Thực tu phá trừ tâm an dật
Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Florida, Hoa Kỳ
[MINH HUỆ 28-07-2026]
Phát chính niệm
Đối với người thường, buồn ngủ dường như là chuyện hết sức bình thường. Buồn ngủ thì đi ngủ, đó dường như cũng là lẽ thường tình; ngủ đủ mới có thể có tinh thần để làm việc. Nhưng đối với người tu luyện, buồn ngủ giống như một tử quan, nó làm suy yếu ý chí của con người, thường khiến người ta rơi vào một vòng luẩn quẩn bị động.
Tôi biết rất rõ rằng mình cần phải dậy sớm để luyện công, nhưng dù đã đặt báo thức, tôi vẫn không thể dậy nổi, thậm chí chuông kêu còn không nghe thấy, có lúc còn tắt báo thức đi rồi ngủ tiếp, ngủ dậy cũng vẫn cảm thấy mơ màng. Tệ hơn nữa, tôi thường cảm thấy hối hận: “Sao mình lại lỡ báo thức nữa rồi?” Cứ như thế ngày này qua ngày khác, vòng lặp hối hận và thất vọng về bản thân cứ lặp đi lặp lại, nhưng mỗi khi cơn buồn ngủ ập đến thì vẫn cứ nghĩ: “Chợp mắt một lát trước đã; nếu không khi học Pháp sẽ buồn ngủ mất.”
Bị mắc kẹt trong ma nạn này quá lâu, tôi quyết tâm phải vượt qua nó. Nhưng điều đó cũng không hề dễ dàng! Thứ buồn ngủ này cũng sẽ không vì bạn có được một chút quyết tâm mà biến mất; nó vẫn tới như thường. Hơn nữa, nó không chỉ can nhiễu khi học Pháp buổi tối hay luyện công buổi sáng, mà còn can nhiễu tôi trong suốt cả ngày. Đôi khi, đã chợp mắt một lát rồi mà vẫn buồn ngủ như thường, thật chẳng hiểu vì sao, ngủ không đủ cũng buồn ngủ, mà ngủ nhiều rồi vẫn buồn ngủ. Rất nhiều đồng tu trong bài chia sẻ đã đề cập đến quá trình thanh trừ “ma ngủ”. Tôi thực sự không còn cách nào khác, nên đã quyết định làm theo các đồng tu.
Tôi bắt đầu phát chính niệm nhắm thẳng vào ma ngủ này. Ngoài việc tăng cường lực độ thanh trừ ma ngủ vào các thời điểm phát chính niệm toàn cầu, trước khi đả tọa hoặc bất cứ khi nào cơn buồn ngủ ập đến, tôi cũng phát chính niệm. Lúc đầu quả thực là có hiệu quả. Nhưng tôi cũng biết thứ này rất ngoan cố, hơn nữa đã lâu như vậy mà tôi chưa đột phá được, có lẽ nó đã hình thành được một hình người, nói vậy chắc cũng không ngoa.
Vậy nên tôi quyết tâm từng chút từng chút một thanh trừ nó thật sạch. Tôi cho rằng: chỉ cần tôi nhất quyết không thuận theo nó mà đi ngủ thì nó sẽ chết, mỗi ngày đều kiên trì thì mỗi ngày sẽ diệt nó được một chút. Dần dần chẳng phải nó sẽ bị tiêu trừ hết sao? Nghĩ vậy, tín tâm của tôi đã tăng lên gấp bội.
Tuy nhiên, ngay ngày hôm sau khi luyện động công, tôi không được tỉnh táo lắm. Trước khi đả tọa, tôi định phát chính niệm thì đột nhiên trong đầu lóe lên một niệm: “Lúc này nếu ngủ 10 phút thì có lẽ khi dậy sẽ tỉnh táo.” Nhưng lý trí mách bảo tôi rằng; thông thường bảo chỉ ngủ 10 phút nhưng thường là khi mở mắt ra đã thấy một tiếng đồng hồ đã trôi qua, rồi lại chìm trong tự trách. Tôi không muốn tiếp tục tự trách nữa, nên cắn răng bắt đầu phát chính niệm. Cơn buồn ngủ vẫn đeo bám, vì vậy tôi gắng sức nỗ lực. Không biết có phải tôi đã quá gắng sức hay là quá quyết liệt với ma ngủ mà đột nhiên tôi cảm thấy mệt lả đi, đầu não cũng không thanh tỉnh, chỉ thèm được nằm xuống nghỉ ngơi. Ngay khi tôi đang cắn răng kiên trì, Pháp của Sư phụ hiện lên trong tâm trí tôi:
“Đại giác bất úy khổ
Ý chí kim cương chú
Sinh tử vô chấp trước
Thản đãng Chính Pháp lộ”
(Chính niệm chính hành, Hồng Ngâm II)
Tôi ngay lập tức lĩnh ngộ được sự điểm hóa của Sư phụ, cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh!
