[Chúc mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới] Hành trình vượt qua nghịch cảnh, gian truân, và đắc phúc báo của một chủ doanh nghiệp
Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 06-06-2026] Tôi năm nay gần 60 tuổi, đã trải qua rất nhiều biến cố – từ tai nạn giao thông đến các sự cố y khoa, và cả căn bệnh ung thư. Tôi thường cảm thấy chán nản và tuyệt vọng. May mắn thay, tôi đã tìm được Pháp Luân Đại Pháp và cuộc đời tôi đã mở ra một chương mới.
Thời thơ ấu bệnh tật quấn thân
Quãng thời gian từ sáu đến 16 tuổi vốn thường là những năm tháng tươi đẹp nhất của đời người. Nhưng đối với tôi, đó lại là 10 năm đau khổ bị bệnh tật giày vò. Tất cả bắt đầu từ một tai nạn xe hơi khi tôi lên sáu tuổi.
Hôm đó, tôi đang chơi cùng các bạn dưới lầu, một chiếc xe jeep quân sự đột nhiên lùi lại và tông ngã tôi. Bánh sau cán qua bụng tôi. Vị trí của tôi rơi đúng vào điểm mù của gương chiếu hậu nên tài xế không nhìn thấy, vẫn tiếp tục lùi xe. Vào thời khắc nguy cấp đó, một chị ở tầng hai nhìn thấy cảnh này liền hét lên: “Dừng xe! Gầm xe có người!” Tài xế lập tức đạp phanh. Lúc này, tôi đã đau đớn đến mức gần như ngất lịm đi.
Tôi được đưa đi cấp cứu tại bệnh viện, bác sỹ nói tôi cần phải phẫu thuật. Lúc đó, bệnh viện có một bác sỹ lớn tuổi tay nghề cao nhưng hôm sau mới có ca trực. Nếu đợi thêm được một ngày, thì bác sỹ đó sẽ thực hiện ca phẫu thuật. Khi đó bố mẹ rất lo cho tính mạng của tôi nên đành để một bác sỹ trẻ mới vào làm sau khi kết thúc thời gian thực tập thực hiện ca phẫu thuật.
Bác sỹ đã tiến hành phẫu thuật mổ thăm dò ổ bụng để làm sạch máu đông trong khoang bụng. Không ngờ phẫu thuật xong lại bị tình trạng dính ruột và để lại chứng tắc ruột, điều đó trở thành cơn ác mộng thường trực của tôi. Đôi khi, chỉ cần ăn một miếng bánh kem hoặc vài quả nho cũng gây tắc ruột phải nhập viện. Mỗi lần tắc ruột là bụng đau dữ dội, nôn mửa liên tục, nôn ra cả mật đắng.
Tôi cứ nhập viện là phải đặt ống thông dạ dày trong thời gian dài để giảm áp lực dạ dày ruột, kéo dài một tuần hoặc thậm chí lâu hơn mới thuyên giảm. Việc nôn mửa liên tục gây co thắt ruột và bụng đau dữ dội không thể diễn tả bằng lời. Nằm viện vốn đã rất đau đớn, cha mẹ tôi cũng bị áp lực và mệt mỏi theo, thường cằn nhằn tôi: “Sao con ham ăn thế? Cứ nhất định phải ăn bánh, ăn trái cây sao?”
Tôi tuổi còn nhỏ mà ốm đau bệnh tật liên miên, vô cùng khổ sở. Bạn bè nói tôi cổ nhỏ xíu mà đầu thì to, giống như một đứa trẻ ốm yếu, không phát triển toàn diện. Tôi vô cùng đau khổ. Sao tôi không thể đi học, vui chơi bình thường như những đứa trẻ khác? Sao tôi không thể ăn uống thoải mái không phải kiêng dè? Sao tôi phải chịu đựng sự giày vò của bệnh tật nhiều đến vậy?
Vì tình trạng tắc ruột thường xuyên tái phát, đến năm 16 tuổi tôi phải trải qua một cuộc đại phẫu nữa. Trong khi phẫu thuật, chỗ dính ruột cần phải cắt bỏ. Trên bàn mổ lạnh lẽo, bác sỹ và y tá nhìn tôi nói họ chưa từng thấy thanh niên nào gầy gò, ốm yếu đến vậy. Ca phẫu thuật được thực hiện bằng phương pháp gây tê cục bộ, nên trong quá trình mổ, tôi cảm nhận được sự đau đớn đến tột cùng, không thốt lên lời. Trong sợ hãi và tuyệt vọng, tôi không khỏi oán trách ông trời: Tại sao cuộc đời tôi lại đầy rẫy đau khổ, dai dẳng và không có hồi kết vậy?”
Trong 10 năm đó, tôi không chỉ bị tắc ruột mà ruột thừa còn suýt bị thủng do viêm và mưng mủ, buộc phải phẫu thuật cắt bỏ. Tôi cũng mắc bệnh viên gan và phải nằm viện nhiều ngày.
Lần đau đớn khổ sở nhất là ngay trước khi tôi chuẩn bị vào cấp hai. Khi đang chơi đùa thì tôi bị ngã, dập xương khuỷu tay. Cha mẹ đưa tôi đến bệnh viện chỉnh hình, phương pháp điều trị lúc bấy giờ vô cùng tàn nhẫn. Trong phòng tối chiếu tia X-quang, bốn vị bác sỹ khỏe mạnh đồng thời kéo căng tay tôi từ hai phía, dùng lực để kéo trật khớp khủy tay của tôi. Sau đó, họ nắn lại các mảnh xương vỡ, rồi dùng nẹp nhôm cố định cánh tay và quấn băng. Việc kéo trật khớp và nắn xương thô bạo khiến cánh tay tôi bị sưng tấy. Cánh tay sưng và bị băng gạc chèn ép nên chẳng bao lâu khắp khe hở của băng gạc nổi đầy những mụn nước – quả thực là không dám nhìn. Họ bó bột cố định, cơ trên cánh tay bị bó thành hình vuông như hộp thịt nguội, nhìn mà xót xa.
Sau nhiều lần điều trị đau đớn mà không có kết quả, tôi lại chuẩn bị phải phẫu thuật. Trước ca phẫu thuật, bác sỹ nói với bố mẹ tôi rằng phẫu thuật phải đóng đinh cố định ở chỗ xương vỡ, một năm sau mới phẫu thuật rút đinh. Sau này, khớp này sẽ cứng lại không thể cử động được nữa, không với tới được cúc áo, không tự rửa mặt, ăn uống hay nâng vật nặng được, giống như một cánh tay giả.
