Từ xưa đến nay, tình mẫu tử là rất thiêng liêng và thật cao cả, dù là đứa con đã được sinh ra hay vẫn còn nằm trong bụng mẹ. Nhưng tại Trung Quốc, không những nó không được tôn trọng, mà còn bị lợi dụng làm vũ khí để khủng bố phụ nữ mang thai và những người mẹ phải từ bỏ tín ngưỡng của mình về Pháp Luân Công.

Vì giam giữ phụ nữ có thai là trái với luật pháp trong những trại lao động Trung Quốc, nên đối với phụ nữ có thai thì họ thường bị cưỡng chế làm sẩy thai. Trong một vụ án, đứa con của một học viên Pháp Luân Công đã bị lôi ra khỏi tử cung của Cô khi mới đựợc 8 tháng trong bụng mẹ, bằng biện pháp dãn nở tử cung, đứa bé đã mở mắt và khóc lên, nó đã bị cướp đi, và không bao giờ được nhìn thấy nữa. Phụ nữ có thai và đang cho con bú cũng bị cưỡng bức lao động nặng, và thường gây ra những tổn thương và biến chứng thai nhi. Hàng loạt trẻ em trở thành vô gia cư, không người chăm sóc sau khi bố mẹ của chúng bị giam cầm. Chúng cứ thấp thỏm chờ đợi bố mẹ quay về, mà không biết là họ có còn trở về được nữa không. Trong một vài trường hợp các em phải bơ vơ một mình và tự chống chèo với cuộc sống, rất nhiều em đã mồ côi.

Mẹ và con trai 7 tháng tuổi bị khủng bố đến chết

Đệ tử Đại Pháp Vương Lệ Huyên, cử nhân văn khoa, quê từ Làng Nam Câu, Huyện Tê Hà Tự Khẩu, Tỉnh Sơn Đông. Cô đi Bắc Kinh thỉnh nguyện hòa bình tổng cộng 8 lần (3 lần trong khi đang mang thai, và hai lần cùng con trai).

Vào ngày 21 tháng 10-2000, Vương Lệ Huyên đi Bắc Kinh tham gia thỉnh nguyện hòa bình, bế theo đứa con trai, Mạnh Hạo, chưa đầy 8 tháng tuổi trên tay. Cô bị bắt ngay trên đường, tuy nhiên Cô đã trốn thoát khỏi trại giam và tiếp tục đi Bắc Kinh vào ngày 22, tháng 10. Vào ngày mùng 7, tháng 11, 2000, cảnh sát Quảng trường Thiên An Môn đã bắt hai mẹ con cô Huyên. Vì trước đây Cô Huyên làm việc cho một công ty tại Khu Phát triển Đặc biệt Yên Đài, vào chiều ngày mùng 7, tháng 10, 2000, cảnh sát Mâu từ Đồn Cảnh sát Khu Phát triển Đặc biệt Yên Đài đã bắt Cô đem đến Văn phòng liên lạc Bắc Kinh đóng tại lầu 18 của Tòa nhà Trung tâm Hoa Áo. Hai mẹ con họ bị cảnh sát Mâu giám sát. Khoảng 4 giờ chiều, Cô Vương Lệ Huyên cùng con trai bị đẩy rớt từ trên toà nhà xuống. Cảnh tượng bi thảm khôn cầm.

Mẹ của Cô Vương Lệ Huyên, Lý Tú Hương (cũng là học viên Pháp Luân Công), cùng với chồng Cô nhận được tin giữ, liền đến Bắc Kinh. Họ nhìn thấy thi hài bị đóng băng của Cô và con trai. Theo xác nhận của nhân viên điều tra, cổ và nhiều đốt xương của Cô đã bị vỡ, sọ não của Cô đã bị thủng, và có một mũi kim cắm lại trên người Cô.

Có hai vết thâm đen trên mắt cá chân của con trai Cô, Mạnh Hạo, hai vết thâm đen trên đầu, và máu ở trong lỗ mũi. Các vết thâm đen có thể gây ra vì những người quản trại đã xích chân em lại và đã treo ngược đầu em xuống. Những tên “kẻ cướp” của Giang Trạch Dân thậm chí không tha cho đứa bé.

Các nhà cầm quyền đã công khai thông báo cái chết của hai mẹ con Cô là do tự tử vì Cô đã bế con nhảy ra khỏi toà nhà, điều này thật là mâu thuẫn với những vết thương của họ và những bản báo cáo chính xác.

