Bài viết của Chính Tỉnh, học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 27-04-2025] Tôi đã ly hôn với chồng được 15 năm, anh ấy đã tái hôn và có một cậu con trai. Vào một buổi tối năm 2023, chồng cũ dẫn theo cậu con trai nhỏ đến gõ cửa nhà tôi, con gái tôi mở cửa và thấy họ, rất đỗi kinh ngạc. Nhìn vẻ mặt của họ, có lẽ đã có chuyện gì đó nghiêm trọng xảy ra. Khi chúng tôi hỏi có chuyện gì, chồng cũ hất đầu về phía cậu bé và nói: “Mẹ cháu đã bỏ đi rồi.” Sau đó, anh quay sang tôi cầu xin: “Em có thể chăm sóc cháu được không? Anh sẽ chu cấp các chi phí cho cháu.”

Ban đầu, con gái tôi cho rằng bố và vợ mới chỉ cãi nhau, mâu thuẫn được giải quyết là sẽ ổn, nhưng anh khẳng định vợ anh sẽ không quay lại. Anh nói họ không hề cãi vã, và cũng không có biểu hiện gì để dẫn đến việc chia tay – cô ấy cứ thế bỏ đi và mang theo tất cả đồ đạc của mình. Anh chắc chắn rằng cô ấy đã bỏ anh để đi theo một người đàn ông giàu có có thể chu cấp cho lối sống xa hoa của cô ấy.

Tôi an ủi anh trước tiên nên bình tĩnh lại, đứa bé còn nhỏ, đừng làm lớn chuyện, sẽ gây ảnh hưởng tiêu cực đến cháu, chuyện này quá đột ngột. Con gái tôi khuyên bố, bảo anh ấy cho chúng tôi chút thời gian để suy nghĩ. Bởi vì hiện tại họ chưa ly hôn, cũng không biết là chỉ giận dỗi cãi nhau hay đã quyết tâm không sống cùng nhau nữa, nếu vội vàng can thiệp vào, sợ người khác không hiểu, lại cho rằng chồng cũ muốn quay lại, và đệ tử Đại Pháp chen chân vào hôn nhân của họ. Hơn nữa đứa bé còn nhỏ như vậy, ly hôn sẽ làm tổn thương rất nhiều đến đứa bé. Dù suy xét thế nào, tôi và con gái đều cảm thấy tìm mẹ của đứa bé quay lại là tốt nhất.

Sau khi chồng cũ đi, tôi suy nghĩ miên man, cả đêm không chợp mắt, tôi hướng nội tìm, nguyên nhân nào đã dẫn đến chuyện này? Những chuyện mà đệ tử Đại Pháp gặp phải đều không phải là ngẫu nhiên.

Tôi suy ngẫm, từ lúc ly hôn đến nay đã 15 năm rồi, tôi đối với bố của các con đã không còn tình cảm nữa! Những gì nợ anh ấy có lẽ cũng đã trả rồi chứ? Từng cảnh từng cảnh trong quá khứ từ khi tôi tu luyện đến nay hiện ra như một cuốn phim, tôi không khỏi rơi nước mắt.

Quá khứ đau buồn

Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp (Pháp Luân Công) vào năm 1998, tu luyện chưa được vài tháng thì Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bắt đầu phát động cuộc bức hại toàn diện vào tháng 7 năm 1999. Các phương tiện truyền thông nhà nước đã phát sóng những tuyên truyền vu khống phỉ báng, khiến người dân Trung Quốc quay lưng lại với môn tu luyện. Chồng tôi khi đó không ủng hộ tôi tu luyện, đã dọa sẽ ly hôn nếu tôi không từ bỏ Đại Pháp.

Lúc đó tôi mới tu luyện, không biết tu tâm tính là gì, chỉ cho rằng Pháp Luân Đại Pháp tốt như vậy, tôi nhất định sẽ tu, tôi cũng không làm gì xấu, hà cớ gì lại không cho luyện? Tôi không sợ.

Cuối năm đó, tôi bị bắt và bị giam giữ phi pháp tại một trung tâm tẩy não. Chồng tôi đã đưa hai con nhỏ (một đứa 7 tuổi, một đứa 4 tuổi) vào thăm tôi, khuyên tôi từ bỏ tu luyện. Vì không buông bỏ được cái tình với gia đình và con cái, tôi đã viết “tam thư” từ bỏ tu luyện.

