[MINH HUỆ 25-10-2009] Bệnh đau răng của tôi đã kéo dài hơn sáu tháng. Tôi đã liên tục phát chính niệm và nhìn vào bên trong để tìm nguyên nhân. Có phải đây là sự cảnh báo cho việc tu khẩu của tôi? Có phải tôi có chấp trước tình cảm? Có phải tôi đã không làm tốt ba điều? Tôi tìm thấy nhiều chấp trước và cũng cố hết sức để làm tốt hơn theo Pháp, nhưng đã không có bất kể tiến bộ nào. Trong tháng trước, nó đã trở nên trầm trọng hơn. Bất kể là tôi uống nước nóng hay nước lạnh, răng của tôi đều rất đau. Thậm chí tôi không thể ăn rau. Khi tôi sờ vào răng của mình, một cái ở trên và hai cái ở dưới đã bị lung lay. Tôi nghe vài người thường nói rằng bệnh đau răng của họ đã được chữa khỏi sau khi họ đánh răng bằng một loại thuốc đánh răng. Nên tôi nghĩ, đó chỉ là kem đánh răng, tôi sẽ không đi bệnh viện, tôi có thể thử nó. Vào hai ngày đầu, có vẻ như có tiến triển, nhưng vào ngày thứ ba bệnh đau răng của tôi lại trở ngày nghiêm trọng hơn trước. Sau khi chị tôi, cũng là một học viên biết chuyện này, chị đã khuyên tôi dừng sử dụng thuốc đánh răng đó. Do vậy tôi đã ngừng sử dụng nó.

Vì tâm tính của tôi rớt xuống tầng của người thường, tôi đã cảm thấy thực sự mệt mỏi và buồn ngủ cả ngày. Tôi chưa bao giờ cảm thấy tồi tệ như vậy kể từ khi tôi bắt đầu tu luyện Đại Pháp. Tôi không thể tập trung vào việc học Pháp và cũng không muốn luyện công. Tôi đã đọc một bài trong “Tuần báo Chánh Kiến”, đăng ngày 13 tháng 10 năm 2009, trong đó một bạn đồng tu nói về việc thiện giải cho bệnh đau răng của cô, và nó đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Tôi đã làm như bạn đồng tu đó làm và phát chính niệm về phía linh thể trên răng của tôi để thiện giải. Vào ngày thứ ba, khi tới lúc phát chính niệm, tôi đã nói với linh thể đó: “Đây là cơ hội cuối cùng cho nhà ngươi để nhận thiện giải. Đừng bỏ lỡ cơ hội này và rời đi ngay lập tức! Nếu không, nếu ta không thể loại trừ người, Pháp vũ trụ sẽ không giữ ngươi nữa.” Khi ý niệm kiên định của tôi phát xuất ra, bệnh đau răng của tôi gần như đã hết. Ngày hôm sau, tôi đã có thể ăn rau và thậm trí ăn cả lạc.

Tuy nhiên, ngộ tính cùng đức tin vào Pháp và Sư Phụ của tôi không tốt, và tư tưởng người thường mà đã cắm rễ sâu của tôi rất mạnh. Đôi khi tôi cố để sờ vào răng của mình để xem bệnh đau răng đã khỏi hẳn chưa hoặc những cái răng lung lay của tôi đã thực sự khỏi chưa. Vì tư tưởng của tôi không chính, bệnh đau răng lại quay trở lại lần thứ hai.

Hôm nay, khi tôi đọc Chuyển Pháp Luân, Pháp đã thức tỉnh tôi:

“Nhưng sau khi giúp họ vứt bỏ [phụ thể] rồi, thì cái tâm bệnh của họ lại không dứt: họ cứ cảm giác như trạng thái ấy vẫn tồn tại; họ cho rằng vẫn còn; ấy chính là một loại tâm chấp trước, gọi là ‘nghi tâm’. Dần dà tự họ chiêu mời cái thứ không tốt ấy trở lại. Tự chư vị phải vứt bỏ cái tâm ấy; hoàn toàn không tồn tại [phụ thể nữa đâu]”. (Chuyển Pháp Luân)

“‘Ngộ’ chân chính của chúng ta, chính là nói về Pháp mà sư phụ giảng trong quá trình chúng ta luyện công, Đạo mà sư phụ trong Đạo gia giảng, trước những khó nạn bản thân gặp phải trong quá trình tu luyện, thì có thể ngộ được rằng bản thân là người tu luyện hay không, có thể lý giải [theo Pháp] hay không, có thể tiếp thụ [Pháp] hay không, trong quá trình tu luyện có thể chiểu theo Pháp mà hành xử hay không.” (Chuyển Pháp Luân)

