Tu luyện Đại Pháp giúp tôi giữ được sự trẻ trung
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc
[MINH HUỆ 30-03-2026]
Tôi là một nữ đệ tử Đại Pháp, năm nay 52 tuổi, đã tu luyện được 21 năm. Tôi xin viết ra một vài sự việc mà bản thân đã trải qua gần đây trong quá trình trợ Sư chính Pháp, cứu độ chúng sinh, kiến chứng sự thần kỳ của Đại Pháp.
(1)
Một lần, tôi đang đạp xe thì gặp đèn đỏ. Trong lúc chờ đèn tín hiệu, một phụ nữ đi xe đạp điện tiến đến cạnh tôi. Cô ấy chủ động bắt chuyện: “Chị đạp xe nhanh thật đấy! Chị bao nhiêu tuổi rồi?” Tôi hỏi lại: “Cô xem tôi khoảng bao nhiêu tuổi?” Cô ấy đáp: “Chắc chị cũng chỉ ngoài 30 thôi.” Tôi bảo cô ấy: “Tôi đã hơn 50 tuổi rồi.” Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi, tỏ vẻ không tin.
Tôi nói: “Tôi luyện một công pháp rất tốt, giúp tôi trở nên trẻ trung.” Cô ấy nóng lòng hỏi: “Công pháp gì mà tốt vậy?” Tôi đáp: “Là Pháp Luân Công, đây là công pháp tính mệnh song tu, dạy người ta chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn để làm người tốt, càng luyện càng trẻ ra; mọi bệnh tật của tôi đều đã khỏi, bao năm nay tôi không phải uống một viên thuốc nào, toàn thân nhẹ nhàng vô bệnh. Cô có phải là Đảng viên không?” Cô ấy nói: “Tôi đã mấy chục năm tuổi Đảng rồi.” Tôi khuyên: “Vậy cô hãy mau thoái đi, nếu không những việc xấu mà nó làm sẽ liên lụy đến cô đấy, bởi vì cô từng tuyên thệ phấn đấu cả đời cho chủ nghĩa cộng sản, lời thề độc đó vĩnh viễn tồn tại. Chỉ cần thoái từ trong tâm là có tác dụng, dùng hóa danh, tên thật hay tên gọi hồi nhỏ đều có hiệu lực.”
Cô ấy nói trước đây đã từng nghe người ta nói nhưng không tin, nay thấy tôi trẻ trung và khỏe mạnh như vậy, cô liền vui vẻ đồng ý dùng hóa danh để tam thoái. Lúc này, đèn xanh bật sáng, tôi nói: “Chúc cô bình an! Tạm biệt!” rồi nhanh chóng đạp xe rời đi.
Gần đây tôi thường gặp những người như vậy, họ đều tưởng tôi mới ngoài 30, không tin tuổi thật của tôi. Sau đó, hễ tôi giảng chân tướng, họ liền đồng ý thoái (thoái xuất khỏi Đảng, Đoàn, Đội để được bình an).
(2)
Cách đây không lâu, tôi đến trung tâm nội thất mua hai chiếc tủ quần áo lớn. Trong lúc mua hàng, tôi đã giảng chân tướng Pháp Luân Đại Pháp cho nhân viên bán hàng. Sau khi nghe và minh bạch ra, cô ấy đã rất vui vẻ thoái xuất khỏi tổ chức Đoàn, Đội.
Lúc thanh toán, chủ cửa hàng bước tới, đó là một phụ nữ có khí chất, thanh lịch và dáng người cao ráo. Tôi thầm nghĩ, phải nói cho cô ấy biết chân tướng, liền hỏi: “Cô năm nay bao nhiêu tuổi rồi?” Cô ấy đáp: “Tôi 42 tuổi.” Tôi nói: “Còn tôi 52 tuổi.” Cô ấy tròn mắt nhìn tôi và nói: “Thật không giống chút nào!” Tôi liền bảo cô ấy: “Là vì luyện Pháp Luân Công nên tôi mới trở nên trẻ trung như vậy.”
Cô ấy rất muốn nghe, thế là tôi liền bắt đầu giảng từ những chân tướng cơ bản nhất: Pháp Luân Công dạy người ta chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn để làm người tốt, Sư phụ dạy chúng tôi làm việc gì cũng phải nghĩ cho người khác trước, gặp vấn đề thì tìm thiếu sót ở bản thân, với mọi người phải chân thành, thiện lương, khoan dung và nhẫn nhịn, vụ tự thiêu ở Thiên An Môn là một vở kịch lừa đảo, v.v. Cô ấy nói: “Tôi đang có vài chuyện nghĩ mãi không thông, những điều chị nói rất hay, chúng ta kết bạn WeChat nhé.” Tôi đáp: “Tôi không dùng WeChat.” Cô ấy lại nói: “Vậy chị cho tôi xin số điện thoại đi.” Sợ cô ấy thất vọng, tôi liền để lại số điện thoại cho cô ấy.
