Những trải nghiệm tu luyện thần kỳ của tôi
Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc
[MINH HUỆ 28-06-2026] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào tháng 7 năm 1997, năm nay tôi đã 88 tuổi. Tôi muốn kể lại một số trải nghiệm thần kỳ của gia đình tôi.
Rất nhiều hoa Ưu Đàm Bà La
Một ngày nọ vào năm 2009, cháu trai gọi điện cho tôi và nói: “Bà ơi, bà mau đến nhà cháu đi!” Tôi hỏi: “Có chuyện gì vậy?” Cháu đáp: “Cửa sổ lưới ở nhà cháu mọc đầy những bông hoa giống như trong những bức ảnh bà từng cho cháu xem.” Tôi vô cùng phấn khởi, vội vàng đến nhà con trai.
Vừa đến nơi, tôi liền tới bên cửa sổ xem và thốt lên: “Ôi, cả bốn tấm lưới cửa sổ đều phủ đầy hoa Ưu Đàm Bà La!” Tôi bảo cháu trai dùng điện thoại chụp lại, nhưng đáng tiếc là cháu đã không chụp. Tôi nói với con trai và con dâu: “Loài hoa hiếm có, 3.000 năm mới nở một lần này lại nở ngay tại nhà chúng ta! Chúng ta thật có phúc! Các con thật có duyên với Pháp Luân Đại Pháp.”
Vì sợ bị bức hại nên các con tôi không dám tu luyện. Tuy nhiên, chúng biết Pháp Luân Đại Pháp tốt và luôn động viên tôi: “Mẹ hãy tu luyện thật tốt. Chúng con ủng hộ mẹ.”
Sư phụ luôn dõi theo chúng ta
Một buổi sáng mùa hè năm 2012, tôi ra ngoài nói với mọi người về Pháp Luân Đại Pháp và cuộc bức hại. Trước khi đi, tôi đã chuẩn bị rau và thịt để nấu canh cho bữa trưa rồi cho tất cả vào nồi. Khoảng 11 giờ trưa, sau khi về nhà, tôi bật bếp rồi mang hai tấm đệm ra sân để giặt. Tôi chợt nhớ mình cần một chiếc bàn chải nên quay vào nhà lấy. Lúc đó tôi mới phát hiện mình đã vô tình khóa cửa, mà lại không mang theo chìa khóa.
Tôi sang nhà hàng xóm mượn điện thoại để gọi cho cháu trai út, nhưng lại không nhớ số điện thoại của cháu. Vì vậy, tôi gọi cho cháu trai thứ hai và nhờ cháu gọi cho em mình, bởi vì cháu thứ hai cũng không có chìa khóa. Cháu nói đã liên lạc được với em và bảo tôi chờ.
Bỗng nhiên tôi nhớ ra bếp vẫn đang bật, nên trong tâm tôi cầu xin Sư phụ giúp đỡ.
Người hàng xóm nghe nói tôi để bếp đang bật liền vội vàng chạy tới cửa sổ. Nhưng vì cửa sổ đều có song sắt nên chúng tôi không thể vào nhà. Người hàng xóm rất lo lắng, liên tục nói: “Bây giờ phải làm sao đây?”
Tôi nói: “Không sao đâu. Tôi đã cầu xin Sư phụ giúp rồi. Sư phụ đang trông nom chúng tôi. Anh cứ về ăn trưa đi.”
Ông ấy nói rằng đã hiểu ý tôi, bởi vì trước đây tôi đã từng nói với ông ấy về Đại Pháp.
Cuối cùng, cháu trai út cũng đến. Chúng tôi vội chạy vào bếp. Sau khi cháu tắt bếp, tôi mở nắp nồi ra. Không những rau không hề bị cháy mà nồi canh còn được nấu vừa chín tới. Cháu trai nói: “Bà làm cháu sợ quá!”
Tôi nói: “Bà đã cầu xin Sư phụ giúp đỡ, nên Sư phụ đã làm cho lửa nhỏ lại. Chúng ta mau cảm tạ Sư phụ đi.” Chúng tôi đã cùng cảm tạ Sư phụ.
Sau đó, cháu trai kể lại chuyện này cho bà ngoại của cháu. Khi bà ấy hỏi tôi về sự việc, tôi nói: “Sư phụ của chúng tôi luôn dõi theo và bảo hộ chúng tôi.” Bà ấy đáp: “Chuyện này thật quá kỳ diệu! Pháp Luân Đại Pháp thực sự tốt!”
Tôi không hề bị ngã
Tháng 10 năm ngoái, một phía của tấm rèm cửa sổ bên cạnh ban công nhà tôi bị tuột xuống. Tôi mang một chiếc ghế ra ban công, đặt một chiếc ghế đẩu lên trên rồi đứng lên ghế đẩu để treo rèm lại.
Đúng lúc chuẩn bị bước xuống, chiếc ghế đẩu đột nhiên xê dịch khiến tôi ngã chúi về phía trước. Ngay khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy có một bàn tay lớn kéo tôi lên rồi đặt tôi ngồi trên bệ cửa sổ. Bệ cửa chỉ rộng khoảng 5 cm, vậy mà tôi lại ngồi trên đó vô cùng vững vàng, không hề chao đảo. Tôi vô cùng sững sờ. Sau khi bình tĩnh lại, tôi nghĩ: “Ồ, là Sư phụ đã đặt mình ở đây.” Nước mắt tôi trào ra, tôi nói: “Sư phụ ơi, con lại khiến Ngài phải lo lắng rồi!”
Nếu Sư phụ không giúp tôi thì hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi. Xung quanh ban công có rất nhiều chậu hoa, một bên còn có máy sưởi. Nếu ngã xuống, chắc chắn tôi sẽ bị thương.
Khi tôi kể lại chuyện này cho con trai, con tôi nói: “Bệ cửa sổ chỉ rộng có 5 cm. Ngay cả cố tình ngồi lên đó thì cũng rất khó giữ thăng bằng. Vậy mà mẹ lại ngồi vững được. Thật quá kỳ diệu, đúng là một phép màu!”
Trong hành trình tu luyện của mình, tôi đã trải qua rất nhiều sự việc kỳ diệu tương tự. Sư phụ luôn dõi theo chúng tôi trên từng bước đường. Sư phụ đã chịu đựng và hy sinh quá nhiều vì chúng tôi. Thực sự không có lời nào có thể diễn tả hết lòng cảm ân của chúng tôi đối với Sư phụ!
Trong khoảng thời gian hữu hạn còn lại, tôi chỉ có thể càng tinh tấn tu luyện hơn nữa, học Pháp cho tốt, tu bản thân cho tốt, làm tốt ba việc, trợ giúp Sư phụ cứu thêm nhiều người, hoàn thành thệ ước tiền sử của mình để báo đáp ân Sư và theo Sư phụ trở về.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/28/511733.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/21/235597.html


