Chuyển biến quan niệm, vượt qua ma nạn nghiệp bệnh
Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Canada
[MINH HUỆ 24-07-2025] Kính chào Sư phụ tôn kính! Chào các bạn đồng tu!
Chính Pháp đã tiến đến giai đoạn cuối cùng. Vào thời khắc cứu người vô cùng trọng yếu này, Sư phụ hy vọng mỗi học viên có thể phát huy hết sở trường của mình để cứu nhiều chúng sinh hơn và theo Sư phụ trở về nhà. Tuy nhiên, nhiều học viên đang trải qua các ma nạn nghiệp bệnh khác nhau, gây can nhiễu đến việc cứu người của họ.
Tôi muốn chia sẻ về việc bản thân vượt qua ma nạn sau một vụ tai nạn xe hơi nghiêm trọng, và thể ngộ hữu hạn của tôi về ma nạn nghiệp bệnh. Nếu có chỗ nào chưa phù hợp với Pháp, xin các đồng tu từ bi chỉ ra.
Tối ngày 16 tháng 12 năm 2024, vào khoảng hơn 5 giờ, trên đường về nhà, tôi đã bị một chiếc ô tô đâm. Khi tôi tỉnh lại, gần năm tiếng đồng hồ đã trôi qua. Tôi cảm thấy chóng mặt, buồn nôn, phía bên phải đầu và tai phải đau không tả xiết, xương ở bên phải cổ, vai phải, ngực trước và sau, đầu gối phải và cẳng chân trái đều đau như thể bị gãy. Các ngón tay ở cả hai bàn tay đều chảy máu rất nhiều.
Y tá nói: “Bà bị ô tô đâm.” Lúc đó tôi mới nhận ra mình đang ở trong bệnh viện và đã bị tai nạn xe hơi trước đó vài tiếng. Trong tâm tôi liên tục cầu xin Sư phụ cứu mình. Tôi tự nhủ rằng ngay cả khi mình có thiếu sót, Sư phụ vẫn đang trông coi mình, mình sẽ quy chính bản thân trong Đại Pháp. Tôi không cho phép cựu thế lực bức hại mình. Khi tiếp tục nhẩm niệm như vậy, đầu óc tôi đã tỉnh táo hơn một chút và tôi có thể mở mắt ra.
Y tá nói: “Bà bị đâm rất nặng. Bà cần phải chụp CT để kiểm tra toàn thân.” Cô ấy bắt đầu đẩy tôi về phía cửa phòng chụp CT. Tôi nói: “Tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Tôi không cần chụp CT. Tôi không sao. Xin hãy đưa tôi trở lại phòng bệnh được không?” Thấy tôi không hợp tác, cô ấy đã gọi bác sĩ đến nói chuyện với tôi. Bác sĩ nói: “Bà bị đâm rất nặng. Nếu không kiểm tra, bà sẽ hối hận đấy.” Ông ấy nói rằng tôi sẽ không phải tốn tiền. Tôi nói: “Cho dù không phải trả tiền, tôi cũng không thể gây phiền phức cho người khác. Tôi không thể để đối phương phải trả tiền. Tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Sư phụ chúng tôi dạy phải luôn nghĩ cho người khác trước. Tôi không cần chụp CT.”
Thấy thái độ kiên quyết của tôi, bác sĩ nói: “Vậy bà phải tự chịu hậu quả và phải ký tên xác nhận việc này.” Tôi đồng ý. Bác sĩ và y tá không còn cách nào khác đành phải đưa tôi trở lại phòng bệnh. Tôi nghĩ: Mình phải về nhà. Tôi hỏi y tá: “Xin hãy đưa cho tôi điện thoại được không?” Tôi liền gọi cho con trai và bảo cháu đến đón tôi. Trong khi chờ con trai, tôi nghĩ mình không nên nằm; mình phải ngồi dậy phát chính niệm. Nhưng tôi không thể tự mình ngồi dậy được. Tôi nói với y tá: “Xin hãy giúp tôi được không? Tôi muốn ngồi dậy.”
