Người đàn ông 71 tuổi góa vợ trong cuộc bức hại Pháp Luân Công qua đời tám ngày sau khi mãn hạn tù vì đức tin của mình (Ảnh gây sốc)
Bài viết của phóng viên Minh Huệ tại tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc
[MINH HUỆ 14-05-2026]
Họ và Tên: Lưu Vạn Thắng
Tên tiếng Trung: 刘万胜
Giới tính: Nam
Tuổi: 71
Thành phố: Cẩm Châu
Tỉnh: Liêu Ninh
Nghề nghiệp: Không có thông tin
Ngày mất: Ngày 29 tháng 4 năm 2026
Ngày bị bắt gần nhất: Ngày 23 tháng 4 năm 2022
Nơi giam giữ gần nhất: Nhà tù Cẩm Châu
Ngày 22 tháng 4 năm 2026, ông Lưu Vạn Thắng ở trong tình trạng nguy kịch khi được thả sau sáu năm tù vì tu luyện Pháp Luân Công. Tám ngày sau đó, vào ngày 29 tháng 4, ông đã qua đời. Ông hưởng thọ 71 tuổi.
Ông Lưu, người thành phố Cẩm Châu, tỉnh Liêu Ninh, vẫn hôn mê trong những ngày cuối đời. Chỉ có một vài khoảnh khắc rất ngắn ngủi khi ông dường như nghe thấy người thân nói chuyện với mình, nhưng ông không thể cử động hay nói một lời nào. Ông có những vết thương ở cả hai mắt cá chân và cổ tay, có thể là do bị còng tay và cùm vào giường trong tù.
Ông Lưu Vạn Thắng
Ông Lưu Vạn Thắng, bốn ngày sau khi được thả
Vợ của ông Lưu, cũng là một học viên Pháp Luân Công, đã lâm bệnh sau khi ông bị kết án sáu năm tù vào năm 2020. Bà lại phải chịu thêm một cú sốc nữa khi lương hưu của ông Lưu bị đình chỉ sau đó. Bà đã gục ngã trước nỗi đau khổ về tinh thần và qua đời vào khoảng năm 2024. Hai vợ chồng họ chỉ có một người con trai duy nhất đang phải vật lộn với căn bệnh trầm cảm và không thể làm việc sau khi chứng kiến cuộc bức hại mà cha mẹ mình phải chịu đựng trong nhiều năm qua.
Lần bị bắt và kết án cuối cùng của ông Lưu
Ngày 23 tháng 4 năm 2020, ông Lưu bị bắt vì nói chuyện với mọi người về Pháp Luân Công tại một trạm xe buýt. Cảnh sát đã lục soát nhà và tịch thu tài sản của ông.
Vào ngày thứ hai sau khi ông Lưu bị bắt, người cha ngoài 80 tuổi của ông đã đến yêu cầu thả ông nhưng không có kết quả. Ba ngày sau, cụ ông lại đến đồn cảnh sát địa phương. Cảnh sát nói với cụ: “Lần này khác với lần trước. Lần này, chúng tôi sẽ chuyển hồ sơ của ông ấy sang viện kiểm sát”.
“Lần trước” là chỉ lần ông Lưu bị bắt trước đó vào tháng 1 năm 2019, cũng vì nói chuyện với mọi người về Pháp Luân Công. Cảnh sát đã thả ông ngay sau đó mà không truy tố.
Việc ông Lưu bị bắt và bị truy tố sau đó đã giáng một đòn nặng nề vào cha ông, khiến cụ qua đời không lâu sau đó.
Sau khi cảnh sát đệ trình hồ sơ của ông Lưu, Viện kiểm sát quận Lăng Hà phê chuẩn việc bắt giữ ông vào cuối tháng 4 năm 2020 và truy tố ông không lâu sau đó. Ngày 4 tháng 9, ông bị Tòa án thành phố Lăng Hải xét xử thông qua một phiên tòa trực tuyến bên trong Trại tạm giam thành phố Cẩm Châu, trước khi ông bị kết án sáu năm tù và phạt 10.000 Nhân dân tệ vào ngày 30 tháng 9 năm 2020. Ông đã kháng cáo lên tòa án trung cấp thành phố Cẩm Châu, nhưng tòa án này đã ra phán quyết giữ nguyên bản án ban đầu.
Tháng 3 năm 2021, ông Lưu bị đưa đến nhà tù Bàn Cẩm và sau đó bị chuyển đến nhà tù Cẩm Châu. Do điều kiện tồi tàn và bị lạm dụng nghiêm trọng trong tù, sức khỏe của ông dần suy giảm.
Ngày 23 tháng 11 năm 2025, lính canh nhà tù Cẩm Châu đưa ông Lưu đến bệnh viện thành phố Cẩm Châu. Ông được xuất viện lúc 3 giờ chiều ngày 27 tháng 11, nhưng ba giờ sau đó lại phải đưa đi cấp cứu tại chính bệnh viện này. Đêm khuya hôm đó, ông bị đưa trở lại nhà tù. Gia đình ông được thông báo về việc ông nằm viện và đi cấp cứu nhưng họ không được phép vào thăm ông.
