt.
Trong nhiều năm qua, tôi đã đang tham gia nhiều hạng mục, vì tôi hy vọng có thể giảng chân tướng nhiều hơn; nhưng tôi vẫn dành thời gian nhiều nhất cho công việc truyền thông, nhất là phiên bản tiếng Anh của Thời báo Đại Kỷ Nguyên. Cuối năm 2004, chúng tôi bắt đầu lên ý tưởng và triển khai hạng mục này lúc học Pháp nhóm ở nhóm học Pháp tại Santa Clara. Mà nhóm học Pháp tập thể này vẫn duy trì đến hôm nay đã 25 năm rồi, dù cho ở giữa có gián đoạn tạm thời, nhưng địa điểm hầu như lúc nào cũng ở nhà của Eugene.
Trải nghiệm khiến mọi người khó quên nhất là, tôi lần đầu gặp Sư phụ tại Pháp hội San Francisco vào ngày 20 tháng 10 năm 2000, tôi nhớ rõ khung cảnh lúc đó: ở Pháp hội, hai vị điều phối chủ yếu lên sân khấu đón tiếp Sư phụ mới vừa vào hội trường, sau có nhiều học viên đổ dồn lên trước bục giảng. Thông thường tôi rất khó nhập định khi ngồi đả tọa, hoặc thỉnh thoảng có thể nhập định một hai lần, nhưng cũng chỉ kéo dài được vài giây. Tuy nhiên lần đó, trong toàn bộ quá trình tôi cảm thấy tựa như ở chốn bồng lai, nhưng lại nghe và nhìn thấy mọi việc đang diễn ra trước mắt, nội tâm có cảm giác vô cùng bình tĩnh mà lại vui vẻ, đó quả là một trải nghiệm kỳ diệu. Vì vậy, dù tôi đoán trước có lẽ Sư phụ sẽ đến, nhưng khi giây phút này thật sự sắp đến, cảm giác đó lại đầy bất ngờ ngoài dự đoán – giống như có thể hình dung viên mãn sẽ thù thắng biết bao, nhưng một khi thật sự đích thân trải nghiệm, có lẽ cảm giác đó sẽ hoàn toàn khác hẳn, thậm chí vượt xa tưởng tượng, là điều không thể hình dung bằng lời.
Hôm nay tôi muốn chia sẻ những khuyết điểm mà tôi vẫn chưa thể khắc phục trong tu luyện, và nỗ lực mà tôi đã làm để cải thiện những thiếu sót này. Dù tôi đã tu luyện và tham gia hạng mục rất lâu rồi, nhưng có một số tâm chấp trước, khuyết điểm và sai sót vẫn khó bỏ tận gốc. Tuy có rất nhiều vấn đề kiểu này, nhưng tôi định chọn ra vài điều trong đó để chia sẻ với mọi người.
1. Tâm sợ hãi – nỗi sợ nảy sinh khi xảy ra vấn đề nguy hiểm, khiến người ta đau khổ hoặc không vui
Tâm sợ hãi của tôi thỉnh thoảng sẽ bộc lộ ra, có khi biểu hiện là một số chuyện nhỏ không đáng kể, ví như khi đến nha sĩ tẩy răng; hoặc như tình huống của nhiều năm trước, tôi bị đau lưng dữ dội và buộc phải nhờ chuyên viên xoa bóp cột sống và chuyên viên châm cứu giúp đỡ – vì lúc ấy tôi chưa thể vượt qua cái quan đau nhức đó. Nhưng có khi, tâm tính của một người cũng sẽ lộ ra trong chớp mắt mà mình không kịp suy nghĩ.
