Bài viết của Ban Biên tập cửu bình

[MINH HUỆ 19-04-2020] [Chú thích của Ban Biên tập Minh Huệ] Đây là loạt bài tái bản bản dịch của cuốn sách “Ma quỷ đang thống trị thế giới của chúng ta” do Ban Biên tập cửu bình biên soạn. Bản dịch được dịch từ tiếng Trung, có tham khảo tiếng Anh.

Mục lục của cuốn sách

Lời nói đầuỉnh phong tạo c
Tự luận: Ma quỷ đang thống trị thế giới chúng ta
Chương 1. 36 kế ma quỷ hủy diệt nhân loại
Chương 2. Khởi phát ở châu Âu
Chương 3. Thảm sát ở phương Đông
Chương 4. Xuất khẩu cách mạng
Chương 5. Thâm nhập vào phương Tây
Chương 6. Tín ngưỡng: Ma quỷ dẫn dắt con người phản đối, bài xích Thần
Chương 7. Gia đình: Ma quỷ đang hủy hoại gia đình của chúng ta
Chương 8. Chính trị: Ma quỷ đang họa loạn các quốc gia của chúng ta
Chương 9. Kinh tế: Mồi nhử của ma quỷ
Chương 10. Pháp luật: Dùng luật pháp để phục vụ ma quỷ
Chương 11. Nghệ thuật: Làm suy đồi nghệ thuật
Chương 12. Giáo dục: Phá hoại giáo dục
Chương 13. Truyền thông: Thao túng truyền thông
Chương 14. Văn hóa phổ biến: Hưởng lạc, phóng túng dục vọng
Chương 15. Khủng bố: Chủ nghĩa cộng sản là nguồn gốc của Chủ nghĩa khủng bố
Chương 16. Bảo vệ môi trường: Bàn tay của chủ nghĩa cộng sản đằng sau lý luận bảo vệ môi trường
Chương 17. Toàn cầu hóa: Mục đích căn bản của chủ nghĩa cộng sản
Chương 18. Dã tâm bá chủ toàn cầu của ĐCSTQ dưới sự an bài của ma quỷ
Kết luận

Ma quỷ đang thống trị thế giới chúng ta

Chương 18: Dã tâm toàn cầu

Mục lục

Lời nói đầu

1. Dã tâm thống trị thế giới của ĐCSTQ
1.1 ĐCSTQ có chiến lược toàn diện nhằm lật đổ và kiềm chế Hoa Kỳ
1.2 Kích động thù hận Hoa Kỳ để chuẩn bị chiến tranh
1.3 ĐCSTQ công khai ý đồ đánh bại Hoa Kỳ

2. Chiến lược xưng bá toàn cầu của ĐCSTQ
2.1 Sáng kiến “Một vành đai, một con đường”: Bành trướng lãnh thổ dưới cái lốt toàn cầu hóa
2.2 Chiến lược “Ngoại giao vùng biên lớn” của ĐCSTQ nhằm dồn ép Mỹ ra khỏi khu vực Châu Á-Thái Bình Dương
2.3 Chiến lược ở châu Âu: “Chia để trị”
2.4 Biến châu Phi thành thuộc địa theo “mô hình Trung Quốc”
2.5 Tiến quân vào Mỹ La-tinh
2.6 Năng lực quân sự ngày càng lớn mạnh của ĐCSTQ

3. Chiến tranh không giới hạn mang màu sắc ĐCSTQ
3.1 Hoạt động tuyên truyền của ĐCSTQ trên toàn cầu
3.2 Mục tiêu của Mặt trận thống nhất: Làm tan rã thế giới tự do từ bên trong
3.3 Chiến tranh kinh tế: Vũ khí hạng nặng của ĐCSTQ
3.4 Dùng quần chúng làm gián điệp
3.5 Các hình thức khác của chiến tranh không giới hạn

4. “Mô hình Trung Quốc” cộng sản

5. Bài học và lối thoát
5.1 Chính sách nhân nhượng: Một sai lầm cực lớn
5.2 Vì sao phương Tây nhận định sai về Trung Quốc
5.3 Đâu là lối thoát

Lời kết

Tài liệu tham khảo


Lời nói đầu

tà linh cộng sản đã dành rất nhiều thời gian trong giai đoạn lịch sử hiện đại để xác lập vị trí của nó trong thế giới chúng ta, dù là bằng chế độ độc tài công khai hay bằng cách ngấm ngầm lật đổ. Cách mạng bạo lực của Bolshevik ở Nga đầu thế kỷ 20 đã trải đường cho diễn viên chính của tà linh cộng sản trong vở kịch lớn cuối cùng trên vũ đài thế giới: Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ).

ĐCSTQ do chi nhánh Viễn Đông của Quốc tế Cộng sản, dưới sự lãnh đạo của Liên Xô, thành lập vào năm 1921. Trong mấy chục năm sau đó, Liên Xô đã diễn vai chính trên vũ đài thế giới, trực tiếp đối kháng với phe tự do phương Tây trong Chiến tranh Lạnh, khiến người phương Tây coi Liên Xô và chính quyền cộng sản vệ tinh của nó ở Đông Âu là kẻ thù cộng sản toàn diện. Trong khi đó, ĐCSTQ lại có thời gian rộng dài để thiết lập và hoàn thiện chính quyền. Năm 1949, ĐCSTQ đã đánh bại chính phủ Trung Hoa Dân quốc và thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (CHNDTH).

Năm 1991, Liên Xô sụp đổ, ĐCSTQ trở thành thế lực cộng sản chính trên vũ đài quốc tế. Trước hình thế địa chính trị mới, ĐCSTQ đã dùng phương thức mới khó phát giác, đó là tránh đối đầu: Nó lôi kéo thế giới gia nhập nền kinh tế thị trường cải tổ của nó trong khi vẫn duy trì chế độ chính trị độc tài toàn trị. Bởi vậy, nhiều học giả, doanh nhân, và chính khách phương Tây không còn nhìn nhận ĐCSTQ là chế độ cộng sản nữa, cho rằng nó đã thay đổi nguyên tắc tư tưởng thành lập thể chế của nó.

Song thực tế lại không phải vậy. Mặc dù cũng mang những hình thức của cơ chế thị trường, nhưng ĐCSTQ đã đẩy đặc tính “giả – ác – đấu” của chủ nghĩa cộng sản lên đến cực điểm, dựng lên một chính quyền vận hành bằng những phương thức giảo hoạt nhất, âm hiểm nhất trong mấy nghìn năm mưu quyền chính trị của nhân loại. ĐCSTQ dùng lợi ích để dụ dỗ người ta, dùng quyền lực khống chế người ta, dùng giả dối để lừa mị người ta. Nó tôi luyện những mánh khóe ma quỷ của nó đến mức “lư hỏa thuần thanh” (vô cùng nhuần nhuyễn), đã đạt đến độ “đăng phong tháo cực” (đỉnh cao cực độ).

Trung Quốc có 5.000 năm lịch sử và di sản truyền thống huy hoàng, khiến miền đất cổ kính này và dân tộc Trung Hoa được thế giới tôn trọng và mến mộ. ĐCSTQ đã lợi dụng những tình cảm tốt đẹp này. Sau khi đoạt được chính quyền và khống chế nhân dân Trung Quốc, nó đã trộn lẫn khái niệm Trung Quốc và chính quyền ĐCSTQ. Nó ẩn giấu dã tâm của mình dưới cái lốt “trỗi dậy hòa bình”, khiến cộng đồng quốc tế khó mà nhận ra động cơ thực sự của nó.

Nhưng căn cốt của ĐCSTQ chưa bao giờ thay đổi. Chiến lược hợp tác kinh tế của Đảng chỉ là vì để dùng “dinh dưỡng của cơ thể chủ nghĩa tư bản” mà nuôi dưỡng cơ thể chủ nghĩa xã hội của nó, để củng cố quyền thống trị của nó, thực hiện dã tâm của nó, chứ không phải là để Trung Quốc thật sự phồn vinh, giàu mạnh. [1] Trong thực tiễn, cách làm của nó chẳng đếm xỉa gì tới đạo đức căn bản và các giá trị phổ quát. Để sinh tồn và phát triển, xã hội nhân loại phải tuân thủ quy phạm hành vi, giữ gìn phẩm đức cao thượng, bảo đảm giá trị phổ quát, bảo vệ quyền tư hữu về tài sản. Sự phát triển kinh tế của một xã hội bình thường cần phải dựa trên chuẩn mực đạo đức tương ứng.

Nhưng chính quyền cộng sản Trung Quốc lại hữu ý đi ngược hẳn lại với đạo lý đó, tạo ra một thứ quái thai kinh tế, càng khiến cho đạo đức xuống dốc nghiêm trọng. Mục đích của tà linh khi an bài “kỳ tích kinh tế” này rất đơn giản: Sức mạnh kinh tế cho chính quyền ĐCSTQ ảnh hưởng đầy thuyết phục mà nó cần để áp đặt các điều khoản của nó cho thế giới. An bài này không phải là vì để mang lại lợi ích cho Trung Quốc và nhân dân Trung Quốc, mà là muốn lợi dụng sự sùng bái của con người đối với kim tiền, của cải, để thế giới phải thuận theo ĐCSTQ trong hợp tác kinh tế và các sự vụ quốc tế.

Về đối nội, ĐCSTQ sử dụng bạo chính và bộ phận bất hảo nhất trong chế độ tư bản để vận hành thể chế. Nó thưởng ác phạt thiện, để những kẻ xấu xa nhất được thành công nhất trong xã hội. Chính sách của nó phóng đại mặt ác trong nhân tính, lại dùng vô thần luận khiến con người không còn biết sợ gì mà triệt để sa đọa.

Về đối ngoại, ĐCSTQ cực lực cổ xúy hình thái ý thức “xã hội chủ nghĩa mang màu sắc Trung Quốc” trên toàn cầu, lợi dụng lợi ích kinh tế để dụ dỗ người của thế giới tự do, khiến họ buông lơi cảnh giác, từ bỏ nguyên tắc đạo đức, nhắm mắt làm ngơ trước những vụ xâm phạm nhân quyền nghiêm trọng và các cuộc bức hại tín ngưỡng của ĐCSTQ. Nhiều nhân vật chính trị và các tập đoàn ở các quốc gia phương Tây đã vì lợi ích mà phản bội lại giá trị của mình, thỏa hiệp với ĐCSTQ, chiểu theo quy tắc của ĐCSTQ mà hành sự.

Các quốc gia phương Tây kỳ vọng có thể giúp ĐCSTQ thay đổi trong hòa bình, còn Trung Quốc dù trên bề mặt, cũng đã tiến hành hiện đại hóa và Tây hóa ở mức độ nhất định rồi, nhưng cái cốt lõi của Đảng xưa nay chưa từng thay đổi. Mấy chục năm qua, kết quả thực tế của sự hợp tác đó lại là ĐCSTQ đã thành công và an nhiên ăn mòn dần cái gốc lập quốc và ý chí của dân chúng Mỹ.

ĐCSTQ là cánh tay chủ lực của chủ nghĩa cộng sản, nên chính là mối uy hiếp lớn nhất của mọi xã hội tự do. Dã tâm của tà linh cộng sản khi để cho ĐCSTQ khuếch trương thế lực ra toàn cầu là gieo rắc độc tố của nó tới mọi ngóc ngách trên thế giới, cuối cùng khiến con người phản bội truyền thống, chống lại Thần. Mặc dù ĐCSTQ chưa thành công tuyệt đối trong việc xác lập vị trí cho nó, nhưng trong quá trình này, nó đã đạt được mục đích đằng sau: khiến con người lìa bỏ các giá trị đạo đức vốn có. Nó đã đạt được điều này bằng cách dụ dỗ bằng lợi ích kinh tế, thao túng bằng bẫy tài chính, thâm nhập vào thể chế chính trị, uy hiếp bằng vũ lực quân sự, và lung lạc bằng tuyên truyền.

Đối diện với nguy hiểm cực lớn như vậy, chúng ta phải xem xét kỹ lưỡng dã tâm, sách lược, và thủ đoạn của chính quyền ĐCSTQ.

1. Dã tâm thống trị thế giới của ĐCSTQ

ĐCSTQ không thỏa mãn với việc làm một nước lớn trong khu vực. Nó muốn làm bá chủ thế giới. Điểm này là do bản tính độc tài cố hữu của ĐCSTQ quyết định. Bản chất của ĐCSTQ là phản thiên, phản địa, phản truyền thống; nó muốn dùng bạo lực để đập tan “thế giới cũ”, tiêu diệt nhà nước, quốc gia, và giai cấp, với mục tiêu trá hình là “giải phóng toàn nhân loại”. Dã tâm không đổi của nó là không ngừng bành trướng, cho đến khi toàn thế giới đều đi theo hình thái ý thức cộng sản chủ nghĩa. Các học thuyết và thực tiễn của nó chính là chủ nghĩa toàn cầu, nếu xét theo định nghĩa về khái niệm này.

Nhưng vì văn hóa truyền thống đã bắt rễ sâu trong xã hội, nên ở một số thời gian, địa điểm cụ thể, chủ nghĩa cộng sản phải chọn cách tiệm tiến, hoặc đi đường vòng. Ở Liên Xô, Stalin tuyên bố cần phải “xây dựng chủ nghĩa xã hội ở một quốc gia”, còn ĐCSTQ lại chọn “xây dựng chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc”.

Khác với các đảng chính trị ở các nước dân chủ phương Tây có sự chia sẻ quyền lực hoặc luân phiên thay nhau cầm quyền, ĐCSTQ là nhà cầm quyền duy nhất. Nó đặt ra các mục tiêu chiến lược cho các giai đoạn mấy chục năm, trên trăm năm để thực hiện. Mấy năm sau khi giành chính quyền vào năm 1949, ĐCSTQ đã hô hào khẩu hiệu “vượt qua Anh, đuổi kịp Mỹ”, làm “Đại nhảy vọt”. Về sau, do hình thế quốc nội và quốc tế thúc ép, ĐCSTQ lại chọn thái độ cúi đầu, ngủ đông ẩn mình mấy chục năm.

Sau vụ thảm sát trên Quảng trường Thiên An Môn (Lục Tứ), phần đông trong xã hội quốc tế đã tẩy chay chính quyền Trung Quốc. Lúc bấy giờ, ĐCSTQ đánh giá tình hình và kết luận vẫn chưa thể trực tiếp đối đầu với Mỹ. Bởi vậy, nó đặt ra kế sách “ẩn mình chờ thời” thay vì lãnh đạo trên trường quốc tế. Đây không phải là ĐCSTQ đã thay đổi mục tiêu của nó, mà chỉ là nó tùy thế thời mà vận dụng sách lược khác nhau mà thôi.

Từ một tầng diện khác mà quan sát, tà linh cộng sản đã dùng kế nghi binh cổ “Minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương”. Siêu cường quốc đầu tiên của chủ nghĩa cộng sản là Liên Xô, nhưng vai trò thật sự của Liên Xô là để nâng đỡ cho chính quyền ĐCSTQ phát triển và rèn luyện thành thục.

Kể từ sau Chiến tranh Thế giới Thứ nhất, Hoa Kỳ vẫn luôn là cường quốc lớn nhất thế giới, giữ vai trò duy trì trật tự thế giới. Bất kỳ quốc gia nào muốn đảo lộn trật tự này ắt phải hạ bệ Hoa Kỳ. Bởi vậy, về phương hướng chiến lược tổng thể, ĐCSTQ vẫn luôn coi Hoa Kỳ là kẻ địch chính. Mấy chục năm qua vẫn luôn như vậy, trước giờ ĐCSTQ chưa hề ngừng nghỉ chuẩn bị cho một cuộc tổng tấn công đối với Mỹ.

Trong cuốn “Cuộc chạy đua đường dài trăm năm: Chiến lược bí mật của Trung Quốc hòng soán vị Mỹ trở thành siêu cường thế giới”, chuyên gia an ninh quốc gia Michael Pillsbury phân tích rằng Trung Quốc có một chiến lược dài hạn nhằm lật đổ trật tự kinh tế, chính trị thế giới mà Mỹ đang dẫn đầu và thay bằng chủ nghĩa cộng sản vào năm 2049, nhân kỷ niệm 100 năm ĐCSTQ nắm quyền cai trị Trung Quốc. [2] Pillsbury lưu ý bộ phim truyền hình “Cuộc giao tranh thầm lặng” (Silent Contest), do Đại học Quốc phòng Trung Quốc sản xuất, đã biểu thị minh xác dã tâm giao tranh với Hoa Kỳ: Trong quá trình thực hiện “sự nghiệp vĩ đại” trở thành bá chủ thế giới, ĐCSTQ “tất không thể tránh khỏi tình huống liên tục cọ sát và đấu tranh với vị trí đi đầu thế giới của Mỹ”, và “đây là cuộc giao tranh thế kỷ không thể thay đổi bằng ý chí con người”.

Chiến lược toàn cầu của ĐCSTQ tập trung vào việc đối kháng với Hoa Kỳ. Arthur Waldron, một giáo sư của Đại học Pennsylvania, một chuyên gia về vấn đề Trung Quốc, trong một phiên điều trần tại Thượng viện đã chỉ ra rằng Quân đội Giải phóng Nhân dân (QĐGPND) là quân đội duy nhất trên thế giới chuyên hoạt động chống Hoa Kỳ. [3] Ngoài ra, đại bộ phận các quan hệ ngoại giao và hoạt động quốc tế của ĐCSTQ cũng đều trực tiếp hoặc gián tiếp nhắm vào Hoa Kỳ.

1.1 ĐCSTQ có chiến lược toàn diện nhằm lật đổ và kiềm chế Hoa Kỳ

ĐCSTQ có kế sách toàn diện để thực hiện mưu đồ thống trị thế giới. Về hình thái ý thức, nó cạnh tranh với Hoa Kỳ cũng như các nước dân chủ tự do. Nó dựa vào cưỡng chế chuyển giao công nghệ và đánh cắp sở hữu trí tuệ để rút ngắn khoảng cách về công nghệ, dùng sự phát triển kinh tế để chứng minh cho “niềm tin chế độ”. Về quân sự, nó âm thầm đối kháng với Hoa Kỳ, lấy “tác chiến bất đối xứng” và “chiến tranh không giới hạn” làm cơ sở chiến thuật, tích cực phát triển trang bị quân sự, như sự kiện Biển Đông. Nó chống lưng cho Triều Tiên, Iran và các chính quyền bạo ngược khác để ngáng trở Mỹ và khối NATO.

Về ngoại giao, ĐCSTQ thúc đẩy “Đại chiến lược ngoại biên” và sáng kiến “Một vành đai, một con đường”. Nó đồng thời mở rộng ảnh hưởng quốc tế sang các nước láng giềng, cũng như các nước châu Âu, châu Phi, châu Đại Dương, châu Mỹ La-tinh, mưu đồ thành lập một liên minh quốc tế, hình thành một khu vực do Trung Quốc dẫn đầu để cô lập Hoa Kỳ.

ĐCSTQ dùng nhiều thủ đoạn để có thể đạt được những mục tiêu này. CHNDTH thành lập tổ chức Hợp tác Thượng Hải vào năm 2001, mạng lưới hợp tác “16+1” (nay gọi là “17+1”) với các quốc gia Trung Âu và Đông Âu năm 2012, và Ngân hàng Đầu tư Cơ sở Hạ tầng Châu Á (Asian Infrastructure Investment Bank) năm 2015. Nó nhiệt tình hợp tác với các nước khối kinh tế BRICS (Brazill, Nga, Ấn Độ, Trung Quốc, và Nam Phi), dốc sức thúc đẩy quốc tế hóa đồng Nhân dân tệ. Nó tìm cách kiểm soát việc chế định tiêu chuẩn công nghiệp (như những linh kiện dùng cho mạng 5G), và khống chế dư luận.

ĐCSTQ lợi dụng quyền tự do báo chí ở Hoa Kỳ và các quốc gia phương Tây để tiến hành các hoạt động mặt trận thống nhất, phát tán tuyên truyền, và làm chiến tranh gián điệp. Đây là mưu đồ thao túng Hoa Kỳ ở mức độ tối đa và khống chế thay đổi từ trong nội bộ Hoa Kỳ mà không phải dùng đến chiến tranh thông thường.

Đặc vụ của ĐCSTQ đã mua chuộc các quan chức chính phủ, dân biểu, các nhà ngoại giao và quân nhân về hưu của Hoa Kỳ. ĐCSTQ dùng lợi ích kinh tế để dẫn dắt các nhà tư bản Mỹ làm thuyết khách cho các nhà cộng sản Trung Quốc và tác động vào chính sách của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc. Nó cưỡng chế các công ty công nghệ cao hợp tác với ĐCSTQ về kiểm duyệt internet và Vạn Lý Tường Lửa (Great Firewall); bức ép và dụ dỗ nhiều người trong cộng đồng Hoa kiều làm đạo quân thứ năm, và thâm nhập vào các viện chiến lược và các cơ sở học thuật. Nó thao túng các tổ chức này, khiến họ tự kiểm duyệt trong những chủ đề nhạy cảm mà phát ngôn theo lập trường của ĐCSTQ. Các công ty Trung Quốc chịu sự kiểm soát hoặc ảnh hưởng của ĐCSTQ đã đầu tư rất lớn vào Hollywood và ngành giải trí.

ĐCSTQ một mặt gia tăng ảnh hưởng của nó ở các nước trên thế giới nhằm bao vây, kiềm tỏa Hoa Kỳ, một mặt thiết lập căn cứ bí mật ngay trên đất Mỹ nhằm phá hoại nước Mỹ từ bên trong. Nó xây dựng một mạng lưới đặc vụ rộng khắp, thêm dầu vào lửa cho những rạn nứt trong xã hội Mỹ, trở thành mối đe dọa ngay bên trong nước Mỹ.

1.2 Kích động thù hận Hoa Kỳ để chuẩn bị chiến tranh

Hình thái ý thức của ĐCSTQ vận hành dựa trên sự thù hận. Kiểu yêu nước mà nó truyền bá gieo rắc nỗi hận Nhật Bản, hận Đài Loan, hận người Tây Tạng, hận dân tộc thiểu số Tân Cương, hận các nhóm người có tín ngưỡng, hận các nhân sỹ bất đồng chính kiến, và hận nước Mỹ. Trong cư dân mạng Trung Quốc có lưu truyền câu nói: “Chuyện nhỏ thì tìm Nhật Bản, chuyện lớn thì tìm nước Mỹ”, ý là chính quyền cộng sản Trung Quốc gặp phải chuyện phiền phức nhỏ thì kích động tâm tình chống Nhật trong dân chúng, gặp phải rắc rối lớn thì kích động tình cảm chống Mỹ để chuyển hướng dư luận ra kẻ thù nước ngoài, theo đó mà làm lắng dư luận trong cuộc khủng hoảng trong nước.

Trước khi nắm quyền, các nhà cộng sản Trung Quốc đã nhiều lần khen ngợi lòng hữu hảo của Mỹ đối với Trung Quốc cũng như chế độ dân chủ của Mỹ. Nhưng sau khi thành lập chính quyền, ĐCSTQ đã lập tức lợi dụng những khó khăn mà Trung Quốc đã trải qua trong lịch sử hiện đại cũng như khát vọng trở thành một cường quốc của nhân dân. ĐCSTQ tự tô vẽ bản thân thành vị cứu tinh của dân tộc khi khơi dậy lòng hận thù Mỹ và các nước khác.

Trên thực tế, ĐCSTQ chẳng đoái hoài gì đến sống chết của dân chúng, cũng không đoái hoài gì đến sự toàn vẹn lãnh thổ, hay sự phát triển lành mạnh, lâu dài của dân tộc Trung Hoa. Không thể kể xiết sự tà ác của ĐCSTQ trong việc bức hại dân chúng, phản bội chủ quyền quốc gia, phá hoại đạo đức và văn hóa truyền thống, hủy đi tiền đồ của Trung Quốc.

Khi kích động thù hận nước ngoài, ĐCSTQ muốn trước hết là tô vẽ cho bản thân thành vị cứu tinh để tạo ra tính hợp pháp cho sự thống trị tàn bạo của nó; hai là, lợi dụng tình cảm chủ nghĩa dân tộc để chuyển dịch sự chú ý của dân chúng khi trong nước có khủng hoảng; ba là, thu hút sự ủng hộ cho dã tâm bành trướng và mưu đồ của Đảng với cái cớ là rửa nỗi nhục thời hiện đại; bốn là, dùng hận thù để chuẩn bị tâm lý cần thiết cho chiến tranh trong tương lai.

Một thế hệ thanh niên bị ĐCSTQ nhồi nhét đầy đầu tư tưởng căm thù Mỹ, biến họ thành công cụ thuần phục để dùng vào nỗ lực soán vị Mỹ, xưng bá toàn cầu. Khi thời cơ chín muồi, ĐCSTQ ắt sẽ lợi dụng những thanh niên đó để thâm nhập vào Mỹ và các quốc gia dân chủ đồng minh của Mỹ bằng các loại thủ đoạn, khiến họ tham gia chiến tranh vũ trang toàn lực, chiến tranh không giới hạn, và khi cần, sẵn sàng hy sinh bản thân trong vụ thảm sát bằng hạt nhân.

Phản ứng vui mừng của công chúng Trung Quốc sau vụ tấn công khủng bố 11/9 cho thấy rõ rằng tuyên truyền của ĐCSTQ đã đơm hoa kết trái. Trên các diễn đàn chính trị, quân sự chính của Trung Quốc, khẩu hiệu “Trung-Mỹ ắt phải chiến một trận” hô hào mãi không dứt — cũng là một chỉ dấu cho thấy ĐCSTQ đã thành công trong việc tuyên truyền thù hận nước Mỹ trong dân chúng. Đây là cuộc vận động chiến tranh chống Mỹ lâu dài, theo phương thức tiệm tiến mà ĐCSTQ đã dày công suy tính và triển khai một cách có hệ thống.

Tuyên truyền thù hận Mỹ của ĐCSTQ không chỉ giới hạn ở Trung Quốc. Ở quốc tế, ĐCSTQ còn âm thầm hoặc công khai hậu thuẫn các chính quyền bạo ngược và các tổ chức khủng bố chiến đấu với Mỹ, dưới hình thức viện trợ kinh tế, trang bị vũ khí, trang thiết bị, và cơ sở lý luận, huấn luyện chiến thuật và ủng hộ dư luận cho chúng. ĐCSTQ lèo lái các thế lực chống Mỹ trên toàn thế giới khi CHNDTH là cái trục chính dẫn dắt các quốc gia chống Mỹ.

1.3 ĐCSTQ công khai ý đồ đánh bại Hoa Kỳ

Năm 2008, khi Hoa Kỳ chật vật chống chọi với cuộc khủng hoảng kinh tế thì Trung Quốc lại đăng cai Thế vận hội tốn kém nhất trong lịch sử ở Bắc Kinh. Với vỏ ngoài thịnh vượng, chính quyền Trung Quốc đã nhảy lên vũ đài quốc tế. Bấy giờ, ngành công nghiệp chế tạo của Mỹ đang xuống dốc, đất nước trong cơn khủng hoảng đang tiến tới cuộc Đại suy thoái khốc liệt. Trước những khó khăn như vậy về kinh tế, chính quyền Hoa Kỳ đã phải đề nghị Trung Quốc trợ giúp bằng cách mua trái phiếu của Mỹ. Truyền thông Trung Quốc lập tức rêu rao những tít báo: “Mỹ đang phải dựa vào đồng tiền của người dân Trung Quốc mà cầm cự”, “Mỹ đang xuống dốc; Trung Quốc đã sẵn sàng thế chỗ”, v.v.. Kiểu dư luận này đã chiếm thế chủ đạo trên truyền thông của ĐCSTQ, thậm chí còn trở thành cách nhìn phổ biến của truyền thông và giới học thuật phương Tây.

Sau năm 2008, Mỹ cho thấy dấu hiệu xuống dốc về mặt vị thế kinh tế, sức mạnh quân sự và ổn định chính trị. Về kinh tế, chính quyền Mỹ bấy giờ thúc đẩy y tế toàn dân, mở rộng phúc lợi xã hội, đưa các vấn đề khí hậu thành trọng tâm của các chính sách, và đặt ra các hạn chế đối với các ngành sản xuất truyền thống. Trong khi đó, ngành công nghiệp năng lượng xanh lại bị các sản phẩm Made in China đánh bại, còn ngành sản xuất của Mỹ tiếp tục bị rỗng ruột. Các chính sách này không có cách nào để chống lại và bảo vệ bản thân trước tình trạng CHNDTH gian lận thương mại và đánh cắp lượng lớn quyền sở hữu trí tuệ.

Trước những xu thế này, nhiều người chỉ biết chấp nhận cách nói Trung Quốc đang trỗi dậy và Mỹ đang trên đà suy thoái. Về quân sự, Hoa Kỳ cắt giảm ngân sách, chủ trương ngoại giao yếu thế. Về chính trị, trào lưu tư tưởng xã hội chủ nghĩa ở Mỹ ngày càng hưng khởi, chia rẽ xã hội ngày càng lớn, chính trị dân chủ trở thành sân chơi của lợi ích đảng phái, nên thường làm tê liệt các chức năng của chính phủ. ĐCSTQ so sánh sự hỗn loạn này với chế độ độc tài tập trung của nó mà cười nhạo nền dân chủ của Mỹ là trò hề.

Năm 2010, Trung Quốc vượt qua Nhật Bản, trở thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới. Năm 2014, theo số liệu của Ngân hàng Thế giới, nếu tính theo sức mua tương đương thì GDP (tổng sản phẩm quốc nội) của Trung Quốc có thể đã vượt Hoa Kỳ. [4] Khi thấy cán cân quyền lực giữa Trung Quốc và Mỹ có dấu hiệu đảo chiểu, và tin rằng xu thế suy bại của Mỹ là không thể đảo ngược, ĐCSTQ đã bỏ chiến lược cũ là “ẩn mình chờ thời”. Thay vào đó, Đảng đã công khai và trực tiếp nhắm vào trật tự quốc tế mà Mỹ đang dẫn đầu. Các quan chức, truyền thông và chuyên gia của ĐCSTQ đã thể hiện lập trường chính thức, không e dè gì mà tuyên bố lộ liễu dã tâm bành trướng với “giấc mộng Trung Hoa”.

Năm 2012, trong Đại hội Toàn quốc thứ 18, ĐCSTQ đã đề ra ý tưởng xây dựng một “cộng đồng vận mệnh chung cho nhân loại”. Năm 2017, trong cuộc Đối thoại các Đảng Chính trị Thế giới, ĐCSTQ đã tạo ra giả tượng về “vạn bang đến triều” (các nước tới chầu triều đình Trung Quốc). ĐCSTQ đã công khai nguyện vọng xuất khẩu “mô hình Trung Quốc” cộng sản ra thế giới.

Khi truyền bá cái gọi là “mô hình Trung Quốc”, “phương án Trung Quốc”, “trí tuệ Trung Quốc”, ĐCSTQ tham vọng trở thành lãnh tụ thế giới và xác lập trật tự thế giới mới. ĐCSTQ đã dày công chuẩn bị về mọi mặt cả mấy thập kỷ qua. Trật tự thế giới mới này nếu như thành hiện thực thì sẽ xuất hiện một trục tà ác mới, một kẻ thù của thế giới tự do, mà còn đáng sợ hơn phe Trục [mà Đức, Ý, Nhật là trục chính] trong Chiến tranh Thế giới Thứ hai.

2. Chiến lược xưng bá toàn cầu của ĐCSTQ

2.1 Sáng kiến “Một vành đai, một con đường”: Bành trướng lãnh thổ dưới cái lốt toàn cầu hóa

Năm 2013, Bắc Kinh chính thức đưa ra kế hoạch “Một Vành đai, một Con đường” (One Belt One Road – OBOR), còn gọi là Vành đai Con đường. Theo kế hoạch này, chính quyền Trung Quốc sẽ đầu tư hàng nghìn tỷ đô la để xây dựng cơ sở hạ tầng trọng yếu như cảng biến, đường sắt, và hệ thống năng lượng ở hàng chục quốc gia. Đây là dự án đầu tư lớn nhất trong lịch sử.

“Một vành đai” là nói đến Vành đai Kinh tế Con đường Tơ lụa, gồm ba tuyến đường bộ lớn: một là, từ Trung Quốc qua Trung Á và Nga sang Châu Âu và biển Baltic; hai là, từ Tây Bắc Trung Quốc qua Trung Á và Tây Á sang vịnh Ba Tư và Địa Trung Hải; ba là, từ Tây Nam Trung Quốc qua Bán đảo Đông Dương sang Ấn Độ Dương.

“Một con đường” là chỉ Con đường Tơ lụa trên Biển Thế kỷ 21, với hai tuyến đường biển lớn: một tuyến đi từ các cảng biển Trung Quốc ra Biển Đông, qua eo biển Malacca, rồi qua Ấn Độ Dương sang Châu Âu; tuyến thứ hai hướng ra khu vực Nam Thái Bình Dương.

Cái khung chủ yếu của “Một vành đai” trên bộ gồm sáu hành lang kinh tế:

1) Hành lang Kinh tế Trung Quốc–Mông Cổ–Nga

2) Hành lang Cầu Đại lục Á-Âu Mới

3) Hành lang Kinh tế Trung Quốc–Trung Á–Tây Á

4) Hành lang Kinh tế Trung Quốc–Bán đảo Đông Dương

5) Hành lang Kinh tế Trung Quốc–Pakistan

6) Hành lang Kinh tế Bangladesh–Trung Quốc–Ấn Độ–Myanmar.

Hành lang Cầu Đại lục Á-Âu Mới sẽ dựa vào vận tải đường sắt giữa Trung Quốc và châu Âu, như từ Nghĩa Ô đến Madrid và từ Vũ Hán tới Hamburg và Lyon. Vận tải đường sắt từ Trung Quốc sang châu Âu chỉ mất hơn 10 ngày, trong khi đường biển là 30 ngày. Đường sắt Cao tốc Trung Quốc (China Railway Express) dọc theo các điểm trung chuyển này đã bắt đầu vận hành từ năm 2011 và đã trở thành một cấu phần quan trọng của OBOR.

Hành lang Kinh tế Trung Quốc–Pakistan là kế hoạch chung giữa chính phủ hai nước, bao gồm một đường cao tốc từ Khách Thập (Kashgar) ở tỉnh Tân Cương đến Cảng Gwadar ở Pakistan trên Ấn Độ Dương. Năm 2013, ĐCSTQ đã giành được quyền vận hành Cảng Gwadar, cánh cổng lớn của Pakistan ra Vịnh Ba Tư và Biển Ả Rập. Cảng này chiếm một vị trí chiến lược trọng yếu, nối Eo biển Hormuz với Biển Ả Rập, là con đường vận chuyển 40% lượng dầu thô của thế giới.

Cái khung chính của “Một con đường” trên biển là xây dựng một loạt cảng biển chiến lược và giành quyền kiểm soát vận tải biển trên toàn cầu. Đối với các nước mạnh về tài chính, các công ty Trung Quốc tham gia cổ phần hoặc liên doanh. Đối với các nước có tài chính yếu hơn, Trung Quốc đầu tư những khoản tiền lớn vào địa phương và tìm cách nắm quyền vận hành các cảng biển.

Năm 2013, Công ty TNHH Cổ phần Cảng biển Chiêu Thương Trung Quốc (China Merchants Port Holdings Co. Ltd) đã mua 49% cổ phần của công ty cảng biển Terminal Link SAS ở Pháp, từ đó có được quyền vận hành 15 bến tàu ở 8 quốc gia và 4 châu lục, bao gồm Bến tàu Container Nam Florida ở Miami và Bến tàu Houston (hiện gọi là Bến Texas). [5]

Các cảng biển và bến tàu khác mà Trung Quốc kiểm soát còn có các cảng Antwerp và Zeebrugge ở Bỉ; Bến tàu Container Kênh đào Suez ở Ai Cập; Kumport (hay Ambarli) ở Thổ Nhĩ Kỳ; Cảng Piraeus ở Hy Lạp; Bến tàu Pasir Panjang ở Singapore; Bến tàu Euromax Rotterdam, được mệnh danh là “cửa ngõ của châu Âu” ở Hà Lan; bến tàu giai đoạn hai ở Cảng Khalifa ở các tiểu Vương quốc Ả Rập Thống nhất; Cảng Vado ở Ý, Cảng Kuantan ở Malaysia, Cảng Djibouti ở Đông Phi; và Kênh đào Panama.

Ngoài đầu tư, ĐCSTQ còn thông qua OBOR để tạo bẫy nợ nhằm giành được quyền kiểm soát những vị trí chiến lược. Sri Lanka, vì không đủ sức trả nợ cho các công ty Trung Quốc, nên năm 2017 đã ký một hợp đồng cho một công ty Trung Quốc thuê Cảng Hambantota với kỳ hạn 99 năm.

Năm 2018, ĐCSTQ lại khởi động Con đường Tơ lụa Kỹ thuật số, với mục tiêu định hình lại hướng phát triển cơ sở hạ tầng mạng internet tương lai. Con đường Tơ lụa Kỹ thuật số được coi là giai đoạn cao cấp của OBOR, chủ yếu bao gồm xây dựng cơ sở hạ tầng cáp quang, dịch vụ thông tin kỹ thuật số, viễn thông quốc tế, và thương mại điện tử.

Nhiều quốc gia tham gia vào OBOR không có hệ thống tín dụng hoàn chỉnh. ĐCSTQ muốn đưa hệ thống thương mại điện tử và dịch vụ thanh toán điện tử của nó, như Alipay, tới những quốc gia này, trong khi triệt để loại trừ các đối thủ phương Tây. Vạn lý Tường lửa phong tỏa mạng ở Trung Quốc, nay cũng được xuất khẩu sang các nước OBOR, trở thành hệ thống giám sát mạng tập trung mà ĐCSTQ đã áp dụng ở Trung Quốc.

Từ quy mô đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng trên toàn cầu của ĐCSTQ, có thể thấy rõ phạm vi chiến lược của nó. Theo một bài báo tháng 11/2018 của New York Times, ĐCSTQ đã hoặc đang thi công hơn 40 ống dẫn và các dự án cơ sở hạ tầng dầu khí khác; hơn 200 cây cầu, đường bộ, và đường sắt; gần 200 nhà máy sản xuất năng lượng nguyên tử, khí ga tự nhiên, than đá và năng lượng tái tạo; hàng loạt đập thủy điện lớn. Tại thời điểm viết báo cáo này, ĐCSTQ đầu tư vào ít nhất 112 quốc gia, hầu hết tham gia sáng kiến OBOR. [6]

Khi OBOR đã định hình, dã tâm hất cẳng Mỹ trên trường quốc tế của ĐCSTQ cũng đã lớn. Nó ra sức thúc đẩy đồng Nhân dân tệ trở thành đồng tiền quốc tế, hệ thống tín dụng của nó cũng vậy. Mạng viễn thông do Trung Quốc chế tạo (gồm cả 5G) đang được thúc đẩy thành mạng viễn thông tương lai của nhiều quốc gia. Tuyến đường sắt cao tốc do Trung Quốc xây dựng cũng vậy. Mục đích của nó là cuối cùng xây dựng một bộ tiêu chuẩn do ĐCSTQ kiểm soát, và độc lập với bộ tiêu chuẩn hiện hành của phương Tây.