Ngày 12 tháng 12 năm 2025, ông Lưu lại được đưa đi cấp cứu tại bệnh viện thành phố Cẩm Châu sau khi rơi vào tình trạng nguy kịch.
Lời kêu gọi của người con trai
Để đòi lại công lý cho cha mình sau lần bị bắt gần nhất, con trai ông Lưu đã viết thư cho công tố viên và thẩm phán, trình bày chi tiết những thay đổi tích cực của cha mình nhờ tu luyện Pháp Luân Công, cũng như những đau khổ mà gia đình phải gánh chịu trong hai thập kỷ qua do cuộc bức hại. Anh hối thúc các nhà chức trách thả cha mình.
Con trai ông Lưu viết,
“Năm 1995, mẹ tôi được chẩn đoán mắc bệnh ung thư dạ dày. Gia đình chúng tôi đã tốn một khoản tiền lớn để chạy chữa cho bà, nhưng bệnh tình không mấy thuyên giảm. Sau đó, nhờ người khác giới thiệu, bà bước vào tu luyện Pháp Luân Công và hoàn toàn bình phục không lâu sau đó.
“Vào thời điểm đó, sức khỏe của cha tôi cũng rất kém. Đặc biệt là với chứng nhịp tim không đều, ông không thể ngủ được vào ban đêm. Khi nhìn thấy những thay đổi của mẹ tôi, ông cũng học Pháp Luân Công. Trong nhiều năm sau đó, cả hai người đều có sức khỏe tốt và không cần phải đi khám bác sĩ. Từ tận đáy lòng, tôi thực sự biết ơn Pháp Luân Công“.
“Mặc dù bản thân tôi không tu luyện Pháp Luân Công, nhưng tôi thực sự ấn tượng khi thấy Pháp Luân Công đã thay đổi cha tôi thành một người tốt hơn như thế nào. Ông không còn lợi dụng người khác trong kinh doanh nữa. Ông trở nên trung thực và luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Ông cũng thường dạy tôi phải làm một người tốt”.
“Kể từ khi Đảng Cộng sản Trung Quốc bắt đầu bức hại Pháp Luân Công vào năm 1999, tôi chưa có một ngày nào được sống trong bình yên. Trong hai mươi năm qua, cha và mẹ tôi lần lượt bị bắt. Đó là lý do tại sao bây giờ tôi rất sợ mì gói, vì tôi đã ăn quá nhiều trong những năm cả cha và mẹ tôi đều phải thụ án trong trại lao động. Tôi cũng bị ám ảnh tâm lý khi chứng kiến cảnh sát lục soát nhà mình quá nhiều lần. Bất cứ khi nào nhìn thấy xe cảnh sát trên đường, tôi đều sợ điếng người”.
Những lần bị bức hại trước đây của gia đình
Tháng 7 năm 1996, ông Lưu bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công. Ông đã buông bỏ chấp trước vào lợi ích cá nhân, và trả lại số tiền liên quan đến hai hóa đơn tranh chấp mà các nhà cung cấp cho rằng công ty của ông nợ họ, mặc dù tòa án đã ra phán quyết có lợi cho ông trong một vụ kiện.
Sau khi Đảng Cộng sản Trung Quốc ra lệnh bức hại Pháp Luân Công vào năm 1999, cả ông và vợ, bà Chu Hoa, đã liên tục bị nhắm đến vì kiên định đức tin của mình. Họ buộc phải đóng cửa cửa hàng trực tuyến, gây ra tổn thất tài chính to lớn cho gia đình.
Ngoài cha của ông Lưu, mẹ của bà Chu cũng qua đời trong nỗi đau buồn sâu sắc khi hai vợ chồng bị giam giữ vì đức tin của họ.
Những lần bị bắt và giam giữ trước đây của ông Lưu
Ông Lưu bị bắt hai lần, vào tháng 7 và tháng 9 năm 1999, và mỗi lần bị giam giữ 15 ngày.
Năm 2001, ông lại bị bắt. Cảnh sát đưa ông đến một căn phòng trống, tại đây họ vặn tay trái của ông ra sau lưng để còng vào tay phải vốn bị kéo qua vai phải (xem hình minh họa bên dưới). Cảnh sát ngồi một bên và thích thú nhìn ông Lưu đổ mồ hôi đầm đìa vì đau đớn tột cùng. Cuộc tra tấn kéo dài trong một giờ.
Minh họa tra tấn: còng tay ra sau lưng
Sau khi ông Lưu bị đưa đến trại tạm giam địa phương, các tù nhân thường xuyên đánh đập ông, đôi khi thúc cùi chỏ vào lưng ông. Nhiều lần, cơn đau nhói khiến ông Lưu gục xuống đất. Cảnh sát giam giữ ông trong 43 ngày và tống tiền ông 30.000 Nhân dân tệ.
