Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc

[MINH HUỆ 03-05-2026]

Tôi từng làm nhân viên bán quần áo tại một trung tâm thương mại lớn trong thành phố. Cửa hàng quần áo này rất lớn, tổng cộng có hơn 30 nhân viên bán hàng, làm việc theo ca, chia làm hai nhóm A và B. Tôi làm việc ở nhóm A, bán áo len nam cùng một nhân viên bán hàng khác tên Tiểu Mẫn.

Một hôm, khi chúng tôi đang đổi ca, Tiểu Vương, nhân viên bán hàng của nhóm B, nói với mọi người rằng chiếc áo khoác của mình đã biến mất. Cô ấy nói rất to trước mặt mọi người, tuy không nhắc đến tên tôi nhưng ám chỉ rất rõ rằng cô ấy nghĩ tôi đã lấy trộm áo khoác của cô ấy.

Chẳng mấy chốc, tất cả nhân viên đều biết việc này, hơn nữa còn có người nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ. Lúc đó, tôi không hề động tâm, bởi vì tôi thực sự không hề lấy trộm, thậm chí tôi còn chưa từng nhìn thấy chiếc áo đó. Lúc đó tôi liền nghĩ, mình là người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, xảy ra chuyện như thế này là để cho tôi đề cao tâm tính, tôi phải tu Nhẫn, vì vậy tôi cũng để ngoài tai, nghe tai này lọt qua tai kia, không bận tâm đến.

Hôm sau, sau khi giao ca vào buổi trưa, tôi thấy trưởng nhóm B đang nói chuyện với một vài nhân viên bán hàng ở quầy áo len nam, không biết họ bàn tán chuyện gì. Lúc này, nhân viên bán hàng cùng tôi, Tiểu Mẫn, bước tới nói: “Chị này, người bên nhóm B đang ám chỉ chị ăn cắp chiếc áo khoác. Mọi người nghe đều biết cả, chỉ thiếu nước là chưa chỉ thẳng tên chị ra thôi. Sao lúc đó chị không lên tiếng? Em sốt ruột muốn nói thay rồi, mà chị lại không lên tiếng!” Tiểu Mẫn đã bất bình thay cho tôi.

Tôi nói với cô ấy: “Tôi mà lên tiếng thì chẳng phải thành ra cãi nhau sao?”

Tiểu Mẫn biết tôi sẽ không đụng vào đồ của người khác. Cô ấy biết tôi là người tu luyện Đại Pháp, luôn hành xử chiểu theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn, làm một sinh mệnh vị tha. Vì thế cô ấy cũng hiểu những việc hạ lưu đó căn bản không liên quan gì đến những người tu luyện Đại Pháp.

Tôi biết lý do tại sao Tiểu Mẫn lại bất bình thay cho tôi. Khi chúng tôi mới làm việc cùng nhau, tôi đã bán được rất nhiều hàng, còn cô ấy thì không. Cô ấy cảm thấy mất mặt trước ban quản lý. Thấy vậy, tôi liền nghĩ cách giúp cô ấy. Tôi nghĩ, người tu luyện cần phải buông bỏ tâm lợi ích và nghĩ cho người khác. Cô ấy đã tiếp nhận chân tướng Đại Pháp mà tôi giảng cho cô ấy, đây chẳng phải tôi đang dùng hành động thực tế để chứng thực Đại Pháp sao? Vì vậy, tôi đã ghi tên cô ấy lên những đơn hàng mình bán được. Thấy vậy, cô ấy ngạc nhiên hỏi: “Chị à, sao chị lại ghi tên em vào đơn hàng của chị?” Tôi trả lời: “Để em mở hàng bán được đồ chứ sao!” Cô ấy rất cảm động và sau vài đơn hàng mở màn như vậy, cuối cùng Tiểu Mẫn cũng tự chốt được đơn hàng của mình. Cô ấy rất biết ơn. Đó chính là Phật quang phổ chiếu của Pháp Luân Đại Pháp!

