Triệu chứng “phổi trắng” đã thức tỉnh con gái tôi
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc
[MINH HUỆ 07-05-2026] Tôi năm nay đã hơn 70 tuổi, và đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp được 30 năm. Trước đây, tôi từng mắc nhiều bệnh, bao gồm chứng chóng mặt, viêm họng nặng và đau đầu kéo dài. Huyết áp của tôi thường ở mức cao, thỉnh thoảng đạt mức 180 mmHg. Tôi thường xuyên bị ù tai, hệ tiêu hóa kém dẫn đến tình trạng ăn gì cũng bị tiêu chảy. Tôi chỉ nặng 40 kg, cơ thể cực kỳ yếu và không thể làm việc nhà. Sức khỏe kém ảnh hưởng đến tính tình của tôi, tôi thường hay nổi nóng và chửi bới người khác.
Sau khi tôi bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, Sư phụ Lý đã tịnh hóa thân thể cho tôi, mọi bệnh tật của tôi đều khỏi. Tôi khỏe mạnh, tràn đầy năng lượng và tâm tính cũng cải thiện. Tôi vui mừng như đứa trẻ, gặp ai cũng phấn khởi nói: “Pháp Luân Đại Pháp thật tuyệt vời, có uy lực chữa bệnh thần kỳ”.
Tháng 7 năm 1999, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) phát động cuộc bức hại đối với các học viên Pháp Luân Đại Pháp, ngụy tạo những lời dối trá để bôi nhọ môn tu luyện. Tôi nghĩ: “Pháp Luân Đại Pháp là công pháp tuyệt vời, tại sao chính phủ lại đàn áp? Tại sao dạy người ta trở thành người tốt theo Chân-Thiện-Nhẫn lại bị lăng mạ? Chính phủ chắc chắn sai rồi. Là người được thụ ích từ môn tu luyện, tôi phải nói cho mọi người biết Pháp Luân Đại Pháp là tốt, dạy người ta làm người tốt theo Chân-Thiện-Nhẫn; Sư phụ của tôi vô tội; cuộc bức hại là sai và tuyên truyền trên ti vi là giả.“
Mỗi ngày, tôi đều ra ngoài nói với mọi người về Pháp Luân Đại Pháp. Mỗi khi nhận được tài liệu chân tướng Đại Pháp và cuộc bức hại, tôi liền đóng thành một bao lớn và đi đến nhiều ngôi làng để phân phát tài liệu chân tướng.
Nhưng do thể ngộ còn nông cạn, tôi xem những việc đó như là tu luyện. Cựu thế lực đã lợi dụng sơ hở này và bức hại tôi. Tôi bị bắt và nhà cửa bị lục soát ba lần. Điều này đã gây ra nỗi thống khổ to lớn cho gia đình, đặc biệt là con gái tôi. Vì không thể liễu giải những việc này, cháu bắt đầu thể hiện thái độ rất tiêu cực đối với Đại Pháp.
Sau khi tôi được thả khỏi trại lao động, con gái đã làm mọi thứ có thể để ngăn cản tôi tu luyện. Cháu không cho tôi ra khỏi nhà hay liên lạc với các đồng tu, tức giận mỗi khi thấy tôi luyện công. Cháu còn vài lần đe dọa sẽ cắt cổ tay tự sát, thậm chí còn lấy dao dí vào cổ tay mình.
Tôi cố gắng giải thích cho cháu, nhưng cháu không chịu nghe và trở nên giận dữ ngay khi tôi mở lời. Tôi ngộ ra đó là vì mình tu chưa tốt, còn nghiệp lực lớn, đồng thời việc bức hại của tà đảng đã làm cho người nhà tôi sợ hãi.
Tôi tiếp tục học Pháp và hướng nội tìm chấp trước, không ngừng nỗ lực đề cao bản thân để đạt tiêu chuẩn của Đại Pháp. Dần dần hành vi cực đoan của con gái đã giảm đi, cháu bắt đầu cho phép tôi học Pháp và luyện công tại nhà. Nhưng nếu phát hiện tôi ra ngoài, cháu vẫn sẽ nổi giận. Mối quan hệ của chúng tôi vẫn xa cách và lạnh lùng, nhiều năm trời cháu không chịu gọi tôi là “mẹ”.
Cháu không hiểu Pháp Luân Đại Pháp là gì, hoặc tại sao việc tam thoái lại quan trọng? Hơn nữa, cháu không muốn nghe tôi nói về những chuyện này. Tôi không biết phải làm sao. Mặc dù tôi đã nỗ lực thay đổi bản thân nhưng chỉ có thể giảm bớt sự oán hận của cháu đối với tôi, và chưa thực sự giúp cháu minh bạch chân tướng Đại Pháp, hay nhận ra bản chất tà ác của Trung Cộng. Rốt cuộc, tôi không thể khuyên con gái thoái đảng.
