Đề cao tâm tính trong khi làm bảo mẫu
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại Lục
[MINH HUỆ 12-03-2026] Tôi năm nay đã ngoài 60 tuổi. Năm 2014, tôi bị bắt giam vì tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, sau đó, bị mất việc công chức nhà nước. Chồng tôi là lãnh đạo của một đơn vị của tà đảng, bị đầu độc thâm sâu, và không chịu được áp lực nên nhất quyết đòi ly hôn sau khi tôi được trả tự do. Để mưu sinh, tôi đành phải đến tỉnh lỵ để tìm việc làm.
Tôi từng làm lao công, bảo mẫu ở trường mầm non và quản lý ký túc xá tại một trường trung học. Tôi đã bị sa thải khi họ phát hiện tôi từng bị cầm tù vì tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Tôi đã phải chịu rất nhiều áp lực, nhưng Sư phụ đã khích lệ và giúp tôi vượt qua khổ nạn.
Thông qua một trung tâm việc làm, tôi bắt đầu công việc làm bảo mẫu. Công việc của tôi là chăm sóc một cặp trẻ song sinh mới biết đi và nấu hai bữa ăn mỗi ngày. Theo thỏa thuận, có hai bảo mẫu, mỗi người chăm sóc một bé, và người mẹ sẽ hỗ trợ chăm sóc đứa trẻ khi chúng tôi nấu ăn. Để có thể làm tốt công việc của mình, tôi đã bỏ ra 400 nhân dân tệ để tham gia một khóa học trực tuyến về chăm sóc trẻ em, và chia sẻ tài liệu với người mẹ để chúng tôi có thể đồng thuận trong quá trình chăm sóc bọn trẻ. Tuy nhiên, mọi việc đã không diễn ra như tôi mong đợi. Người mẹ tự cho mình là đúng và độc đoán. Cô ấy hoàn toàn không giúp đỡ khi chúng tôi nấu ăn, và kết cuộc là tôi phải chăm sóc cả hai đứa trẻ trong khi bảo mẫu kia chuẩn bị đồ ăn.
Tháng 6, tôi đưa cặp song sinh ra ngoài chơi, và một trong hai bé bị ngã rách đầu, để lại một vết rách dài 1,5 cm. Tôi vội bế đứa trẻ lên và cầu xin Sư phụ giúp đỡ. Bố mẹ đứa trẻ đã đưa cháu đến bệnh viện tốt nhất để khâu vết thương, hết 2.500 Nhân dân tệ. Tôi đã xin lỗi bố mẹ cháu, đồng ý trả toàn bộ viện phí, và ở lại cả đêm để phụ chăm sóc đứa trẻ.
Đứa trẻ rất ngoan và ngủ suốt đêm. Điều kỳ lạ hơn là bình thường cháu rất dễ bị say xe, nhưng lại hoàn toàn ổn khi ngồi xe đến bệnh viện.
Tôi đã rút 5.000 Nhân dân tệ và đưa cho bố mẹ cháu. Người bố mắng tôi, nói rằng họ không thiếu tiền, chỉ quan tâm liệu đứa trẻ có bị để lại sẹo hay không, và bảo tôi cất tiền đi.
Tôi nói: “Tôi biết dù có bao nhiêu tiền cũng không thể bù đắp được những tổn thương mà cháu phải chịu. Nếu chưa đủ, tôi có thể đưa thêm.” Tôi nghĩ, miễn là họ có thể chấp nhận và cảm thấy ổn thỏa với sự việc, tôi sẽ đồng ý mọi điều kiện. Nhưng họ không đưa ra điều kiện nào và chỉ nói rằng họ không thiếu tiền. Tôi không biết phải làm sao. Bầu không khí trở nên ngột ngạt.
Là người tu luyện, tôi cần chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn, nhưng làm việc trong thời tiết mùa hè nóng 37°C mà không được bật điều hòa, dưới bầu không khí ngột ngạt như thế khiến tôi thấy khó chịu đựng. Tôi dự định nghỉ việc ngay sau khi đứa trẻ được cắt chỉ, nhưng họ không cho tôi nghỉ, yêu cầu tôi làm việc cho đến hết tháng 7. Tôi đã bàn bạc chuyện này với em gái mình, cũng là người tu luyện, cô ấy khích lệ tôi giữ vững tâm tính, vượt qua quan này.
Có lần, tôi nằm mơ thấy mình đang đạp xe trong một rãnh chỉ vừa bằng bánh xe đạp. Tôi lao về phía trước, rồi bắt đầu đạp lùi lại. Khi tỉnh dậy, tôi ngộ rằng con đường mình đi rất hẹp, tuy nhiên chỉ cần giữ được chính niệm, thì sẽ có đường để đi. Tôi hướng nội và tìm ra tâm nóng vội, lo sợ mất thể diện, tự ái, sợ khổ, oán hận,…. Tôi nhất định phải tu bỏ chúng.
