Bài của Ngộ Chân, một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc

Pháp Luân Đại Pháp là một khoa học siêu thường

Tôi là một bác sĩ mà kỹ năng thực tế của tôi dựa trên nền tảng kiến thức Tây Y. Lớn lên, tôi bị bao bọc bởi thuyết vô thần và chỉ hiểu biết chút ít về tu luyện. Vì vậy, dựa trên xu hướng của phương Tây, tôi đã nghĩ Trung Y và các cách chữa trị bằng khí công không phải là khoa học. Tôi từng tin rằng “nhìn thấy mới tin.”

Tôi bị nhồi nhét sâu đậm bởi các nguyên lý vô thần, nên khi mà khí công trở nên phổ biến vào những năm 1990, tôi nghĩ nó có chút gì đó giống như chạy, đi bộ, hay các bài tập thể dục khác.

Chồng tôi bị thoát vị đĩa đệm trong nhiều năm nay. Khi nó nghiêm trọng, anh ấy thậm chí không thể xoay chuyển khi nằm xuống. Mỗi năm anh ấy bị đưa vào viện vài lần. Thậm chí là một bác sĩ, nhưng tôi không thể giúp được anh ấy, vì chẳng có thứ gì có thể cứu được ngoài các loại thuốc đặc trị.

Vào năm 1996, một người bạn của chồng tôi đã giới thiệu Pháp Luân Công cho anh ấy. Anh ấy đã bị cuốn hút và muốn thử tập ngay, vì anh ấy được kể rằng tập luyện có thể chữa khỏi các bệnh. Vợ của người bạn của anh ấy thậm chí đã bắt đầu có kinh trở lại khi cô ấy bắt đầu tập luyện. Tôi nghĩ nó có vẻ rất tốt và không phản đối. Anh ấy đã đọc cuốn Chuyển Pháp Luân và tập các bài công hàng ngày. Sau đó ít lâu anh ấy đã tháo đai nẹp lưng và dụng cụ chữa trị. Tôi lo lắng một chút và nói, “Anh không biết liệu khí công này sẽ khởi tác dụng đối với anh lúc này. Vì sao anh lại tháo bỏ dụng cụ hỗ trợ của anh?” Anh ấy trả lời, “Anh biết anh đang làm gì. Ổn rồi mà. Bây giờ tập luyện Pháp Luân Công là điều quan trọng nhất trong cuộc đời của anh.” Tôi không hiểu được anh ấy và nghĩ nó chỉ là tập luyện khí công đặc thù, nên nó có tầm quan trọng như thế nào? Trong vòng 6 tháng anh ấy đã trở nên khỏe mạnh hơn, và các triệu chứng đĩa đệm thoát vị, viêm phế quản mãn tính, và viêm ruột non mãn tính của anh ấy không còn xảy ra nữa. Thậm chí bệnh nhiễm nấm móng tay cũng biến mất và trông anh ấy trẻ hơn nhiều.

Tôi bị sốc bởi anh ấy đã thay đổi như thế nào, và nhận ra rằng sự hồi phục của anh ấy là điều mà đã xảy ra với hầu hết các học viên Pháp Luân Công. Tôi không thể lý giải được nó với những gì tôi đã biết qua việc nghiên cứu các lý thuyết về Tây Y. Chồng tôi đã khích lệ tôi tập luyện Pháp Luân Công và tôi đã thực sự trở nên quan tâm đến nó. Suy nghĩ của tôi đã hiển hiện ra rằng tập luyện Pháp Luân Công có thể cải biến về sức khỏe, và là một bác sĩ, tôi muốn hiểu được các lý do ẩn sau những sự phục hồi kỳ diệu này. Tôi đã bắt đầu tập luyện vào tháng 6 năm 1997.

Ít lâu sau, trước khi tôi thấu hiểu về Pháp Luân Công, tôi đã đi công tác tới tỉnh Thanh Hải. Tôi lo lắng về bệnh chóng mặt ở độ cao, nhưng thật ngạc nhiên, trong số tất cả các đồng nghiệp cùng đi, tôi là người duy nhất không bị ốm trong suốt 6 tháng ở đó, mặc dù tôi là người lớn tuổi nhất. Thậm chí tôi còn không bị cảm lạnh. Tất cả các đồng nghiệp của tôi đều ngạc nhiên và hỏi tôi về điều bí mật của mình. Tôi đã bảo họ rằng tôi tập Pháp Luân Công.

