Một cặp cha mẹ kiểu Trung Quốc “đặc biệt”
Bài viết của Liễu Phàm, đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 14-03-2026] Tôi là một đệ tử Đại Pháp trẻ tuổi sinh sau năm 2000, cha mẹ tôi đều là những đệ tử Đại Pháp đắc Pháp trước năm 1999. Khi còn nhỏ, tôi không cảm thấy cha mẹ có gì khác với cha mẹ nhà khác. Trong quá trình lớn lên, khi trò chuyện với bạn bè cùng trang lứa về gia đình của mỗi người, khi tiếp xúc ngày càng nhiều với những bậc trưởng bối là người thường, cũng như khi tìm hiểu thêm về các hiện tượng xã hội, tôi phát hiện ra rằng những cha mẹ là người tu luyện Đại Pháp có rất nhiều điểm khác biệt so với cha mẹ là người thường:
Bình thản trước thành tích và thứ hạng
Ở Trung Quốc có một cụm từ gọi là “con nhà người ta”, chỉ một hình mẫu xuất sắc mà các bậc cha mẹ Trung Quốc thường dùng để so sánh và thúc giục con cái nhà mình, cách dùng thường thấy là: “Con nhìn con nhà người ta xem, rồi nhìn lại mình đi!”
Các bậc phụ huynh Trung Quốc có thói quen so sánh con mình với con người khác, do đó họ thường rất để tâm đến thành tích và thứ hạng của con cái. Hồi học cấp ba, trong lớp tôi có một bạn nữ vì không đạt được thành tích lý tưởng trong kỳ thi mà bị cha đánh.
Đối với cha mẹ tôi, khi nhìn thấy bài thi của tôi, điều đầu tiên họ quan tâm không phải là điểm số, mà trước tiên họ sẽ hỏi tôi có biết nguyên nhân sai của từng câu hỏi không, là do cẩu thả, bất cẩn, hay là do không biết làm? Nếu là do bất cẩn, thì lần sau hãy cẩn thận hơn một chút; nếu là do nắm kiến thức chưa vững, thì sau khi nghe giáo viên giảng lại câu sai đã thực sự hiểu rõ chưa? Trong mắt họ, thi cử chẳng qua chỉ là một công cụ để kiểm tra tình hình nắm bắt kiến thức, chứ không phải là tiêu chuẩn để phán xét đứa trẻ có xuất sắc hay không, hay là công cụ mang lại thể diện cho bản thân. Sự khác biệt này so với thái độ đối với thành tích của đại đa số phụ huynh Trung Quốc, một mặt là vì họ xem nhẹ danh lợi; mặt khác, tiêu chuẩn về sự xuất sắc trong tâm họ khác với những phụ huynh kiểu Trung Quốc kia, họ cho rằng có được những phẩm chất tốt đẹp như thiện lương, chân thành, vô tư mới là một đứa trẻ xuất sắc.
Sở dĩ cha mẹ tôi có thể nhìn nhận việc học của tôi một cách ung dung như vậy, là vì họ rất rõ ràng rằng đời người là do Thần an bài sẵn, nhân sinh không phải là một cuộc chạy marathon, mà là một vở kịch đã được viết sẵn kịch bản, mỗi người đều đang diễn theo từng bước dựa trên kịch bản mà Thần đã viết. Con người muốn thông qua nỗ lực của bản thân để có được tiền tài, danh lợi, và cuộc sống tốt đẹp hơn, nhưng lại không biết rằng những thứ đó là do phúc phận của con người mang lại, mà phúc phận là do đức đổi lấy. Nhưng điều này không có nghĩa là chúng tôi đối đãi tiêu cực với cuộc sống hay chờ sung rụng, bởi vì người tu luyện chúng tôi phải làm một người tốt, thậm chí là người tốt hơn cả người tốt, vậy thì làm học sinh thì phải học tập cho tốt, làm một thành viên của xã hội thì phải làm việc cho tốt. Chỉ có điều, chúng tôi học tập cho tốt, làm việc cho tốt không phải là để tranh giành điều gì trong người thường, mà đơn thuần chỉ là thực hiện tốt trách nhiệm và nghĩa vụ mà thân phận xã hội mang lại cho chúng tôi, chứ không phải để được báo đáp. Mặc dù chúng tôi làm việc không cầu báo đáp, nhưng thường đều sẽ nhận được một kết quả tốt đẹp.
