Nữ học viên Pháp Luân Đại Pháp 90 tuổi hồi tưởng lại ân điển của Sư phụ
Bài viết của Chun Yu, học viên Pháp Luân Đại Pháp tại thành phố Trường Xuân, tỉnh Cát Lâm, Trung Quốc
[MINH HUỆ 13-08-2026] Năm nay tôi 90 tuổi và sức khỏe tôi rất tốt, phần lớn là nhờ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp (còn gọi là Pháp Luân Công).
Trước khi đắc Pháp, tôi đã trải qua rất nhiều bất hạnh. Hồi nhỏ tôi thường xuyên đau ốm và có thời điểm từng mắc tới 18 căn bệnh, bao gồm chứng đau nửa đầu, suy nhược thần kinh, viêm ruột thừa mãn tính, viêm xoang và viêm lộ tuyến cổ tử cung, cùng một số bệnh khác. Để tìm phương thức chữa trị, tôi đã thử luyện sáu môn khí công khác nhau, và cũng tìm hiểu Phật giáo.
Khi tu Phật giáo, tôi không có sư phụ giống như hầu hết các tín đồ Phật giáo khác. Bạn tôi tên là Bình, đã giới thiệu Phật giáo cho tôi, thúc giục tôi nên tìm một vị sư phụ và gợi ý cho tôi vị trụ trì của một ngôi chùa, ông ấy luôn đối xử rất tốt với tôi mỗi khi chúng tôi đến thăm.
Nhưng tôi nói với Bình rằng tôi chưa gặp được ai xứng đáng làm sư phụ của mình, mặc dù tôi không biết suy nghĩ này bắt nguồn từ đâu. Ngay từ khi còn nhỏ tôi đã biết sư phụ tương lai của mình không phải là người thường. Trải qua một thời gian cho đến khi tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi mới hiểu nguyên nhân.
Lần đầu gặp Sư phụ
Một ngày mùa thu tháng 9 năm 1992, khi đang luyện môn khí công tại điểm luyện công quen thuộc gần Minh Phóng Cung tại Đại học Cát Lâm ở Trường Xuân, tôi nghe nói có một khí công sư của môn phái khác đang trị bệnh cho mọi người ở đó, vì vậy hai người bạn và tôi đã đến để tìm hiểu thêm. Khi chúng tôi đến nơi, có rất nhiều người đang xếp hàng để được một thanh niên trẻ trị bệnh, và được thông báo mỗi người chỉ có thể chữa một bệnh, và muốn khỏi bệnh hoàn toàn thì nên tu luyện Pháp Luân Công. Người thanh niên đó chính là Sư phụ của Đại Pháp, Ngài Lý Hồng Chí.
Tôi nghe nói Sư phụ có mặt ở đó để thành lập điểm luyện công tại Đại học Cát Lâm. Ba chúng tôi đã vào xếp hàng. Khi đến lượt, chúng tôi xin Sư phụ trị bệnh và Ngài đã đồng ý. Vai tôi bị đau cứng và tôi đã không thể giơ tay lên trong vài tháng. Tôi đã thử nhiều phương pháp chữa trị khác nhau nhưng không mang lại kết quả và điều đó đang ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày của tôi. Trong vài giây Sư phụ đã chữa khỏi hoàn toàn cho tôi, và kể từ đó tôi không bị đau trở lại nữa.
Tận mắt chứng kiến khả năng trị bệnh thần kỳ của Sư phụ, tôi lập tức tin tưởng vào Pháp Luân Đại Pháp và bắt đầu tu luyện. Vài ngày sau, mũi tôi bắt đầu chảy nước, đây là dấu hiệu cơ thể đang được tịnh hóa. Không lâu sau, tất cả các căn bệnh của tôi dần dần biến mất mà tôi không hề hay biết. Kể từ đó, tôi không phải uống một viên thuốc nào.
Bước trên con đường tu luyện
Năm 1993, tôi đã tham dự khóa giảng Pháp thứ năm của Sư phụ ở Trường Xuân, trở thành một trong những học viên đắc Pháp sớm nhất. Ban đầu tôi nghĩ Pháp Luân Công cũng chỉ là môn khí công thông thường khác, nhưng trong quá trình tham gia lớp học, tôi cảm nhận được rằng pháp môn thật phi thường. Sư phụ rất từ bi và dễ gần—không giống như những khí công sư mà tôi từng gặp.
Một học viên trong lớp đã khai mở thiên mục và kể lại những cảnh tượng anh ấy nhìn thấy: Khi Sư phụ đang giảng, có rất nhiều Phật xuất hiện trên bục, ngoài ra còn có không biết bao nhiêu Phật, Đạo, Thần cũng đang nghe giảng ở hội trường. Tôi hoàn toàn tin vào cảnh tượng anh ấy miêu tả, và nhận ra rằng Sư phụ đang truyền Pháp ở tầng rất cao.