Ngoài ra, tôi không còn bị táo bón kéo dài, điều này lại là nhân tố tiếp theo để thấy rằng Pháp Luân Công không phải là môn tập luyện bình thường, và tôi trở nên siêng năng hơn trong việc đọc Chuyển Pháp Luân. Tôi đã biết rằng nguyên nhân của bệnh tật không phải là những gì mà lý thuyết Tây Y đã nói. Kiến thức Tây y cho rằng virus hay vi khuẩn gây ra bệnh tật, tuy nhiên có nhiều bệnh tật không thể được lý giải bởi lý thuyết đó. Bây giờ tôi hiểu rằng nguyên nhân căn bản của bệnh tật là nghiệp lực, mà nghiệp lực là vật chất màu đen được cấu thành bởi việc làm sai trái và những hành vi xấu. Sư Phụ đã giảng,

“Chúng tôi hãy giảng [tình huống] phổ biến nhất; người ta mọc khối u chỗ này, phát viêm chỗ kia, có gai xương ở chỗ nào đó, v.v., nơi không gian khác thì có một con linh thể nằm chính tại chỗ đó, có một con linh thể tại không gian rất thâm sâu. Khí công sư bình thường không thấy được [linh thể ấy], công năng đặc dị bình thường không thấy được, chỉ có thể thấy rằng thân thể có khí đen. Tại chỗ nào có khí đen, thì chỗ đó có bệnh, nói như thế là đúng. Nhưng khí đen không phải là nguyên nhân căn bản tạo thành bệnh, mà là vì ở trong một không gian thâm sâu hơn có con linh thể kia, [chính] là nó phát xuất ra cái trường” (Chuyển Pháp Luân).

Những lời giảng trong Pháp Luân Đại Pháp giải thích rằng các nguyên nhân của bệnh tật bị ẩn sâu ở một nơi thâm sâu, càng vi lạp, thì mức độ càng vi tế. Các nghiên cứu về bệnh tật của cơ thể và nguyên nhân bệnh bị giới hạn trên bề mặt và đó là lý do vì sao có nhiều điều không không thể lý giải được. Sư phụ giảng,

“Bệnh viện vẫn có thể trị bệnh, chỉ có điều cách trị liệu của nó là tại tầng của người thường, còn bệnh kia lại là [điều] siêu thường.”(Chuyển Pháp Luân)

“…trị bệnh bằng khí công thông thường và trị bệnh tại bệnh viện, đều là đưa cái nạn nguyên nhân tạo thành bệnh trì hoãn lại về sau, trì hoãn về nửa đời sau này hoặc về sau, hoàn toàn không động đến nghiệp lực.” (Chuyển Pháp Luân)

Đó là lý do vì sao bệnh xuất hiện trở lại mà hoàn toàn không chữa khỏi. Sau khi đọc Chuyển Pháp Luân, tôi đã ngộ ra rằng người ta phải tiêu trừ nguyên nhân căn bản của các bệnh, đó chính là nghiệp lực. Cách để tiêu trừ nghiệp lực là đồng hóa với Chân-Thiện-Nhẫn theo các nguyên lý của Pháp Luân Đại Pháp, là một người tốt, đề cao bản thân, nâng cao tiêu chuẩn đạo đức của mình, và sau đó chuyển hóa nghiệp lực thành đức.

