Không muốn người khác nói và chỉ trích mình
Bài viết của Đệ tử Đại Pháp Trung Quốc
[MINH HUỆ 27-06-2026] Trước khi tu luyện, tôi là một người ích kỷ, không chịu được gian khổ, luôn co rúm lại khi đối mặt với khó khăn, không nghiêm khắc với bản thân, và không muốn người khác chỉ trích mình. Điều này trở thành trở ngại lớn nhất trên con đường tu luyện của tôi. Trong bài viết này, tôi sẽ chủ yếu chia sẻ với các bạn đồng tu những kinh nghiệm gần đây về cách tôi loại bỏ sự chấp trước vào việc không muốn người khác nói mình, thích được nghe lời khen ngợi, và cái tâm muốn thể diện. Có chỗ nào không phù hợp với Pháp, xin các đồng tu từ bi chỉ giúp.
Tôi chủ yếu làm tài liệu chân tướng, được đồng tu A phân phát. Chúng tôi phối hợp rất hài hòa. Tuy nhiên, có một thời gian, tôi rơi vào trạng thái không tốt. Khi học Pháp, luyện công và phát chính niệm, tôi đều ở trong trạng thái buồn ngủ, mê mờ. Vì trạng thái không tốt và không thể đột phá, tôi liên tục mắc lỗi trong việc làm tài liệu chân tướng, dẫn đến mâu thuẫn với đồng tu A. Cô ấy nói tôi, và tôi phản bác lại, không cho cô ấy nói. Đồng tu A nhận thấy trạng thái của tôi không ổn, và yêu cầu tôi ngừng làm tài liệu chân tướng, cho tôi đủ thời gian để điều chỉnh. Tuy nhiên, một tuần đã trôi qua, và tôi vẫn chưa cải thiện được nhiều.
Đồng tu A mời tôi ở lại nhà cô ấy. Chúng tôi ở bên nhau 24 giờ mỗi ngày. Cô ấy nhận thấy tôi không thực tu, và nhiều hành động của tôi không phù hợp với Pháp. Cô ấy thẳng thắn chỉ ra những thiếu sót của tôi, giọng điệu nghiêm khắc và không thể phản bác. Đó là lần đầu tiên một đồng tu nói chuyện với tôi như vậy, và tôi gắng gượng kìm nén nước mắt. Tôi không thể chịu đựng được, và muốn lùi bước, nghĩ rằng lần này tôi về nhà làm tài liệu, và sẽ không đến nữa. Nhưng mỗi khi tôi có những suy nghĩ như vậy, đồng tu A dường như đều nhìn thấu được. Trước khi tôi rời đi, cô ấy sẽ nói: “Tối nay hãy quay lại nhé, bạn ở lại đây, sáng tôi có thể dậy luyện công”. Vì vậy, tôi lại quay lại nhà cô ấy. Nhưng nhìn thấy những thiếu sót của tôi, cô ấy vẫn thẳng thắn chỉ ra, thậm chí còn nói về tôi trước mặt đồng tu khác. Mặt tôi nóng bừng vì xấu hổ, và tôi cảm thấy rất khó chịu, nhưng tôi biết đồng tu A làm vậy là vì tốt cho tôi. Vì tôi không thể nghiêm khắc yêu cầu bản thân, sự nghiêm khắc của cô ấy dần dần giúp tôi buông bỏ những nhân tâm như không muốn người khác nói mình, thích nghe lời khen ngợi và thích thể diện. Điều đó giúp tôi nhanh chóng thoát khỏi trạng thái không tốt đó, và thực sự bước vào trạng thái tu luyện chân chính.
