Từ cưỡng bức thu hoạch nội tạng đến “khai thác” bộ phận cơ thể người ở Trung Quốc
Bài viết của Đông Phương Lượng
[MINH HUỆ 07-01-2026] Những năm gần đây, một lượng lớn bằng chứng về nạn cưỡng bức thu hoạch nội tạng do Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) thực hiện đã xuất hiện. Nhiều cuốn sách về tội ác nhắm vào các học viên Pháp Luân Công cũng đã được xuất bản, như Thu hoạch đẫm máu (Bloody Harvest, 2009), Nội tạng quốc doanh: Lạm dụng cấy ghép ở Trung Quốc (State Organs: Transplant Abuse in China, 2012), và Cuộc thảm sát (The Slaughter, 2014).
Năm 2019, Tòa án Luận tội Trung Quốc (China Tribunal) đã công bố phán quyết cuối cùng về tội ác chống lại loài người này, với tuyên bố: “Nạn cưỡng bức thu hoạch nội tạng đã diễn ra với quy mô lớn trong nhiều năm trên khắp Trung Quốc”. Báo cáo của Tòa án kết luận rằng các học viên Pháp Luân Công là một—và có lẽ là nguồn cung cấp nội tạng chính. Những phát hiện này cũng đã được trình lên Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc vào năm 2019.
Năm 2016, Hạ viện Hoa Kỳ đã nhất trí thông qua nghị quyết H.Res.343, bày tỏ quan ngại về nạn thu hoạch nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công do nhà nước hậu thuẫn. Đến năm 2022, Nghị viện Châu Âu cũng đã thông qua một nghị quyết tương tự, kêu gọi EU và các quốc gia thành viên hành động mạnh mẽ hơn.
Các bằng chứng cho thấy rằng vì lợi nhuận khổng lồ, tội ác này hiện đã lan sang cả người dân thường ở Trung Quốc. Sau khi bị ĐCSTQ bóc lột đủ loại trong suốt mấy chục năm qua, công dân Trung Quốc đôi khi tự gọi mình là cửu thái (rau hẹ), một loại cây dễ trồng và có thể thu hoạch nhiều lần.
Những năm gần đây, người Trung Quốc tự xem mình là nhân khoáng (“mỏ” người). Thuật ngữ này ám chỉ “những người dành 20 năm đi học, 30 năm trả nợ mua nhà, và 20 năm giúp các bệnh viện kiếm lời. Thuật ngữ này ngụ ý rằng ngay từ khi mới lọt lòng, người dân Trung Quốc đã bị coi như sản phẩm tiêu hao”, tờ The Diplomat đưa tin vào tháng 1 năm 2023. So với “rau hẹ”, “mỏ người” là tài nguyên không thể tái tạo, trong đó các bộ phận cơ thể của công dân Trung Quốc có thể được tận dụng để phục vụ cho Đảng.
Sinh viên đại học mất tích
Năm 2014, một lượng lớn nữ sinh viên đại học đã mất tích, bị sát hại hoặc bị tấn công. Hầu hết các nạn nhân đều ở độ tuổi từ 16 đến 22, và các vụ án đều có tình tiết tương tự nhau. Họ thường mất tích sau khi lên xe của người lạ, đi taxi dù, đi làm thêm dịp hè hoặc đi du lịch một mình. Một số người thậm chí còn biến mất ngay gần khuôn viên trường.
Ví dụ, trước thềm Đại hội 19 của ĐCSTQ, vụ mất tích bí ẩn của hơn 30 sinh viên đại học tại thành phố Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc, đã được đưa tin trên mạng vào tháng 9 năm 2017. Thay vì tìm kiếm những người mất tích, các quan chức lại bắt giữ những cư dân mạng đăng tin để che đậy sự việc. Mặc dù phụ huynh của những sinh viên này biết những thông tin đó là sự thật, nhưng họ vẫn bị bịt miệng và các bài đăng trên mạng đã bị gỡ bỏ.