Tôi tận dụng mọi cơ hội để tu luyện bản thân. Tôi tranh thủ thời gian sau khi bọn trẻ ngủ để học Pháp và phát chính niệm. Tôi cảm nhận được Sư phụ đang ở ngay bên cạnh, bảo hộ cho tôi. Tôi không thấy mệt mỏi, buồn ngủ hay đói. Dần dần, tâm tôi trở nên tường hòa, và tôi có thể nhìn nhận sự việc này một cách lý trí. Tôi hiểu rằng đối với một người tu luyện thì không có gì là ngẫu nhiên, đều có những thứ mà tôi cần phải tu bỏ. Tôi không còn động tâm trước thái độ nói chuyện cũng như ánh mắt ghét bỏ của bố mẹ hai đứa trẻ nữa. Tôi coi mình là người tu luyện, đề cao tâm tính của mình.
Sau đó tôi có một giấc mơ khác, trong đó Sư phụ điểm hóa rằng trong một kiếp, tôi từng nợ tiền họ. Lúc này tôi ngộ ra mối nhân duyên tiền kiếp này, hiểu rằng mình ở đây là để trả nợ.
Một buổi trưa, người mẹ bảo tôi nấu mì và làm nước sốt cà chua, nhưng không nói rõ là cần đập thêm trứng gà. Khi tôi làm xong món ăn và dọn lên bàn, cô ấy tức giận ném đôi đũa sang một bên và nói: “Nhà mình hết trứng rồi à? Bà không làm theo những gì tôi nói thì bà hỏi làm gì?” Cô ấy liệt kê ra hàng loạt lỗi lầm của tôi và mắng tôi là người vô dụng. Tôi nghĩ vết thương của đứa trẻ cũng đã khỏi rồi, liền nói: “Cô không cần phải tức giận như vậy. Nếu tôi có chỗ nào không đúng thì cô cứ nêu ra để tôi sửa, còn nếu không muốn nữa thì tôi sẵn sàng nghỉ việc.”
Ngay chiều hôm đó, cô ấy đã gọi cho trung tâm môi giới việc làm, gửi cho họ những bức ảnh về vết thương của đứa trẻ, cũng nói với họ rằng tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Sau khi người chồng đi làm về liền gọi tôi vào, yêu cầu tôi trả tiền viện phí cho đứa trẻ rồi đuổi việc tôi. Tôi hỏi về tiền lương của mình thì cậu ấy đáp: “Không có đồng nào hết. Sao bà còn có thể đòi tiền lương được chứ? Tôi có thể sẽ tới tìm bà nếu đứa trẻ có bất kỳ vấn đề nào khác. Nếu không, chúng tôi sẽ không tìm bà làm gì.” Tôi nói vậy cũng được và rời đi.
Trong việc này, tôi đã mất khoảng 10.000 Nhân dân tệ. Khoản tiền đó có thể là rất nhỏ đối với gia đình họ, nhưng lại là một con số rất lớn đối với tôi. Tuy vậy, tôi không hề oán hận họ, và chỉ cảm thấy rằng mình đã trả xong một món nợ.
Toàn bộ sự việc kéo dài trong một tháng. Từ đầu đến cuối, tôi không hề tranh luận với họ một lời nào, và nhận toàn bộ trách nhiệm về sự việc này. Tôi đã làm việc chăm chỉ cả ngày lẫn đêm suốt một tháng, nhưng họ không trả cho tôi một xu nào.
Sau khi trở về nhà, tôi lặng lẽ học Pháp và hướng nội. Tôi nhận ra chứng ho khan đeo bám từ khi còn nhỏ đã biến mất từ lúc nào không hay. Tôi thực sự cảm khái, và chân thực thể hội được Pháp lý “được và mất” trong Bài giảng thứ tư, Chuyển Pháp Luân. Con xin cảm tạ Sư phụ!
Tôi nghĩ mình cần phải tìm công việc khác, bởi vì tôi không có lương hưu và không muốn trở thành gánh nặng cho các con, cần phải kiếm chút tiền để dưỡng già. Tôi đã tìm đến một vài trung tâm việc làm, nhưng không thể tìm được công việc phù hợp. Họ nói tôi đã quá già để làm bảo mẫu và quá chậm chạp để làm người giúp việc.
Tôi không thể tĩnh tâm học Pháp. Sau đó, tôi liền nghĩ: “Chẳng phải việc mình muốn kiếm chút tiền để dưỡng già cũng là một chấp trước sao? Mọi việc của đệ tử đều được Sư phụ an bài, không phải mình muốn thế nào liền được như thế.” Sau khi tìm ra chấp trước muốn kiếm tiền để dưỡng già, tôi đã phát chính niệm để loại bỏ nó.
Trong một tháng sau khi tôi buông bỏ được chấp trước này, Sư phụ đã an bài cho tôi một công việc lý tưởng, với nơi làm việc gần nhà, lương cao và chủ nhà rất tốt bụng.
Trong gần hai năm nay, tỷ lệ thất nghiệp tăng cao, nhiều người trẻ tuổi không thể tìm được việc làm. Người đã 60 tuổi như tôi mà vẫn có thể tìm được một công việc phù hợp như vậy, nếu không có sự gia trì của Sư tôn thì căn bản là điều không thể.
Con xin cảm tạ Sư phụ. Đệ tử không biết lấy gì hồi đáp, chỉ có tinh tấn hơn nữa, cứu nhiều người hơn để có thể theo Sư tôn trở về gia viên.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/12/507134.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/4/26/233788.html


