Philadelphia, Hoa Kỳ: Cuộc mít-tinh ở Phố Tàu phơi bày nạn cưỡng bức thu hoạch nội tạng của ĐCSTQ
Bài viết của phóng viên Minh Huệ tại Philadelphia, Pennsylvania, Hoa Kỳ
[MINH HUỆ 19-08-2026] Ngày 15 tháng 8 năm 2026, các học viên ở Philadelphia đã tổ chức một cuộc mít-tinh tại Phố Tàu nhằm phơi bày cuộc bức hại tàn bạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), trong đó có nạn cưỡng bức thu hoạch nội tạng. Nhiều người qua đường đã ký bản kiến nghị ủng hộ Dự luật Thượng viện S.4009, Đạo luật Bảo vệ Pháp Luân Công và Nạn nhân bị Cưỡng bức thu hoạch nội tạng.
Sau khi hiểu rõ việc ĐCSTQ ngụy tạo dối trá trong vô số chiến dịch chính trị và cả cuộc bức hại Pháp Luân Công, hơn 20 người Trung Quốc đã thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó.








Thúc đẩy việc thông qua Dự luật S.4009
Sự kiện do Hiệp hội Pháp Luân Đại Pháp vùng Đại Philadelphia tổ chức. Dự luật Thượng viện S.4009, Đạo luật Bảo vệ Pháp Luân Công và Nạn nhân bị Cưỡng bức thu hoạch nội tạng, là một dự luật lưỡng đảng do Thượng nghị sỹ Đảng Cộng hòa tiểu bang Texas, Ted Cruz, và Thượng nghị sỹ Đảng Dân chủ tiểu bang Oregon, Jeff Merkley, cùng đề xuất, và đã được Ủy ban Đối ngoại Thượng viện thông qua vào ngày 27 tháng 7 năm 2026.
Dự luật nhằm trừng phạt những cá nhân nước ngoài tham gia hoặc hỗ trợ hoạt động buôn bán nội tạng bất hợp pháp, yêu cầu Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đệ trình báo cáo toàn diện và ngăn các cơ sở y tế của Hoa Kỳ tiếp tay cho các hành vi vi phạm nhân quyền trong cấy ghép nội tạng. Tháng 5 năm 2025, Đạo luật Bảo vệ Pháp Luân Công (HR 1540) đã được Hạ viện nhất trí thông qua.
Kể lại trải nghiệm suýt bị mổ lấy nội tạng
Bà Điền Trung Phượng, một học viên Pháp Luân Công đến từ tỉnh An Huy, Trung Quốc, đã kể lại trải nghiệm bản thân đã thoát khỏi thu hoạch nội tạng trong gang tấc sau khi bà bị bắt giữ vào tháng 3 năm 2006.
Bà Điền nhớ lại: “Tôi bị còng tay vào một chiếc giường bệnh. Sáng nào bác sỹ cũng đến kiểm tra và nói rằng sức khỏe tôi rất tốt. Dù các y bác sỹ từ chối nói chuyện với tôi, nhưng họ vẫn liên tục tiêm thuốc cho tôi, khiến tôi vô cùng đau đớn. Khi vô tình nghe được một bảo vệ nói chuyện điện thoại với người nhà của anh ta và biết được đây là phòng phẫu thuật tim, tôi liền linh cảm rằng mình sắp trở thành nạn nhân bị cưỡng bức thu hoạch nội tạng.”
Trong lúc bà đang choáng váng do tác dụng phụ của thuốc, một người đàn ông lạ mặt tiến đến và quan sát bà. Bà Điền kể tiếp: “Khi tôi nói với anh ta rằng tôi bị bắt vì tu luyện Pháp Luân Công, người bảo vệ liền gọi anh ta ra ngoài ban công để nói chuyện. Người bảo vệ nói khẽ: ‘Sức khỏe của bà ấy rất tốt, nhưng bà ta có tiền sử chấn thương ở đầu.’ Lúc rời đi, người đàn ông lại đến nhìn tôi một lần nữa mà không nói lời nào. Ánh mắt anh ta nhìn tôi thật sự rất lạ, cứ như thể anh ta muốn mua tôi vậy.”
Sau khi cố sức giãy giụa và lớn tiếng kêu cứu, một vị bác sỹ tốt bụng đã âm thầm trợ giúp bà. Một y tá khác đã đổi loại thuốc tiêm cho bà Điền, nhờ vậy trong buổi thăm khám buồng bệnh ngày hôm sau, vị bác sỹ đã kết luận rằng các cơ quan tạng của bà bị tổn thương. Sau đó, bà Điền bị đưa trở lại trại lao động cưỡng bức và gia đình bà được thông báo đến đón bà về. Cuối cùng, đến năm 2012, bà đã trốn thoát khỏi Trung Quốc và sang Hoa Kỳ tị nạn.
Bà Điền kể thêm: “Lúc tôi về đến nhà, xương cốt tôi cảm giác lạnh buốt như bị đóng băng, trong khi da thịt lại nóng ran như bốc hỏa. Hai chân tôi thì cứng đờ, kèm theo những cơn đau dữ dội.”
Cộng đồng Y tế: Phơi bày tội ác và không trở thành đồng phạm

