Sự thiện lương trong nghịch cảnh
Bài viết của một học viên Đại Pháp ở tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc
[MINH HUỆ 02-08-2026] Trong cuộc bức hại kéo dài tàn khốc của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đối với các học viên Pháp Luân Công—những người kiên định tín ngưỡng Chân-Thiện-Nhẫn—mỗi học viên đều trải qua khổ nạn. Thế nhưng trong nghịch cảnh, nhiều người thường, gồm cả cảnh sát, vẫn còn bảo tồn bản tính thiện lương và chính nghĩa. Họ âm thầm trao đi sự thiện lương và bảo vệ các học viên trong nhiều tình huống, trở thành những ngọn hải đăng hiếm hoi trong hoàn cảnh hiểm ác này.
Những trải nghiệm của tôi dưới đây minh chứng cho sức mạnh của sự thiện lương trong hoàn cảnh nguy hiểm.
“Các học viên Đại Pháp là những người tốt nhất”
Năm 2012, tôi có quen một người bạn mà trước đây tôi chỉ biết tên. Một hôm tôi nói với anh ấy về Đại Pháp, và khuyên anh ấy thoái xuất khỏi ĐCSTQ. Anh ấy tiếp thu và nói: “Tôi thực sự nể bạn. Hãy tìm một nơi yên tĩnh để có thể nói nhiều hơn”.
Sau đó anh ấy nói một tràng về những mặt tà ác của ĐCSTQ. Anh ấy nói tại nơi anh ấy làm việc có vài học viên Pháp Luân Công, tất cả họ đều là người tốt, nhưng đã bị bắt và kết án chỉ vì kiên định đức tin. “Người tốt thì bị bỏ tù. Cái xã hội này là gì vậy? Tốt xấu đảo lộn. Xã hội như vậy thì làm sao có thể tốt được?” Anh ấy còn nói rằng bao nhiêu năm nay anh ấy luôn tìm kiếm những người bạn chân thành. Cuối cùng anh ấy nói: “Từ giờ chúng ta hãy giữ liên lạc với nhau nhé!”
Từ đó trở đi, chúng tôi trở thành bạn bè thân thiết, và anh ấy đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Anh ấy rất tôn trọng các học viên Đại Pháp. Mỗi khi có ai nói lời bất kính về Đại Pháp, anh ấy đều phản bác lại: “Các học viên Đại Pháp mà tôi biết đều là những người tốt nhất. Nói xem, những người làm việc xấu mà bạn biết có thực sự tu luyện Pháp Luân Công hay không?” Đối phương lập tức cứng họng, không nói được câu nào.
“Anh ấy là người tốt không làm gì sai cả. Giám sát để làm gì?”
Năm 2015, đối diện nhà tôi là một công ty mà người quản lý là một người bạn lâu năm của tôi. Tôi thường chia sẻ chân tướng Đại Pháp với anh ấy, anh ấy cũng đã chứng kiến những sự chuyển biến của tôi sau khi bước vào tu luyện. Kết quả là anh ấy rất ủng hộ Đại Pháp.
Một hôm anh ấy bảo tôi: “Người của Cục Công an đề nghị dùng văn phòng trong công ty chúng tôi để giám sát anh, vì họ có thể từ đây nhìn trực tiếp vào nhà anh. Tôi đã tìm cớ từ chối và bảo họ: ‘Anh ấy là người tốt không làm gì sai cả. Giám sát để làm gì?’ Rồi tôi tiễn họ đi rồi” .
Anh ấy dặn tôi phải cực kỳ cẩn thận: “Anh có biết bao nhiêu năm qua Cục Công an nhiều lần đã muốn bắt anh không? Chính bởi vì anh chân thành, thiện đãi người khác, và có danh tiếng tốt nên mới tránh được rắc rối đó”.
Sau này khi tôi giảng chân tướng cuộc bức hại cho một cảnh sát khác, anh ấy mỉm cười và vỗ vai tôi, nói: “Tôi biết anh. Mấy năm qua Cục Công an đã nhiều lần muốn bắt anh nhưng không có chứng cứ, nên không truy cứu nữa. Anh phải thực sự chú ý an toàn đấy nhé”.
“Thực ra, chúng tôi biết học viên Pháp Luân Công các anh là người tốt”
Có lần một người thân của tôi nhận được cuộc gọi từ một người bạn cảnh sát, bảo anh ấy thông báo ngay cho tôi rằng một đồng tu đã bị bắt và cảnh sát chuẩn bị đến lục soát nhà cô ấy. Cảnh sát mong tôi có thể cảnh báo gia đình đồng tu đó càng sớm càng tốt.
Nhờ thông báo kịp thời mà gia đình đồng tu có thể lập tức di dời các tài liệu Đại Pháp, tránh được tổn thất trong đợt lục soát của cảnh sát.
Sau này tôi nói với cảnh sát đó rằng: “Tôi hiếm khi liên lạc với anh vì e rằng sẽ ảnh hưởng đến công việc của anh”. Anh ấy nói: “Có gì phải sợ? Cảnh sát không thể có bạn tu luyện Pháp Luân Công hay sao? Thực ra, chúng tôi biết học viên Pháp Luân Công các anh đều là người tốt”.
Cuộc bức hại nguy hiểm đến hồi kết
Trong chiến dịch bức hại các học viên Đại Pháp địa phương, Ủy ban Chính trị Pháp luật và Đội An ninh Nội địa đã liệt tôi vào đối tượng trọng điểm. Họ bí mật giám sát nơi ở của tôi, ráo riết tìm “chứng cứ” để bắt giữ tôi.
Có lần, một người bạn mượn xe hơi của tôi. Chẳng bao lâu, anh ấy nói: “Anh phải cẩn thận”. Hóa ra một người quen của anh ấy có liên quan trong hệ thống giám sát. Thấy anh ấy lái xe của tôi, người bạn đó khuyên anh ấy nên cảnh báo tôi.
Tôi phát hiện ra thiết bị theo dõi và nhanh chóng tháo dỡ. Sau vài tháng không thu hoạch được gì, cuối cùng họ đã gỡ bỏ thiết bị định vị. Cuộc bức hại hiểm ác vì vậy đã chấm dứt.
Lời kết
Nhiều năm qua, mọi việc dường như ngẫu nhiên, nhưng tôi đã được bảo vệ hết lần này đến lần khác trong những tình huống nguy hiểm. Tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc nhất đối với những người bạn thiện lương, chính nghĩa và các cảnh sát. Tôi càng thêm biết ơn Sư phụ đã chuyển biến tôi, ban cho tôi một cuộc đời mới.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/8/2/512793.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/13/235511.html