Y tá nói: “Vết thương của bà quá nặng. Bà không thể ngồi được.” Tôi nghĩ mình không thể nghe theo y tá. Mình phải ngồi dậy. Một lúc sau, tôi nói: “Cô y tá ơi, làm ơn, tôi muốn xuống giường để đi vệ sinh.” Cô ấy nói: “Bà đang mặc tã người lớn. Cứ tiểu tiện khi đang nằm, sau đó chúng tôi sẽ dọn dẹp cho bà.” Tôi nghĩ tã là dành cho bệnh nhân. Tôi không phải là bệnh nhân. Tôi không thể tiểu tiện vào tã. Tôi phải phủ định sự bức hại của cựu thế lực. Tôi nói: “Cô y tá ơi, tôi không thể tiểu tiện khi nằm được. Tôi phải đứng dậy để đi.” Cô ấy nói: “Bà không được cử động,” ý là họ sợ điều gì đó tồi tệ hơn sẽ xảy ra. Tôi nói: “Tôi không có vấn đề gì. Xin hãy giúp tôi đứng dậy.”
Cô ấy không còn cách nào khác đành phải nâng giường lên. Khi tôi ngồi dậy, tôi thấy tất cả quần áo của mình đã bị cắt bỏ, ngoài chiếc tã ra, tôi chỉ mặc bộ quần áo bệnh viện. Tôi cầu xin Sư phụ gia trì cho tôi. Tôi tự mình đứng dậy và đi vào nhà vệ sinh. Sau khi quay lại, tôi nói với y tá: “Tôi muốn ngồi một lát. Xin đừng bắt tôi nằm xuống.” Cô ấy không còn cách nào khác đành để tôi ngồi. Ngay khi cô ấy rời đi, tôi nhanh chóng phát chính niệm để hoàn toàn phủ định sự bức hại của cựu thế lực. Lúc đó tôi nghĩ, mình là đệ tử Pháp Luân Đại Pháp, mình chỉ đi trên con đường do Sư phụ an bài. Mọi an bài khác mình đều không thừa nhận và không muốn. Không ai được phép bức hại mình. Thân thể của mình được cấu thành từ vật chất cao năng lượng — nếu ai có thể động đến mình, thì họ có thể động đến Sư phụ của mình và động đến vũ trụ này.
Sau khi tôi phát chính niệm một lúc, y tá mang nước và thuốc giảm đau đến. Tôi nói: “Tôi không sao. Tôi không cần thuốc, cảm ơn cô.” Y tá đặt thuốc sang một bên, tôi tiếp tục phát chính niệm. Khoảng một giờ sau, tâm trí tôi trở nên thanh tỉnh hơn. Sau đó tôi ngồi đó và luyện bài công pháp tĩnh, cho đến khi con trai tôi đến đón tôi về nhà. Bác sĩ nói với con trai tôi: “Mẹ của anh bị thương rất nặng. Bà ấy từ chối điều trị.” Con trai tôi nói: “Mẹ tôi có quyền quyết định cuối cùng. Nếu mẹ tôi nói không sao, có nghĩa là bà không sao cả. Hãy để bà ấy về nhà.” Bác sĩ nói chúng tôi phải chịu mọi hậu quả. Con trai tôi nói: “Bà ấy không sao.” Vậy là chúng tôi đã về nhà, tôi không làm xét nghiệm hay uống bất cứ loại thuốc gì.
Kiên định chính niệm để vượt qua ma nạn
Sau khi về nhà, tôi không thể nằm xuống được—nếu cố nằm xuống, tôi cảm thấy như cả thế giới đang quay cuồng. Toàn thân tôi và cả ngôi nhà dường như đều quay. Tôi bắt đầu cảm thấy buồn nôn và liên tục nôn ra bọt trắng. Người nhà tôi đặt sẵn một cái chậu trên sàn suốt cả ngày. Sau đó tôi nôn ra thứ nước vàng đắng. Tôi đã nôn như vậy trong bốn ngày, không ăn không uống. Chỉ ngửi thấy mùi thức ăn là tôi đã thấy khó chịu. Vì tôi, gia đình tôi không dám nấu thịt, cá, hay bất cứ thứ gì có mùi nồng. Họ không dám ăn ở bàn ăn. Khi tôi cảm thấy buồn nôn, các vết khâu trên đầu tôi như thể đang bung ra. Cảm giác đau đớn không thể tả xiết. Đầu tôi có cảm giác như bị tách thành hai nửa, nửa bên phải bị sưng. Nếu tôi chạm vào, nó sẽ giật giật. Nếu tôi dùng tay chạm vào tóc, nó sẽ tê như bị điện giật, khiến cảm giác quay cuồng càng tệ hơn.