Trong những năm sau đó, tôi bị cuốn theo trào lưu của xã hội, ra sức kiếm tiền, tự huyễn hoặc rằng đó là con đường dẫn đến hạnh phúc. Con cái lớn dần, gánh nặng gia đình ngày càng nặng.

Chồng tôi tính tình thật thà, không thích giao tiếp với người khác, công việc cũng không ổn định, gánh nặng gia đình đều đổ lên vai tôi. Mỗi ngày, tôi thức dậy từ lúc trời còn chưa sáng, ra bờ sông giặt quần áo, rồi đi làm, vất vả cả ngày trở về, lại phải vội vàng nấu cơm, gánh nước trồng rau, chăm sóc chồng và các con. Vì không có bằng cấp, tôi đã làm đủ mọi việc nặng nhọc, cả những việc mà đàn ông thường làm như lên xe ben xúc đất, làm bốc vác.

Mâu thuẫn gia đình và sự lao lực ngày đêm đã đưa đến những báo động về sức khỏe của tôi. Có một lần tôi bị ngất xỉu trên đường đi làm, một người họ hàng tốt bụng trong làng tình cờ thấy liền gọi cấp cứu 120, tôi mới giữ được mạng sống. Lúc đó, bác sỹ cảnh báo tôi, nói rằng tôi có cơ địa dị ứng, bị hen suyễn dị ứng mãn tính, hiện nay trên thế giới cũng chưa thể chữa khỏi. Nếu sau này bệnh tái phát quá thường xuyên, có thể sẽ mất mạng bất cứ lúc nào, hiện tại phải dùng hormone để ức chế bệnh, liều lượng thuốc đã kê đến mức tối đa, cứ thế này, nhiều nhất cũng không sống quá ba năm.

Khi đó mỗi lần phát bệnh, tôi đều phải đến bệnh viện thở oxy, mấy ngày mấy đêm không thể rút ống, mỗi lần chỉ thuyên giảm một chút, lần sau lại tái phát, chu kỳ tái phát từ một tháng, cuối cùng rút xuống còn vài ngày. Do đó, tôi phải nghỉ làm, chi phí y tế trở thành gánh nặng rất lớn. Các con tôi sống trong nỗi sợ hãi thường trực, chồng tôi ngày nào cũng rầu rĩ, hút hết bao thuốc này đến bao thuốc khác. Chúng tôi hoàn toàn không có khả năng chi trả cho việc điều trị y tế, tôi đành từ bỏ điều trị và về nhà, sống ngày nào là chịu khổ ngày đó.

Quy trở lại tu luyện Đại Pháp và trải qua ly hôn

Sư phụ đã không từ bỏ một đệ tử không chịu nỗ lực như tôi, khi tôi đang lâm vào đường cùng, một hôm, một đồng tu trong làng đến nhà và mang cho tôi cuốn sách quý Chuyển Pháp Luân, nghiêm túc nói với tôi: “Chị nguy hiểm lắm rồi, mau quay trở lại tu luyện đi, chỉ có Sư phụ mới có thể cứu chị.” Ánh mắt tôi bừng sáng, tôi vừa khóc vừa gật đầu, bắt đầu quay trở lại con đường tu luyện Đại Pháp.

Tôi bắt đầu tu luyện trở lại, nhưng chồng tôi vẫn kịch liệt phản đối. Tôi chỉ có thể học Pháp và luyện công khi anh ấy không có nhà. Khi sức khỏe của tôi cải thiện và các cơn hen suyễn không còn thường xuyên như trước, chồng tôi bắt đầu lờ đi và không còn can thiệp nữa.

Năm 2007, chị dâu tôi, cũng là một học viên, đã bị bắt khi đang phát tờ rơi chân tướng, cả gia đình chúng tôi trở nên náo loạn. Vì lo lắng tôi sẽ bị bắt giống như chị dâu, chồng tôi lại bắt đầu dùng chuyện ly hôn để uy hiếp không cho tôi tu luyện, cộng thêm lúc đó nhân viên cộng đồng liên tục gọi điện làm phiền anh, bảo anh phải trông chừng tôi, không cho tôi ra ngoài, anh ấy lại càng sợ hãi, sợ rằng sau này vì tôi mà liên lụy đến hai đứa con (khi đó việc bức hại Pháp Luân Công áp dụng chính sách liên đới, con cái của người tu luyện Pháp Luân Công không được đi bộ đội, làm quan, thi công chức, thậm chí có trường hợp bị đuổi học).