Trong những giai đoạn đầu xây dựng OBOR, ĐCSTQ tập trung vào các nước láng giềng, xa nhất cũng chỉ đến châu Âu. Nhưng không lâu sau, nó đã vươn ra cả châu Phi, châu Mỹ La-tinh, thậm chí Bắc Băng Dương, bao phủ toàn thế giới. Con đường Tơ lụa trên Biển vốn chỉ có hai tuyến, sau này lại có thêm tuyến thứ ba – tuyến đường Bắc Cực qua Bắc Băng Dương, nối với châu Âu, gọi là “Con đường Tơ lụa trên Băng”. Trước khi có OBOR, Trung Quốc đã đầu tư mạnh ở châu Phi và châu Mỹ La-tinh. Các nước này hiện đã là thành phần của kết cấu chính của OBOR, cho phép Trung Quốc mở rộng phạm vi tài chính và quân sự ở các lục địa này với cường độ lớn hơn, tốc độ nhanh hơn.

Động cơ trực tiếp nhất của OBOR là xuất khẩu sức sản xuất dư thừa của Trung Quốc qua các dự án xây dựng cơ sở hạ tầng cơ bản như đường sắt và đường cao tốc ở nước ngoài. Các quốc gia này rất giàu tài nguyên và nguồn năng lượng. Khi xây dựng cơ sở hạ tầng cho các nước, ĐCSTQ đã đạt được hai mục đích: một là mở ra thông đạo trên lục địa để xuất khẩu sản phẩm sản xuất trong nước sang châu Âu nhanh hơn và rẻ hơn; hai là đảm bảo có được tài nguyên và nguồn năng lượng chiến lược của các nước tham gia OBOR. Ý đồ của ĐCSTQ là mở rộng xuất khẩu cho Trung Quốc Đại lục, chứ không phải là muốn trợ giúp ngành chế tạo của các nước trong OBOR hay chuyển dịch ngành chế tạo của Trung Quốc sang những quốc gia này – ĐCSTQ sẽ không giúp tạo ra sự cạnh tranh cho ngành sản xuất của nó.

Còn dã tâm thực sự đằng sau OBOR là dùng sức mạnh kinh tế làm tiên phong để xác lập quyền khống chế huyết mạch tài chính và chính trị của các quốc gia khác, biến họ thành thuộc địa, thành con cờ trong trên trường quốc tế của chính quyền Trung Quốc. Một sản phẩm phụ khi tham gia OBOR là nhập khẩu những độc tố của chủ nghĩa cộng sản như tham nhũng, hủ bại, nợ nần, và đàn áp chuyên chế. Cho nên, OBOR căn bản chính là cái bẫy lừa đảo, sẽ không mang lại cho quốc gia bản địa sự phát triển kinh tế bền vững.

Những mối nguy này đã khiến nhiều nước bắt đầu cảnh giác, khiến chính phủ các nước dừng hoặc hạn chế tham gia dự án OBOR. Có lúc, chính Bắc Kinh cũng phải nhượng bộ rằng nó sẽ minh bạch hơn và sẽ điều chỉnh những bẫy nợ đang bị chỉ trích nặng nề.

Tuy vậy, kế hoạch của ĐCSTQ là không thể khinh thường. Các công ty phương Tây hoạt động trên cơ sở lợi nhuận và sẽ không tiếp tục đầu tư ở một quốc gia bất ổn sau vài năm. Còn ĐCSTQ lại tính toán đến cả thế kỷ tiếp theo, nó có thể chấp nhận trường kỳ hoạt động trong môi trường quốc tế bất ổn, bất chấp thua lỗ trước mắt.

Điều ĐCSTQ muốn là bồi đắp nên các chính phủ thân cộng để ủng hộ nó ở Liên Hợp Quốc. Dã tâm của ĐCSTQ là muốn làm bá chủ ở châu Á, châu Phi, và châu Mỹ La-tinh trong cuộc chiến chống lại thế giới tự do, cuối cùng soán vị Mỹ, trở thành cường quốc số một thế giới. Để đạt mục tiêu đó, ĐCSTQ có thể không tiếc sống chết của nhân dân. Chẳng hạn, những chi phí mà các công ty tư nhân phương Tây phải tự gánh mà không gánh nổi, thì ĐCSTQ có thể dễ dàng bắt tỷ mấy người dân Trung Quốc thắt lưng buộc bụng mà gồng gánh. Trong cuộc chiến chinh phục thế giới này, không phải chuyện ĐCSTQ lợi hại thế nào trên giấy, mà là nó có thể tùy ý sử dụng nguồn lực hàng trăm triệu người dân Trung Quốc, bất chấp sinh tử của họ. Nhân dân Trung Quốc chẳng qua là vật hy sinh của ĐCSTQ.

Nguyên trưởng cố vấn Chiến lược Nhà Trắng Steve Bannon cho hay, với dự án OBOR, chính quyền Trung Quốc đã tích hợp thành công lý luận về bá chủ thế giới của ba học giả Mackinder-Mahan-Spykman mà tổ thành một kế hoạch hoàn chỉnh. Andrew Sheng của Viện Nghiên cứu Châu Á Toàn cầu đã tổng kết lại quan điểm của Bannon như sau:

Ngài Halford Mackinder là một nhà địa lý/nhà sử học người Anh có ảnh hưởng lớn. Năm 1904, ông đã chỉ ra rằng ‘Ai khống chế được “Heartland” (Dải đất Trung tâm, tức Trung Á) thì người đó sẽ khống chế được “World-Island” (Đảo Thế giới, tức Âu-Á); ai khống chế được World-Island thì có thể khống chế được cả thế giới. Một người Mỹ cùng thời với ông là Alfred Mahan, nhà sử học hải quân đã xây dựng chiến lược khống chế quyền lực trên biển bằng cách mở rộng lý luận của đế chế hàng hải Anh về việc kiểm soát đường biển, các nút thắt và kênh đào bằng cách kiểm soát thương mại toàn cầu. Ngược lại, Nicholas John Spykman lại cho rằng Rimland (đường duyên hải bao quanh châu Á) còn quan trọng hơn cả Heartland, như vậy: “Ai khống chế được Rimland thì có thể khống chế Âu-Á; ai khống chế được Âu-Á thì có thể khống chế vận mệnh của cả thế giới.” [7]

Quan điểm này đã phản ánh đúng sự cảnh giác ngày một gia tăng của phương Tây đối với dã tâm của ĐCSTQ trong dự án OBOR.

Kỳ thực, dã tâm của ĐCSTQ không chỉ giới hạn ở OBOR. OBOR cũng không phải chỉ tập trung vào giành quyền kiểm soát các tuyến đường bộ, đường biển và các cảng biển lớn. ĐCSTQ muốn lợi dụng bất cứ sơ hở nào trên khắp thế giới, không đâu không nhập vào. Mấy chục năm qua, nhiều nước châu Á, châu Phi, châu Mỹ La-tinh trở thành quốc gia mới độc lập do quá trình phi thuộc địa hóa. Những khu vực này đã trải qua tình trạng quyền lực bị bỏ trống, tự nhiên trở thành mục tiêu nắm giữ của ĐCSTQ. Những quốc gia mới độc lập từng là một bộ phận của Liên Xô và các nước vệ tinh Đông Âu của Liên Xô còn yếu trong việc kiểm soát chủ quyền, cũng dễ trở thành mục tiêu của chính quyền ĐCSTQ. Những nước nhỏ, đảo quốc, quốc gia kém phát triển mà có vị trí chiến lược đều là món ngon trong mắt ĐCSTQ.

Ngay cả một số quốc gia từng vững như bàn thạch trong khối dân chủ phương Tây cũng đã trôi vào quỹ đạo của ĐCSTQ sau khi kinh tế bị suy yếu và nợ công cao. Xét về địa chính trị, ĐCSTQ đang dần bao vây Mỹ bằng cách khống chế nền kinh tế của các quốc gia khác. Mục đích là dần dần gạt ảnh hưởng của Mỹ ra rìa của những quốc gia này, cuối cùng loại bỏ Mỹ, đến lúc đó, ĐCSTQ đã thiết lập được một trật tự quốc tế khác, mà trung tâm là chính quyền độc tài cộng sản. Thủ đoạn này không có gì là mới mẻ. Nó bắt nguồn từ sách lược cũ của ĐCSTQ là lấy “nông thôn bao vây thành thị”, cuối cùng giành được thắng lợi trong cuộc Nội chiến Trung Quốc.

2.2 Chiến lược “Ngoại giao vùng biên lớn” của ĐCSTQ nhằm dồn ép Mỹ ra khỏi khu vực Châu Á-Thái Bình Dương

Theo định nghĩa về “ngoại giao vùng biên lớn” của các nhà chiến lược ĐCSTQ, “Trung Quốc có 14 nước láng giềng trên đất liền, 6 nước láng giềng ở bờ biển bên kia. Ngoài ra, phía Đông là khu vực Châu Á-Thái Bình Dương, phía Tây là cả đại lục Âu-Á. Có nghĩa là, bán kính quét qua các nước láng giềng mở rộng của Trung Quốc bao phủ 2/3 phạm vi chính trị, kinh tế, an ninh quốc tế. Bởi vậy, bố cục ngoại giao vùng biên không chỉ là một chiến lược khu vực đơn thuần… mà là một chiến lược lớn thật sự.” [8]

Châu Úc là mối liên kết yếu của phương Tây

Tháng 6/2017, sau năm tháng hợp tác điều tra, hãng tin FairFax và Tập đoàn Phát thanh Úc (Australia Broadcasting Corporation) đã công bố bộ phim tài liệu “Quyền lực và ảnh hưởng: Ngạnh cứng trong quyền lực mềm của Trung Quốc” (Power and Influence: The Hard Edge of China’s Soft Power), trong đó tiết lộ về sự thâm nhập và khống chế của ĐCSTQ đối với xã hội Úc trên diện rộng. [9] Sáu tháng sau, Sam Dastyari, một nghị sỹ của Công đảng Úc, tuyên bố từ chức khỏi Thượng nghị viện. Dastyari từ chức sau khi bị phanh phui là đã nhận tiền của các thương nhân Trung Quốc có quan hệ với ĐCSTQ để đưa ra những ngôn luận có lợi cho Bắc Kinh về tranh chấp lãnh thổ trên Biển Đông. Phát ngôn của ông về vấn đề trọng yếu này mâu thuẫn với chính lập trường của đảng của ông. [10]

Cũng trong tháng 6/2016, hãng tin ABC của Úc đăng bài báo tiết lộ các khoản quyên tặng chính trị của một thương gia Trung Quốc nhằm tác động đến chính sách thương mại Úc-Trung. Bài báo tiết lộ rằng từ năm 2013 đến 2015, Đảng Tự do và Lao động của Úc đã nhận các khoản quyên tặng với tổng trị giá 5,5 triệu USD từ các công ty, cá nhân có quan hệ với ĐCSTQ. [11] Không chỉ có vậy, mấy năm gần đây, các hãng truyền thông Úc còn ký hợp đồng với truyền thông nhà nước Trung Quốc để phát sóng những nội dung do truyền thông Trung Quốc cung cấp cho khán thính giả Úc. [12]

Năm 2017, cuốn sách “Cuộc xâm lược thầm lặng: Ảnh hưởng của Trung Quốc ở Úc” (Silent Invasion: China’s Influence in Australia) của tác giả Clive Hamilton bị các nhà xuất bản Úc từ chối ba lần vì sợ đắc tội với Trung Quốc. Cuối cùng, sau khi suy xét kỹ lưỡng, một nhà xuất bản đã đồng ý xuất bản cuốn sách này. Sự kiểm duyệt này khiến người Úc lo lắng về ảnh hưởng của Trung Quốc ở đất nước họ. [13]

Ngay từ năm 2015, Úc đã cho một công ty Trung Quốc có quan hệ thân cận với QĐGPND thuê Cảng Darwin với kỳ hạn 99 năm. Cảng Darwin giữ một vị trí quân sự trọng yếu của Úc để phòng vệ các cuộc tấn công từ phương Bắc. Cựu Thứ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ Richard Armitage cho biết ông thấy choáng trước thỏa thuận này, và rằng Hoa Kỳ quan ngại về bước tiến này. [14]

Số người thắc mắc vì sao Trung Quốc lại dồn nhiều nỗ lực vào Úc như vậy còn nhiều hơn. Giá trị chiến lược quân sự mà ĐCSTQ thu được khi thâm nhập và thao túng Úc là gì?

Sự thâm nhập của ĐCSTQ vào Úc có giá trị chiến lược gì? Mục đích chủ yếu là làm suy yếu liên minh Mỹ-Úc. [15] Trong Sách Trắng Ngoại giao 2017 của mình, chính phủ Úc đã nói: “Hoa Kỳ luôn là lực lượng chủ đạo trong khu vực chúng ta trong suốt lịch sử của Úc kể từ sau Chiến tranh Thế giới Thứ hai. Hôm nay, Trung Quốc đang thách thức địa vị của Hoa Kỳ.” [16] Malcolm Davis, nhà phân tích kỳ cựu của Viện Nghiên cứu Chính sách Chiến lược Úc chỉ ra rằng Bắc Kinh đang cố gắng giành ưu thế chiến lược ở khu vực này, hòng đạt được mục tiêu cuối cùng của nó là chấm dứt quan hệ đồng minh của Úc với Hoa Kỳ. [17]

Úc là nơi đầu tiên mà ĐCSTQ thử nghiệm mở rộng quyền lực mềm ra nước ngoài theo chiến lược ngoại giao vùng biên. [18] Quá trình thâm nhập của cộng sản Trung Quốc vào Úc bắt đầu từ năm 2005, khi Thứ trưởng Ngoại giao bấy giờ là Châu Văn Trọng sang Canberra và truyền đạt cho quan chức cấp cao ở Đại sứ quán Trung Quốc về phương hướng ngoại giao mới của ĐCSTQ. Ông ta nói, mục tiêu đầu tiên khi đưa Úc vào chiến lược vùng biên lớn của Trung Quốc là để bảo đảm Úc sẽ trở thành cơ sở cung cấp đáng tin cậy và ổn định để Trung Quốc duy trì tăng trưởng kinh tế trong 20 năm tiếp theo. Nhiệm vụ của những người có mặt tại cuộc họp là phải hiểu ĐCSTQ làm thế nào để có thể tác động rộng rãi đến Úc trên các phương diện như kinh tế, chính trị, và văn hóa. [19]

ĐCSTQ lợi dụng sức mạnh kinh tế để ép buộc Úc nhượng bộ trong hàng loạt vấn đề quân sự và nhân quyền. Thủ đoạn thường dùng của ĐCSTQ để cưỡng chế người ta hợp tác với nó lợi ích kinh tế, đồng thời cũng ngầm uy hiếp bằng dọa dẫm. [20]

Sau nhiều năm điều tra, Clive Hamilton phát hiện “Các tổ chức lớn của Úc – từ trường phổ thông, đại học, các hiệp hội nghề nghiệp cho đến truyền thông của chúng ta; từ các ngành nghề khai khoáng, nông nghiệp và du lịch đến các tài sản quân sự như cảng biển và mạng lưới điện; từ nghị viện cấp địa phương và chính phủ cấp bang, cho đến các đảng phái tại Canberra của chúng ta – đều đang bị thâm nhập và chuyển hóa bởi một hệ thống kiểm soát phức tạp dưới sự giám sát của ĐCSTQ.” [21]

Kể từ cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008 đến nay, Úc đã chứng tỏ sự tự nguyện làm cơ sở cung ứng của ĐCSTQ vì rất nhiều người tin rằng ĐCSTQ đã cứu vãn nền kinh tế Úc khỏi cơn suy thoái. Hamilton chỉ ra, sở dĩ ĐCSTQ có thể thâm nhập và gây ảnh hưởng ở Úc là vì người Úc “đã cho phép nó xảy ra ngay trước mũi chúng ta, vì chúng ta mù quáng với niềm tin rằng chỉ Trung Quốc mới có thể bảo đảm cho sự phồn vinh của nền kinh tế chúng ta, và bởi chúng ta sợ phải đứng lên chống lại sự ức hiếp của Bắc Kinh.” [22]

Đại đa số những người phương Tây có thiện chí, mặc dù ban đầu cũng ý thức được sự thâm nhập và ảnh hưởng của ĐCSTQ ở xã hội phương Tây, đặc biệt là đối với các cộng đồng Hoa kiều, thì cũng chỉ ngây thơ cho rằng, mục tiêu chủ yếu của các loại sách lược của ĐCSTQ là “thụ động” – nghĩa là chỉ để dập tắt những tiếng nói chỉ trích và bất đồng chính kiến. Nhưng Hamilton chỉ ra, đằng sau những hoạt động mang tính “thụ động” này, ĐCSTQ còn có những dã tâm mang tính “chủ động” – đó là, lợi dụng người Hoa kiều để thay đổi kết cấu xã hội Úc, và khiến người phương Tây đồng tình với ĐCSTQ, để Bắc Kinh có thể gây dựng ảnh hưởng. Theo đó, Úc sẽ trở thành trợ thủ của ĐCSTQ trong dã tâm muốn trở thành một siêu cường quốc của châu Á, tiếp đến là của thế giới. [23]

Tương tự, ĐCSTQ đang mở rộng ảnh hưởng với nước láng giềng và đồng minh của Úc là New Zealand. Anne-Marie Brady, một chuyên gia về chính trị Trung Quốc của Đại học Canterbury New Zealand, đã viết bài báo mang tên “Vũ khí ma thuật: Các hoạt động gây ảnh hưởng chính trị của Trung Quốc dưới thời Tập Cận Bình” (Magic Weapons:China’s Political Influence Activities Under Xi Jinping), cho biết một số nghị sỹ gốc Hoa của Quốc hội New Zealand từng có liên hệ mật thiết với Trung Quốc đại lục, và nhiều chính trị gia từng được hối lộ bằng những khoản chính trị cực lớn từ các thương gia Trung Quốc giàu có và các tổ chức mặt trận thống nhất của ĐCSTQ như các hiệp hội thương mại Trung Quốc ở New Zealand. [24] Không lâu sau khi công bố báo cáo này, văn phòng của Brady đã bị đột nhập. Trước vụ đột nhập này, bà còn nhận được một phong thư nặc danh đe dọa, và cảnh cáo rằng: “Bà sẽ là người kế tiếp.” [25]

CHNDTH còn tích cực lôi kéo các chính khách của New Zealand. Chẳng hạn, các trọng yếu của các chính đảng của New Zealand khi họ sang thăm Trung Quốc, trả lương cao để thuê các chính khách đã về hưu đảm nhiệm những vị trí quan trọng trong các doanh nghiệp Trung Quốc, hoặc dùng những lợi ích khác để khiến họ nghe theo sự chỉ đạo của Đảng. [26]

ĐCSTQ nhắm đến các đảo quốc ở Thái Bình Dương vì giá trị chiến lược

Các đảo quốc trên vùng biển Thái Bình Dương dù có diện tích nhỏ, nhưng lại có giá trị chiến lược trọng yếu; mỗi một hòn đảo đều có thể trở thành cứ điểm hàng hải quan trọng. Các đảo quốc ở Thái Bình Dương, đảo nhỏ biển lớn, tổng diện tích đất liền chỉ 53.000 km2 , nhưng diện tích vùng đặc quyền kinh tế trên biển lại lớn, tổng cộng lên đến 19 triệu km2 , lớn gấp sáu lần diện tích vùng đặc quyền kinh tế trên biển của Trung Quốc. Xây dựng quan hệ khăng khít hơn với các đảo quốc Thái Bình Dương là chiến lược quân sự của ĐCSTQ. [27]

Hiện nay, khu vực Thái Bình Dương có thể chia thành năm vùng ảnh hưởng: Mỹ, Nhật, Úc, New Zealand, và Pháp. ĐCSTQ muốn phát triển năng lực hải quân trên Thái Bình Dương, thì lôi kéo các đảo quốc Thái Bình Dương là nhiệm vụ đầu tiên, khiến những đảo quốc này ngả về phía ĐCSTQ, sau đó mới có thể dần dần đẩy Mỹ ra. ĐCSTQ đã vượt xa Mỹ trong các hoạt động ở khu vực này khi đầu tư những khoản tiền lớn vào các dự án hạ tầng ở Melanesia, Micronesia, và Polynesia, cũng như quảng bá du lịch và xây dựng nền tảng thương mại. [28]

Sau khi viện trợ và đầu tư tài chính quy mô lớn vào những đảo quốc này, các quan chức ĐCSTQ lại có những hành vi cuồng vọng, phản ánh tâm thái thật của chính quyền này khi còn bạo gan, tự mãn về bản thân. Nó đối xử với người của các quốc gia yếu thế hơn giống như với người Trung Quốc dưới sự thống trị chuyên chế của nó. Mục đích của ĐCSTQ là khiến các quốc gia yếu thế hơn đều thần phục nó. Đương nhiên, kỳ vọng ĐCSTQ tuân thủ quy định và chuẩn tắc quốc tế là không thể nào.

Tại hội nghị thượng đỉnh APEC cuối năm 2018 tại Papua New Guinea, các quan chức ĐCSTQ đã có một loạt hành vi thô lỗ, thiếu văn minh, gây sốc cho người tham dự. Một quan chức cấp cao của Mỹ gọi hành vi của các quan chức ĐCSTQ là “ngoại giao phát khùng”. Các quan chức ĐCSTQ còn lớn tiếng quát khi cáo buộc các nước khác âm mưu chống Trung Quốc. Họ hung hãn cản trở nhà báo phỏng vấn người tham dự tại một diễn đàn giữa lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình và các nhà lãnh đạo của các đảo quốc Thái Bình Dương, yêu cầu tất cả các nhà báo dùng bản tin của Tân Hoa Xã để đưa tin. Để ngăn những chỉ trích về hành vi thương mại không công bằng của chính quyền ĐCSTQ bị đưa vào thông cáo chung của hội nghị, các quan chức ĐCSTQ đã yêu cầu hội kiến với ngoại trưởng của nước chủ nhà. Nhưng vị ngoại trưởng này đã từ chối để tránh ảnh hưởng tới vị thế trung lập của mình. [29]

ĐCSTQ dùng bẫy nợ để chiếm quyền kiểm soát tài nguyên của Trung Á

Sau khi Liên Xô giải thể, ĐCSTQ bắt đầu nỗ lực xây dựng và tăng cường mối quan hệ với các quốc gia Trung Á, như Kazakhstan, Kyrgyzstan, Tajikistan, Turkmenistan và Uzbekistan. Mục tiêu chiến lược của ĐCSTQ ở khu vực Trung Á bao gồm mấy tầng diện: Một là, Trung Á là tuyến đường bộ ắt phải qua khi ĐCSTQ mở rộng về phía Tây; hơn nữa, khi ĐCSTQ xây dựng cơ sở hạ tầng phục vụ cho việc vận chuyển hàng hóa ra vào Trung Quốc, thì có thể tiến tới mở rộng lợi ích thương mại ở khu vực Trung Á. Hai là, Trung Quốc muốn chiếm tài nguyên thiên nhiên tại khu vực này, bao gồm than đá, dầu mỏ, khí ga, và kim loại quý. Thứ ba, khi khống chế được các nước Trung Á, vốn có vị trí địa lý và văn hóa gần với Tân Cương, Trung Quốc có thể thắt chặt kiểm soát đối với các dân tộc thiểu số ở Tân Cương.

ĐCSTQ hiện đã trở thành nhân vật có ảnh hưởng nhất ở khu vực Trung Á. Nhóm Khủng hoảng Quốc tế (International Crisis Group), một viện chiến lược có trụ sở tại Brussels, đã công bố một báo cáo vào năm 2013, chỉ ra rằng Trung Quốc đã lợi dụng sự bất ổn xã hội ở Trung Á để nhanh chóng phát triển thành một thế lực giữ vai trò chủ đạo về kinh tế ở khu vực này. Bắc Kinh coi Trung Á như một cơ sở cung cấp nguyên liệu thô, các tài nguyên, và là thị trường tiêu thụ hàng giá rẻ, chất lượng thấp của nó. [30] Trong khi đó, ĐCSTQ cũng bơm hàng triệu USD đầu tư và viện trợ ở Trung Á với danh nghĩa duy trì ổn định của khu tự trị Tân Cương.

Một mạng lưới khổng lồ gồm đường bộ, đường sắt, đường không, hệ thống thông tin liên lạc, và đường ống dẫn dầu đã kết nối Trung Quốc gần lại với Trung Á. Tổng Công ty Cầu Đường Trung Quốc (China Road and Bridge Corporation – CRBC) cùng các nhà thầu phụ trách việc xây dựng đường cao tốc, đường sắt và đường truyền điện ở Trung Á, trải đường ở một số địa hình hiểm trở, phức tạp nhất trên thế giới, thậm chí xây dựng những tuyến đường mới để vận chuyển hàng hóa của Trung Quốc sang Châu Âu, Trung Đông, cũng như các cảng ở Pakistan và Iran. Trong 20 năm, từ 1992 đến 2012, quan hệ ngoại giao, cũng như tổng kim ngạch thương mại giữa Trung Quốc và năm nước Trung Á, đã tăng gấp 100 lần. [31]

Ở khu vực Trung Á, ĐCSTQ chủ trương kế hoạch đầu tư vào vào các dự án lớn về cơ sở hạ tầng cấp vốn bằng tín dụng của nhà nước. Một số học giả dự đoán những khoản đầu tư này có thể trở thành cơ sở cho một trật tự quốc tế mới, mà trong đó, Trung Quốc sẽ giữ vai trò chủ đạo. Từ góc độ này mà nhìn, Trung Á, giống như Úc, cũng là một nơi thử nghiệm nữa cho cách mạng tư tưởng trong chiến lược ngoại giao của ĐCSTQ. [32]

Bắc Kinh có khuynh hướng ủng hộ các lãnh đạo độc tài tham nhũng ở các nước Trung Á, và các dự án đầu tư không rõ ràng của nó được cho là chỉ có lợi cho một bộ phận nhỏ giới tinh anh xã hội. Báo cáo của Nhóm Khủng hoảng Quốc tế ghi nhận rằng chính quyền Trung Á nào cũng yếu kém, tham nhũng, và đầy những bất ổn kinh tế, xã hội. [33] Các dự án cơ sở hạ tầng quy mô lớn mà Bắc Kinh thúc đẩy không chỉ liên quan đến những khoản nợ khổng lồ, mà còn phải có những phê duyệt chính thức và giấy phép, đều là dựa trên lợi ích. Điều này càng gia tăng và làm trầm trọng thêm tình trạng tham nhũng ở những chính quyền này.

Ở Uzbekistan, Islam Karimov, nguyên bí thư thứ nhất của Đảng Cộng sản nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Uzbekistan thuộc Liên Xô, đã nắm quyền tổng thống từ thời điểm độc lập vào năm 1991 mãi cho đến khi qua đời vào năm 2016. Năm 2005, lực lượng chính quyền đụng độ với người biểu tình ở thành phố Andijan ở miền Đông nước này, khiến hàng trăm người tử vong. ĐCSTQ tuyên bố là đồng minh của Karimov, liên tục ủng hộ chính quyền Uzbekistan và các nước khác trong khu vực trong việc duy trì an ninh, ổn định. [34]

Kết cấu kinh tế yếu của các nước Trung Á, cùng với các khoản nợ lớn vay của Trung Quốc để xây dựng cơ sở hạ tầng, đã khiến các nước này đặc biệt dễ rơi vào bẫy nợ của Trung Quốc. Turkmenistan đã bị khủng hoảng kinh tế nghiêm trọng, với tỷ lệ lạm phát năm 2018 lên đến 300%, tỷ lệ thất nghiệp ước tính hơn 50%, hàng hóa thiếu hụt nghiêm trọng, tham nhũng tràn lan. Năm 2018, Trung Quốc là khách hàng duy nhất mua khí gas của Turkmenistan, cũng là chủ nợ nước ngoài lớn nhất của nước này, lên đến 9 tỷ USD (chiếm 30% GDP năm 2018). [35] [36] Cuối cùng, Turkmenistan có thể không còn lựa chọn nào khác ngoài việc giao các mỏ khí gas tự nhiên cho Trung Quốc để thanh toán nợ, mà đây vốn là nguồn tạo ra 70% doanh thu cho đất nước này. [37]

Năm 2018, Tajikistan vay Trung Quốc hơn 300 triệu USD để xây dựng nhà máy điện. Đổi lại, nước này đã phải giao quyền sở hữu một mỏ vàng cho Trung Quốc để thanh toán nợ. [38]

Nền kinh tế của Kyrgyzstan cũng đang lâm nguy, khi các dự án xây dựng cơ sở hạ tầng quy mô lớn do ĐCSTQ tiến hành ở nước này đã khiến nó rơi vào bẫy nợ. Kyrgyzstan khả năng sẽ phải chuyển nhượng một bộ phận tài nguyên thiên nhiên của họ cho ĐCSTQ để trả nợ. Nước này còn hợp tác với Huawei và ZTE để xây dựng hạ tầng thông tin liên lạc số, tăng cường giám sát của chính phủ, điều này đồng thời cũng lưu lại cửa sau cho ĐCSTQ giám sát nước này. [39]

Bắc Kinh lợi dụng khoảng trống quyền lực sau khi Liên Xô giải thể, để tiến vào lĩnh vực năng lượng của Kazakhstan. Nền kinh tế nước này dựa vào sản xuất dầu thô, và doanh thu từ dầu để mua sản phẩm Trung Quốc giá rẻ. Ngoài khoan dầu, nền tảng công nghiệp của nước này còn mong manh. Khi sản phẩm giá rẻ Trung Quốc ồ ạt tràn vào, ngành công nghiệp sản xuất của Kazakhstan đã sụp đổ. [40]

Một động cơ khác của ĐCSTQ khi bành trướng ở khu vực Trung Á là để đàn áp những người Duy Ngô Nhĩ bất đồng chính kiến ở khu vực này. Tổ chức Hợp tác Thượng Hải, một liên minh khu vực do Trung Quốc và Nga chỉ đạo, cho phép dẫn độ nghi phạm đưa sang các nước thành viên. Nước thành viên này thậm chí còn có thể phái nhân viên của mình sang các nước thành viên khác để tiến hành điều tra. ĐCSTQ mượn cách này mở rộng cuộc đàn áp người Duy Ngô Nhĩ ở nước ngoài và bắt giữ người Duy Ngô Nhĩ bất đồng chính kiến tị nạn ở nước ngoài. [41]

ĐCSTQ dùng các quốc gia điểm tựa để chiếm đoạt tài nguyên

Trong chiến lược vùng biên lớn của ĐCSTQ liên quan đến việc tạo ra nợ nần kinh tế ở các “quốc gia điểm tựa” (pivotal states) làm cơ sở để đạt được mục tiêu chiến lược trong toàn khu vực. Cái gọi là quốc gia điểm tựa, theo cách nói của các nhà chiến lược của ĐCSTQ, là những nước có quyền lực đáng kể trong khu vực mà Bắc Kinh có năng lực và tài nguyên để dẫn dắt; những nước này không tồn tại xung đột trực tiếp với ĐCSTQ về lợi ích chiến lược, không có lợi ích thiết thân với Hoa Kỳ. [42] Ngoài Úc, Kazakhstan và các nước khác như đã đề cập trên đây, còn có những quốc gia điểm tựa khác cho chính quyền Trung Quốc như Iran ở Trung Đông, Myanmar.

Nước nhận đầu tư nhiều nhất của Trung Quốc ở Trung Đông là Iran. Iran là nước sản xuất dầu quan trọng ở khu vực này, và từ cuối những năm 1970 đã mang hình thái ý thức đối lập với phương Tây, khiến nước này tự nhiên trở thành đối tác kinh tế và quân sự của CHNDTH. Từ những năm 1980, Bắc Kinh đã bắt đầu duy trì quan hệ mật thiết về kinh tế và quân sự với Iran.

Năm 1991, Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế phát hiện Trung Quốc Đại lục đã xuất khẩu uranium sang Iran, và Trung Quốc và Iran đã ký một thỏa thuận hạt nhân bí mật vào năm 1990. [43] Năm 2002, khi dự án làm giàu uranium của Iran bị tiết lộ, các công ty dầu phương Tây đã rút khỏi Iran, càng tạo cơ hội cho ĐCSTQ thừa cơ phát triển quan hệ mật thiết hơn với Iran. [44]

Kim ngạch thương mại song phương giữa CHNDTQ và Iran từ năm 1992 đến 2001 đã tăng trưởng hơn 100 lần, dù đã chậm lại do áp lực của các chế tài quốc tế đối với chính quyền Iran. [45] Với sự trợ giúp của Trung Quốc, Iran đã có thể chống trụ trước sự cô lập của cộng đồng quốc tế và phát triển một kho vũ khí đa dạng gồm tên lửa đạn đạo từ tầm ngắn đến tầm trung, cũng như tên lửa hành trình chống tàu biển. Trung Quốc còn cung cấp cho Iran thủy lôi và tàu tấn công tốc độ cao, và còn giúp Iran thành lập dự án vũ khí hóa học bí mật. [46]

Một quốc gia điểm tựa khác mà ĐCSTQ coi trọng là nước láng giềng Myanmar ở Nam Á. Myanmar có đường bờ biển dài, có thể mở ra con đường chiến lược sang Ấn Độ Dương. ĐCSTQ coi việc mở ra đường thông Trung Quốc-Myanmar là một bước đi chiến lược để giảm thiểu sự phụ thuộc vào eo biển Malacca. [47] Hồ sơ nhân quyền tồi tệ của chính phủ quân sự Myanmar vẫn luôn khiến nó bị xã hội quốc tế cô lập. Phong trào dân chủ năm 1988 ở Myanmar cuối cùng đã bị đè bẹp dưới sự trấn áp của quân đội. Ngay năm sau đó, ở Bắc Kinh, xe tăng của QĐGPND cũng đại khai sát giới trên Quảng trường Thiên An Môn.

Hai chính phủ độc tài này đều bị xã hội quốc tế lên án, trở nên đồng cảm trong hoạt động ngoại giao, từ đó bắt đầu mối quan hệ mật thiết. Tháng 10 năm 1989, Đại tướng Than Shwe của Myanmar thăm Trung Quốc, hai bên đã đi đến thỏa thuận mua bán vũ khí trị giá 1,4 tỷ USD. Trong những năm 1990, hai bên lại có nhiều thỏa thuận mua bán vũ khí nữa. Những trang thiết bị mà ĐCSTQ bán cho Myanmar gồm có chiến đấu cơ, tàu tuần tra biển, xe tăng và xe thiết giáp chở binh sỹ, pháo phòng không, và tên lửa. Sự hỗ trợ về quân sự, chính trị và kinh tế của ĐCSTQ đã trở thành nguồn sống của chính phủ quân sự Myanmar, vốn đang lay lắt hơi tàn. [48]

Năm 2013, Trung Quốc đầu tư 5 tỷ USD xây dựng đường ống dẫn dầu và khí Trung Quốc–Myanmar, được xem là thông đạo chiến lược nhập khẩu dầu khí lớn thứ tư của Trung Quốc. Mặc dù bị các nơi phản đối gay gắt, nhưng với sự hậu thuẫn của ĐCSTQ, năm 2017, đường ống dầu khí này đã đi vào hoạt động. [49] Những khoản đầu tư tương tự còn có Đập Thủy điện Myitsone (hiện đang bị đình lại vì vấp phải sự phản đối của địa phương), và Mỏ Đồng Letpadaung. Năm 2017, kim ngạch thương mại song phương giữa Trung Quốc và Myanmar đạt 13,54 tỷ USD. ĐCSTQ đang có kế hoạch xây dựng hành lang kinh tế Trung Quốc–Myanmar, trong đó, Trung Quốc góp 70% vốn. Dự án này bao gồm cả một cảng nước sâu mở ra Ấn Độ Dương phục vụ hoạt động thương mại, và khu công nghiệp Đặc khu Kinh tế Kyaukpyu ở Myanmar. [50] [51]

2.3 Chiến lược ở châu Âu: “Chia để trị”

Trong Chiến tranh Lạnh, châu Âu là trung tâm đối đầu giữa thế giới tự do và phe cộng sản. Hoa Kỳ và các nước Tây Âu duy trì quan hệ đồng minh thông qua Khối Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO). Để chia rẽ châu Âu và Hoa Kỳ, ĐCSTQ đã chọn sách lược chia để trị đối với các nước châu Âu. Vì thế, Đảng đã điều chỉnh chiến lược để phù hợp với điều kiện địa phương trong khi từng bước thâm nhập và gây dựng ảnh hưởng ở châu Âu. Trong những năm gần đây, sự bất đồng giữa châu Âu và Hoa Kỳ trong nhiều vấn đề trọng đại càng ngày càng rõ rệt. Nguyên nhân cũng vì có bàn tay của ĐCSTQ.

Sau cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008, ĐCSTQ lợi dụng các nước châu Âu yếu thế hơn về kinh tế đang cần gấp đầu tư nước ngoài, đã bơm lượng lớn tiền vào để đổi lấy sự thỏa hiệp về các vấn đề như luật pháp quốc tế và nhân quyền. Nó dùng phương thức này để tạo ra và khuếch đại sự rạn nứt giữa các nước châu Âu, từ đó mà trục lợi. Những nước rơi vào tầm ngắm của ĐCSTQ gồm có Hy Lạp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, và Hungary.

Sau khi Hy Lạp xảy ra cuộc khủng hoảng nợ công, ĐCSTQ thừa cơ đầu tư mạnh vào Hy Lạp, dùng kim tiền để đổi lấy ảnh hưởng chính trị, và dùng Hy Lạp để bắt đầu gây dựng ảnh hưởng lớn hơn ở châu Âu. Trong vòng mấy năm, ĐCSTQ đã có được quyền vận hành trong 35 năm các bến tàu container thứ hai, rồi thứ ba ở Cảng Piraeus, cảng lớn nhất của Hy Lạp, và tiếp quản trung tâm trung chuyển trọng yếu của cảng này.

Tháng 5/2017, Trung Quốc và Hy Lạp ký kết một kế hoạch hành động ba năm, bao gồm xây dựng mạng lưới đường sắt, cảng biển, sân bay, đầu tư vào mạng lưới điện cũng như các nhà máy phát điện. [52] Đầu tư của ĐCSTQ đã cho ra thành quả chính trị. Từ năm 2016, Hy Lạp, với tư cách thành viên của Liên minh Châu Âu (EU), lại nhiều lần phản đối các đề xuất của EU về việc chỉ trích chính sách và hồ sơ nhân quyền của chính quyền Trung Quốc. Tháng 8/2017, một bài bình luận của thời báo New York Times cho hay “Hy Lạp đã tôn vinh những tiến bộ của Trung Quốc, đối tác nhiệt tình nhất và có tham vọng địa chính trị lớn nhất của nước này.” [53]

Năm 2012, chính quyền ĐCSTQ phát động khuôn khổ hợp tác “17+1”, Hungary là nước đầu tiên gia nhập sáng kiến này. Hungary cũng là nước châu Âu đầu tiên ký hiệp định OBOR với Trung Quốc. Năm 2017, kim ngạch thương mại song phương Trung Quốc-Hungary đã vượt mức 10 tỷ USD. Cũng như Hy Lạp, Hungary đã nhiều lần phản đối những chỉ trích của EU về tình hình nhân quyền của ĐCSTQ. Tổng thống Cộng hòa Czech thì thuê một thương gia giàu có Trung Quốc làm cố vấn cá nhân cho mình, và luôn giữ khoảng cách với Đạt Lai Lạt Ma. [54]

Trong 16 nước trong khuôn khổ hợp tác này, 11 nước là thành viên EU, còn 5 nước không thuộc EU. Ngoài ra, nhiều nước còn từng có giai đoạn lịch sử đảng cộng sản cầm quyền, và còn lưu lại nhiều vết tích tư tưởng và tổ chức của đảng cộng sản, do vậy dễ dàng bắt nhịp với ĐCSTQ.