Trong thời gian này, một đồng tu kỹ thuật trong nhóm hạng mục bị bắt cóc, dẫn đến bị trống người cho một vị trí trong hạng mục mà cô ấy phụ trách. Cô ấy đã gặp tôi một lần trước đó, không phải để dạy tôi kỹ năng kỹ thuật, mà vì cô ấy nghĩ đến tôi, và đề nghị để tôi phụ trách hạng mục. Mặc dù tôi có biết đôi chút, nhưng vẫn còn nhiều kỹ thuật mà tôi không hiểu, vì vậy tôi đã từ chối. Đồng tu A nói: “Bạn không thể lúc nào cũng chỉ nghĩ đến bản thân mình; bạn phải nghĩ đến chỉnh thể. Hãy bước ra đi”. Cô ấy đưa tôi vào nhóm hạng mục, và tôi không thể từ chối nữa. Tôi phải vừa học vừa làm, nhưng đôi khi khi gặp khó khăn không thể giải quyết, tôi lại có ý nghĩ muốn rút lui. Đồng tu A dường như nhìn thấu suy nghĩ của tôi; bất cứ khi nào tôi có những suy nghĩ như vậy, cô ấy đều bảo: “Đừng lúc nào cũng chỉ nghĩ đến bản thân mình. Bạn phải buông bỏ cái tôi, gắn cái tâm với chúng sinh. Bạn nên nghĩ về cách cứu giúp chúng sinh.” Tôi lập tức sửa chữa sai lầm của mình. Vì vậy, tôi nghĩ rằng, mình đã hoàn toàn buông bỏ được cái tâm không muốn người khác nói mình.
Một ngày nọ, đồng tu B đến nhà tôi. Vừa bước vào, cô ấy đã nói hai mắt cô rất đau. Tôi hỏi có chuyện gì. Thì ra ở chỗ cô ấy, có đôi vợ chồng đồng tu luôn lấy các thẻ nhớ có nội dung phát thanh Minh Huệ, và hai người này đã chỉ trích cô ấy, với nét mặt nghiêm trọng, giọng điệu gay gắt. Cô ấy không chịu nổi, mắt cô ấy đỏ hoe và đau nhức. Tôi nói: “Em đã cùng với họ thời gian dài như thế rồi, đừng để bụng, hãy bao dung với họ.” Cô ấy nói: “Vẫn cần giao lưu chia sẻ”. Nhưng trong lúc giao lưu chia sẻ, cô ấy cứ nhấn mạnh là không được chỉ trích. Sau khi đồng tu B rời đi, tôi nghĩ: “Cô ấy không muốn người khác nói mình, vậy mà lại bảo không được chỉ trích—làm sao có thể tu luyện như thế này được?” Tôi không hướng nội tìm mà lại nhìn những khuyết điểm của đồng tu B.
Hai ngày sau, chuyện tương tự lại xảy ra. Nhóm hạng mục cần tôi và một đồng tu trẻ khác thiết kế mỗi người một file hình ảnh. Đồng tu này giỏi thiết kế hình ảnh hơn tôi, nên tôi sinh ra tâm ỷ lại. Thêm nữa, tôi còn có những việc khác phải làm, nên tôi không làm. Vào ngày nộp thiết kế, các đồng tu khác đều khen ngợi thiết kế của đồng tu trẻ. Đồng tu A chỉ nói một câu rằng tôi lười biếng. Khi tôi mở file ra, đó không phải là file hình ảnh. Tôi phải lấy ra làm thành file hình ảnh, thì mới định dạng và in ra được. Hơn nữa, đồng tu trẻ đã thiết kế năm hình ảnh khác nhau, và tôi in mỗi hình một cái, để đồng tu A chọn. Tôi ngạc nhiên khi thấy đồng tu A đập mạnh file xuống bàn sau khi xem xong, và nói: “Cô dám đưa cho tôi xem cái này rồi bảo tôi chọn à?” Tôi nhìn cô ấy mà không nói gì, nhưng trong lòng cảm thấy phẫn nộ: Chẳng phải tất cả các người đã thống nhất rồi sao? Sao chữ lại sai, màu sắc sai, hình ảnh mờ, mọi thứ đều tệ? Tôi đã thiết kế hai hình ảnh với màu sắc khác nhau theo yêu cầu của đồng tu A. Trong quá trình thiết kế, tôi nhận ra rằng hình ảnh bị mờ là do quá trình trích xuất hình ảnh của tôi, chứ không phải do lỗi của tệp gốc hay của đồng tu trẻ tuổi kia. Khi gặp lại đồng tu A, tôi đã thừa nhận đó là lỗi của mình. Đồng tu A vẫn không hài lòng với hai bức ảnh có màu sắc khác nhau mà tôi đã thiết kế, thậm chí còn chỉ trích tôi trước mặt hai đồng tu khác.