Cha mẹ tôi cảm thấy nếu cứ tiếp tục chữa trị như vậy, tương lai tôi sẽ bị tàn tật cả đời. Một ngày trước ca phẫu thuật, không cần sự đồng ý của bệnh viện, bố mẹ đã đưa tôi đến một phòng khám Đông y chuyên về xương khớp do bạn bè giới thiệu. Sau hơn một tháng điều trị bao gồm điện trị liệu, xoa bóp, nắn chỉnh, đắp thảo dược để giảm sưng và uống thuốc Đông y, tôi dần hồi phục. Việc xoa bóp, nắn chỉnh và kéo giãn gân bị co rút do cố định cánh tay trong thời gian dài cũng vô cùng đau đớn, lần nào tôi cũng khóc thét lên vì đau, mồ hôi nhễ nhại. Cuối cùng cũng coi như tôi đã bình phục, giữ được cánh tay không bị tàn tật.
Có một thời gian, hầu như tháng nào tôi cũng phải đến bệnh viện. Các tĩnh mạch ở tay, cánh tay, và bàn chân tôi bị teo và lặn mất do nhiều năm truyền dịch. Toàn bộ tiền tiết kiệm của gia đình dồn hết vào việc chữa bệnh cho tôi, còn thường xuyên lâm vào cảnh nợ nần. Tuổi còn nhỏ như vậy nhưng tôi thường nghĩ đến việc kết liễu tất cả, chấm dứt sự đau khổ của bản thân để không còn là gánh nặng cho gia đình nữa.
Nỗi đau thể xác cũng gây ra sự méo mó trong tâm hồn. Tâm tôi thường tràn ngập sự oán hận. Tôi hận người tài xế đã gây tai nạn suýt lấy mạng tôi, tôi hận vị bác sỹ trẻ tay nghề kém cỏi, hận người bạn học đã làm tôi ngã gãy tay. Tôi oán trách cả bố mẹ sao không đợi thêm một ngày để vị bác sỹ lớn tuổi giàu kinh nghiệm thực hiện ca phẫu thuật, để tôi có thể tránh được 10 năm đau khổ giày vò vì bệnh tật.
Do đau ốm quanh năm nên trong các bức ảnh tốt nghiệp tiểu học hay trung học cơ sở đều không có mặt tôi, lúc đó tôi đều đang nằm viện. Tôi thường cầu nguyện sẽ có một vị Thần nào đó có thể cứu tôi, giải thoát tôi khỏi biển khổ này.
Vô cùng tuyệt vọng khi mắc bệnh nan y
Sau khi trưởng thành, giống như nhiều bạn bè cùng trang lứa, tôi học đại học, đi làm, kết hôn và có con. Mọi thứ trong cuộc sống của tôi dường như đều bước vào quỹ đạo một cách suôn sẻ. Những ký ức về bệnh tật thời thơ ấu dần phai nhạt. Sau đó, trong thời kỳ bùng nổ của kinh tế thị trường, tôi rời bỏ công việc mà mọi người cho là ổn định và nhàn hạ để dấn thân vào việc kinh doanh. Sau nhiều năm tích lũy kinh nhiệm và sự chăm chỉ, tôi cùng một số người bạn lập công ty. Mặc dù hành trình này đầy gian nan và trắc trở, nhưng cuối cùng việc khởi nghiệp cũng coi như thành công. Về mặt gia đình, tôi có vợ hiền con thảo, hòa thuận êm ấm, con cái khỏe mạnh và thi đỗ vào trường đại học mơ ước. Mọi thứ dường như diễn ra một cách tốt đẹp, thuận buồm xuôi gió và mang đến cảm giác thành tựu.
Tôi cứ ngỡ sau khi trải qua những sóng gió cuộc đời, tôi cuối cùng cũng nhìn thấy hy vọng. Nào ngờ, tai họa thực sự đang lặng lẽ ập đến.
Đúng vào thời điểm công việc kinh doanh của công ty đang phát triển rực rỡ, trong một lần kiểm tra sức khỏe, cơ thể không có bất kỳ sự khó chịu nào nhưng bác sỹ lại nghiêm túc nói: “Anh có một khối u ở gan, có vẻ là ác tính.” Tôi không dám tin. Tôi vẫn còn trẻ, công ty đang bắt đầu khởi sắc tốt. Làm sao tôi có thể mắc căn bệnh như vậy? Sau đó, tôi đã chạy khắp các bệnh viện lớn để kiểm tra, mang theo tâm lý cầu may, hy vọng đó là một chẩn đoán nhầm. Tuy nhiên, tất cả các bệnh viện lớn đều đưa ra cùng một chẩn đoán, ung thư gan giai đoạn đầu.
Sau khi xác nhận chẩn đoán, tôi cảm thấy như sét đánh ngang tai. Tôi mất ngủ nhiều đêm, tâm trí rối bời, ba câu hỏi cứ hiện lên trong đầu: Tôi là ai? Tôi đến từ đâu? Tôi sẽ đi về đâu? Ba câu hỏi không có lời giải đáp này cứ quẩn quanh trong tâm trí tôi, và dù có suy nghĩ thế nào cũng không thể tìm được câu trả lời.
Vợ tôi lo lắng giúp tôi liên hệ với một bác sỹ chuyên khoa ở bệnh viện, và tôi đã trải qua ca phẫu thuật xâm lấn tối thiểu. Sau phẫu thuật, tôi phải khám định kỳ hai tháng một lần, lần khám nào cũng đều cho thấy khối u đang tái phát. Nhiều năm trôi qua trong trạng thái vừa sợ vừa hy vọng, kết quả khám sức khỏe cho thấy khối u không những không biến mất mà còn trở nên nghiêm trọng hơn. Tôi hỏi bác sỹ tôi còn được bao nhiêu thời gian. Ông trả lời: ngắn thì vài tháng, dài thì vài năm.
Thế là tôi lại bắt đầu một vòng chạy đôn chạy đáo đến các bệnh viện lớn để khám và chẩn đoán. Trong bệnh viện, nhìn những bệnh nhân với vẻ mặt thất thần như thủy triều cuồn cuộn đổ xô đi làm thủ tục nhập viện, làm xét nghiệm, siêu âm, chụp CT, chụp MRI, xin chẩn đoán và chờ phẫu thuật. Nằm trên giường bệnh, họ không giây phút nào không phải chịu đựng sự giày vò của bệnh tật. Tôi cảm thấy thương tâm cho sự mong manh và bất lực của sinh mệnh.
Tôi đã tham khảo ý kiến nhiều chuyên gia. Một số khuyên tôi nên điều trị xâm lấn tối thiểu, có chuyên gia nói nên phẫu thuật cắt bỏ, một số người còn khuyến nghị ghép tạng ngay tập tức. Khi tôi hỏi nguyên nhân của căn bệnh nan y này, ngay cả những chuyên gia hàng đầu như cố vấn tiến sỹ cũng không thể đưa ra câu trả lời. Kiến thức và sự hiểu biết của họ dường như chỉ giới hạn ở phẫu thuật, cắt bỏ hoặc cấy ghép sau khi chẩn đoán, không có biện pháp phòng ngừa hay chữa trị tận gốc.