Các thành viên của gia đình Cô Huyên cũng bị khủng bố. Cha của cô, Đệ tử Đại Pháp Vương Quế Hải, 53 tuổi, bị cảnh sát, vào ngày mùng 2 tháng 11, leo qua tường rao, đột nhập vào nhà, sung công tài sản, cắt điện thọai và đày đi trại Cải tạo Lao động để Giáo dục lại. Mẹ Cô cũng bị công an bắt nhiều lần vì đi Bắc Kinh thỉnh nguyện. Em gái cô, Vương Lệ Huy bị bắt đi trại cải tạo lao động và trục xuất khỏi trường vì luyện tập Pháp Luân Công tại trường Đại học Yên Đài, và em trai Cô cũng bị bắt đến trại lao động cải tạo và đuổi học vì luyện tập Pháp Luân Công tại Trường Cao đẳng Tế Nam. (Chi tiết tại: http://en.minghui.org/html/articles/2001/5/6/9304.html )

Bức hại làm sẩy một Bào thai sắp đủ tháng

Học viên Pháp Luân Công 33 tuổi Trương Hán Vân từ Thành phố Hán Trung, Tỉnh Thiểm Tây. Cô từng bị mất kinh và không thể sinh con. Sau khi tập Pháp Luân Công, cơ thể Cô trở lại bình thường và cô đã mang thai. Cả gia đình đều biết ơn Pháp Luân Công.

Vào tháng 3-2000, Cô Vân bị cưỡng bức đến một lớp học tẩy não được tổ chức bởi Phòng 610 Thành phố Hán Trung, bất chấp Cô đang mang thai và đang đợi một đứa con trai ra đời. Để tránh khủng bố, Cô Vân lánh nạn đến một gia đình họ hàng. Cha Cô có một công ty nhỏ. Dưới sự chỉ điểm của các cảnh sát Phòng 610 Thành phố Hán Trung, Văn phòng Hành chính Bắc Quan đã đóng cửa các điểm sản xuất của bố và anh trai Cô Vân nhằm ép họ giao nộp Cô Vân. Họ cũng trói tay chồng Cô Vân lên một cây cầu bắc qua sông Gia Lĩnh để bêu riếu.

Cuối cùng, Cô Vân đã bị bắt và đưa đến lớp học tẩy não. Khi các nhân viên Phòng 610 Thành Phố Hán Trung nhận ra rằng Cô Vân sắp sinh con, để tiếp tục giam giữ Cô tại lớp học tẩy não, họ đưa Cô đến một nhà hộ sinh, nơi Cô đã bị giăng ra và cưỡng bức làm cô bị đọa thai bằng biện pháp dãn nở tử cung. Cảnh tưởng thật kinh hoàng, thảm thiết.

Thêm những trường bị bức hại đọa thai vì lao động nặng và điều kiện sống khủng khiếp trong các trại giam.

Đệ tử Pháp Luân Công 28 tuổi Đậu Kiến Hoa, là một giáo viên mẫu giáo, từ Thành phố Mật Sơn, Tỉnh Hắc Long Giang. Vào tháng 6-2000, Cô đi đến Bắc Kinh lần thứ hai để tham gia thỉnh nguyện hòa bình. Sau khi bị hộ tống trở lại Thành phố Mật Sơn, Cô bị Phòng Cảnh sát Nông Khẩn, Tỉnh Quảng Đông đưa đến trại cưỡng bức lao động Liên Châu Sơn, Bắc Sơn, thuộc Thành phố Mật Sơn. Tất cả học viên ở trại giam đều bị cưỡng bức lao động nặng. Đặc biệt là sau khi thấy Cô mang thai các nhà cầm quyền tại trại lao động đã tiếp tục bắt Cô phải dời chuyển những viên gạch nặng, làm cho Cô bị băng huyết và đọa thai.

– – –

Cô Tưởng Trung Lợi là một nhân viên của Ngân hàng Máu Hành Dương, Thành phố Hành Dương, Tỉnh Hồ Nam. Cô đã mang thai trong khi bị giam cầm và tra tấn bằng những liều thuốc làm hại thần kinh tại Trại giam Hành Dương. Chồng của Cô phục vụ trong quân đội. Vào tháng 2, năm 2000, Cô đã bị sẩy thai ngay trong trại giam và phải chịu đựng bị băng huyết trầm trọng. Trại giam đã mang Cô đi khi Cô đang lơ lửng giữa sống và chết. Cô bị phạt 1.500 Nhân dân tệ và trừ 3.000 Nhân dân tệ tiền lương.