Bị tra tấn trong trại lao động
Tối ngày 15 tháng 4 năm 2004, ông Lưu bị bắt lần thứ tư khi trở về nhà. Cảnh sát đã lục soát nhà và thẩm vấn ông. Ba ngày sau, ông bị kết án ba năm tại trại lao động cưỡng bức thành phố Cẩm Châu.
Ngay khi ông bị đưa vào trại lao động, lính canh đã cùm ông vào giường trong tư thế dang rộng tay chân. Ông bị giữ trong tư thế này, hoàn toàn bất động, trong một tháng.
Tái hiện cảnh tra tấn: cùm vào giường
Sau đợt tra tấn ban đầu, lính canh đã sắp xếp hai tù nhân giám sát ông Lưu và ngăn ông nói chuyện với người khác. Ông bị ép phải thức dậy lúc 5 giờ sáng mỗi ngày và ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ dài 15 cm, cao 10 cm và rộng 30 cm cho đến 10 giờ tối. Hình phạt ngồi này gây ra những cơn đau dữ dội ở vùng mông. Ban đêm, các tù nhân cùm ông vào giường, và hình phạt ngồi sẽ được tiếp tục vào ngày hôm sau. Bất cứ khi nào ông Lưu cố gắng chống lại sự lạm dụng của các tù nhân, họ lại đánh đập và mắng chửi ông.
Tái hiện cảnh tra tấn: ngồi bất động trên ghế đẩu nhỏ
Sau đó, khi ông Lưu tuyệt thực để phản đối cuộc bức hại, lính canh lại bức thực ông bằng bột ngô pha nhiều muối. Trưởng phòng khám của trại lao động đứng một bên và nói với lính canh cùng các tù nhân: “Không sao đâu. Nó không làm ông ta chết được”.
Trong một đợt tra tấn tăng cường nhằm ép ông Lưu từ bỏ Pháp Luân Công, lính canh đã trói chân ông trong tư thế kiết già (ngồi vắt chéo chân, chân này đặt lên chân kia), còng tay ông ra sau lưng, đeo tai nghe cho ông và phát các bài tuyên truyền bôi nhọ Pháp Luân Công với âm lượng rất lớn.
Lính canh kéo dài thời gian tra tấn mỗi ngày. Họ cũng sắp xếp một tù nhân ngồi bên cạnh và thỉnh thoảng đấm vào chân ông. Thời gian tra tấn dài nhất là 3,5 giờ từ sáng đến trưa. Đến khi lính canh cởi trói cho ông, ông Lưu không thể cử động chân và phải để các tù nhân kéo lê về phòng giam.
Một lần khác, ông Lưu bị đưa đến văn phòng của lính canh và bị đánh mạnh vào đầu. Ông gục xuống, cảm thấy buồn nôn và ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Cuộc bức hại đối với bà Chu
Khoảng ngày 20 tháng 7 năm 2002, bà Chu Hoa bị bắt sau khi Phòng 610 thành phố Cẩm Châu ra lệnh cho cảnh sát địa phương bắt giữ các học viên Pháp Luân Công có tên trong danh sách đen của chính quyền và đưa họ đến các lớp tẩy não.
Sau khi bà Chu bị đưa đến trung tâm tẩy não, bà chất vấn Lý Hiệp Giang, một đặc vụ của Phòng 610, về việc hắn đã làm gì với 35.000 Nhân dân tệ mà hắn tống tiền chồng bà vào năm trước. Lý nổi cơn thịnh nộ; anh ta lập tức chuyển bà Chu đến trại tạm giam thành phố Cẩm Châu và ra lệnh cho đồn công an Cẩm Châu kết án bà ba năm trong trại lao động. Mười lăm ngày sau, bà bị đưa đến trại lao động cưỡng bức Mã Tam Gia. Vì lý do sức khỏe, bà bị từ chối tiếp nhận và được thả.
Tháng 6 năm 2004, bà Chu lại bị bắt khi đến trại lao động cưỡng bức thành phố Cẩm Châu để thăm chồng. Bà bị đưa vào trại lao động cưỡng bức Mã Tam Gia để thụ án ba năm và phải chịu nhiều phương pháp tra tấn khác nhau.
Tháng 2 năm 2006, bà Chu bắt đầu tuyệt thực và từ chối mặc đồng phục của tù nhân. Lính canh đã treo bà lên bằng cổ tay trong nhiều ngày.
Đầu tháng 11 năm 2006, bà Chu phản đối bằng cách hô lớn “Pháp Luân Đại Pháp hảo”. Bà bị còng tay, bức thực và bị tát vô số lần vào mặt. Khi bà chống lại việc bức thực vào ngày 15 tháng 12 năm đó, lính canh đã đánh đập bà, khiến miệng bà chảy máu đầm đìa. Bà tiếp tục tuyệt thực và cuối cùng được thả khi đang cận kề cái chết.
Các báo cáo liên quan:
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/14/510234.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/18/234314.html