Cuối cùng, tôi chọn cái gọi là phẫu thuật đốt sóng cao tần cải tiến, cắm kim đốt vào khối u và sử dụng vi sóng tạo nhiệt độ cao để trực tiếp tiêu diệt tế bào khối u. Đây cũng được coi là một phương pháp điều trị xâm lấn tối thiểu ít tổn thương, hiệu quả cao, rất khoa học. Nằm trong phòng mổ, mặc dù đã được gây mê, nhưng tôi lại tỉnh táo một cách lạ thường, cảm giác như đang xem một bộ phim kinh dị. Tôi thấy bác sỹ cầm “một con dao găm” (thực chất là kim đốt), cảm giác con dao ấy đang cắm sâu vào gan mình. Sau khi gia nhiệt bằng vi sóng, nội tạng như bị đốt cháy dữ dội. Sự kinh hoàng và đau đớn thật không gì tả xiết.
Sau ca phẫu thuật tôi xuất viện, bác sỹ và y tá nhắc tôi phải tái khám định kỳ, đừng cho rằng phẫu thuật sẽ giải quyết hoàn toàn vấn đề. Vài tháng sau phẫu thuật, khi tái khám, thấy khối u lại tiếp tục tái phát. Tôi hoàn toàn tuyệt vọng, cảm thấy cuộc đời mình như đang đếm ngược, không còn chút ánh sáng hay niềm vui nào. Điều rõ ràng nhất mà tôi cảm nhận được là thế giới này không còn liên quan gì đến mình nữa. Tôi không thiết sống nữa.
Một người họ hàng nói tôi nên đi xem bói. Tôi đã đi, bà thầy bói hỏi ngày giờ sinh của tôi, nói chuyện trên trời dưới biển, rồi đột nhiên lẩm bẩm điều gì đó một cách lộn xộn, không mạch lạc. Sau đó bà nói muốn giải nạn thì phải tốn tiền. Tôi không những tình nguyện mà còn cảm thấy biết ơn, bỏ ra rất nhiều tiền để nhờ bà ta giúp đỡ, thậm chí còn bỏ tiền ra để tiêu tai giải nạn cho người nhà. Lúc đó, tôi chỉ có một suy nghĩ, chỉ cần giữ được mạng sống thì khuynh gia bại sản tôi cũng cam lòng.
Bà thầy bói cũng viết mấy lá bùa bảo tôi treo trên cửa nhà, đặt dưới gối và mang theo người, rồi dặn tôi mấy ngày Tết không được ra ngoài, nếu có đi thì phải đi về hướng nào. Tôi thực sự tưởng rằng mình đã gặp được một vị thần tiên có bản sự rất lớn, có thể cứu người lúc nguy nan đang chỉ đường dẫn lối cho mình. Sau này người nhà đều nói tôi trở nên lẩn thẩn như bị trúng tà. Cuối cùng, điều đó cũng chẳng giúp ích được gì, bệnh tình vẫn tiếp tục tái phát.
Cố nội, bà ngoại và mẹ tôi đều là người tin theo Tịnh Độ Tông. Tôi cũng theo tín ngưỡng của mẹ trong nhiều năm. Hễ gặp chùa nào là bái, thắp hương dập đầu vô số kể, cũng quyên góp rất nhiều cái gọi là tiền thiện nguyện cho nhà chùa, cứ tưởng rằng mình đang làm việc thiện, sẽ được Thần Phật bảo hộ. Tuy nhiên, cuộc đời tôi vẫn đầy rẫy gập ghềnh, trắc trở, tôi cảm thấy sinh mệnh của mình sắp kết thúc.
Thiện đãi đệ tử Đại Pháp gieo mầm cơ duyên tu luyện
Khi công ty chúng tôi còn ở giai đoạn đầu mới thành lập, việc cải tạo văn phòng chưa hoàn tất, một thanh niên tên Tiểu Thần (hóa danh), tốt nghiệp từ một trường đại học hàng đầu, đến xin việc. Sau khi trò chuyện, tôi thấy cậu ấy rất có năng lực và chân thật – một nhân tài xuất sắc hiếm có nên rất vui mừng nhận cậu ấy vào làm. Sau này tôi mới biết Tiểu Thần là một học viên Pháp Luân Đại Pháp. Tôi không thấy có gì không ổn, cũng không cho phép ai bàn tán về cậu ấy, vì tôi tôn trọng những người có tín ngưỡng. Cậu ấy đã thông qua kết quả công việc thực tế để chứng minh các học viên Pháp Luân Đại Pháp phẩm hạnh ngay chính, thành tích nổi bật. Câu ấy luôn đối xử tốt với mọi người, hay giúp đỡ người khác.
Khi công ty mở rộng, cần tuyển thêm nhân viên mới. Lại có một thanh niên tên Tiểu Hàng (hóa danh), cũng tốt nghiệp từ một trường đại học hàng đầu, nộp đơn xin việc. Trong cuộc phỏng vấn, Tiểu Hàng rất thẳng thắng nói với tôi rằng cậu ấy vốn có một công việc rất tốt, nhưng vì tu luyện Pháp Luân Đại Pháp mà bị sa thải. Để kiếm sống, cậu ấy đành phải đến thành phố xa lạ này để tìm cơ hội mới. Tôi nói, tôi rất đồng cảm với hoàn cảnh của cậu, và tôn trọng những người có tín ngưỡng. Hơn nữa, công ty đánh giá dựa trên năng lực và thể hiện trong công việc. Ngay khi biết cậu ấy không có chỗ ở và đang tìm nhà, tôi lập tức sắp xếp người giúp cậu ấy thuê nhà, sắp xếp cho cậu ấy bắt đầu công việc càng sớm càng tốt.
Tiểu Hàng vô cùng thông minh, có năng lực, nhân cách cũng tốt. Chỉ có lần cậu ấy đã gây cho tôi “một rắc rối lớn”. Tiểu Hàng thường tận dụng cơ hội đi thang máy lúc đi làm và tan sở để giảng chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp cho những người đi cùng thang máy. Một lần, cậu ấy đã giảng trúng ngay một quan chức chính phủ cấp cao, khiến ông ta vô cùng tức giận. Sáng hôm đó, vị quan chức này dẫn theo vài nhân viên xông vào văn phòng, nói lớn: “Công ty các anh có người tu luyện Pháp Luân Công, còn dám khuyên tôi thoái Đảng, gan cũng lớn quá rồi đấy!” Ông ta vừa nói vừa đi tìm khắp nơi, cuối cùng tìm thấy Tiểu Hàng: “Chính là cậu ta!” Tình huống xảy ra quá bất ngờ khiến đầu óc tôi bỗng trống rỗng. Cảm thấy Tiểu Hàng đang rất nguy hiểm, tôi nhanh chóng bình tĩnh lại và nói với vị quan chức: “Cậu ấy là nhân viên của chúng tôi, rất có năng lực. Tôi sẽ tìm hiểu tình hình, sau này sẽ không gây rắc rối nào cho các vị nữa.”