Lấy một ví dụ, hơn 20 năm trước, một trận động đất đã xảy ra ở San Jose, California. Đó là trận động đất có cường độ cấp trung – xấp xỉ 5,1 độ Richter – nhưng chấn cảm đủ để đồ đạc ở xung quanh lắc lư. Khi động đất xảy ra, mấy người chúng tôi đang tham gia học Pháp nhóm ở San Jose. Lúc động đất xảy đến, mọi người đều bảo trì tư thế ngồi song bàn; tôi không biết lúc ấy trong tâm mỗi người nghĩ gì, nhưng có một số người bắt đầu phát chính niệm – vào thời điểm đó, phát chính niệm vẫn là một việc khá mới mẻ. Khi động đất mạnh thêm, tôi là người đầu tiên định bỏ chạy, muốn xông ra khỏi nhà chạy ra đường, vì tôi lo động đất sẽ mạnh lên, dẫn đến đồ đạc rơi xuống, từ đó bị kẹt trong nhà. Đúng lúc tôi đang chạy sắp ra khỏi nhà, động đất đã dừng lại; tôi cảm thấy hơi ngại, bèn quay lại nhóm, tiếp tục phát chính niệm.
Ví dụ thứ nhì xảy ra mới đây – vài tuần trước, lúc đó tôi đang ở Las Vegas, vì con trai tôi tham gia cuộc thi vũ đạo ở đó. Chúng tôi ở tầng 11 của khách sạn, đúng lúc chuẩn bị đi xuống đại sảnh tham gia cuộc thi, tôi đã nghe thấy tiếng chuông điện thoại, nhận được tin nhắn thoại nhắc: “Xảy ra động đất lớn, xin hãy ngồi xổm tìm chỗ nấp; xảy ra động đất lớn, xin hãy ngồi xổm tìm chỗ nấp.” Cảm giác sợ hãi chớp mắt ập đến, vì tôi biết, sơ tán tòa nhà từ tầng 11 là việc tuyệt đối không thể làm xong trong vài giây – mà đây là thời gian phản ứng ít ỏi sau khi nhận cảnh báo. Tôi kiểm tra điện thoại, thấy một trận động đất cấp độ 6 đã xảy ra ở Mendocino. Dù tôi biết Mendocino ở Bắc California, cách Las Vegas khá xa, nhưng khi đó tôi vẫn rất sợ và kinh hãi, 20 hay 30 giây sau vẫn thấy bất ổn. Sau đó tôi phát hiện hai tay của mình hơi run. Đương nhiên, cuối cùng không có chuyện gì xảy ra.
Song, lần này khiến tôi nhận ra, phản ứng đầu tiên vô cùng quan trọng, đồng thời nó cũng khiến tôi hiểu ra, là người tu luyện, tôi không nên sợ. Việc này cũng khiến tôi nhận ra: trong thuận cảnh, nói về lòng dũng cảm thông thường rất dễ, nhưng trong nghịch cảnh, nguy hiểm hoặc tà ác hoành hành, để làm được dũng cảm lại rất khó.
Tu luyện là một quá trình tự nhiên, nhưng đồng thời tôi cũng phải phó xuất nỗ lực để tinh tấn, đề cao tâm tính, nhất là đề cao lực nhẫn nại. Ngoài ra, tôi cũng hỏi bản thân: “Tại sao mình nảy sinh tâm sợ hãi? Con đường tu luyện của mình chẳng phải do Sư phụ an bài tốt rồi sao? Mình chỉ cần tiếp tục đi theo con đường này chẳng phải được rồi sao? Rốt cuộc mình có thiếu sót gì, dẫn đến những tâm chấp trước này không ngừng nổi lên và khó trừ tận gốc? Là do vị tư? Vì lo cho an nguy của bản thân, mà không thể thản nhiên buông bỏ? Hay do nguyên nhân nào khác?” Quá trình tìm kiếm đáp án vốn là một quá trình tìm kiếm không ngừng.