Vào ngày thứ hai sau vụ tai nạn, mặt tôi bắt đầu sưng lên. Mắt tôi bị híp lại thành một đường kẻ. Vết bầm bên trong đầu tôi bắt đầu hiện ra bề mặt, một số lan ra quanh tai, khiến da chuyển sang màu xanh tím. Các vết bầm khác lan ra hơn ba phần tư khuôn mặt và thậm chí vào cả mắt tôi, khiến mặt tôi chuyển sang màu tím đen sẫm, trông thật đáng sợ. Khoảng hai mươi ngày sau, vùng da đổi màu dần dần khá hơn.
Xương ở bên phải đầu tôi bị biến dạng—lồi lõm không đều, có những chỗ gồ lên và lõm xuống. Ở vùng biến dạng, rộng khoảng bằng một cái bát nhỏ, không có tóc. Hằng ngày đầu tôi vẫn cảm thấy khó chịu không tả xiết. Đôi khi cảm giác như bị dao đâm, đôi khi lại đau nhức dữ dội. Tôi không dám cử động đầu—chỉ cần quay đầu là tôi đã thấy chóng mặt và buồn nôn. Khi nói chuyện còn cảm thấy đau hơn. Nằm xuống còn khó hơn nữa—khi đầu tôi thậm chí chưa chạm vào gối, mọi thứ đã trở nên quay cuồng.
Tai phải của tôi, vốn đã khó chịu khi còn ở bệnh viện, bây giờ lại bắt đầu đau hơn, nóng rát và ù đi. Phía sau tai bị bầm, kéo dài hơn một tháng. Xương ở bên phải cổ và vai phải của tôi có cảm giác như đang sụp vào trong, tôi không thể nhấc cánh tay phải lên được. Ngực tôi có cảm giác như bị đè nén, khiến tôi khó thở. Cổ tôi có cảm giác như đang chống đỡ một vật nặng ngàn cân—nó đau nhức đến mức không thể diễn tả được. Cẳng chân trái của tôi đau đến nỗi tôi không dám cử động, cả chân và mắt cá chân đều sưng tấy và có màu tím đen. Đầu gối phải của tôi cũng bị bầm và sưng. Nó đau đớn tột cùng. Tôi không thể ăn hay ngủ khi nằm. Ngồi không chịu nổi, nằm không thể được, và tôi không thể đi lại. Toàn thân tôi có cảm giác như được chắp vá lại từ những mảnh vỡ.
Mặc dù hằng ngày tôi phải chịu đựng cơn đau khủng khiếp và mỗi giây trôi qua đều như một cực hình, nhưng niềm tin của tôi vào Sư phụ và Pháp chưa bao giờ dao động. Tôi hoàn toàn phủ định sự bức hại của cựu thế lực. Trong tâm tôi không ngừng lặp lại: Bất kể mình làm chưa tốt ở đâu, cựu thế lực cũng không được phép động đến mình. Sư phụ đang trông coi mình. Cựu thế lực không xứng đáng để bức hại mình. Cho dù có bất cứ thiếu sót nào, mình sẽ quy chính thiếu sót đó trong Đại Pháp.
Tôi nhớ lại rằng Sư phụ đã giảng rằng đối với người tu luyện, gặp phải chuyện tốt hay xấu đều là hảo sự. Vì vậy, tôi coi vụ tai nạn xe hơi này là một hảo sự—tôi đang tiêu nghiệp. Bất kể tình trạng nào xuất hiện trên cơ thể, tôi không coi đó là gãy xương, chảy máu hay bất cứ điều gì khác. Tôi liên tục phát chính niệm để thanh lý trường không gian của mình.