Hơn nữa, lúc đó tôi tu luyện không được tinh tấn lắm, giả tướng bệnh nghiệp vẫn còn. Anh thấy tôi vẫn chưa hết bệnh nên cho rằng Đại Pháp không có tác dụng, vì vậy được nước lấn tới một mực ngăn cản tôi tu luyện, ban đầu từ chiến tranh lạnh rồi sau đó là dùng bạo lực và lời lẽ lăng mạ.

Có một lần, anh ấy đẩy tôi đến bên cửa sổ rồi dọa nếu không ly hôn, sẽ đẩy tôi xuống, sau đó sẽ nói với mọi người rằng tôi luyện Pháp Luân Công bị tẩu hỏa nhập ma, tự nhảy lầu tự tử. Tôi hết lời khuyên giải, nói đạo lý và giảng chân tướng cho anh, nói với anh đạo lý thiện ác hữu báo, nhưng anh nói anh hoàn toàn không tin. Cuối cùng, không thể chống chọi được với áp lực về thể xác và tinh thần, tôi đã đồng ý ly hôn với anh.

Khi ly hôn, để che đậy lỗi lầm ngoại tình của mình, anh ấy đã lừa gạt tôi rằng sẽ chăm sóc tốt cho các con, bảo tôi đưa hết tiền bạc và nhà cửa cho anh ấy. Lúc đó nhà tái định cư vẫn chưa được giao, anh ấy ký thỏa thuận ly hôn với tôi, giao căn nhà lớn 120 mét vuông cho con trai, anh ấy và người phụ nữ kia ở căn nhà nhỏ 100 mét vuông, căn nhà cũ 80 mét vuông mà tôi đang ở thì vẫn để tôi ở tạm, sau này sẽ chuyển cho con trai. Toàn bộ chi phí y tế và học phí của hai đứa con đều do anh ấy chi trả, hơn 100.000 Nhân dân tệ tiền đền bù giải tỏa cũng thuộc về anh ấy.

Từ bi đối đãi với chồng cũ

Sau khi ly hôn xong, chồng cũ đã lờ đi trách nhiệm đã đưa ra trong thỏa thuận. Sau khi đưa cho tôi 800 Nhân dân tệ chi phí sinh hoạt trong hai tháng, anh ấy đã ngừng trả học phí cho con gái, cũng không muốn chu cấp sinh hoạt phí hàng tháng cho cháu, thỉnh thoảng con gái đến hỏi xin cũng không được nên cháu thường xuyên về nhà khóc.

Cuộc ly hôn của chúng tôi ảnh hưởng nặng nề nhất đến con trai tôi. Cháu đã bỏ học khi mới 14 tuổi và bắt đầu làm những công việc lặt vặt để phụ giúp gia đình. Tôi cũng nhận bất cứ công việc nào có thể để nuôi sống gia đình. Đó là khoảng thời gian rất khó khăn, và mọi thứ bắt đầu cải thiện khi con gái tôi tự lập được, và con trai tìm được công việc phụ bếp khá ổn định.

Năm 2015, chồng cũ và người vợ mới sinh một cậu con trai. Gia đình anh ấy, đặc biệt là bố anh, rất vui mừng, vì thế hệ xưa trọng nam khinh nữ. Tôi là người cuối cùng biết chuyện. Hàng xóm đều bàn tán về chuyện ngoại tình của chồng tôi và việc anh vô trách nhiệm với gia đình tôi như thế nào.