Châu Âu có nhiều nước nhỏ, một nước đơn độc khó mà đọ sức được với ĐCSTQ. Lợi dụng điểm này, ĐCSTQ công phá từng nước một, khiến họ không dám phát biểu về tình hình nhân quyền và chính sách ngoại giao nguy hiểm của Trung Quốc.

Ví dụ điển hình nhất là Na Uy. Năm 2010, Hội đồng Giải Nobel Na Uy đã trao giải Nobel Hòa bình cho một người Trung Quốc bất đồng chính kiến từng bị cầm tù. ĐCSTQ liền hành động trả thù nước này, dựng lên rất nhiều rào cản cho việc xuất khẩu cá hồi của Na Uy của sang Trung Quốc, ở các phương diện khác cũng có rất nhiều khó khăn. Sáu năm sau, quan hệ hai nước lại “bình thường” trở lại, nhưng Na Uy vẫn im lặng về các vấn đề nhân quyền của Trung Quốc. [55]

Các nước Tây Âu vốn là cường quốc cũng cảm nhận được sức ảnh hưởng không ngừng mở rộng của ĐCSTQ. Đầu tư trực tiếp của ĐCSTQ vào Đức đã tăng trưởng mạnh từ năm 2010. Năm 2019, CHNDTH là đối tác thương mại lớn nhất của Đức trong bốn năm liền. Năm 2016, các nhà đầu tư Trung Quốc Đại lục và Hồng Kông đã mua lại 56 công ty Đức, với giá trị đầu tư lên đến 11 tỷ EUR. Những vụ thu mua và sáp nhập này cho phép các công ty Trung Quốc nhanh chóng tham gia thị trường và có được công nghệ tiên tiến, thương hiệu và các tài sản khác. [56] Viện Hoover, một viện nghiên cứu chiến lược của Hoa Kỳ gọi những thủ đoạn này là đầu tư “vũ trang” (weaponized). [57]

Thành phố công nghiệp Duisburg ở Tây Đức trở thành điểm trung chuyển ở châu Âu trong dự án OBOR. Mỗi tuần có 30 xe lửa chở đầy hàng hóa Trung Quốc đến thành phố này, từ đây lại được phân ra và vận chuyển đến các nước khác. Thị trưởng thành phố này nói, Duisburg là “Thành phố Trung Quốc” của Đức. [58]

Còn trong quan hệ với Pháp, ĐCSTQ từ lâu vẫn luôn sử dụng chiến lược “ngoại giao thương vụ” (transaction diplomacy). Chẳng hạn, năm 1999, khi lãnh đạo độc tài của ĐCSTQ, bấy giờ là Giang Trạch Dân, sang thăm Pháp, đã mua gần 30 chiếc máy bay Airbus, với tổng trị giá 15 tỷ Franc. Thương vụ quy mô lớn này khiến chính phủ Pháp ủng hộ Trung Quốc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO).

Sau vụ thảm sát trên Quảng trường Thiên An Môn, Pháp là quốc gia phương Tây đầu tiên thiết lập quan hệ đối tác chiến lược toàn diện với Trung Quốc. Tổng thống Pháp bấy giờ là người đầu tiên phản đối việc chỉ trích Trung Quốc tại hội nghị thường niên của Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc tại Geneva, người đầu tiên ủng hộ mạnh mẽ việc gỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí của EU đối với Trung Quốc, và là lãnh đạo chính phủ đầu tiên của phương Tây ca ngợi ĐCSTQ. [59] Ngoài ra, cuối những năm 1990, đầu những năm 2000, ĐCSTQ còn lập ra Năm Văn hóa Trung Quốc quy mô lớn ở Pháp, mượn danh nghĩa giao lưu văn hóa, thực chất là để quảng bá hình thái ý thức cộng sản chủ nghĩa. [60]

Vương Quốc Anh xưa nay là một cường quốc châu Âu, và là đồng minh quan trọng của Hoa Kỳ, cũng là một trong những trọng mục tiêu dòm ngó của ĐCSTQ. Ngày 15/09/2016, chính phủ Anh chính thức phê chuẩn việc khởi động dự án điện hạt nhân tổ máy Hinkley Point C ở Somerset, England. Chính phủ Anh đang trả cho nhà máy này qua một liên doanh giữa Trung Quốc và một tập đoàn của Pháp. [61]

Dự án này bị các chuyên gia chỉ trích gay gắt, trong đó có các kỹ sư, các nhà vật lý, nhà bảo vệ môi trường, chuyên gia về vấn đề Trung Quốc, nhà phân tích kinh doanh, đều nhắc đến nguy cơ tiềm ẩn cực lớn đối với an ninh quốc gia Anh. Nick Timothy, cựu tham mưu trưởng của Thủ tướng Theresa May, chỉ ra rằng các chuyên gia an ninh “lo người Trung Quốc có thể lợi dụng vai trò của họ để tạo ra những điểm yếu trong hệ thống máy tính, mà có thể tùy ý tắt hệ thống sản xuất năng lượng của Anh.” [62]

Cũng như các nơi khác trên thế giới, các hoạt động mở rộng ảnh hưởng của chính quyền Trung Quốc tại châu Âu là đủ mọi hình thức, không kẽ hở nào không chen vào. Một số thủ đoạn đó là mua lại các công ty công nghệ cao của châu Âu; kiểm soát cổ phần của các cảng biển quan trọng; mua chuộc các chính khách quan trọng đã nghỉ hưu để họ tán dương ĐCSTQ; dụ dỗ các nhà Hán học hát bài ca ngợi ĐCSTQ; thâm nhập vào các trường đại học, viện chiến lược, viện nghiên cứu, v.v.. [63] Tờ báo lớn lâu đời của Anh The Daily Telegraph đã nhiều năm chèn tờ rời hàng tháng dưới cái tên China Watch do tờ báo tiếng Anh của ĐCSTQ China Daily biên soạn. Bắc Kinh đã trả 750.000 bảng Anh mỗi năm cho The Daily Telegraph để chèn tờ rời này vào báo của họ. [64]

Hoạt động của ĐCSTQ ở Châu Âu cũng khơi lên mối e ngại lớn giữa các nhà nghiên cứu. Năm 2018, European Institute of Public Policy, một viện nghiên cứu chiến lược hàng đầu của châu Âu, đã công bố một báo cáo nghiên cứu phơi bày các hoạt động thâm nhập của ĐCSTQ ở Châu Âu.

Trung Quốc có sẵn một bộ công cụ để gây ảnh hưởng toàn diện và linh hoạt, từ công khai đến ẩn tàng, chủ yếu triển khai trên ba phương diện: tinh anh chính trị và kinh tế, truyền thông và dư luận, xã hội dân sự và giới học thuật. Trong quá trình mở rộng tầm ảnh hưởng chính trị, Trung Quốc lợi dụng sự cởi mở một chiều của châu Âu. Cánh cửa châu Âu rộng mở, trong khi Trung Quốc lại tìm cách thắt chặt khả năng tiếp cận của ý tưởng, người thực thi và vốn nước ngoài [với thị trường trong nước].

Hệ quả của mối quan hệ chính trị bất đối xứng này đã bắt đầu lộ ra ở châu Âu. Các quốc gia châu Âu ngày càng có xu hướng điều chỉnh chính sách để vừa lòng phía Trung Quốc. Các chính khách hàng đầu trong Liên minh Châu Âu (EU) và các nước lân cận đã bắt đầu chạy theo lối lập luận và lợi ích của Trung Quốc, kể cả có làm tổn hại đến lợi ích quốc gia và/hoặc châu Âu đi nữa. Sự thống nhất của khối EU đã chịu hậu quả của thủ đoạn chia để trị của Trung Quốc, nhất là ở phương diện bảo vệ và biểu đạt giá trị tự do, nhân quyền. Bắc Kinh còn lợi dụng ‘dịch vụ’ của những người tự nguyện bắc cầu trong giới chính trị và giới chuyên môn của châu Âu để quảng bá giá trị quan và lợi ích của Trung Quốc. Không chỉ Trung Quốc tích cực gây dựng sự ủng hộ chính trị, mà cả ảnh hưởng lớn từ các chính khách hàng đầu kia của các nước thành viên EU vì muốn thu hút tiền bạc của Trung Quốc hoặc vì để có danh tiếng hơn trên phạm vi toàn cầu. [69]

Ngoài việc thâm nhập chính trị, kinh tế và văn hóa, ĐCSTQ còn tiến hành các hoạt động gián điệp ở Châu Âu. Ngày 22/10/ 2018, tờ báo Le Figaro của Pháp đăng tải loạt bài báo đặc biệt tiết lộ các hoạt động gián điệp của Trung Quốc ở Pháp. Trong đó, có còn sử dụng các trang mạng xã hội nghề nghiệp – đặc biệt là LinkedIn – để chiêu mộ người Pháp cung cấp thông tin tình báo để có thể thâm nhập vào lĩnh vực chính trị, kinh tế, và chiến lược của Pháp, đồng thời để nắm bắt được nhận định của người trong cuộc trên nhiều phương diện trong những tình huống cụ thể. Báo cáo còn cho biết những vụ việc như thế chỉ là phần nổi của tảng băng trong hoạt động gián điệp của ĐCSTQ ở Pháp. [66] Mục đích của ĐCSTQ là đánh cắp thông tin nhạy cảm về nội bộ quốc gia và tài sản kinh tế của Pháp trên quy mô lớn. Những hoạt động gián điệp tương tự cũng xuất hiện ở Đức. [67]

2.4 Biến châu Phi thành thuộc địa theo “mô hình Trung Quốc”

Sau Chiến tranh Thế giới Thứ hai, các quốc gia châu Phi lần lượt từ nước thuộc địa trở thành độc lập. Cùng với việc phương Tây chuyển dịch công nghệ và vốn sang Trung Quốc, châu Phi bắt đầu mất đi sự quan tâm của các nước phương Tây. Được phương Tây tiếp máu mà trở nên lớn mạnh, ĐCSTQ lại từng bước xâm chiếm châu Phi, thâm nhập vào chính trị, kinh tế, và xã hội của châu Phi, và thay thế những gì mà các cường quốc phương Tây đã thiết lập ở các nước châu Phi.

Một mặt ĐCSTQ dùng danh nghĩa viện trợ phát triển quốc gia để lôi kéo các nước châu Phi, tạo ra một mặt trận thống nhất đối kháng với Hoa Kỳ và các quốc gia tự do khác ở Liên Hợp Quốc. Mặt khác, ĐCSTQ thông qua các thủ đoạn như hối lộ và viện trợ quân sự để không ngừng thao túng chính phủ các nước và các phe cánh đối lập ở Châu Phi, chi phối sự vận hành của các nước châu Phi, đồng thời áp đặt mô hình Trung Quốc và giá trị quan của ĐCSTQ lên châu Phi.

Từ năm 2001 đến 2010, Ngân hàng Xuất Nhập khẩu Trung Quốc do ĐCSTQ kiểm soát đã cung cấp cho các nước châu Phi khoản vay 62,7 tỷ USD. Lãi suất của những khoản vay này rất thấp, xét từ bề mặt thì không kèm theo bất kể điều kiện chính trị nào, hơn nữa rất không tính đến rủi ro đầu tư. Nhưng vì tài sản thế chấp của các hợp đồng cho vay này là tài nguyên thiên nhiên, nên ĐCSTQ đã được quyền khai thác lượng lớn tài nguyên ở các nước này.

Năm 2003, Ngân hàng Xuất Nhập khẩu Trung Quốc cấp cho Angola khoản vay có bảo đảm bằng dầu mỏ, gọi là “Mô hình Angola”. Vì thế mà xuất hiện tình huống như Serge Michel và Michel Beuret mô tả trong cuốn sách “Cuộc đi săn của Trung Quốc: Dấu vết của việc Bắc Kinh mở rộng ở châu Phi”:

Người Trung Quốc khai thác dầu mỏ, rồi bơm vào đường ống dẫn dầu do những người Trung Quốc to khỏe canh gác, dẫn tới cảng biển do Trung Quốc xây dựng, rồi đổ vào các tàu chở dầu của Trung Quốc để chở về Trung Quốc; người lao động Trung Quốc xây đường xá, cầu cống, và con đập khổng lồ, khiến hàng chục nghìn cư dân phải di dời; người Trung Quốc trồng cây của Trung Quốc để người Trung Quốc chỉ cần ăn rau quả Trung Quốc và các nguyên vật liệu nhập khẩu từ Trung Quốc; người Trung Quốc trang bị vũ trang cho một chính phủ phạm tội chống lại nhân loại; và người Trung Quốc bảo hộ và bênh vực chính phủ đó tại Hội đồng Bảo An Liên Hợp Quốc. [68]

Năm 2016, Trung Quốc trở thành đối tác thương mại và là nhà đầu tư trực tiếp nước ngoài lớn nhất của châu Phi. [69] Mô hình quản lý của ĐCSTQ ở châu Phi bị chỉ trích vì nhiều điểm tệ hại: tiền công thấp, điều kiện lao động nghèo nàn, chất lượng sản phẩm thấp kém, “công trình đậu phụ” (chỉ công trình thi công ở tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc đã dẫn đến nhiều cái chết sau trận động đất năm 2008), ô nhiễm môi trường, và nạn hối lộ quan chức chính phủ, và các hành vi hủ bại khác. Hoạt động khai thác mỏ của Trung Quốc ở châu Phi cũng thường bị dân chúng địa phương biểu tình phản đối.

Trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2007, cựu tổng thống Michael Sata của Zambia nói: “Chúng ta muốn người Trung Quốc rời đi để những người cai trị thuộc địa trước kia quay lại. Họ cũng khai thác tài nguyên của chúng ta, nhưng chí ít họ còn chăm lo tử tế chúng ta, họ xây trường học, dạy ngôn ngữ cho chúng ta, còn mang văn minh nước Anh đến cho chúng ta. Ít nhất chủ nghĩa tư bản phương Tây còn có bộ mặt của con người, còn người Trung Quốc chỉ có bóc lột chúng ta.” [70] Ảnh hưởng của Trung Quốc tại Zambia có thể thấy ở mọi nơi. Bởi vậy, Sata không còn lựa chọn nào khác, đành phải giao thương với ĐCSTQ. Ngay khi nắm quyền, ông lập tức hội kiến với đại sứ Trung Quốc, và năm 2013 đã sang thăm Trung Quốc.

Sudan là một trong những thành trì đầu tiên mà ĐCSTQ dựng lên ở châu Phi. Trong 20 năm qua, đầu tư của ĐCSTQ vào Sudan đã tăng lên theo hàm số mũ. Ngoài các mỏ dầu trù phú, cảng chiến lược của Sudan trên Biển Đỏ cũng vô cùng quan trọng đối với ĐCSTQ. [75] Trong những năm 1990, khi Sudan bị cộng đồng quốc tế cô lập vì ủng hộ chủ nghĩa khủng bố và Hồi giáo cực đoan, ĐCSTQ đã thừa cơ, nhanh chóng trở thành đối tác thương mại lớn nhất của Sudan, mua hầu hết lượng dầu mỏ xuất khẩu của Sudan. [71] Đầu tư của ĐCSTQ đã giúp chính quyền độc tài của Omar Hassan Ahmad al-Bashir chống trụ, thậm chí còn phát triển trước các chế tài xử phạt của phương Tây. Trong giai đoạn này, QĐGPND còn xuất khẩu vũ khí sang Sudan, gián tiếp hỗ trợ cho cuộc diệt chủng người Darfur ở Sudan bắt đầu vào năm 2003.

Ở xã hội quốc tế, ĐCSTQ đồng thời đóng vai diễn hai mặt: Một mặt phái đi lực lượng bảo vệ hòa bình tới Liên Hợp Quốc, để “hòa giải” xung đột ở Sudan; mặt khác lại công khai mời tổng thống Sudan – vốn đang bị Tòa án Hình sự Quốc tế truy nã về tội chống lại nhân loại – sang thăm Trung Quốc. ĐCSTQ còn tuyên bố cho dù thế giới có thay đổi đến đâu, cho dù cục diện Sudan có thế nào, thì Trung Quốc vĩnh viễn là bạn của Sudan. [72]

ĐCSTQ dốc sức lôi kéo các nước đang phát triển. Năm 2000, Diễn đàn Hợp tác Trung Quốc-Châu Phi (FOCAC) được thành lập, hội nghị bộ trưởng đầu tiên của diễn đàn này được tổ chức tại Bắc Kinh. Trong phiên họp khai mạc này, tổng bí thư ĐCSTQ bấy giờ là Giang Trạch Dân đã tuyên bố miễn trừ khoản nợ trị giá 10 tỷ nhân dân tệ cho các nước nghèo của châu Phi. Năm 2006, Bắc Kinh đăng cai hội nghị thượng đỉnh FOCAC, ĐCSTQ không những tuyên bố miễn trừ nợ cho 44 nước, mà còn cam kết tài trợ cho châu Phi 10 tỷ USD dưới dạng vốn, tín dụng, học bổng và các dự án viện trợ. [73] Năm 2015, tại hội nghị thượng đỉnh ở Johannesburg, Nam Phi, ĐCSTQ tuyên bố sẽ cấp vốn trị giá 60 tỷ USD để cùng các nước châu Phi hợp sức triển khai 10 kế hoạch hợp tác lớn. [74] Ngày 28/8/2018, thứ trưởng Bộ Thương mại của CHNDTH cho hay “97% sản phẩm xuất sang Trung Quốc từ 33 nước kém phát triển nhất châu Phi được miễn thuế.” [75] Ngày 3/9/2018, tại hội nghị thượng đỉnh 2018, ĐCSTQ lại cam kết cung cấp cho châu Phi 60 tỷ USD viện trợ không hoàn lại, cho vay không lãi suất, vốn và đầu tư theo dự án cụ thể. Đồng thời, ĐCSTQ còn hứa hẹn xóa những khoản nợ liên chính phủ đáo nào hạn vào cuối năm 2018 cho các nước châu Phi có quan hệ ngoại giao với ĐCSTQ. [76]

Khi còn là thủ tướng của Ethiopia, ông Meles Zanawi, đã phỏng theo mô hình của Trung Quốc mà xây dựng “Kế hoạch 5 năm” cho Ethiopia. Hình thức tổ chức và kết cấu của đảng cầm quyền bấy giờ – Mặt trận Dân chủ Cách mạng Nhân dân Ethiopia – cũng giống như đúc với ĐCSTQ. Một nguồn tin giấu mặt của Bộ Ngoại giao Trung Quốc cho biết đại bộ phận lãnh đạo cấp cao của Mặt trận Dân chủ Cách mạng Nhân dân Ethiopia đều đã sang Trung Quốc học tập và qua huấn luyện, và rằng con cái của nhiều nhân vật trọng yếu cũng đã sang Trung Quốc du học. Ở cấp bộ trưởng còn rõ hơn, hầu như quan chức nào cũng đang đọc “Mao tuyển” (Tuyển tập các bài viết của Mao Trạch Đông). [77]

Tháng 3/2013, tại hội nghị thượng đỉnh các nước BRICS (Brazil, Nga, Ấn Độ, Trung Quốc, Nam Phi), thủ tướng Ethiopia còn nói rõ rằng Trung Quốc vừa là đối tác thương mại, vừa là hình mẫu phát triển của Ethiopia. Hiện nay, Ethiopia bị coi là “Trung Quốc mới” ở Châu Phi. Tình trạng kiểm duyệt Internet, phong tỏa mạng, bản chất chuyên chế của chính phủ, sự kiểm soát truyền thông, v.v. Cũng giống như đúc với Trung Quốc. [78] CHNDTH còn tổ chức tập huấn cho các lãnh đạo và quan chức chính phủ của các nước châu Phi khác.

Bà Yun Sun (Tôn Vận), đồng chủ nhiệm Chương trình Trung Quốc của Trung tâm Stimson có trụ sở tại Washington, cho biết:

Họ tổ chức kiểu tập huấn chính trị này nhằm ba mục đích. Thứ nhất là chính quyền ĐCSTQ là hợp pháp, ý muốn nói với thế giới rằng ĐCSTQ đã cai quản Trung Quốc thành công như thế nào, và có thể áp dụng kinh nghiệm này cho các quốc gia đang phát triển khác như thế nào. Thứ hai là quảng bá về kinh nghiệm của Trung Quốc trong quá trình phát triển, trong cái gọi là “trao đổi kinh nghiệm trị quốc”. Mặc dù ĐCSTQ chưa công khai “xuất khẩu cách mạng”, nhưng xác thực đã xuất khẩu đường lối của hình thái ý thức của nó. Thứ ba là tăng cường giao lưu giữa Trung Quốc và châu Phi. [79]

Trải qua mấy chục năm dốc sức nỗ lực, thông qua thương mại, mậu dịch, ĐCSTQ đã đặt được chỗ đứng vững chắc trong nền kinh tế của châu Phi. Nó dùng lợi ích kinh tế để mua chuộc nhiều chính phủ châu Phi, để quan chức các nước này tuân theo mỗi từng chỉ thị của ĐCSTQ. Một học giả trong đội ngũ cán bộ của CHNDTH tuyên bố: “Trung Quốc đi 40 năm đến hôm nay đã chứng minh, không cần đi theo con đường của phương Tây vẫn có thể thành công. Lịch sử vẫn chưa khép lại. Sức ảnh hưởng này đối với châu Phi là không cách nào tưởng tượng được.” [80]

2.5 Tiến quân vào Mỹ La-tinh

Châu Mỹ La-tinh, về địa lý, ở ngay sát Mỹ, trong lịch sử vẫn luôn nằm trong phạm vi ảnh hưởng của Mỹ. Mặc dù vào giữa thế kỷ 20, khi chủ nghĩa cộng sản đang tràn lan trên thế giới, châu Mỹ La-tinh đã xuất hiện không ít chính quyền xã hội chủ nghĩa, nhưng những ảnh hưởng bên ngoài đó rốt cuộc vẫn không đủ để tạo thành uy hiếp đối với Mỹ.

Sau khi Liên Xô giải thể, ĐCSTQ bắt đầu dòm ngó châu Mỹ La-tinh. Với danh nghĩa “hợp tác Nam-Nam”, ĐCSTQ tiến hành thâm nhập vào mọi lĩnh vực xã hội ở khu vực này, như kinh tế, thương mại, quân sự, ngoại giao, văn hóa v.v.. Chính phủ của nhiều nước châu Mỹ La-tinh như Venezuela, Cuba, Ecuador và Bolivia sẵn có có lập trường chống Mỹ mạnh mẽ, ĐCSTQ lợi dụng đầy đủ điểm này, vươn xúc tu của nó sang bên kia đại dương, làm gia tăng căng thẳng vốn có của các quốc gia này đối với Mỹ, thúc đẩy khuynh hướng chống Mỹ ở những quốc gia này.

Lúc này, ĐCSTQ đã có thể tự do hoạt động ở sân sau của Mỹ, nâng đỡ các chính quyền xã hội chủ nghĩa ở Mỹ La-tinh, từ đó gây dựng nền móng để trường kỳ đối kháng với Mỹ. Không hề quá khi nói rằng sự thâm nhập và ảnh hưởng của ĐCSTQ ở châu Mỹ La-tinh đã vượt xa những gì Liên Xô đã đạt được.

Đầu tiên, ĐCSTQ thông qua ngoại thương và đầu tư để mở rộng ảnh hưởng tại châu Mỹ La-tinh. Theo một báo cáo của Viện Brookings, một viện chiến lược của Mỹ, năm 2000, thương mại của Trung Quốc Đại lục với châu Mỹ La-tinh mới chỉ đạt 12 tỷ USD, mà đến năm 2013 đã đạt 260 tỷ USD, tăng trưởng gấp hơn 20 lần. Trước năm 2008, các khoản cam kết cho vay của Trung Quốc còn chưa quá 1 tỷ USD, mà năm 2010 đã đạt 37 tỷ. [81] Từ năm 2005 đến năm 2016, CHNDTH cam kết cung cấp cho các nước châu Mỹ La-tinh vay 141 tỷ USD. Hiện nay, nợ Trung Quốc đã vượt quá tổng nợ từ Ngân hàng Thế giới và Ngân hàng Phát triển Liên Mỹ (Inter-American Develop Bank). ĐCSTQ còn cam kết đến năm 2025 sẽ cung cấp đầu tư trực tiếp trị giá 250 tỷ USD cho châu Mỹ La-tinh, thương mại song phương giữa Trung Quốc và châu Mỹ La-tinh sẽ đạt mức 500 tỷ USD.

Châu Mỹ La-tinh hiện là mục tiêu đầu tư lớn thứ hai của Trung Quốc, chỉ sau châu Á. [82] Trung Quốc hiện là đối tác thương mại hàng đầu của ba nền kinh tế lớn nhất châu Mỹ La-tinh – Brazil, Chile và Peru – và là thị trường xuất khẩu lớn thứ hai của Argentina, Costa Rica và Cuba. Từ xây dựng đường cao tốc ở Ecuador, đến dự án cảng biển ở Panama, rồi đến tuyến cáp quang chạy thẳng từ Trung Quốc sang Chile, ảnh hưởng của ĐCSTQ trên toàn bộ khu vực châu Mỹ La-tinh đã rất rõ ràng. [83]

ĐCSTQ vẫn luôn bày binh bố trận để các doanh nghiệp nhà nước Trung Quốc biến châu Mỹ La-tinh thành căn cứ tài nguyên của nó, chẳng hạn như công ty thép Baosteel có đầu tư khổng lồ ở Brazil, Shougang kiểm soát mỏ sắt ở Peru. ĐCSTQ còn tỏ ra vô cùng hứng thú với mỏ dầu ở Ecuador, mỏ dầu và mỏ vàng ở Venezuela.

Trong lĩnh vực quân sự, sự thâm nhập của ĐCSTQ ở châu Mỹ La-tinh đang mở rộng và đi sâu từng bước. Jordan Wilson, nhà nghiên cứu của Hội đồng Đánh giá Kinh tế và An ninh Mỹ-Trung, phát hiện, từ năm 2000 đến nay, ĐCSTQ chuyển từ bán vũ khí cấp thấp lên vũ khí cấp cao cho châu Mỹ La-tinh, đến năm 2010 đã đạt kim ngạch mua bán 100 triệu USD. Bắt đầu từ những năm 2000, lượng xuất khẩu quân sự của ĐCSTQ sang các nước châu Mỹ La-tinh càng tăng mạnh. Mà đối tượng của những vụ mua bán này đều là các chính quyền có khuynh hướng chống Mỹ, đáng chú ý nhất là Venezuela. Giai đoạn này đồng thời còn có sự gia tăng hợp tác trên phương diện huấn luyện quân sự và diễn tập quân sự chung. [84]

ĐCSTQ nhanh chóng phát triển quan hệ với châu Mỹ La-tinh về các phương diện ngoại giao, kinh tế, văn hóa và quân sự. Sách trắng quốc phòng năm 2015 của ĐCSTQ đặt ra yêu cầu “đặc phái QĐGPND ‘tích cực tham gia hợp tác an ninh ở cả khu vực và quốc tế, và bảo về hữu hiệu lợi ích của Trung Quốc ở nước ngoài’.”

Trên mặt trận ngoại giao, do sự lôi kéo và uy hiếp của ĐCSTQ, một số quốc gia hoặc khu vực có bang giao với Trung Hoa Dân Quốc (Đài Loan) như Panama, Dominica và El Salvador, đã lựa chọn cắt đứt quan hệ ngoại giao với Trung Hoa Dân Quốc, rồi lao vào vòng tay của ĐCSTQ. Tháng 6/2017, Panama tuyên bố đã chấm dứt quan hệ ngoại giao hơn một thế kỷ với Đài Loan, và hiện công nhận “một nước Trung Quốc duy nhất”. Trước đó ba năm, ĐCSTQ bắt đầu tích cực lên kế hoạch đầu tư vào cơ sở hạ tầng của Panama, như cảng biển, đường sắt, đường cao tốc, với tổng giá trị đầu tư đạt khoảng 24 tỷ USD. [85] Trung Quốc đã giành được quyền khống chế cả hai đầu của Kênh đào Panama, vốn có ý nghĩa chiến lược quốc tế quan trọng.

ĐCSTQ còn đầu tư gần 30 tỷ USD vào Cảng La Union của El Salvador. Tháng 7/2018, Đại sứ Hoa Kỳ tại El Salvador, đã cảnh báo trên tờ El Diario De Hoy (Báo chí Hôm nay), rằng đầu tư của Trung Quốc vào Cảng La Union là có mục đích quân sự, cần phải hết sức lưu ý. [86]

Về phương diện văn hóa, tính đến đầu năm 2018, ĐCSTQ đã thành lập 39 Viện Khổng Tử và 11 lớp học Khổng Tử ở châu Mỹ La-tinh và khu vực Caribe, với tổng số lượt đăng ký học vượt quá 50.000. [87] Viện Khổng Tử đã được xác định là tổ chức mà ĐCSTQ sử dụng làm gián điệp, cũng như truyền bá văn hóa và hình thái ý thức của Đảng cộng sản dưới cái lốt văn hóa truyền thống Trung Hoa.

Sự bành trướng và thâm nhập của ĐCSTQ ở châu Mỹ La-tinh là uy hiếp nghiêm trọng đối với Hoa Kỳ. Khi dùng quyền tiếp cận thị trường Trung Quốc, và sự phụ thuộc về đầu tư kinh tế và viện trợ quân sự để chi phối chính sách của chính phủ các nước châu Mỹ La-tinh, Trung Quốc đã có thể kéo họ vào trong phạm vi ảnh hưởng của mình, và dùng họ để đối kháng với Mỹ. Những kênh đào, cảng biển, đường sắt, cũng như hạ tầng thông tin mà ĐCSTQ xây dựng đều là những công cụ quan trọng để nó bành trướng và gây dựng quyền bá chủ toàn cầu.

2.6 Năng lực quân sự ngày càng lớn mạnh của ĐCSTQ

Khi sức mạnh quân sự của Trung Quốc phát triển, nó đã trở nên hung hăng hơn ở các khu vực, chẳng hạn như Biển Đông. Năm 2009, tàu hải giám USNS Impeccable của Mỹ khi tiến hành hoạt động thường lệ trên lãnh hải quốc tế thì bị tàu Trung Quốc bám đuôi và quấy nhiễu. [88] Ở vùng biển quốc tế Hoàng Hải cũng xảy ra sự việc tương tự. Tàu Trung Quốc liên tục áp sát tàu USNS Victorious của Mỹ, chỉ cách 30 yard (27,4 mét), buộc USNS Victorious phải thực hiện cú phanh đột ngột rất nguy hiểm. [89] Vụ việc gần nhất xảy ra vào tháng 9/2018, khi một tàu chiến của Trung Quốc hung hăng khu trục tàu USS Decatur ra khỏi vùng biển này. Tàu của Trung Quốc tiến sát, chỉ cách chừng 45 yard trước mũi tàu Decatur, buộc con tàu Mỹ này phải bẻ lái để tránh va chạm. [90]

Chính quyền ĐCSTQ từ lâu đã để lộ tham vọng quân sự. Chiến lược của nó là từ cường quốc trên bộ trở thành siêu cường trên biển, cuối cùng thiết lập quyền bá chủ cả trên đất liền và biển. Năm 1980, Bắc Kinh đề “tích cực phòng thủ” là phương châm chiến lược, chủ yếu tập trung bảo vệ biên giới quốc gia. Bấy giờ, đối thủ chính vẫn là Quân đội Liên Xô. Năm 2013, Bắc Kinh lại chuyển chiến lược “phòng vệ tiền tuyến” thành “chủ động tiến công”, hòng mở rộng tiền tuyến. Nó đề ra “tiến công chiến lược là một kiểu tích cực phòng thủ quan trọng”. [91]

Năm 2015, một nhà lý luận quân sự Trung Quốc, tác giả cuốn sách “Chiến tranh không giới hạn: Kế hoạch tổng thể của Trung Quốc nhằm hủy hoại nước Mỹ” đã đưa ra nhận định: “Sáng kiến Một vành đai, Một con đường yêu cầu lục quân phải đạt được bước nhảy vọt và cách mạng hóa lục quân.” “Lợi ích quốc gia từ Một vành đai, Một con đường là động lực to lớn để quân đội Trung Quốc cải tổ.” [101] Toàn bộ những điều này càng cho thấy mục tiêu của Bắc Kinh là trở thành siêu cường trên bộ.

Năm 2018, Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ đã chỉ ra trong một báo cáo thường niên trình Quốc hội:

Trọng tâm và sự chú ý của hải quân Trung Quốc trong nhiệm vụ bảo vệ lợi ích của nước này ở nước ngoài ngày càng đưa QĐGPND (QĐGPND) vượt khỏi biên giới Trung Quốc và vùng ngoại biên thuộc của nước này. Trọng tâm của hải quân QĐGPND ‘chuyển từ ‘phòng thủ vùng lãnh hải xa bờ’ sang ‘bảo vệ vùng lãnh hải xa bờ’ kết hợp với ‘bảo vệ vùng biển mở’, cho thấy tư lệnh nước này muốn mở rộng phạm vi hoạt động. Sách lược quân sự của Trung Quốc và cuộc cải tổ QĐGPND hiện nay phán ánh Trung Quốc đã từ bỏ tâm lý tập trung vào lãnh thổ trên đất liền xưa nay. Tương tự, tư tưởng ‘phòng ngự tuyến đầu’ nhằm chuyển dịch xung đột tiềm ẩn ra khỏi lãnh thổ Trung Quốc cho thấy các nhà chiến lược của QĐGPND đang đặt ra tầm nhìn hướng tới vai trò toàn cầu ngày càng lớn. [92]

CHNDTH đã xây đảo và quân sự hóa các đảo đá ngầm ở Biển Đông, trang bị sân bay, máy bay trên biển, và tên lửa. Hiện nay, tại ba đảo đá ngầm có ý nghĩa chiến lược trên Biển Đông là Đá Chữ Thập (Fiery Cross Reef), Đá Xu-bi (Subi Reef) và Đá Vành Khăn (Mischief Reef), Trung Quốc đã bố trí tên lửa hành trình đối hạm, tên lửa đất đối không, và sân bay. Các đảo này đã hình thành hàng không mẫu hạm trên bờ có thể dùng trong trường hợp có xung đột quân sự. Về chiến lược, hải quân Trung Quốc có khả năng đột phá phạm vi chuỗi đảo thứ nhất, trải dài từ quần đảo Kuril ở phía Bắc đến đảo Đài Loan và đảo Borneo ở phía Nam, mang lại năng lực chiến đấu trên vùng biển mở.

Năm 2018, Lawrence Sellin, nguyên đại tá Quân đội Hoa Kỳ và nhà bình luận quân sự, viết: “Trung Quốc hiện đang tìm cách mở rộng tầm ảnh hưởng quốc tế vượt ra ngoài Biển Đông bằng cách kết nối với một cơ cấu tương tự để chiếm ưu thế ở khu vực Bắc Ấn Độ Dương. Nếu hoàn thành được mối liên kết này, Trung Quốc có thể đạt được vị thế vô đối để nắm quyền kiểm soát gần nửa GDP toàn cầu.” [93]

Quyền thống trị ở Biển Đông không phải chỉ là vấn đề tranh chấp lãnh thổ, mà là chiến lược mang tính toàn cầu. Mỗi năm có gần 5.000 tỷ hàng hóa được vận chuyển qua Biển Đông. [94] Đối với Trung Quốc, Con đường Tơ lụa trên Biển của nó bắt đầu từ Biển Đông, mà ước tính 80% lượng dầu mỏ nhập khẩu của Trung Quốc được vận chuyển qua khu vực này. [95] Việc gìn giữ hòa bình khu vực Biển Đông từ sau Chiến tranh Thế giới Thứ hai vẫn luôn do quân đội Mỹ và đồng minh duy trì. Điều này đặt ra một mối đe dọa lớn cho chính quyền Trung Quốc.

Phó Giáo sư ngành Khoa học Chính trị M. Taylor Fravel của Viện Arthur and Ruth Sloan thuộc Đại học Công nghệ Massachusetts (MIT), cho hay, từ năm 1949 đến nay, Trung Quốc đã phát sinh 23 vụ tranh chấp lãnh thổ với các nước láng giềng. Trung Quốc đã giải quyết được 17 vụ tranh chấp này, trong đó, có 15 vụ mà Bắc Kinh đã nhượng bộ rất nhiều về việc phân chia vùng lãnh thổ bị tranh chấp. Nhưng riêng về vấn đề Biển Đông, từ những năm 1950, ngay cả khi hải quân Trung Quốc còn chưa mạnh, Trung Quốc đã tuyên bố chủ quyền không khoan nhượng ở khu vực này. Trung Quốc chưa bao giờ dùng ngôn luận mang tính tuyệt đối như vậy với các vụ tranh chấp lãnh thổ khác.

Fravel đã nêu ra một số lý do cho lập trường cứng rắn của Trung Quốc về vấn đề Biển Đông. Ông cho biết: “Trung Quốc coi các đảo xa bờ [như quần đảo Spratlys] là có ý nghĩa chiến lược. Từ những đảo này, Trung Quốc có thể tuyên bố quyền tài phán đối với vùng lãnh hải lân cận vốn chứa lượng tài nguyên thiên nhiên lớn, thậm chí cả quyền tài phán đối với một số hoạt động của tàu hải quân nước ngoài. Các đảo nhỏ ở Biển Đông còn có thể phát triển thành trận địa tuyến đầu của lực lượng quân sự cảnh báo sớm… Chúng cũng có thể trợ giúp lực lượng tàu ngầm bằng cách ngăn các quốc gia khác theo dõi dấu vết tàu ngầm Trung Quốc từ Biển Đông đi vào Tây Thái Bình Dương.” [96]

Sự hung hăng và bành trướng của chính quyền Trung Quốc tại khu vực Biển Đông, nhất là những hành động đơn phương nhằm thay đổi hiện trạng mấy năm gần đây, đã làm gia tăng căng thẳng quân sự ở cả khu vực xung quanh. Đáp lại, “Nhật Bản, đương nhiên, đã đảo ngược cục diện cắt giảm chi tiêu quân sự cả thập kỷ qua, còn Ấn Độ đã khôi phục kế hoạch hiện đại hóa hải quân từng bị đình trệ,” Brahma Chellaney, một tác gia và nhà địa chiến lược cho hay. [97] Khi ngụy trang bằng cái cớ bảo đảm an ninh tuyến vận chuyển năng lượng và hàng hóa, Trung Quốc đã không ngừng bành trướng ở Biển Đông, làm mất đi sự cân bằng quyền lực và gia tăng khả năng xung đột quân sự trong khu vực. Nhà địa khoa học Scott Montgomery của Đại học Washington từng chỉ ra rằng “Chính việc Trung Quốc coi [Biển Đông] là một mối quan ngại về an ninh đã làm xói mòn an ninh trong khu vực.” [98] Các học giả phương Tây cho rằng, tầm nhìn của các quan chức quân sự Trung Quốc đã vượt qua Tây Thái Bình Dương, muốn trù tính làm thế nào để đưa quân lực phóng xa hơn nữa. Năm 2017, quân đội Trung Quốc đã thiết lập căn cứ quân sự hải ngoại đầu tiên ở Djibouti, trên đỉnh châu Phi. [99]

Theo một báo cáo của Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế năm 2019, chính quyền ĐCSTQ nắm trong tay quân đội lớn nhất thế giới với 2 triệu quân nhân chính quy. [100] QĐGPND cũng có lực lượng lục quân lớn nhất thế giới, có số tàu chiến đứng đầu thế giới, trọng tải hải quân đứng thứ ba trên thế giới, và một lực lượng không quân hùng hậu. Nó có năng lực tấn công hạt nhân gồm tên lửa đạn đạo liên lục địa, tàu ngầm tên lửa đạn đạo, máy bay đánh bom chiến lược.