Năm 2020, ĐCSTQ đã đẩy mạnh các chiến dịch tại các trường đại học để khuyến khích hiến tạng. Các trường cao đẳng, đại học trên khắp Trung Quốc đã huy động sinh viên đăng ký tham gia các hoạt động này. Một số sinh viên đã trở thành người hiến tạng một cách tự nguyện hoặc thụ động. Trong khi đó, ngày càng có nhiều sinh viên bị mất tích.
Năm 2025, cựu y tá bệnh viện hạng ba ở Vũ Hán là Trương Vũ tiết lộ, khu vực Quang Cốc ở Vũ Hán tập trung 30-40 trường cao đẳng, đại học, từ lâu đã lưu truyền câu nói “sinh viên lên xe taxi dù là không bao giờ trở về nữa”. Sau khi con mất tích, phụ huynh liên hệ với nhà trường, nhà trường thường lấy lý do “camera giám sát cho thấy sinh viên đã ra khỏi cổng trường” để thoái thác trách nhiệm. Cô Trương Vũ thẳng thắn nói, chính những trải nghiệm này khiến cô và các phụ huynh cảm thấy vô cùng lo lắng cho sự an toàn của con mình trong tương lai.
Tất cả những điều này, rốt cuộc chỉ là vấn đề an ninh xã hội, hay còn có ẩn tình khác? Nếu chỉ là tội phạm cá biệt, tại sao hệ thống công an lại đối phó tiêu cực trong thời gian dài? Nếu chỉ là sự kiện ngẫu nhiên, tại sao những người mất tích lại tập trung ở độ tuổi nhất định, khu vực nhất định?
Những cái chết bí ẩn trong khuôn viên trường
Ngay cả sống nội trú ở trường cũng không an toàn. Em Hồ Hâm Vũ, một học sinh trung học 15 tuổi, đã mất tích vào tháng 10 năm 2022 tại một trường nội trú ở tỉnh Giang Tây. Mặc dù khuôn viên trường có hệ thống camera giám sát dày đặc, nhưng không có lời giải thích nào cho việc một học sinh như em Hồ lại có thể biến mất khỏi trường. Ngoài ra, cha mẹ và người thân của em Hồ cũng bị chính quyền cấm tiết lộ thông tin ra bên ngoài về vụ việc.
Sau đó, các quan chức kết luận đây là một vụ tự tử, nhưng “bằng chứng” mà họ đưa ra không thuyết phục. Dựa trên những thông tin rải rác mà công chúng tiếp cận được, cư dân mạng tin rằng em Hồ có nhóm máu đặc biệt tương thích với một quan chức cấp cao đang cần ghép tạng. Điều này dẫn đến việc em được nhận vào trường mặc dù em có điểm thi đầu vào thấp hơn mức yêu cầu tối thiểu. Tống Tổ Đức (Song Zude), một người nổi tiếng trên mạng, từng “xác nhận” cái chết của em Hồ có liên quan đến nạn thu hoạch nội tạng.
Một học sinh họ Chu, 13 tuổi, đã chết một cách bí ẩn tại một trường học ở huyện Tân Thái, tỉnh Hà Nam vào ngày 8 tháng 1 năm 2026. Không có hồ sơ bệnh án, các quan chức vội vã kết luận cái chết của em là do bệnh tim, một căn bệnh rất hiếm gặp ở trẻ vị thành niên. Ngoài ra, ban đầu các quan chức đã ngăn cản cha mẹ em xem thi thể. Chỉ sau khi gia đình liên tục yêu cầu, cha mẹ mới được phép nhìn mặt con. Sau khi người nhà nhìn thấy thi thể thì phát hiện khóe miệng em có vết máu, ngực trái có lỗ thủng kích thước bằng cái đinh.
