Sau hơn 15 năm bị tra tấn và bức thực trong tù, người phụ nữ 60 tuổi qua đời sau bốn năm kể từ khi mãn hạn bản án gần nhất
Bài viết của phóng viên Minh Huệ tại tỉnh Giang Tây, Trung Quốc
[MINH HUỆ 02-05-2026]
Họ và tên: Giang Lan Anh
Tên tiếng Trung: 江兰英
Giới tính: Nữ
Tuổi: 60
Thành phố: Nam Xương
Tỉnh: Giang Tây
Nghề nghiệp: Không có thông tin
Ngày mất: Ngày 22 tháng 4 năm 2026
Ngày bị bắt gần đây nhất: Ngày 18 tháng 7 năm 2019
Nơi giam giữ gần đây nhất: Nhà tù Nữ tỉnh Giang Tây
Một người phụ nữ ở thành phố Nam Xương, tỉnh Giang Tây, đã qua đời vào ngày 22 tháng 4 năm 2026, sau nhiều thập kỷ chịu đựng sự bức hại vì tu luyện Pháp Luân Công. Bà hưởng thọ 60 tuổi.

Bà Giang Lan Anh
Bà Giang Lan Anh bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công vào năm 1997. Sức khỏe yếu kém của bà nhanh chóng được cải thiện và bà trở nên tràn đầy năng lượng. Sau khi Đảng Cộng sản Trung Quốc ra lệnh bức hại pháp môn vào năm 1999, bà vẫn kiên định với đức tin của mình và tìm kiếm cơ hội để nâng cao nhận thức về cuộc bức hại. Bà đến Bắc Kinh ba lần để thỉnh nguyện cho quyền tu luyện Pháp Luân Công, nhưng cả ba lần đều bị bắt. Bà bị kết án hai lần lao động cưỡng bức và ba lần cầm tù với tổng thời gian là 15 năm 2 tháng.
Để phản đối cuộc bức hại, bà đã tuyệt thực từ năm 2002 đến năm 2005 khi đang ở trong tù. Trong thời gian đó, bà bị bức thực tại bệnh viện nhà tù. Có thời điểm, cân nặng của bà giảm xuống chỉ còn 15 kg. Việc tuyệt thực và bức thực kéo dài đã làm suy kiệt nghiêm trọng hệ tiêu hóa của bà. Bà bị loét và hoại tử ruột.
Trong khi thụ án tù cuối cùng, bà bị tra tấn dẫn đến cánh tay trái bị tàn phế. Khi được trả tự do vào ngày 18 tháng 1 năm 2022, tóc bà đã bạc trắng, thị lực mờ đi và thân thể gầy gò hốc hác. Đôi chân của bà tê cứng, bàn chân sưng tấy nghiêm trọng và gần như không thể kiểm soát được.
Bà Giang phải vật lộn với tình trạng sức khỏe yếu kém và thường xuyên nôn mửa. Tình trạng của bà tiếp tục xấu đi và bà qua đời vào ngày 22 tháng 4 năm 2026.
Lần bắt giữ và bản án tù gần đây nhất
Bà Giang bị bắt lần cuối vào ngày 18 tháng 7 năm 2019 bởi hơn 20 cảnh sát mặc thường phục khi bà đang đến thăm một học viên khác. Ban đầu bà bị giam giữ tại đồn công an Nam Xương. Cảnh sát Trương đã lấy đồng hồ của bà và không bao giờ trả lại. Sau đó, bà bị đưa đến Cục Công an quận Tây Hồ và bị thẩm vấn cho đến nửa đêm trước khi bị chuyển đến trại tạm giam số 1 thành phố Nam Xương.
Trong trại tạm giam, bà Giang phải ngủ trên nền bê tông lạnh lẽo và ẩm ướt. Vài tháng sau, khi đại dịch COVID-19 bùng phát, trại tạm giam phải đối mặt với tình trạng thiếu lương thực trầm trọng, và nhiều người bị giam giữ, bao gồm cả bà Giang, bị bỏ đói.
Tòa án quận Tây Hồ ban đầu lên lịch mở một phiên điều trần trực tuyến vào ngày 14 tháng 6 năm 2020. Bà Giang khẳng định rằng bà không vi phạm bất kỳ luật nào khi tu luyện Pháp Luân Công và từ chối tham dự phiên tòa. Thẩm phán lại lên lịch mở một phiên tòa khác vào ngày 7 tháng 7 và buộc bà phải ra hầu tòa. Bà từ chối nhận luật sư do tòa chỉ định — người được hướng dẫn để nhận tội thay cho bà — và tự bào chữa cho chính mình.