Sau khi thuyết phục được những người này rời đi, tôi tìm Tiểu Hàng để giải thích về sự nguy hiểm trong việc cậu ấy đang làm. Tôi nói tôi hiểu đức tin của cậu ấy vào Pháp Luân Đại Pháp, nhưng tôi không muốn cậu ấy bị bức hại một lần nữa. Tôi cũng nhờ Tiểu Thần nhắc nhở Tiểu Hàng về việc này, đi thang máy có thể gặp đủ loại người, nhất định phải tìm hiểu đối tượng nói chuyện, phải chú ý an toàn nhiều hơn, tôi thực tâm không muốn thấy các cậu gặp thêm bất kỳ nguy hiểm nào nữa.
Một số người làm cùng tòa văn phòng với chúng tôi khuyên tôi không nên tuyển các học viên Pháp Luân Đại Pháp, sẽ mang lại rắc rối cho bản thân. Tôi luôn chỉ mỉm cười. Chỉ là tín ngưỡng thôi mà, họ đều rất có năng lực trong công việc. Miễn là họ có thể làm tốt công việc, ai quan tâm họ tin vào điều gì chứ? Huống hồ, hiệu suất làm việc của họ vượt xa hầu hết các đồng nghiệp khác.
Sau này, nhân viên công ty có không ít học viên Pháp Luân Đại Pháp. Họ đều là những tinh anh trong xã hội, năng lực chuyên môn rất giỏi, làm việc tận tụy, đầy chính khí, không bao giờ tư lợi, ngay chính và trung thực trong cư xử cũng như công việc. Dù ở bộ phận bán hàng hay quản lý, họ đều được đồng nghiệp tôn trọng. Trong công ty không còn ai bàn tán sau lưng về Pháp Luân Công nữa. Mọi người đều thấy các học viên Pháp Luân Đại Pháp là những tấm gương sáng để mọi người học tập. Khách hàng cũng hoàn toàn tin tưởng vào năng lực, thái độ phục vụ và chất lượng sản phẩm của họ. Phản hồi luôn rất tích cực. Trong xã hội thực dụng ngày nay, các học viên Pháp Luân Đại Pháp như một dòng suối trong vắt chảy giữa khe núi, thanh mát và thuần khiết đến vậy, như những bông hoa lặng lẽ nở trên cánh đồng, tô điểm thêm cho thế giới sắc màu tươi sáng của sự sống.
Bước vào tu luyện
Tôi cảm thấy mình có duyên lớn với các học viên Pháp Luân Đại Pháp. Sau ca phẫu thuật lần thứ hai, tôi quay lại làm việc. Lúc đó, trạng thái và sắc mặt của tôi rất tồi tệ, trông rất thảm hại. Theo lời của Tiểu Thần nói, tôi “bơ phờ và mặt mày xám xịt.” Trông tôi thật đáng sợ.
Ngay lúc tôi đang vô cùng tuyệt vọng, Tiểu Thần bước vào văn phòng tôi và nói một câu mà tôi vẫn nhớ như in: “Tôi đến để giúp anh đắc chính Pháp, tu luyện Pháp Luân Đại Pháp nhất định có thể thay đổi vận mệnh của anh. ”
Sau đó cậu ấy chân thành nói: “Anh hãy tin tưởng và chân tâm tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Sư phụ Đại Pháp nhất định sẽ cứu anh.”
Lời nói của cậu ấy đã sưởi ấm trái tim lạnh lẽo của tôi, những tôi vẫn còn nhiều hoài nghi. Gia đình tôi luôn tu theo Tịnh Độ Tông. Tôi đã được nhiều bác sỹ đầu ngành tại nhiều bệnh viện chẩn đoán, thậm chí còn đi xem bói giải nạn rồi, nhưng vẫn không thể ngăn chặn được sự tiến triển không ngừng của căn bệnh. Tôi không tin còn điều gì có thể thực sự giải quyết được sự tấn công chí mạng của căn bệnh này. Ngay cả khi cậu ấy đưa tôi cuốn Chuyển Pháp Luân của Sư phụ và giảng giải cho tôi, tôi vẫn thờ ơ nói: “Tôi có tín ngưỡng rồi, đó là Tịnh Độ Tông, vốn đã lưu truyền nhiều năm. Bất nhị pháp môn, tôi khó có thể tiếp nhận tín ngưỡng khác.”
Lúc đó, một học viên Pháp Luân Đại Pháp khác, tên Tiểu Vỹ, cũng làm việc trong công ty và rất có năng lực, cũng đến khuyên tôi tu luyện Đại Pháp. Cậu ấy nói: “Chỉ có chân tâm học và tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, anh mới có nhận thức và cảm ngộ khác về ý nghĩa của sinh mệnh, càng có thể thay đổi vận mệnh của anh”.
Cậu ấy nói tất cả những băn khoăn nghi hoặc trong cuộc sống đều có câu trả lời trong bộ Đại Pháp này của Sư phụ Lý. “Sau khi đọc thật kỹ cuốn sách này, nhất định anh sẽ không còn lo sợ về tương lai của mình nữa. Nhưng, không thể học Đại Pháp với mục đích trị bệnh. Sư phụ đã giảng trong cuốn ‘Chuyển Pháp Luân’ rằng không thể ôm giữ tâm hữu cầu mà học Pháp.” Dưới sự khuyên nhủ chân thành của hai người họ, tôi mang theo tâm thái bán tín bán nghi bắt đầu đọc. Đến khi thực sự bắt đầu mở sách ra và nghiêm túc, tỉ mỉ đọc kiệt tác “Chuyển Pháp Luân” của Sư phụ, tôi lập tức bị chấn động và thu hút sâu sắc, không thể đặt cuốn sách xuống được nữa.
Khi lần đầu tiên đọc Chuyển Pháp Luân, tôi cảm thấy vô cùng quen thuộc, bởi rất nhiều hiện tượng được giảng trong sách tôi đều đã từng trải qua. Ví dụ như phụ thể và ngôn ngữ vũ trụ. Tôi nghĩ đến bà thầy bói mà tôi đã gặp thực chất là bị phụ thể, những lời nói kỳ lạ khó hiểu của bà ta chính là ngôn ngữ vũ trụ. Ngay sau khi học Đại Pháp, điều đầu tiên tôi làm là vứt bỏ tất cả những lá bùa mà bà thầy bói viết. Sau khi vứt chúng đi, trong tâm tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm, thoải mái.
Một ví dụ khác là khí công võ thuật. Trong cơn sốt khí công vào những năm 1980 và 1990, ở một công viên lớn cách nhà tôi không xa mỗi sáng đều có từng nhóm người đứng thành các đội hình khác nhau để luyện các loại khí công. Ban ngày cũng có người biểu diễn các loại khí công võ thuật và chào hàng. Màn biểu diễn bao gồm tay không chặt gạch, thiết hầu công (dùng giáo đâm vào cổ họng), nuốt cầu thép, nuốt kiếm thép, ưng trảo công dùng tay bẻ cong đinh, quấn thép quanh cổ, v.v. Tôi cũng tận mắt chứng kiến câu chuyện nhổ răng bán thuốc được đề cập trong Chuyển Pháp Luân. Người đàn ông miền Nam bán thuốc mà tôi thấy trên quảng trường lúc đó cũng làm giống hệt như những gì mô tả trong sách. Hồi đó tôi thậm chí còn mua thuốc của ông ấy. Cho đến tận bây giờ, tôi đều cảm thấy người đàn ông miền Nam bán thuốc trên quảng trường đó chính là người mà Sư phụ nhắc đến trong sách.