Thêm những trường hợp bị cưỡng chế đọa thai khi thai nhi đã đủ tháng

Cô Lưu Thu Hồng, 39 tuổi, một công nhân của công ty Dược Zhong Ce Inc, là một học viên Pháp Luân Công từ Yên Đài, Sơn Đông. Cảnh sát đã đến nhà và bắt Cô khi Cô đang mang thai đã được hơn 8 tháng, sau đó cưỡng bức làm cô bị đọa thai. Khi em bé bị lôi ra ngoài, Nó vẫn còn sống và còn có thể khóc, Nó đã bị mang đi, và không ai biết nó ở đâu và còn sống hay không. Cảnh sát đã không cho phép Cô Hồng được hồi phục một chút sức sau khi Cô bị đọa thai. Cô bị giam giữ tại Văn phòng Fenghuangtai trong vòng một tháng để tẩy não, rồi giam gữ bất hợp pháp tại trại lao động cải tạo.

– – –

Cô Vương Thiểu Na quê ở Huyện Xà Khẩu, Thành phố Thẩm Quyến, Tỉnh Giang Đông. Cô cùng với chồng mình là Ông Lý Duy Quân, đã bị bắt vào tháng 2, 2000 trong khi trên đường đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện hoà bình. Ông Quân đã bị gửi đến Trại giam Xà Khẩu. Cô Na đang mang thai đựợc 6 tháng, nhằm để giữ Cô lại trại giam, công an đã cưỡng chế làm cô bị đọa thai.

– – –

Năm học viên từ Quế Lâm, Quảng Tây – Lâm Giang Tân, Wei Yuemei, Lý Hiểu Anh, Lý Tú Lương, và Ou Yang – đã bị bắt vì tập luyện Pháp Luân Công cùng nhau vào ngày 13 tháng 7-2000. Vì tất cả họ đều từ chối “hối quá thư” và “bản cam kết”, họ đã bị giam cầm trong trại giam số 2 Quế Lâm. Cô Ou được thả về nhà bởi vì Cô đang mang thai, nhưng chỉ sau khi Cô nộp phạt 10.000 Nhân dân tệ. Sau đó cảnh sát đã cưỡng bức làm Cô bị sẩy thai, và giải thích rằng Cô không được phép sinh đứa bé.

Bức hại bà mẹ mang thai và đang cho con bú.

Cô Liang Mei (biệt danh) là một học viên Pháp Luân Công 29 tuổi từ Tỉnh Tứ Xuyên, Cô vẫn còn cho con bú khi bị khoá vào trong Trường Nông nghiệp địa phương cùng với nhiều học viên khác. Nhiều cảnh sát đã túm lấy tay chân Cô, cùng nhấc Cô lên không trung, rồi cùng ném Cô liên tục xuống nền nhà.

Cảnh sát đã nói với Cô Mei, “Chúng tôi được cấp trên bảo rằng chúng tôi không cần lý do với các học viên Pháp Luân Công. Không cần phải lo nghĩ về pháp luật và hiến pháp, chúng tôi có thể làm bất cứ điều gì chúng tôi thích.”

Họ bỏ ngoài tai lời cầu xin của Cô rằng Cô đang có con dại ở nhà và nó cần bú sữa. Lần này Cô đã bị còng tay sau lưng và trói vào cây. Miệng Cô bị dẻ nhét chặt. Áo quần Cô bị sữa làm ướt sũng trong khi đứa bé đang đói sữa ở nhà. Thời gian trôi qua, hai tay Cô, đã bị trói vào cây, bắt đầu sưng lên, và những cơn đau đớn hành hạ. Cô nhớ đứa con gái tội nghiệp đang chết đói ở nhà, làm sao mà Cô có thể chịu đựng nổi điều này. Cô yêu cầu thả ra một lần nữa nhưng yêu cầu đó đã bị từ chối.