Thẩm phán hoãn phiên tòa trước khi bà Giang đọc xong bản bào chữa của mình. Ngày 22 tháng 10, ông ta kết án bà hai năm sáu tháng tù cùng khoản tiền phạt 30.000 Nhân dân tệ. Bà kháng cáo lên tòa án trung cấp thành phố Nam Xương. Mặc dù luật sư do tòa chỉ định biện hộ vô tội cho bà trong vụ án kháng cáo, tòa án cấp cao hơn vẫn ra phán quyết giữ nguyên bản án ban đầu.
Cánh tay trái bị tàn phế sau khi bị tra tấn
Bà Giang bị đưa đến nhà tù Nữ tỉnh Giang Tây vào ngày 8 tháng 7 năm 2021. Ngay khi bà đến nơi, lính canh Chương Hoan Hoan ra lệnh cho một vài tù nhân đưa bà vào một căn phòng nhỏ và cố gắng ép bà điểm chỉ vào một bản tuyên bố nhận tội.
Từ ngày 17 đến ngày 21 tháng 7, lính canh Lưu Kim Phượng ra lệnh cho các tù nhân Phương Linh Á, Tăng Xuân Lan và Lại Tố Hoa trói bà Giang trong một chiếc áo khoác bó và treo bà lên trong xưởng làm việc vào ban ngày. Buổi tối, họ dùng dây buộc kéo căng bốn chi và trói bà ở tư thế dang rộng tay chân trên giường.
Sau vài ngày bị tra tấn bằng cách trói, cánh tay của bà Giang trở nên sưng tấy nghiêm trọng và tê liệt. Bà gần như không thể tự đánh răng được nữa.
Các tù nhân cũng cấm bà ngủ và không cho phép bà tắm rửa. Trong cái nóng của mùa hè, cơ thể bà nhanh chóng bốc mùi khó chịu, và đôi mắt bà đỏ ngầu.
Các lính canh sau đó cưỡng chế bà Giang lao động nô lệ. Cho dù trên đường đến xưởng làm việc hay nhà ăn, chân bà vẫn bị xích. Các tù nhân Dương Tân Vinh và Diêu Linh Tĩnh thường xuyên cắt xén thức ăn của bà, với lý do bà chưa hoàn thành định mức công việc.
Hai tháng sau, cánh tay phải của bà Giang bắt đầu hồi phục, nhưng cánh tay trái vẫn sưng tấy và tê liệt. Bàn tay trái của bà rất yếu và bà không thể cầm nắm bất cứ thứ gì.
Ngày 20 tháng 10 năm 2021, lính canh Lưu Kim Phượng đưa bà Giang đến gặp bác sĩ nhà tù họ Lưu. Bác sĩ kiểm tra vai và cánh tay trái của bà, vốn thấp hơn rõ rệt so với bên phải. Bác sĩ cho biết có một khoảng trống lớn giữa bả vai và cánh tay của bà, cho thấy nó đã bị trật khớp. Do không có thiết bị phù hợp, bác sĩ hối thúc lính canh đưa bà đến một bệnh viện bên ngoài. Ông cũng bảo lính canh không được treo tay bà Giang qua đầu hoặc nâng cao hơn vai, nếu không cánh tay của bà sẽ bị thương nặng hơn.
Tại bệnh viện, bác sĩ yêu cầu bà Giang tự kiểm tra cánh tay của mình. Bà nói rằng bà không biết cách làm ra sao. Không thèm nhìn vào cánh tay của bà, bác sĩ bảo bà đi chụp X-quang. Nhìn vào phim X-quang, bác sĩ khẳng định rằng tình trạng này là do chứng đông cứng khớp vai, chứ không phải trật khớp. Bà Giang cố gắng giải thích việc bà bị tra tấn như thế nào, nhưng bác sĩ vẫn khăng khăng đó là chứng đông cứng khớp vai. Lính canh ngắt lời và nói rằng bà Giang là một “tội phạm tà giáo”. Bác sĩ ngừng nói chuyện với bà Giang và rời đi.