Sự mở rộng quân sự của ĐCSTQ không chỉ giới hạn ở hải-lục-không quân truyền thống; nó cũng đang đạt được những tiến bộ trong lĩnh vực không gian và chiến tranh điện từ.

Chính quyền ĐCSTQ còn có 1,7 triệu nhân sự trong lực lượng Cảnh sát Vũ trang Nhân dân, một tổ chức bán quân sự chủ yếu có nhiệm vụ duy trì trật tự trong nước. Cũng như QĐNDTQ, tổ chức này nằm dưới sự lãnh đạo thống nhất của Quân ủy Trung ương ĐCSTQ; ngoài ra, ĐCSTQ còn duy trì các đơn vị quân nhân dự bị và dân quân với số lượng khổng lồ. Tư tưởng chỉ đạo quân sự của ĐCSTQ luôn chú trọng “chiến tranh nhân dân”. Dưới chế độ độc tài toàn trị của ĐCSTQ, nó có thể nhanh chóng điều động mọi nguồn lực sẵn có để sử dụng cho mục đích quân sự khi có chiến tranh. Có nghĩa là, ĐCSTQ có sẵn một nguồn dự trữ hơn 1 tỷ người để có thể tiến hành quân dịch, biến đông đảo người dân thành “dân binh”. Ngay cả nhân tố Hoa kiều cũng được đưa vào chiến lược quân sự và tình báo của ĐCSTQ; năm 2017, CHNDTH thông qua “luật tình báo quốc gia” yêu cầu toàn bộ công dân Trung Quốc phải trợ giúp ĐCSTQ, bất kể họ sinh sống ở đâu.

GDP của Trung Quốc trong giai đoạn 1997-2007 đã tăng trưởng nhanh chóng. ĐCSTQ dựa vào sức mạnh kinh tế để nhanh chóng mở rộng trang bị quân sự, nâng cấp kho vũ khí. Theo dự đoán, đến năm 2020, Lục quân QĐGPND sẽ có 5.000 xe tăng chiến đấu hiện đại, Hải quân sẽ có ít nhất 2 tàu chiến mẫu hạm, Không quân có 90% chiến đấu cơ thế hệ thứ tư, thậm chí đã bắt đầu có chiến đấu cơ thế hệ thứ năm.

Đầu năm 2017, CHNDTH tuyên bố ngân sách quốc phòng hàng năm sau điều chỉnh lạm phát 6,5%, đạt 154,3 tỷ USD. Phân tích dữ liệu từ năm 2008 đến 2017 cho thấy ngân sách quốc phòng chính thức của Bắc Kinh trong giai đoạn này bình quân mỗi năm tăng 8% sau khi đã điều chỉnh lạm phát. [101] Các nhà quan sát ước tính chi phí quân sự thực tế của ĐCSTQ cao gấp đôi con số công bố chính thức. Không chỉ có vậy, sức mạnh quân sự của chính quyền này không được phản ánh đầy đủ ở chi phí quân sự, bởi vì chi tiêu quân sự thực tế cao hơn con số công khai, hơn nữa ĐCSTQ có thể tùy ý trưng dụng rất nhiều nhân lực và nguồn lực dân dụng. Toàn bộ hệ thống công nghiệp đều có thể phục vụ nhu cầu của chiến tranh, nghĩa là năng lực quân sự thật sự của nó vượt xa số liệu chính thức và các ước tính thông thường của ngoại giới.

ĐCSTQ sử dụng đủ loại chiến tranh gián điệp để bắt kịp Hoa Kỳ về mặt công nghệ. Theo một số ước tính gần đây, hơn 90% vụ gián điệp nhắm vào Mỹ được thực hiện bằng tin tặc từ CHNDTH, và các mạng lưới của ĐCSTQ thâm nhập vào các công ty lớn và quân đội Hoa Kỳ để đánh cắp công nghệ và tri thức mà người Trung Quốc không thể tự nghiên cứu phát triển. [102]

ĐCSTQ đã xây dựng một hệ thống toàn cầu gồm hơn 30 vệ tinh định vị Bắc Đẩu với chức năng định vị quân sự toàn cầu. Cùng với đó, QĐGPND đang bố trí chiến đấu cơ không người lái ngày càng tiên tiến. Tại Triển lãm Hàng không Chu Hải 2018, chiến đấu cơ không người lái Cầu Vồng thế hệ 7 (CH-7) ra mắt đã thu hút sự chú ý của các chuyên gia quân sự. Dòng Cầu Vồng cho thấy Trung Quốc đã bắt kịp công nghệ chế tạo máy bay vũ trang không người lái, Một lượng lớn chiến đấu cơ không người lái Cầu Vồng thế hệ 4 (CH-4) trước đó đã chiếm lĩnh thị trường quân sự của Jordan, Iraq, Turkmenistan, và Pakistan, là những nước bị cấm vận mua máy bay không người lái từ Hoa Kỳ. [103] Cấu hình thế hệ mới nhất Cầu Vồng CH-7 này, ở một số phương diện, đã đuổi kịp dòng X-47B mà Hoa Kỳ chào bán. [104] Một video trình chiếu tại triển lãm hàng không mô phỏng máy bay không người lái đang chiến đấu với kẻ địch giả tưởng, mà có thể thấy rõ đó là quân đội Hoa Kỳ. [105] Dòng Cầu Vồng với kích thước nhỏ cho phép ĐCSTQ vận dụng được nhiều lựa chọn chiến thuật hơn, kể cả tàu dân sự, cho ĐCSTQ có lợi thế hơn Đài Loan trong trường hợp xảy ra xung đột. [106] Một lượng lớn máy bay không người lái có thể hợp thành một dàn dưới sự điều khiển của vệ tinh và trí tuệ nhân tạo, sẽ dễ dàng phát huy ưu thế về số lượng và giá thành thấp, ở mức cục bộ sẽ hình thành trạng thái chiến tranh bất đối xứng.

Dòng tiêm kích tàng hình J-20, cũng được ra mắt tại Triển lãm Hàng không Chu Hải, rất giống với chiếc F-22 của Mỹ, còn J-31 lại mang kiểu mẫu của chiếc F-35. Mặc dù vẫn đi sau quân sự Mỹ về nhiều phương diện, nhưng ngành quốc phòng của CHNDTH đang thu hẹp khoảng cách với Hoa Kỳ trong việc phát triển chiến đấu cơ hiện đại.

Về chiến thuật, QĐGPND thường dùng năng lực tác chiến bất đối xứng: chiến tranh bất đối xứng, chiến lược bất đối xứng, vũ khí bất đối xứng. [107] Thượng tướng Hải quân Philip Davidson, chỉ huy phụ trách khu vực Ấn độ Dương – Thái Bình Dương của Hoa Kỳ, gọi Trung Quốc là “đối thủ đồng đẳng”. Ông cho biết Trung Quốc không chỉ cố gắng đuổi kịp sức mạnh hỏa lực của Mỹ ở mức cân xứng 1-1; mà còn bắt kịp Mỹ thông qua việc xây dựng những năng lực bất đối xứng then chốt, kể cả việc dùng tên lửa chống hạm và các năng lực trong chiến tranh tàu ngầm. Bởi vậy, ông cảnh báo “không có gì bảo đảm Hoa Kỳ sẽ chiến thắng nếu xảy ra một cuộc xung đột với Trung Quốc trong tương lai.” [108]

Một vũ khí bất đối xứng như thế là tên lửa đạn đạo chống hạm Đông Phong 21D. Trước nay, tên lửa đạn đạo thường được dùng để bắn đầu đạn hạt nhân vào các mục tiêu tĩnh như thành phố hay căn cứ quân sự, nhưng Đông Phong 21D là vũ khí duy nhất chỉ dùng để chống cụm hàng không mẫu hạm Mỹ trên biển. ĐCSTQ cũng đi theo chiến lược thời Chiến tranh lạnh của Liên Xô mà triển khai lượng lớn tên lửa hành trình nhằm đối ứng với ưu thế vượt trội của hải quân Mỹ. Năm 2018, QĐGPND tiết lộ tên lửa mặt đất chống hạm siêu âm YJ-12B, được gọi là “sát thủ hàng không mẫu hạm”. Nó đã vẽ ra một “khu vực chết” với bán kính 550 km ở khu vực Tây Thái Bình Dương, là nơi tấn công các cụm chiến đấu cơ của Mỹ bằng hình thức bão hòa hỏa lực đột phá phòng thủ tầm cực thấp.

Với tên lửa như Đông Phong 21D và YI-12, QĐNDTQ không cần phải có sức mạnh hỏa lực cân xứng ở mức 1-1 với Hải quân Hoa Kỳ — chẳng hạn triển khai số chiến đấu cơ ngang bằng — để có thể ngăn Mỹ tiến vào khu vực Tây Thái Bình Dương.

Sau khi nhanh chóng mở rộng sức mạnh quân sự, CHNDTH đã trở thành nước xuất khẩu vũ khí khổng lồ cho các chính quyền độc tài trên thế giới, như Bắc Triều Tiên và Iran. Một mặt, CHNDTH muốn mở rộng đồng minh quân sự, mặt khác là phân tán và đối đầu với sức mạnh quân sự của Mỹ. Về mặt này, chính quyền ĐCSTQ kích động thù hận Mỹ, đi tìm điểm chung để liên hợp với các chính quyền chống Mỹ khác.

Đồng thời, lãnh đạo ĐCSTQ còn vận dụng các lý luận quân sự của chủ nghĩa khủng bố như chiến tranh không giới hạn. Nó cổ động nhu cầu chiến tranh, nói rằng “chiến tranh cách chúng ta không còn xa nữa; nó là nơi xuất sinh của ‘thế kỷ Trung Hoa’.” Nó hợp thức hóa bạo lực và khủng bố bằng thứ ngôn luận như “cái chết là động lực thúc đẩy lịch sử tiến lên”. Nó biện minh cho việc xâm lược là “không có quyền chiến tranh thì không có quyền phát triển”, “sự phát triển của nước này là sự uy hiếp đối với nước khác – đây là quy luật chung của lịch sử thế giới”. [109]

Chu Thành Hổ, một viên tướng quan trọng và là Viện trưởng Học viện Phòng vệ thuộc Đại học Quốc Phòng của CHNDTQ, đã công khai tuyên bố năm 2005 rằng, nếu Hoa Kỳ can dự vào chiến sự ở eo biển Đài Loan, thì Trung Quốc trước hết sẽ sử dụng vũ khí hạt nhân, khiến cho hàng trăm thành phố của Mỹ bị san thành bình địa, cho dù toàn bộ khu vực từ Tây An (thành phố ở rìa phía Tây của biên giới truyền thống của Trung Quốc) sang bờ Đông Trung Quốc có bị phá hủy cũng không tiếc. [110] Tuyên bố của Chu là sự công khai biểu lộ dã tâm của ĐCSTQ, cũng là một lần thử phản ứng của cộng đồng quốc tế.

Điều quan trọng cần phải nhận thức là chiến lược quân sự của ĐCSTQ luôn đi theo nhu cầu chính trị của nó, và dã tâm quân sự của chính quyền này chỉ là một bộ phận trong mưu đồ tổng thể hòng thiết lập quyền bá chủ của nó trên toàn thế giới. [111]

3. Chiến tranh không giới hạn mang màu sắc ĐCSTQ

Trong quá trình thực hiện dã tâm toàn cầu, ĐCSTQ hoàn toàn không có giới hạn đạo đức và không đếm xỉa đến bất cứ quy tắc nào. Trong “Chín Bài Bình luận về Đảng Cộng sản Trung Quốc” đã nói, lịch sử dựng nghiệp của ĐCSTQ là một quá trình liên tục tích tụ tà ác, cả ở trong nước lẫn trên thế giới, ĐCSTQ hấp thu và dung dưỡng đủ cả chín gen lớn của một con quỷ cộng sản tà ác – “tà ác, lừa dối, xúi bẩy, lưu manh, gián điệp, trấn lột, đấu tranh, diệt chủng, khống chế”. [112] Trong quá trình ĐCSTQ khuếch trương ra toàn cầu, những gen này được di truyền liên tục và biến hóa không ngừng, thủ đoạn và mức độ tà ác cũng liên tục tăng thêm; và tư tưởng về chiến tranh không giới hạn của ĐCSTQ chính là thể hiện tập trung của những đặc trưng tà ác đó, đó cũng là nguyên nhân quan trọng cho sự thành công từng bước của ĐCSTQ.

Tư tưởng chiến tranh không giới hạn vẫn luôn xuyên suốt trong thực tiễn quân sự của ĐCSTQ. Năm 1999, hai tướng lĩnh của ĐCSTQ chính thức đưa ra từ “Chiến tranh không giới hạn” trong cuốn sách về quân sự của họ, và tổng kết nó thành một thể hệ lý luận quân sự. Chiến tranh không giới hạn, theo nghĩa đen, chính là “một cuộc chiến vượt trên tất cả các giới tuyến và mức độ”, “dùng tất cả các thủ đoạn, bao gồm thủ đoạn vũ lực và phi vũ lực, quân sự và phi quân sự, sát thương và phi sát thương, ép buộc kẻ địch phải chấp nhận lợi ích của mình”, “thủ đoạn không gì không có, tin tức không đâu không biết, chiến trường ở khắp mọi nơi”, “vượt trên hết thảy sự ràng buộc về chính trị, lịch sử, văn hóa, đạo đức”.

Chiến tranh không giới hạn có nghĩa là “tất cả vũ khí và kỹ thuật đều có thể tùy ý sử dụng; có nghĩa là tất cả mọi giới hạn truyền thống để phân định giữa chiến tranh và phi chiến tranh, quân sự và phi quân sự đều bị phá vỡ”. Nó dùng mọi biện pháp vượt qua giới hạn của quốc gia và lĩnh vực hoạt động ở mọi mức độ. Tài chính, thương mại, truyền thông, pháp luật quốc tế, vũ trụ, v.v. đều có thể trở thành chiến trường. Vũ khí của nó là tin tặc, khủng bố, chiến tranh hóa học, chiến tranh sinh thái, chiến tranh nguyên tử, chiến tranh điện tử, buôn lậu ma túy, tình báo, buôn lậu, chiến tranh tâm lý, chiến tranh hình thái ý thức, các chế tài xử phạt v.v. [113]

Các tác giả của “Chiến tranh không giới hạn” cho rằng, “phổ cập” chiến tranh là kết cục tất yếu trong tương lai, cần phải quân sự hóa mọi lĩnh vực. Họ cho rằng tận dụng đông đảo nhân lực phi quân sự là then chốt của chiến tranh không giới hạn, và rằng chính phủ phải mau chóng chuẩn bị chiến đấu trong mọi lĩnh vực chiến tranh vô hình. [114]

Nhiều người gọi các lĩnh vực chuyên môn hay môi trường xã hội là “chiến trường”, nhưng đó chỉ là một cách nói ẩn dụ. Còn ĐCSTQ lại biến mọi thứ thành chiến trường theo đúng nghĩa đen của nó. Nó coi mọi lĩnh vực đều là chiến trường, bất cứ lúc nào cũng đều đang trong tình trạng chiến tranh, bất cứ ai cũng là người tham chiến. Bất cứ xung đột, mâu thuẫn nào cũng bị coi là cuộc chiến “một mất một còn”. Những vấn đề nhỏ cũng bị cường điệu lên thành vấn đề về nguyên tắc hay ý thức hệ, cả nước đều được huy động, như thể đang trong trạng thái có chiến tranh để đạt mục tiêu.

Trong những năm 1940, trong cuộc nội chiến giành chính quyền, ĐCSTQ đã dùng chiến tranh kinh tế để làm sụp đổ nền kinh tế của chính phủ Quốc dân, dùng chiến tranh tình báo để nắm bắt kế hoạch tác chiến của quân đội Quốc Dân trước cả khi quân đội của Quốc dân Đảng nhận được kế hoạch. ĐCSTQ dùng đủ loại âm mưu để hỗ trợ cho hoạt động quân sự để đánh bại Quốc dân đảng. Ngày nay, ĐCSTQ vẫn đang sử dụng những thủ đoạn chiến tranh không giới hạn này, hơn nữa với quy mô lớn hơn, phạm vi rộng hơn. Chiến tranh không giới hạn có nghĩa là phá bỏ mọi quy tắc thông thường và giới hạn đạo đức. Điều này khiến cho đại đa số người phương Tây, chính phủ và các doanh nghiệp phương Tây không thể lý giải được phương thức hành động của ĐCSTQ, càng khó mà chống lại được những thủ đoạn của nó.

Tư duy và cách thức tiến hành loại chiến tranh không giới hạn này của ĐCSTQ được quán triệt trong mọi lĩnh vực:

  • Thông qua tuyên truyền đối ngoại để truyền bá văn hóa đảng ra toàn thế giới;
  • Khống chế truyền thông toàn cầu và tiến hành chiến tranh không giới hạn trên hình thái ý thức;
  • Dùng danh tiếng, mật ngọt (giăng bẫy mỹ nhân), quan hệ cá nhân, hối lộ, và quyền lực độc đoán để lôi kéo và có được sự ủng hộ của các lãnh đạo của các tổ chức quốc tế, các nhân vật chính trị quan trọng, các chuyên gia ở các viện chiến lược và giới học thuật, trùm tư bản, và những người có tầm ảnh hưởng thuộc mọi giai tầng xã hội;
  • Hỗ trợ, kích động, liên minh với các chính quyền tàn bạo để kiềm chế nước Mỹ và chính phủ các quốc gia phương Tây;
  • Dùng ngoại giao mậu dịch để khiến các quốc gia tự do cạnh tranh với nhau, dùng thị trường hơn một tỷ người tiêu thụ Trung Quốc làm mồi nhử;
  • Đặt quan hệ kinh tế mật thiết với các quốc gia, đạt đến mức “trong bạn có tôi, trong tôi có bạn”, lợi dụng sự dựa dẫm của những quốc gia này vào kinh tế Trung Quốc, “một người vinh tất cả cùng vinh, một người tổn thất tất cả cùng tổn thất”, từ đó trói buộc các quốc gia;
  • Phá hoại các quy tắc thương mại của Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO);
  • Đưa ra các cam kết cải cách giả tạo để đạt được xuất siêu và dự trữ ngoại hối dồi dào, dùng chất dinh dưỡng của chủ nghĩa tư bản để nuôi dưỡng cơ thể chủ nghĩa xã hội;
  • Dùng thị trường, ngoại hối và nguồn lực tài chính làm công cụ đàn áp nhân quyền thông qua chiến tranh không giới hạn kinh tế, và gây sức ép buộc các quốc gia rũ bỏ trách nhiệm, đạo nghĩa và các giá trị phổ quát;
  • Sử dụng chiến thuật biển người trong lĩnh vực công nghệ thông tin, ép buộc người dân và doanh nghiệp tư nhân ở nước ngoài lấy cắp thông tin của nước bản địa;
  • Vừa đánh vừa lôi kéo ngoại giao với các nước, chia để trị, một mặt dụ dỗ kinh tế, mặt khác uy hiếp, trả thù, đồng thời tùy ý biến người dân Trung quốc và người dân của các quốc gia khác thành con tin v.v.. Rất nhiều việc nhỏ tưởng chừng tầm thường nhưng đều bị ĐCSTQ lợi dụng để đạt được mục đích tà ác của nó.

3.1 Hoạt động tuyên truyền của ĐCSTQ trên toàn cầu

Năm 2018, khi đài phát thanh truyền hình nhà nước Trung Quốc thành lập chi nhánh tại London, trong đợt tuyển dụng, đã gặp phải một vấn đề khiến người ta phải “ngưỡng mộ”, đó là số người ứng tuyển quá nhiều: gần 6.000 người ứng tuyển cho 90 vị trí việc làm. [115] Việc người ta đổ xô đến ứng tuyển vào vị trí truyền thông cho cơ quan ngôn luận của ĐCSTQ – vì những công việc này yêu cầu “đưa tin từ góc độ của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa” – đã phản ánh sự suy thoái của ngành truyền thông phương Tây, đồng thời cũng lộ rõ mối đe dọa của tuyên truyền đối ngoại của ĐCSTQ trên thế giới.

a. Bộ máy tuyên truyền lớn nhất thế giới

Mao Trạch Đông từng yêu cầu Tân Hoa xã phải “quản lý toàn cầu, để cho toàn thế giới có thể nghe được tiếng nói của chúng ta”. [116]

Sau cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008, truyền thông phương Tây đứng trước nguy cơ bị phá sản do khó khăn về tài chính, ĐCSTQ liền nắm lấy thời cơ, phát động chiến dịch “tuyên truyền đối ngoại” của nó. Các cơ quan ngôn luận của Trung Quốc như Nhân dân Nhật báo (People’s Daily), Trung Hoa Nhật báo (China Daily), Tân Hoa Xã, Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV), Đài Phát thanh Quốc tế Trung Quốc… nô nức “xuất ngoại”, trực tiếp đặt các tòa báo, đài phát thanh, đài truyền hình ở khắp nơi trên thế giới.

Trường Bình, nguyên chủ nhiệm báo “Nam Phương cuối tuần” nói, bắt đầu từ năm 2009, chính quyền ĐCSTQ đã chi 45 tỷ nhân dân tệ (6.52 tỷ USD) để tiến hành cái gọi là “chiến lược quốc gia về tuyên truyền đối ngoại toàn cầu nhằm gây dựng hình tượng quan hệ công chúng”. Nhưng theo tiết lộ của những người làm trong ngành truyền thông Trung Quốc, 45 tỷ nhân dân tệ chỉ là một phần nhỏ được công bố công khai trong tổng chi phí. [117] Theo một báo cáo do Trung tâm The Wilson Center công bố, ước tính mỗi năm ĐCSTQ tiêu tốn từ 7 tỷ đến 10 tỷ USD hoạt động tuyên truyền nhắm vào người nước ngoài. [118]

Tháng 3/2018, Ban Tuyên giáo của Ủy ban Trung ương ĐCSTQ đã lãnh đạo việc sáp nhập Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV), Đài Phát thanh Quốc tế Trung Quốc, và Đài Phát thanh Quốc gia Trung Quốc thành Tập đoàn Truyền thông Trung Quốc, còn gọi là “Tiếng nói Trung Quốc” (Voice of China). Tập đoàn này đã trở thành bộ máy tuyên truyền lớn nhất thế giới.

Bộ máy tuyên truyền đối ngoại của ĐCSTQ đã nhanh chóng “bắt kịp thời đại” khi thực thi chiến lược “bản địa hóa”, chủ yếu tuyển dụng các phóng viên và người phụ trách bản địa. Một bức ảnh chụp cảnh “Tập Cận Bình hỏi thăm cơ quan thường trú CCTV tại Mỹ qua màn hình” hồi tháng 2/2016 cho thấy đại bộ phận phóng viên ở đó không phải người Hoa. [119] Nhưng toàn bộ nội dung đưa tin lại do Ban Tuyên giáo của ĐCSTQ chỉ đạo. Như vậy truyền thông nhà nước Trung Quốc sản xuất chương trình bằng nguồn lực địa phương ở ngay nước sở tại: thuê phóng viên, dùng những khuôn mặt người nước ngoài, dùng tiếng nói của người nước ngoài để truyền bá tư duy của Đảng Cộng sản, đánh lộn ĐCSTQ với người Trung Quốc. Nó mượn người bản địa của nước sở tại để kể câu chuyện tốt đẹp về ĐCSTQ và phát đi tiếng nói của ĐCSTQ — mà không phải là câu chuyện chân thực về Trung Quốc, cũng không phải tiếng nói của người dân Trung Quốc.

ĐCSTQ còn cấp học bổng cho những nhà báo trẻ nước ngoài, chu cấp tiền ăn ở để họ sang Trung Quốc tham gia tập huấn hoặc học tập, đồng thời tiêm nhiễm vào đầu họ quan điểm báo chí của ĐCSTQ.

Các kênh truyền thông của ĐCSTQ đã thiếu uy tín lại tự tung hô bản thân nên hiệu quả tuyên truyền ở nước ngoài không cao. Tuy nhiên, nó dùng đủ loại thủ đoạn, kể cả lợi dụng các kênh truyền thông nước ngoài làm cơ quan phát ngôn cho nó, kịch liệt đả kích những kênh truyền thông hoặc cá nhân lên tiếng phê phán ĐCSTQ, để và lợi dụng sự ủng hộ cho ĐCSTQ.

b. Biến truyền thông toàn thế giới thành “Tân Hoa Xã”

Năm 2015, ngoại trưởng của 10 quốc gia đã chỉ trích ĐCSTQ cho xây dựng đảo nhân tạo trên vùng biển đang có tranh chấp ở Biển Đông. Lúc này, một đài phát thanh ở Washington D.C không những không đề cập đến kế hoạch xây đảo nhân tạo của ĐCSTQ, ngược lại còn nói rằng một thế lực nước ngoài nào đó đang mưu đồ bịa đặt sự việc sai sự thực để gia tăng tình hình căng thẳng trên biển Đông. Đài phát thanh này là WCRW, nội dung phát ngôn của nó đa phần đều đứng trên lập trường của ĐCSTQ. Điều kỳ lạ là, đài phát thanh này không hoạt động bằng quảng cáo. Khách hàng duy nhất của nó là công ty G&E Studio Inc ở Los Angeles, một công ty của người Hoa do Đài Phát thanh Quốc tế Trung Quốc (CRI) tại Bắc Kinh nắm giữ 60% cổ phần. G&E phát sóng bằng tiếng Trung và tiếng Anh trên ít nhất 15 đài phát thanh kiểu này ở Mỹ, ngoài thủ đô Washington, nó còn có mặt ở các thành phố khác như Salt Lake, Philadelphia, Houston, Honolulu, Portland, v.v. [120] Ưu thế lớn nhất của cách vận hành này là che đậy được vai trò đứng đằng sau của ĐCSTQ, khiến thính giả lầm tưởng rằng chính người Mỹ đang phát ngôn ủng hộ cho ĐCSTQ.

Năm 2015, CRI đã thành lập ít nhất 33 đài phát thanh loại này ở 14 quốc gia. Đến năm 2018, CRI đã có 58 đài phát thanh ở 35 quốc gia trên thế giới. [121] Việc lợi dụng các công ty của người Hoa bản địa để kiểm soát và hoạt động làm cho nó tính hợp pháp, mặc dù nhiều người thấy bất mãn trước việc ĐCSTQ che đậy tuyên truyền của nó. Lợi dụng kẽ hở của pháp luật của xã hội tự do, với danh nghĩa dân chủ, ĐCSTQ cổ xúy chủ nghĩa cộng sản, hòng vận động thính giả tiếp nhận quan điểm của nó, tẩy não người nghe đài. Nó dùng danh nghĩa dân chủ để lật đổ dân chủ.

Tờ đính kèm của China Daily (Trung Hoa Nhật báo) là một thủ đoạn quan trọng khác trong chiến dịch tuyên truyền đối ngoại toàn cầu của ĐCSTQ. China Dailydùng phương thức đăng quảng cáo trên tờ Washington Post để mở ra một chuyên mục tin tức về Trung Quốc, với thiết kế nhằm tạo cho độc giả cảm giác rằng đây là nội dung chính của Washington Post, vì dòng chữ chú thích tờ đính kèm này là quảng cáo lại nằm ở một vị trí ít chú ý. [122] Ngoài Washington Post, ĐCSTQ còn sử dụng cách thức này với hơn 30 tờ báo có tầm ảnh hưởng lớn khác như The New York Times, The Wall Street Journal, The Daily Telegraphcủa Anh,và Le Figaro của Pháp.

Ngày 23/09/2018, trong tờ Des Moines Register – một tờ báo giấy địa phương của bang Iowa, Mỹ, China Daily cũng đã chèn vào một phần quảng cáo gồm bốn trang trông rất giống trang tin tức và bình luận bình thường, trong đó công khai công kích tổng thống Mỹ và thỏa thuận thương mại đang treo mà có người gọi là mưu đồ gây ảnh hưởng đến kỳ bầu cử giữa nhiệm kỳ của Mỹ. [123]

Trong cuộc chiến truyền thông, hay còn gọi là chiến tranh thông tin, chính quyền độc tài của ĐCSTQ có một số lợi thế lớn hơn các nước khác. ĐCSTQ không cho phép bất cứ kênh truyền thông của quốc gia dân chủ nào được đến đưa tin, nhưng ĐCSTQ lại có thể tùy ý đưa bất cứ thông tin nào đến xã hội dân chủ. ĐCSTQ không cho phép bất cứ người nào của quốc gia dân chủ đầu tư vào các kênh truyền thông của nó, nhưng ĐCSTQ lại có thể tùy ý đưa những bài viết, lời nói, hình ảnh của nó lên các kênh truyền thông của xã hội dân chủ, hoặc trực tiếp mua lại kênh truyền thông nước ngoài. Truyền thông của ĐCSTQ không cho phép phóng viên phương Tây tác nghiệp, nhưng ĐCSTQ lại có thể đưa người của nó đến các kênh truyền thông phương Tây để nằm vùng, hoặc trực tiếp bồi dưỡng người nước ngoài thành phóng viên đưa tin cho các kênh truyền thông của nó. Chỉ cần phương Tây vẫn tiếp tục coi các cơ quan phát ngôn của ĐCSTQ là “kênh truyền thông”, phương Tây sẽ vẫn luôn thua cuộc trong “cuộc chiến tin tức” này. Năm 2018, Bộ Tư pháp Hoa Kỳ yêu cầu Tân Hoa xã và Mạng Phát thanh Truyền hình Toàn cầu Trung Quốc phải đăng ký các chi nhánh tại Mỹ với tư cách là “đại diện nước ngoài”. Mặc dù đây là một bước đi đúng đắn, nhưng vẫn chưa thấm tháp gì, không giải quyết được tận gốc vấn đề “dẫn sói về nhà”.

Gần đây, chính phủ Hoa Kỳ đã có hành động mạnh tay để vô hiệu hóa giọng điệu tuyên truyền của ĐCSTQ. Bắt đầu từ tháng 3/2020, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ bắt đầu áp đặt lệnh cấm đối với các hãng thông tấn do Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (CHNDTH) kiểm soát ở Hoa Kỳ, như gọi họ là các phái đoàn truyền giáo nước ngoài (foreign mission) và hạn chế số nhân sự mà họ được thuê. Các quan chức chính quyền Trump như Ngoại trưởng Mike Pompeo đã thẳng thắn chỉ trích mưu đồ của ĐCSTQ trong cuộc chiến tuyên truyền.

Khống chế các kênh truyền thông Hoa ngữ ở hải ngoại là một chiêu trò mà ĐCSTQ rất thành thạo. Thông qua cưỡng ép và dụ dỗ, ĐCSTQ đã “chiêu hàng” được một lượng lớn kênh truyền thông Hoa ngữ, gồm cả một số kênh truyền thông có khuynh hướng chống cộng trước đây do người Đài Loan sáng lập. Diễn đàn Truyền thông Hoa ngữ Thế giới là công cụ tuyên truyền đối ngoại do ĐCSTQ đứng ra tổ chức, dùng để truyền đạt chỉ thị của Đảng đến các kênh truyền thông Hoa ngữ trên toàn thế giới. Ngày 10/09/2017, Diễn đàn Truyền thông Hoa ngữ Thế giới lần thứ 9 khai mạc tại Phúc Châu, hơn 460 cán bộ truyền thông cấp cao của các kênh truyền thông Hoa ngữ đến từ hơn 60 quốc gia và khu vực đã đến tham dự.

Có thể thấy một ví dụ về ảnh hưởng của công tác kiểm soát truyền thông này trong việc đưa tin của The China Press (tiếng Trung phổ thông gọi là Kiều Bào), một kênh truyền thông Hoa ngữ có trụ sở tại California, Mỹ, bị truyền thông phương Tây gọi là loa phóng thanh của ĐCSTQ. Trong Đại hội Toàn quốc lần thứ 19 của ĐCSTQ năm 2017, kênh truyền thông này đã đăng một loạt bài báo dài kỳ về sự kiện này, không khác nào một kênh truyền thông của ĐCSTQ. [124]

Mùa thu năm 2014, Hồng Kông diễn ra phong trào biểu tình của người dân đòi quyền bầu cử phổ thông (Umbrella Movement). Lúc đó, Hiệp hội Truyền thông Hoa ngữ Hải ngoại do ĐCSTQ kiểm soát, với hơn 160 kênh truyền thông thành viên, đã lập tức tổ chức một cuộc họp với 142 kênh truyền thông thân Trung Cộng ở châu Á, châu Âu, châu Phi, châu Mỹ và châu Úc để phát biểu cái gọi là “Tuyên ngôn bảo vệ Hồng Kông”, nhằm tạo thanh thế phụ họa cho ĐCSTQ. [125]

Cùng với quá trình “thuộc địa hóa” châu Phi về kinh tế của Trung Cộng, truyền thông của ĐCSTQ còn vươn tới mọi ngóc ngách của lục địa này. StarTimes, tập đoàn truyền thông truyền hình có trụ sở tại Trung Quốc, hiện đang hoạt động ở 30 nước châu Phi và tự xưng là hãng truyền hình kỹ thuật số phát triển nhanh nhất và có tầm ảnh hưởng lớn nhất ở châu Phi.” [126] Chính quyền Trung Quốc không ngừng thâm nhập vào truyền thông nước ngoài.

Áp chế những tiếng nói phản đối giống như mặt sau của một đồng xu trong hoạt động tuyên truyền của ĐCSTQ. Đối với những kênh truyền thông và phóng viên dũng cảm vạch trần những hành vi xấu của ĐCSTQ, nó sẽ dùng biện pháp từ chối cấp thị thực nhập cảnh và các hình thức uy hiếp, chèn ép khác để buộc những kênh truyền thông hải ngoại này tự kiểm duyệt thông tin của mình, không dám vượt giới hạn. Vì thế, trên thế giới có rất ít kênh truyền thông bất chấp hậu quả mà dám giữ lập trường hoàn toàn độc lập với ĐCSTQ.

Một chính quyền độc tài như ĐCSTQ có thể cải thiện hình ảnh công chúng của mình bằng một số biện pháp sau. Một là, chân chính cải tổ và chuyển sang mô hình chính phủ tôn trọng nhân quyền, giá trị phổ quát và chế độ pháp quyền. Hai là, chính quyền này phải che đậy tội ác của mình bằng kiểm duyệt thông tin. Ba là, tích cực vận động thế giới bên ngoài đứng về phía nó. Cách thứ ba là cách hiệu quả nhất để che đậy cho một chính quyền độc tài.

ĐCSTQ đã đồng thời sử dụng cách thứ hai và thứ ba hàng thập kỷ qua. Nó tiến hành hàng loạt hoạt động tuyên truyền trên quy mô lớn nhắm vào người nước ngoài nhằm thay đổi quan niệm của họ, khiến họ nhìn nhận tích cực về Trung Cộng, hay ít nhất là không chỉ trích những sai kém căn bản của nó. Có trường hợp, tuyên truyền của ĐCSTQ thậm chí còn lôi kéo người ta vào vũng bùn, biến họ thành đồng minh tích cực. Bằng những khoản đầu tư lớn và hoạt động khôn ngoan, Đảng đã xây dựng được một hệ thống toàn cầu để tạo ra đồng minh, cô lập kẻ thù, và biến các tổ chức trung lập thành người đồng cảm hoặc bù nhìn.

c. Dùng giao lưu văn hóa để truyền bá văn hóa đảng cho thế giới

Truyền bá hình thái ý thức và chính trị là một công cụ quan trọng của ĐCSTQ để hủy diệt văn hóa truyền thống Trung Hoa. Mấy năm gần đây, ĐCSTQ cũng hô hào khôi phục văn hóa truyền thống, hòng tạo dựng hình ảnh là đại diện hợp pháp của dân tộc Trung Hoa và bản sắc dân tộc. Nhưng như đã đề cập trong chương trước của cuốn sách này, làn sóng “khôi phục văn hóa truyền thống” này đã cắt xén linh hồn của văn hóa truyền thống, thay vào đó là văn hóa đảng cộng sản giả tạo và biến dị. Hành động này của nó không chỉ đánh lừa người dân thế giới mà còn khiến cho những di sản truyền thống của Trung Quốc bị phá hoại nặng nề hơn. Một ví dụ điển hình là Viện Khổng Tử đặt tại các trường đại học và phổ thông trên khắp thế giới.

Viện Khổng Tử đã phá vỡ các nguyên tắc học thuật quan trọng về quyền tự trị và quyền tự do truy vấn, hòng truyền bá các sự kiện lịch sử theo phiên bản ĐCSTQ, bóp méo lịch sử Trung Quốc, và lấp liếm hồ sơ nhân quyền kinh hoàng của ĐCSTQ. Một số lớp học của Viện Khổng Tử còn treo những câu nói của Mao trên tường. Trên bề mặt, Viện Khổng Tử tuyên bố là dạy văn hóa Trung Quốc, nhưng thực tế là truyền bá giáo điều của chủ nghĩa cộng sản và văn hóa Đảng.

Theo thống kê chưa đầy đủ, tính đến cuối năm 2017, ĐCSTQ đã thành lập được 525 Viện Khổng Tử (ở các trường cao đẳng, đại học) và mở 1.113 lớp Khổng Tử (ở các trường tiểu học và trung học) ở hơn 145 quốc gia. [127] Kinh phí hoạt động của Viện Khổng Tử do “Hán Ban” – một tổ chức trực thuộc Ban Công tác Thống nhất của ĐCSTQ – tài trợ. Việc sử dụng kinh phí này chịu sự giám sát của nhân viên Đại sứ quán và Lãnh sự quán Trung Quốc.