Không lâu sau khi đứa bé chào đời, một hôm, khi tôi đi làm về, con gái nói với tôi rằng các căn hộ mới của chúng tôi đã hoàn thành và bàn giao cho người dân, nhưng cha cháu bây giờ lại muốn lấy căn hộ lớn hơn cho gia đình mới của mình, dù trước đó đã đồng ý giao nó cho con trai chúng tôi. Tôi vô cùng tức giận và sẵn sàng kiện anh ra tòa. Nhưng sau khi học Pháp, tôi đã bình tĩnh lại. Nếu mệnh của con trai tôi mà không có căn hộ đó thì cháu sẽ không thể giữ được nó ngay cả khi chúng tôi thắng kiện. Vì vậy tôi quyết định buông bỏ và để căn hộ đó cho chồng cũ.

Sau khi chồng cũ sửa sang lại căn hộ của mình, anh đã đến vay tiền con gái chúng tôi để mua đồ nội thất và thiết bị. Con gái tôi tức giận đến phát khóc, cháu nói: “Mẹ! Bố còn mặt mũi nào mà quay lại vay tiền?! Con và em, bố có lo cho ngày nào không? Bố muốn nhà lớn, nhà lớn cũng để cho bố rồi, giờ bố dựa vào cái gì mà quay lại vay tiền mẹ con mình?!”

Tôi bình tĩnh khuyên con: “Con à. Nếu con có tiền thì cứ cho bố vay. Nếu không phải là bố con, mà là người ngoài, gặp khó khăn thì con cũng sẽ cho vay, phải không? Chuyện cũ chúng ta không nhắc lại nữa, đó đều là quan hệ nhân duyên, bố đối xử với mẹ như vậy, trong mơ Sư phụ đã điểm hóa cho mẹ, đó là vì kiếp trước mẹ đã nợ bố một mạng, bây giờ coi như mẹ trả cho bố, chỉ cần bố sống tốt, chúng ta đều không tính toán, những ngày tháng khổ cực nhất, chúng ta cũng đã vượt qua rồi, phải không? Con cũng phải đối xử tốt với bố con chứ.”

Con gái tôi rất nghe lời, cuối cùng cháu vẫn cho bố vay tiền. Sau đó, anh ấy còn hỏi vay cháu thêm hai lần nữa và lần vay cuối cùng anh không trả, chúng tôi cũng không tính toán với anh.

Chị dâu cũ biết chuyện liền hỏi tôi: “Sao em có thể để như vậy? Nhà họ chẳng phải ăn ngon hơn em sao?! Trang trí nhà cửa không đẹp hơn em sao?! Em còn cho cậu ấy vay tiền? Cậu ấy cũng còn mặt mũi đến tìm mẹ con em à?!”

Tôi mỉm cười nói: Chị à, nhờ phúc của Đại Pháp, em bây giờ sức khỏe tốt hơn trước nhiều rồi, có thể tự chăm sóc bản thân, có thể kiếm tiền, lại không phải tốn tiền khám bệnh. Hai đứa cũng rất ngoan, con trai làm việc trong nhà máy đến nay đã 10 năm rồi và không một lời phàn nàn. Con gái chưa tốt nghiệp đã tìm được công ty tốt, vì tu luyện, Sư phụ còn khai trí khai huệ cho cháu, cháu tự học vẽ màu nước, thế mà có thể bán tranh trên mạng, trở thành nghề thứ hai, cộng lại lương cũng không ít. Hơn nữa, hai đứa con trong công việc và cuộc sống chưa bao giờ làm em phải lo lắng nhiều, bây giờ còn có thể mua xe, trang hoàng nhà mới, đó chẳng phải là được Thần trợ giúp sao? Những gì em tu luyện là Phật Pháp chân chính. Phật Pháp là thù thắng, mỹ diệu và quang minh. Nhà em nhờ được Sư phụ luôn coi sóc, nên mới có thể bình ổn vượt qua ma nạn như vậy.

Khi gặp lại bạn bè và đồng nghiệp, những ai biết chuyện của mẹ con tôi, họ đều giơ ngón tay cái lên, nhìn tôi và nói với con gái tôi: “Mẹ cháu là số một đấy! Các cháu nhất định phải hiếu thảo với mẹ nhé!” Nếu không có Đại Pháp, tôi sẽ không thể đối xử với chồng cũ và gia đình anh ấy như vậy, cũng không thể khoan dung và độ lượng như thế.