Tôi đã cố gắng chịu đựng để không nằm xuống, nhưng cảm giác phải mở to mắt trong khi chống lại ma ngủ đó thực sự rất thống khổ. Tôi nhẩm Pháp của Sư phụ, cắn răng nhẩm đi lặp lại từng câu. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy một cảm giác không thể diễn tả được, và không hiểu sao nước mắt bắt đầu lăn dài trên mặt. Tôi từng nghe đau đến phát khóc, chứ chưa từng nghe nói buồn ngủ đến phát khóc. Và cơn buồn ngủ đã lập tức biến mất! Tôi tiếp tục đả tọa, nhưng cũng không dám nhắm mắt, sợ rằng nếu nhắm mắt lại buồn ngủ mất vì khó khăn lắm mới không bị buồn ngủ nữa. Toàn bộ quá trình chỉ xảy ra trong 10 phút, nhưng xen lẫn cả thống khổ, giằng xé và kinh ngạc—thật quá kỳ diệu.
Loại bỏ chứng nghiện điện thoại di động
Thế nhưng, quá trình tu luyện luôn lặp đi lặp lại, lúc lên lúc xuống như vậy. Có lúc ma ngủ ập đến, tôi thực sự muốn ngủ một giấc cho đã. Trong tâm thường có hai giọng nói luân phiên giằng co. Một giọng nói: “Gần đây mình luyện công lại hay bị buồn ngủ, ngủ thêm một chút liệu có tốt hơn không?” Giọng kia lại bảo: “Không được, như thế chẳng phải mọi công sức trước đây đều uổng phí sao? Mình không thể ngủ; không thể thỏa hiệp với ma ngủ.” Cái vòng luẩn quẩn này đã lặp lại nhiều lần, nhưng tôi vẫn không thể duy trì sự tỉnh táo được lâu dài.
Tôi đã cố gắng hướng nội, xem xét lại trạng thái tâm tính gần đây, và thấy dường như mọi thứ đều ổn. Hay là tôi lại trở nên lười biếng? Tuy phải vật lộn khổ sở, nhưng quả thực tôi cũng không thuận theo cơn buồn ngủ mà đi ngủ, vậy rốt cuộc thì vấn đề là ở đâu? Tu luyện không có việc nhỏ; vấn đề thường ẩn giấu ở những nơi dễ bị bỏ qua, đó là những khoảng thời gian vụn vặt. Bởi vì tôi thường dùng thời gian đó để lướt xem các video trên điện thoại.
Kỳ thực, thời gian tôi dành cho điện thoại đã ít hơn rất nhiều so với trước đây. Ngoài những video dài cần xem vì công việc và học tập, tôi hiếm khi xem các video dài khác. Vấn đề nằm ở các video ngắn, bởi vì luôn cảm thấy chúng rất ngắn, xem một hai video thì không sao, thế nhưng tôi thường chỉ bừng tỉnh khi nhận ra mình đã xem liên tục vài video. Điều này khiến tôi cảnh giác, nhưng chỉ nhận thức ra thì vẫn chưa đủ, vì những video này thực sự đã âm thầm tiêu hao chính niệm và năng lượng của tôi.
Giải pháp duy nhất là phải tự kỷ luật, khi không cần thiết thì để điện thoại khuất khỏi tầm mắt, chỉ kiểm tra những thông tin quan trọng, đồng thời bảo trì chủ ý thức luôn thanh tỉnh để không bị cuốn vào thế giới hấp dẫn, muôn màu của những video ngắn. Dẫu sao, chúng ta vẫn cần tương tác với xã hội, và đôi khi cũng cần xem thông báo trong các nhóm liên quan đến tu luyện. Do đó, tôi cũng chưa xóa hoàn toàn mạng xã hội. Tôi hiểu rằng tu luyện là trực chỉ nhân tâm. Vì thế, tôi cần phải có ý thức loại bỏ tâm hiếu kỳ đối với thế giới muôn màu này, thực sự phải minh bạch vì sao cần phải tự ước thúc bản thân như vậy.
