Thể ngộ tu luyện có được từ việc chụp ảnh trong chuyến lưu diễn của Shen Yun
Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Florida, Hoa Kỳ
[MINH HUỆ 28-07-2026]
Giữa tháng 10 năm 2025, tôi nhận được lịch biểu diễn của Shen Yun từ điều phối viên của Đài truyền hình Tân Đường Nhân (NTD). Là người quay phim, tôi cần mang theo đầy đủ thiết bị quay, chụp. Cân nhắc đến vấn đề vận chuyển và bảo quản thiết bị, tôi đã quyết định tự lái xe trong toàn bộ chuyến lưu diễn.
Chiếc xe trước đó tôi đã sử dụng được 10 năm. Để hỗ trợ tốt hơn cho chuyến lưu diễn của Shen Yun sắp tới, tôi đã mua một chiếc Tesla có tính năng lái tự động. Nếu tôi mua sớm hơn một tháng thì đủ điều kiện nhận 7.500 đô la khoản tín dụng thuế liên bang. Tuy đã bỏ lỡ cơ hội đó, tôi vẫn không ngần ngại thay chiếc xe cũ của mình.
Tôi đặt biệt danh vui cho chiếc xe mới là “Bảo mã”. Được lái “Bảo mã” trên con đường trợ Sư chính Pháp khiến tôi ngập tràn hạnh phúc. Kết thúc chuyến lưu diễn, tôi đã lái gần 30 nghìn km. Tất nhiên, cuộc hành trình cũng không phải là thuận buồm xuôi gió.
Một khảo nghiệm phơi bày chấp trước của bản thân
Trong chuyến lưu diễn của Shen Yun, tôi thường xuyên lái xe qua lại giữa các tiểu bang khác nhau. Có một lần, tôi lái xe liên tục hơn 20 tiếng đồng hồ mới đến được thành phố nơi Shen Yun biểu diễn. Khi tôi làm thủ tục ở khách sạn, nhân viên lễ tân thông báo phải đến 4 giờ chiều mới có thể nhận phòng.
Khách sạn sử dụng bãi đỗ xe nhiều tầng trong nhà ở một tòa nhà riêng biệt. Mỗi lần chuyển hành lý, tôi đều phải vòng qua vòng lại giữa bãi đỗ xe và khách sạn, rất bất tiện. May mắn thay, một nhân viên của khách sạn đã thu xếp cho tôi nhận phòng sớm. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm và biết ơn, nghĩ rằng cuối cùng mình cũng có thể mang hành lý lên phòng rồi tắm rửa và nghỉ ngơi đôi chút.
Ngay khi bước vào phòng, chưa kịp mở hành lý, tôi đã nhận được cuộc gọi từ một phóng viên của The Epoch Times. Cô ấy hỏi tôi đã đến nơi chưa và liệu tôi có thể đón cô ấy ở sân bay không. Tôi đáp: “Được chứ. Cô cứ gửi cho tôi thời gian và địa chỉ sân bay. Tôi sẽ đi tắm nhanh, nghỉ ngơi một lát rồi sẽ qua đó.”
Tôi vừa tắm xong, còn chưa kịp thay quần áo thì cô ấy lại gọi tới, nói rằng cô ấy đã nói chuyện với một học viên làm ở nhà bếp, và nhờ tôi mau qua lấy cơm hộp vì học viên đó đang đợi tôi. Tôi vừa lấy cơm hộp về đến phòng thì gần như ngay lập tức cô ấy lại gọi điện, nói rằng cô ấy đã đến sân bay và muốn tôi đến đón ngay.
Lúc đó, trong tâm tôi bắt đầu cảm thấy không thoải mái. Tôi đã dặn cô ấy gửi thông tin sân bay cùng thời gian đón mà cô ấy không gửi. Nếu nhận được thông tin sớm hơn thì sau khi lấy cơm hộp, tôi có thể chờ ở một chỗ nào gần đó rồi đi thẳng đến sân bay, đỡ phải chạy đi chạy lại không cần thiết.