Ngoài việc cung cấp giáo trình ngôn ngữ và văn hóa, Viện Khổng Tử còn bóp méo lịch sử, thậm chí còn tổ chức các cuộc biểu tình phản đối các hoạt động mà ĐCSTQ cho là uy hiếp đến sự ổn định của nó. Ví dụ như mời các diễn giả thân Bắc Kinh tới các sự kiện do Viện Khổng Tử đài thọ để liên tục tuyên truyền những dối trá của ĐCSTQ về Tây Tạng, còn tuyên bố rằng nguyên nhân khơi mào cuộc chiến tranh giữa Trung Quốc và Triều Tiên là do quân đội Mỹ nổ súng vào làng mạc của Trung Quốc nên ĐCSTQ bị ép phải xuất quân, theo một báo cáo năm 2018 của Ủy ban Thẩm tra Kinh tế và An ninh Mỹ-Trung (USCC) của Quốc hội Hoa Kỳ. [128]

Đạo luật Trao quyền Quốc phòng của Hoa Kỳ cho năm tài chính 2019 chỉ trích ĐCSTQ âm mưu gây ảnh hưởng tới các kênh ngôn luận chung của Hoa Kỳ, đặc biệt là “các kênh truyền thông, tổ chức văn hóa, các doanh nghiệp và các tổ chức học thuật và chính trị”. Đạo luật này ra lệnh cấm bất cứ quỹ quốc phòng nào tài trợ cho các khoa tiếng Trung của các trường đại học Mỹ có thành lập Viện Khổng Tử. [129]

Tuyên truyền đối ngoại toàn cầu là một chiến dịch lớn dùng “ngòi bút” để tranh đoạt thế giới, nó đã đạt được ngày càng nhiều quyền phát ngôn và đã bắt đầu dẫn dắt môi trường phát ngôn quốc tế. Bằng tuyên truyền đối ngoại toàn cầu, ĐCSTQ đã phát tán độc tố cộng sản ra toàn cầu, khiến người dân thế giới bị lừa dối nghiêm trọng khi nhìn nhận về ĐCSTQ, mô hình hoạt động, tình hình nhân quyền ở Trung Quốc và chủ nghĩa cộng sản nói chung.

3.2 Mục tiêu của Mặt trận Thống nhất: Làm tan rã thế giới tự do từ bên trong

Ngày 18/12/2018, trong đại hội kỷ niệm 40 năm “công cuộc cải cách mở cửa”, ĐCSTQ đã trao “Huân chương Hữu nghị Cải cách Trung Quốc” cho 10 nhân vật nước ngoài có ảnh hưởng để “cảm ơn xã hội quốc tế đã ủng hộ và giúp đỡ cho sự nghiệp cải cách mở cửa của Trung Quốc”. [130] Trong 10 người này có Juan Antonio Samaranch, nguyên Chủ tịch Ủy ban Olympic Quốc tế, người đã giúp ĐCSTQ giành được quyền đăng cai tổ chức Olympic 2008; và Robert Lawrence Kuhn, một thương nhân người Mỹ, người cho mượn tên là người viết tiểu sử tô vẽ cho Giang Trạch Dân, nguyên Tổng Bí thư ĐCSTQ. Trong mấy chục năm qua, những chính khách và người nổi tiếng trên thế giới từng giúp đỡ ĐCSTQ nhiều vô số. Họ xuất phát từ những động cơ khác nhau, đóng những vai trò khác nhau, nhưng đều không may trở thành những con mồi của Mặt trận Thống nhất của ĐCSTQ và cũng là kẻ đồng lõa của chính quyền tội ác.

Nhằm thực hiện dã tâm toàn cầu, ĐCSTQ không từ thủ đoạn nào lôi kéo tất cả các lực lượng có thể lôi kéo được để phục vụ cho ĐCSTQ. Đây chính là “mặt trận thống nhất” của ĐCSTQ. Mao Trạch Đông coi “mặt trận thống nhất” là một trong “ba pháp bảo lớn” của ĐCSTQ. Chính quyền Quốc Dân đảng khi đó và các chính phủ phương Tây đều đã từng phải chịu những tổn thất to lớn vì những thủ đoạn này, nhưng một số đã bắt đầu đề phòng cảnh giác. Những năm gần đây, họ đã công bố nhiều báo cáo điều tra nhắm vào mặt trận thống nhất của ĐCSTQ.

Báo cáo “Công tác mặt trận thống nhất của Trung Quốc ở nước ngoài” (gọi tắt là “Báo cáo USCC”) đã đưa ra tình hình chung, cơ cấu và phương thức hoạt động của mặt trận thống nhất của ĐCSTQ ở nước ngoài, kể cả cách ĐCSTQ lợi dụng các quan chức, tổ chức và các cơ quan chính phủ và phi chính phủ để triển khai công tác mặt trận thống nhất của nó, cũng như ảnh hưởng đối với Hoa Kỳ và các quốc gia phương Tây khác. Báo cáo chỉ ra rằng: “ĐCSTQ những năm gần đây đang ra sức để đẩy mạnh công tác mặt trận thống nhất. Ngày càng nhiều quan chức của mặt trận thống nhất được bổ nhiệm vào các vị trí cấp cao trong ĐCSTQ và chính phủ, tăng thêm khoảng 40.000 cán bộ mới cho mặt trận thống nhất”. [131]

Năm 2018, Viện Chính sách Công Toàn cầu đã công bố một báo cáo nghiên cứu, trong đó mô tả chi tiết các hoạt động của mặt trận thống nhất của ĐCSTQ ở châu Âu. [132] Ngày 29/11/2018, Viện Nghiên cứu Hoover của Đại học Stanford công bố một báo cáo chi tiết cùng chủ đề. Báo cáo chỉ ra rằng: “Các hoạt động gây ảnh hưởng của Trung Quốc đã vượt khỏi khuôn khổ truyền thống của Mặt trận Thống nhất vốn chỉ quan tâm đến phạm vi người Hoa kiều, mục tiêu của nó là những cơ quan bộ ngành rộng lớn hơn trong xã hội phương Tây, từ các viện nghiên cứu, trường đại học, kênh truyền thông đến các cơ quan chính phủ của các bang, khu vực và quốc gia. Trung Quốc nỗ lực tuyên truyền hình ảnh tốt đẹp về chính phủ, chính sách, xã hội và văn hóa của mình (ĐCSTQ); áp chế những quan điểm bất đồng; liên kết với các thế lực chủ yếu ở Mỹ để họ ủng hộ cho các mục tiêu chính sách ngoại giao và lợi ích kinh tế của Trung Quốc. [133]

Nhìn một cách tổng thể, mặt trận thống nhất của ĐCSTQ nhằm vào những đối tượng sau ở phương Tây: chính trị gia và doanh nhân; giới học thuật và cố vấn chiến lược; các lãnh đạo, thương nhân, và sinh viên người Trung Quốc ở nước ngoài; ngành điện ảnh và giải trí; và những người bất đồng chính kiến ở nước ngoài.

a. Chính trị gia và doanh nhân phương Tây

Báo cáo của USCC chỉ ra rằng, ĐCSTQ coi công tác mặt trận thống nhất như một công cụ quan trọng để gia tăng sự ủng hộ trong và ngoài nước đối với đảng. ĐCSTQ bỏ rất nhiều công sức và không tiếc tiền mua chuộc các chính trị gia phương Tây. Bằng các thủ đoạn như thuyết phục, dụ dỗ, tạo quan hệ, v.v. ĐCSTQ đã xây dựng được mối quan hệ mật thiết với các quan chức cấp cao của rất nhiều chính phủ phương Tây, thậm chí đối đãi với họ bằng những đãi ngộ dành cho “khách quý của quốc gia”, tặng cho họ những món quà xa hoa, và phong tặng cho họ những danh hiệu như “người bạn lâu năm của nhân dân Trung Quốc”. Trong những người này có các tổng thư ký Liên Hợp Quốc, nguyên thủ quốc gia, quan khách chính phủ, nghị sỹ quốc hội, cố vấn cấp cao của chính phủ, người đứng đầu các tổ chức quốc tế, người nổi tiếng trong giới học thuật và viện nghiên cứu, các ông trùm tập đoàn truyền thông v.v.. Vào thời điểm then chốt, ĐCSTQ sẽ yêu cầu họ lên tiếng ủng hộ cho ĐCSTQ.

Hà Chí Bình, nguyên Cục trưởng Cục Nội chính Hồng Kông bị Mỹ kết án vào tháng 12/2018 vì tội hối lộ, có quan hệ mật thiết với lãnh đạo cấp cao của ĐCSTQ. Hà từng đại diện cho một công ty năng lượng Trung Quốc hối lộ các quan chức cấp cao của hai quốc gia châu Phi để giành được quyền khai thác năng lượng. [134]

Các tài liệu của tòa án Hoa Kỳ từng ghi lại những hoạt động gián điệp và tham nhũng tồn tại phổ biến ở tập đoàn viễn thông khổng lồ Trung Quốc là ZTE. Hai quan chức viễn thông cấp cao của Liberia đã khai rằng, trong thời gian từ năm 2005 đến năm 2007, ZTE đã hối lộ rất nhiều quan chức chính phủ – bao gồm tổng thống, quan chức chính phủ các cấp, và thẩm phán tòa án của Liberia – bằng những túi đầy tiền mặt với hàng nghìn đô la.

ĐCSTQ dùng tiền bạc, sắc đẹp, rồi lợi dụng đường dây gián điệp để tiếp cận các nhà lãnh đạo chính trị của các phe phái khác để gài bẫy, biến họ thành quân cờ để thực hiện dã tâm của mình. Tháng 11/2014, trong bản ghi nhớ sau cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ của Mỹ, Công ty Năng lượng Hoa Tín (CEFC), một công ty do một quan chức ĐCSTQ đứng đằng sau, đã lên kế hoạch tiếp xúc với những nhân vật trong giới chính trị, gọi là xây dựng “cơ sở quan hệ bạn bè”. Diệp Giản Minh, tổng giám đốc Công ty Hoa Tín, có quan hệ không tầm thường với những nhân vật chóp bu trong giới chính trị châu Âu. Diệp Giản Minh từng đề nghị một cố vấn an ninh của cựu tổng thống Mỹ thuyết phục quân đội Mỹ không oanh tạc Syria, vì ông ta muốn mua những mỏ dầu ở đó. Diệp còn khoe khoang những mối quan hệ với các quan chức cấp cao của Cục Dự trữ Liên bang Hoa Kỳ và Liên Hợp Quốc, còn có người nhà của các quan chức cấp cao trong chính phủ Mỹ. [136]

Khi cần thiết, các loại “mặt trận thống nhất” lâm thời do ĐCSTQ tổ chức sẽ cô lập đối thủ. Trước đây, ĐCSTQ đã lợi dụng số phiếu của các nước đang phát triển mà nó đã mua chuộc quan chức để thông qua hoặc chặn các đề xuất ở Liên Hợp Quốc. Nó còn thông qua người đại diện lợi dụng Iran để phá hoại nỗ lực ổn định Trung Đông của Mỹ, đồng thời củng cố liên minh kinh tế mới. Trong cuộc chiến tranh thương mại Mỹ-Trung gần đây, ĐCSTQ trắng trợn kích động mâu thuẫn Âu-Mỹ, hòng thuyết phục các quốc gia châu Âu thiết lập nên một mặt trận thống nhất mới đối đầu với Mỹ.

ĐCSTQ còn bỏ nhiều công sức lôi kéo các nhân vật chính trị địa phương, như các nhà lãnh đạo cộng đồng, ủy viên hội đồng thành phố, thị trưởng, thượng nghị sỹ cấp tiểu bang v.v.. Cách làm thông thường của nó là thông qua các thương nhân hay đoàn thể người Hoa mà quyên tặng cho các chính khách đó, mời họ sang thăm Trung Quốc Đại lục để hối lộ họ, giúp cho người thân của họ có được lợi thế khi làm ăn kinh doanh ở Trung Quốc, hoặc mua chuộc cấp dưới của họ, và thường sử dụng thủ đoạn hạ lưu như mỹ nhân kế, thường là đi đôi với thư đe dọa.

Trần Dụng Lâm, cựu bí thư thứ nhất của Tổng Lãnh sự quán Trung Quốc tại Sydney, xin tị nạn ở Úc vào năm 2005, khi trả lời phỏng vấn của báo The Epoch Times, đã tiết lộ chi tiết về thủ đoạn của mặt trận thống nhất của ĐCSTQ trong việc xâm nhập vào chính phủ Úc, mua chuộc các quan chức và chính khách của Úc. Ông nói: “Số tiền hối lộ ngầm cho các quan chức vượt xa các khoản quyên góp chính trị. Đặc biệt là các quan chức cấp cao; số tiền hối lộ cực lớn… Một hình thức hối lộ nữa là những chuyến thăm Trung Quốc bao trọn cho các quan chức, đối đãi với họ như những ông hoàng. Nhiều quan chức sau khi trở về từ Trung Quốc, liền thay đổi lập trường.” [137]

Với nguồn tài chính hùng hậu, ĐCSTQ dùng tiền lôi kéo các chính trị gia cộng sản và phái tả trên khắp thế giới, khiến họ trở thành nội ứng cho ĐCSTQ ở nước họ, nhằm thúc đẩy việc truyền bá hình thái ý thức chủ nghĩa cộng sản.

ĐCSTQ cũng dùng các thủ đoạn này để lôi kéo và mua chuộc những nhân vật trong giới tài chính và các lĩnh vực khác của phương Tây. Thương nhân và doanh nhân được mời tới Trung Quốc như khách quý, và có được lợi thế trong kinh doanh. Đổi lại, họ trở thành tiếng nói của ĐCSTQ để thuyết phục chính phủ các nước, gây ảnh hưởng đến chính sách kinh tế, tài chính các nước. Trong cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung, lãnh đạo cấp cao của ĐCSTQ và các ông trùm phố Wall đã thường xuyên qua lại với nhau. Nhiều công ty tài chính và các tập đoàn đa quốc gia hàng đầu của Mỹ đã mở chi nhánh hoạt động ở Trung Quốc. Để mở rộng hoạt động kinh doanh ở đó, những công ty này đã tuyển dụng rất nhiều con cháu của các quan chức cấp cao của Trung Quốc, gọi là những “ông hoàng con”. Đổi lại, những “ông hoàng con” này trở thành tai mắt và tiếng nói của Đảng ở chính những công ty đó.

b. Giới học thuật và viện chiến lược

Nhiều viện chiến lược ở phương Tây trực tiếp hoạch định chính sách và chiến lược quốc gia, do vậy, được ĐCSTQ đặc biệt chú ý. Bằng việc chu cấp tài chính cho các viện chiến lược của Mỹ, ĐCSTQ đã đạt được mục đích gây ảnh hưởng và kiểm soát các viện nghiên cứu này. Gần như tất cả các viện chiến lược có liên quan đến các vấn đề của Trung Quốc đều từng bị ĐCSTQ cố gắng mua chuộc, khống chế hoặc gây ảnh hưởng. [138] Theo một bài báo năm 2018 của tờ Washington Post, gã khổng lồ công nghệ Huawei đã cung cấp tài chính cho các viện chiến lược ở Washington để họ viết báo cáo tích cực về Huawei. [139]

Huawei đã tài trợ cho hơn 20 trường đại học của Anh, trong đó có Cambridge và Oxford. Nhà sử học Anthony Glees, một chuyên gia an ninh quốc gia Anh, nói: “Đây là vấn đề nghị trình ngành điện tử do tiền của Trung Quốc bơm vào các trường đại học Anh. Đó là vấn đề an ninh quốc gia.” [140] Huawei, thông qua chương trình “Hạt giống tương lai” (Seeds for the Future), đã thu hút rất nhiều kỹ sư tài năng trẻ — một chiến thuật lật đổ kinh điển của chủ nghĩa cộng sản.

ĐCSTQ dùng tiền bạc, địa vị, danh tiếng để mua chuộc các học giả nước ngoài, đặc biệt là các nhà quan sát Trung Quốc. Những học giả bị mua chuộc sẽ bám sát đường lối tuyên truyền của ĐCSTQ, xuất bản sách và bài báo mà minh họa cho “sự trỗi dậy hòa bình”, khái niệm “giấc mơ Trung Hoa” và “mô hình Trung Quốc” của ĐCSTQ. Quan điểm của những học giả này lại có thể ảnh hưởng đến các chính sách về Trung Quốc của các chính phủ phương Tây để phù hợp với ĐCSTQ trong quá trình nó thao túng trật tự quốc tế.

Tệ hơn nữa, suốt mấy chục năm qua, các học giả ngành nhân văn và các nhà xã hội học của phương Tây đã chịu ảnh hưởng nghiêm trọng của hình thái ý thức cộng sản chủ nghĩa. Chỉ cần ĐCSTQ tác động nhẹ là họ đã có thể từ tin vào hệ tư tưởng cánh tả thành chủ động đi theo chế độ cai trị của Đảng này.

c. Các nhà lãnh đạo, doanh nhân và sinh viên Hoa kiều ở nước ngoài

ĐCSTQ lợi dụng lòng yêu nước của những người Hoa ở hải ngoại, để khiến họ đồng tình và ủng hộ với chính sách và hình thái ý thức của ĐCSTQ. Bởi vậy, ĐCSTQ thường hỗ trợ tài chính cho một số nhóm người trọng điểm, dùng đó để mua chuộc người Hoa ở nước ngoài. Câu cửa miệng của ĐCSTQ là “Yêu nước là tình nghĩa cốt nhục”, cố ý đánh tráo khái niệm Trung Quốc và ĐCSTQ, lừa gạt để có được sự ủng hộ của người Hoa ở nước ngoài đối với chính quyền ĐCSTQ. Đảng đồng thời tận dụng triệt để mạng lưới rộng khắp gồm các tổ chức, người ủng hộ và gián điệp ở nước ngoài để đẩy những người phản đối ra ngoài rìa, công kích những người bất mãn với ĐCSTQ.

ĐCSTQ tận dụng mọi cơ hội để mời người Hoa ở nước ngoài về Trung Quốc Đại lục đầu tư, kinh doanh. Nó tiếp đón long trọng các lãnh tụ Hoa kiều khi họ sang thăm, còn sắp xếp cho những người thân cộng đặc biệt ở hải ngoại gặp mặt các lãnh đạo cấp cao của ĐCSTQ, mời họ tham gia vào những dịp đại lễ như quốc khánh.

Zach Dorfman, chuyên gia nghiên cứu kỳ cựu của Hội đồng Đạo đức Đối ngoại Carnegie, Mỹ, đã đăng một báo cáo điều tra trên tờ Politico (Chính trị) của Mỹ, tiết lộ các hoạt động gián điệp của Trung Quốc và Nga ở thung lũng Silicon, California, đặc biệt là các nhân vật người Hoa. Báo cáo lấy ví dụ về bà Bạch Lan (Rose Pak) – cố vấn của Phòng Thương mại Trung Quốc ở San Francisco, chỉ ra ĐCSTQ đã lợi dụng bà để khống chế Phòng Thương mại Trung Quốc tại San Francisco bài xích Pháp Luân Công, người Tây Tạng, các nhóm thân Đài Loan và người Duy Ngô Nhĩ… nhằm ngăn họ tham gia cuộc diễu hành mừng năm mới. [141]

“Báo cáo USCC” còn tiết lộ, Hội liên hiệp Sinh viên và Học giả Trung Quốc (CSSA) chịu sự khống chế của ĐCSTQ, là quân cờ trọng yếu của ĐCSTQ ở nước ngoài. Có chi nhánh của CSSA công nhiên nói trên trang web của nó rằng, nó là tổ chức do đại sứ quán ĐCSTQ thành lập, hoặc nói thẳng là tổ chức nằm dưới sự điều hành của ĐCSTQ. Họ thường tiếp nhận chỉ đạo, ngăn cấm những người có ý kiến bất đồng biểu đạt quan điểm, quấy nhiễu, đe dọa, giám sát những sinh viên không phục tùng ĐCSTQ.

Các CSSA và các thành viên của nó thậm chí còn tham gia làm gián điệp trong lĩnh vực công nghiệp và kinh tế. Năm 2005, Tờ “Báo thế giới” (Le Monde) của Pháp tiết lộ rằng, CSSA của Đại học Leuven ở Bỉ là tuyến đầu trong mạng lưới gián điệp của ĐCSTQ ở Bỉ. Mạng lưới gián điệp này có hàng trăm điệp viên làm việc trong các công ty ở châu Âu. [142]

d. Giới điện ảnh, giải trí

Những năm gần đây, ĐCSTQ đã tăng cường nỗ lực xâm nhập vào làng giải trí của Mỹ. Năm 2012, tập đoàn Vạn Đạt (Wanda Group) của Trung Quốc đại lục đã bỏ ra 2,6 tỷ USD để mua lại chuỗi nhà hát lớn thứ hai của Mỹ là AMC, sau đó lại bỏ ra 3,5 tỷ USD để mua lại công ty Legendary Entertainment và 1,1 tỷ USD để mua chuỗi nhà hát lớn thứ tư của Mỹ là Carmike. [143] Năm 2016, hãng điện ảnh Ali Pictures (của Tập đoàn Alibaba) đã mua cổ phần của Công ty Amblin Partners của đạo diễn nổi tiếng Hollywood Steven Spielberg, sau đó cử một người đại diện vào hội đồng quản trị của Amblin Partners để tham gia vào các quyết định kinh doanh lớn của công ty. [144]

Một trong những mục tiêu chính mà ĐCSTQ muốn đạt được khi xâm nhập vào làng giải trí là khiến cho thế giới phải “nói những câu chuyện tốt đẹp về Trung Quốc (ĐCSTQ)” theo đúng kịch bản của ĐCSTQ. Nó dùng hình tượng tốt đẹp “trỗi dậy hòa bình” để che đậy những chính sách tàn bạo và dã tâm xưng hùng xưng bá, đồng thời không để ý tới việc ĐCSTQ liên tục mở rộng truyền bá văn hóa đảng nhằm phá hoại thế giới. Từ năm 1997 đến năm 2013, trong 100 bộ phim điện ảnh có doanh thu cao nhất thế giới của Hollywood, ĐCSTQ chỉ đầu tư vào 12 bộ phim. Nhưng trong 5 năm gần đây, ĐCSTQ đã tham gia đầu tư 41 bộ phim điện ảnh ăn khách nhất của Hollywood. [145]

Thị trường điện ảnh của ĐCSTQ tăng trưởng nhanh khiến Hollywood phải thèm muốn. Các nhà điều hành biết rõ rằng nếu làm mất lòng ĐCSTQ thì họ sẽ bị đẩy ra khỏi thị trường khổng lồ này. Với lợi ích trước mắt, Hollywood bắt đầu tự động tuân thủ sự kiểm duyệt của Trung Quốc để không mạo phạm ĐCSTQ, thậm chí có bộ phim đã được quay xong nhưng nhà sản xuất vẫn phải bỏ ra những đồng tiền xương máu thay đổi lại hình ảnh và nội dung để tránh đắc tội với ĐCSTQ. [146] Những ngôi sao giải trí Mỹ có tiếng nói bất đồng với ĐCSTQ sẽ bị nó dùng thủ đoạn hạn chế nhập cảnh vào Trung Quốc, hoặc phim của họ sẽ bị chặn ở thị trường Trung Quốc. Chẳng hạn, ngôi sao điện ảnh Hollywood Richard Gere vì thẳng thắn ủng hộ Tây Tạng nên không những bị chặn vào Trung Quốc, mà sự nghiệp điện ảnh của anh ở Mỹ cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng vì các nhà sản xuất phim từ chối đầu tư vào những bộ phim do Richard Gere diễn để tránh đắc tội với ĐCSTQ. [147] Ngoài ra, còn có rất nhiều ngôi sao điện ảnh và ca sỹ nổi tiếng đã bị ĐCSTQ liệt vào danh sách đen vì có những ngôn từ hoặc hành vi động chạm đến chỗ cấm kỵ của ĐCSTQ.

e. Người bất đồng chính kiến ở nước ngoài

Đối với các học giả phương Tây, đặc biệt là những chuyên gia về vấn đề Trung Quốc có thái độ phê bình ĐCSTQ, thì ĐCSTQ sẽ dùng thủ đoạn ép buộc và dụ dỗ để gây áp lực, khiến rất nhiều học giả phải chủ động tự kiểm duyệt bản thân. Thủ đoạn ép buộc bao gồm từ chối cấp thị thực sang Trung Quốc – điều này có ảnh hưởng lớn nhất tới những học giả trẻ. Để phát triển sự nghiệp, rất nhiều học giả đã chủ động tránh động chạm đến những đề tài được coi là “vấn đề nhạy cảm” khiến ĐCSTQ phẫn nộ như nhân quyền, Tây Tạng v.v..

Perry Link, giáo sư danh dự của khoa nghiên cứu Đông Á của Đại học Princeton, Mỹ, bịt liệt vào danh sách đen của ĐCSTQ vì sự hiểu biết sâu sắc của ông về vụ thảm sát trên Quảng trường Thiên An Môn. Cách đối xử của chính quyền Trung Quốc đối với ông đã trở thành “bài học” về những gì không nên làm cho các học giả trẻ. [148]

Tháng 10/2017, Benedict Rogers, Phó Chủ tịch Hội đồng Nhân quyền Đảng Bảo thủ Anh, người từng lên tiếng ủng hộ phong trào dân chủ ở Hồng Kông, đến Hồng Kông thăm bạn bè và các nhà hoạt động dân chủ, đã bị từ chối nhập cảnh ở sân bay Hồng Kông và bị buộc phải quay về nước. [149]

Báo cáo của USCC năm 2018 cũng chỉ rõ rằng các đặc vụ tình báo của CHNDTH muốn tuyển dụng người của các dân tộc thiểu số, gồm cả những người Duy Ngô Nhĩ ở nước ngoài, làm gián điệp. Nếu họ không đồng ý, ĐCSTQ đe dọa sẽ bắt giam người nhà của họ ở Tân Cương, hoặc sẽ bắt họ vào trại tạm giam. Những người Duy Ngô Nhĩ từng bị uy hiếp tiết lộ rằng, mục đích của sự ép buộc này không phải chỉ để thu thập thông tin về hoạt động của cộng đồng người Duy Ngô Nhĩ lưu vong ở nước ngoài, mà còn để tạo ra sự bất đồng giữa họ và ngăn họ phản đối ĐCSTQ. [150]

3.3 Chiến tranh kinh tế: Vũ khí hạng nặng của ĐCSTQ

Nếu nói tuyên truyền đối ngoại toàn cầu và mặt trận thống nhất là quyền lực mềm của ĐCSTQ, thì công nghệ cao lại là quyền lực cứng mà ĐCSTQ mong muốn nắm giữ. Nếu nói về khẩu hiệu “vượt qua nước Anh, bắt kịp nước Mỹ” của ĐCSTQ từ những năm 1950 là trò cười tự mình mua vui; thì ngày nay, sau khi được phương Tây giúp đỡ trở thành một công xưởng thế giới khổng lồ, thì khẩu hiệu đã trở thành mối uy hiếp thực thụ.

Từ những năm 1980 đến nay, CHNDTH đã thực thi một loạt kế hoạch chiến lược về khoa học công nghệ, bao gồm “Đề án 863” (Kế hoạch Phát triển Nghiên cứu Công nghệ Cao Quốc gia) nhằm tạo điều kiện đánh cắp công nghệ từ các nước khác; “Đề án Ngọn đuốc” nhằm xây dựng các ngành công nghiệp thương mại công nghệ cao; “Đề án 973” (Kế hoạch Phát triển Nghiên cứu Cơ bản Trọng điểm Quốc gia), “Đề án 211” nhằm “cải tổ” các trường đại học. [151] [152] Kế hoạch Made in China 2025 với mục tiêu đưa Trung Quốc từ quốc gia lớn về chế tạo, đến năm 2025 sẽ trở thành cường quốc về chế tạo, dẫn đầu trong lĩnh vực công nghệ số, 5G v.v.. Chiến lược này đặt ra những kế hoạch đầy tham vọng về trí tuệ nhân tạo nhằm đưa Trung Quốc thành nước đứng đầu thế giới vào năm 2030. Mục đích là đưa vị thế của CHNDTH từ công xưởng của thế giới thành gã khổng lồ về chế tạo cao cấp, tiến đến địa vị thống trị thế giới. [153]

Thông thường, một quốc gia muốn huy động nguồn lực quốc gia để phát triển ngành công nghiệp trọng điểm, hoặc đầu tư nghiên cứu các lĩnh vực công nghệ chủ chốt cũng là điều bình thường. Nhưng chiến lược phát triển công nghệ cao của ĐCSTQ lại đặt ra mối đe dọa đối với thế giới tự do. Nguyên nhân căn bản nhất là Trung Quốc dưới sự thống trị của chính quyền ĐCSTQ không phải là một quốc gia bình thường, không tôn trọng quy tắc trong quan hệ quốc tế. Nói thẳng ra, mục đích của việc phát triển công nghệ cao của ĐCSTQ không phải vì để gia nhập nhóm các quốc gia có công nghệ cao trên thế giới hay để cạnh tranh bình đẳng với các quốc gia khác, mà là muốn tiêu diệt đối thủ, lật đổ nền kinh tế của phương Tây, đặc biệt là nền kinh tế Mỹ, từ đó xưng hùng xưng bá thế giới.

Sáng kiến trong khoa học kỹ thuật là thành quả của tư tưởng tự do cá nhân, vốn là xung đột với nền chuyên chế cực quyền của chủ nghĩa cộng sản. Các nhà nghiên cứu ở Trung Quốc Đại lục ngay cả quyền tự do sử dụng các công cụ tìm kiếm của nước ngoài cũng bị tước đoạt mất. Như vậy, trong môi trường mạng internet bị ĐCSTQ phong tỏa, tư tưởng bị kìm kẹp mà muốn tạo ra bước đột phá thực sự về khoa học kỹ thuật là điều cực kỳ khó.

Vì thế, ĐCSTQ đã sử dụng mọi thủ đoạn bất chính để đánh cắp kỹ thuật của phương Tây và thu hút những nhân tài đỉnh cao, còn dùng những thủ đoạn bất chính, không đâu có để phá hoại nền công nghiệp của phương Tây. CHNDTH đã vận dụng kế sách huy động tổng lực, từ cơ quan chính phủ, doanh nghiệp nhà nước, quân đội, doanh nghiệp tư nhân, cho đến cá nhân để đánh cắp công nghệ mà phương Tây phải dành lượng kinh phí khổng lồ và mất hàng chục năm để nghiên cứu phát triển. Sau khi tiếp thu, thậm chí cải tiến tài sản trí tuệ đánh cắp được, Trung Quốc Đại lục lại đưa vào sản xuất hàng loạt các sản phẩm công nghệ cao với mức chi phí thấp, rồi lại bán phá giá trên thị trường quốc tế, khiến các doanh nghiệp nước ngoài, vốn là doanh nghiệp tư nhân không thể lách luật như những gì CHNDTH làm bị vắt kiệt. Chiến lược kinh tế này là một thành tố quan trọng trong thủ đoạn “Chiến tranh không giới hạn” của ĐCSTQ đối với phương Tây.

a. Cạm bẫy của việc đổi công nghệ lấy thị trường

Mạng lưới đường sắt cao tốc Trung Quốc những năm gần đây đã trở thành đại diện cho “thương hiệu quốc gia” của Trung Quốc, đưa ngành công nghiệp chế tạo Trung Quốc bước ra thế giới, “ngoại giao đường sắt cao tốc” chỉ trong chục năm phát triển đã vượt trội khác thường. Các kênh truyền thông nhà nước Trung Quốc gọi hiện tượng này là “thần kỳ”. Nhưng đối với các công ty phương Tây mà nói, đó là hơn 10 năm ác mộng bị đánh cắp công nghệ vì tham bát bỏ mâm, tiền mất tật mang.

Ngành đường sắt cao tốc của Trung Quốc bắt đầu phát triển từ đầu những năm 1990. Đến cuối năm 2005, ĐCSTQ này đã từ bỏ ý đinh tự mình phát triển công nghệ đường sắt, mà chuyển hướng sang thu hút công nghệ của phương Tây. Mục tiêu của ĐCSTQ ngay từ đầu đã rất rõ ràng: Nó muốn trước hết giành được công nghệ, sau đó tự mình sản xuất chính công nghệ đó, rồi bán với giá rẻ hơn trên thị trường toàn cầu, thực hiện “đi tắt đón đầu”.

Phía Trung Quốc yêu cầu các công ty nước ngoài trước khi đấu thầu hợp đồng xây dựng phải ký kết hợp đồng chuyển nhượng toàn bộ công nghệ cho các nhà máy sản xuất đầu máy và thân tàu nội địa của Trung Quốc, nếu không sẽ không được tham gia đấu thầu. Chính quyền Trung Quốc còn thiết lập một khâu thẩm định, gọi là “đánh giá tính khả thi của việc chuyển giao công nghệ”. Nó không thẩm định các công ty nước ngoài dạy như thế nào, mà chỉ tập trung khảo sát các doanh nghiệp trong nước học được từ họ ra sao, nếu doanh nghiệp trong nước không nắm vững toàn bộ công nghệ thì phía ĐCSTQ sẽ không trả tiền. Chính quyền Trung Quốc còn yêu cầu là đến đơn hàng cuối cùng, tỷ lệ nội địa hóa phải đạt 70%, tức là các công ty trong nước phải sản xuất được 70% đơn hàng. [154]

Những điều khoản ngang ngược như vậy không khiến các công ty phương Tây lùi bước, bởi vì họ cảm thấy thị trường Trung Quốc quá béo bở không thể bỏ qua. Các công ty công nghiệp nặng Kawasaki của Nhật Bản, Alstom của Pháp, Siemens của Đức và Bombardier của Canada đều tham gia đấu thầu. Trước chiến lược “đổi thị trường lấy công nghệ” của ĐCSTQ, các công ty phương Tây đều không muốn chuyển nhượng công nghệ cốt lõi của mình. Nhưng ĐCSTQ lại bày trò giữa những công ty này, kiểu gì cũng sẽ có một công ty nào đó bị lợi ích trước mắt dụ dỗ. Quả đúng như dự đoán, khi thấy một công ty nào đó sắp chiếm lĩnh thị trường Trung Quốc, những công ty khác cũng nóng mắt không chịu được. Thế là những công ty này đều rơi vào bẫy của ĐCSTQ. Kết quả là, ĐCSTQ đồng thời khai thác được công nghệ cốt lõi của cả bốn công ty kể trên.

CHNDTH không mất một khoản chi phí nghiên cứu lớn nào, nhưng đường sắt cao tốc Trung Quốc lại bước vào thời kỳ phát triển nhảy vọt, họ đã xây dựng được tuyến đường sắt cao tốc dài nhất thế giới. Chỉ trong vài năm, ĐCSTQ đã tiếp thu được công nghệ của phương Tây, biến thành cái gọi là “tự chủ về sở hữu trí tuệ”. Điều khiến các công ty phương Tây ngạc nhiên hơn là ĐCSTQ đột nhiên bắt đầu đăng ký độc quyền sáng chế công nghệ đường sắt cao tốc ở nước ngoài. Đường sắt cao tốc Trung Quốc trở thành đối thủ cạnh tranh quyết liệt với các “bậc thầy” phát triển trước trên thế giới. Vì Trung Quốc đã tích lũy rất nhiều kinh nghiệm từ thực tiễn, lại có ưu thế nhờ sản xuất quy mô lớn, cùng với sự hỗ trợ tài chính không tiếc tay của chính phủ ở đằng sau, nên đường sắt cao tốc Trung Quốc đã có ưu thế cạnh tranh rất lớn, trở thành con át chủ bài trong sáng kiến “Một vành đai một con đường” của ĐCSTQ.

Trong khi các công ty phương Tây ôm mộng phân chia nguồn lợi nhuận khổng lồ từ thị trường đường sắt cao tốc Trung Quốc, bỗng nhiên quay lại phát hiện không những đã bị gạt khỏi thị trường Trung Quốc, mà thậm chí cũng trở thành yếu thế trên thị trường quốc tế. Yoshiyuki Kasai, chủ tịch danh dự của Công ty Đường sắt Đông Hải, Nhật Bản (Central Japan Railway Company) chua xót nói: “Tàu Shinkansen là viên ngọc minh châu của Nhật Bản. Chuyển nhượng công nghệ cho Trung Quốc là một sai lầm cực lớn”. [155]

Chính ĐCSTQ cũng thừa nhận rằng thành công mà đường sắt cao tốc Trung Quốc có được là nhờ đứng trên vai người khổng lồ. Thực ra, mục đích của nó, ngay từ đầu, chính là muốn giết chết tất cả những người khổng lồ. Cụ thể là, ĐCSTQ có hai mục đích lớn: Mục đích ngắn hạn là dùng thành quả kinh tế để chứng minh tính hợp pháp của chính quyền của nó, dùng phát triển kinh tế và khoa học kỹ thuật để duy trì và hâm nóng tình cảm chủ nghĩa dân tộc và tuyên truyền. Mục tiêu dài hạn của nó chính là muốn chứng minh chế độ cộng sản là ưu việt hơn chế độ tư bản chủ nghĩa, vì vậy nó không từ thủ đoạn đi đánh cắp công nghệ, và dùng toàn bộ lực lượng của quốc gia để đối phó với các doanh nghiệp tự do của chủ nghĩa tư bản.

Đổi thị trường lấy công nghệ, cưỡng chế chuyển giao công nghệ, tiếp thu và cải tiến công nghệ nước ngoài, trước tiên là chiếm lĩnh thị trường nội địa Trung Quốc, tiếp đến chuyển mình đồng loạt tiến ra thị trường quốc tế, thách thức trực tiếp các công ty lâu năm bằng ưu thế giá cả. Cách làm này của ĐCSTQ khiến các công ty và thị trường việc làm phương Tây chịu nhiều tổn thất và cũng phải bắt đầu suy nghĩ lại. Dù vậy, rất nhiều công ty phương Tây vì lợi ích trước mắt, vẫn như những con thiêu thân vẫn lao vào làm ăn giao dịch với ĐCSTQ, nhưng dã tâm đánh cắp công nghệ phương Tây của ĐCSTQ chưa bao giờ dừng lại. “Kế hoạch phát triển ngành chế tạo Trung Quốc đến năm 2025” chính là một bước đi để thực hiện dã tâm này.