Tôi là phải là một học viên không? Pháp của Sư Phụ nói thật rõ ràng như thế, mà tại sao tôi lại không thể làm được? Những cái răng lung lay của tôi chỉ là ảo ảnh bên ngoài, nó đang khảo nghiệm tôi để xem tôi có thể hiểu và lý giải Pháp lý được không. Nếu không, tôi sẽ tự chiêu mời nó lại lần nữa. Mặc dù linh thể trong không gian khác đã được thiện giải, nhưng tư tưởng không tin vào Sư Phụ và Pháp có thể bị ma quỷ nhìn thấy trong không gian khác và chúng dùng nó làm lý do để bức hại tôi. Nó có thể rất nguy hiểm. Chúng ta phải ngay lập tức chỉnh lại tâm tính của chúng ta. Pháp có quyền năng vĩ đại và có thể chính lại bất kể cái gì bất thường bất chính. Một vài năm trước, tôi đã chứng kiến sự kỳ diệu của Đại Pháp trên con gái tôi. Trong thời gian ngắn sau khi sinh con, cánh tay phải của con gái tôi bị đau khi nâng lên. Sau khi con gái tôi tập bài số hai, cánh tay nó có thể cử động tự do và “bệnh” đã được loại trừ. Tại sao đầu óc tôi lại không sáng suốt khi tôi bị khảo nghiệm?

Tôi đã học thuộc Chuyển Pháp Luân và tôi học Pháp hàng ngày. Chất lượng học Pháp của tôi ra sao? Khi chúng ta gặp vấn đề, đó là một khảo nghiệm trực tiếp để xem việc học Pháp hàng ngày của chúng ta tốt thế nào. Tôi đã tu luyện bảy năm và tất cả bệnh tật của tôi đều đã biến mất. Tôi thậm chí không biết bốn cái u mạch cỡ hạt đậu ở trên tay trái của tôi đã biến mất từ lúc nào. Tôi cũng đã chứng kiến những hiệu quả kỳ diệu của Đại Pháp đối với các thành viên trong gia đình tôi. Tất cả đều là những ví dụ sống động điển hình mà tôi đã thấy. Tại sao tôi không thể thực sự tin vào Sư Phụ và Pháp một trăm phần trăm? Mấu chốt là ở chỗ tôi đã không thay đổi về căn bản cách suy nghĩ tư duy truyền thống của người thường và thay vào đó tôi đã bò lết trong cái khung bị giới hạn bởi sự hiểu biết ngu muội của người thường. Sư Phụ đã cảnh báo chúng ta trong bài thuyết giảng “Giảng Pháp tại Manhattan”:

“ Nhưng tu luyện trong xã hội hiện thực, đối với người ta mà nói thì quả thực rằng ở đủ mọi phương diện đều có tồn tại dụ hoặc, rằng lúc nào việc gì đều có tồn tại việc chư vị có đạt hay không, do đó tôi nói rằng có thể tiến bước theo được mới thật là xuất sắc.”

Tin tưởng vào Sư Phụ và Pháp là cực kỳ trọng yếu đối với học viên.

Khi tôi uống một cốc nước trong một hơi, người khác chắc chắn tin rằng nước ở trong dạ dày của tôi vì họ thấy điều đó. Nhưng vì Phật Pháp thần thông mà Sư Phụ ban cho chúng ta không thể nhìn thấy, tâm chúng ta có thể không ổn định khi sử dụng chúng, điều này biểu hiện việc không tin vào Sư Phụ và Pháp. Nếu chúng ta thực sự tin vào Sư Phụ và Pháp, thần thông từ chính niệm của chúng ta sẽ tiêu trừ thế lực ma quỷ phá hoại Pháp trong không gian khác. Phát chính niệm là một trận chiến giữa thiện và ác trong không gian khác. Làm sao chúng ta có thể không thanh tỉnh trong thời khắc then chốt này? Làm sao chúng ta có thể buông lơi? Chúng ta nên tin một trăm phần trăm rằng Phật Pháp thần thông mà Sư Phụ ban cho chúng ta có uy lực vô cùng và thực sự tồn tại. Chúng ta nên chú ý sát sao vào tu luyện và học sử dụng tốt thần thông mà Sư Phụ ban cho chúng ta để tự vệ và tiêu trừ tất cả tà ác và ma quỷ phá hoại Pháp.

Sau hoàn thành bài viết này, tất cả những tình trạng bất thường của tôi đã được chính lại.


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2009/10/25/211061.html
Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2009/11/3/112065.html
Đăng ngày 05-11-2009; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share