Trở lại nhà tù, bà Giang bị cách ly 14 ngày trước khi được phép quay lại xưởng làm việc. Các tù nhân Dương Tân Vinh và Diêu Linh Tĩnh nói với bà rằng lính canh đã thông báo trên toàn nhà tù rằng bác sĩ nhà tù đã chẩn đoán nhầm chứng đông cứng khớp vai của bà thành trật khớp.
Bà Giang sau đó nhớ lại rằng, trước khi được đưa đến bệnh viện, lính canh Lưu Kim Phượng đã đe dọa bà không được nói “nhảm nhí”, nếu không bà sẽ phải đối mặt với sự tra tấn khốc liệt hơn.
Ngày 15 tháng 12 năm 2021, lính canh Chương Hoan Hoan ra lệnh ba tù nhân trong đó có Dương Tân Vinh cưỡng ép lấy chữ ký của bà Giang vào bản tuyên bố từ bỏ Pháp Luân Công đã được chuẩn bị sẵn. Khi bà từ chối hợp tác nên họ cố gắng giữ tay bà để ký vào đó. Bà chống cự bằng tất cả sức lực của mình. Không thể ép buộc bà, Dương ký thay vào bản tuyên bố.
Vì bà Giang cố gắng giảng chân tướng về Pháp Luân Công cho các lính canh và tù nhân, Lưu Kim Phượng không cho bà tắm rửa và buộc bà phải đứng ở cửa nhà vệ sinh từ sáng cho đến 11 giờ đêm. Sự tra tấn này kéo dài cho đến khi bà được trả tự do.
Những lần bị bức hại trước đây
Bản án lao động cưỡng bức đầu tiên trong một năm bị kéo dài thành hai năm
Tháng 11 năm 1999, bà Giang đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện và bị bắt. Trong khi bị giam giữ tại trại tạm giam số 3 thành phố Nam Xương, bà đã luyện các bài công pháp của Pháp Luân Công cùng với bảy học viên khác. Các lính canh xích họ lại với nhau, còng một tay của họ vào một chiếc cùm. Họ không thể đứng thẳng và lúc nào cũng phải cúi khom người. Họ phải di chuyển cùng nhau; nếu một người cần đi vệ sinh, bảy người kia phải đi cùng. Trong khi đó, các lính canh tiếp tục đánh đập và lăng mạ họ. Ban đêm, họ chỉ có thể ngồi trên mặt đất và tựa vào nhau để nghỉ ngơi. Các lính canh không tháo cùm cho đến một tháng sau đó.

Tái hiện cảnh tra tấn: bị trói ở tư thế dang rộng tay chân
Vì bà Giang vẫn kiên định với đức tin của mình, giới chức đã kéo dài bản án của bà thêm một năm. Khi bản án một năm đó cũng hết hạn, bà bị đưa thẳng đến một trung tâm tẩy não. Bà tuyệt thực để phản đối và bị bức thực. Họ giữ nguyên ống truyền thức ăn không rút ra, điều này khiến bà vô cùng đau đớn và khó thở.
Bất chấp tình trạng nguy kịch của bà Giang do tuyệt thực, chính quyền vẫn đưa bà trở lại trại lao động. Các lính canh xúi giục các tù nhân đánh đập bà. Họ đá vào đầu bà, đập đầu bà vào tường và giẫm lên chân bà. Khắp người bà đầy những vết bầm tím.
Trong mùa đông lạnh giá, các lính canh đe dọa sẽ đổ nước tiểu hoặc phân lên người bà. Cuối cùng, bà Giang được trả tự do vào tháng 1 năm 2002 khi tính mạng đang nguy kịch.
Bị kết án năm năm, và bị bức thực trong ba năm tuyệt thực
Bà Giang lại bị bắt vào khoảng 1 giờ sáng ngày 11 tháng 7 năm 2002. Để ngăn bà luyện các bài công pháp của Pháp Luân Công, một viên cảnh sát đặt một chiếc ghế lên chân bà rồi ngồi lên đó. Chân ghế đè lên các ngón chân của bà, làm chúng bị thương nặng và khiến móng chân của bà bị bong ra.
Sau hai ngày bị tra tấn và cấm ngủ, bà Giang bị chuyển đến Trại tạm giam Sa Tử Lĩnh. Cảnh sát đã cố gắng tống tiền mẹ bà, nói rằng bà có thể trả tiền cho họ để đổi lấy một bản án nhẹ hơn cho con gái mình. Mẹ bà từ chối làm theo, và bà Giang bị kết án năm năm tù.
