Bác sĩ Trung y: “Pháp Luân Công thực sự là hình thức khoa học cao hơn”
Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc
[MINH HUỆ 26-04-2026] Mẹ chồng của con tôi là một bác sĩ Trung y. Trong suốt sự nghiệp của mình, bà đã điều trị cho vô số người và giúp cứu sống nhiều sinh mạng. Nhưng khi về già, những năm tháng cống hiến cho bệnh nhân đã làm bà suy giảm sức khỏe và bà bắt đầu mắc nhiều chứng bệnh khác nhau.
Dựa vào kinh nghiệm y khoa của bản thân, bà đã cố gắng tự chữa trị, nhưng dường như không có tác dụng. Trong một số trường hợp, tình trạng của bà thậm chí còn tồi tệ hơn. Bà nói: “Trong những năm qua, tôi đã chữa khỏi cho nhiều bệnh nhân mắc bệnh giống mình, tại sao bây giờ tôi lại không thể tự chữa cho bản thân?” Điều này thực sự minh họa cho câu nói: “Dao sắc không gọt được chuôi.”
Năm 2014, tôi gặp bà lần đầu tiên và trong cuộc trò chuyện ngắn, tôi biết được rằng bà bị mất ngủ trầm trọng và phải phụ thuộc vào thuốc ngủ. Bởi vậy, tôi đã kể cho bà nghe về Pháp Luân Đại Pháp (còn gọi là Pháp Luân Công) và nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn của pháp môn, giải thích rằng pháp môn này có những lợi ích chữa bệnh và sức khỏe thần kỳ. Nếu bà thành tâm niệm hai câu chân ngôn cát tường “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, bà sẽ được phúc báo và năng lượng của Đại Pháp sẽ giúp cải thiện tình trạng của bà.
Hai năm sau, tôi gặp lại bà và nhìn bà không được khỏe. Bà vẫn đang dùng thuốc ngủ và giờ đây bà còn gặp vấn đề về tim mạch và huyết áp, cũng như bị đau ở thắt lưng và chân.
Khi tôi hỏi bà có nhớ niệm hai câu chân ngôn cát tường không, bà trả lời: “Tôi tin rằng khi con người bị bệnh, họ nên đi khám bác sĩ và uống thuốc. Đó là khoa học. Hơn nữa, tôi đã chữa khỏi cho nhiều bệnh nhân có tình trạng giống như tôi.”
Tôi chợt nhận ra điều gì đang ngăn cản bà tiếp nhận chân tướng, do vậy tôi đã tiếp cận vấn đề từ một góc độ khác và chia sẻ trải nghiệm cá nhân của mình với bà. Trước khi tu luyện Pháp Luân Công, tôi cũng từng phụ thuộc vào thuốc ngủ và chúng không phải lúc nào cũng có tác dụng. Khi không có giấc ngủ ngon, ngày hôm sau tâm trạng tôi sẽ rất tệ, và ở trường, tôi hay nổi nóng với đồng nghiệp ngay cả vì những chuyện nhỏ nhặt.
Tháng 5 năm 1995, hầu hết các giáo viên ở trường chúng tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công. Một ngày nọ, đồng nghiệp nói với tôi: “Tôi sẽ dạy chị các bài công pháp và tối nay chị sẽ ngủ ngon.” Tôi nghi ngờ điều đó, nhưng viễn cảnh có một giấc ngủ ngon khá hấp dẫn, vì vậy chúng tôi đã đến lớp học trống và cô ấy đã dạy tôi bài công pháp thứ nhất. Tôi mới chỉ học được vài động tác thì chuông reo báo hiệu kết thúc ngày làm việc.
Sau bữa tối hôm đó, tôi đã cố gắng lặp lại những gì mình đã học, mặc dù tôi thậm chí không chắc mình có tập đúng các động tác hay không. Thế nhưng, đêm đó, tôi đã ngủ ngon cho đến tận bình minh. Tôi thức dậy với cảm giác sảng khoái, đầu óc tỉnh táo và thậm chí còn phá lệ ăn một bát cơm vào bữa sáng. Kể từ đó, tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Chẳng bao lâu sau, bệnh tim, chứng đau thắt lưng và đau chân của tôi đều biến mất từ lúc nào không hay.
Bà thông gia rất ấn tượng với trải nghiệm của tôi và muốn học các bài công pháp. Bà nhờ tôi mỗi ngày dạy bà một bài và bà đã luyện tập rất nghiêm túc, chú ý kỹ đến từng chi tiết.
Sáng hôm sau, bà thốt lên: “Đêm qua tôi ngủ rất ngon. Đã nhiều năm rồi tôi chưa có giấc ngủ ngon như vậy. Pháp Luân Công thực sự có tác dụng!”
Trong vài ngày tiếp theo, bà đã học từng bài công pháp, nhưng bà lại miễn cưỡng khi nghe các bài giảng của Sư phụ Lý, bà nói: “Tôi vẫn tin vào khoa học.”
Tôi nói với bà: “Tôi không phản đối việc bà tin vào khoa học, nhưng trong nhiều năm qua, khoa học đã không chữa khỏi bệnh cho bà, trong khi tu luyện Pháp Luân Công lại giúp sức khỏe của bà cải thiện ngay lập tức.”
Bà nói: “Tôi vẫn tiếp tục uống thuốc trong khi luyện công và tôi cảm thấy bây giờ thuốc đang phát huy tác dụng.”