Ngay khi dịch COVID-19 bùng phát ở thành phố Vũ Hán, con gái nhiễm bệnh nặng, dẫn đến tình trạng “phổi trắng”. Cháu bị khó thở và phải nhập viện, cuối cùng rơi vào tình trạng nửa hôn mê. Tôi tận tình chăm sóc cho cháu, chuẩn bị đồ ăn rồi đem đến bệnh viện, đút cho cháu ăn và chăm lo những nhu cầu sinh hoạt hàng ngày của cháu. (Ghi chú của ban biên tập: Ở Trung Quốc, người thân thường chịu trách nhiệm chăm sóc cho bệnh nhân nằm viện).
Con gái rất cảm động và hỏi: “Mẹ, mẹ chưa tiêm vắc xin, mẹ không sợ bị lây bệnh sao?”
Tôi đáp: “Mẹ có Sư phụ bảo hộ, mẹ miễn nhiễm với nó. Mẹ không sợ”. Quả thực, tôi không bị nhiễm bệnh trong suốt thời gian đó. Điều này đã để lại một ấn tượng sâu sắc trong lòng con gái tôi. Rồi tôi hỏi: “Khi mẹ ở trại lao động, có phải con từng có suy nghĩ tiêu cực về Đại Pháp, nói lời bất kính với Sư phụ, phá hủy Pháp tượng của Sư phụ và bảng Luận ngữ mẹ treo trên tường không?”
Trước đây cháu từng chối bỏ nhiều lần, nhưng lần này cháu cúi đầu thừa nhận lỗi lầm. Tôi nghiêm túc cảnh báo: “Con phá hoại Phật Pháp, phạm tội tày đình! Sao có thể không bị quả báo cho tội lỗi mà con gây ra chứ? Nhưng Sư phụ từ bi và đã bảo hộ con. Ngài đã dùng khổ nạn này để loại bỏ nghiệp lực cho con và thức tỉnh con. Nếu không con đã mất mạng rồi”.
Tôi hỏi cháu: “Con có muốn khỏe lại không? Con phải thực sự thừa nhận lỗi lầm, xin lỗi Sư phụ, viết “Nghiêm chính thanh minh” nhận lỗi, thành tâm niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’, thoái đảng và các tổ chức liên đới của nó. Chỉ khi đó Sư phụ mới có thể cứu con.”
Con gái thành tâm nói: “Thưa Sư phụ, con sai rồi, xin hãy cứu con!” Sau đó tôi giải thích cho cháu Pháp Luân Đại Pháp là gì, tại sao phải thoái đảng, và tại sao tôi ra ngoài để nói với mọi người về Đại Pháp. Con gái đều chăm chú lắng nghe.
Cháu nằm viện khoảng hai tuần và được xuất viện trước khi bình phục hoàn toàn. Sau khi trở về nhà, cháu thành tâm viết “Nghiêm chính thanh minh” bày tỏ sự thức tỉnh đối với chân tướng Đại Pháp, và thoái các tổ chức của tà đảng. Cháu thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” và đã đọc sách Chuyển Pháp Luân một lần. Chẳng bao lâu bệnh của cháu đã hoàn toàn khỏi.
Giờ đây con gái hoàn toàn ủng hộ việc tôi tu luyện Đại Pháp, và động viên tôi ra ngoài giảng chân tướng cứu người. Khi ở nhà, cháu trìu mến gọi tôi là “mẹ” và ngôi nhà chúng tôi đầy ắp tiếng cười. Cháu làm việc trong ngành thực phẩm, mỗi lần các đồng tu cần mua đồ ăn thì sau khi tan làm con gái đều vui vẻ chuyển đến tận nhà cho họ. Các học viên đều nói cháu đã thay đổi hoàn toàn. Con xin cảm tạ Sư phụ đã cứu cả hai mẹ con con.
Thông qua bài viết này, tôi muốn nói với mọi người rằng nhân quả là hoàn toàn có thực; làm việc xấu thì phải bị trừng phạt, mọi tai ương và bất hạnh mà con người gặp phải đều do tự mình gây ra. Tôi đặc biệt muốn nói với những người vẫn còn phỉ báng Pháp Luân Đại Pháp và bức hại các học viên Đại Pháp, hãy mau chóng thức tỉnh trong khi vẫn còn cơ hội. Tôi cũng muốn nhắc nhở mọi người rằng Thần, Phật là từ bi, và Sư phụ kiên nhẫn cho phép tất cả chúng sinh có thời gian nhận ra chân tướng, sử dụng nhiều phương thức để thức tỉnh họ. Tôi chân thành hy vọng tất cả mọi người đều có thể minh bạch chân tướng Đại Pháp, thoái đảng và các tổ chức liên đới của nó, kính sợ luật nhân quả, và giữ vững thiện lương. Chỉ khi đó họ mới có thể được Đại Pháp cứu độ. Thành tâm tin tưởng “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” sẽ mang lại cho mọi người một tương lai tươi sáng!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/7/509539.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/17/235128.html
Đăng ngày 10-08-2026; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.