Có người nói: “Chị thật là giỏi! Hai đứa con ngoan ngoãn. Chị chỉ có một mình mà gánh vác gia đình được tốt như vậy, tất cả là nhờ chị dạy dỗ con tốt.” Kỳ thực, không phải là tôi dạy dỗ tốt, mà là sau khi tu luyện Đại Pháp, tôi đã dùng Pháp lý của Đại Pháp trong đối nhân xử thế và cứ như vậy mưa dầm thấm lâu, các con thấy vậy cũng dần dần chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn làm một người tốt, nên mới có thể biểu hiện tốt đẹp như vậy. Nếu tôi không tu Đại Pháp, bản thân tôi còn không biết làm người, thì sao có thể dạy dỗ tốt hai đứa con được?

Trong tâm tôi hiểu rõ, người xưa nói tòng nhất nhi chung (chung thủy với một chồng duy nhất cho đến hết đời), tôi và chồng ly hôn không phải vì tình cảm không tốt, mà nguyên nhân chủ yếu là do cuộc bức hại của ĐCSTQ đối với Đại Pháp và chủ nghĩa vô thần trong xã hội khiến nhân tính bại hoại nên mới khiến anh đi đến bước này. Tôi tin rằng, một ngày nào đó anh sẽ tỉnh ngộ, sẽ lựa chọn sống chính nghĩa, dũng cảm, quang minh và lương thiện. Việc ly hôn trên danh nghĩa của người thường, Thần không thừa nhận. Tôi cũng thông qua hành động để thực hành tín ngưỡng của mình, thiện đãi anh ấy, đánh thức anh ấy, giúp anh thức tỉnh lương tri để có thể tự lựa chọn cho bản thân một tương lai tốt đẹp.

Một buổi tối, tôi có một giấc mơ, mơ thấy mình và chồng cũ lại cùng nhau sống một cuộc sống an nhàn. Sau khi tỉnh dậy, tôi ngộ ra mình vẫn còn cái tình với anh, ít nhất là tình thân, coi anh ấy như người một nhà. Tôi học thuộc Pháp, tôi cứ học thuộc, học thuộc rồi lại khóc, khóc xong lại tiếp tục học thuộc, Sư phụ đã giúp tôi tiêu trừ rất nhiều thứ, tôi cảm thấy nội tâm dần dần bình tĩnh lại và đã biết cần xử lý chuyện này như thế nào.

Đại Pháp đã thay đổi con trai của chồng cũ

Tôi đã đồng ý tạm thời chăm sóc con trai của chồng cũ, trong khi anh ấy và vợ giải quyết mọi chuyện. Cậu bé rất nổi loạn, không thích làm bài tập nên tìm đủ mọi lý do để không làm bài tập về nhà, có lúc trốn dưới gầm bàn hoặc trong tủ quần áo, hoặc tự nhốt mình trong phòng. Khi không thể trốn được nữa thì nằm lăn ra sàn ăn vạ.

Cậu bé không chịu đánh răng, rửa mặt, móng tay để dài và bẩn, quần áo cũng bẩn thỉu. Vì vậy, tôi đợi cháu ngủ rồi cắt móng tay cho cháu gọn gàng, thay quần áo cho cháu và giặt giũ sạch sẽ. Sáng hôm sau, cháu ngạc nhiên khi thấy móng tay mình sạch sẽ và quần áo đã được giặt. Cậu bé hỏi có phải tôi đã làm điều đó không, tôi chỉ mỉm cười.

Thấy chồng cũ nói, cháu rất thích xem TV, chơi game, mà toàn là những nội dung bạo lực. Buổi tối khi ngủ, cháu thường nói mê, la hét và đạp chăn. Có những lúc, tôi trông cháu cả đêm khó chợp mắt. Sau đó tôi nghĩ đó không phải là biện pháp, bởi tôi không thể thức hết đêm này qua đêm khác – tôi cần thông qua Đại Pháp để quy chính hành vi của cháu.

Một hôm, cháu đi học về, vui mừng vì bài tập về nhà chỉ là học thuộc một bài thơ. Sau khi cháu học xong, tôi nói: “Bác cũng đang học thuộc thơ. Cháu có thể giúp bác kiểm tra xem bác đã học thuộc đúng chưa nhé?” Cậu bé đồng ý.