Tôn trọng và lắng nghe
Năm nay, khi ăn bữa cơm tất niên ở nhà bà nội, bác trai và bác gái đột nhiên tỏ ý bất mãn về việc tôi tu luyện Đại Pháp, cho rằng tôi đang học thói xấu từ cha tôi. Tôi mỉm cười định mở lời phản bác lại lời của bác, nhưng bác gái lập tức nói át đi bằng giọng còn lớn hơn và nhanh hơn để chặn lời tôi, không cho tôi nói. Có lẽ vì bình thường trước mặt người lớn, tôi đều rất ngoan ngoãn, hiền lành, nên khiến họ cảm thấy tôi quá nghe lời cha mẹ mà không có suy nghĩ của riêng mình, vì thế họ cũng có chút ý kiến về việc tôi vừa tốt nghiệp đại học đã về quê sống cùng cha mẹ, cảm thấy người trẻ tuổi nên vươn tới những nền tảng cao hơn, rộng lớn hơn, ví dụ như học lên cao học, hay lên thành phố lớn mà phấn đấu thì mới là bình thường.
Tôi vốn tưởng rằng đây là một cuộc trò chuyện bình đẳng, hai bên có thể trao đổi suy nghĩ của mình trên cơ sở tôn trọng lẫn nhau, xét cho cùng thì trong gia đình ba người cùng là người tu luyện của chúng tôi, trước nay đều giao tiếp một cách hòa ái như vậy. Nhưng trong cuộc đối thoại này, tôi không được phép phát biểu bất kỳ quan điểm nào. Người lớn nói chuyện với con trẻ, thì con trẻ chỉ được phép nghe; vì con trẻ không hiểu gì cả, nên nói gì cũng sai, vì người lớn nên nói gì cũng đúng, một tác phong gia trưởng độc đoán. Các bậc phụ huynh Trung Quốc chịu ảnh hưởng sâu sắc của văn hóa đảng, rất giỏi kiểm soát và chèn ép, nhưng lại không biết lắng nghe và tôn trọng.
Nhiều cha mẹ là người thường sẽ cảm thấy việc con cái lựa chọn đi học hoặc phấn đấu ở nơi đất khách quê người là xuất phát từ chí hướng, nhưng từ góc độ của những người trẻ tuổi mà xét, đây chưa chắc đã là nguyên nhân căn bản nhất. Tôi từng thấy rất nhiều cư dân mạng trẻ tuổi than vãn về những mâu thuẫn và sự kìm nén chồng chất khi sống cùng cha mẹ kiểu Trung Quốc, và muốn sau khi tốt nghiệp nhanh chóng độc lập về kinh tế để tránh xa cha mẹ. Không ai là không muốn có một gia đình ấm áp, vui vẻ, nhưng sự độc đoán và kiểm soát của cha mẹ khiến những đứa trẻ không cảm nhận được sự tôn trọng và ấm áp khi ở nhà, là một cá thể độc lập nhưng lại không được có suy nghĩ hay tiếng nói của riêng mình, ai mà muốn ở mãi trong một môi trường như vậy chứ? Thế là những đứa trẻ đành phải bay cao bay xa.
Ở nhà chúng tôi, cha mẹ tôi chưa bao giờ vì tôi là trẻ con, không nhiều kinh nghiệm sống bằng họ mà không coi trọng tôi. Mỗi khi tôi có cảm ngộ về việc gì đó, cho dù diễn đạt có ấp úng, họ cũng sẽ nhìn vào mắt tôi và rất nghiêm túc lắng nghe tôi nói chứ không hề cảm thấy mất kiên nhẫn. Cho dù suy nghĩ của chúng tôi khác nhau, họ cũng sẽ không phê phán theo kiểu kẻ cả, mà chỉ hòa ái bày tỏ quan điểm của họ sau khi tôi nói xong. Họ cũng không bao giờ áp đặt suy nghĩ của mình lên tôi, ngược lại còn khuyến khích tôi tự suy nghĩ.