Khi Sư phụ giảng nguyên lý “Bất nhị pháp môn”, Ngài cho biết một người không thể tu luyện cả Phật giáo lẫn Pháp Luân Đại Pháp và phải chọn một Pháp môn để tu luyện. Tôi nghe chưa hiểu nên đã viết giấy hỏi trong phần hỏi đáp, nhưng Sư phụ không trả lời câu hỏi đó. Do vậy, tôi đã đến gặp nhân viên của khóa học, hỏi xem tôi có thể nói chuyện riêng với Sư phụ không và anh ấy đã đồng ý.
Sau buổi học hôm đó, tôi đi cùng Sư phụ trên đường về nhà, và chúng tôi đã trò chuyện với nhau. Sư phụ nói với tôi rằng tình trạng trong các chùa Phật giáo vô cùng tồi tệ. Các vị Phật chân chính đều đã rời đi và tượng Phật đã bị phụ thể chiếm giữ, các trụ trì đang ngủ gật trong khi tụng kinh, còn những nhà sư trông coi hòm công đức thì ăn cắp tiền dâng hương. Sư phụ bảo tôi hãy tự xem liệu các tăng ni đó có thực sự đang tu luyện không, và đề cập đến những chuyện tồi tệ khác đang diễn ra tại chùa.
Những lời Sư phụ giảng gợi nhớ lại một trải nghiệm trước đây của tôi. Lần đó tôi và Bình đến một ngôi chùa lớn có bức tượng Bồ Tát Quan Âm lớn. Bình không thích tên của mình nên muốn xin Bồ Tát Quan Âm xem liệu đổi tên có tốt không. Chúng tôi đứng nhắm mắt trước tượng Quan Âm, chắp tay và tụng một câu chú. Một lúc sau, thiên mục của tôi nhìn thấy Quan Âm đang bước ra từ bức tượng trong y phục màu đồng, thay vì y phục trắng như trong truyền thuyết, điều này làm tôi vô cùng bối rối. Ngày hôm sau, có người nói với tôi rằng bên dưới bức tượng Quan Âm ấy có nhốt một con hồ ly tinh. Mọi chuyện đúng như lời Sư phụ đã giảng—hầu hết các bức tượng Phật giáo đều bị phụ thể chiếm giữ.
Từ đó, tôi quyết định chỉ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Về sau, Bình và một người bạn tín đồ Phật giáo khác đã mời tôi tu luyện theo pháp môn của họ vài lần, nhưng tôi kiên quyết từ chối. Có lần tôi ngủ mơ thấy mình được đi đến Thế Giới Pháp Luân. Khi tôi kể cho họ nghe về giấc mơ này, họ hiểu rằng tôi là đệ tử Pháp Luân Đại Pháp, từ đó họ không còn rủ tôi nữa.
Tôi ngộ ra cựu thế lực đang tuyệt vọng cố gắng ngăn cản con người tu luyện Đại Pháp và đang can nhiễu đến Chính Pháp. Việc đưa ra quyết định của mỗi cá nhân trong thời khắc then chốt đó là rất quan trọng. Tôi đã hạ quyết tâm sẽ đi theo Sư phụ cho đến khi viên mãn.
Mối tiền duyên của tôi với Sư phụ và Đại Pháp
Tôi cảm nhận được mối lương duyên sâu đậm với Sư phụ, và cảm thấy đặc biệt gần gũi với Ngài, mặc dù không biết vì sao. Kể từ đó tôi đã gặp Sư phụ hơn 10 lần. Sư phụ thậm chí đã đến thăm nhà tôi, và dường như cũng biết rất nhiều điều về tôi.
Một buổi sáng khi chúng tôi đang luyện công, Sư phụ đã đến điểm luyện công của chúng tôi. Ngài đến chỗ tôi, thực hiện một vài động tác vung tay trên đỉnh đầu tôi, rồi vẩy tay một cái. Tôi biết rõ mình có phụ thể bám trên thân vì tôi có thể nói được ngôn ngữ vũ trụ và chữa bệnh cho mọi người. Ngày hôm đó Sư phụ đã tịnh hoá thân thể tôi và loại bỏ phụ thể đó đi.
Tôi cũng kể với Sư phụ về thiên mục của mình, vì tôi hay nói với mọi người về tất cả những gì tôi nhìn thấy. Tôi lo sợ điều này sẽ can nhiễu đến việc truyền Pháp của Sư phụ, do đó tôi cầu xin Sư phụ đừng khai mở thiên mục của tôi ở tầng Huệ nhãn thông [như được giảng trong cuốn Chuyển Pháp Luân].