Trong Chuyển Pháp Luân, Sư phụ giảng:
“Ở một thành phố nọ tôi thấy một hoà thượng, tay đen thui. [Vị ấy] nhét cuốn kinh văn vào tượng Phật, dán dán lại, miệng lẩm nhẩm đọc một chập là coi như khai quang xong. Lại lấy một tượng Phật nữa, lại lẩm nhẩm một chập; mỗi một lần khai quang là 40 đồng. Hoà thượng hiện nay đã biến [khai quang] thành hàng hoá thương mại, kiếm tiền bằng khai quang tượng Phật.” (Bài giảng thứ năm, Chuyển Pháp Luân)
Tôi nhớ lại một cảnh tượng mà tôi đã nhìn thấy trong chuyến đi du lịch Thiếu Lâm Tự vào năm 1997. Trong chùa có rất nhiều người bái Phật và ném tiền vào hòm công đức. Khi màn đêm buông xuống, trời bắt đầu mưa phùn và đám đông giải tán. Tôi trú mưa trong Đại Hùng Bảo Điện. Đúng lúc đó, một nhà sư bước tới, lấm lét nhìn xung quanh, tưởng rằng không có ai liền bước đến hòm công đức, tham lam thò tay vào trong, bốc từng vốc tiền lớn nhét vào ngực. Cảnh tượng này phá hủy hoàn toàn sự tôn kính nhiều năm của tôi đối với Thiếu Lâm Tự, niềm tin của tôi vào cội nguồn của Thiền Tông, cũng như đức tin của mình. Từ đó tôi không bao giờ đến Thiếu Lâm Tự nữa.
Khi đọc Chuyển Pháp Luân, tôi cảm thấy đây không phải là đạo lý mà người thường có thể giảng ra được; mà là cuốn thiên thư được viết ra để cứu độ con người. Những hoài nghi và thắc mắc của tôi bỗng trở nên sáng tỏ sau khi đọc cuốn sách. Cuối cùng tôi đã hiểu tại sao bản thân luôn thành kính tu theo Tịnh Độ Tông nhưng vẫn mắc phải bệnh nan y. Bởi người thời xưa bái Phật đều mang theo sự thành kính, nghĩ đến việc kính Phật, tu Phật, còn người Trung Quốc hiện đại từ lâu đã không còn hiểu được nội hàm của văn hóa Thần truyền nữa. Mỗi lần bái Phật, quyên tiền đều là hữu cầu, cầu sức khỏe, bình an, tài lộc, con cái thành đạt, v.v. những tưởng rằng cái tâm hữu cầu này là điều hiển nhiên, trong tâm hoàn toàn không hiểu rằng đối với Phật là cần tôn kính, chứ không phải để cầu. Tâm hữu cầu không thể đổi lấy được những gì mình mong cầu.
Từ đó, tôi đã hiểu được ý nghĩa chân chính của sinh mệnh, chính là phản bổn quy chân, tôi cũng hiểu rằng Pháp lý tối cao của toàn vũ trụ chính là Chân-Thiện-Nhẫn. Ngoài cuốn Chuyển Pháp Luân, Tiểu Thần và Tiểu Vỹ cũng đưa tôi nhiều câu chuyện về việc trừ bệnh khỏe thân, gồm cả bản in, file audio và video, giúp tôi mở rộng tầm mắt, thì ra nhiều bệnh nhân mắc bệnh nan y đã được cứu sống nhờ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Pháp lý thâm sâu của Đại Pháp cùng những ví dụ chân thực, sinh động về việc trừ bệnh khỏe thân đã mang lại cho tôi sự khích lệ to lớn.
Trở thành một người tốt hơn
Tôi đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp được hơn 10 năm và được thụ ích rất nhiều về cả tâm lẫn thân. Khi mới bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, do ngộ tính kém, tôi vẫn uống thuốc, lại là loại thuốc có độc tính lớn, cảm thấy vừa học Pháp vừa uống thuốc như vậy là vẹn cả đôi đường, là sự bảo hiểm kép. Theo thời gian, lý giải của tôi về Đại Pháp ngày càng sâu sắc, tín tâm của tôi ngày càng trở nên kiên định. Không lâu sau, tôi bỏ tất cả thuốc, cho đến hôm nay, tôi chưa từng uống một viên thuốc nào, cũng chưa từng bước chân vào bệnh viện để kiểm tra, khám bệnh hay điều trị.
Được sự kích lệ của các đồng tu, tôi cũng tham gia học Pháp nhóm. Các đồng tu như người một nhà, cùng nhau học Pháp, chia sẻ thể ngộ. Một đồng tu lớn tuổi nhiệt tình mang máy phát đến để bật video hướng dẫn luyện công của Sư phụ, mọi người hướng dẫn tôi những điểm cốt yếu của động tác.
Tôi cảm thấy thân thể ngày càng khỏe mạnh hơn, sự mệt mỏi trước đây tan biến như mây khói, tâm lý u ám, sợ hãi cũng biến mất. Nước da xám xịt sau phẫu thuật đã trở nên hồng hào. Tôi rạng rỡ, tràn đầy năng lượng, khỏe mạnh và đầy sức sống. Người thân và bè bạn mỗi khi gặp tôi đều nói tôi như biến thành một người khác vậy. Sau này, tôi tình cờ gặp lại vị trưởng khoa đã chẩn đoán cho tôi. Ông ấy nghi hoặc hỏi tôi: “Sao anh không đi tái khám định kỳ hai tháng một lần?” Tôi trả lời: “Ông nhìn tôi bây giờ xem, có giống người đang bị bệnh không?” Ông ấy cười và nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên và nói ông ấy thực sự mừng cho tôi.
Đến nay, tôi đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp được hơn 10 năm. Đại Pháp không chỉ giúp tôi có được một thân thể khỏe mạnh mà còn giúp tôi thăng hoa về đạo đức.
Bước về phía trước trong những lúc nguy nan
Vào một ngày mùa đông giá lạnh, khi đang đi bộ trên phố, tôi nhìn thấy một ông cụ gần 80 tuổi đang nằm giữa đường. Có vẻ ông cụ đã nằm ở đó một lúc rồi. Hết xe này đến xe khác chạy qua mà không xe nào dừng lại. Rất nhiều người bên đường nhìn thấy cảnh này nhưng không một ai đến giúp đỡ ông cụ; tình huống vô cùng nguy hiểm. Tôi không chút do dự chạy đến, ra hiệu cho dòng xe đang lao tới đi vòng qua, rồi giúp ông từ từ ngồi dậy. Ánh mắt đờ đẫn vô hồn, tay lạnh ngắt, nước mắt và nước mũi chảy ròng ròng vì lạnh. Giọng nói yếu ớt, run rẩy liên tục cảm ơn tôi và nhờ tôi đỡ ông dậy. Tôi cẩn thận giúp ông đứng lên. Chân ông chắc bị thương và không thể đứng vững. Ông tựa hẳn vào người tôi. Sau đó, một người khác đến và giúp tôi đưa ông đến một chỗ an toàn bên lề đường.