Cứ như vậy, thuận theo việc nghiêm khắc yêu cầu bản thân, tuy đôi lúc có buông lơi, nhưng tôi có thể nhanh chóng quy chính lại. Từ đó tôi cũng thấy rõ hơn rằng, hóa ra nguyên nhân quan trọng khiến tôi buồn ngủ thực sự là do thói quen lướt video. Khi đã xác định rõ căn nguyên gây buồn ngủ, mỗi khi gặp can nhiễu từ ma ngủ, ngoài việc phát chính niệm bài trừ can nhiễu; tôi còn tự xét lại bản thân xem gần đây có phải vì thường xuyên xem điện thoại mà trở nên buông lơi hay không. Cứ như vậy, một vòng tuần hoàn tích cực đã được hình thành, tôi không còn cảm giác bất lực và khó hiểu mỗi khi bị can nhiễu nữa.
Trong quá trình này, tôi ngạc nhiên phát hiện ra chiếc điện thoại di động xảo quyệt đến nhường nào. Nó thâm nhập vào mọi khía cạnh của cuộc sống. Bất cứ khi nào có chút thời gian rảnh rỗi, đặc biệt là sau khi luyện công hoặc học Pháp, tôi lại có cảm giác muốn nghỉ ngơi và theo bản năng lại cầm điện thoại lên xem nội dung trên nền tảng “Shen Yun Creations”. Sự xảo quyệt của nó nằm ngay ở chỗ đó; nó khiến tôi cảm thấy mình đang xem những thứ chính nhất nên không có gì do dự, ôm điện thoại rồi là không muốn buông xuống được, xem hết video này đến video khác.
Kỳ thực, nếu không tự kiềm chế, điều đó không khác gì việc lướt các video của người thường, nó cũng gây nghiện như vậy, cũng nuôi dưỡng tâm an dật. Tệ hơn nữa, nó làm tê liệt chủ ý thức của tôi, tạo ra ảo giác rằng tôi đang làm một việc chính. Nhận ra sơ hở này, tôi bắt đầu sắp xếp hợp lý thời gian nghỉ ngơi, đồng thời cố hết sức bảo trì chủ ý thức luôn thanh tỉnh, biết bản thân đang làm gì, nỗ lực để từng ý từng niệm, từng phút từng giây không quên dùng tiêu chuẩn của Pháp để đối chiếu bản thân.
Tu tâm tính
Ngoài việc loại bỏ chứng nghiện điện thoại di động và phát chính niệm thanh trừ can nhiễu của ma ngủ, tôi cũng nhận thức được rõ rằng tu luyện tâm tính chính là then chốt để loại bỏ ma ngủ. Ngay khi tôi vừa nghĩ rằng loại bỏ được chứng nghiện điện thoại sẽ chấm dứt sự can nhiễu của ma ngủ, thì những khảo nghiệm về tâm tính lại liên tiếp kéo đến.
Ban đầu, tôi không hề lơ là, lập tức hướng nội. Tuy nhiên, tôi không thể hoàn toàn hướng nội vô điều kiện. Sâu thẳm trong tâm, tôi luôn cho rằng nguyên nhân dẫn đến mâu thuẫn là do đôi bên có sự hiểu lầm, đã quen hướng ngoại nhìn. Tuy không chăm chăm nhìn vào chỗ thiếu sót của đồng tu, nhưng tôi vẫn cho rằng mình không sai, và coi mâu thuẫn là điều không thể tránh khỏi. Vì thế, tôi vô thức phân tích vấn đề từ bề mặt, ôm giữ quan niệm người thường, không tu khẩu, phân tích tâm lý của người khác, xem đâu là lỗi của bản thân, đâu là vấn đề của đồng tu.
Kết quả lập tức thấy rõ: ban ngày không hướng nội tìm, tu tâm chưa đến nơi đến chốn, nên tối đến buồn ngủ không chịu nổi, cảm giác như thể thân thể trống rỗng, tựa hồ như linh hồn đã ngủ mất rồi, chỉ còn lại cái thân xác thịt miễn cưỡng gắng gượng chống đỡ. Khó khăn lắm mới chịu đựng được đến giờ đi ngủ, vừa nằm xuống thì giống như bị dính chặt vào giường; như thể thân thể sắp hòa làm một với chiếc giường, có cảm giác chìm xuống, vô cùng mệt mỏi.
