Pháp Luân Đại Pháp đã ban cho tôi thân thể khỏe mạnh và gia đình hạnh phúc
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc
[MINH HUỆ 27-06-2026] Tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình mang nặng tư tưởng duy vật, cha mẹ tôi đều là đảng viên Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) lâu năm, chịu ảnh hưởng sâu sắc của tư tưởng cộng sản. Ngay cả những truyền thống đón năm mới quen thuộc như dán câu đối và đốt pháo cũng không hề có trong ký ức tuổi thơ của tôi.
Khi đi học, mặc dù được dạy về thuyết vô thần và thuyết tiến hóa, nhưng tôi lại rất thích những truyện cổ tích và thần thoại. Tôi thích đọc mọi thứ liên quan đến thần thoại, từ những cuốn truyện tranh như Thần bút Mã Lương và Tuyển tập Truyện dân gian Trung Quốc cho đến các tác phẩm kinh điển của Trung Quốc như Tây Du Ký và Phong Thần Diễn Nghĩa. Hồi đó có rất nhiều tiểu thuyết đương đại nổi tiếng, nhưng tôi không hề hứng thú với chúng.
Khoảng gần 40 tuổi, tôi bắt đầu gặp vấn đề về sức khỏe. Những cơn đau đột ngột khiến tôi không thể đi lại, và tôi phải dừng lại để nghỉ ngơi mới có thể đi tiếp. Người khác thường trêu chọc tôi rằng: “Nếu không muốn đi thì chị cứ nghỉ đi. Đâu cần phải làm quá lên như thế!”
Tôi được chẩn đoán thoát vị đĩa đệm cột sống thắt lưng. Tôi gặp khó khăn cả khi đứng lên lẫn khi nằm xuống, lúc nghiêm trọng thì không thể làm việc. Tôi cũng gặp vấn đề về cổ, không thể ngẩng đầu lên hay cúi đầu xuống. Bác sỹ cảnh báo rằng tình trạng này sẽ trở nên tồi tệ hơn khi tôi già đi.
Tôi đã châm cứu và thử mọi phương pháp điều trị, bao gồm cả Đông y, Tây y, vật lý trị liệu, xoa bóp bấm huyệt và kéo giãn cột sống, nhưng chúng chỉ giúp giảm nhẹ các triệu chứng, không thể trị tận gốc.
Tôi đã nghĩ đến việc phẫu thuật, nhưng một người quản lý ở chỗ làm khuyên tôi: “Đừng làm vậy. Một người họ hàng của tôi bị tiểu không tự chủ sau phẫu thuật, và còn cảm thấy tồi tệ hơn nữa.” Vì vậy, tôi đã từ bỏ ý định đó.
Cuộc sống của tôi ngập chìm trong đau đớn, nhưng tôi không biết phải làm sao. Tôi trở nên cáu gắt và thường xuyên trút giận lên người khác—tôi thậm chí còn đánh cả con gái đang tuổi mới lớn của mình.
Năm 1997, một người bạn đã giới thiệu Pháp Luân Đại Pháp, và cho tôi mượn cuốn sách Chuyển Pháp Luân.
Tôi đọc sách khi có thời gian rảnh và càng đọc, tôi càng bị thuyết phục. Mới đọc được 30 trang, tôi đã thấy bản thân mình thay đổi—tôi không còn mất bình tĩnh hay cáu gắt nữa. Tôi nghĩ cuốn sách này quả thực phi thường.
Sau khi đọc xong cuốn Chuyển Pháp Luân, thế giới quan của tôi đã hoàn toàn thay đổi. Tôi tìm thấy đáp án cho những điều mà trước đây tôi không thể nào lý giải được.
Cuốn sách cũng dạy rằng, là người tu luyện thì cần làm được “đả bất hoàn thủ, mạ bất hoàn khẩu”, ngoài ra còn cần nghĩ đến người khác trước, xem việc này có gây tổn hại đến người khác hay không, không tranh giành vì lợi ích cá nhân, cần hướng nội mỗi khi có vấn đề phát sinh, đồng thời hành xử chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn để trở thành người tốt hơn. Tôi tin rằng Chuyển Pháp Luân là một cuốn thiên thư.