Vì không quen với sân bay địa phương, tôi thấy khá khó để tìm được cô ấy dù sân bay khá nhỏ. Tôi đã lái xe lòng vòng quanh sân bay mấy vòng để tìm đúng điểm đón. Trong lúc đó, cô ấy liên tục gọi điện hỏi tôi đang ở đâu và liệu tôi có đi nhầm đường không. Cuối cùng cô ấy nói: “Biết thế này, tôi thà tự gọi taxi còn hơn.”
Khoảnh khắc ấy, tôi thực sự chỉ muốn quay xe bỏ đi. Nhưng tôi đã kiềm chế bản thân và tiếp tục tìm cho đến khi thấy cô ấy. Tôi đã đè nén sự khó chịu trong tâm, bề ngoài vẫn giữ bình tĩnh.
Ngay khi lên xe, cô ấy kể rằng mình đã rời nhà từ 9 giờ sáng, phải bay nối chuyến và di chuyển cả ngày. Cô ấy muốn tôi hiểu chuyến đi của cô ấy mệt mỏi đến thế nào.
Đang nói, đột nhiên cô ấy quay ra hỏi tôi: “Anh đã lái xe bao lâu để đến đây vậy?” Tôi cố nén sự không vui trong lòng, bình tĩnh trả lời rằng tôi đã lái xe hơn 20 tiếng đồng hồ. Cô ấy im lặng một lát rồi nói: “Anh thật vất vả quá!”
Tôi chỉ đáp: “Chịu khổ có thể tiêu nghiệp, tăng công.” Tuy nhiên, trong tâm tôi lại nghĩ: “Cô dường như chẳng bận tâm đến việc người khác đã trải qua những gì, miễn sao bản thân thoải mái là được.”
Khi về đến khách sạn, chúng tôi cùng chuyển hành lý của cô ấy từ bãi đỗ xe đến quầy lễ tân. Trong lúc sắp đi lên tầng, cô ấy chợt nhớ ra cần nước tinh khiết cho bàn là hơi nước và hỏi liệu tôi trong xe có nước đóng chai không. Tôi nói: “Có, nhưng để ngày mai lấy nhé.” Cô ấy nói rằng sáng sớm mai cô ấy cần dùng, sợ sẽ không đủ thời gian. Sau đó, cô ấy bắt đầu giải thích vì sao bàn là hơi nước cần dùng nước tinh khiết.
Tôi ngắt lời cô ấy, nói: “Tôi không cần phải tìm hiểu mấy chuyện đó. Cô biết là đủ rồi! Đừng áp đặt kiến thức của cô cho tôi.” Có lẽ cô ấy nhận ra ngữ khí của tôi khi nói với cô ấy. Tôi nhìn cô ấy và nói: “Cô mang hành lý lên lầu đi. Tôi sẽ đi lấy nước.” Khi quay lại bãi đỗ xe, tôi không ngừng thắc mắc: “Sao lúc đứng ở bãi đỗ xe cô ấy không nói luôn? Mình vừa mới mang hết đồ lên xong, giờ lại phải thêm một chuyến đến đó.”
Việc lái xe hơn 20 tiếng đồng hồ thực ra không khiến tôi cảm thấy mệt mỏi. Suy cho cùng, hỗ trợ chuyến lưu diễn Shen Yun là trách nhiệm của tôi. Điều thực sự khiến tôi khó chịu không phải là việc lái xe, mà là những việc đã xảy ra. Cách nói của cô ấy khiến tôi có cảm giác mọi nỗ lực của mình dường như đều là điều đương nhiên, như thể đó đơn giản là điều tôi phải làm. Tâm tôi lập tức trở nên bất bình, càng nghĩ tôi càng cảm thấy ủy khuất. Khi đó, trong đầu chợt lóe lên một niệm: “Đây là xe riêng của tôi. Tôi đâu phải là tài xế chuyên trách của ai.”