Trong khi thụ án tại Nhà tù Nữ tỉnh Giang Tây, bà Giang tuyệt thực trong hơn ba năm. Các lính canh nói với bà: “Bà chết ở đây cũng không sao, nhưng chúng tôi tuyệt đối không thể thả bà ra.” Họ bức thực bà trong thời gian này. Bà nhận được một số thông báo tình trạng nguy kịch, nhưng bà vẫn sống sót. Bà được trả tự do vào ngày 12 tháng 7 năm 2007.
Một bản án lao động cưỡng bức hai năm khác
Ngày 30 tháng 4 năm 2009, khi đang học các bài giảng của Pháp Luân Công tại nhà một học viên khác, bà Giang lại bị bắt. Trong quá trình thẩm vấn tại đồn cảnh sát, cảnh sát đã xịt hơi cay vào bà. Họ cũng cấm bà ngủ. Ngay khi bà nhắm mắt lại, họ liền xịt hơi cay vào bà. Họ cũng sốc điện bà bằng dùi cui điện.
Cảnh sát sau đó đã đưa bà Giang đến Trại tạm giam số 1 thành phố Nam Xương, nơi bà bị bức thực bằng dung dịch nước muối. Sau ba tháng bị giam giữ, bà bị chuyển đến Trại lao động cưỡng bức Nữ tỉnh Giang Tây để thụ án hai năm.
Các lính canh trại lao động sắp xếp cho các tù nhân giám sát bà Giang và không cho phép bà nói chuyện với các học viên Pháp Luân Công đang bị giam giữ khác. Họ đánh đập bà tùy ý và thường xuyên buộc bà phải làm việc trong nhiều giờ mà không được trả công. Bà được trả tự do vào ngày 3 tháng 5 năm 2011.
Bị kết án 3,5 năm và bị đánh đập trong tù
Bà Giang lại bị bắt một lần nữa vào ngày 24 tháng 2 năm 2015, sau khi bị tố cáo vì phân phát tài liệu thông tin về Pháp Luân Công. Bà bị giam giữ tại trại tạm giam thành phố Nghi Xuân và bị tòa án thành phố Chương Thụ bí mật kết án ba năm sáu tháng tù vào ngày 10 tháng 9 năm 2015. Bà kháng cáo nhưng bị thua kiện. Bà bị đưa vào nhà tù Nữ tỉnh Giang Tây vào ngày 30 tháng 12 năm 2015.
Các lính canh nhà tù buộc bà Giang phải đứng liên tục trong nhiều giờ, thường là từ 6 giờ 30 sáng đến 10 giờ 30 tối, mỗi ngày trong suốt chín tháng. Bà không được phép tựa vào tường hay có bất kỳ sự hỗ trợ nào. Cả hai chân của bà đều bị sưng tấy nghiêm trọng và giãn tĩnh mạch. Trong khi đó, các lính canh cũng cấm bà ngủ, đánh đập và bỏ đói bà.
Các lính canh từng treo bà lên bằng cổ tay, với đôi chân gần như không chạm đất. Bà bị bỏ mặc như vậy trong 24 giờ. Để ngăn bà ngủ gật, họ đã bôi dầu gió vào mắt bà và nhét những chiếc tất bẩn vào miệng bà.

Minh họa tra tấn: Treo trên không
Lưng dưới và hai chân của bà Giang bị thương nặng do hậu quả của việc tra tấn. Bà gặp khó khăn khi đứng lên từ tư thế ngồi hoặc khi đi xuống cầu thang.
Các báo cáo liên quan:
Năm cư dân Giang Tây bị kết án vì kiên định đức tin
Ít nhất 32 học viên Pháp Luân Công vẫn đang bị giam giữ ở trong Nhà tù Nữ tỉnh Giang Tây
Các báo cáo liên quan bằng tiếng Anh:
Exposing the CCP’s Evil Nature Through One Woman’s 12 Years of Persecution
Documenting the Persecution of Ms. Jiang Lanying from Nanchang, Jiangxi Province
Dafa Practitioner Jiang Lanying Is Kidnapped by Tangshan Police in Nanchang City, Jiangxi Province
Eight Women Practitioners Arrested in Nanchang City
Practitioners Tortured, Forced-Fed Unknown Drugs in Jiangxi Provincial Women’s Prison
Exposing the CCP’s Evil Nature Through One Woman’s 12 Years of Persecution
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/2/509355.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/14/234139.html