Ngày hôm sau không có chuyển biến gì; lúc luyện công buồn ngủ không chịu nổi. Tôi liên tục phát chính niệm để thanh trừ ma ngủ, nhưng cũng không mấy hiệu quả, chỉ miễn cưỡng chịu đựng hoàn thành các động tác bão luân.
Sư phụ giảng:
“Ngoại trừ chủng đặc tính Chân-Thiện-Nhẫn này ra, thì các vật chất dẫn xuất kia khi phát sinh mệt mỏi, vậy là đều sẽ gặp phải vấn đề rất nguy hiểm —vật thể phong hoá, hủ hoại— cũng chính là vật thể giải thể. Vật thể giải thể từ nghĩa rộng mà giảng, đó chính là vũ trụ tầng thấp [đã] bại hoại, Pháp không còn linh nữa. Con người ta nếu Pháp trong tâm không linh nữa, thì con người sẽ trở thành xấu, không còn đạo đức ước [chế câu] thúc nữa.” (Giảng Pháp tại Đại Dữ Sơn, Chuyển Pháp Luân – quyển II)
Thể ngộ của tôi là: Chúng ta là những sinh mệnh nhất định phải đạt đến tiêu chuẩn của tân vũ trụ. Nếu không hành xử chiểu theo yêu cầu của Pháp, không đồng hóa với đặc tính của vũ trụ, không trở thành những sinh mệnh vị tha, thì chúng ta vẫn bị chế ước bởi lý của cựu vũ trụ, vẫn phải đối mặt với thành-trụ-hoại-diệt, sinh-lão-bệnh-tử.
Lần này, tôi đã rút ra được bài học cho mình; tôi tĩnh tâm lại hướng nội, buông bỏ mọi cảm giác bất lực và nghi hoặc, hoàn toàn xả bỏ chấp trước. Tôi nhớ lại lời dạy của Sư phụ:
“Đối đích thị tha
Thác đích thị ngã
Tranh thậm ma”
(Thùy thị thùy phi, Hồng Ngâm III)
Đồng thời, tôi cũng nhận thức sâu sắc được rằng: “Tâm tính cao bao nhiêu công cao bấy nhiêu,” (Bài giảng thứ nhất – Chuyển Pháp Luân). Nếu không thực tu, thì dù dành thời gian bao lâu để phát chính niệm cũng không có tác dụng gì lớn; bởi vì nếu không tự coi bản thân là người tu luyện, thì chỉ là người thường phát ra ý niệm—đó không phải là chính niệm—và do đó không có thần thông. Nếu không thực tu, thì ngay cả là vứt bỏ điện thoại di động, mà không hướng nội tu, cứ hướng ngoại tìm, thì vĩnh viễn không giải quyết được nguyên nhân căn bản nhất dẫn đến can nhiễu.
Tâm tính không đề cao thì tức là chưa tu, nên cũng không có công; không có công lực gia trì thì không thể phát huy tác dụng của chính niệm. Như vậy, dùng bất cứ phương pháp nào tưởng như đúng cũng không thể phát huy tác dụng về bản chất. Tu luyện quả thật là mắt xích này nối tiếp mắt xích khác!
Thông qua việc chống lại can nhiễu của ma ngủ, tôi đã đột phá được một phần tâm an dật, tăng thêm tín tâm vào việc phát chính niệm. Tôi càng hiểu sâu sắc hơn rằng học Pháp tu tâm là căn bản. Nếu không thực tu chiểu theo tiêu chuẩn của Pháp, thì không thể đột phá lớp vỏ quan niệm người thường ngoan cố, uy lực to lớn cùng nội hàm thâm sâu của Pháp vĩnh viễn sẽ không triển hiện. Tu luyện chính là như chèo thuyền ngược dòng: không tiến ắt lùi.
Tôi hy vọng tất cả chúng ta đều có thể nắm chắc khoảng thời gian vô giá cuối cùng này để tinh tấn không ngừng, đoạn tuyệt khỏi con người, bước tiến về phía Thần.
Con xin cảm tạ Sư phụ, cảm ơn mọi người.
Hợp thập!
(Bài chia sẻ trình bày tại Pháp hội Chia sẻ Trải nghiệm Tu luyện Pháp Luân Đại Pháp bang Florida, Hoa Kỳ năm 2026)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/7/28/512814.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/17/235548.html