2. Quan nghiệp bệnh
Như tôi đã nhắc đến trước đó, một khảo nghiệm khác là vấn đề đau lưng – trong nhiều năm qua, tôi ít nhất bị đau lưng nặng ba lần, đau đến nỗi tôi chỉ có thể đi được vài giây, cơn đau đó rất dữ dội. Ngay cả lúc tắm, tôi cũng không thể đứng, phải ngồi tắm. Trạng thái này kéo dài rất nhiều tuần. Dù tôi thầm hiểu rõ đây là tiêu nghiệp, và biết những việc này xảy ra là có nguyên nhân – ví như tôi từng tốn rất nhiều thời gian vào máy tính hoặc điện thoại, xem những nội dung không liên quan đến công việc, không quan trọng, thậm chí là không thỏa đáng – mặc dù tôi hiểu rõ mình đang trả nợ nghiệp, nhưng khi đối diện với thực tế, tôi vẫn cảm thấy rất khó khăn. Tôi không ngừng hỏi bản thân: “Mình nên làm thế nào để đề cao về phương diện này? Và nên làm thế nào để tăng cường lực nhẫn nại của mình?”
Không lâu sau khi viết bài tâm đắc này, tôi tình cờ đọc thấy một đoạn vấn đáp trong “Giảng Pháp tại Pháp hội miền Đông Mỹ quốc” của Sư phụ. Nội dung trong đó có tính nhắm thẳng vào trải nghiệm của chính tôi, giúp tôi có nhận thức sâu hơn về Pháp lý.
Sau đây, tôi muốn trích lại nguyên văn phần vấn đáp trong “Giảng Pháp tại Pháp hội miền Đông Mỹ quốc” mà Sư phụ giảng cho một đệ tử:
“Đệ tử: Con đến từ châu Âu, có lẽ có một loại ma nạn thường khiến con đi bộ khó khăn, có phải có chỗ nào đó con đã làm sai không?
Sư phụ: Có rất nhiều người da trắng thích chạy bộ, thích tới các phòng tập rèn luyện thân thể, cũng có người thích đi bộ, họ thấy như thế có thể giúp thân thể khỏe mạnh. [Những phương pháp ấy] có thể khởi tác dụng hay không? Có thể trên thân thể bề ngoài khởi được năng lực chế ngự những bệnh tật nhẹ. Loại năng lực chống lại [bệnh tật] kiểu này, nói trắng ra, chuẩn xác mà nói thì là không để nghiệp lực trở lại ra bề ngoài, để nghiệp lực vẫn còn tích lại ở bên kia, nó có thể nhất thời khởi tác dụng chế ngự nghiệp bệnh ở thân thể bề ngoài, đây chính là một loại năng lực đề kháng. Như thế chư vị là người tu luyện, rất có khả năng cần phải khiến những nghiệp bệnh tồn trữ ấy của chư vị đẩy xuất ra, đem chúng đẩy xuất ra, chân chính làm cho chư vị khỏe mạnh từ bản chất, làm cho chư vị không còn nghiệp lực nữa, làm cho chư vị kiền tịnh, thuần khiết. Như thế có khả năng sẽ khởi loại tác dụng không cân đối này, cũng có thể là nguyên nhân này mà không để chư vị làm vậy. Bởi vì tu luyện là phương pháp duy nhất có thể khiến sinh mệnh đạt được khỏe mạnh thực sự, như thế chư vị tưởng nhờ đi bộ mà đạt được khỏe mạnh, kỳ thực nói thẳng ra, vẫn là không kiên định tín tâm đối với Đại Pháp, cho rằng Đại Pháp không thể giúp chư vị đạt được thân thể khỏe mạnh giống như đi bộ được. Hoặc là chư vị cảm thấy chư vị chưa có nghĩ sâu sắc như thế, chư vị chỉ là đi bộ theo thói quen. Có lẽ tập quán ấy của chư vị đã hình thành nên một loại chấp trước [mà bản thân] không tự biết, thì để chư vị đi, và chư vị cần phải loại bỏ chấp trước đó đi. Chư vị có thể xem tâm chấp trước đó là một loại ma nạn, một loại chướng ngại đối với chư vị, vậy vì sao chư vị không thể nhìn ngược lại xem thử liệu đó có phải là muốn chư vị loại bỏ một số tâm chấp trước nào đó chăng? Thời gian chạy bộ buổi sáng hay buổi chiều mà dùng để luyện công chẳng phải tốt hơn sao? Tôi nghĩ khi gặp phải vấn đề nào đều có thể nghĩ xem bản thân tồn tại vấn đề gì, như thế chư vị mới đề cao nhanh nhất. Gặp phải vấn đề thì xét lại bản thân xem, chư vị có thể sẽ tìm thấy vấn đề sở tại.” (trích Giảng Pháp tại Pháp hội miền Đông Mỹ quốc)
Có lẽ đối với một số đồng tu, lĩnh ngộ những điểm hóa này khá dễ, nhưng đối với tôi, đây là một quá trình từ từ theo trình tự; vì trước đó tôi từng tập thể dục, đạp xe đạp v.v., có nhiều nguyên nhân, ví như để duy trì vóc dáng, giảm cân, tận hưởng thời gian ở ngoài trời, chứ không phải chỉ ngồi trong xe v.v.