Trên đường về nhà, tôi thầm than thở với Sư phụ: “Sư phụ, có phải các đồng tu đang quá khắt khe với con không?” Rồi tôi thấy hai người đang nói chuyện phía trước. Tôi không nghe rõ họ nói gì, nhưng khi đến gần hơn, tôi nghe một người nói: “Làm sai rồi mà còn không để người khác nói”. Những lời này như một tia sét đánh trúng tim tôi. Sư phụ luôn dõi theo sự tu luyện của các đệ tử. Tôi lại làm Sư phụ bận tâm rồi.
Tôi đã suy nghĩ lại về những gì đã xảy ra với đồng tu B vài ngày trước. Tôi ngộ ra rằng: khi ai đó chỉ trích mình, nếu từ cơ điểm của người thường mà xem xét vấn đề, thì mình đã hướng ngoại nhìn, và xem đó là lời buộc tội hoặc chỉ trích. Nhưng từ cơ điểm của một người tu luyện xem xét vấn đề, thì mình sẽ hướng nội nhìn: Có phải mình có cái tâm không muốn người khác nói mình, cái tâm thích nghe lời khen, cái tâm thích thể diện hay không? Sự việc của đồng tu B đã khiến tôi nhận ra rằng mình nên hướng nội nhìn, và chỉ sau sự việc này tôi mới nhận ra mình vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ được cái tâm không muốn người khác nói mình.
Trong khi viết bài chia sẻ này, tôi nhận ra rằng, không muốn người khác nói mình là có nhân tố văn hóa đảng. Chẳng phải tà đảng [tự cho nó là] “vĩ đại, vinh quang và đúng đắn”, và không cho phép bất cứ ai nói một lời “không” đó sao. Bất cứ ai nói tà đảng không tốt, đều bị nó tấn công. Làm sao chúng ta, những người tu luyện, có thể muốn cái thứ này? Chúng ta nên làm theo lời Sư phụ: “Ai nói cũng được” thì mới đúng chứ.
Trong Kinh văn “Giảng Pháp tại Pháp hội thành phố Los Angeles”, Sư phụ cũng giảng:
“Nhất định phải chú ý nhé, từ nay trở đi, ai lại không để người khác nói [phê bình] nữa, thì người đó là không tinh tấn; ai lại không để người ta nói [phê bình], thì người đó có biểu hiện ra không phải là trạng thái của người tu luyện; ít nhất là về điểm này. (vỗ tay) Ai nếu vẫn không vượt qua được quan ải này — tôi nói với mọi người — thì đó đã là quá nguy hiểm rồi! Bởi vì đó là điều căn bản nhất của người tu luyện, cũng là thứ cần thiết phải bỏ đi nhất, cũng là nhất định phải được vứt bỏ; không bỏ thì chư vị không đến viên mãn được. Không nên trở thành người thường đang làm sự việc của đệ tử Đại Pháp. [Chư vị] cần viên mãn, chứ không phải là vì cần phúc báo.”
Học đoạn Pháp này của Sư phụ, tôi nhận ra tầm quan trọng của việc loại bỏ cái tâm không muốn người khác nói mình. Tôi phải vượt qua trở ngại này, hoàn toàn loại bỏ cái tâm đó, và bước đi vững vàng trên con đường phía trước.
Do tầng thứ có hạn, chỉ là thiện ý giao lưu chia sẻ, hy vọng các đồng tu đều có thể chú ý tu bỏ cái tâm này.
Con cảm tạ Sư phụ!
Cảm ơn các đồng tu!
(Phụ trách biên tập: Nhậm Gia)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/27/511705.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/7/235430.html