Tôi mở cuốn Hồng Ngâm đọc thuộc cho cháu nghe, cháu cũng đọc theo. Sau đó tôi đi nấu cơm, cháu vẫn một mình ngồi đọc sách. Tôi nghĩ: “Có lẽ Sư phụ đã an bài cháu đến nhà mình là để đắc Pháp.” Kể từ đó, khi ngủ cháu không còn đạp chăn, nói mê nữa, có thể ngủ một mạch ngon lành đến sáng.

Mỗi sáng tôi đưa cháu đi học, thỉnh thoảng gặp người quen, họ lại cười nhạo, nói bố nó tự chuốc khổ vào thân, sao tôi phải chăm con cho anh, thấy tôi không có lòng tự trọng. Có lần, đứa trẻ nghe được những lời mọi người đàm tiếu liền tức giận không chịu đi học, còn dọa sẽ bảo bố đánh tôi, nói tôi chăm sóc cháu không chu đáo.

Lúc đó, tôi đã không giữ vững tâm tính, nghiêm khắc mắng cháu: “Con bảo bố con đánh bác ư?! Bác có quan hệ gì với con? Bác chăm con, cũng không lấy của bố con một đồng nào, con còn bảo bố con đến đánh bác ư!”

Những ký ức đau buồn ùa về. Tôi nhớ lại lần chồng cũ suýt đánh tôi đến chết để ép tôi ly hôn và cảm thấy rất tức giận, nhưng rất nhanh, chính niệm của tôi đã áp chế được ác niệm, tôi biết mình không nên tức giận với đứa trẻ, vì vậy tôi đã xin lỗi cháu: “Bác xin lỗi. Bác không nên tức giận với con, con không có lỗi, sau này bác sẽ không như vậy nữa. Chúng ta mau đi thôi.” Thấy tôi ngữ khí ôn hòa, cháu ngoan ngoãn lên xe và cùng tôi đến trường.

Sau đó, mỗi ngày trên đường đi học, tôi lại giải thích cho cháu một số đạo lý đơn giản, nói với cháu rằng tôi là người tu luyện, không thể tức giận, nổi nóng, sau này nhất định tôi sẽ sửa đổi. Rồi tôi giải thích cho cháu ý nghĩa bề mặt của Chân-Thiện-Nhẫn, dặn cháu khi gặp khó khăn hãy thành tâm niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”, và giúp cháu thoái xuất khỏi tổ chức Đội Thiếu niên Tiền phong.

Một hôm khi đưa cháu đến trường, tôi muốn xem cháu có nhớ những gì tôi đã nói không, liền hỏi cháu có nhớ chín chữ chân ngôn không, cháu ngây thơ nói: Chân là không được nói dối, Thiện là phải đối xử tốt với mọi người, Nhẫn là khi bạn khác đánh con, con phải nhẫn nhịn, không được đánh lại, còn phải tha thứ cho người khác.” Chỉ cần thấy cháu tiến bộ một chút, tôi lại khen ngợi cháu và thưởng cho cháu một món đồ chơi nhỏ hoặc món ăn vặt mà cháu yêu thích. Cậu bé dần trở nên ngoan ngoãn, hiểu chuyện và biết quan tâm hơn nhiều.

Trước đây, cháu là một cậu bé hư hỏng, được nuông chiều và không ai dạy bảo được. Ở trường, cháu bắt nạt và làm các bạn khác bị thương. Có lần, cháu từng làm một bạn bị chảy máu đầu, lúc thì làm gãy ngón tay của bạn. Khi bị mẹ phê bình, cháu còn đánh lại mẹ và cắn ngón tay mẹ đến chảy máu. Mẹ cháu tức đến phát khóc mà không thể làm gì được. Hễ không vừa ý một chút, cháu liền ném bát ném đĩa khiến các mảnh vỡ văng khắp nơi. Cậu bé chỉ biết đến bản thân mà không quan tâm đến ai khác.

Hiện giờ, cậu bé đã thay đổi hoàn toàn. Một hôm, chị dâu cũ đến cũng hỏi tôi sao đứa trẻ này lại thay đổi như vậy?” Tôi mỉm cười và nói đó đều là nhờ Đại Pháp, đứa trẻ tuy còn nhỏ, nhưng Đại Pháp có thể cải biến nhân tâm.

Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/4/27/477996.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/8/5/229230.html