Tiểu Mẫn nói: “Chị im lặng, tưởng rằng mình không ăn cắp là xong chuyện sao, nhưng còn danh tiếng của chị thì sao?”

Tôi thầm nghĩ, Tiểu Mẫn nói cũng có lý. Nếu mọi người đều cho rằng tôi tu Pháp Luân Đại Pháp mà lại đi ăn cắp, tôi không chỉ có thể mất việc mà còn bôi nhọ Pháp Luân Đại Pháp. Nhưng tôi lại nghĩ, Hàn Tín từng chịu nhục chui háng, mà Hàn Tín chỉ là người thường, còn tôi là người tu luyện, vậy nên tôi không thể nghe theo cô ấy mà đi tranh biện với người ta được.

Tiểu Mẫn liên tục hỏi tôi: “Sao lúc đó chị không lên tiếng? Sao chị không hỏi cô ta ngay tại đó? Cô ta đang xúc phạm chị, chị nhất định phải nói với cô ta rằng người ăn cắp không phải chị!”

Những lời này của Tiểu Mẫn những người có mặt đều nghe thấy, hơn nữa có người cũng hùa theo Tiểu Mẫn nói: Hỏi là đúng, chị không thể gánh tội thay, để người ta hiểu lầm được.

Lúc này, trong tư tưởng của tôi có chút dao động, tâm sợ bị hiểu lầm, tâm hư vinh và các nhân tâm khác bắt đầu nổi lên. Rồi tôi lại nghĩ: Không được, đây là vượt quan, nhất định phải nhẫn chịu. Tôi nói với Tiểu Mẫn: Đợi ngày mai khi gặp cô ấy, chị sẽ hỏi cô ấy, sao lại nói là chị lấy cắp áo của cô ấy? Chị phải nói rõ chuyện này với cô ấy.

Tôi rất biết ơn lời giảng của sư phụ. Nhờ đó, tôi đã có thể lùi lại một bước, không đối đầu nói lý với cô ấy vào lúc cô ấy đang nóng ruột vì mất áo, hoãn lại một chút để mọi người bình tĩnh lại rồi mới nói rõ vấn đề, sẽ giải quyết được ổn thỏa. Tôi cũng biết ơn các đồng nghiệp đã giúp tôi đề cao trong tu luyện.

Ngày hôm sau, ngay sau khi giao ca, trưởng nhóm B nói với tôi: “Chị à, chị không cần nói chuyện với Tiểu Vương đâu. Tôi đã nói chuyện với cô ấy rồi. Tôi từng để 300 nhân dân tệ tiền mặt trong túi áo khoác và để áo khoác trong tủ ba ngày mà không bị mất đồng nào. Chiếc áo đó của cô ấy đáng gì đâu. Hơn nữa, áo của cô ấy chị cũng không mặc vừa, huống hồ chị không phải loại người như vậy. Cô ấy không hiểu chuyện chị đừng chấp nhặt cô ấy. Tôi thay mặt Tiểu Vương xin lỗi chị.”

Tôi nói: “Cảm ơn vì sự tin tưởng của chị. Tôi thực sự không hề lấy trộm áo khoác của cô ấy”.

Tổ trưởng nói: “Chị đừng chấp nhặt với cô ấy, cứ để mọi chuyện qua đi.”

Tôi đã bảo đảm với chị ấy là tôi sẽ làm vậy.

Thực ra, nếu tôi có hỏi cô ấy thì cũng chỉ là muốn nói rõ vấn đề, sẽ không gây mâu thuẫn với cô ấy, càng không thể cãi lộn với cô ấy như người thường. Bởi vì tôi là đệ tử Đại Pháp chiểu theo các nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn để yêu cầu bản thân, tôi cần tu xuất tâm đại Nhẫn.

Bài chia sẻ lý tính giữa những người tu luyện thường chỉ phản ánh nhận thức của cá nhân trong trạng thái tu luyện tại thời điểm viết bài, thiện ý giao lưu trên tinh thần cùng nhau đề cao.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/3/509288.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/28/234884.html