Là người tu luyện, chúng ta cần phải làm người tốt trong xã hội, thể hiện ra hình tượng khiến cho thế nhân khen ngợi và kính trọng, nhưng những thứ này không phải là để chúng ta chìm đắm trong đó và chấp trước, mà là để lưu lại cho thế nhân ấn tượng tốt đẹp về chúng ta và Đại Pháp, từ đó họ sẽ tìm hiểu về Đại Pháp; ít nhất là có ấn tượng tốt về Đại Pháp, điều này vô cùng quan trọng đối với tương lai của họ. Tôi hiểu là, miễn là để cứu độ thế nhân, muốn lưu lại hình tượng tốt cho thế nhân, thì không có gì là không thỏa đáng.
Nhưng dần dần tôi đã nhận ra, ở đây có thể ẩn giấu một tâm chấp trước căn bản cần phải bỏ — đó là chấp trước vào việc thông qua phương thức rèn luyện thân thể của người thường (chứ không phải luyện công trong tu luyện Đại Pháp) để duy trì vóc dáng và vẻ đẹp bên ngoài hoặc để cảm thấy mình có thể chất tốt.
Gần đây, hàng ngày trước khi đọc “Chuyển Pháp Luân” ở văn phòng của Thời báo Đại Kỷ Nguyên phiên bản tiếng Anh, chúng tôi đều đọc kinh văn “Tiến đến viên mãn” mà Sư phụ đăng năm 2000 trước. Mỗi lần đọc đều khiến tôi chấn động sâu sắc. Sư phụ đã giảng rõ hết, nhưng chúng ta thường vì chấp trước của mình nên khó mà thật sự lĩnh ngộ.
Người thường sống là để đạt được mong ước, truy cầu vật chất, hưởng thụ và tìm kiếm hạnh phúc; cả đời họ đều tìm kiếm làm thế nào để hưởng thụ nhiều thứ hơn, mà không bao giờ dừng lại. Đương nhiên, họ sẽ không vui, thứ mà họ tự cho là “hạnh phúc” ấy, trên thực tế lại không ngừng tăng thêm chấp trước của bản thân. Là người tu luyện, thân đã ở thế gian này, chúng ta khó tránh vẫn còn một số chấp trước và nguyện vọng chưa làm xong — nếu không thì cũng không thể ở lại đây — nhưng tôi hiểu ra, điều quan trọng nằm ở chỗ: chúng ta đến đây là để trừ bỏ chấp trước và buông bỏ chấp trước, chứ không phải để tăng cường hay củng cố chấp trước.
Điều này dẫn đến khuyết điểm thứ ba mà tôi muốn chia sẻ.