Cuối cùng thì tôi đã hiểu được lý do hồi phục kỳ diệu và khỏe mạnh trở lại của cả chồng tôi và tôi. Việc tập luyện Pháp Luân Đại Pháp của chúng tôi là sự tu luyện của Phật Pháp. Chúng tôi tuân theo các nguyên lý, nên nghiệp lực của chúng tôi được loại bỏ và chúng tôi được hưởng lợi cả về sức khỏe lẫn thể lực. Đại Pháp đã lý giải nguyên nhân căn bản của bệnh tật và bản chất phương pháp Tây Y và Trung Y. Thực hành Pháp Luân Đại Pháp có thể chữa mọi bệnh tật mà không thể được chữa bởi liệu pháp Tây Y hay Trung Y. Pháp Luân Đại Pháp vượt xa kiến thức y học hiện nay của thế giới. Chúng ta không tập luyện Pháp Luân Đại Pháp chỉ là để đạt được sức khỏe tốt. Pháp Luân Đại Pháp là Phật Pháp và nó là một khoa học chân chính.

Giải thoát rào cản của liệu pháp y tế hiện hiện đại, một người phải chân chính tu luyện

Tôi đã bắt đầu tập Pháp Luân Đại Pháp để đạt được sức khỏe tốt. Sau một thời gian, quan niệm của tôi về phương pháp y học hiện đại đã hoàn toàn thay đổi. Tôi đã thoát khỏi sự lệ thuộc vào khoa học và y học hiện đại, và tôi không còn suy nghĩ rằng “nhìn thấy mới tin.” Tôi không còn cảm thấy rằng Tây y mới là cách duy nhất để chữa trị các bệnh tật. Khi các phương pháp Tây y không tác dụng, thì tôi đã khích lệ các bệnh nhân của tôi tìm hiểu các cách điều trị khác, như Trung Y và khí công.

Khí công và tôn giáo không phải là vô thần. Thực hành Pháp Luân Đại Pháp đã giúp tôi đột phá sự ràng buộc của thuyết vô thần. Ngoài sức khỏe tốt, tu luyện còn hàm nghĩa và mục đích sâu sắc. Sau khi giải thoát khỏi sự ngu muội của thuyết vô thần, cuối cùng tôi khẳng định chắc chắn rằng các vị thần thực sự đã tồn tại. Họ là những sinh mệnh cao tầng trong các không gian khác. Họ có khả năng siêu nhiên và có thể quản các sinh mệnh ở tầng thấp. Họ tuân theo các nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn của vũ trụ. Sự tu luyện là tuân theo tiêu chuẩn này, đề cao tâm tính của bản thân, loại bỏ các chấp trước của con người, và quay trở về với bản nguyên thực của con người.

Sư phụ giảng trong Chuyển Pháp Luân,

 “Người ngồi chỗ kia, không động tay không động chân, mà có thể làm những điều mà mọi người dùng hết cả tay lẫn chân cũng không làm được; có thể thấy được [Pháp] lý chân chính của các không gian vũ trụ; thấy chân tướng của vũ trụ; thấy những điều người thường không thấy. Chẳng phải đó đã là người tu luyện đắc Đạo? Chẳng phải đó đã là Đại Giác Giả? Liệu có thể nói người ấy cũng như người thường? Chẳng phải là người tu luyện giác ngộ là gì? Gọi là ‘Giác Giả’ chẳng đúng sao? Dịch thành tiếng Ấn Độ cổ thì chính là ‘Phật’ {Buddha}. Thực ra là như thế, khí công chính có tác dụng ấy.”

Cuối cùng tôi đã hiểu hết thảy những gì là tu luyện. Mục đích cơ bản của tập luyện Pháp Luân Công là để tu luyện thành Thần Phật. Pháp Luân Đại Pháp là Phật Pháp. Rốt cuộc, tôi đã ngộ được mục đích của cuộc đời tôi trên trái đất này để làm người. Tôi đề cao từ hiểu biết một cách cảm giác tới hiểu biết một cách lý trí về Pháp Luân Đại Pháp. Khi tôi bắt đầu tập Pháp Luân Đại Pháp, là để thu được sức khỏe tốt. Hiện giờ tôi hiểu được rằng tôi luyện tập để quay trở về nguồn cội của tôi. Tôi đã giải phóng từ rào cản của triết lý y học hiện đại và thuyết vô thần sang tu luyện chân chính.


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2012/5/26/【征稿选登】走出现代医学束缚-见证超常科学-257395.html

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2012/6/17/134010.html

Đăng ngày: 26– 7– 2012. Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share