Những người tố giác tiết lộ rằng em Chu mang nhóm máu Rh âm tính, một nhóm máu hiếm, thường được gọi là “máu gấu trúc” vì lý do đó, chỉ xuất hiện ở 0,1%-0,4% dân số Trung Quốc. Một lần nữa, các quan chức nhà trường từ chối công bố cảnh quay giám sát, đàn áp các phụ huynh biểu tình bằng cảnh sát vũ trang, và thậm chí phong tỏa các con đường gần đó để ngăn chặn các cuộc biểu tình.
Sau sự việc, nhiều phụ huynh ở nơi khác đã vội vã trở về để làm thủ tục chuyển trường cho con, hoặc dứt khoát đi học cùng con, thậm chí chọn không đưa con trở lại trường nữa.
Về hiến tạng tự nguyện
Vì lý do văn hóa, việc hiến tạng ở Trung Quốc vốn không phổ biến. Một đại diện của Hội Chữ thập đỏ đã nói với Tổ chức Thế giới Điều tra Cuộc bức hại Pháp Luân Công (WOIPFG) rằng chỉ có khoảng 100 nội tạng được hiến tặng tại tỉnh Chiết Giang vào năm 2016, và một số trong đó không phù hợp để ghép.
Do yêu cầu về sự tương thích nhóm máu và mô, những nội tạng này chỉ có thể đáp ứng một số lượng hạn chế các ca cấy ghép, và xu hướng này được ghi nhận trên khắp Trung Quốc. Tuy nhiên, dữ liệu chỉ ra rằng chỉ riêng tám bệnh viện ở tỉnh Chiết Giang đã thực hiện hơn 1.000 ca ghép thận. Sự chênh lệch này đã trở thành một bằng chứng quan trọng được WOIPFG thu thập để xác nhận sự tồn tại của nạn thu hoạch nội tạng.
Ngoài thanh niên như đã đề cập ở đầu bài viết, ĐCSTQ hiện đã mở rộng đối tượng sang cả học sinh trung học cơ sở, tiểu học và thậm chí cả mẫu giáo. Một blogger ở Thượng Hải đã viết vào tháng 11 năm 2025 rằng con cô mang về nhà một tờ đơn đồng ý từ trường học về việc lấy mẫu máu, nhận dạng mẫu sinh học và xét nghiệm trong phòng thí nghiệm. Hầu hết các phụ huynh đều ủng hộ quyết định không ký vào đơn của blogger này để tránh rủi ro bị thu hoạch nội tạng. Nhiều người cho hay con cái họ đã bị lấy mẫu máu tại trường mà không có sự đồng ý của cha mẹ.
Chuỗi cung ứng ngầm trong hệ thống y tế
Những lo ngại của các bậc phụ huynh này không phải là vô căn cứ vì chúng trùng khớp với những mô hình trong hệ thống y tế.
La Soái Vũ, một bác sỹ thực tập tại Bệnh viện Tương Nhã 2 ở tỉnh Hồ Nam, đã chết trong những tình huống bí ẩn vào tháng 5 năm 2024, ngay trước khi tốt nghiệp. Sau cái chết của anh, gia đình đã khôi phục được một số thông tin từ máy tính cá nhân của anh. Một trong những tập tin đó là bản ghi âm cho thấy bệnh viện yêu cầu anh La phải tìm được 12 người hiến tặng trong độ tuổi từ 3 đến 9. Nếu không làm được, anh sẽ không được phép tốt nghiệp.
Anh La cũng đã thu thập thêm thông tin về cách các nhân viên y tế tại cơ sở này tham gia vào việc thu hoạch nội tạng. Cha mẹ anh nghi ngờ cái chết của con trai có liên quan đến việc anh từ chối tham gia vào tội ác này.
Cựu y tá Trương Vũ chỉ ra rằng, tại các bệnh viện lớn, việc mẫu máu bệnh nhân được đưa đi xét nghiệm tương thích từ lâu đã là bí mật công khai, một khi thành công, sẽ khởi động cả một chuỗi lợi ích. Cô nói thẳng, các cơ sở y tế lớn như Bệnh viện Tương Nhã 2, không chỉ có một vài bác sỹ riêng lẻ tham gia vào việc thu hoạch nội tạng—mà nó liên quan đến một cơ sở hạ tầng có hệ thống bao gồm cả viện trưởng và nhân viên hành chính. Và trực thăng được sử dụng để vận chuyển nội tạng nhanh chóng.