Trong chuyến lưu diễn Shen Yun, những tình huống như thế không phải là hiếm. Bề mặt thì có vẻ như là tôi đang phàn nàn về đồng tu. Nhưng thực chất những gì được phơi bày chính là những chấp trước của tôi.
Ban đầu, tôi luôn muốn giúp đỡ mọi người nhiều nhất có thể, tiết kiệm chi phí đi lại cho hạng mục. Tuy nhiên dần dần, tôi thấy bản thân ngày càng kiệt sức và cũng ngày càng dễ sinh tâm oán hận.
Tôi bắt đầu hướng nội. Tại sao tôi lại thấy ủy khuất? Tại sao tôi lại muốn người khác phải hiểu và ghi nhận mình? Tại sao lời nói của người khác lại có thể dễ dàng tác động đến cảm xúc của tôi đến thế? Tôi dần nhận ra rằng, bề mặt thì tôi đang giúp đỡ đồng tu, nhưng ẩn sâu trong nội tâm, tôi vẫn chấp trước vào việc được công nhận và thấu hiểu. Khi người khác không đáp lại theo cách mà tôi mong muốn thì tâm oán trách và bất bình lập tức nổi lên.
Về sau, tôi dần dần điều chỉnh lại cách nghĩ của mình. Tôi đến đây là để làm tròn trách nhiệm của một nhiếp ảnh gia, chứ không phải là một tài xế chuyên trách. Mỗi khi thuận tiện, tôi rất sẵn lòng giúp đỡ các đồng tu. Tuy nhiên, tiền đề là việc đó không ảnh hưởng đến trách nhiệm công việc đã được giao phó cho tôi. Kể từ đó, tôi bắt đầu thông báo trước cho mọi người về lịch khởi hành của mình. Nếu lịch trình phù hợp, chúng tôi có thể đi cùng nhau. Nếu không, mọi người có thể tự thu xếp các phương thức di chuyển khác. Sau khi quy chính lại việc này, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Thông qua những khảo nghiệm này, tôi đã nhận ra một số chấp trước ẩn sâu như: tâm oán hận, tâm bất bình, tâm muốn được công nhận.
Thể ngộ về tầm quan trọng của việc phối hợp chỉnh thể sau một chấn thương
Hôm đó đúng vào đêm giao thừa. Tôi và một phóng viên của The Epoch Times đang di chuyển từ thành phố này sang thành phố khác thì giữa đường dừng lại ở một trạm sạc để sạc điện cho xe của tôi.
Khi chúng tôi đi ngang qua một nhóm quân nhân trẻ, theo bản năng tôi quay đầu nhìn lại. Đúng lúc đó, dường như có thứ gì đó vướng vào chân tôi khiến tôi bị vấp, ngã mạnh xuống đất. Tay trái của tôi theo phản xạ chống xuống đất để đỡ và chịu phần lớn lực va đập. Đồng tu lập tức hỏi tôi có sao không. Tôi trả lời: “Tôi không sao”.
Một cựu chiến binh lớn tuổi đứng gần đó dường như nhận ra tay tôi bị thương nên bước tới hỏi: “Tay trái của anh có sao không?”
Tôi nói: “Tôi không sao”. Cùng lúc đó, trong tâm tôi nhẩm niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo.”
Khi vào nhà vệ sinh trong cửa hàng, tôi nhìn vào gương, thấy mặt mình tái nhợt. Sau khi trở lại xe, tôi không thể giơ cánh tay trái lên một cách bình thường được nữa, các ngón tay của tôi cũng dần mất khả năng cử động.
Hai giờ sau, chúng tôi đến khách sạn. Tôi cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh, không để đồng tu nhận ra có điều gì bất thường. Vì mỗi người có nhận thức khác nhau nên tôi không muốn tình trạng của mình khiến mọi người phải lo lắng thêm. Tối hôm đó, trong lúc luyện công, tôi cảm thấy xung quanh cánh tay bị thương dường như được bao phủ bởi một trường năng lượng. Ngạc nhiên là tôi không hề đau chút nào, hơn nữa còn cảm thấy rất dễ chịu. Tôi đã học Pháp đến tận khuya, hy vọng sẽ bình phục nhanh nhất có thể.