– – –

“Cảnh sát thành phố Lâm Hà đã mang tôi trở lại Lâm Hà sau khi tôi thỉnh nguyện hoà bình ở Bắc Kinh vào ngày 19 tháng 2-2000. Họ thẩm vấn tôi từng người một suốt đêm, và sau đó 3 người trong số họ thay nhau đánh tôi. Một tên cảnh sát tên là Dương đã tát vào mặt tôi nhiều lần. Họ cùm tôi lại và cưỡng bức tôi đến trại cưỡng bức lao động nữ Huhhot mà không qua một thủ tục pháp lý nào. Chúng giam tôi ở đó từ ngày 19 tháng 2-2000 đến 30 tháng 7-2000. Vào khoảng ngày 10 tháng 7-2000, trong khi đang bị lao động nặng, tôi cảm thấy đau quặn ở dạ dày. Một khám nghiệm đã phát hiện rằng tôi đã có thai vài tháng. Tôi đã phải chịu đựng đau đớn khủng khiếp trong thời gian đó.”

“Chín người trong chúng tôi phải khuân hết 30 tấn than mỗi ngày. Tôi bốc dỡ và gánh phân bò và bón đất canh tác. Khi không có công việc nông nghiệp, tôi phải bọc hơn 10, 000 đôi đũa mỗi ngày. Trong trại lao động tôi tiếp tục luyện tập các Bài tập Pháp Luân Công. Mỗi buổi sớm, tôi bị trói tay vào hàng rào cầu thang và bị cưỡng bức ngồi xổm trong một thời gian dài. Bởi vì tôi luyện tập các Bài tập Pháp Luân Công, Đại Uý Lui của đội số 3 trong trại lao động đã giật điện tôi bằng dùi cui điện. Sau đó, quyền Đại uý Hong đã ra lệnh cho chúng trói tay tôi lên bằng còng tay mà không cho hai chân tôi chạm đất. Sau hai ngày bị trói, tay tôi trở nên đen sì, lạnh và tê cứng. Sau đó chúng treo tôi ở đó suốt ngày. Biết rằng tôi đang mang thai, chúng vẫn không cho phép thả tôi. Họ đã giam tôi hơn mười ngày trước khi gửi tôi về nhà với đôi tay đã bị liệt

Đồn Cảnh sát Thành phố Lâm Hà đã ra lệnh cho tôi phải huỷ bỏ đứa con 8 tháng trong bụng của tôi. May mắn thay, cuộc đọa thai đã không thành công. Sau đó tôi được lâm bồn, cảnh sát đã tới và yêu cầu tôi viết hối quá thư. Nếu tôi không đồng ý, họ sẽ phạt 30.000 Nhân dân tệ. Tôi không có tiền. Và chúng doạ là sẽ lấy ngôi nhà của tôi. Khi con trai tôi được 3 tháng, chúng cho 5-6 cảnh sát thường xuyên đến thăm nom tôi mỗi ngày. Tôi không có quyền tự do và tôi bị theo dõi hằng ngày. Tôi đã phải rời nhà và trở thành vô gia cư.

–Báo cáo của một học viên Pháp Luân Công chưa công bố tên thật.

– – –

Chu Tinh là một học viên Pháp Luân Công ở Bắc Kinh. Nhiều cảnh sát đã từ Đồn Cảnh sát Bắc Kinh đã đột nhập vào nhà Cô và bắt cóc Cô.

Chu Tinh đã từ chối đi theo họ. Bất kể là Cô đang mang thai, một cảnh sát khoẻ mạnh đã còng tay Cô lại sau lưng, xô Cô ngã lăn xuống sàn nhà, và kéo lê Cô ra khỏi nhà. Cảnh sát đã lột hết quần áo, để Cô ở trần truồng. Hai mắt của Cô, hai đầu gối, và hai chân Cô bị thương trầm trọng vì bị kéo chà trên nền xi măng.

– – –

Cô Lương Bội Anh là một cư dân Thành phố Shiyan, Tỉnh Hồ Bắc. Một buổi chiều giữa tháng 10-2000, khi Cô Lương đang cho con gái 7 tháng tuổi bú sữa tại nhà, hai cảnh sát ở Đồn cảnh sát Sanyan thành phố Shiyan đã bắt Cô. Mặc dù giam giữ phụ nữ có con nhỏ hơn 01 năm tuổi là trái pháp luật, họ đưa Cô đến đồn cảnh sát và đánh Cô thậm tệ. Khi chồng Cô Lương đến thăm Cô, cảnh sát đã trói anh lại và treo anh lên song sắt cửa sổ bằng còng tay, cho dù anh không phải là học viên Pháp Luân Công. Chúng đánh anh tàn nhẫn. Rồi họ trói tay Cô Lương sau lưng, bắt Cô ngồi trên sàn nhà suốt đêm. Đứa con 7 tháng tuổi của Cô đang thiếu sữa và khóc đến khàn cổ và sắp mất tiếng. Sau đó, Cô Lương được thả.