Tôi tìm bìa các tông và tấm lót để ông ngồi cách khỏi mặt đất lạnh giá, đỡ ông tựa vào một gốc cây. Sau khi thu xếp cho ông ổn thỏa, tôi lấy điện thoại của ông và gọi cho vợ ông để thông báo tình hình, đồng thời hỏi địa chỉ của họ. Ngay khi vừa kết thúc cuộc gọi, thì điện thoại cũng sập nguồn. Đám đông tụ tập xung quanh nói: “Anh cũng dũng cảm khi giúp đỡ ông ấy đấy! Nhỡ bị ăn vạ thì sao?”
Đúng vậy, ở Trung Quốc Đại lục, mọi người đều luôn cảnh giác và hầu như không ai muốn can dự vào chuyện của người khác vì sợ bị lừa. Người cùng tôi giúp tôi đỡ ông cụ cũng nói: “Thấy anh đỡ cụ ấy dậy, tôi mới dám qua đây, nếu không có ai đỡ, tôi cũng không dám đỡ.” Khi giúp đỡ ông cụ, tôi thực sự không nghĩ gì cả, chỉ cảm thấy là một người tu luyện, tôi nên là một người tốt, phương diện nào cũng phải làm cho tốt. Trước khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi cũng sợ bị ăn vạ, tôi tuyệt đối không dám làm như vậy.
Lựa chọn thiện niệm
Một hôm, một nữ nhân viên đã nghỉ việc ở công ty nhiều năm trước đến tìm tôi, đột nhiên bật khóc và định quỳ xuống cầu xin tôi cho mượn tiền. Tôi vội vàng ngăn cô ấy lại và hỏi lý do. Cô nói chỉ có tôi mới có thể cứu được cô ấy và con của cô. Cô nói chồng cô ấy đầu tư bị lừa, mất trắng mọi thứ. Căn nhà của họ đã bị thế chấp nên rơi vào cảnh vô gia cư. Chồng cô ấy vừa phải đi đòi nợ vừa phải trốn những chủ nợ khác, anh cũng không dám ở nhà. Có lúc, cô bị chủ nợ dồn đến đường cùng, buộc phải sử dụng nhiều thẻ tín dụng để trả nợ. Lần này, cô nợ thẻ tín dụng quá hạn lên tới 60.000 nhân dân tệ và không còn khả năng chi trả. Ngân hàng bắt đầu đòi nợ, nói rằng nếu cô ấy không trả trong hôm nay, cô sẽ bị bắt giam và con cô ấy sẽ không có ai chăm sóc. Tôi bảo cô ấy lấy tài sản ra để thế chấp nhưng cô không còn gì cả. Cô ấy nói sẽ trả cho tôi 1.000 nhân dân tệ mỗi tháng trong vòng 5 năm.
Các đồng nghiệp đều khuyên tôi không nên cho cô ấy vay tiền, nói gia đình cô ấy đang gánh khoản nợ lớn, chắc chắn sẽ không trả lại tiền cho tôi. Nhưng nhìn thấy hoàn cảnh đáng thương và khốn khổ của cô ấy, tôi không nỡ từ chối, càng lo lắng hơn cho tình cảnh đáng thương của đứa trẻ nếu cô ấy bị bắt giam. Không cần bất cứ tài sản thế chấp nào, tôi đã cho vay tiền để giúp cô ấy trả nợ ngân hàng, giải quyết được tình thế cấp bách của cô ấy. Sau này, đúng như dự đoán của đồng nghiệp, cô ấy chỉ trả được vài nghìn nhân dân tệ trong vài tháng đầu, rồi sau đó gọi điện không nghe, nhắn tin không trả lời. Cuối cùng, cô ấy nhắn tin không thể trả nợ rồi lặn mất tăm.
Tám năm trôi qua, tôi vẫn không có tin tức gì từ cô ấy. Nếu không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, chắc chắn sẽ tìm mọi cách để đòi lại món nợ, không bao giờ để khoản tiền lớn của mình bị mất trắng. Nhưng giờ đây, tôi cảm thấy bao dung hơn; ít nhất tôi đã giúp cô ấy tránh khỏi cảnh tù tội và không để con cô ấy rơi vào cảnh vô gia cư, đây mới là điều quan trọng. Cũng có thể cô ấy và chồng vẫn đang phải vật lột để trả khoản nợ khổng lồ từ hồi đó. Nếu tôi có cơ hội gặp lại cô ấy một lần nữa, tôi sẽ kể cho cô ấy nghe câu chuyện đắc Pháp và thay đổi vận mệnh của mình, hy vọng cô ấy cũng có thể bước vào Pháp Luân Đại Pháp và thay đổi vận mệnh của chính mình.
Biên lai phạt của tài xế taxi
Một lần đi taxi, tài xế đã không chú ý đến biển báo cấm rẽ theo giờ ở gần điểm đến của tôi. Thực tế là chữ trên biển báo ở đằng xa quá nhỏ; người không quen khu vực này sẽ không thể nhìn rõ khung giờ ghi trên đó. Ngay khi chúng tôi vừa rẽ, một viên cảnh sát bước tới từ xe tuần tra đậu bên lề đường, vẫy tay ra hiệu cho người lái xe dừng lại và nhận biên lai phạt. Người lái xe vẻ mặt khổ sở nói với tôi: “Thật xui xẻo. Sắp đến cuối năm rồi, họ đang cố kiếm thêm thu thập.” Sau khi trả tiền và bước xuống xe, tôi thấy người lái xe chạy đến chỗ viên cảnh sát, cúi đầu xin xỏ, nhưng vô ích. Viên cảnh sát bảo anh ta đến xe tuần tra để nhận biên lai phạt.
Đi được vài bước tôi thấy không đành lòng. Anh ấy vì muốn đưa tôi đến gần điểm đến hơn nên không chú ý đến biển báo. Ngành taxi vốn đã gặp nhiều khó khăn do sự cạnh tranh của xe cá nhân trong thị trường gọi xe công nghệ. Các tài xế phải làm việc trong nhiều giờ, thường xuyên phải hy sinh sức khỏe của mình để kiếm đồng lương ít ỏi. Một lần phạt không khéo mất không một ngày làm việc, khiến họ chán nản trong nhiều ngày, thậm chí đến người nhà cũng không vui. Tôi lấy ra tờ 100 nhân dân tệ tiền mặt duy nhất còn lại trong túi, quay lại và đưa cho anh ấy, nói: “Anh vì đưa tôi đến đây mà bị phạt, anh hãy cầm 100 tệ này đi.”