Sáng hôm sau, theo bản năng tôi kiểm tra tay trái của mình—nó đã sưng lên rõ rệt. Các ngón tay của tôi gần như không thể cử động, chỉ hơi dùng sức một chút là đã đau. Dẫu vậy tôi vẫn bình tĩnh, không hề sợ hãi. Tôi vẫn tiếp tục học Pháp và luyện công như thường lệ. Tôi cũng không kể cho các đồng tu về việc tay mình bị thương, cố gắng hết sức không để mọi người biết. Vì lúc đó là mùa đông, mọi người đều mặc áo dài tay và áo khoác nên cũng tương đối dễ che đi.
Hôm sau khi đến nhà hát để chuẩn bị quay phim, tôi thực sự nhận ra tầm quan trọng của việc phối hợp giữa hai tay. Việc dựng phông nền, đèn, chân máy và máy quay thông thường cần sự phối hợp của cả hai tay. Những công việc vốn quen thuộc thường ngày bỗng trở nên vô cùng khó khăn khi một tay bị thương. Nhiều thiết bị cần cả hai tay để lắp ráp, nhưng tay trái của tôi gần như không thể dùng được. Tôi phải xoay xở, khi có thể thì dùng cả chân, đồng thời dựa vào chính các thiết bị để làm điểm tựa, từ từ hoàn thành từng bước một. Những lúc cần sự giúp đỡ nhất, luôn có một đồng tu bước tới và hỗ trợ một tay.
Có một lần, một đồng tu nam trong đội an ninh đã đến giúp tôi giữ khung phông nền. Mọi người đều bận rộn với trách nhiệm của mình, nên không ai nhận ra rằng tôi đã làm tất cả những công việc này chỉ với một tay.
Trải nghiệm này nhắc nhở tôi về tầm quan trọng của việc phối hợp chỉnh thể. Chúng ta thường nói các đệ tử Đại Pháp là một chỉnh thể. Khi một bộ phận của cơ thể bị thương, toàn bộ cơ thể sẽ bị ảnh hưởng. Tương tự, khi một phần của hạng mục gặp khó khăn, toàn bộ hạng mục đó cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Trải nghiệm này cũng giúp tôi nhận ra mỗi học viên trong chỉnh thể đều đang đóng một vai trò quan trọng. Bất cứ khi nào tôi thực sự cần giúp đỡ, luôn có đồng tu kịp thời xuất hiện. Qua trải nghiệm này, tôi cảm nhận được sâu sắc rằng Sư phụ đã an bài mọi thứ. Bản thân quá trình này chính là để ma luyện bản thân, giúp tôi bình tĩnh hơn, tăng cường tín tâm của bản thân đối với Sư phụ và Đại Pháp.
Hướng nội khi thiết bị gặp sự cố
Trong một buổi phỏng vấn, khi người được phỏng vấn đang kể về cuộc bức hại của Đảng Cộng sản Trung Quốc đối với Pháp Luân Công thì giữa chừng âm thanh đột nhiên gặp trục trặc. Hai câu quan trọng nhất gần như không thể nghe được, trong khi phần trước và sau đó đều được ghi lại bình thường.
Sau cuộc phỏng vấn, đồng tu phóng viên hỏi tôi: “Anh có thể đảm bảo chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra nữa không?”
Tôi trả lời: “Tôi có thể cố gắng hết sức để chuyện này không xảy ra, nhưng tôi không thể đảm bảo nó sẽ không bao giờ xảy ra. Ban đầu thiết bị hoạt động bình thường, chỉ bị lỗi ở đoạn giữa, rồi lại hoạt động bình thường”. Mặc dù đã trả lời như vậy, nhưng trong tâm tôi vẫn cảm thấy vô cùng áy náy. Nếu bản ghi có vấn đề, thì rốt cuộc đó vẫn là trách nhiệm của người quay phim. Sau đó, tôi không ngừng tự hỏi bản thân làm thế nào để không lặp lại sự việc tương tự.