Vào ngày 14 tháng 12-2000, Gao Donghui, đồn trưởng đồn cảnh sát Sanyan, và cảnh sát viên Cai Xiaojun đã đột nhập vào nhà Cô Lương và bắt cóc Cô lần nữa. Tại đồn cảnh sát, họ còng tay Cô lại đằng sau với một tay vắt qua vai và tay kia quắp qua hông. Hình thức khủng bố này gọi là “mang kiếm sau lưng”. Với hai tay Cô bị bắt vặn như thế, chúng đẩy Cô Lương ngã lăn trên sàn nhà, mặt ngửa lên. Cảnh sát Cui Ke, đang mang đôi dày da, giẫm mạnh lên người Cô từ trên đầu xuống ngón chân. Cô Lương ngay tức khắc mất hết khả năng điều khiển tâm thần và tổn thương trầm trọng sau cuộc tấn công này.

Vào ngày 15 tháng 12, Cô Lương bị gửi tới trại giam số 2 ở Shiyan. Mười ngày sau, khi cảnh sát Cai đến để thẩm vấn Cô, anh ta đóng cửa phòng thẩm vấn lại và đánh Cô thẩm tệ một lần nữa. Để che đậy chứng cứ giam cầm một phụ nữ có con dưới 01 năm tuổi, các nhà chức trách đồn cảnh sát Shiyan đã thay đổi các biên bản, đổi ngày Cô Lương bị giam từ ngày 15 tháng 12-2000 thành ngày 17 tháng 2-2001, một ngày sau sinh nhật một năm con gái Cô. Để khẳng đinh sự bịa đặt này, họ đã chuyển Cô Lương đến một trại giam không chính thức vào ngày 15 tháng 1-2001, sau đó chuyển trở lại vào ngày 17 tháng 2-2001.

– – –

Có phải là con cũng đã mất mẹ?

Trâu Dung Pháp chào đời vào tháng 11-1999. Vào thời đó, cha của em, Ông Trâu Tùng Đào, đang bị giam giữ trong một nhà giam bởi vì Ông đi Bắc Kinh thỉnh nguyện hòa bình. Ông Đào đã không được thả ra cho đến cuối tháng 12-1999. Ông bị gửi đến trại giam Thành phố Thanh Đảo vào tháng 7-2000, sau đó bị chuyển đến Trại Lao động cải tạo Vương Thôn ở thành phố Truy Bác, Tỉnh Sơn Đông cuối tháng 9-2000. Vào sáng ngày mùng 3 tháng 10-2000, cảnh sát đã giật điện Ông bằng những dùi cui điện và giết chết Ông chỉ trong vòng 2 giờ.

Dung Pháp mất cha khi em mới được 01 năm tuổi. Sau cái chết của Ông Đào, cảnh sát luôn quấy rầy và theo dõi vợ Ông, Cô Trương Vân Hạc. Vào tháng 2-2002, cảnh sát đã bắt Cô và giam giữ tại trại giam Đại Sơn, Thành phố Thanh Đảo. Cảnh sát từ chối cung cấp bất kỳ một thông tin nào cho gia đình Cô. Dung Pháp vì vậy phải lìa xa mẹ, và ở với Bà ngoại, đã hơn 60 tuổi. Tuy nhiên, Bà ngoại của em đã lâm bệnh và qua đời tháng 8-2001 sau khi mất đi con rể và sắp sửa mất luôn con gái.

Dung Pháp mất cha, mất mẹ, và mất bà, ba người thân yêu nhất của em.