Anh ấy quá đỗi ngạc nhiên đến mức chưa kịp nói lời cảm ơn thì tôi đã quay lưng bước đi. Trước khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, có lẽ tôi sẽ không có lòng trắc ẩn như thế. Tôi sẽ nghĩ rằng anh ấy vi phạm luật giao thông rồi bị phạt thì cũng không liên quan gì đến tôi. Nhưng sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, thiện niệm và tâm lý vị tha luôn nghĩ cho người khác đã trở thành tự nhiên, và tôi không cảm thấy mình mất mát gì cả.
Buông bỏ tâm oán hận
Thuận theo việc học Pháp sâu hơn, tâm oán hận do bệnh tật thời niên thiếu cũng tan biến, từ đó, tôi không còn cảm thấy một chút oán hận nào đối với người tài xế đã gây ra tai nạn, vị bác sỹ trẻ tay nghề còn non yếu, hay người bạn học đã làm tôi ngã gãy tay. Tôi cũng không thấy oán hận đồng nghiệp cũ sau này vay tiền mà không trả.
Tôi hiểu ra rằng bề ngoài thì thấy là họ đã làm tổn thương tôi, thất tín với tôi, nhưng thực chất là do nghiệp lực tích lại từ đời đời kiếp kiếp của bản thân. Có lẽ kiếp trước tôi đã làm tổn thương hoặc thất tín với người khác. Sau khi loại bỏ được tâm oán hận, tôi cảm thấy nội tâm vô cùng bình yên và tường hòa, trong thâm tâm càng biết ơn Sư phụ đã trải đường cho cuộc đời tôi để kiếp này tôi đắc được Đại Pháp.
Những đau khổ và khó nạn tôi phải chịu đựng ở kiếp này càng lớn thì đó càng là sự từ bi của Sư phụ để tôi nhanh chóng hoàn trả món nợ nghiệp to lớn tích lại từ đời đời kiếp kiếp. Trải qua những ma nạn này mới thấy thật khó có thể tưởng tượng nổi, khó có thể báo đáp được Sư phụ đã âm thầm gánh chịu cho tôi nhiều đến nhường nào, ân điển của Sư phụ đối với đệ tử to lớn như núi.
Dùng chính câu chuyện của bản thân để cứu chúng sinh
Sau khi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, hàng ngày tôi kiên trì luyện năm bài công pháp và học một bài giảng trong Chuyển Pháp Luân. Đồng thời, tôi cũng tìm hiểu thêm về chân tướng của Đại Pháp. Là một người được thụ ích từ Đại Pháp, tôi thấy mình có trách nhiệm cho mọi người biết chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp, cứu độ những người Trung Quốc đáng quý đã bị ĐCSTQ tà ác đầu độc.
Tôi bắt đầu bằng việc nói với những người thân của mình về Đại Pháp. Mỗi dịp năm mới, chúng tôi đều tập trung ăn uống, mỗi người đều phải đứng lên chia sẻ đôi lời, thường là ôn lại chuyện cũ hoặc nói lời chúc Tết. Khi đến lượt mình, tôi đứng lên nói: “Trước tiên, tôi xin chúc mọi người năm mới sức khỏe dồi dào, vạn sự như ý. Trên thế giới này điều gì là quan trọng nhất? Dĩ nhiên, đó là sức khỏe. Mọi người cũng đều biết, tôi từng mắc bệnh nan y, vậy vì sao mà hôm nay tôi vẫn có thể ngồi đây cùng ăn với mọi người. Bởi vì tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Nếu không, tôi đã không còn từ lâu rồi, căn bản không thể ở đây trò chuyện cùng gia đình.”
Tôi kể cho mọi người câu chuyện của chính mình đã được thụ ích như thế nào trong Đại Pháp. Cuối cùng, tôi cũng nói: “Mọi người nhất định phải nhớ Pháp Luân Đại Pháp hảo. Đây là điều quan trọng nhất trong sinh mệnh. ĐCSTQ là vô Thần, bản thân nó không chỉ đấu với Thần, mà còn bức hại tàn nhẫn những người tu luyện tín ngưỡng vào Phật Pháp, thiên lý bất dung. Chúng ta đều từng gia nhập các tổ chức Đảng, Đoàn, Đội của Trung Cộng, từng tuyên thệ sẽ phấn đấu cả đời vì chủ nghĩa cộng sản. Đây là là một lời thề độc, đến khi Trời diệt Trung Cộng, thì sẽ cùng chịu chung số phận với nó. Chỉ có thoái xuất khỏi các tổ chức của nó thì mới có thể có một tương lai tốt đẹp, tam thoái bảo bình an.”
Đến lúc này, mọi người bắt đầu bàn tán. Có người nói: “Chẳng phải đến 12 tuổi là tự động thoái Đội, 28 tuổi là tự động thoái Đoàn rồi sao?”
Lại có người nói: “Nhiều năm không đóng Đảng phí thì chẳng phải coi như tự động thoái Đảng rồi chứ?”
Tôi nói: “Tất cả những cái đó đều không được tính. Khi phát thề độc là tà ác đã đóng dấu ấn thú lên người đó. Chỉ có công khai tuyên bố tam thoái, mới có thể xóa bỏ hoàn toàn dấu ấn thú, từ đó được Thần Phật bảo hộ. Mọi người có thể dùng bí danh nhưng quan trọng là phải xuất tự nội tâm muốn thoái xuất khỏi Đảng, Đoàn và Đội.”
Mọi người ở bàn tiệc đều sử dụng bí danh để thoái Đảng và các tổ chức liên đới của nó. Một người anh họ nói: “Mặc dù tôi chưa từng tham gia bất kỳ tổ chức Đảng, Đoàn hay Đội nào, nhưng tôi đã tham gia rất nhiều hoạt động của nó. Bây giờ tôi tuyên bố thoái xuất khỏi tất cả các tổ chức đó.”
Tôi tặng mỗi người một tấm bùa hộ mệnh có in dòng chữ “Pháp Luân Đại Pháp hảo. Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, tất cả đều vui vẻ đeo lên người.
Tôi có một người họ hàng làm việc trong chính phủ. Cố ấy rất đồng tình với chân tướng mà tôi giảng, còn nói ĐCSTQ mua quan bán tước đều công khai giá, thậm chí phụ nữ vì muốn thăng tiến mà có người còn hiến thân cầu vinh, thật hỗn loạn và hủ bại. Tôi không chỉ giúp cô ấy tam thoái, mà còn mang cho cô các cuốn sách Pháp Luân Đại Pháp để cô ấy đọc. Mỗi lần cô ấy đến nhà tôi nhìn thấy Pháp tượng của Sư phụ, đều vô cùng thành kính hợp thập kính lễ với Sư phụ.
Tôi còn có một người họ hàng là lãnh đạo trong một doanh nghiệp nhà nước. Anh vô cùng căm ghét sự hủ bại trong giới quan chức, phẫn nộ nói: “Việc chống tham nhũng hiện nay chỉ là hình thức làm màu cho người dân xem thôi. Họ đang đập ruồi quanh hầm cầu, càng đập thì ruồi xuất hiện càng nhiều.”