Tiến sỹ Jessica Russo thuộc Hiệp hội các Bác sỹ Chống Cưỡng bức Thu hoạch Nội tạng (DAFOH) đã phát biểu tại cuộc mít-tinh: “Hình thức bức hại kinh hoàng nhất đối với các học viên Pháp Luân Công, tàn độc hơn bất kỳ tội ác nào mà chúng ta từng chứng kiến, đó là cưỡng bức thu hoạch nội tạng.” “Cưỡng bức thu hoạch nội tạng chính là hành vi sát hại những người vô tội nhằm lấy nội tạng của họ. Ở Trung Quốc, tù nhân lương tâm trở thành nguồn cung nạn nhân vô tận, và nhóm đông nhất trong số đó là các học viên Pháp Luân Công, ngoài ra còn có người Duy Ngô Nhĩ, người Tây Tạng, Cơ đốc nhân tại gia v.v..”
“Tại Trung Quốc, cưỡng bức thu hoạch nội tạng được thúc đẩy bởi sự hám lợi; mặc dù được coi là một ngành công nghiệp trị giá 9 tỷ đô la, nhưng về bản chất, đây chính là tội ác diệt chủng,” bà tiếp tục. “Các trung tâm cấy ghép tại Hoa Kỳ – và có rất nhiều cơ sở tại bang Pennsylvania này – đang đào tạo cho các bác sỹ phẫu thuật Trung Quốc, những người rất có thể sẽ trở về Trung Quốc để tiến hành các vụ sát hại nói trên. Các hãng dược phẩm—tổng cộng 28 hãng, hầu hết có trụ sở tại Mỹ—đang thực hiện các thử nghiệm lâm sàng cấy ghép tại Trung Quốc, còn các hãng thiết bị y tế thì đang cung cấp trang thiết bị phục vụ các ca cấy ghép của nước này.”
Đó là những lý do tại sao bà Russo hối thúc mọi người hãy liên hệ với các nhà lập pháp của mình và cùng ký tên vào bản kiến nghị, yêu cầu họ ủng hộ Dự luật Thượng viện S. 4009. Bà giải thích: “Người sống sót sau thảm họa Holocaust, ông Elie Wiesel, từng nói: ‘Sự im lặng chỉ dung túng cho kẻ hành ác, chứ không bao giờ giúp ích cho các nạn nhân.’”
“Tôi kêu gọi các chính trị gia, bất kể thuộc đảng phái nào, hãy tán đồng dự luật này”

Ông Aaron Bashir là Chủ tịch của tổ chức phi lợi nhuận American Real Voice (Tiếng nói Hoa Kỳ Đích thực). Ông đặc biệt nhấn mạnh rằng việc đứng lên bảo vệ cho những nhóm bị bức hại, dù họ thuộc tín ngưỡng hay hệ tư tưởng chính trị nào, đều là một trách nhiệm đạo đức cao cả.
Ông Bashir nói: “Thử tưởng tượng xem chỉ vì đức tin hay tín ngưỡng mà bạn bị lôi đến bệnh viện rồi bị mổ cướp nội tạng. Bạn bị mất gan, mất tim, mất cả thận mà không ai mảy may biết về điều đó. Khi người nhà bạn biết được, mọi chuyện đã quá muộn rồi… Tôi khẩn thiết lưu ý toàn thể đồng nghiệp của mình, tới tất cả các nhà chính trị, dù là đảng phái nào, xin hãy bỏ phiếu thuận cho dự luật này để hỗ trợ và bảo vệ cộng đồng Pháp Luân Công.”