Tháng 11 năm 1997, tôi đã tham gia khóa học Pháp chín ngày và xem các băng hình giảng Pháp của Sư phụ. Tôi đã học các bài công pháp và có một cuốn sách Chuyển Pháp Luân cho riêng mình. Tôi đã chính thức bước vào con đường tu luyện.
Tôi cùng các đồng tu luyện công vào buổi sáng và học Pháp vào buổi tối, không hề ảnh hưởng đến cuộc sống và công việc hàng ngày của tôi. Mỗi ngày, tôi đều cảm thấy vui vẻ và tràn đầy năng lượng.
Nhờ những lợi ích chữa bệnh khỏe người kỳ diệu, Pháp Luân Công đã nhanh chóng được phổ truyền, điểm luyện công của chúng tôi nhanh chóng tăng lên tới gần 100 người, do vậy chúng tôi đã chia thành một số nhóm học Pháp nhỏ hơn và mở thêm hai điểm luyện công.
Mọi bệnh tật của tôi đều biến mất, tôi bước đi nhẹ nhàng, tràn đầy sức sống và làm việc không hề mệt mỏi. Một đồng nghiệp của tôi có trang trại và nhờ chúng tôi phụ giúp thu hoạch vào mùa Thu. Mặc dù khi đó tôi đã ngoài 50 tuổi và hiếm khi làm việc đồng áng, nhưng bẻ bắp ngô cả ngày tôi cũng không hề thấy mệt.
Tôi có thể dễ dàng vác bao bột mì nặng khoảng 23kg và mang nó lên tận tầng ba. Điều này thật quá sức tưởng tượng đối với tôi khi chưa tu luyện. Trước đây, tôi từng có thói quen về sớm và hay lấy đồ của cơ quan mang về nhà. Nhưng tôi đã chấm dứt thói quen xấu này.
Trước đó, tôi cũng từng có mâu thuẫn với một cặp vợ chồng và không nói chuyện với họ trong hơn 10 năm. Sau khi tu luyện, tôi đã chủ động hàn gắn mối quan hệ này.
Một hôm, tôi mua năm chiếc bánh nướng trên đường về nhà. Về đến nhà, tôi mới nhận ra có tới sáu chiếc bánh. Sáng hôm sau, tôi quay lại trả tiền cho chiếc bánh thừa đó. Cụ ông chứng kiến sự việc đã nói: “Bà quả là một người tốt bụng.”
Tôi cười đáp: “Tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Chính Sư phụ của Đại Pháp đã dạy tôi làm như vậy.”
Một buổi tối, khi đang băng qua đường trong giờ cao điểm, tôi bị một chiếc xe ba gác điện vượt đèn đỏ tông trúng. Người lái xe vội vã chạy lại và nói: “Bà ơi, cháu xin lỗi!” Cậu tỏ vẻ rất hoảng sợ vì khi đó có ba cảnh sát giao thông đang đứng ngay gần đó.
Tôi liền nói: “Không sao đâu. Lần sau cháu đi cẩn thận nhé!”
Cậu ấy rối rít cảm ơn tôi rồi lên xe đi tiếp. Nếu người bình thường không tu luyện ở độ tuổi ngoài 70 mà bị tông như vậy thì hậu quả có thể đã rất nghiêm trọng. Nhưng tôi lại không gặp vấn đề gì.
Hiện giờ tôi đã gần 80 tuổi, nhưng thân thể vẫn khỏe mạnh, dẻo dai và tinh thần minh mẫn. Tôi không cần phải ngủ trưa mỗi ngày, và đã không phải sử dụng một viên thuốc trong hơn 20 năm qua. Tất cả các con đều ủng hộ tôi tu luyện. Tất cả con của tôi đều có sự nghiệp thành đạt và gia đình hạnh phúc.
Các bạn thân mến, các bạn có muốn cơ thể khỏe mạnh và gia đình hạnh phúc không? Vậy các bạn hãy tìm đệ tử Đại Pháp và tìm hiểu chân tướng. Sau khi minh bạch chân tướng, các bạn sẽ nhận được phúc báo. Tất cả đệ tử Đại Pháp đều mong những người thiện lương đều được bình an và hạnh phúc.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/27/511704.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/30/235323.html



