Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 06-08-2026] Bề ngoài mà xét thì “không” (trống rỗng) chỉ là một chữ, nhưng trong thực tu, khi thực sự phát hiện ra nhân tâm, chấp trước, và có thể loại bỏ chúng, thì sẽ thực sự lĩnh ngộ được nội hàm của “không”.

Một ngày nọ, tôi đột nhiên bị đình chỉ giảng dạy, hiệu trưởng cũng không nói nguyên nhân, chỉ bảo tôi tạm nghỉ. Tôi biết nguyên nhân do đâu, trong tâm bất giác cảm thấy khó chịu, một cảm giác hụt hẫng khó tả, mà trong sự hụt hẫng này chứa đựng rất nhiều chấp trước. Tôi tĩnh tâm lại, tìm ra tất cả chúng và tống khứ chúng đi. Vài ngày sau, tôi bị điều chuyển đến làm việc tại phòng tổng hợp.

Lúc mới đến phòng tổng hợp, tôi luôn muốn lùi bước né tránh người khác, lo sợ mọi người biết chuyện. Nhưng tôi lập tức ý thức được rằng làm như vậy không đúng, đây là cái tâm sợ hãi, chứ không phải chân ngã của tôi. Tôi không thể làm vậy, không cần phải trốn tránh, mọi người biết thì cứ biết, tôi đâu có làm gì xấu.

Tôi phải có nhận thức chính diện về vấn đề này, để mọi người thông qua hành vi ứng xử của tôi mà có nhận thức chính diện về Đại Pháp, để sự việc tiến triển theo hướng có lợi cho cứu độ chúng sinh, loại bỏ hoàn toàn những suy nghĩ phụ diện, không để chúng nảy sinh trong tư tưởng của tôi.

Ngày hôm sau, đồng nghiệp A gõ cửa bước vào, sau khi nhìn thấy tôi cô ấy rất kinh ngạc nói: “Sao chị lại ở đây? Chị làm việc ở đây à?” Tôi bình thản nói: “Ừ.” Cô ấy không nói gì thêm, bước đi với vẻ mặt đầy ngạc nhiên, như thể chỉ vì nhắm thẳng vào nhân tâm của tôi mà đến vậy.

Vài ngày sau, lúc ăn trưa đồng nghiệp A ngồi đối diện tôi, lại hỏi: “Bây giờ chị công tác ở phòng tổng hợp rồi à?” Tôi điềm tĩnh “ừ” một tiếng, cô ấy hỏi tiếp: “Bây giờ chị không đứng lớp nữa sao?” Tôi lại điềm tĩnh “ừ” một tiếng. Tôi vẫn cứ thản nhiên ăn cơm, trong tâm không hề có chút tạp niệm hay tư tâm tư lợi nào, không nghĩ gì cả, vô cùng bình thản, coi như những gì cô ấy nói chẳng liên quan gì đến mình. Mấy đồng nghiệp cùng bàn không ai nói gì, đều lặng lẽ ăn, tôi ăn xong thì rời đi.

Về sau tự nhiên nhớ lại sự việc này, tôi mới nhận ra bản thân mình lúc đối diện với câu hỏi của đồng nghiệp A hoàn toàn bất động tâm. Việc cô ấy bất ngờ gõ cửa, sự thắc mắc của cô ấy, đều là đang khảo nghiệm xem tôi có động tâm hay không. Tôi đã sớm buông bỏ được tâm chấp trước rồi, nên điều ấy không khởi tác dụng đối với tôi, vậy thì còn khảo nghiệm gì nữa? Cho nên sự việc đương nhiên cũng không có diễn biến gì thêm.

Sư phụ lợi dụng sự việc tôi bị “đình chỉ giảng dạy”, để cho tôi tìm ra những chấp trước, nhân tâm vẫn còn đang ẩn giấu, tống khứ chúng đi và để tôi đề cao lên. Việc hiệu trưởng không xếp lớp cho tôi là để xem tôi có động tâm không? Việc người khác dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn tôi, bàn tán về tôi là để xem tôi có động tâm không? Việc khiến tôi vì không được giảng dạy mà không được đánh giá chức danh là để xem tôi có động tâm không? Việc khiến cho đợt kiểm tra xét duyệt cuối năm của tôi không đạt tiêu chuẩn là để xem tôi có động tâm không?

Tu luyện chân chính là tu tâm, không phải để tôi thực sự mất đi lợi ích vật chất. Sau khi tâm tính thực sự được đề cao lên dưới sự chỉ đạo của Pháp Luân Đại Pháp, thì tự nhiên sẽ có thể buông bỏ được các mưu cầu về lợi ích vật chất, đó mới là con đường tu luyện chân chính.

Cựu thế lực lợi dụng việc đình chỉ giảng dạy để bức hại tôi, Sư phụ lợi dụng sự an bài đó của cựu thế lực để khiến tôi thực sự mất đi những thứ bất hảo: tâm chấp trước, nhân tâm, quan niệm, v.v., điều đạt được là sự đồng hóa với đặc tính Chân-Thiện-Nhẫn của vũ trụ, là sự thăng hoa về cảnh giới. Đây là thứ không thể dùng lợi ích vật chất để đánh đổi, cũng không thể dùng bất cứ giá trị nào để cân đo đong đếm. Sư phụ an bài cho chúng ta tu luyện đường đường chính chính trong xã hội người thường, không phải để chúng ta bị mất đi lợi ích vật chất, mà để yêu cầu chúng ta ngay nơi lợi ích vật chất mà coi nhẹ chúng.

Vào tối ngày viết xong bài chia sẻ này, khi luyện bài Thần Thông Gia Trì Pháp, tôi cảm thấy sâu thẳm nội tâm vô cùng trống rỗng, vô cùng nhẹ nhàng thư thái, đây là cảm giác mà tôi chưa từng trải qua, vô cùng mỹ hảo.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/8/6/512036.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/27/235676.html