Bắt đầu ngay từ ngày hôm sau, mỗi khi lắp đặt xong toàn bộ thiết bị, tôi đều cùng “đội ngũ” của mình (gồm phông nền, đèn chiếu sáng và máy quay) bắt đầu đọc Luận Ngữ. Làm như vậy vừa có thể thanh trừ can nhiễu, vừa giúp các thiết bị duy trì nguồn điện lâu hơn, cho tôi có thêm thời gian để kiểm tra, đảm bảo mọi thứ đều hoạt động ổn định.
Ban đầu, tôi đọc hai lần. Về sau, tôi tăng lên thành ba hoặc bốn lần. Bất cứ khi nào thời gian cho phép, tôi sẽ đọc thêm nhiều lần nữa. Kể từ đó, sự cố tương tự không bao giờ xảy ra nữa.
Một chút thể ngộ về kỹ thuật quay phim
Trước khi chuyến lưu diễn của Shen Yun bắt đầu, đồng tu điều phối đã tổ chức những buổi đào tạo và chia sẻ kinh nghiệm về quay phim, chụp ảnh. Một số đồng tu đã đề xuất các thiết bị mà họ cho rằng sẽ mang lại hiệu quả rất tốt.
Sau khi nghe các đề xuất của đồng tu, tôi đã mua một số thiết bị theo gợi ý. Tuy nhiên, sau khi đưa vào sử dụng thực tế, tôi nhận ra rằng trong môi trường đặc thù như các cuộc phỏng vấn Shen Yun, yếu tố quan trọng nhất không phải là thiết bị tiên tiến đến mức nào, mà là nó có thiết thực và phù hợp với nhu cầu thực tế của công việc hay không. Khi tiếp tục học hỏi và tích lũy kinh nghiệm, tôi đã hiểu rõ hơn về các kỹ thuật chiếu sáng. Dần dần, tôi đã đơn giản hóa hệ thống đèn sáng vốn khá phức tạp thành giải pháp chỉ dùng một đèn.
Điều này giúp thiết bị trở nên nhẹ hơn, việc lắp đặt cũng nhanh hơn rất nhiều. Quan trọng hơn, ánh sáng trở nên đều hơn, tạo ra màu sắc đồng nhất trên toàn bộ khung hình. Việc thiết lập được đơn giản hóa này đặc biệt thiết thực trong những nhà hát có không gian hạn chế.
Trải nghiệm này đã dạy tôi rằng nhiều khi không phải cứ thêm thiết bị là có thể giải quyết vấn đề, mà là cần tìm ra phương pháp phù hợp nhất với nhu cầu của mình thông qua việc không ngừng học hỏi và thực hành. Tôi nhớ rằng khi mới tham gia đưa tin về Shen Yun và gặp các học viên ở một thành phố mới, tôi thường tự giới thiệu: “Tôi làm việc cho NTD. Tôi đến để chụp ảnh.” Giờ đây, tôi đã có thể bình tĩnh và tự tin nói: “Tôi là nhiếp ảnh gia của NTD.”
Lời kết
Nhìn lại toàn bộ chuyến lưu diễn của Shen Yun, tôi nhận ra rằng dù là tâm oán trách, tâm ủy khuất, tâm muốn được thấu hiểu nổi lên trong quá trình phối hợp với các đồng tu; việc nhận thức sâu sắc hơn về tầm quan trọng của việc phối hợp chỉnh thể sau khi bị thương, hay thói quen hướng nội mỗi khi phát sinh vấn đề, đều giúp tôi thấy được những chỗ thiếu sót trong tu luyện của bản thân. Tôi cũng nhận ra bản thân rất dễ bị cảm xúc dẫn động.
(Bài chia sẻ trình bày tại Pháp hội Chia sẻ Trải nghiệm Tu luyện Pháp Luân Đại Pháp Florida năm 2026 tại Hoa Kỳ)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/7/28/512813.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/15/235529.html


