Người phụ nữ 61 tuổi ở Cát Lâm qua đời trong khi sống phiêu bạt để tránh bị bắt vì đức tin của mình
Bài viết của phóng viên Minh Huệ tại tỉnh Cát Lâm, Trung Quốc
[MINH HUỆ 27-05-2026]
Họ và Tên: Quách Hiểu Hà
Tên tiếng Trung: 郭晓霞
Giới tính: Nữ
Tuổi: 61
Thành phố: Tùng Nguyên
Tỉnh: Cát Lâm
Nghề nghiệp: Không rõ
Ngày mất: Ngày 9 tháng 4 năm 2026
Ngày bị bắt gần đây nhất: Ngày 14 tháng 12 năm 2020
Nơi giam giữ gần đây nhất: Một bệnh viện
Ngày 9 tháng 4 năm 2026, một người phụ nữ 61 tuổi ở thành phố Tùng Nguyên, tỉnh Cát Lâm qua đời trong khi sống phiêu bạt để tránh bị bắt vì đức tin vào Pháp Luân Công, môn tu luyện cả tâm lẫn thân với nguyên lý cốt lõi là Chân-Thiện-Nhẫn.
Bà Quách Hiểu Hà cho biết Pháp Luân Công, môn tu luyện mà bà bắt đầu tập vào năm 1998, đã giúp bà trở thành một người điềm tĩnh, tốt bụng và biết nghĩ cho người khác hơn. Tháng 10 năm 1999, ba tháng sau khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) phát động chiến dịch bức hại Pháp Luân Công trên toàn quốc vào tháng 7 năm 1999, bà đã đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện cho quyền tự do tín ngưỡng của mình. Bà bị bắt, bị áp giải về Tùng Nguyên và bị giam giữ tại một trại tạm giam địa phương trong một tháng.
Vào nửa đêm một ngày tháng 12 năm 2000, cảnh sát địa phương đập cửa nhà bà Quách. Bà trốn thoát qua sân nhà hàng xóm và bắt đầu sống phiêu bạt. Ngày 17 tháng 4 năm 2006, bà cùng một học viên Pháp Luân Công khác là ông Vương Khánh Phúc đã bị các cảnh sát của Cục công an thành phố Tùng Nguyên bắt giữ. Bí thư chính trị Triệu chỉ đạo một số cảnh sát đánh đập họ dã man tại đồn cảnh sát. Một cảnh sát đã tát mạnh vào mặt bà Quách và dùng lửa đốt mặt bà.
Khoảng 11 giờ đêm, hai học viên này bị đưa đến trại tạm giam thành phố Tùng Nguyên. Bà Quách tuyệt thực để phản đối, và bị trói vào một thiết bị tra tấn gọi là giường chết (xem hình bên dưới) và bị bức thực.
Minh họa tra tấn: Giường chết
Tám ngày sau, bà Quách có biểu hiện của bệnh tim nghiêm trọng nhưng vẫn bị chuyển đến trại lao động Hắc Chủy Tử ở Trường Xuân (thủ phủ của tỉnh Cát Lâm) để thụ án hai năm. Tại đây, bà phải đối mặt với nhiều sự ngược đãi hơn nữa. Các lính canh ép bà ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ trong nhiều giờ mỗi ngày và ra lệnh cho bà phải từ bỏ Pháp Luân Công.
Ngày 14 tháng 12 năm 2020, các đặc vụ từ Phòng An ninh Nội địa quận Ninh Giang lại bắt giữ bà Quách. Lúc đó, huyết áp tâm thu của bà ghi nhận ở mức trên 200 mmHg (trong khi mức bình thường là 120 hoặc thấp hơn), và trại tạm giam địa phương từ chối tiếp nhận bà.
Sau đó, bà Quách bị đưa đến một bệnh viện và bị giam trong một phòng cách ly với ba cảnh sát canh gác suốt ngày đêm. Họ còng tay bà vào ban đêm và chỉ tháo còng vào ban ngày khi bà được tiêm truyền tĩnh mạch. Một ngày nọ, nhân lúc cảnh sát không chú ý, bà tìm cách trốn thoát khỏi bệnh viện.
Cảnh sát đưa bà Quách vào danh sách truy nã, và bà lại một lần nữa phải sống phiêu bạt. Một học viên khác đã giúp thông báo cho con gái bà về việc bà trốn thoát. Mặc dù học viên đó mượn điện thoại của một người lạ để gọi, nhưng ông vẫn nhanh chóng bị bắt, vì cảnh sát đã nghe lén điện thoại của con gái bà Quách. Ông bị thẩm vấn và giam giữ trong vài ngày.
Trong vài năm tiếp theo, bà Quách phải di chuyển từ nơi này sang nơi khác, nhưng bà không thể tìm được việc làm hay đi các phương tiện giao thông công cộng. Tháng 1 năm 2026, bà bị sốt và ho kéo dài, tình trạng ngày càng trở nên tồi tệ. Vì sợ cảnh sát địa phương theo dõi, gia đình đưa bà đến một bệnh viện cách thành phố Tùng Nguyên hàng trăm dặm. Ngày 9 tháng 4 năm 2026, bà đã qua đời.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/27/510765.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/29/234512.html