Tôi nghĩ điều này có lẽ là vì tu luyện Đại Pháp yêu cầu chúng tôi làm người theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn, đồng thời phải tống khứ tâm tư lợi, biết nghĩ cho người khác. Một người vị tư sẽ không màng đến cảm nhận của người khác, lời nói và hành động ắt sẽ không đoái hoài đến người khác, có thể sẽ không tôn trọng người khác. Còn một người luôn vì người khác, sẽ đứng từ góc độ của người khác để suy xét vấn đề, cảm thông cho đối phương, thấu hiểu đối phương, thì sẽ tôn trọng người khác. Vậy còn “Nhẫn” thì sao, sẽ khiến con người bao dung với những điểm khác biệt của người khác so với mình, còn người không đủ thiện lại không thể nhẫn, khi thấy người hay sự việc không phù hợp với quan niệm của mình, sẽ muốn chèn ép đối phương, cưỡng chế thay đổi đối phương.
Không gạt dối, nói sao làm vậy
Chốn công sở ở Trung Quốc có một cụm từ gọi là “bánh vẽ”, chỉ việc ông chủ vì muốn nhân viên bán mạng lâu dài hơn, nỗ lực hơn mà đưa ra một số điều kiện hấp dẫn nhưng thực tế sẽ không thực hiện. Hành vi này cũng tồn tại tương tự trong mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái. Trong cuốn “Hàn Phi Tử — Ngoại trữ thuyết tả thượng” thời Chiến Quốc có một câu chuyện, kể rằng một ngày nọ, con trai của Tăng Tử khóc lóc đòi theo vợ Tăng Tử ra chợ, vợ Tăng Tử vì muốn con quay về nên đã dỗ dành lừa con rằng khi về sẽ mổ lợn cho con ăn. Mặc dù người vợ chỉ nói đùa, nhưng Tăng Tử vì giữ lời hứa nên đã thực sự mổ lợn.
Gia đình vốn dĩ phải là nơi ấm áp nhất, có cảm giác an toàn nhất, nhưng nếu cha mẹ nói dối con cái, sẽ dẫn đến sự phá hoại rất lớn đối với niềm tin giữa những người trong gia đình.
Cha mẹ tôi luôn lấy Chân-Thiện-Nhẫn làm chuẩn mực hành vi, bởi vậy, từ nhỏ đến lớn những lời họ nói với tôi đều là nói sao làm vậy, những việc không chắc chắn sẽ không tùy tiện hứa hẹn, hơn nữa cho dù là việc rất nhỏ cũng tuyệt đối không gạt dối tôi. Ví dụ như hồi cấp ba, có một lần lớp chúng tôi đi thi ở nơi khác, toàn bộ giáo viên, học sinh và phụ huynh đều ở một chỗ. Sinh nhật của tôi lại đúng vào khoảng thời gian này, thế là giáo viên và các bạn học đã mua cho tôi một chiếc bánh kem chuẩn bị khiến tôi bất ngờ và bảo mẹ giữ bí mật với tôi. Tuy nhiên, hành vi khác thường của mọi người khiến tôi đoán được đại khái họ chuẩn bị làm gì, thế là tôi hỏi mẹ có phải mọi người đang chuẩn bị bất ngờ sinh nhật cho tôi không. Nếu là một người thường, hoàn toàn có thể vì muốn giữ sự bất ngờ mà phủ nhận, và hoàn toàn không cảm thấy lời nói dối nhỏ này có vấn đề gì, nhưng mẹ đã không phủ nhận. Mặc dù không còn sự bất ngờ nữa, nhưng tôi rất vui vì bà đã tuân thủ chữ “Chân”, không nói dối tôi.