Năm 2015, ĐCSTQ đề ra cương lĩnh 10 năm mang tên “Made in China 2025”, dự kiến đến năm 2025, Trung Quốc sẽ từ một quốc gia lớn về chế tạo trở thành một cường quốc chế tạo, và đến năm 2035, ngành chế tạo Trung Quốc sẽ vượt qua các nước công nghiệp phát triển như Đức và Nhật Bản. Trung Quốc kỳ vọng đến năm 2049 sẽ dẫn đầu về năng lực đổi mới sáng tạo trong các lĩnh vực chủ yếu của ngành chế tạo, xây dựng ngành công nghiệp và khoa học kỹ thuật dẫn đầu thế giới. Bằng những khẩu hiệu có cánh, ĐCSTQ đã nâng ngành sản xuất chế tạo của nó lên thành “cái gốc xây dựng đất nước, công cụ chấn hưng đất nước, cơ sở của một cường quốc”.

b. Một cường quốc chế tạo xây dựng trên cơ sở đánh cắp

ĐCSTQ làm thế nào chỉ trong thời gian ngắn đã có thể nâng năng lực chế tạo và sáng tạo của Trung Quốc? Vẫn là mấy bài cũ thường dùng. Thứ nhất, đổi thị trường lấy công nghệ, như ví dụ về cưỡng chế chuyển giao công nghệ đường sắt cao tốc nêu trên, rất nhiều doanh nghiệp phương Tây đang tự nuôi dưỡng đối thủ cạnh tranh tương lai của mình theo cách này. Thứ hai, yêu cầu góp vốn, để phía Trung Quốc có được công nghệ của công ty liên doanh, khuyến khích hợp tác với các công ty và trường đại học ngoài Trung Quốc trong lĩnh vực khoa học kỹ thuật công nghệ cao. Thứ ba, khuyến khích các doanh nghiệp “đầu tư ra nước ngoài”, “thâu tóm” các công ty công nghệ cao ở nước ngoài, trực tiếp đầu tư vào các công ty mới khởi nghiệp trong lĩnh vực công nghệ then chốt, xây dựng các trung tâm nghiên cứu phát triển ở nước ngoài v.v. Thứ tư, mời gọi các công ty hàng đầu và các cơ quan nghiên cứu của nước ngoài mở trung tâm nghiên cứu ở Trung Quốc. Thứ năm, đưa ra các chính sách đặc thù để trực tiếp thu hút các nhân tài công nghệ cao ở nước ngoài, thực hiện “Kế hoạch Ngàn Nhân tài” v.v.

Rất nhiều công ty mới khởi nghiệp ở Thung lũng Silicon, Mỹ đều cần vốn. ĐCSTQ không ngần ngại dùng tiền của quốc gia để đầu tư vào các công ty mới khởi nghiệp của Mỹ này, dùng cách này để nắm giữ công nghệ thế hệ mới. Những sản phẩm do các công ty mới khởi nghiệp nghiên cứu phát triển bằng tiền đầu tư của ĐCSTQ bao gồm động cơ tên lửa hàng không vũ trụ, radar của tàu hải quân tự lái, thiết bị màn hình uốn dẻo và máy in sử dụng trong khoang lái của máy bay chiến đấu v.v.. Năm 2017, Ken Wilcox, chủ tịch danh dự của Ngân hàng Silicon Valley Bank, tiết lộ rằng chỉ trong 6 tháng, đã có ba doanh nghiệp nhà nước của Trung Quốc mời ông làm người đại diện để mua công nghệ cho họ, song ông đều từ chối. Ông cho hay: “Cả ba công ty đều nói là họ có chỉ thị của Bắc Kinh, và họ không biết họ muốn mua gì. Công nghệ nào cũng được và tất cả các loại công nghệ.” [156] Một báo cáo điều tra năm 2018 của Văn phòng Đại diện Thương mại Hoa Kỳ (USTR) cho biết Công ty Digital Horizon Capital (trước đây là Danhua Capital) đã dùng vốn đầu tư mạo hiểm của Trung Quốc để giúp ĐCSTQ có được công nghệ mũi nhọn và sở hữu trí tuệ của Hoa Kỳ. [157]

Những biện pháp này vẫn còn được coi là công khai, nhưng trực tiếp dùng các thủ đoạn phi pháp để đánh cắp công nghệ của phương Tây mới là đòn hiểm của ĐCSTQ nhằm vượt mặt về công nghệ. Thủ đoạn trộm công nghệ của ĐCSTQ vượt xa so với phạm vi gián điệp thương mại trước đây. Nó sử dụng thủ đoạn “đại dương rộng lớn của chiến tranh nhân dân”, sử dụng tất cả những người có thể sử dụng được, bao gồm gián điệp, tin tặc, du học sinh, học giả, dân di cư từ Trung Quốc Đại lục và Đài Loan làm việc ở các công ty phương Tây, cho đến những người phương Tây bị dụ dỗ bằng tiền bạc.

Máy bay chiến đấu tàng hình F-35 của Mỹ vẫn là điều mà Trung Quốc thèm muốn. Một công dân thường trú của Canada đến từ Trung Quốc tên là Tô Bân, năm 2016 đã bị kết án 5 năm tù vì đánh cắp bí mật công nghệ của F-35. Tô Bân phối hợp với hai tin tặc trong quân đội của ĐCSTQ để xâm nhập vào hệ thống máy tính của nhà sản xuất Lockheed Martin và lấy cắp bí mật thương mại về nghiên cứu chế tạo máy bay tàng hình F-35 của công ty. Các nhà điều tra còn phát hiện nhóm của Tô Bân cũng trộm cả thông tin về máy bay chiến đấu tàng hình F-22 và máy bay vận chuyển chiến lược Boeing C-17, cũng như 630.000 tập tài liệu từ hệ thống của Boeing, tổng cộng là 65GB dữ liệu. [158] Máy bay tàng hình J-20 của Quân đội Giải phóng Nhân dân (QĐGPND) triển lãm mấy năm gần đây rất giống với máy bay F-22 của Mỹ, còn máy bay loại nhỏ FC-31 của Trung Quốc chính là bắt chước theo máy bay F-35.

Tiến sỹ David Smith, chuyên gia về siêu vật liệu của Đại học Duke đã phát minh ra một loại “áo tàng hình” (invisible cloak), là kỹ thuật giấu vật chất khỏi sóng điện từ. Đây là vật liệu quan trọng dùng cho máy bay chiến đấu tàng hình, quân đội Mỹ đã dành hàng triệu USD để tài trợ cho nghiên cứu của Tiến sỹ David Smith. Năm 2006, một du học sinh Trung Quốc tên là Lưu Nhược Bằng sang Hoa Kỳ với mục đích rõ ràng là nghiên cứu tại phòng thí nghiệm của Smith, được nhà khoa học này trực tiếp hướng dẫn. Một nhân viên chống gián điệp của FBI cho rằng Lưu Nhược Bằng có nhiệm vụ cụ thể: tiếp thu nghiên cứu của Tiến sỹ Smith. Năm 2007, Lưu Nhược Bằng đưa hai đồng nghiệp cũ đi công tác bằng kinh phí do ĐCSTQ trả, đến phòng thí nghiệm của Tiến sỹ Smith và làm trong dự án áo tàng hình một thời gian. Điều khiến Smith không ngờ là phòng thí nghiệm cũ của Lưu Nhược Bằng ở Trung Quốc đã trang bị một bộ trang thiết bị để chế tạo áo tàng hình y hệt như ở phòng thí nghiệm của ông. [159]

Ngày 20/12/2018, Bộ Tư pháp Hoa Kỳ khởi tố hai công dân Trung Quốc nằm trong tổ chức tin tặc APT 10 của Trung Quốc, vốn có quan hệ mật thiết với ĐCSTQ. Đơn khởi tố chỉ ra rằng, từ năm 2006 đến năm 2018, APT 10 đã thực hiện hàng loạt vụ tin tặc trên diện rộng, đánh cắp được một lượng thông tin khổng lồ từ hơn 45 tổ chức, trong đó có NASA và Bộ Năng lượng Hoa Kỳ. Tài liệu đánh cắp được có thông tin thuộc các lĩnh vực y dược, công nghệ sinh học, tài chính, công nghiệp chế tạo, dầu mỏ và khí đốt. Christopher Wray, Cục trưởng FBI nói: “Nói đơn giản, mục tiêu của Trung Quốc là soán vị Hoa Kỳ, trở thành cường quốc đi đầu thế giới, và họ đang dùng những thủ đoạn phi pháp để thực hiện mục tiêu này. Họ đang dùng một bộ thủ đoạn phi truyền thống và phi pháp.” [160]

Trò đánh cắp công nghệ và bằng sáng chế của ĐCSTQ khiến người ta khó mà đề phòng. Kathleen Puckett, cựu sỹ quan tình báo của Mỹ từng làm công việc chống gián điệp ở San Francisco, nói ĐCSTQ “dồn tất cả nỗ lực vào hoạt động gián điệp, và nó đã có được mọi thứ miễn phí.” [161]

ĐCSTQ phát động một “cuộc chiến tranh nhân dân” để nẫng tay trên công nghệ tiên tiến của phương Tây, dùng chủ nghĩa yêu nước, tình cảm dân tộc, tiền bạc, và uy tín làm mồi để thực hiện hành vi ăn cắp vô độ.

Có người nói, công nghệ bị đánh cắp chỉ có thể là những công nghệ vụn vặt, chắp vá, chỉ có thể biết bề ngoài mà không biết bên trong, không thể trộm được một hệ thống công nghiệp hoàn chỉnh. Nhưng nhìn nhận hành vi trộm cắp của CHNDTH như vậy là rất nguy hiểm. Chiến tranh tình báo trong thời đại điện tử hoàn toàn khác với hành vi gián điệp đi chụp vài trang tài liệu trước đây. Cái mà ĐCSTQ đánh cắp được là cơ sở dữ liệu hoàn chỉnh của một công nghệ nào đó, hơn nữa rất nhiều trường hợp là không chỉ cuỗm đi công nghệ, mà là cả chuyên gia. Thêm vào đó, cùng với sức mạnh đáng kinh ngạc của công xưởng thế giới mà Trung Quốc gây dựng trong mấy chục năm qua, cùng với tiềm năng nghiên cứu phát triển mà nó tích lũy được, ĐCSTQ quả thực đã sẵn sàng và có khả năng xây dựng một cường quốc chế tạo bằng những gì đánh cắp được – và nó đã đang trong quá trình ấy rồi.

c. “Kế hoạch Ngàn Nhân tài”: Chiến tranh tình báo và thu hút nhân tài

Từ khi Trung Quốc Đại lục mở cửa đất nước vào những năm 1970 đến nay, đã có hàng triệu học sinh, sinh viên Trung Quốc ra nước ngoài du học, rất nhiều người trong đó đã có thành tựu ở các lĩnh vực khác nhau. ĐCSTQ mưu đồ chiêu mộ, lợi dụng những nhân tài đã được phương Tây đầu tư, bồi dưỡng này, để trực tiếp mang thông tin kinh tế và công nghệ mà những nhân tài này có được để phục vụ dã tâm thống lĩnh toàn thế giới của nó. Các ban ngành chính phủ CHNDTH đã triển khai Kế hoạch Ngàn Nhân tài này, mãi cho đến gần đây mới chấm dứt. Bắt đầu từ năm 2008, “Kế hoạch Ngàn Nhân tài” trên danh nghĩa mời gọi nhân tài người Hoa xuất sắc ở hải ngoại về Trung Quốc làm việc dài hạn hoặc ngắn hạn, nhưng mục tiêu thực sự của nó là để ngành công nghiệp nhà nước nắm bắt công nghệ mới và sở hữu trí tuệ của phương Tây. Năm 2020, dưới sức ép ngày càng lớn của phương Tây, thông tin về Kế hoạch này không còn được công khai nữa.

FBI đã giải mật hồ sơ về Kế hoạch Ngàn Nhân tài của Trung Quốc vào tháng 9/2015, trong đó kết luận rằng chiêu mộ những người này mang lại cho Trung Quốc ba cái lợi: Tiếp cận với nghiên cứu và kiến thức chuyên môn về công nghệ mũi nhọn của Mỹ; 2) Đoạt lợi từ các nghiên cứu khoa học đã tiến hành nhiều năm ở Mỹ bằng các khoản tài trợ của chính phủ và các doanh nghiệp tư nhân của Mỹ; 3) Ảnh hưởng nghiêm trọng đến nền kinh tế Mỹ. [162]

Viện Nghiên cứu Y tế Quốc gia Hoa Kỳ (NIH), trong một báo cáo năm 2018 về Kế hoạch Ngàn Nhân tài của ĐCSTQ, đã vạch rõ những chuyên viên nghiên cứu người nước ngoài này vừa nhận tiền của chính phủ Mỹ, vừa đem sở hữu trí tuệ của Mỹ chuyển về nước mình, khiến các tổ chức học thuật trên toàn nước Mỹ bị thiệt hại. [163] M. Roy Wilson, một trong những tác giả của báo cáo này và là đồng chủ tịch hội đồng cố vấn của NIH đã chỉ ra rằng một điều kiện then chốt để được chọn vào Kế hoạch Ngàn Nhân tài là có khả năng tiếp cận với sở hữu trí tuệ quan trọng. Ông nhấn mạnh, vấn đề không phải là một vài trường hợp lẻ tẻ, mối uy hiếp của nó đối với các nghiên cứu của Mỹ đã “nghiêm trọng đến mức không thể xem nhẹ”. [164]

Peter Harrell, một chuyên viên nghiên cứu giàu kinh nghiệm trong các chương trình nghiên cứu năng lượng, kinh tế và an ninh của Trung tâm An ninh Mỹ (Center for a New American Security) cho biết: “Trung Quốc muốn nâng cao năng lực công nghệ bằng cách vận động toàn xã hội. Điều đó bao gồm đầu tư ra nước ngoài để mua các công ty giàu sáng kiến, yêu cầu các công ty phương Tây chuyển giao công nghệ tiên tiến cho Trung Quốc, coi đó là điều kiện để họ được vào thị trường Trung Quốc, dùng nguồn tài nguyên khổng lồ của quốc gia để tài trợ phát triển công nghệ trong nước, tài trợ cho những sinh viên xuất sắc nhất của Trung Quốc và các nhà nghiên cứu ở nước ngoài, và trả lương khủng để thu hút nhân tài về Trung Quốc.” [165]

Kế hoạch Ngàn Nhân tài nhắm vào hầu hết sinh viên Trung Quốc đã du học ở Mỹ từ những năm 1980 đến nay và có khả năng tiếp cận với thông tin hữu ích cho công cuộc phát triển công nghiệp, công nghệ, và kinh tế của chính quyền Trung Quốc – có lẽ đã lên đến hàng vạn người. Thực chất ĐCSTQ đang dùng toàn bộ sức mạnh quốc gia để tiến hành chiến tranh không giới hạn trong việc tuyển dụng nhân tài và tích lũy sở hữu trí tuệ.

d. Thể chế tà ác – dốc toàn lực của chính phủ

Ngoài đánh cắp trắng trợn, sự nâng đỡ và bao cấp nhà nước CHNDTH cũng là một phương tiện quan trọng để ĐCSTQ thực hiện dã tâm của mình. Sự nâng đỡ của nhà nước có nghĩa là chính quyền nước này có thể dùng những khoản tiền khổng lồ để chống đỡ cho các ngành công nghiệp trọng điểm, thực ra chính là dùng sức mạnh của cả một quốc gia để gây áp lực đối với các công ty tư nhân phương Tây. Điều này đặt ra thách thức to lớn cho những quốc gia theo chế độ bầu cử dân chủ và để các doanh nghiệp tự quyết định chính sách kinh doanh. Bao cấp của Trung Quốc — rốt cuộc là rút tiền trong túi của người đóng thuế mà không có sự đồng thuận của họ — nghĩa là các nhà sản xuất Trung Quốc có thể không cần phải lo chi phí kinh doanh, khiến họ trở thành những con con thú săn mồi không thể cản bước trên thị trường quốc tế.

Ngành sản xuất pin mặt trời là một ví dụ điển hình về bao cấp nhà nước. Đầu những năm 2000, Trung Quốc không có công ty nào lọt vào danh sách 10 công ty sản xuất pin mặt trời hàng đầu thế giới, nhưng đến năm 2017, đã có 6 công ty, trong đó có 2 công ty đứng đầu danh sách. Trong nhiệm kỳ đầu của Tổng thống Mỹ Barack Obama, ngành năng lược xanh của Mỹ được quảng bá mạnh, nhưng không lâu sau, hàng chục nhà sản xuất pin mặt trời đã đệ đơn xin phá sản hoặc phải cắt giảm sản xuất trước sức cạnh tranh không thương xót của Trung Quốc, cuối cùng, làm xói mòn nhiệt huyết trong ngành năng lượng sạch. [166] Sự phá hoại này là do Trung Quốc bán phá giá sản phẩm trên thị trường quốc tế, nhờ sự bao cấp của chính quyền nước này đối với ngành năng lượng mặt trời trong nước.

Chính phủ các quốc gia phương Tây cũng tài trợ cho các dự án trọng điểm, gồm cả các dự án mũi nhọn phục vụ phát triển công nghệ. Chẳng hạn, mô hình mạng internet đầu tiên là do Bộ Quốc phòng Mỹ dựng nên. Nhưng, ở phương Tây, sự tham gia của chính phủ ở cấp quốc gia chỉ có mức độ. Khi đã thương mại hóa thì cơ bản do công ty tư nhân đóng vai trò chủ đạo. Cục Hàng không Vũ trụ Hoa Kỳ (NASA) đưa những thành quả nghiên cứu tiên tiến của nó vào ngành công nghiệp thông qua Chương trình Chuyển giao Công nghệ. Nhiều dự án phần mềm của NASA chỉ đưa mã nguồn lên mạng dưới dạng mã nguồn mở để mọi người có thể tải xuống miễn phí. Ngược lại, ĐCSTQ lại dùng sức mạnh của quốc gia để trực tiếp tham gia thương mại hóa công nghệ cao, tương đương với việc dùng “Tổng công ty Trung Quốc” để cạnh tranh với từng công ty tư nhân phương Tây.

Kế hoạch Made in China 2025 đương nhiên cũng không thể thiếu sự bao cấp của nhà nước, không nằm ngoài việc hoạch định công nghiệp nhà nước. Nếu ĐCSTQ cứ tiếp tục như vậy, thì câu chuyện về các công ty sản xuất tấm pin năng lượng mặt trời sẽ lặp lại ở các ngành công nghiệp khác, và sản phẩm của Trung Quốc sẽ trở thành sát thủ việc làm của thế giới. Thông qua chiến tranh không giới hạn trong lĩnh vực kinh tế và công nghệ, ĐCSTQ đã thành công trong việc đẩy nhiều công ty phương Tây, bao gồm cả các công ty đa quốc gia vào bẫy. Họ đã chuyển giao vốn và công nghệ tiên tiến cho ĐCSTQ, trở thành con gà đẻ trứng vàng và con dê béo của ĐCSTQ, nhưng lại không thể cạnh tranh công bằng trong thị trường Trung Quốc, mà lại giúp tạo ra đối thủ cho chính mình, mà những đối thủ này lại được nhà nước hậu thuẫn. Họ chỉ là những quân cờ bị ĐCSTQ lợi dụng để thực hiện dã tâm của nó.

3.4 Dùng quần chúng làm gián điệp

ĐCSTQ coi tất cả thông tin đều là vũ khí mà nó có thể lợi dụng được, dù là thông tin của nhà nước, công ty tư nhân, hay cá nhân, dù là lĩnh vực nào, công đoạn nào, nó đều có thể dùng để thực thi dã tâm, chiến lược của mình.

ĐCSTQ còn dùng các quy định pháp luật để cưỡng chế toàn thể người Trung Quốc tham gia vào cuộc chiến không giới hạn này. Luật tình báo quốc gia của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa” do Ủy ban Thường vụ Quốc hội Nhân dân thông qua quy định rõ: “Các cơ quan tình báo quốc gia có thể yêu cầu các cơ quan, tổ chức và công dân có liên quan giúp đỡ, hợp tác, và phối hợp khi cần thiết”. [167] Điều này có nghĩa là bất cứ công dân Trung Quốc nào cũng có thể bị ĐCSTQ cưỡng chế đi thu thập thông tin tình báo và trở thành gián điệp.

Ngày 12/12/2018, Hội đồng Tư pháp Thượng viện Hoa Kỳ tổ chức phiên điều trần về hoạt động gián điệp phi truyền thống của ĐCSTQ. Bill Priestap, Phó Giám đốc Cục Chống Tình báo FBI đã chỉ ra những đặc trưng của hoạt động này của ĐCSTQ: ĐCSTQ có lúc tuân theo luật chơi khi nó có lợi, có lúc lại bẻ cong hay phá vỡ quy tắc để đạt được mục đích của nó. Khi có thể, Đảng cũng muốn viết lại các quy tắc, muốn nhào nặn lại thế giới theo yêu cầu của mình. [168]

John Demers, Phó Kiểm sát Trưởng của Cục An ninh Quốc gia thuộc Bộ Tư pháp Hoa Kỳ đã nói thẳng khi làm chứng rằng kế hoạch Made in China 2025 của ĐCSTQ chẳng qua là cuốn sổ tay về những gì cần đánh cắp. Ông tiết lộ, từ năm 2011 đến 2018, 90% số vụ gián điệp kinh tế có liên quan đến hoặc có lợi cho quốc gia nào đó, và hơn 2/3 số vụ đánh cắp bí mật thương mại do cục này xử lý là có liên quan đến Trung Quốc (ĐCSTQ). [169]

Hoạt động tình báo của ĐCSTQ không chỉ giới hạn ở sở hữu trí tuệ. ĐCSTQ khống chế tất cả các doanh nghiệp tư nhân lớn ở Trung Quốc và dùng họ để thu thập tình báo quốc tế. Thượng nghị sỹ Ted Cruz của bang Texas, trong một bài đăng Twitter năm 2018, gọi Huawei là “một cơ quan gián điệp của ĐCSTQ mang vỏ bọc một công ty viễn thông. Hệ thống giám sát mạng của nó bao trùm cả thế giới, khách hàng của nó là những chính quyền lưu manh như Iran, Syria, Triều Tiên và CuBa. Vụ bắt giữ giám đốc tài chính Mạnh Vãn Châu của Huawei ở Canada vừa là cơ hội, vừa là thách thức.” [170]

Một báo cáo điều tra công bố trên tờ “Le Monde” của Pháp vào tháng 1/2018 đã tiết lộ rằng, thông tin mật của trụ sở chính của Liên minh Châu Phi (AU) đặt tại Ethiopia được gửi đến Thượng Hải hàng đêm trong 5 năm liền kể từ tháng 1/2012. ĐCSTQ bị cáo buộc đứng sau vụ tin tặc này. Một báo cáo của Viện Nghiên cứu Chính sách Chiến lược Úc công bố ngày 13/07/2018 tiết lộ rằng, Huawei là đơn vị chính cung cấp thông tin và cơ sở hạ tầng công nghệ mạng internet cho tòa nhà trụ sở của Liên minh Châu Phi. [171]

André Ken Jakobsson, một nghiên cứu sinh sau tiến sỹ của Trung tâm Nghiên cứu Quân sự ở Copenhagen, cho biết: “Điều đáng lo ngại là ĐCSTQ có thể thu được những thông tin vô cùng trọng yếu và nhạy cảm. Họ có thể thâm nhập vào một hệ thống kiểm soát toàn bộ xã hội của chúng ta. Trong tương lai, mọi thứ đều sẽ được kết nối với mạng 5G. Chúng tôi lo ngại rằng quốc gia cung cấp loại thiết bị này – Trung Quốc – sẽ khống chế mọi nút điều khiển.” [172]

Trong ít nhất hai thập kỷ, ĐCSTQ đã sử dụng tin tặc trên quy mô lớn để thu thập thông tin trọng yếu của các quốc gia khác. Ngay từ năm 1999, tin tặc của ĐCSTQ đã ngụy trang thành một trang web của Pháp Luân Công ở nước ngoài để tấn công Bộ Giao thông Hoa Kỳ. Bộ Giao thông đã liên hệ với trang web này để điều tra vụ tấn công và lần ra dấu vết của một tin tặc đến từ một cơ quan tình báo của ĐCSTQ. [173]

Tháng 6/2015, tin tặc của ĐCSTQ đã tấn công Văn phòng Quản lý Nhân sự Hoa Kỳ, đánh cắp dữ liệu và thông tin bảo mật của hơn 21,5 triệu công dân Mỹ. Những người bị ảnh hưởng bao gồm 19,7 triệu nhân viên chính phủ, và 1,8 triệu người nhà của họ.

Tháng 11/2018, Tập đoàn Marriott International tuyên bố thông tin cá nhân, bao gồm thông tin hộ chiếu của 500 triệu khách hàng đã bị tin tặc đánh cắp, tính từ năm 2014. Ngày 12/12, Ngoại trưởng Hoa Michael Kỳ Pompeo xác nhận vụ tin tặc này là do ĐCSTQ tiến hành. Marriott là nhà cung cấp dịch vụ khách sạn lớn nhất cho chính phủ và quân đội Hoa Kỳ.

3.5 Các hình thức khác của chiến tranh không giới hạn

ĐCSTQ cũng đồng thời sử dụng các thủ đoạn chiến tranh không giới hạn khác trên mọi phương diện. Dưới đây xin nêu một số hình thức điển hình.

Chiến tranh ngoại giao

ĐCSTQ thường sử dụng thủ đoạn ngoại giao “chia để trị”. Khi thế giới phê phán ĐCSTQ về tình hình nhân quyền, các quan chức của chính quyền này liền mời riêng từng quốc gia bàn về vấn đề nhân quyền. Các quốc gia đều âm thầm nói chuyện về vấn đề nhân quyền với ĐCSTQ, nhưng điều này không thể áp chế được ĐCSTQ. Nó chỉ tranh luận với các bên, chứ chưa và sẽ không bao giờ thực hiện bất cứ sự thay đổi thực chất nào. Lực lượng bảo vệ nhân quyền thế giới vô hình trung đã bị ĐCSTQ chia rẽ.

ĐCSTQ dùng thủ đoạn này để tránh khỏi bị lên án và trừng phạt ngay trước khi gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO). Khi vừa gia nhập, ĐCSTQ lập tức bắt đầu dùng kinh tế để dụ dỗ các nước, tiếp tục vận dụng thành thục mánh khóe ngoại giao “chia để trị” để đột phá mạnh mẽ trên các lĩnh vực.

ĐCSTQ còn sử dụng hình thức ngoại giao lưu manh là bắt con tin, uy hiếp người dân của nước mình và các quốc gia khác cho đến khi đạt được mục đích. Trước khi ĐCSTQ được Mỹ cấp cho vị thế tối huệ quốc vĩnh viễn vào năm 2002, gần như trước mỗi lần đàm phán với Mỹ, nó đều bắt những người bất đồng chính kiến ở nước mình, sau đó trong đàm phán, dùng việc thả những người bất đồng chính kiến đó làm điều kiện để đạt được mục đích của mình. ĐCSTQ không quan tâm đến quyền lợi và sự sống chết của nhân dân nước mình, nhưng nó lại biết rõ rằng xã hội tự do phương Tây luôn quan tâm đến nhân quyền cơ bản của người dân thuộc bất cứ quốc gia nào, do vậy ĐCSTQ liền lợi dụng người dân nước mình làm con tin, kề lưỡi dao lên cổ người dân nước mình để uy hiếp kẻ thù — nước Mỹ.

Cùng với sự phát triển kinh tế nhanh chóng của nền kinh tế Trung Quốc, ĐCSTQ ngày càng táo tợn, bắt cả con tin nước ngoài làm quân cờ ngoại giao của nó. Sau khi Tô Bân, có đề cập bên trên, bị bắt giữ ở Canada vì đột nhập vào kho tài liệu quân sự Hoa Kỳ để đánh cắp, thì sáu tuần sau đó, hai vợ chồng Kevin và Julia Garratt (Cao Khải Văn) cũng bị ĐCSTQ bắt giữ ở Trung Quốc và bị buộc tội hoạt động gián điệp. [174]

Sau khi Mạnh Vãn Châu, Phó Tổng Giám đốc kiêm Giám Đốc Tài chính của Công ty Huawei bị bắt ngày 01/12/2018 tại Vancouver, Canada, Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã kích phát hàng loạt vụ biểu tình, cùng với Đại sứ Quán Trung Quốc vận động rất nhiều người Hoa thân ĐCSTQ ở Canada lên tiếng phản đối. Ngoài ra, ĐCSTQ còn bắt cóc hai công dân Canada làm con tin để trả đũa vụ bắt giữ Mạnh Vãn Châu. [175] Hành động này một mặt nhằm tạo áp lực trực tiếp cho Canada, mặt khác muốn chia rẽ quan hệ đồng minh giữa Mỹ và Canada.

Vô pháp đã trở thành cách hành xử của ĐCSTQ. Người nước ngoài nào ở Trung Quốc cũng có thể trở thành con tin của ĐCSTQ bất cứ lúc nào, trở thành quân cờ trong ván bài chính trị, kinh tế, ngoại giao của nó. Khi ĐCSTQ uy hiếp người Hoa ở nước ngoài, đặc biệt là những người bất đồng chính kiến, thì thường dùng người thân của họ ở trong nước làm con tin.

Chiến tranh quân sự

ĐCSTQ nghiên cứu phát triển các loại vũ khí bất đối xứng như tên lửa chống hạm, tên lửa chống tàu sân bay. Về vũ khí thông thường, ĐCSTQ có ý đồ dùng ưu thế về số lượng để vượt qua ưu thế về công nghệ của Mỹ. Sự lớn mạnh về kinh tế và công nghệ đã giúp ĐCSTQ có thêm nguồn lực trong cuộc chiến tranh mạng và chiến tranh không gian nhắm vào Mỹ, cũng như những thủ đoạn tấn công bằng công nghệ cao độc đáo khác. Vấn đề này đã được bàn luận ở phần trước, trong phạm vi chương này không đề cập đến.

QĐGPND công khai tuyên bố rằng các thủ đoạn chiến tranh của nó “đều là những thủ đoạn xuyên quốc gia, bao trùm mọi lĩnh vực, và tận dụng mọi phương thức”. Trong mô hình chiến tranh lý tưởng của nó, “biên giới quốc gia hữu hình, không gian mạng vô hình, pháp luật quốc tế, pháp luật quốc gia, quy tắc ứng xử, luân lý đạo đức, tất cả đều không phải là rào cản đối với họ [các lực lượng của QĐGPND]… Họ sẽ không chịu trách nhiệm với bất cứ ai, không bị giới hạn bởi bất cứ quy tắc nào, không loại trừ bất cứ mục tiêu nào khi tuyển chọn, không từ bất cứ thủ đoạn nào”. Các tác giả của Chiến tranh không giới hạn chẳng e dè gì mà tuyên bố: “Các vị có bao giờ nghĩ đến kết hợp chiến trường và phi chiến trường, chiến tranh và phi chiến tranh, quân sự và phi quân sự — cụ thể hơn, chính là kết hợp máy bay tàng hình, tên lửa hành trình với sát thủ mạng internet, chiến tranh hạt nhân, chiến tranh tài chính, và tấn công khủng bố, hoặc nói đơn giản là kết hợp giữa Schwarzkopf [tổng tư Lệnh liên quân trong chiến tranh vùng Vịnh] + Soros [tỷ phú cánh tả] + Morris [kẻ tạo ra virus máy tính Morris Worm] + bin Laden hay chưa? Đây mới là át chủ bài thực sự của chúng ta. [176]

Chiến tranh mạng internet

ĐCSTQ thông qua Huawei và ZTE để toàn lực chiếm lĩnh thị trường công nghệ 5G, nỗ lực chiếm quyền chủ đạo về tiêu chuẩn 5G, mưu đồ dẫn dắt thế hệ mạng internet mới này của thế giới. Cựu Giám đốc Cục Dữ trữ Liên bang Dallas cho rằng nếu Trung Quốc chiến thắng trong cuộc đua 5G, “họ sẽ xây dựng giao thức cho internet, giống như việc tiếng Anh thay thế tiếng Đức trở thành ngôn ngữ của ngành khoa học, rồi lại trở thành ngôn ngữ chung trong mọi hoạt động quan trọng trên phạm vi toàn cầu.” [177]

Mạng internet đã hình thành một thế giới mới, trong thế giới đó, tin tức được lưu thông khác với thế giới truyền thống, thế giới mạng internet có thể quay lại ước chế hoặc khống chế thế giới hiện thực của chúng ta.

Hiện nay, với việc công nghệ 5G sắp được triển khai, mạng internet đang đứng trước đợt diễn biến mới. Với sự kết hợp giữa trí tuệ nhân tạo và công nghệ 5G, mạng internet ngày càng có khả năng kiểm soát thế giới thực. Mạng internet đang hướng đến mạng internet kết nối vạn vật, thực hiện số hóa toàn thế giới, sức khống chế của mạng internet đối với thế giới thực đang mở rộng nhanh chóng, các quy tắc, luật chơi của toàn thế giới đang được soạn lập lại. Nếu ĐCSTQ làm chủ công nghệ 5G, nó sẽ có thể hoành hành trên mạng mà không gặp bất cứ trở ngại nào.

Ngoài ra, với lượng thông tin khổng lồ trên mạng, một khi tuyên truyền đối ngoại toàn cầu của ĐCSTQ kết nối thành công với mạng 5G trên thế giới, thì những thủ đoạn tẩy não người nước ngoài của nó sẽ đạt quy mô và ảnh hưởng vượt xa hiện tại.

Chiến tranh ma túy

Trong cuộc họp nội các ngày 16/8/2018, Tổng thống Trump cảnh báo sự gia tăng của các loại ma túy, đặc biệt là ma túy tổng hợp chứa fentanyl [một loại thuốc giảm đau] cũng “gần như một dạng chiến tranh”. [178] Năm 2017, ở Mỹ có hơn 70.000 trường hợp tử vong do sử dụng ma túy quá liều, trong đó hơn 40% có liên quan đến ma túy tổng hợp (chủ yếu là fentanyl và các chất tương tự). Những thứ ma túy này chủ yếu được sản xuất ở Trung Quốc, sau đó vào Mỹ qua đường bưu điện hoặc buôn lậu qua biên giới Mỹ–Mexico. [179]

Markos Kounalakis, nhà nghiên cứu kỳ cựu của Đại học Central European, và là học giả khách mời của Trung tâm Nghiên cứu Hoover của Đại học Stanford, vào tháng 11/2017, đã viết bài chỉ ra rằng fentanyl đang “được dùng làm một loại vũ khí trong cuộc Chiến tranh Nha phiến Thế kỷ 21 của Trung Quốc với Mỹ ”. Ông nói “fentanyl đã giết chết hàng chục nghìn người Mỹ, đây là một ví dụ khác về chiến lược hai mặt của ĐCSTQ. ĐCSTQ coi giá trị thực của loại chất hóa học này là một “mặt hàng xuất khẩu nha phiến mang lại lợi nhuận cao, đồng thời còn phá hủy các cộng đồng Mỹ, và đảo loạn cơ cấu chính trị nước Mỹ”. [180]

Chiến tranh bằng chiến thuật biển người

Tháng 9/2018, một gia đình người Trung Quốc đi du lịch ở Thụy Điển đã vu cáo là bị cảnh sát ngược đãi sau khi bị đuổi khỏi một khách sạn vì cố ý ngủ ở sảnh. Sau đó, một video quay cảnh gia đình lố bịch này bị đuổi khỏi khách sạn đã bị Đại sứ quán Trung và truyền thông Trung Quốc cường điệu hóa, theo đó người Trung Quốc bắt đầu tẩy chay IKEA và H&M. [181] Sau đó, Đài Truyền hình STV Thụy Điển đã phát sóng một đoạn video châm biếm về vụ việc này trong chương trình hài của nó, càng làm sự việc căng thẳng hơn. Hàng chục nghìn cư dân mạng Trung Quốc đã “oanh tạc” trang web của Đại sứ quán Thụy Điển, trang Facebook của Jesper Rönndahl, người dẫn chương trình chiếu đoạn video đó, và trang Facebook của Đài Truyền hình này. [182]

Sau 60 năm tàn phá văn hóa truyền thống Trung Hoa và tuyên truyền, tẩy não dân chúng bằng văn hóa Đảng, ĐCSTQ thực sự có thể kìm kẹp hàng tỷ người dân Trung Quốc, giơ cao ngọn cờ chủ nghĩa dân tộc để “hiệu triệu toàn dân”, biến họ thành công cụ cho chiến thuật biển người của nó. Trước ngày kỷ niệm 90 năm thành lập QĐGPND năm 2017, ĐCSTQ đã cho ra mắt phần mềm chụp ảnh ghép với quân phục của QĐGPND. Chỉ trong vài ngày, lượng người dùng phần mềm này đã đạt đến hơn 1 tỷ lượt.

Sở dĩ ĐCSTQ có thể dùng danh nghĩa chủ nghĩa dân tộc để điều động sức mạnh tiềm ẩn khổng lồ như vậy là vì nó đã áp chế thông tin về lịch sử chân thực của Đảng, khiến dân chúng không không biết gì về những tội ác của nó, nhất là lịch sử tàn sát người dân của ĐCSTQ. Do vậy, các thế hệ người Trung Quốc lớn lên trong sự bao vây của văn hóa Đảng, khi dốc sức kiếm sống, lập nghiệp, đi du học nước ngoài, cũng vô tình trở thành những người kiệt xuất của văn hóa Đảng, trở thành một nguồn lực khác trong chiến thuật biển người của ĐCSTQ. Có thể nói, ĐCSTQ đã thành công trong việc bồi dưỡng nên một đội quân thứ năm không cần Đảng giám sát mà lúc nào cũng nghe theo mệnh lệnh của Đảng. Điều này giúp ĐCSTQ mạnh hơn trong việc dùng chiến thuật biển người để làm đảo loạn nội bộ xã hội tự do trên quy mô lớn.

Chiến tranh văn hóa

ĐCSTQ dùng chiêu bài khôi phục văn hóa truyền thống và phong tục, tập quán Trung Quốc để thay thế bằng văn hóa Đảng và các giá trị quan của ĐCSTQ. Trung Quốc có lịch sử lâu đời và văn hóa phong phú, được người dân các quốc gia trên thế giới mến mộ, nhưng hiểu biết lại có hạn. ĐCSTQ biết rõ và lợi dụng triệt để điều này. Khi vận dụng hình thức bề mặt nào đó của văn hóa truyền thống, ĐCSTQ đã tô vẽ bản thân thành người bảo vệ và là đại diện chân chính của văn hóa Trung Hoa. Người dân thế giới vốn có sự hiểu biết hữu hạn về văn hóa Trung Hoa rất khó mà nhìn thấu sự lừa dối này.

Chiến tranh tài chính

Thông qua “viện trợ kinh tế” và doanh nghiệp tư nhân, ĐCSTQ đã bắt đầu mở rộng hệ thống thanh toán tài chính của nó và nâng cao tầm ảnh hưởng của đồng Nhân dân tệ, hòng xác lập cơ sở hạ tầng trên toàn cầu. Nó ý đồ dùng đồng Nhân dân tệ để thay thế vai trò độc tôn của đồng Đô-la Mỹ trong lưu thông tiền tệ quốc tế. Theo chiến lược của ĐCSTQ về chiến tranh không giới hạn trong lĩnh vực tài chính, vào lúc cần thiết, chính quyền này có thể in ồ ạt tiền nhân dân tệ, từ đó phá hoại hệ thống tài chính nhằm đạt được mục đích của nó. Các nhà cố vấn chiến lược của ĐCSTQ chủ trương biến dự trữ ngoại hối thành vũ khí.

Các hình thức chiến tranh không giới hạn khác

Trong phong trào dân chủ của sinh viên năm 1989, ĐCSTQ đã ra lệnh cho quân lính và cảnh sát giả danh dân thường Bắc Kinh mà tạo ra bạo loạn để quan đội lấy đó làm cớ sát hại hàng loạt, rồi gọi đó là “trấn áp bạo loạn”. Trong những năm đầu của cuộc bức hại Pháp Luân Công, ĐCSTQ dựng lên vụ “tự thiêu” để biện minh cho việc gia tăng bức hại sau đó. Trong phong trào Chiếm Khu Trung tâm ở Hồng Kông bằng Tình yêu và Hòa bình, ĐCSTQ đã đưa người từ Thâm Quyến sang để kích động bạo lực, lấy cớ để cảnh sát nổ súng trấn áp.