Hoàng Dĩnh

Hoàng Dĩnh (tên tự là Khai Tâm) chào đời vào ngày 18, tháng 5, 2001 tại Số 12, Tân Thôn, Làng Như Gia Trang, Huyện Ngũ Tĩnh, Lâm Cù, Tỉnh Sơn Đông, là con gái của hai học viên Pháp Luân Công. Mẹ của em tên là La Chức Tương, kiến trúc sư thiết kế, làm việc tại Tổng Công ty Xây dựng Kiến Trúc Nông Khẩn, Tỉnh Quảng Đông. Cô đã bị khủng bố đến chết ở tuổi 29, khi Cô đang mang thai đứa con thứ 2, tại trung tâm Phục hồi trị liệu ở Thành phố Quảng Châu. Cha của Hoàng Dĩnh, Hoàng Quốc Hoa, người đã bị giam giữ bất hợp pháp trong trại lao động, đã phải lánh khỏi nhà để tránh bị bắt và bị khủng bố. Hoàng Dĩnh bây giờ đang sống với ông bà nội; điều kiện sống của họ quá nghèo đến nỗi căn nhà được trát phên đất và trần nhà đã bị nứt. Hoàng Dĩnh thường hôn tấm hình của mẹ và nói “Con thấy Mẹ. Mẹ rất đẹp. Mẹ về thăm con!” (Chi tiết tại: http://en.minghui.org/html/articles/2004/10/4/53117.html )

Cháu gái 4 tuổi đã qua đời sau khi cảnh sát bắt cóc và đánh đập các thành viên trong gia đình

Vào ngày 19 tháng 7-2000, cảnh sát từ Đồn cảnh sát Miêu Sơn đã đột nhập vào nhà người chú của cháu bé 4 tuổi Vương Thục Kiệt, (nhà ở tại Làng Miêu Sơn số 3, Huyện Miêu Sơn, Trấn Lai Vu, Tỉnh Sơn Đông), trước mặt của Thục Kiệt, bắt cóc tất cả người lớn có mặt bởi vì nghi ngờ họ là những học viên Pháp Luân Công. Vài tháng sau, em và cha của em bị đưa đến đồn cánh sát, và em đã chứng kiến những viên chức cảnh sát đánh và tát vào mặt cha của em. Thục Kiệt đau đớn và bị sốc, và sau đó cháu lên cơn sốt cao 1070F. Em lắc đầu từ bên này qua bên khác và dường như đang chịu đựng những nỗi đau khủng khiếp ở trong đầu. Tâm trạng của cháu trở nên rất trầm trọng sau sự việc và thỉnh thoảng cháu tự đập đầu mình vào tường. Sau khi trở về nhà từ đồn cảnh sát, cháu luôn ở trong tình trạng hôn mê và ngủ suốt ngày.

Cảnh sát đến nhà của Vương Thục Kiệt lần này đến lần khác để bắt cóc các thành viên trong gia đình. Một lần cả gia đình phải lánh khỏi nhà để tránh bị bắt cóc trái phép. Sau khi sống trong nỗi sợ hãi và lo âu một thời gian quá dài, Thục Kiệt đã bỏ ăn và cái sức khoẻ yếu dần.

Vào buổi chiều ngày 01 tháng 2-2002, Đồn trưởng kiêm trưởng ban chính trị Đồn Cảnh sát Miêu Sơn cùng với gần 20 nhân viên cảnh sát đã vây quanh ngôi nhà của Thục Kiệt. Họ đột nhập vào trong và bắt cóc cha em đưa đi trại cải tạo; Thục Kiệt khiếp sợ đến nỗi đái ướt cả giường. Cảnh sát đơn giản phớt lờ em và bắt cha em mang đến một lớp học tẩy não.

Ngày 14 tháng 2-2002, Thục Kiệt và người Cô của em đến lớp học tẩy não để thăm cha em. Khi trở về, Thục Kiệt nói với mẹ “Cha nói với con hôm nay là sinh nhật con, nhưng cha không thể ở cùng con đựợc”. ”Mẹ em nhìn vào đứa con gầy mòn và Cô chảy nước mắt. Thục Kiệt chỉ còn da bọc xương, cháu gần như không thể lớn thêm trong suốt hai năm khủng bố. Cháu cũng rất khó ngủ và biếng ăn. Mẹ cháu đã phải mang cháu tới bệnh viện để nhờ giúp đỡ. Tại bệnh viện, người ta nói là phát hiện ra cháu có một khối u lành trong não và cần phải phẫu thuật. Sau cuộc phẫu thuật, cháu bắt đầu rối loạn và nhiệt độ tăng cao. Bốn ngày sau, cháu tắt thở.

Từ đầu: Lửa đốt | Những thủ đoạn tra tấn khác

Bản tiếng Anh: http://old.faluninfo.net/torturemethods2/children/

Đăng ngày: 21-3-2006; Hiệu chỉnh: lần 1 ngày 25-8-2006; lần 2 ngày 13-12-2006; Bản dịch có thể được chỉnh sửa trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share