Biết sai liền sửa, không ra vẻ bề trên
Có một người bạn từng cho tôi xem một đoạn tin nhắn trò chuyện giữa cô ấy và mẹ, nội dung là mẹ cô ấy nhớ nhầm một chuyện, người bạn này muốn sửa lại cho mẹ, nhưng mẹ cô ấy lại cho rằng con cái nhớ nhầm, nói thế nào cũng không tin là mình nhớ nhầm. Thế là người bạn này đã tìm cha để xác minh và gửi đoạn tin nhắn trò chuyện với cha cho mẹ xem, mẹ cô ấy xem xong chỉ nói một câu: Con tính toán chi li như vậy làm gì. Người bạn này cảm thấy có chút bất bình, cô ấy cảm thấy dựa vào đâu mà trẻ con sai thì phải bị mắng, bị phê bình, còn người lớn sai không những không chịu thừa nhận lỗi lầm, thậm chí còn trách trẻ con tính toán chi li.
Ở nhà chúng tôi, người nhà khi nhìn thấy vấn đề của nhau đều sẽ chỉ ra và cố gắng hết sức để sửa đổi, bởi vì cha mẹ tôi không chỉ coi tôi là con của họ, mà còn coi tôi là đồng tu, đối đãi như một người bình đẳng. Tuy nhiên, lúc đầu cũng có khi tôi chỉ ra vấn đề nhưng đối phương không nghe, nhưng thường là do cách tôi chỉ ra vấn đề khiến người khác khó tiếp nhận. Ví dụ như tôi thấy mẹ đang vượt quan tâm tính với ai đó mà lúc đó vượt không tốt, cách xử lý khiến tôi rất chướng mắt, tôi sẽ mang theo cảm xúc cá nhân mà chỉ ra ngay tại trận. Lúc này, do mẹ cũng đang bị cảm xúc lấn át mà thiếu đi lý trí, mẹ sẽ không thừa nhận, cảm thấy mình không có vấn đề như tôi nói, nhưng thường thì sau đó bình tĩnh lại, mẹ sẽ có thể nhìn ra vấn đề của mình, và sẽ rất chân thành cảm ơn tôi vì đã giúp mẹ nhìn ra thiếu sót của bản thân. Sau này, tôi cũng ý thức được cách mình chỉ ra vấn đề chưa thỏa đáng, khiến người ta rất khó tiếp nhận, thế là từ đó trở đi, khi thấy mẹ có vấn đề gì thì tôi sẽ ghi nhớ trước, đợi khi tâm trạng mẹ hòa ái, tôi sẽ không mang theo quan niệm cá nhân mà chỉ ra cho mẹ, mẹ sẽ rất nhanh tiếp nhận.
Đó là bởi Đại Pháp yêu cầu chúng tôi gặp chuyện phải hướng nội tìm, khi người khác chỉ ra vấn đề của chúng tôi, điều đầu tiên chúng tôi nghĩ đến không phải là: “Chính bạn cũng chẳng ra sao mà còn đến quản tôi”, mà là dùng Pháp lý của Đại Pháp làm tiêu chuẩn để suy xét xem mình có thực sự sai ở đâu không, nếu bản thân có vấn đề, thì cố gắng sửa đổi. Thừa nhận lỗi lầm của bản thân không phải là chuyện mất mặt, chỉ có nhìn thẳng vào lỗi lầm thì mới có thể đi sửa đổi, như vậy mới ngày càng trở nên tốt hơn. Còn một mực phủ nhận cái sai của mình, lại còn quay ngược lại cảm thấy người khác không tốt, thì chỉ khiến trong lòng người ta tràn ngập oán khí, hơn nữa sẽ khiến người ta giậm chân tại chỗ.
Hướng nội tìm còn giúp gia đình chúng tôi hòa thuận, rất hiếm khi có mâu thuẫn, cho dù thỉnh thoảng nảy sinh mâu thuẫn cũng sẽ rất nhanh chóng qua đi, mọi người đều không để trong lòng. Bởi vì khi gặp xung đột, chúng tôi đều sẽ tìm vấn đề ở bản thân, chứ không phải là chỉ trích, oán trách lẫn nhau, như vậy thì căn bản là không thể cãi nhau được. Nếu ai ai cũng có thể hướng nội tìm, thì tôi nghĩ xã hội chúng ta cũng sẽ trở nên hài hòa, thân ái hơn.