3. Tâm tranh đấu và nhấn mạnh bản thân là đúng
Mỗi khi phát sinh tranh chấp với những đồng tu khác, nhất là với đồng tu vợ, tôi luôn cảm thấy mình lúc nào cũng “vượt quan”, nhưng vượt không qua. Tâm tính của tôi (hay nói chính xác hơn là quan niệm) thường có kiểu ích kỷ, luôn muốn làm theo ý mình. Mặc dù tôi cảm thấy Sư phụ vẫn luôn giúp tôi dần dần trừ bỏ chấp trước và tâm bất hảo này, bất kể là điểm hóa trực tiếp hay an bài tình huống cho tôi lĩnh ngộ, nhưng ngay cả khi tôi nhận ra rồi, muốn tránh xung đột vẫn rất khó. Chấp trước này thường biểu hiện là mỗi người đều cố chấp vào lời lẽ của mình và không chịu nhượng bộ: hai bên đều quá chấp trước vào quan điểm của mình, đến mức đạo lý dường như không quan trọng nữa; dù chúng tôi hiểu rõ Pháp lý trong đó, nhưng lại thường không thể thành công hóa giải mâu thuẫn.
Vợ tôi là một người rất tốt, trên thực tế tính cách của vợ tôi rất hòa nhã, thấu hiểu và thấu tình đạt lý. Chỉ khi tôi có tâm chấp trước lộ ra và cần bỏ nó, vợ mới biểu hiện “không nói lý”. Đương nhiên, đa số những lúc đó, tôi không thể tự nhận ra, suy cho cùng, nếu có thể dễ dàng nhận ra, thì không tính là “khảo nghiệm” thật sự, phải không? Chẳng qua, có thể thấy xung đột giúp tôi trừ bỏ chấp trước như thế nào — hoặc ít nhất là có thể suy xét, ý thức được và cố gắng buông bỏ những chấp trước này — tôi cảm thấy đó là sự tiến bộ của mình trong nhiều năm gần đây. Tôi ngày càng có thể đối đãi với xung đột từ góc độ có ích cho chúng tôi cùng đề cao mà không gây ra tổn hại. Đương nhiên, nói thì dễ, làm thì khó.
Tôi nghĩ rằng mối quan hệ vợ chồng rối ren phức tạp, ý nghĩa thật sự của nó nằm ở chỗ giúp đôi bên trừ bỏ chấp trước và đề cao lẫn nhau — kiểu đề cao này không dừng lại ở bề mặt hay tầng diện thế tục (tức là, chỉ để nghe lời dễ nghe và xuôi tai), mà là phải tiến bộ ở tầng diện căn bản hơn, đồng thời buông bỏ những chấp trước thâm căn cố đế.
Nhiều lúc, khi tâm cảnh bình hòa, tôi có thể lĩnh ngộ mọi thứ đều được an bài tỉ mỉ cho mình, chúng giúp tôi viên mãn ở mọi phương diện và giúp tôi trừ bỏ chấp trước căn bản, đồng thời đi tốt con đường tu luyện. Tuy nhiên, dẫu tôi từng có một dạo nhìn rõ điều này, nhưng một khi gặp phải khảo nghiệm lần nữa, tôi thường sẽ quên hoặc đầu não trở nên mơ hồ; do đó, từ đầu đến cuối là một quá trình tu luyện kéo dài đầy khó khăn và tôi luyện. Chẳng qua, gần đây tôi ngày càng có thể nhận biết chấp trước của mình; mỗi khi xảy ra những việc nào đó điểm ngộ đánh thức tôi, khiến tôi nhìn rõ chấp trước của mình và chỉ dẫn tôi trừ bỏ nó như thế nào, tôi ngày càng ôm giữ lòng biết ơn.
Cảm ơn mọi người đã lắng nghe, cảm ơn các đồng tu đã tạo ra hoàn cảnh tu luyện có ích, đệ tử cũng cảm ân sự cứu độ từ bi của Sư phụ, đã vớt chúng con ra khỏi địa ngục.
Hợp thập.
(Bài viết đọc tại Pháp hội San Francisco năm 2026)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/8/22/513520.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/23/235623.html