Trong bốn ngày đầu sau vụ tai nạn, tôi liên tục nôn mửa. Tôi không thể ăn hay uống. Tôi nghĩ: Cựu thế lực không cho mình ăn uống, chẳng phải chúng muốn bỏ đói mình cho đến chết sao? Vậy thì mình phải ăn, ăn thật nhiều. Tôi cầu xin Sư phụ: “Thưa Sư phụ, con muốn ăn, và ăn thật nhiều.” Nhưng tôi không thể chịu được mùi thức ăn. Tôi thưa với Sư phụ: “Thưa Sư phụ, con không thể quá ích kỷ. Vì con không chịu được mùi thức ăn, nên gia đình không nấu ăn. Chẳng phải con quá ích kỷ sao? Con phải chịu được và phải ăn. Nếu con không ăn, sẽ gây phiền phức cho chị con, chị ấy không thể nấu ăn.” Tôi nói: “Cứ nấu đi, rồi đặt lên bàn ăn. Tôi cũng sẽ ra đó ăn.” Chị tôi hỏi: “Em làm được không?” Tôi nói: “Được.” Kết quả là, khi nhìn thấy thức ăn tôi không còn buồn nôn nữa, tôi đã có thể uống một ít cháo. Sau đó, tôi có thể ăn uống bình thường.
Khi toàn thân đau nhức, tôi không nghĩ đến việc mình đã bị đâm như thế nào. Tôi biết Sư phụ đang đẩy tất cả nghiệp lực ra bề mặt và để nó được tiêu trừ! Khi thực sự không thể chịu đựng được, tôi nghĩ: Sư phụ đã ban cho mình công năng, hãy để cơn đau và chóng mặt của mình quay trở lại với những kẻ bức hại. Hãy để chúng cảm nhận nó, chứ không phải mình. Khi mắt tôi bị sưng, tôi nghĩ: Nghiệp lực ở đây đang được tiêu trừ. Mắt mình sẽ càng trong và sáng hơn. Khi tai tôi bị ù, tôi nghĩ: Đây là Pháp Luân đang xoay, thanh lý tai của mình. Khi nghiệp lực này tiêu đi, thiên nhĩ của mình sẽ khai mở. Khi đầu tôi đau như kim châm, tôi nghĩ: Sư phụ đang thanh lý đầu của mình, giúp xương trở lại vị trí cũ. Nghiệp lực thoát ra khỏi đầu sẽ làm cho tâm trí mình thanh tỉnh và trí huệ hơn.
Khi tôi cảm thấy chóng mặt và trời đất quay cuồng, tôi nghĩ đó là Pháp Luân đang xoay chuyển.
“Khi xoay chuyển theo chiều kim đồng hồ thì Pháp Luân có thể tự động hấp thụ năng lượng vũ trụ; khi xoay chuyển ngược chiều kim đồng hồ thì [nó] có thể phát phóng năng lượng. Xoáy vào (thuận chiều kim đồng hồ) độ bản thân, xoáy ra (ngược chiều kim đồng hồ) độ nhân; [đó] là một đặc điểm của công pháp chúng ta.” (Bài giảng thứ năm, Chuyển Pháp Luân)
Vào đêm thứ tư, tôi không thể ngủ được chút nào vì đau. Tôi nghĩ: Tà ác, nếu các ngươi không cho ta ngủ, ta sẽ luyện công. Luyện công là cách nghỉ ngơi tốt nhất.
Khi tôi bắt đầu luyện bài công pháp thứ nhất, tôi thấy mình không thể giơ tay lên hết cỡ—chỉ có thể cao ngang mặt. Giơ cao hơn nữa khiến xương vai và ngực tôi đau không chịu nổi. Tôi nghĩ: Không được! Tà ác không muốn mình luyện công, mình càng phải luyện và luyện nhiều hơn. Tôi đã dùng chín mẩu giấy để giúp ghi nhớ số lần thực hiện các bài công pháp thứ nhất, thứ ba và thứ tư, đảm bảo rằng tôi đã hoàn thành 9 lần cho mỗi bài.