Lấy lời nói và việc làm để làm gương, muốn dạy tốt con cái, trước tiên bản thân phải làm tốt
Có một lần, khi tôi trò chuyện với một người bạn về tầm quan trọng của giáo dục gia đình, cô ấy đã kể một chuyện như thế này: Cô ấy đang ăn ở một nhà hàng, nhà hàng đó có một máy rót đồ uống, sau khi trả tiền đồ uống, nhà hàng sẽ đưa cho bạn một chiếc cốc, sau đó bạn có thể ra chỗ máy rót đồ uống để lấy đồ uống, và có thể rót thêm không giới hạn. Cô ấy nhìn thấy trong nhà hàng có một người mẹ bảo con trai lấy bình nước mang theo để đi lấy đồ uống. Cậu bé trông khoảng sáu, bảy tuổi, ngập ngừng nói rằng họ không có cốc của nhà hàng nên không lấy đồ uống được, mẹ cậu bé mất kiên nhẫn nói: “Bảo con đi thì con cứ đi! Quản nhiều như vậy làm gì!” Thế là, cậu bé vẫn cầm bình nước của mình đi lấy đồ uống. Nghe xong chuyện này trong lòng tôi có chút buồn bã, bản tính của trẻ con là thuần chân lương thiện, nhưng từ nhỏ đã bị dạy đi chiếm món lợi nhỏ, phá vỡ quy tắc. Khi còn nhỏ chính là lúc thiết lập quan niệm đúng sai, cần sự dẫn dắt đúng đắn của người lớn, không phải chỉ nói đạo lý ngoài miệng, mà là phải làm cho trẻ xem, bởi vì trẻ con sẽ học theo người lớn, sẽ cảm thấy những việc người lớn làm thì đó là đúng. Thật may mắn là cha mẹ tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, bình thường đều dùng “Chân-Thiện-Nhẫn” làm chuẩn mực hành vi, và lấy đó làm căn bản để giáo dục tôi, giúp tôi trở thành một người lương thiện, biết nghĩ cho người khác.
Tôi từng nói với bạn bè về cuốn “Chuyển Pháp Luân”, cuốn sách chỉ đạo chúng tôi tu luyện. Tôi đã kể tu luyện Pháp Luân Đại Pháp đã có ảnh hưởng đến cha mẹ tôi như thế nào trong việc xử lý mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái. Người bạn nghe xong rất ngưỡng mộ, nói: “Giá như cha mẹ mình cũng có thể đọc cuốn sách này sớm hơn thì tốt biết mấy.”
Tôi từng nghe một câu nói như thế này: Gia đình là đơn vị nhỏ nhất của xã hội, gia đình hòa thuận thì xã hội an định. Pháp Luân Đại Pháp đã ban cho tôi một gia đình hòa thuận hạnh phúc, nếu hàng ngàn hàng vạn gia đình đều trở nên hòa thuận như vậy, tôi nghĩ xã hội này cũng sẽ trở nên tốt đẹp hơn hiện tại. Chân thành hy vọng mỗi người đều có thể đọc cuốn sách “Chuyển Pháp Luân”, đây không chỉ là một cuốn sách chỉ đạo người tu luyện phản bổn quy chân, mà còn là một cuốn sách dạy con người cách làm người. Là một thành viên của gia đình, cuốn sách này sẽ cho bạn biết làm thế nào để vun đắp một gia đình ấm áp hạnh phúc; là một thành viên của xã hội, cuốn sách này sẽ cho bạn biết làm thế nào để đối đãi với việc học tập hoặc công việc, làm thế nào để trở thành một người tốt, một người có ích cho xã hội; là một người theo đuổi chân lý, cuốn sách này sẽ cho bạn biết ý nghĩa của nhân sinh và nguồn gốc của những đau khổ và hạnh phúc trong đời người.
(Phụ trách biên tập: Văn Khiêm)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/14/467200.html