ĐCSTQ coi hành vi giết người, ám sát xã hội đen là chuyện thường ngày, trong tương lai, không loại trừ khả năng ĐCSTQ dùng các thủ đoạn tương tự để gây rối loạn và mâu thuẫn ở phương Tây, dưới hình thức đầu độc, ám sát, đánh bom, phá hoại mạng lưới điện và phương tiện giao thông v.v.

Trọng tâm của chiến tranh không giới hạn là làm bại hoại đạo đức con người, tiếp đến huy động những kẻ bại hoại để từng bước hủy diệt nhân loại. Mà ĐCSTQ lại rất giỏi dùng các thủ đoạn để lôi kéo con người quay lưng lại với đạo đức và lương tri, khiến con người chủ động hoặc bị động đi theo. Do vậy, đối với những nhân vật có ảnh hưởng trong các lĩnh vực chính trị, kinh tế, quân sự, truyền thông, văn hóa, công nghệ, giáo dục v.v.. ĐCSTQ luôn ra tay từ điểm yếu trong nhân tính: hoặc dụ dỗ bằng lợi ích, hoặc thỏa mãn các loại dục vọng của con người để khiến họ nguyện ý hợp tác với Đảng. Nếu những chiêu này không được thì ĐCSTQ dùng uy hiếp và khủng bố để lợi dụng sự sợ hãi hay lỗi lầm phạm phải do bị Đảng dụ dỗ mà cưỡng ép họ cam kết phục vụ cho Đảng. Có tình huống, ĐCSTQ thậm chí còn dùng nội tạng mổ cướp được để mua chuộc những nhân vật có ảnh hưởng đang cần ghép tạng.

Nguồn lực mà ĐCSTQ dùng để xâm nhập vào các quốc gia trên thế giới lớn vượt quá sức tưởng tượng của người ta, những thực tế bị phơi bày chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Trong các ngành nghề của các quốc gia, đặc biệt là trong giới chính trị và kinh doanh, có bao nhiêu người đã trở thành công cụ chiến tranh không giới hạn của ĐCSTQ, theo thời gian sẽ ngày càng có nhiều người lộ diện. Hầu hết các nước trên thế giới đã bắt đầu cảm nhận rõ dã tâm toàn cầu và thủ đoạn tà ác, không giới hạn của ĐCSTQ, và cũng cảm nhận được sức phá hoại của những người đại diện của ĐCSTQ vào những thời khắc then chốt.

4. “Mô hình Trung Quốc” cộng sản

Bản tính vốn có của ĐCSTQ khiến nó luôn đối địch với văn hóa truyền thống, đạo đức chính thống và giá trị phổ quát. ĐCSTQ ngày nay chính là trung tâm tà ác của thế giới, là kẻ thù của toàn nhân loại. Nếu con người thế giới không thể thức tỉnh thì ĐCSTQ sẽ gây ra cho thế giới tai họa hủy diệt, nguyên nhân như sau.

Trung Quốc có lãnh thổ rộng lớn, dân số lớn nhất hơn bất cứ quốc gia nào trên hành tinh này. Nó đã trở thành nền kinh tế lớn thế hai trên thế giới, và từ năm 2010, là cường quốc quân sự lớn thứ hai thế giới. Bất cứ chính quyền độc tài chuyên chế nào khác trong lịch sử từ xưa đến nay đều chưa từng đạt được sức mạnh kinh tế và quân sự lớn như thế. ĐCSTQ đã hấp thu những nhân tố biến dị và tà ác nhất của các thể chế chính trị cực quyền hiện nay và mưu quyền thời Trung Quốc cổ đại, làm tư tưởng chỉ đạo cho sự thống trị của nó. Vì thế, ĐCSTQ không bao giờ tuân theo luật chơi, mưu kế thâm sâu, độc ác của nó đã vượt xa sức tưởng tượng và sự hiểu biết của các nhà lãnh đạo và nhà chiến lược của các quốc gia khác. Khi nắm giữ 1,3 tỷ dân Trung Quốc, ĐCSTQ đã tạo ra một thị trường khổng lồ mà các quốc gia trên thế giới đều thèm muốn, lấy đó để dẫn dụ vốn nước ngoài, thương nhân và chính trị gia. Nó khiến họ nhắm mắt làm ngơ trước những vi phạm nhân quyền và các tội ác của ĐCSTQ, thậm chí khiến họ “đưa mình vào tròng” mà đồng lõa với tội ác của ĐCSTQ.

Trong lịch sử, ĐCSTQ đã sát hại 80 triệu người Trung Quốc bằng đủ loại thủ đoạn. Gần đây, nó cũng gây ra tội ác chồng chất với các học viên Pháp Luân Công, các tín đồ Cơ Đốc giáo ngầm, người Tây Tạng, người Duy Ngô Nhĩ, những người bất đồng chính kiến và dân chúng thấp cổ bé họng trong xã hội. Một khi chính quyền ĐCSTQ sụp đổ, nó sẽ bị đưa ra công lý và trừng phạt vì mọi tội lỗi của nó. Để né tránh kết cục này, ĐCSTQ sẽ không ngại phạm thêm những tội ác kinh hoàng hơn nữa để bảo vệ nó tới cùng.

ĐCSTQ là đại diện chính mà tà linh cộng sản tuyển chọn ở nhân gian. Tà linh cộng sản là ma quỷ biến dị trong vũ trụ, từ ngày chào đời, nó đã chịu sự thanh trừ của các chính Thần trong vũ trụ. Vì thế, sự tồn tại của ĐCSTQ ngay từ đầu đã đi liền với cảm giác khủng hoảng, sợ hãi mãnh liệt. Loại cảm giác khủng hoảng, sợ hãi này khiến ĐCSTQ khi đối mặt với khủng hoảng, rất có thể sẽ “chó cùng rứt giậu”, tự bảo vệ bản thân bằng những thủ đoạn cực đoan. Dưới sự thôi thúc của cảm giác khủng hoảng, ĐCSTQ coi Mỹ, quốc gia duy trì trật tự thế giới, là kẻ thù hàng đầu, nó âm thầm tích lũy lực lượng, mưu đồ thay thế nước Mỹ làm bá chủ thế giới. Đồng thời, ĐCSTQ cũng dùng các thủ đoạn để truyền bá mô hình ĐCSTQ và hình thái ý thức của đảng cộng sản, dùng độc tố cộng sản để đầu độc toàn thế giới. Những sáng kiến “một vành đai, một con đường”, “kế hoạch vành đai lớn”… đã biểu hiện một dã tâm không gì sánh nổi về địa chính trị. Đáng sợ hơn là, ĐCSTQ đang ngày đêm không ngừng nghỉ chuẩn bị lực lượng cho trận chiến cuối cùng với Mỹ.

Nếu như đạo đức chính thống từng giúp nhân loại tồn tại qua hàng nghìn năm thực sự bị hủy hoại, thì hậu quả sẽ là sự hủy diệt toàn nhân loại. Bởi vậy, ngoài những nỗ lực về quân sự, kinh tế, khoa học và công nghệ ra, ĐCSTQ còn ra sức áp đặt tư tưởng của thuyết vô thần và quan niệm méo mó về thiện ác, tốt xấu cho các quốc gia khác.

Hết thảy dã tâm của ĐCSTQ — mà nó theo đuổi bằng quyền lực mềm, quyền lực cứng, rồi quyền lực nhọn — đều dùng đến những thủ đoạn không đếm xỉa gì đến đạo đức và nhằm phục vụ cho một dã tâm lớn hơn, đó là hủy hoại đạo đức truyền thống và giá trị phổ quát của thế giới. Dã tâm của ĐCSTQ là gây dựng bản thân nó thành một đế quốc tà ác, dã tâm thống trị thế giới. Nó chỉ có thể mang đến cho thế giới cực quyền và áp bức — một chính phủ toàn cầu, một trạng thái cảnh sát toàn cầu với chuyên tẩy não, kiểm soát tư tưởng, giám sát và khống chế toàn dân, xóa bỏ quyền tư hữu, xóa bỏ tôn giáo và văn hóa truyền thống, sự dâm loạn, hủ lạn, và bại hoại về đạo đức. Nó muốn đẩy thế giới vào chỗ bần cùng, hỗn loạn, khiến con người không còn ra con người, và đẩy nhân loại đến bờ vực của sự suy đồi đạo đức. Đây cũng chính là con đường mà tà linh cộng sản đã an bài để hủy diệt nhân loại.

5. Bài học và lối thoát

5.1 Chính sách nhân nhượng: Một sai lầm cực lớn

Với dã tâm, cuồng vọng muốn làm bá chủ thế giới, ĐCSTQ đã đặt ra sự uy hiếp nghiêm trọng cho thế giới. Đáng buồn là đến nay vẫn có nhiều quốc gia, chính phủ, chính khách vẫn muốn làm bạn với ĐCSTQ mà không màng đến nguy hiểm trước mắt. Mối quan hệ đó có thể hình dung bằng câu ngạn ngữ Trung Quốc: “Nuôi cọp dữ, có ngày bị nó ăn thịt”.

Thực sự là, nếu không có sự trợ giúp của các quốc gia phát triển phương Tây, không có sự nâng đỡ của các tập đoàn đa quốc gia, những gã khổng lồ trong lĩnh vực công nghệ cao và các tổ chức tài chính lớn, thì ĐCSTQ không thể chỉ trong mấy chục năm ngắn ngủi, từ một nền kinh tế yếu kém đang bên bờ sụp đổ mà phát triển thành một trục xoay tà ác ngông cuồng tự đại, vênh váo, trắng trợn khiêu chiến với Mỹ trong mọi lĩnh vực trên toàn cầu, vươn móng vuốt quỷ ra toàn thế giới.

Chuyên gia an ninh quốc gia Pillsbury từng nhận định rằng thế giới phương Tây vẫn luôn ôm ảo tưởng phi thực tế về ĐCSTQ, như những ý kiến cho rằng Trung Quốc sớm muộn gì cũng sẽ dân chủ hóa, rằng nó muốn hướng đến xã hội tư bản theo mô hình của Mỹ, rằng nó sớm muộn gì cũng sẽ hòa nhập vào trật tự xã hội quốc tế, hay giao lưu quan hệ Mỹ-Trung có thể mang tới sự hợp tác toàn diện, hay các nhân tố diều hâu của ĐCSTQ đã suy yếu, v.v.. Trong cuốn sách năm 2015 của mình, Pillsbury kêu gọi chính phủ Mỹ phải nhanh chóng nhận rõ hiện thực và triển khai các biện pháp chống trả lại ĐCSTQ, nếu không, ĐCSTQ chắc chắn sẽ chiến thắng. [183]

Một bài báo tháng 3/2018 trong tạp chí “The Economist” đã xem xét lại chính sách của các quốc gia phương Tây đối với Trung Quốc. Bài viết thừa nhận rằng phương Tây từng đặt cược vào việc Trung Quốc sẽ hướng đến dân chủ và nền kinh tế thị trường, nhưng vụ đánh cược này đã thất bại. Trung Quốc dưới sự thống trị của ĐCSTQ không phải là một nền kinh tế thị trường và với hướng đi hiện nay của nó, tương lai nó cũng không thể trở thành nền kinh tế thị trường. Ngược lại, ĐCSTQ coi hoạt động kinh doanh và thương mại là cánh tay nối dài của quyền lực nhà nước mà khống chế. Nó dùng sự độc tài về quyền lực để định hướng kinh tế toàn cầu, dùng tiền bạc để thao túng các đối tác thương mại, và dùng thủ đoạn để trừng phạt các cá nhân và nhóm người mà nó không đồng tình. [184]

5.2 Vì sao phương Tây nhận định sai về Trung Quốc

Phương Tây nhận định sai về Trung Quốc vì nhiều lý do. Như đã đề cập đến ở phần trước, ma quỷ đã an bài cho ĐCSTQ một cơ chế phức tạp, giảo hoạt, biến hóa khôn lường, khiến xã hội tự do khó mà phân biệt được “ĐCSTQ” và “Trung Quốc”. Ngoài ra còn có một nguyên nhân nữa: dù là cá nhân, công ty hoặc quốc gia nào cũng đều truy cầu lợi ích ngắn hạn, vì thế mà tạo cơ hội cho ĐCSTQ có thể lợi dụng.

ĐCSTQ phá hoại đạo đức là nhắm vào những lỗ hổng trong đạo đức của con người ở các xã hội tự do, những người theo đuổi lợi ích trước mắt cho phép ĐCSTQ thâm nhập và phá hoại nền tảng vốn tạo nên những xã hội đó. Chính sách của Mỹ đối với ĐCSTQ, đa phần xuất phát từ lợi ích ngắn hạn, mà không tính đến lợi ích lâu dài, căn bản nhất của Mỹ, tức là xuất phát từ tinh thần lập quốc của nước Mỹ — như tinh thần lập quốc của Mỹ.

Sự vinh quang và quyền lực của con người là do Thần ban cho, tùy vào tiêu chuẩn đạo đức của con người. Sự phồn vinh và sức mạnh mà Thần trao cho một dân tộc hay quốc gia cũng tùy thuộc vào tiêu chuẩn đạo đức của dân tộc hay quốc gia đó. Nếu chỉ dựa vào cách thức của người thường thì con người không đủ năng lực phá trừ an bài của tà linh cộng sản. Với lô-gíc này, cũng có thể thấy rõ sai lầm của phương Tây nằm ở đâu – cho dù có áp dụng biện pháp nào của con người thì rốt cuộc vẫn không thể chiến thắng được thế lực ma quỷ.

Nhiều chính phủ quốc gia, doanh nghiệp lớn, và doanh nhân, trên bề mặt hoặc nhất thời, có thể đạt được lợi ích từ ĐCSTQ khi phải đánh đổi bằng việc hy sinh nguyên tắc đạo đức. Song, rốt cuộc, họ lại mất nhiều hơn được. Thứ lợi ích bề mặt có được bằng hành vi sai trái đó thực ra đều là thuốc độc.

ĐCSTQ không phải là một chính đảng hay chính quyền thông thường nào. Nó không đại diện cho nhân dân Trung Quốc, mà đại diện cho tà linh cộng sản ở nhân gian. Giao du với ĐCSTQ chính là giao du với ma quỷ. Hữu hảo với ĐCSTQ chính là dung dưỡng ma quỷ, trợ giúp cái ác làm điều xấu, đẩy nhân loại đến chỗ hủy diệt. Ngược lại, đẩy lùi ĐCSTQ lại là lâm trận trong trận chiến giữa chính và tà. Đây không phải là vấn đề nước này chiến đấu với nước kia vì lợi ích quốc gia, mà là trận chiến vì tương lai của nhân loại.

5.3 Đâu là lối thoát

Trung Quốc và thế giới ngày nay đều đang đứng giữa ngã tư đường của vận mệnh. Đối với người Trung Quốc, ĐCSTQ trên lưng gánh món nợ máu trùng trùng, sớm đã không thể hoàn lương được nữa. Chỉ khi trừ bỏ đi cái ung nhọt Đảng cộng sản này, Trung Quốc mới có thể có tự do, tương lai Trung Quốc mới có sức sống mãnh liệt. Đối với người ở các nước trên thế giới, Trung Quốc là miền đất của nền văn minh cổ đại, là quốc gia giàu lễ nghĩa. Không có Đảng cộng sản, Trung Quốc sẽ lại trở thành một thành viên bình thường của thế giới văn minh — một quốc với con người, các nguồn tài nguyên, truyền thống cổ xưa phong phú sẽ trở thành tài sản chung của toàn nhân loại.

Khi tiến về phía trước trong những thời khắc gian nan, ngày càng có nhiều người Trung Quốc nhận ra bản chất tà ác của ĐCSTQ. Khi cuốn sách “Chín bài bình luận về Đảng Cộng sản” được xuất bản vào tháng 11/2004, ngày càng có nhiều người bắt đầu lấy lại dũng khí, dám đoạn tuyệt với tà linh cộng sản. Hiện đã có hơn 350 triệu người Trung Quốc thoái xuất khỏi các tổ chức đảng, đoàn, đội của ĐCSTQ. Nếu thế giới tự do có thể ủng hộ trào lưu thoái ĐCSTQ này, đồng thời cũng đoạn tuyệt với tà linh cộng sản, thì ĐCSTQ sẽ không thể mặc sức hoành hành như hiện nay được nữa.

Chính quyền Liên Xô cũ tưởng chừng không thể khuất phục mà chỉ trong một đêm đã bị giải thể. ĐCSTQ tuy đã vươn nanh vuốt của nó ra toàn cầu, nhưng một khi thế giới nhận rõ ra bản chất tà ác của nó, và lựa chọn theo chính nghĩa, thì sự giải thể của nó có thể cũng chỉ trong một đêm là xong.

Sự hưng khởi của ĐCSTQ chủ yếu bắt nguồn từ sự trượt dốc của đạo đức nhân loại, bắt nguồn từ sự truy cầu lợi ích mù quáng của con người mà che lấp con mắt trí tuệ. Để thoát khỏi kiếp nạn này, chúng ta cần tìm lại được dũng khí đạo đức, khôi phục giá trị truyền thống, kiên định tín ngưỡng vào Thần.

Muốn đánh bại ĐCSTQ, chỉ dựa vào các biện pháp thế tục thì không đủ. Tà linh cộng sản có năng lực mạnh hơn con người, đây cũng là nguyên nhân đằng sau giúp ĐCSTQ không ngừng khuếch trương. Tuy vậy, ma quỷ vĩnh viễn không thể sánh được với Thần. Chỉ cần con người đứng về phía Thần, tuân theo ý chí của Thần, thì con người sẽ được ban cho sức mạnh để vượt qua an bài đáng sợ của tà linh.

ĐCSTQ là kẻ thù của toàn nhân loại, đã dựng lên một chế độ cực quyền đẫm máu nhất, mà cũng hùng mạnh nhất mà lịch sử từng thấy. Mỗi quốc gia và dân tộc khi chống lại dã tâm của ĐCSTQ, kỳ thực là đang cứu vãn nền văn minh và tiền đồ của nhân loại. ĐCSTQ tất sẽ bị Thần đào thải. Do vậy, chống lại ĐCSTQ chính là tránh khỏi chịu chung vận mệnh bị đào thải với ĐCSTQ.

Lời kết

Nhân loại đã bước qua tháng năm dài đằng đẵng, đã sáng tạo ra vô số huy hoàng, cũng trải qua không biết bao nhiêu thất bại và tai nạn. Nhìn lại lịch sử, người ta sẽ phát hiện, đạo đức xã hội cao thượng sẽ mang đến chính trị sáng sủa, kinh tế phát triển, văn hoá phồn vinh, dân chúng an cư lạc nghiệp; còn đạo đức sa đọa sẽ dẫn đến quốc gia suy vong, thậm chí văn minh bị huỷ diệt.

Nhân loại ngày hôm nay một lần nữa lại đi đến đỉnh cao văn minh vật chất, nhưng cũng đối diện với thách thức xưa nay chưa từng có, đó chính là sự hưng khởi và tàn phá của chủ nghĩa cộng sản. Mục đích cuối cùng của chủ nghĩa cộng sản không phải là xây dựng “thiên đường” trên mặt đất, mà là hủy diệt toàn nhân loại. Bản chất của chủ nghĩa cộng sản là một con tà linh, nó do hận và các loại vật chất bại hoại ở các tầng không gian thấp cấu thành. Xuất phát từ hận, nó đã tàn sát hơn 100 triệu người, phá hoại nền văn minh huy hoàng mấy nghìn năm, phá hoại đạo đức nhân loại một cách không kiêng sợ gì.

tà linh cộng sản đồng thời bày bố ở Đông-Tây phương, lợi dụng các sách lược khác nhau ở các quốc gia khác nhau. Trong khi ở phương Đông dùng bạo lực tàn sát, cưỡng bức thế nhân không được tin Thần, thì đồng thời nó làm ma biến phương Tây, xâm nhập vào xã hội phương Tây bằng những hình thức giảo hoạt, dẫn dụ thế nhân rời xa Thần, chống lại Thần.

tà linh cộng sản đã tập hợp các loại nhân tố phụ diện nơi thế gian con người, thông qua chính quyền cộng sản, tổ chức đảng cộng sản, quân đội đồng minh cộng sản, những người đồng chí, người đại diện v.v.. đã hình thành nên một thế lực lớn mạnh, thao túng khống chế và xâm nhập vào các ngành nghề, các tầng diện trong xã hội. Với sức mạnh đó, nó đã lật đổ và thiết lập quyền kiểm soát ở mọi tầng diện xã hội, gồm cả chính trị, kinh tế, pháp luật, giáo dục, truyền thông, nghệ thuật và văn hoá. Nhân loại đang ở trong hoàn cảnh cực kỳ nguy hiểm.

Ngẫm lại quỹ đạo của xã hội nhân loại trong gần 200 năm trở lại đây, không khó để phát hiện nguyên nhân mà ma quỷ thành công. Người ta chìm đắm vào việc hưởng thụ vật chất mà khoa học kỹ thuật phát triển mang lại, để mặc cho vô Thần luận tràn lan, kỳ thực là đang bỏ mặc sự quan tâm của Thần, mở toang cánh cửa cho ma quỷ. Khi nhân loại trên diện rộng đã lệch xa khỏi con đường truyền thống mà Thần lưu lại cho con người thì rất dễ bị lừa mị bởi chủ nghĩa cộng sản và đủ loại hình thái ý thức biến thể của nó, như chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa tự do, chủ nghĩa tiến bộ, cũng như những quan niệm biến dị hiện đại.

Văn hoá truyền thống chỉ cho con người cách duy trì đạo đức nhân loại, là bảo đảm để con người vào lúc mạt kiếp cuối cùng có thể được đắc cứu. Phá hoại văn hoá truyền thống, lật đổ các giá trị phổ quát mà nhân loại nên tuân thủ, thì cũng tương đương với việc cắt đứt mối liên hệ giữa con người và Thần, khiến người ta không cách nào nghe hiểu lời dạy bảo của Thần, ma quỷ sẽ có thể gây họa loạn nhân gian một cách không e dè. Khi đạo đức nhân loại bại hoại đến mức không còn phù hợp với tiêu chuẩn làm người nữa, thì Thần đành phải nén đau mà bỏ mặc nhân loại, cuối cùng, nhân loại bị ma quỷ dẫn xuống vực thẳm.

Nhưng vật cực tất phản, tà không thắng chính, đó là quy luật vĩnh hằng của nhân gian. Tà linh cộng sản nhất thời hung hăng, đó là vì người ta tạm thời bị sự giảo hoạt của nó lừa gạt, bị sự lớn mạnh bề mặt của nó làm cho sợ hãi, bị các loại dẫn dụ che đậy. Nhân tính mặc dù có nhược điểm, những cũng có bản tính thiện lương, mỹ đức và dũng khí đạo đức được truyền thừa hàng trăm nghìn năm nay. Đó chính là vẫn còn hy vọng.

Nhìn khắp toàn cầu, những sự kiện trọng đại đang xảy ra với tốc độ khiến người ta không kịp nhìn. Thế giới đang thức tỉnh, chính khí đang hồi thăng.

Mặc dù Trung Quốc đã tập trung lực lượng chủ yếu nhất của tà linh cộng sản, nhưng hàng vạn hàng nghìn người Trung Quốc vẫn đang kiên trì tín ngưỡng và giá trị phổ quát, và chống cự lại trong hòa bình nền bạo chính cộng sản. Trong phong trào “Tam thoái” (thoái xuất khỏi đảng, đoàn, đội của ĐCSTQ) do cuốn sách “cửu bình” (Chín bài bình luận về Đảng Cộng sản) dẫn khởi, hơn 350 triệu người đã dũng cảm lựa chọn thoát ly xiềng xích cộng sản về mặt tinh thần. Sự lựa chọn cá nhân xuất phát từ đáy lòng này, chính là đang giải thể đảng cộng sản đến vô hình.

Thần đã an bài sự giải thể cuối cùng của ĐCSTQ. Người chấp chính Trung Quốc và những người đang nắm quyền bính, nếu có ý giải thể ĐCSTQ, thì Thần sẽ an bài cho người đó chu toàn hết thảy mọi việc, kể cả quyền bính chân chính được Trời và Thần trao cho trong tương lai; ngược lại, nếu cứ ôm chết cứng ĐCSTQ không buông, thì trong quá trình cuối cùng tất sẽ phải chịu hết thảy tai họa, ma nạn mang tới khi ĐCSTQ giải thể.

Trên thế giới, đoàn nghệ thuật Shen Yun lấy hình thức nghệ thuật để truyền bá văn hóa truyền thống và giá trị phổ quát “Chân-Thiện-Nhẫn” đã lưu diễn khắp năm châu, trên phạm vi toàn cầu đã mang đến sự thức tỉnh về tinh thần và hồi quy của đạo đức.

Các quốc gia phương Tây đã bắt đầu suy xét lại về sự xâm nhập vào xã hội và sự lật đổ văn hoá truyền thống của chủ nghĩa cộng sản trong gần trăm năm nay. Xã hội đã dần dần thanh lý nhân tố chủ nghĩa cộng sản và văn hoá biến dị hiện đại trên các phương diện, từ pháp luật, giáo dục, đến quản trị chính phủ và ngoại giao. Chính phủ các nước đã bắt đầu cảnh giác hơn và phản kích lại chính quyền cộng sản và tay sai do nó bồi dưỡng, vì thế, sự khuếch trương trên toàn cầu của thế lực cộng sản đã bị kiềm chế một cách mạnh mẽ.

tà linh cộng sản không phải là một kẻ địch theo ý nghĩa thông thường, không cách nào dùng sức mạnh quân sự để đánh bại. Nếu muốn giải phóng thế giới khỏi sự thống trị của ma quỷ, ắt phải bắt đầu từ việc làm thuần tịnh nội tâm của chính mình. Nhà sáng lập Pháp Luân Công đã viết trong bài “Tu nội mà an ngoại” như sau:

Người không trọng đức, thì thiên hạ đại loạn bất trị, ai ai cũng coi nhau như địch thì sống mà không hạnh phúc, sống mà không hạnh phúc ắt sẽ không sợ sống chết, Lão Tử nói: Dân không sợ chết, thì doạ chết được sao? Vậy sẽ là uy hiếp cực lớn. Thiên hạ thái bình là điều dân mong nguyện, bấy giờ nếu pháp luật sinh ra quá nhiều để cầu ổn định, thì ắt trái lại mà thành vụng về. Nếu muốn giải mối lo ấy, thì ắt phải khắp thiên hạ tu đức thì mới trị được tận gốc, quan chức nếu không ích kỷ thì quốc gia mới không hủ hoá, dân nếu lấy tu thân dưỡng đức là trọng, thì chính quyền và dân sẽ tự câu thúc cái tâm mình, thế mới có toàn quốc an định, lòng dân cùng hướng, giang sơn yên ổn, mà hiểm hoạ ngoại bang cũng tự e dè, thiên hạ thái bình, ấy là việc của thánh nhân.

Sáng Thế Chủ từ bi vẫn luôn luôn coi sóc nhân loại. Người ta vì rời xa Thần mà rước lấy tai họa, chỉ có quay trở lại con đường mà Thần chỉ ra mới có thể được Thần cứu độ. Con người nếu có thể bình tĩnh nhìn thấu diện mục chân thực của ma quỷ, giữ vững cái thiện trong tâm, tuân thủ tiêu chuẩn về tư tưởng, hành vi mà Thần đặt định cho con người, tìm lại đạo đức và văn hóa truyền thống, thì Thần sẽ giúp con người thoát khỏi sự khống chế của ma quỷ, sự xâm thực linh hồn con người của tà linh cộng sản sẽ không cách nào đạt được, âm mưu hủy diệt nhân loại của nó cũng chắc chắn sẽ đi đến thất bại.

Chúng ta nên cảm tạ Thần. Thần đã trải ra cho con người một con đường thoát khỏi ma quỷ, trở về truyền thống, quay trở lại với Thần. Bây giờ, chỉ còn xem bản thân con người lựa chọn ra sao mà thôi!


Tài liệu tham khảo

1. Zhao Kejin 趙可金, “Heping fazhan daolu: moshi de tupo” 和平發展道路:模式的突破 [“The Road of Peaceful Development: A Paradigmatic Breakthrough”], People.cn, November 11, 2009, http://theory.people.com.cn/GB/10355796.html. [In Chinese]

2. Michael Pillsbury, The Hundred-Year Marathon: China’s Secret Strategy to Replace America as the Global Superpower (New York: Henry Holt and Co., 2015), chap. 5.

3. US Congress, Senate, Committee on Foreign Relations: Subcommittee on East Asian and Pacific Affairs, US–China Relations: Status of Reforms in China, 108th Cong., 1st sess., April 22, 2004, https://www.foreign.senate.gov/imo/media/doc/WaldronTestimony040422.pdf.

4. Chris Giles, “China Poised to Pass US as World’s Leading Economic Power This Year,” Financial Times, April 29, 2014, https://www.ft.com/content/d79ffff8-cfb7-11e3-9b2b-00144feabdc0.

5. “CMHI and CMA CGM Complete the Terminal Link Transaction,” CMA-CGM and CMHI, June 11, 2013, https://www.cma-cgm.com/static/News/Attachments/CMHI and CMA CGM complete the Terminal Link transaction.pdf.

6. Derek Watkins, K. K. Rebecca Lai, and Keith Bradsher, “The World, Built by China,” The New York Times, November 18, 2018, https://www.nytimes.com/interactive/2018/11/18/world/asia/world-built-by-china.html.

7. Andrew Sheng, “A Civilizational Clash With China Comes Closer,” Asia Global Institute: The University of Hong Kong, January 16, 2018, https://www.asiaglobalinstitute.hku.hk/news-post/a-civilizational-clash-with-china-comes-closer.

8. Wu Xinbo 吳心伯, “Dui zhoubian waijiao yanjiu de yixie sikao” 對周邊外交研究的一些思考 [“Reflections on the Study of Periphery Diplomacy”], World Affairs, issue 2 (2015), http://www.cas.fudan.edu.cn/picture/2328.pdf. [In Chinese]

9. Nick McKenzie and Sarah Ferguson, Power and Influence: The Hard Edge of China’s Soft Power, Australian Broadcasting Corporation, June 5, 2017, video, https://www.abc.net.au/4corners/power-and-influence-promo/8579844.

10. “Sam Dastyari Resignation: How We Got Here,” Australian Broadcasting Corporation, December 11, 2017, https://www.abc.net.au/news/2017-12-12/sam-dastyari-resignation-how-did-we-get-here/9249380.

11. Chris Uhlmann and Andrew Greene, “Chinese Donors to Australian Political Parties: Who Gave How Much?” Australian Broadcasting Corporation, June 7, 2017, https://www.abc.net.au/news/2016-08-21/china-australia-political-donations/7766654?nw=0.

12. John Fitzgerald, “China in Xi’s ‘New Era,’” Journal of Democracy, no. 29, April 2018, https://muse.jhu.edu/article/690074.

13. Tara Francis Chan, “Rejected Three Times Due to Fear of Beijing, Controversial Book on China’s Secret Influence Will Finally Be Published,” Business Insider, February 5, 2018, https://www.businessinsider.com/australian-book-on-chinas-influence-gets-publisher-2018-2.

14. Jonathan Pearlman, “US Alarm Over Aussie Port Deal With China Firm,” The Straits Times, November 19, 2015, https://www.straitstimes.com/asia/australianz/us-alarm-over-aussie-port-deal-with-china-firm.

15. Christopher Walker and Jessica Ludwig, “From ‘Soft Power’ to ‘Sharp Power’: Rising Authoritarian Influence in the Democratic World,” in Sharp Power: Rising Authoritarian Influence (Washington, DC: National Endowment for Democracy, 2017), 20, https://www.ned.org/wp-content/uploads/2017/12/Sharp-Power-Rising-Authoritarian-Influence-Full-Report.pdf.

16. “2017 Foreign Policy White Paper,” Australian government, November 23, 2017, https://www.fpwhitepaper.gov.au/foreign-policy-white-paper/overview.

17. Caitlyn Gribbin, “Malcolm Turnbull Declares He Will ‘Stand Up’ for Australia in Response to China’s Criticism,” Australian Broadcasting Corporation, December 8, 2017, https://www.abc.net.au/news/2017-12-09/malcolm-turnbull-says-he-will-stand-up-for-australia/9243274.

18. Irene Luo, “Former Chinese Diplomat on China’s Infiltration of Australia,” The Epoch Times, July 5, 2017, https://www.theepochtimes.com/former-chinese-diplomat-on-chinas-infiltration-of-australia_2264745.html.

19. Clive Hamilton, Silent Invasion: China’s Influence in Australia (Melbourne: Hardie Grant, 2018), chap. 1.

20. Như trên.

21. Như trên.

22. Như trên.

23. Như trên., chap. 3.

24. Anne-Marie Brady, “Magic Weapons: China’s Political Influence Activities Under Xi Jinping,” Wilson Center, September 16, 2017, https://www.wilsoncenter.org/sites/default/files/media/documents/article/magic_weapons.pdf.

25. Eleanor Ainge Roy, “‘I’m Being Watched’: Anne Marie Brady, the China Critic Living in Fear for Beijing,” The Guardian, January 22, 2019, https://www.theguardian.com/world/2019/jan/23/im-being-watched-anne-marie-brady-the-china-critic-living-in-fear-of-beijing.

26. Brady, “Magic Weapons.”

27. Lin Tinghui 林廷輝, “Long zai mosheng de haiyu: Zhongguo dui Taipingyang daoguo waijiao zhi kunjing” 龍在陌生海域:中國對太平洋島國外交之困境 [“The Dragon in Strange Waters: China’s Diplomatic Quagmire in the Pacific Islands”], Journal on International Relations, issue 30, p. 58, https://diplomacy.nccu.edu.tw/download.php?filename=451_b9915791.pdf&dir=archive&title=File. [In Chinese]

28. Ben Bohane, “The US Is Losing the Pacific to China,” The Wall Street Journal, June 7, 2017, https://www.wsj.com/articles/the-u-s-is-losing-the-pacific-to-china-1496853380.

29. Josh Rogin, “Inside China’s ‘Tantrum Diplomacy’ at APEC,” The Washington Post, November 20, 2018, https://www.washingtonpost.com/news/josh-rogin/wp/2018/11/20/inside-chinas-tantrum-diplomacy-at-apec.

30. International Crisis Group, “China’s Central Asia Problem,” report, no. 244, February 27, 2013, https://www.crisisgroup.org/europe-central-asia/central-asia/china-s-central-asia-problem.

31. Wu Jiao and Zhang Yunbi, “Xi Proposes a ‘New Silk Road’ With Central Asia,” China Daily, September 8, 2013, http://www.chinadaily.com.cn/sunday/2013-09/08/content_16952160.htm.

32. Raffaello Pantucci and Sarah Lain, “China’s Eurasian Pivot: The Silk Road Economic Belt,” Whitehall Papers 88, no. 1 (May 16, 2017): 1–6, https://www.tandfonline.com/doi/full/10.1080/02681307.2016.1274603.

33. International Crisis Group, “China’s Central Asia Problem.”

34. Kong Quan 孔泉, “Zhongguo zhichi Wuzibiekesitan wei guojia anquan suo zuo nuli” 中國支持烏茲別克斯坦為國家安全所做努力 [“China Supports Uzbekistan’s Efforts for National Security”], People.cn, May 17, 2005, http://world.people.com.cn/GB/8212/14450/46162/3395401.htm. [In Chinese]

35. Benno Zogg, “Turkmenistan Reaches Its Limits With Economic and Security Challenges,” IPI Global Observatory, July 31, 2018, https://theglobalobservatory.org/2018/07/turkmenistan-limits-economic-security-challenges.

36. Jakub Jakóbowski and Mariusz Marszewski, “Crisis in Turkmenistan: A Test for China’s Policy in the Region,” Centre for Eastern Studies, August 31, 2018, https://www.osw.waw.pl/en/publikacje/osw-commentary/2018-08-31/crisis-turkmenistan-a-test-chinas-policy-region-0.

37. Eiji Furukawa, “Belt and Road Debt Trap Spreads to Central Asia,” Nikkei Asian Review, August 29, 2018, https://asia.nikkei.com/Spotlight/Belt-and-Road/Belt-and-Road-debt-trap-spreads-to-Central-Asia.

38. “Tajikistan: Chinese Company Gets Gold Mine in Return for Power Plant,” Eurasianet, April 11, 2018, https://eurasianet.org/tajikistan-chinese-company-gets-gold-mine-in-return-for-power-plant.

39. Danny Anderson, “Risky Business: A Case Study of PRC Investment in Tajikistan and Kyrgyzstan,” The Jamestown Foundation, China Brief, 18, no. 14, August 10, 2018, https://jamestown.org/program/risky-business-a-case-study-of-prc-investment-in-tajikistan-and-kyrgyzstan.

40. Juan Pablo Cardenal and Heriberto Araújo, China’s Silent Army: The Pioneers, Traders, Fixers and Workers Who Are Remaking the World in Beijing’s Image, trans. Catherine Mansfield (New York: Crown Publishing Group, 2013), chap. 2.

41. Lindsey Kennedy and Nathan Paul Southern, “China Created a New Terrorist Threat by Repressing Secessionist Fervor in Its Western Frontier,” Quartz, May 31, 2017, https://qz.com/993601/china-uyghur-terrorism.

42. Xu Jin 徐進 et al., “Dazao Zhongguo zhoubian anquan de ‘zhanlue zhidian’ guojia” 打造中國周邊安全的「戰略支點」國家 [“Making ‘Strategic Pivots’ for China’s Border Security”], World Affairs 2014, no. 15 (2014): 14–23, http://cssn.cn/jjx/xk/jjx_lljjx/sjjjygjjjx/201411/W020141128513034121053.pdf. [In Chinese]

43. Therese Delpech, Iran and the Bomb: The Abdication of International Responsibility (New York: Columbia University Press, 2007), 49.

44. Cardenal and Araújo, China’s Silent Army, epilogue.

45. Seyed Reza Miraskari et al., “An Analysis of International Outsourcing in Iran–China Trade Relations,” Journal of Money and Economy, vol. 8, no. 1 (Winter 2013): 110–39, http://jme.mbri.ac.ir/files/site1/user_files_10c681/admin_t-A-10-25-59-c2da06b.pdf.

46. Scott Harold and Alireza Nader, China and Iran: Economic, Political, and Military Relations (Washington, DC: RAND Corporation, 2012), 7, https://www.rand.org/content/dam/rand/pubs/occasional_papers/2012/RAND_OP351.pdf.

47. “Raoguo ‘Maliujia kunju’ de shangye jichu — ruhe baozheng Zhong Mian youqi guandao youxiao yunying” 繞過「馬六甲困局」的商業基礎——如何保證中緬油氣管道有效運營 [“The Commercial Foundation to Bypass the ‘Malacca Dilemma’: How to Ensure the Effective Operation of the China–Myanmar Oil and Gas Pipelines”], The First Finance Daily, July 22, 2013, https://www.yicai.com/news/2877768.html. [In Chinese]

48. Bertil Lintner, “Burma and Its Neighbors,” Asia Pacific Media Services, February 1992, http://www.asiapacificms.com/papers/pdf/burma_india_china.pdf.