Bác sỹ Tạ Văn Thanh, một chuyên gia y tế đã rời Trung Quốc vào tháng 11 năm 2022, cho biết một số bác sỹ phẫu thuật Trung Quốc đã thực hiện các ca cấy ghép với nội tạng do các môi giới cung cấp, hầu hết trong số đó đến từ các bệnh viện quân đội. Để trấn an các bác sỹ phẫu thuật, họ tuyên bố rằng nội tạng đến từ các gia đình nghèo ở Đông Nam Á không đủ khả năng nuôi con.
Vì nội tạng chỉ có thể tồn tại trong thời gian ngắn khi ở ngoài cơ thể người, ông Tạ cho hay những tuyên bố đó là dối trá, rằng nội tạng thực chất đến từ các cá nhân ở Trung Quốc đại lục, những người bị giam giữ, các nhóm dân tộc thiểu số và những sinh viên “mất tích”.
Cơ sở dữ liệu DNA đáng lo ngại
Ngay từ năm 2002, truyền thông Trung Quốc đưa tin về việc ra mắt dự án có tên “Thẻ căn cước gen” và ngân hàng gen người. Theo tin tức, thẻ này chứa 18 mã di truyền kỹ thuật số duy nhất được chọn từ chuỗi phân tử DNA của người sở hữu. Các chuyên gia cho biết có tới 10 tỷ khả năng kết hợp, khiến việc nhận dạng gần như chính xác tuyệt đối. Thông tin di truyền có thể thu được từ một giọt máu, một nang tóc hoặc một tế bào mô.
Bài báo giải thích rằng khi mọi người cần ghép tạng hoặc tủy xương, các ID gen này có thể được sử dụng để đối chiếu. “Một ngân hàng gen người cũng đang được thiết lập trên khắp Trung Quốc. Sau khi hoàn thành, các bác sỹ sẽ có thể nhanh chóng tìm thấy nội tạng, máu hoặc tế bào có loại mô tương thích từ ngân hàng gen”.
Ở một quốc gia dưới sự cai trị toàn trị, không có độc lập tư pháp hay cơ chế kiểm soát và cân bằng quyền lực, một cơ sở dữ liệu như vậy có thể dễ dàng bị chính quyền sử dụng để đàn áp thường dân, nhắm vào các nhóm thiểu số và khai thác hệ thống để trục lợi tài chính.
Tóm lược
Vì sức khỏe tốt, các học viên Pháp Luân Công đã trở thành mục tiêu chính cho nạn thu hoạch nội tạng trong hơn hai thập kỷ qua. Theo một độc giả Minh Huệ, tất cả các học viên bị giam giữ tại trạm trung chuyển trong Nhà tù Hồng Sơn ở tỉnh Hồ Bắc vào mùa hè năm 2006 đều bị buộc phải lấy mẫu máu. Cùng năm đó, hơn 500 học viên bị giam tại Trại lao động cưỡng bức Triều Dương Câu ở tỉnh Cát Lâm cũng bị buộc phải lấy mẫu máu.
Đã 20 năm trôi qua kể từ khi nạn thu hoạch nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công lần đầu tiên được báo cáo vào năm 2006. Với một chuỗi cung ứng nội tạng được thiết lập bài bản như vậy, các quan chức hiện đã mở rộng nguồn “người hiến” tiềm năng sang các nhóm thiểu số khác, bao gồm cả thanh niên và trẻ em.
Trong một xã hội của những “mỏ người” như vậy, thật khó để giữ được an toàn. Chỉ sau khi ĐCSTQ sụp đổ mới có được sự thay đổi từ căn bản.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/1/505762.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/10/232615.html