Chủ nguyên thần của tôi đôi khi xuất ra khỏi cơ thể. Một lần, sau khi rời khỏi thân thể, tôi lơ lửng bay lên cao đến ngọn cây, lượn một vòng rộng rồi chui lại vào cơ thể.
Có lần đồng nghiệp đã chụp cho tôi bức ảnh tại nhà. Bức ảnh cho thấy một Pháp Luân màu trắng ở trên đỉnh đầu tôi và một Pháp Luân màu đỏ ở trước bụng tôi.
Vài ngày trước khi viết bài chia sẻ này, khi đang giơ tay luyện bài công pháp thứ hai, Pháp Luân Trang Pháp, thân thể tôi mỏi rã rời. Tôi lẩm bẩm một mình: “Mình đang hơi mệt; hôm nay mình sẽ chỉ luyện nửa giờ vậy.”
Đúng lúc đó, tôi nghe thấy một giọng nói vang lên ba lần: “Mệt một chút còn tốt hơn là không mệt chút nào cả.” Đó là giọng thanh cao của Sư phụ, tôi có thể nghe rất rõ từ không gian khác. Tâm của tôi chấn động mạnh mẽ. Trải qua sự việc này, tôi đã hạ quyết tâm từ nay sẽ luôn luyện bài công pháp thứ hai trong một giờ đồng hồ cho dù có mệt mỏi thế nào đi nữa.
Một lần khác, có hai đồng tu đến nhà thăm tôi, họ không biết tuổi của tôi. Khi tôi nói cho họ biết tôi 90 tuổi, họ vô cùng kinh ngạc và thầm thì với nhau rằng tôi trông rất trẻ.
Những câu chuyện thần kỳ
Trong những năm đầu khi Sư phụ truyền Pháp, có một người đàn ông đến từ Bắc Kinh đã bị ngã nặng và bị đa chấn thương gãy xương. Sau khi nghe tin Sư phụ trị bệnh đạt hiệu quả rất thần kỳ, người đàn ông này đã đến điểm luyện công Minh Phóng Cung nhờ Sư phụ chữa trị. Mặc dù Sư phụ không có mặt ở đó, nhưng trong buổi luyện công tập thể đêm đó, nhiều người xung quanh đã nghe thấy âm thanh rắc rắc phát ra từ cơ thể ông ấy—đó là âm thanh xương của ông ấy đang được điều chỉnh lại. Sáng hôm sau, các vết gãy xương của ông ấy hoàn toàn bình phục.
Có lần cháu gái tôi bị xuất huyết tử cung rất nghiêm trọng. Tôi nói với cháu và mẹ cháu hãy thành tâm niệm câu chân ngôn: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo.” Trong vòng một giờ, máu đã ngừng chảy, và cơn đau của cháu đã biến mất.
Một lần khác, lúc tôi đang đứng bên cạnh một cái ao nhỏ gần Minh Phóng Cung, bên cạnh có vài người đang ở đó. Họ nhận thấy những con cá trong ao đều lặn sâu ở yên dưới đáy, thế nên tôi liền nhắc đàn cá: “Nhớ kỹ điều này, Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo nhé.” Lập tức bầy cá tung tăng bơi lên bơi xuống và vui mừng nhảy hẳn lên khỏi mặt nước. Những người chứng kiến đều vô cùng sửng sốt kinh ngạc, tôi liền nắm bắt cơ hội để giảng chân tướng về Đại Pháp và khuyên họ thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và các tổ chức liên đới của nó.
Pháp Luân Đại Pháp được phổ truyền rộng rãi nhờ hiệu quả chữa bệnh thần kỳ và nâng cao đạo đức cho con người. Chỉ vài năm sau khi Sư phụ truyền công, pháp môn tu luyện đã thể hiện được tác động tích cực đối với xã hội Trung Quốc. Tuy nhiên, ĐCSTQ lại bất ngờ cấm pháp môn vào năm 1999 khiến tôi thấy khó hiểu và không thể lý giải nổi. Con người muốn trở thành người tốt và rèn luyện nâng cao sức khỏe thì có gì sai.
Trên đây là một số trải nghiệm và thể ngộ cá nhân của tôi trong quá trình tu luyện Đại Pháp. Nếu có điều gì không phù hợp với Pháp, xin các đồng tu từ bi chỉ chính
Con xin cảm tạ Sư phụ. Cảm ơn các đồng tu.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/8/13/513133.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/21/235604.html