Trong một bài phỏng vấn trước sự kiện, Hạ nghị sỹ bang Delaware, ông Michael Smith, tuyên bố rằng Hoa Kỳ có nghĩa vụ bảo vệ những nạn nhân của các chế độ độc tài.
Ông Smith cho biết: “Những hành động tàn bạo của ĐCSTQ đối với người dân là vô cùng kinh khủng, là người Mỹ, chúng ta phải nói rõ quan điểm của mình… Tôi cho rằng Hoa Kỳ luôn là một quốc gia bao dung và đón nhận, và đôi lúc chúng ta phải gửi đi một tín hiệu rõ ràng đến những người sống trong đất nước của chúng ta và những người đến từ các khu vực bị áp bức rằng: Chúng tôi luôn ủng hộ các bạn.”

Trong một bài phỏng vấn trước cuộc mít-tinh, Tiến sỹ Mike Katz, ứng cử viên của đảng Cộng hòa cho chức Thượng nghị sỹ Hoa Kỳ bang Delaware và là cựu Thượng nghị sỹ bang, đã bày tỏ sự ủng hộ đối với các học viên Pháp Luân Công
Tiến sỹ Katz cho biết: “Với tư cách là một bác sỹ, tôi xin khẳng định tôi đã dành trọn sự nghiệp của mình để quan tâm đến sức khỏe cùng sự an nguy của nhân loại, không chỉ bó hẹp trong phạm vi Hoa Kỳ, mà trên khắp thế giới. Tôi cũng đã kêu gọi các Thượng nghị sỹ và Hạ nghị sỹ hãy ký tên và ủng hộ các dự luật để chính phủ chấm dứt nạn cưỡng bức thu hoạch nội tạng ở Trung Quốc.”
Tìm hiểu sự thật và có những hành động hỗ trợ
Trong thời gian diễn ra cuộc mít-tinh, rất nhiều người đi đường đã dừng lại để tìm hiểu về cuộc bức hại và ký đơn thỉnh nguyện kêu gọi các Thượng nghị sỹ thông qua dự luật.

Liên quan tới nạn thu hoạch nội tạng, cô Jesse Deussing, chủ một cửa hàng kinh doanh từ hạt Huntingdon thuộc Pennsylvania, thốt lên: “Chúa ơi! Tôi không thể tin nổi họ lại làm những việc như vậy. Đó là phi pháp, và họ không nên được phép làm điều đó. Điều đó thật sai trái – họ giết người [khi người ta] còn sống. Tôi biết điều đó kinh khủng đến nhường nào, và họ không thể được phép làm điều đó. Chúng ta cần phải gọi cho ai đó, chúng ta sẽ gọi cho thống đốc để nói với ông ấy rằng ông ấy cần phải ngăn chặn và giúp đỡ điều này.”
Cô Amy, một chuyên viên an ninh từ Alexandria thuộc Virginia, bày tỏ: “Hôm nay, chúng ta mới được biết đến tội ác cưỡng bức thu hoạch nội tạng của ĐCSTQ ở Trung Quốc. Trước đây tôi có biết đôi chút về điều này, nhưng tôi không ngờ nó lại nghiêm trọng đến thế. Điều này vô cùng nghiêm trọng, và chúng ta cần nhiều cuộc kháng nghị như thế này hơn để lan truyền thông tin và sự thật này.”

Cô Mula, một nghệ sỹ và nhà văn đến từ Maryland, cũng đã ký vào bản kiến nghị. Cô bày tỏ: “Cần phải có hành động chính thức. Chúng ta có người đại diện, và chúng ta cần lên tiếng để những đại diện đó nghe thấy. Việc kiến nghị là một cách để thực hiện điều này.”
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/8/19/513453.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/21/235608.html


