Trải nghiệm tuyệt diệu của tôi khi luyện công
Bài viết của tiểu đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc
[MINH HUỆ 28-02-2026] Tối nay, khi mẹ cháu bắt đầu luyện bài công pháp thứ nhất của Pháp Luân Đại Pháp, cháu đột nhiên có thôi thúc muốn luyện cùng. Cháu vốn không định luyện công, nhưng cơ thể dường như tự động tham gia. Khoảnh khắc cháu đứng lên để luyện công, thân tâm cháu trở nên tĩnh lặng.
Khi làm theo khẩu quyết của Sư phụ ở bài công pháp thứ nhất “Di Lặc duỗi lưng (di lặc thân yêu)”, cháu chợt thấy mình như những dãy núi trùng điệp, hùng vĩ và tráng lệ, giống như cảnh sắc ở châu Âu. Những đỉnh núi phủ đầy tuyết trắng, dưới chân núi là một khu rừng rộng lớn, xanh tươi, trải dài vút tầm mắt. Ẩn mình trong khu rừng ấy là một hồ nước mênh mông, vô bờ bến, ngay trước mặt cháu. Bầu trời xanh thẳm, bao la và hồ nước khổng lồ kia cũng vậy. Không phải cháu đã biến thành đồi núi và hồ nước, mà là chúng cháu đã hòa làm một.
Tất cả động tác tiếp theo của cháu dường như làm sâu sắc và mở rộng thêm cảnh sắc này. Cháu sẽ không bao giờ quên cảm giác tĩnh lặng, bao la và cao thượng ấy. Cháu cảm thấy như mình là một phần của sự hùng vĩ của đồi núi và sự tĩnh lặng của hồ nước. Cháu không còn nhận thức được nhục thân của mình nữa—thay vào đó, cháu hòa làm một với cảnh sắc, hòa nhập vào cảnh giới vô biên, thâm sâu ấy. Cảnh sắc và cháu cùng đắm chìm trong sự bình yên và vẻ đẹp vô tận này. Mọi tạp niệm của cháu đều tan biến và cháu cảm nhận được sự tĩnh lặng và thuần tịnh vô lượng. Linh hồn cháu hoàn toàn đắm chìm trong trạng thái thanh bình và thăng hoa này, điều mà cháu chưa từng trải nghiệm trước đây.
Cháu không có cơ hội luyện công ở trường và rất dễ bị ảnh hưởng bởi người thường. Bởi không tinh tấn tu luyện, cháu chỉ luyện công vào những dịp nghỉ lễ. Trước khi có trải nghiệm này, cháu vẫn không luyện công dù đã về nhà được vài ngày. Cháu cảm thấy choáng ngợp bởi áp lực học hành, nên đã xao nhãng điều thực sự quan trọng là tu luyện. Tuy nhiên, trải nghiệm này đã mở rộng tầm nhìn và tâm trí cháu. Ngay trước khi luyện công, tâm trí cháu ngập tràn những vấn đề người thường và cháu cảm thấy bối rối. Nhưng, ngay khi bắt đầu luyện công, cháu cảm thấy khoáng đạt, thanh tỉnh và thoải mái. Những rắc rối từng đè nặng lên cháu dường như không còn quan trọng nữa. Cháu thực sự cảm thấy Sư phụ đang khích lệ cháu tinh tấn luyện công.
Cháu viết bài này để nhắc nhở các đồng tu đang ở trong hoàn cảnh tương tự: hãy tận dụng tối đa thời gian có thể để luyện công. Đừng để khoảng thời gian quý báu dành cho việc tu luyện bị chiếm dụng bởi điện thoại di động hay những thú vui tiêu khiển khác.
Con xin cảm tạ Sư phụ từ bi!
Bài chia sẻ lý tính giữa những người tu luyện thường chỉ phản ánh nhận thức của cá nhân trong trạng thái tu luyện tại thời điểm viết bài, thiện ý giao lưu trên tinh thần cùng nhau đề cao.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/28/506110.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/31/233474.html