Khi tôi có thể đứng được một chút, tôi đã luyện bài công pháp thứ hai. Khi tôi cố gắng ôm bánh xe phía trên đầu, tay tôi chỉ có thể nâng lên ngang tầm mắt. Tôi cầu xin Sư phụ gia trì cho tôi. Tôi nhìn vào gương, vừa cầu xin Sư phụ giúp đỡ, vừa nguyện sẽ giữ như vậy trong một giờ. Từng chút một, tôi nâng tay lên ngang đầu, mồ hôi vã ra như tắm. Quần áo tôi ướt đẫm. Tôi cảm thấy như sắp gục ngã. Tuy vậy, tôi vẫn tiếp tục nâng tay lên đúng độ cao. Xương của tôi đau đến mức tay tôi run lên, chân tôi cũng run rẩy và tôi cảm thấy mình sắp ngã.
Tôi không ngừng nhẩm:
“Nan nhẫn năng nhẫn, nan hành năng hành” (Bài giảng thứ chín, Chuyển Pháp Luân).
Với sự giúp đỡ của Sư phụ, tôi đã hoàn thành việc ôm bánh xe trong một giờ. Sau đó, cơ thể tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Cổ của tôi vốn có cảm giác như bị ngàn cân đè lên, giờ đã đỡ hơn rất nhiều. Tôi đã chắp tay hợp thập để cảm tạ Sư phụ!
Hằng ngày tôi kiên trì ôm bánh xe trong hai hoặc ba giờ. Đôi khi ôm bánh xe phía trên đầu, tôi sẽ giữ trong bốn mươi lăm phút. Bất cứ khi nào tôi cảm thấy xương vai phải của mình bị kéo vào trong lúc học Pháp, tôi sẽ dùng tay trái lật trang sách và giơ tay phải lên như thể đang ôm bánh xe. Sau hơn mười ngày, những chiếc xương bị sụp vào trong đều đã trở lại đúng vị trí. Vết sưng trên đầu tôi cũng đã giảm đi phần nào.
Lần đầu tiên, tôi ngồi vắt chéo chân trong một giờ. Lần thứ hai, tôi đả tọa trong ba giờ. Tôi phát hiện ra rằng sau khi luyện công xong, cơ thể tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Đầu tôi bớt chóng mặt, tôi thậm chí có thể nằm xuống nghỉ ngơi một lát. Sau đó, tôi có thể ngồi song bàn trong năm giờ. Tôi kiên trì đả tọa song bàn trong vài ngày. Sau đó tôi đã có thể đứng dậy và làm một số việc nhà.
Hằng ngày, ngoài việc học Pháp và nghe Pháp, tôi đã luyện công rất nhiều lần. Trong vòng chưa đầy một tháng, ngoại trừ mảng hói trên đầu chưa mọc lại tóc, toàn bộ cơ thể tôi đã hoàn toàn bình phục. Tôi có thể làm lại mọi việc. Hai tháng sau, tóc đã mọc lại ở chỗ bị hói.
Tôi thực sự đã trải nghiệm những gì Sư phụ giảng,
“… Đệ tử chính niệm túc Sư hữu hồi thiên lực” (Sư Đồ Ân, Hồng Ngâm II).
Sư phụ đã tái tạo lại thân thể tôi, thanh lý và tịnh hóa nó, cho tôi một thân thể mới và ban cho tôi một sinh mệnh mới.
Việc tôi gặp phải một vụ tai nạn xe hơi nghiêm trọng như vậy hoàn toàn không phải là ngẫu nhiên. Tôi bắt đầu nghiêm túc hướng nội. Tôi phát hiện ra mình có tâm oán hận, tâm tranh đấu, tâm tật đố, tâm coi thường người khác, tâm hiển thị, tâm tự mãn, tâm cầu lợi, tâm cầu danh, tâm thích nghe lời hay ý đẹp, tâm sĩ diện, tâm ỷ lại, chấp trước vào tình, và chỉ nghĩ đến bản thân. Những chấp trước đáng sợ này là trở ngại cho sự đề cao của tôi. Sau khi nhận ra những chấp trước này, tôi bắt đầu chú ý loại bỏ chúng.