Sau đó tôi giải thích: “Bà đã uống những loại thuốc đó trong nhiều năm. Tại sao trước đây chúng không có tác dụng mà bây giờ dường như lại có tác dụng? Là do thuốc có tác dụng hay do pháp môn này có tác dụng?” Bà dường như đột nhiên nhận ra.
Không lâu sau, tôi phải trở về quê. Trong những năm sau đó, tôi biết được rằng thẻ nhớ chứa nhạc luyện công đã bị mất và bà đã ngừng luyện công. Gia đình bà sau đó đã thuê một người giúp việc để phụ giúp nấu nướng và dọn dẹp. Thật không may, sức khỏe của bà ngày càng suy giảm đến mức phải nằm liệt giường và phải trở về quê để tìm sự trợ giúp y tế.
Năm ngoái, khi đến thăm con, tôi đã đến thăm bà thông gia lần nữa. Người giúp việc nói với tôi rằng sức khỏe của bà rất yếu. Không những ban đêm bà không ngủ được, mà ban ngày, những cơn đau ở lưng và chân khiến bà khó có thể đứng hay ngồi xổm, vì vậy bà hầu như chỉ nằm trên giường. Chân bà sưng tấy đến mức gần như không thể đi lại. Bà đã thử mọi phương pháp điều trị mà bà có thể nghĩ ra, bao gồm Trung y, Tây y, xoa bóp bấm huyệt và chườm nóng, nhưng không có gì giúp ích. Không còn lựa chọn nào khác, bà đành trở về quê để tìm kiếm các biện pháp can thiệp y tế khác.
Tôi vẫn giữ liên lạc với bà. Bất cứ khi nào tôi gọi điện, bà thường đang nằm trên giường.
Tám tháng sau, bà rất vui khi gặp tôi: “Ngay khoảnh khắc nhìn thấy chị, tôi biết là có hy vọng rồi.”
Tôi nói: “Bà biết đấy, chỉ có Sư phụ mới có thể cứu bà.” Lần này, bà đã xin các bản ghi âm bài giảng của Sư phụ. Tôi đề nghị bà mỗi ngày nghe một bài giảng mà không gián đoạn và hãy chú ý lắng nghe.
Sau khi nghe xong toàn bộ, bà nói rằng rất nhiều điều Sư phụ giảng hoàn toàn mới mẻ đối với bà. Bà đã lắng nghe cẩn thận nhưng vẫn chưa hiểu hết nhiều điều, vì vậy bà muốn nghe lại lần nữa.
Khi bà tiếp tục nghe các bài giảng của Sư phụ, những thay đổi đáng kể đã diễn ra ở cả thể chất lẫn tinh thần của bà.
Trước đây bà thường xuyên cãi vã với con gái. Con gái bà hay chỉ trích bà về những chuyện nhỏ nhặt trong nhà, trong khi bà cảm thấy tổn thương vì mặc dù bệnh tật, bà vẫn cố gắng để giúp đi chợ, nấu nướng, dọn dẹp, làm việc nhà và chăm sóc trẻ nhỏ. Gánh nặng tâm lý đè nặng lên bà. Tuy nhiên, giờ đây, ngay cả khi bị con gái chỉ trích, bà vẫn giữ bình tĩnh và bỏ qua mọi chuyện.
Bà cũng trải qua những cải thiện đáng kể về thể chất. Ban đầu, bà phải nằm để nghe các bài giảng của Sư phụ, nhưng chẳng bao lâu sau, bà đã có thể ngồi dậy. Giấc ngủ của bà cũng được cải thiện và bà có thể ngủ ngon cho đến 5 giờ sáng. Huyết áp của bà giảm xuống mức bình thường và chứng sưng tấy ở chân cũng thuyên giảm. Bà đã hồi phục đủ sức lực để có thể đi lại.
Sau khi nghe xong các bài giảng lần thứ hai, bà kinh ngạc nói: “Thuốc men không thể giải quyết được vấn đề của tôi, nhưng Pháp Luân Công đã làm được. Pháp Luân Công thực sự là hình thức khoa học cao hơn.”
Tôi giải thích: “Đây là thể ngộ hiện tại của bà. Nếu bà tiếp tục nghe Pháp và luyện công, bà sẽ đạt được những thể ngộ cao hơn và sâu sắc hơn nữa.”
Bà đáp: “Tôi sẽ làm điều đó! Và tôi cũng sẽ tiếp tục luyện công.” Bà đề nghị tôi dạy lại các bài công pháp cho bà, từng bài một. Bà tiếp tục học với sự cần mẫn và chú ý đến từng chi tiết.
Cho đến tận hôm nay, bà vẫn tinh tấn luyện công và học Pháp mỗi ngày. Bất cứ khi nào gặp vấn đề, bà đều hướng nội và nỗ lực đề cao bản thân. Sắc mặt của bà giờ đây hồng hào rạng rỡ và bà có thể làm mọi công việc nhà.
Bà nói: “Việc tôi có thể tu luyện Pháp Luân Công cho thấy tôi có duyên tiền định sâu sắc với Đại Pháp. Sư phụ đã thu nhận tôi làm đệ tử. Tôi chắc chắn sẽ trân quý cơ hội quý giá này, tinh tấn tu luyện và báo đáp ân cứu độ từ bi của Sư phụ.”
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/26/508020.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/18/234759.html