49. “Xianzhi liangnian hou, Zhong Mian yuanyou guandao zhongyu tongkai” 閒置兩年後 中緬原油管道終於開通 [“After Two Years of Inactivity, the China–Myanmar Crude Oil Pipeline Is Finally Opened”], BBC Chinese, April 10, 2017, https://www.bbc.com/zhongwen/simp/chinese-news-39559135. [In Chinese]

50. Zhuang Beining 莊北甯 and Che Hongliang 車宏亮, “Zhong Mian qianshu Jiaopiao shenshuigang zhuan’an kuangjia xieding” 中緬簽署皎漂深水港專案框架協定 [“China–Myanmar Signs the Framework Agreement for the Kyaukpyu Deep-Water Port Project”], Xinhuanet.com, November 8, 2018, http://www.xinhuanet.com/2018-11/08/c_1123686146.htm. [In Chinese]

51. Lu Cheng 鹿鋮, “Zhong Mian Jingji zoulang: Miandian fabiao de xinxing tujing” 中緬經濟走廊:緬甸發展的新興途徑 [“China–Myanmar Economic Corridor: An Emerging Approach to Myanmar’s Development”], Guangming Net, September 17, 2018, http://news.gmw.cn/2018-09/17/content_31210352.htm. [In Chinese]

52. Lin Ping 林坪, “Jiemi Zhongguo rui liliang (shiyi): Ouzhou zhengjie” 揭祕中國銳實力(十一)欧洲政界 [“Disclosing China’s Sharp Power (Part XI) European Politics”], Radio Free Asia, November 5, 2018, https://www.rfa.org/mandarin/ytbdzhuantixilie/zhongguochujiaoshenxiangshijie/yl-11052018102634.html. [In Chinese]

53. Jason Horowitz and Liz Alderman, “Chastised by EU, a Resentful Greece Embraces China’s Cash and Interests,” The New York Times, August 26, 2017, https://www.nytimes.com/2017/08/26/world/europe/greece-china-piraeus-alexis-tsipras.html.

54. Jan Velinger, “President’s Spokesman Lashes Out at Culture Minister for Meeting With Dalai Lama,” Radio Prague International, October 18, 2016, https://www.radio.cz/en/section/curraffrs/presidents-spokesman-lashes-out-at-culture-minister-for-meeting-with-dalai-lama.

55. Lin Ping, “Disclosing China’s Sharp Power.”

56. “Deguo lanpishu: Zhongguo zai Deguo feijinrong zhijie touzi dafu zengzhang” 德國藍皮書:中國在德國非金融直接投資大幅增長 [“German Blue Book: China’s Non-Financial Direct Investment in Germany Has Grown Substantially”], Sina.com.cn, July 9, 2017, http://mil.news.sina.com.cn/dgby/2018-07-09/doc-ihezpzwt8827910.shtml. [In Chinese]

57. Hoover Institution, Chinese Influence and American Interests: Promoting Constructive Vigilance (Stanford, CA: Hoover Institution Press, 2018), 163, https://www.hoover.org/sites/default/files/research/docs/chineseinfluence_americaninterests_fullreport_web.pdf.

58. Philip Oltermann, “Germany’s ‘China City’: How Duisburg Became Xi Jinping’s Gateway to Europe,” The Guardian, August 1, 2018, https://www.theguardian.com/cities/2018/aug/01/germanys-china-city-duisburg-became-xi-jinping-gateway-europe.

59. “Xilake: Re’ai Zhongguo de ren” 希拉克:熱愛中國的人 [“Chirac: A Man Who Loved China”], China Net, March 20, 2007, http://www.china.com.cn/international/txt/2007-03/20/content_18421202.htm. [In Chinese]

60. Various, Di jiu zhang: Tan zhan (shang) 第九章:貪戰(上)[“Chapter 9: The War of Greed (Part I)”], in Zhenshi de Jiang Zemin 真實的江澤民 [The Real Jiang Zemin]The Epoch Times, June 18, 2012, http://www.epochtimes.com/b5/12/6/18/n3615092.htm. [In Chinese]

61. Holly Watt, “Hinkley Point: The ‘Dreadful Deal’ Behind the World’s Most Expensive Power Plant,” The Guardian, December 21, 2017, https://www.theguardian.com/news/2017/dec/21/hinkley-point-c-dreadful-deal-behind-worlds-most-expensive-power-plant.

62. Nick Timothy, “The Government Is Selling Our National Security to China,” Conservative Home, October 20, 2015, http://www.conservativehome.com/thecolumnists/2015/10/nick-timothy-the-government-is-selling-our-national-security-to-china.html.

63. Lin Ping 林坪, “Jiemi Zhongguo rui liliang (shi’er): zai Ouzhou de jingji shentou” 揭祕中國銳實力(十二)在歐洲的經濟滲透 [“Disclosing China’s Sharp Power (Part XII) Economic Infiltration in Europe”], Radio Free Asia, November 12, 2018, https://www.rfa.org/mandarin/zhuanlan/zhuantixilie/zhongguochujiaoshenxiangshijie/yl-11082018122750.html; “Jiemi Zhongguo rui liliang (shisan): Ouzhou xueshu, yanlun ziyou” 揭祕中國銳實力(十三)歐洲學術、言論自由 [“Disclosing China’s Sharp Power (Part XIII) Encroachment on Academic Freedom and Freedom of Speech in Europe”], Radio Free Asia, November 12, 2018 [自由亞洲電台], https://www.rfa.org/mandarin/zhuanlan/zhuantixilie/zhongguochujiaoshenxiangshijie/MCIEU-11122018165706.html. [In Chinese]

64. Jack Hazlewood, “China Spends Big on Propaganda in Britain … but Returns Are Low,” Hong Kong Free Press, April 3, 2016, https://www.hongkongfp.com/2016/04/03/china-spends-big-on-propaganda-in-britain-but-returns-are-low.

65. Thorsten Benner et al., “Authoritarian Advance: Responding to China’s Growing Political Influence in Europe,” Global Public Policy Institute, February 2018, https://www.gppi.net/media/Benner_MERICS_2018_Authoritarian_Advance.pdf.

66. Christophe Cornevin and Jean Chichizola, “The Revelations of Le Figaro on the Chinese Spy Program That Targets France,” Le Figaro, October 22, 2018 [“Les révélations du Figaro sur le programme d’espionnage chinois qui vise la France”], http://www.lefigaro.fr/actualite-france/2018/10/22/01016-20181022ARTFIG00246-les-revelations-du-figaro-sur-le-programme-d-espionnage-chinois-qui-vise-la-france.php. [In French]

67. “German Spy Agency Warns of Chinese LinkedIn Espionage,” BBC News, December 10, 2017, https://www.bbc.com/news/world-europe-42304297.

68. Serge Michel and Michel Beuret, China Safari: On the Trail of Beijing’s Expansion in Africa (New York: Nation Books, 2010), 162.

69. “China Is the Single Largest Investor in Africa,” CGTN, May 7, 2017, https://africa.cgtn.com/2017/05/07/china-is-the-single-largest-investor-in-africa.

70. “Not as Bad as They Say,” The Economist, October 1, 2011, https://www.economist.com/middle-east-and-africa/2011/10/01/not-as-bad-as-they-say.

71. Joseph Hammond, “Sudan: China’s Original Foothold in Africa,” The Diplomat, June 14, 2017, https://thediplomat.com/2017/06/sudan-chinas-original-foothold-in-africa.

72. “Beijing shengqing kuandai zao tongji de Sudan zongtong Baxier” 北京盛情款待遭通緝的蘇丹總統巴希爾 [“Beijing Shows Hospitality to the Wanted Sudanese President Bashir”], Radio France Internationale (RFI), June 29, 2011, http://cn.rfi.fr/中國/20110629-北京盛情款待遭通緝的蘇丹總統巴希爾. [In Chinese]

73. “Zhongguo de heping fazhan daolu” 中国的和平发展道路 [“China’s Path of Peaceful Development”], Information Office of the State Council, http://www.scio.gov.cn/zfbps/ndhf/2005/Document/307900/307900.htm. [In Chinese]

74. Pan Xiaotao 潘小濤, “Zhongguoren, qing zhunbei zai dasa bi” 中國人,請準備再大撒幣 [“Chinese, Get Ready to Give Out More Money”], Apple Daily, August 31, 2018, https://hk.news.appledaily.com/local/daily/article/20180831/20488504. [In Chinese]

75. Chen Haifeng 陈海峰, ed., “Shangwubu: Feizhou 33 ge zui bu fada guojia 97% de chanpin xiangshou ling guanshui” 商務部:非洲33個最不發達國家97%的產品享受零關稅 [“Ministry of Commerce: 97 Percent of Products in 33 Least-Developed Countries in Africa Enjoy Zero Tariffs”], China News, August 28, 2018, http://www.chinanews.com/gn/2018/08-28/8612256.shtml. [In Chinese]

76. Jia Ao 家傲, “Zhongguo zai xiang Feizhou dasa bi, Meiguo jingjue” 中國再向非洲大撒幣 美國警覺 [“China Gives Africa Big Bucks Again and America Gets Alert”], Radio Free Asia, September 3, 2018, https://www.rfa.org/mandarin/yataibaodao/junshiwaijiao/hc-09032018110327.html. [In Chinese]

77. Cai Linzhe 蔡臨哲, “Aisai’ebiya xuexi ‘Zhongguo moshi’” 埃塞俄比亞學習「中國模式」[“Ethiopia Is Learning the ‘Chinese Model’”], Phoenix Weekly, May 15, 2013, http://www.ifengweekly.com/detil.php?id=403. [In Chinese]

78. Andrew Harding, “Jizhe laihong: Feizhou chu le ge ‘Xin Zhongguo’” 記者來鴻:非洲出了個「新中國」[“Correspondence From Our Reporters: ‘A New China’ in Africa”], BBC Chinese, July 27, 2015, https://www.bbc.com/ukchina/simp/fooc/2015/07/150727_fooc_ethiopia_development. [In Chinese]

79. Si Yang 斯洋, “Zhengduo huayuquan, shuchu Zhongguo moshi, Zhongguo yingxiang OuMei he YaFei fangshi da butong” 爭奪話語權,輸出中國模式,中國影響歐美和亞非方式大不同 [“To Seize Discursive Power and Export the ‘Chinese Model,’ China Resorts to Different Means in Europe-America and Asia-Africa”], Voice of America, December 7, 2018, https://www.voachinese.com/a/4420434.html. [In Chinese]

80. Quan Ye 泉野, “Duihua Wang Wen: cong cheqian lun dao ‘xin zhimin zhuyi’ wuqu beihou de zhen wenti” 對話王文:從撒錢論到「新殖民主義」誤區背後的真問題 [“A Dialogue With Wang Wen: From the Theory of Spending Money to the Real Problem Behind the Misconstrued New Colonialism”], Duowei News, September 2, 2018, http://news.dwnews.com/china/news/2018-09-02/60081911_all.html. [In Chinese]

81. Ted Piccone, “The Geopolitics of China’s Rise in Latin America,” Brookings Institution, Geoeconomics and Global Issues 2 (November 2016), 4, https://www.brookings.edu/wp-content/uploads/2016/11/the-geopolitics-of-chinas-rise-in-latin-america_ted-piccone.pdf.

82. Megha Rajagopalan, “China’s Xi Woos Latin America With $250 Billion Investments,” Reuters, January 7, 2015, https://www.reuters.com/article/us-china-latam-idUSKBN0KH06Q20150108.

83. Alfonso Serrano, “China Fills Trump’s Empty Seat at Latin America Summit,” The New York Times, April 17, 2018, https://www.nytimes.com/2018/04/13/opinion/china-trump-pence-summit-lima-latin-america.html.

84. Jordan Wilson, “China’s Military Agreements with Argentina: A Potential New Phase in China–Latin America Defense Relations,” US–China Economic and Security Review Commission: Staff Research Report, November 5, 2015, https://www.uscc.gov/sites/default/files/Research/China’s Military Agreements with Argentina.pdf.

85. Jin Yusen 金雨森, “Zhonggong jinqian waijiao kong chengwei zuihou yi gen daocao” 中共金錢外交恐成為最後一根稻草 [“The CCP’s Dollar Diplomacy May Be the Last Straw”], watchinese.com, July 5, 2017, https://www.watchinese.com/article/2017/23053. [In Chinese]

86. “Zhonggojng ju’e jinyuan qiang Saerwaduo, yin Meiguo youlü” 中共巨額金援搶薩爾瓦多 引美國憂慮 [“The CCP’s Huge Amount of Financial Aid to El Salvador Causes Anxiety for America”], NTD Television, August 22, 2018, http://www.ntdtv.com/xtr/gb/2018/08/23/a1388573.html. [In Chinese]

87. Huang Xiaoxiao 黃瀟瀟, “La Mei he Jialebi diqu Kongzi Xueyuan da 39 suo” 拉美和加勒比地區孔子學院達39所 [“Number of Confucius Institutes in Latin America and the Caribbeans Increases to 39”], People.cn, January 26, 2018, http://world.people.com.cn/n1/2018/0126/c1002-29788625.htm. [In Chinese]

88. “Pentagon Says Chinese Vessels Harassed US Ship,” CNN, March 9, 2009, http://www.cnn.com/2009/POLITICS/03/09/us.navy.china/index.html.

89. Barbara Starr, “Chinese Boats Harassed US Ship, Officials Say,” CNN, May 5, 2009, http://edition.cnn.com/2009/WORLD/asiapcf/05/05/china.maritime.harassment/index.html.

90. Barbara Starr, Ryan Browne, and Brad Lendon, “Chinese Warship in ‘Unsafe’ Encounter With US Destroyer, Amid Rising US-China Tensions,” CNN, October 1, 2018, https://www.cnn.com/2018/10/01/politics/china-us-warship-unsafe-encounter/index.html.

91. Military Strategy Research Department of the Academy of Military Science, Zhanlue xue 戰略學 [Strategic Studies], (Beijing: Military Science Publishing House, 2013), 47. [In Chinese]

92. Office of the Secretary of Defense, Annual Report to Congress: Military and Security Developments Involving the People’s Republic of China 2018 (Washington DC: US Department of Defense, May 16, 2018), 46–47, https://media.defense.gov/2018/Aug/16/2001955282/-1/-1/1/2018-CHINA-MILITARY-POWER-REPORT.PDF.

93. Lawrence Sellin, “The US Needs a New Plan to Address Chinese Power in Southern Asia,” The Daily Caller, June 5, 2018, https://dailycaller.com/2018/06/05/afghanistan-pakistan-america-china/.

94. Panos Mourdoukoutas, “China Will Lose The South China Sea Game,” Forbes, July 1, 2018, https://www.forbes.com/sites/panosmourdoukoutas/2018/07/01/china-will-lose-the-south-china-sea-game/#5783cad73575.

95. Michael Lelyveld, “China’s Oil Import Dependence Climbs as Output Falls,” Radio Free Asia, December 4, 2017, https://www.rfa.org/english/commentaries/energy_watch/chinas-oil-import-dependence-climbs-as-output-falls-12042017102429.html.

96. M. Taylor Fravel, “Why Does China Care So Much About the South China Sea? Here Are 5 Reasons,” The Washington Post, July 13, 2016, https://www.washingtonpost.com/news/monkey-cage/wp/2016/07/13/why-does-china-care-so-much-about-the-south-china-sea-here-are-5-reasons.

97. Brahma Chellaney, “Why the South China Sea Is Critical to Security,” The Japan Times, March 26, 2018, https://www.japantimes.co.jp/opinion/2018/03/26/commentary/world-commentary/south-china-sea-critical-security/#.XAnOBBNKiF1.

98. Scott Montgomery, “Oil, History, and the South China Sea: A Dangerous Mix,” Global Policy, August 7, 2018, https://www.globalpolicyjournal.com/blog/07/08/2018/oil-history-and-south-china-sea-dangerous-mix.

99. Hal Brands, “China’s Master Plan: A Global Military Threat,” The Japan Times, June 12, 2018, https://www.japantimes.co.jp/opinion/2018/06/12/commentary/world-commentary/chinas-master-plan-global-military-threat/#.W9JPPBNKj5V.

100. Joel Wuthnow, “China’s Other Army: The People’s Armed Police in an Era of Reform,” Center for the Study of Chinese Military Affairs, Institute for National Strategic Studies, China Strategic Perspectives 14 (Washington DC: National Defense University Press, April 2019), https://inss.ndu.edu/Portals/82/China SP 14 Final for Web.pdf.

101. US Department of Defense, Office of the Secretary of Defense, Annual Report to Congress: Military and Security Developments Involving the People’s Republic of China 2018, May 16, 2018, https://media.defense.gov/2018/Aug/16/2001955282/-1/-1/1/2018-CHINA-MILITARY-POWER-REPORT.PDF.

102. David E. Sanger, “US Blames China’s Military Directly for Cyberattacks,” The New York Times, May 6, 2013, http://www.nytimes.com/2013/05/07/world/asia/us-accuses-chinas-military-in-cyberattacks.html.

103. Sharon Weinberger, “China Has Already Won the Drone Wars,” Foreign Policy, May 10, 2018, https://foreignpolicy.com/2018/05/10/china-trump-middle-east-drone-wars/.

104. Rick Joe, “China’s Air Force on the Rise: Zhuhai Airshow 2018,” The Diplomat, November 13, 2018, https://thediplomat.com/2018/11/chinas-air-force-on-the-rise-zhuhai-airshow-2018/.

105. Huang Yuxiang 黃宇翔, “Zhongguo wurenzhanji jingyan Zhuhai Hangzhan liangxiang, jiaxiang di shi Meiguo” 中國無人戰機驚豔珠海航展亮相假想敵是美國 [“Chinese Drones, Whose Target Is America, Stun the Audience at Zhuhai Air Show”], Asia Weekly, vol. 32, issue 46 (November 25, 2018), https://www.yzzk.com/cfm/blogger3.cfm?id=1542252826622&author=黃宇翔. [In Chinese]

106. Như trên.

107. Peter Navarro, Crouching Tiger: What China’s Militarism Means for the World (New York: Prometheus Books, 2015).

108. Steven Lee Myers, “With Ships and Missiles, China Is Ready to Challenge US Navy in Pacific,” The New York Times, August 29, 2018, https://www.nytimes.com/2018/08/29/world/asia/china-navy-aircraft-carrier-pacific.html.

109. San Renxing 三人行, “Ping xuexinggongsi de mori fengkuangdu” 評血腥公司的末日瘋狂賭 [“On the Bloody Company’s Mad Doomsday Gambling”], The Epoch Times, August 1, 2005, http://www.epochtimes.com/b5/5/8/1/n1003911.htm and http://www.epochtimes.com/b5/5/8/2/n1004823.htm [In Chinese]; and Li Tianxiao, “Shen yao Zhonggong wang, bi xian shi qi kuang” 神要中共亡 必先使其狂 [“If God Wants the CCP to Die, He Will Make It Go Mad First”], The Epoch Times, August 17, 2005, http://www.epochtimes.com/gb/5/8/17/n1021109.htm. [In Chinese]

110. Jonathan Watts, “Chinese General Warns of Nuclear Risk to US,” The Guardian, July 15 2005, https://www.theguardian.com/world/2005/jul/16/china.jonathanwatts.

111. Pillsbury, The Hundred-Year Marathon, chap. 2

112. “Commentary Two: On the Beginnings of the Chinese Communist Party,” in Nine Commentaries on the Communist Party (New York: Broad Press Inc., 2004), http://www.ninecommentaries.com/english-2.

113. Qiao Liang 乔良 and Wang Xiangsui 王湘穗, Chao xian zhan 超限战 [Unrestricted Warfare], (Beijing: People’s Liberation Army Literature and Art Press, 1999), 1, 62. [In Chinese]

114. Qiao Liang 喬良 and Wang Xiangsui 王湘穗, Chao xian zhan yu Fan chao xian zhan: Zhongguoren tichu de xin zhanzhengguan Meiguoren ruhe yingdui 超限戰與反超限戰:中國人提出的新戰爭觀美國人如何應對 [Unrestricted Warfare and Anti-Unrestricted Warfare: How Will the Americans Counter the New Chinese Strategy?] (Beijing: Changjiang Literature and Art Press, 2016). [In Chinese]

115. Louisa Lim and Julia Bergin, “Inside China’s Audacious Global Propaganda Campaign,” The Guardian, December 7, 2018, https://www.theguardian.com/news/2018/dec/07/china-plan-for-global-media-dominance-propaganda-xi-jinping.

116. Mao Zedong 毛澤東, Mao Zedong xinwen gongzuo wenxuan 毛澤東新聞工作文選 [Selected Works on Journalism], (Beijing: Xinhua Press, 1983), 182. [In Chinese]

117. “Zhong jin pulu Zhonggong Dawaixuan haiwai kuozhang” 重金鋪路中共大外宣海外擴張 [“The CCP Spends Big Money Expanding Its Overseas Propaganda”], Radio Free Asia, November 15, 2015, https://www.rfa.org/cantonese/news/propaganda-11052015084921.html. [In Chinese]

118. Anne-Marie Brady, “China’s Foreign Propaganda Machine,” Wilson Center, October 26, 2015, https://www.wilsoncenter.org/article/chinas-foreign-propaganda-machine.

119. “Chinese President Xi Jinping Visits With CCTV America via Video Call,” CGTN, February 19, 2016, https://america.cgtn.com/2016/02/19/chinese-president-xi-jinping-visits-with-cctv-america-via-video-call.

120. Koh Gui Qing and John Shiffman, “Beijing’s Covert Radio Network Airs China-Friendly News Across Washington, and the World,” Reuters, November 2, 2015, https://www.reuters.com/investigates/special-report/china-radio.

121. Lim and Bergin, “Inside China’s Audacious.”

122. James Fallows, “Official Chinese Propaganda: Now Online From the WaPo!” The Atlantic, February 3, 2011, https://www.theatlantic.com/international/archive/2011/02/official-chinese-propaganda-now-online-from-the-wapo/70690.

123. Donnelle Eller, “Chinese-Backed Newspaper Insert Tries to Undermine Iowa Farm Support for Trump, Trade War,” The Des Moines Register, September 24, 2018, https://www.desmoinesregister.com/story/money/agriculture/2018/09/24/china-daily-watch-advertisement-tries-sway-iowa-farm-support-trump-trade-war-tariffs/1412954002.

124. Bethany Allen-Ebrahimian, “Beijing Builds Its Influence in the American Media,” Foreign Policy, December 21, 2017, https://foreignpolicy.com/2017/12/21/one-of-americas-biggest-chinese-language-newspapers-toes-beijings-party-line-china-influence-united-front.

125. “Zhan zhong jiekai hongse shentou, 142 jia haiwai Dangmei shunjian baoguang” 占中揭開紅色滲透 142家海外黨媒體瞬間曝光 [“‘Occupy Central’ Reveals Red Infiltration, 142 of the CCP’s Overseas Media Outlets Are Disclosed”], NTD Television, October 6, 2014, http://www.ntdtv.com/xtr/gb/2014/10/06/a1143788.html. [In Chinese]

126. Yuan Jirong 苑基榮, “Zhongguo dianshiju rebo Feizhou dalu” 中國電視劇熱播非洲大陸 [“Chinese TV Series Are Trendy in Africa”], People’s Daily, January 5, 2015, https://web.archive.org/web/20160206004955if_/http://paper.people.com.cn/rmrb/html/2015-01/05/nw.D110000renmrb_20150105_3-03.htm. [In Chinese]

127. Jeffrey Gil, “Why the NSW Government Is Reviewing Its Confucius Classrooms Program,” The Conversation, May 17, 2018, http://theconversation.com/why-the-nsw-government-is-reviewing-its-confucius-classrooms-program-96783.

128. Alexander Bowe, “China’s Overseas United Front Work: Background and Implications for the United States,” US–China Economic and Security Review Commission, August 24, 2018, 5–6, https://www.uscc.gov/sites/default/files/Research/China’s Overseas United Front Work – Background and Implications for US_final_0.pdf.

129. US Congress, House, John S. McCain National Defense Authorization Act for Fiscal Year 2019, 115th Cong., 2nd sess., https://docs.house.gov/billsthisweek/20180723/CRPT-115hrpt863.pdf.

130. “Wei fazhan he jinbu, yu Zhongguo xieshuo tongxing — Zhongguo gaige youyi jiangzhang huodezhe qunxiang” 为发展和进步,与中国携手同行——中国改革友谊奖章获得者群像 [“Marching Forward Hand in Hand With China for Development and Progress: Vignettes of Winners of ‘China Reform Friendship Medal’”], Xinhua News, December 18, 2018, http://www.xinhuanet.com/politics/2018-12/18/c_1123872219.htm. [In Chinese]

131. Bowe, “China’s Overseas,” 5–6.

132. Thorsten Benner et al., “Authoritarian Advance: Responding to China’s Growing Political Influence in Europe,” Global Public Policy Institute, February 2018, https://www.gppi.net/media/Benner_MERICS_2018_Authoritarian_Advance.pdf.

133. Chinese Influence & American Interests: Promoting Constructive Vigilance (Stanford, CA: Hoover Institution Press, 2018), https://www.hoover.org/sites/default/files/research/docs/chineseinfluence_americaninterests_fullreport_web.pdf.

134. US Department of Justice, “Patrick Ho, Former Head of Organization Backed by Chinese Energy Conglomerate, Convicted of International Bribery, Money Laundering Offenses,” December 5, 2018, https://www.justice.gov/usao-sdny/pr/patrick-ho-former-head-organization-backed-chinese-energy-conglomerate-convicted.

135. Nick McKenzie and Angus Grigg, “China’s ZTE Was Built to Spy and Bribe, Court Documents Allege,” The Sydney Morning Herald, May 31, 2018, https://www.smh.com.au/business/companies/china-s-zte-was-built-to-spy-and-bribe-court-documents-allege-20180531-p4ziqd.html.

136. Alexandra Stevenson, et al., “A Chinese Tycoon Sought Power and Influence. Washington Responded,” The New York Times, December 12, 2018, https://www.nytimes.com/2018/12/12/business/cefc-biden-china-washington-ye-jianming.html.

137. Rona Rui 駱亞, “Zhuanfang Chen Yonglin: Zhonggong quanmian shentou Aozhou neimu” 專訪陳用林:中共全面滲透澳洲內幕 [“Exclusive Interview With Chen Yonglin: How the Chinese Communist Party Has Thoroughly Infiltrated Australia”], The Epoch Times, June 19, 2017, http://www.epochtimes.com.tw/n215385. [In Chinese]

138. Chinese Influence & American Interests, 57–78.

139. Isaac Stone Fish, “Huawei’s Surprising Ties to the Brookings Institution,” The Washington Post, December 7, 2018, https://www.washingtonpost.com/opinions/2018/12/08/chinese-companys-surprising-ties-brookings-institution/?utm_term=.2720ba57db52.

140. Margaret Wollensak, “Canadian, UK Universities Warned by Intelligence Agencies to Be Wary of Huawei,” The Epoch Times, December 19, 2018, https://www.theepochtimes.com/universities-warned-to-be-wary-of-research-partnerships-with-huawei_2743679.html.

141. Zack Dorfman, “How Silicon Valley Became a Den of Spies,” Politico, July 27, 2018, https://www.politico.com/magazine/story/2018/07/27/silicon-valley-spies-china-russia-219071.

142. Bowe, “China’s Overseas,” 10–12.

143. Gao Shan 高山, “Zhongguo Wanda: 20 yi Meiyuan maixia Meiguo liang jia dianyinggongsi” 中國萬達:20億美元買下美國兩家電影公司 [“China’s Wanda Buys Two US Film Companies for 2 Billion US Dollars”], Radio Free Asia, August 23, 2016, https://www.rfa.org/mandarin/yataibaodao/jingmao/hc-08232016102649.html. [In Chinese]

144. Cui Peng 崔鵬, “Ali yingye rugu Amlin Partners, Ma Yun touzi Sipierboge” 阿里影業入股Amblin Partners 馬雲投資斯皮爾伯格 [“Ali Pictures Invests in Amblin Partners; Ma Yun Makes Investment in Spielberg”], sohu.com, October 9, 2016, http://www.sohu.com/a/115703678_115565. [In Chinese]

145. Amy Qin and Audrey Carlsen, “How China Is Rewriting Its Own Script,” The New York Times, November 18, 2018, https://www.nytimes.com/interactive/2018/11/18/world/asia/china-movies.html.

146. Ben Fritz and John Horn, “Reel China: Hollywood Tries to Stay on China’s Good Side,” The Los Angeles Times, March 16, 2011, http://articles.latimes.com/2011/mar/16/entertainment/la-et-china-red-dawn-20110316.

147. Lin Ping 林坪, “Jiemi Zhongguo rui liliang (wu): Meiguo dianying yule ye” 揭秘中國銳實力(五)美國電影娛樂業 [“Disclosing China’s Sharp Power (Part V) American Film and Entertainment Industries”], Radio Free Asia, September 7, 2018, https://www.rfa.org/mandarin/zhuanlan/zhuantixilie/zhongguochujiaoshenxiangshijie/yl5-09072018150445.html. [In Chinese]

148. Lin Ping 林坪, “Jiemi Zhongguo rui liliang (san) Meiguo xueshu jie, gaoxiao” 揭秘中國銳實力(三)美國學術界、高校 [“Disclosing China’s Sharp Power (Part III) American Universities and Academia”], Radio Free Asia, September 5, 2018, https://www.rfa.org/mandarin/zhuanlan/zhuantixilie/zhongguochujiaoshenxiangshijie/yl3-09052018122139.html. [In Chinese]

149. “Ying Baoshaodang ren bei ju rujing Xianggang, Yuehanxun biao guanqie” 英保守黨人被拒入境香港 約翰遜表關切 [“British Conservatives Were Denied Entry to Hong Kong; Johnson Expresses Concern”], BBC Chinese, October 12, 2017, https://www.bbc.com/zhongwen/trad/chinese-news-41591196. [In Chinese]

150. Bowe, “China’s Overseas,” 7–8.

151. William Pentland, “Entrepreneurial Espionage – Made in China,” Forbes, January 22, 2011, https://www.forbes.com/sites/williampentland/2011/01/22/entrepreneurial-espionage-made-in-china/#7e0175c65207.

152. Joshua Philipp, “How Hacking and Espionage Fuel China’s Growth,” The Epoch Times, September 10, 2015, https://www.theepochtimes.com/investigative-report-china-theft-incorporated_1737917.html.

153. Annie Wu, “What Is the ‘Made in China 2025’ Program That Is the Target of US Tariffs?” The Epoch Times, April 5, 2018, https://www.theepochtimes.com/what-is-the-chinese-industrial-policy-made-in-china-2025-that-is-the-target-of-us-tariffs_2485482.html.

154. High-Speed Rail News, Gaotie Fengyun lu 高鐵風雲錄 [A Record of the High-speed Rail Saga], (Changsha: Hunan Literature and Art Press, 2015). See “Di wu zhang: Zhongguo gaotie sanguo sha” 第五章中國高鐵三國殺 [Chapter 5, “China’s High-Speed Rail Three Kingdom Legends”]. [In Chinese]

155. Sankei Shimbun, “Japan’s Transfer of Bullet Train Technology a Mistake. China, of Course, Has Copied It,” Japan Forward, August 18, 2017, https://japan-forward.com/japans-transfer-of-bullet-train-technology-a-mistake-china-of-course-has-copied-it.

156. Paul Mozur and Jane Perlez, “China Bets on Sensitive US Start-Ups, Worrying the Pentagon,” The New York Times, March 22, 2017, https://www.nytimes.com/2017/03/22/technology/china-defense-start-ups.html.

157. Office of the United States Trade Representative, Executive Office of the President, Update Concerning China’s Acts, Policies and Practices Related to Technology Transfer, Intellectual Property, and Innovation, November 20, 2018, https://ustr.gov/sites/default/files/enforcement/301Investigations/301 Report Update.pdf, 46.

158. US Department of Justice, “Chinese National Who Conspired to Hack Into US Defense Contractors’ Systems Sentenced to 46 Months in Federal Prison,” July 13, 2016, https://www.justice.gov/opa/pr/chinese-national-who-conspired-hack-us-defense-contractors-systems-sentenced-46-months.

159. Cynthia McFadden, Aliza Nadi, and Courtney McGee, “Education or Espionage? A Chinese Student Takes His Homework Home to China,” NBC News, July 24, 2018, https://www.nbcnews.com/news/china/education-or-espionage-chinese-student-takes-his-homework-home-china-n893881.

160. Federal Bureau of Investigation, “Chinese Hackers Indicted,” December 20, 2018, https://www.fbi.gov/news/stories/chinese-hackers-indicted-122018.

161. Zach Dorfman, “How Silicon Valley.”

162. Federal Bureau of Investigation, “Chinese Talent Programs,” Counterintelligence Strategic Partnership Intelligence Note, SPIN: 15-007, September 2015, https://info.publicintelligence.net/FBI-ChineseTalentPrograms.pdf.

163. Lawrence A. Tabak and M. Roy Wilson, “Foreign Influences on Research Integrity,” Presentation at the 117th Meeting of the Advisory Committee to the Director, National Institutes of Health, December 13, 2018, https://acd.od.nih.gov/documents/presentations/12132018ForeignInfluences.pdf.

164. Lev Facher, “NIH Report Scrutinizes Role of China in Theft of US Scientific Research,” STAT, December 13, 2018, https://www.statnews.com/2018/12/13/nih-report-scrutinizes-role-of-china-in-theft-of-u-s-scientific-research.

165. Jennifer Zeng, “Communist China Poses Greatest Threat to US and World, Senators Told,” The Epoch Times, updated December 17, 2018, https://www.theepochtimes.com/senate-told-communist-china-poses-greatest-threat-to-us-and-the-world_2738798.html.

166. Keith Bradsher, “When Solar Panels Became Job Killers,” The New York Times, April 8, 2017, https://www.nytimes.com/2017/04/08/business/china-trade-solar-panels.html?_ga=2.209817942.255138535.1542571491-142437734.1525387950.

167. “Zhonghua renmin gongheguo guojia qingbao fa” 中華人民共和國國家情報法 [“The National Intelligence Law of the People’s Republic of China”], National People’s Congress Net, June 27, 2017, http://www.npc.gov.cn/npc/xinwen/2017-06/27/content_2024529.htm. [In Chinese]

168. US Congress, Senate, Statement of Bill Priestap Before the Committee on the Judiciary, China’s Non-Traditional Espionage Against the United States: The Threat and Potential Policy Responses, 115th Cong., 1st sess., December 12, 2018, https://www.judiciary.senate.gov/download/12-12-18-priestap-testimony.

169. US Congress, Senate, Statement of John C. Demers Before the Committee on the Judiciary, China’s Non-Traditional Espionage Against the United States: The Threat and Potential Policy Responses, 115th Cong., 1st sess., December 12, 2018, https://www.judiciary.senate.gov/imo/media/doc/12-12-18 Demers Testimony.pdf.

170. Ted Cruz (@SenTedCruz), “Huawei is a Communist Party spy agency thinly vieled [sic] as a telecom company. Its surveillance networks span the globe & its clients are rogue regimes such as Iran, Syria, North Korea & Cuba. The arrest of Huawei’s CFO Wanzhou Meng in Canada is both an opportunity & a challenge,” Twitter, December 6, 2018, https://twitter.com/SenTedCruz/status/1070708648865861633.

171. Danielle Cave, “The African Union Headquarters Hack and Australia’s 5G Network,” Australian Strategic Policy Institute, July 13, 2018, https://www.aspistrategist.org.au/the-african-union-headquarters-hack-and-australias-5g-network.

172. Theis Lange Olsen and Cathrine Lakmann, “Huawei Now on the Danish Mark: ‘The Chinese Can Access Systems That Govern Our Society,’” Danish Broadcasting Corporation, December 7, 2018, https://www.dr.dk/nyheder/indland/huawei-nu-paa-dansk-sigtekorn-kineserne-kan-faa-adgang-til-systemer-der-styrer-vores. [In Danish]

173. Tang Ming 唐銘, “Zhonggong haike weizhuang Falun Gong wangzhan, Mei yu Zhong zunshou guoji guize” 中共駭客偽裝法輪功網站 美籲中遵守國際規則 [“CCP Hackers Feigned Falun Gong Websites; America Calls on China to Observe International Rules”], The Epoch Times, March 16, 2013 [大紀元新聞網], http://www.epochtimes.com/gb/13/3/16/n3824225.htm. [In Chinese]

174. Dan Levin, “Couple Held in China Are Free, but ‘Even Now We Live Under a Cloud’,” The New York Times, January 1, 2017, https://www.nytimes.com/2017/01/01/world/canada/canadian-couple-china-detention.html.

175. “Peter Navarro on China’s National Security Risks to US,” Fox Business, December 13, 2018, https://video.foxbusiness.com/v/5979037938001/?#sp=show-clips.

176. Qiao Liang 乔良 and Wang Xiangsui 王湘穗, Unrestricted Warfare, 61. [In Chinese]

177. Eri Sugiura, “China’s 5G a Bigger Threat Than Trade War, Says Ex-Dallas Fed Chief,” Nikkei Asian Review, September 24, 2018, https://asia.nikkei.com/Economy/China-s-5G-a-bigger-threat-than-trade-war-says-ex-Dallas-Fed-chief.

178. Gregg Re, “Trump Declares Opioids From Mexico, China ‘Almost a Form of Warfare,’ Tells Sessions to Sue Drug Makers,” Fox News, August 16, 2018, https://www.foxnews.com/politics/trump-declares-opioids-from-mexico-china-almost-a-form-of-warfare-tells-sessions-to-sue-drug-makers.

179. Kirsten D. Madison, “Stopping the Poison Pills: Combating the Trafficking of Illegal Fentanyl from China,” prepared statement before the Senate Caucus on International Narcotics Control, October 2, 2018, https://www.drugcaucus.senate.gov/sites/default/files/Final INL Written Statement for Senate Drug Caucus Hearing on Chinese Fe.._.pdf.

180. Markos Kounalakis, “China Is Using Fentanyl in a Chemical War Against America,” McClatchy, November 2, 2017, https://www.mcclatchydc.com/opinion/article182139386.html.

181. Anna Fifield, “China’s Row With Sweden Over a ‘Racist’ TV Skit Has Citizens Urging Boycotts of Ikea and H&M,” The Washington Post, September 26, 2018, https://www.washingtonpost.com/world/2018/09/26/chinas-row-with-sweden-over-racist-tv-skit-has-citizens-urging-boycott-ikea-hm/?noredirect=on&utm_term=.15e1b22bc530.

182. Xinmei Shen, “How China’s Army of Online Trolls Turned on Sweden,” Abacus News, September 26, 2018, https://www.abacusnews.com/digital-life/how-chinas-army-online-trolls-turned-sweden/article/2165747.

183. Pillsbury, The Hundred-Year Marathon, introduction.

184. “How the West Got China Wrong,” The Economist, March 1, 2018, https://www.economist.com/leaders/2018/03/01/how-the-west-got-china-wrong.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2020/4/21/404082.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2020/5/7/184371.html

Đăng ngày 27-08-2020; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share