Trải qua một vụ tai nạn xe hơi nghiêm trọng như vậy mà tôi có thể hoàn toàn bình phục trong chưa đầy một tháng, không uống một viên thuốc, không nhận bất kỳ sự điều trị y tế nào, nếu không có sự giúp đỡ của Sư phụ thì làm sao tôi có thể làm được điều này? Từ tận đáy lòng, tôi vô cùng biết ơn Sư phụ! Trải nghiệm cá nhân của tôi một lần nữa chứng thực sự vĩ đại của Sư phụ và sự kỳ diệu, siêu thường của Đại Pháp.
Thông qua vụ tai nạn xe hơi nghiêm trọng này, tôi đã có được thể ngộ sâu sắc hơn về vấn đề nghiệp bệnh. Theo thể ngộ của tôi, để thoát khỏi ma nạn nghiệp bệnh, chúng ta phải đạt được tín Sư tín Pháp một trăm phần trăm và thay đổi quan niệm người thường của mình.
Sư phụ giảng:
“Hễ chư vị nói đến chữ ‘bệnh’ là tôi không muốn nghe.” (Bài giảng thứ hai, Chuyển Pháp Luân).
Trong Pháp giảng rằng đó không phải là bệnh, vậy tại sao chúng ta cứ nghĩ một số khổ nạn là bệnh và gắn mình với bệnh tật? Sư phụ nói chúng ta không có bệnh, vậy thì chúng ta không có bệnh. Bất cứ chỗ nào chúng ta cảm thấy không khỏe, đó là nơi chúng ta có nghiệp lực. Vậy thì chúng ta phải tiêu nghiệp. Vật chất màu đen chuyển hóa thành vật chất màu trắng, chuyển hóa thành đức, và chuyển hóa thành công. Chẳng phải đó là một hảo sự sao?
Bác sĩ nói đó là ung thư, nhưng Sư phụ nói với chúng ta đó là nghiệp lực. Vậy, bạn chọn nghe theo ai—người thường, hay Thần? Điều trị y tế chỉ trì hoãn nó. Bác sĩ không thể tiêu trừ nghiệp lực. Chỉ có Sư phụ mới có thể giúp chúng ta tiêu trừ nó! Bạn có thể nói: “Nhưng nó đau quá! Nó khó chịu quá!” Tất nhiên, đó là vì bạn vẫn còn nghiệp lực, nên bạn phải hoàn trả nó. Làm sao bạn có thể trả nghiệp mà không chịu khổ? Tại sao chúng ta không coi đó là một cơ hội tuyệt vời để đề cao?
Thứ hai, chúng ta không được thừa nhận sự bức hại của cựu thế lực. Điều gì Sư phụ không thừa nhận, chúng ta cũng không thừa nhận. Chúng ta tu luyện trong thế giới người thường. Trong quá trình tu luyện, chúng ta sẽ mắc sai lầm. Đôi khi là sai lầm nhỏ, đôi khi là sai lầm lớn. Nhưng chúng ta hướng nội và quy chính mọi thứ trong Đại Pháp. Chúng ta không cho phép cựu thế lực dùi vào sơ hở để bức hại chúng ta. Tu luyện giống như đi thuyền ngược dòng, không tiến ắt sẽ lùi. Mỗi khảo nghiệm và mỗi khổ nạn đều là một thử thách!
Cuối cùng, tôi hy vọng bài chia sẻ về kinh nghiệm vượt qua khảo nghiệm này của tôi có thể mang lại một chút khích lệ cho các đồng tu đang trải qua ma nạn. Tôi cũng hy vọng rằng những học viên bị mắc kẹt trong ma nạn nghiệp bệnh có thể thay đổi quan niệm của mình, thoát khỏi ma nạn, và quay trở lại con đường Chính Pháp cứu độ chúng sinh!
Hợp thập.
(Bài chia sẻ được chọn trình bày tại Pháp hội Canada 2025)
Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/7/24/497377.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/7/26/229043.html