“Tại sao? Bởi vì toàn bộ chính phủ và bộ máy nhà nước này như một hầm cầu, tự bản thân nó không ngừng sinh ra ruồi nhặng. Tự mình đập mình thì làm sao có thể tiêu diệt được ruồi nhặng? Chỉ có đào bỏ và lấp cái hầm cầu này đi, thay đổi hoàn toàn hoàn cảnh này, thì mới có thể giải quyết được tận gốc sự hủ bại, mới có thể diệt sạch ruồi nhặng.”
Người họ hàng này đã chứng kiến toàn bộ quá trình tôi chạy chữa vì bệnh tật và những thay đổi đáng kinh ngạc của tôi sau khi bước vào tu luyện Đại Pháp. Sau khi tôi giảng chân tướng, anh rất thấu hiểu và ủng hộ. Người đảng viên lâu năm này đã vui vẻ đồng ý tam thoái.
Sau này, hễ có thời gian và cơ hội, tôi đều chủ động chia sẻ trải nghiệm tu luyện Pháp Luân Đại Pháp của mình với những người mà tôi tiếp xúc. Tôi nói với họ Đại Pháp tốt như vậy thật khó gặp, việc hồng truyền Đại Pháp lại bị ĐCSTQ bóp méo và bức hại, các học viên Pháp Luân Đại Pháp đã phải chịu sự tra tấn và bức hại vô nhân đạo như thế nào. Tôi giải thích rằng phải nhìn rõ chân tướng thế gian, phải hiểu rõ Chân-Thiện-Nhẫn mới là chân lý của vũ trụ, vạch rõ ranh giới với tà đảng cộng sản thì mới có thể bảo bình an.
Thông qua việc chia sẻ về sự hồi phục thần kỳ của chính mình, tôi đã khuyên thoái được nhiều chúng sinh hữu duyên, trong số đó có công chức cơ quan chính phủ, trí thức cao cấp trong các doanh nghiệp công nghiệp quốc phòng, kỹ sư của các doanh nghiệp nhà nước, công nhân, nông dân, nhân viên bán hàng, giáo viên, chủ doanh nghiệp và những người thuộc các tầng lớp xã hội khác. Họ nguyện ý thường xuyên niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo. Chân-Thiện-Nhẫn hảo” để được bình an. Mọi người thường nói với tôi: “Tôi hoàn toàn tin những gì anh nói; chằng phải phép màu đối với anh chính là minh chứng tốt nhất sao?”
Người hạnh phúc nhất
Ngày 18 thánh 10 năm 2020 là một ngày tôi mãi mãi không thể nào quên. Sáng sớm hôm đó tôi mơ thấy Sư phụ với khuôn mặt hiền từ, dáng vẻ uy nghi, mặc trang phục luyện công màu trắng sữa, cùng vô số các đệ tử Đại Pháp, đã đến nhà tôi, trong nhà ngoài ngõ đều là đệ tử Đại Pháp. Tôi phấn khích như một đứa trẻ, tôi ngước nhìn Sư phụ và nắm lấy tay Ngài, mời Sư phụ vào nhà. Tâm tôi ngập tràn niềm vui và sự ấm áp vô bờ bến. Sau đó, tôi chạy đến chỗ các đệ tử Đại Pháp và mỉm cưới nói: “Mọi người biết không? Tôi là người hạnh phúc nhất trên thế giới.” Họ cũng mỉm cười với tôi.
Sau đó, tôi mời Sư phụ ngồi xuống ghế và dâng Sư tôn một chai nước. Nhưng một lúc sau, Sư phụ hơi nhíu mày, biểu lộ hơi khó chịu. Điều này khiến tôi tự trách trong tâm, có phải nước tôi dâng lên không được tinh khiết không? Trong giấc mơ, tôi chợt nhận ra Sư phụ đang giúp các học viên chúng ta tiêu nghiệp. Trái tim tôi tràn ngập sự áy náy và cả lòng biết ơn vô hạn.
Một lúc sau, các học viên theo Sư phụ đi thuyền đến một hòn đảo rất lớn để hồng truyền Đại Pháp. Trong suốt chuyến đi, tôi luôn ở bên trái Sư phụ, cảnh giác đề phòng bất kỳ yếu tố không an toàn nào từ mặt biển. Khi lên bờ, tôi cũng luôn ở sát bên trái Sư phụ, cảnh giác với xung quanh, luôn nghĩ đến việc bảo vệ Sư phu, hộ Pháp cho Sư phụ.
Nhóm lớn các đệ tử Đại Pháp theo Sư phụ tiến vào sâu trong hòn đảo là đã an toàn. Chúng tôi đến một nhà hàng lớn để dùng bữa. Tôi ngồi ở một chiếc bàn đối diện chéo với Sư phụ, nhìn Ngài mỉm cười hiền từ với các học viên đang cười nói vui vẻ khi chúng tôi cùng nhau dùng bữa. Khi bữa ăn gần kết thúc, tôi mới nhận ra mình quá phấn khích đến mức quên cả ăn. Tôi vội vàng ăn một miếng bánh, sau đó cùng các học viên hân hoan theo Sư phụ tiến sâu vào trong đảo để hồng Pháp cho chúng sinh.
Mơ đến đó thì tôi tỉnh giấc, và chẳng mấy chốc đã đến giờ luyện công buổi sáng, nụ cười vẫn còn đọng lại trên môi. Giấc mơ quá đỗi sống động, tôi nhớ rõ từng chi tiết, đặc biệc là những lời tôi đã vui vẻ nói với học viên khác: “Tôi là người hạnh phúc nhất trên thế giới.”
Lời kết
Đúng vậy, tôi thực sự là người hạnh phúc nhất trên thế giới. Trong giấc mơ là vậy, và ở hiện thực lại càng như vậy. Sau khi đắc Pháp, tôi nhận ra rằng đời này tôi chính là vì để đắc Pháp mà đến, quả thực không ngôn ngữ nào có thể diễn tả được cơ duyên vô cùng may mắn này. Mọi đau khổ và phiền não phải gánh chịu trước đây đều là nợ nghiệp mà tôi đáng phải chịu, đáng phải trả. Nghiệp lực mà Sư phụ gánh chịu giúp đệ tử lại càng nhiều, đến mức không dám tưởng tượng, khiến đệ tử vô cùng biết ơn, cũng càng thêm kiên định tín Sư tín Pháp.
Trong những năm tháng tiếp theo, tôi sẽ nỗ lực làm tốt ba việc mà Sư phụ yêu cầu, dũng mãnh tinh tấn. Song song với việc học Pháp luyện công, càng phải hồng dương Đại Pháp nhiều hơn, cứu độ nhiều chúng sinh nhiều hơn, để nhiều người hữu duyên hơn nữa bước vào Đại Pháp, tu luyện viên mãn, cùng Sư phụ trở về nhà.
(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/6/510418.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/11/234673.html