Lúc tôi về, cô ấy tiễn tôi ra tận ngoài cổng. Tôi lại kể cho cô ấy nghe việc tà đảng bức hại Pháp Luân Công chủ yếu là dùng điện thoại để nghe lén và định vị, vì vậy bao năm nay, khi ra ngoài tôi không mang theo điện thoại, hy vọng cô ấy có thể thông cảm. Tôi nói với cô ấy về việc Trung Cộng mổ cướp nội tạng của các học viên Pháp Luân Công rồi cung cấp cho các ca phẫu thuật cấy ghép nội tạng để buôn bán kiếm tiền, hiện nay tội ác này đã lan đến cả các trường đại học. Sinh viên đại học mất tích ngay trong khuôn viên trường, gia đình kêu oan cũng không có kết quả, đạo đức con người hiện nay đã suy đồi rồi. Người không trị thì Trời trị, những ai từng gia nhập các tổ chức Đảng, Đoàn, Đội đều sẽ bị liên lụy, chỉ có thoái xuất khỏi nó mới có thể tránh được đại kiếp Trời diệt Trung Cộng, dùng hóa danh cũng có hiệu lực. Cô ấy đã đồng ý dùng tên “Phiêu Hương” để thoái xuất khỏi tổ chức Đoàn, Đội.
Tôi thực sự mừng cho cô ấy, cô ấy đã đưa ra lựa chọn đúng đắn cho bản thân. Cô ấy đưa mắt nhìn theo tôi đi rất xa, quả là một sinh mệnh tốt đẹp!
Có hai lần tôi gặp những người đã minh bạch chân tướng, vừa gặp mặt họ liền hô lớn: “Pháp Luân Đại Pháp hảo!” Tôi thực sự vui mừng vì thế nhân đã được đắc cứu!
(3)
Thời gian trước, tôi thường đạp xe đến chỗ con gái, đạp nhanh cả đi lẫn về cũng mất một tiếng đồng hồ. Đường khá xa, lại phải qua một con dốc lớn, tôi đạp xe thoăn thoắt, tuy là một chiếc xe đạp rất cũ, nhưng quả thực khi đạp tôi thấy rất giống như Sư phụ đã giảng:
“Bàn về đại chu thiên, tuy rằng không cho phép chư vị phiêu [đãng bay] lên, nhưng chư vị sẽ cảm thấy thân nhẹ nhàng, như đi trên gió vậy. Trước đây đi mấy bước là mệt, hiện nay đi [bộ] xa mấy cũng cảm thấy rất nhẹ nhàng, đạp xe đạp cảm thấy như có người đẩy, leo bậc thang cao mấy cũng không mệt; đảm bảo sẽ như vậy” (Bài giảng thứ tám, Chuyển Pháp Luân)
Quả đúng là như vậy! Ở con dốc lớn đó, tôi đạp xe mà cứ như đi trên đường bằng, vừa nhanh vừa vững, lại không hề thấy mệt.
Nhớ lúc con gái chuyển nhà, chúng tôi thuê một chiếc xe tải thùng kín của Lalamove. Con gái thu dọn đồ đạc, tôi và tài xế khuân từng chuyến hành lý từ tầng năm xuống xe. Vì xe này chỉ chở được một người, nên tôi để con gái ngồi xe, còn tôi buộc những đồ cần mang theo lên xe đạp rồi đạp đi thật nhanh. Khi đến nhà mới của con gái, vừa hay tôi thấy cháu đang mở cửa bước xuống xe, thế là chúng tôi cùng nhau dỡ đồ, trong suốt quá trình đó tôi cũng không hề cảm thấy mệt.
Mỗi khi tôi tự do luồn lách, đạp xe nhanh và nhẹ, có vài lần, Sư phụ đã điểm hóa cho tôi rằng không nên đạp xe quá nhanh, phải chú ý an toàn! Con cảm tạ Sư phụ đã luôn bảo hộ, từ nay đệ tử sẽ nhường đường cho người khác đi trước, không đạp xe quá nhanh nữa, để Sư phụ không phải bận tâm vì đệ tử.
(4)
Hôm nay ra ngoài mua thức ăn, ở chợ tôi tình cờ gặp lại một nam đồng nghiệp cũ đã nhiều năm không gặp, tôi gọi anh ấy là “lão đại ca”. Anh ấy nói: “Cô vẫn vậy nhỉ! Chẳng thay đổi gì cả!” Tôi bảo anh ấy: “Tôi nói với anh chuyện này, ba năm dịch bệnh đã có 400 triệu người chết, đến khi kết thúc sẽ lên tới 500 triệu người, Trung Cộng đã che giấu dịch bệnh, hiện nay thiên tai nhân họa liên miên, Sư phụ bảo chúng tôi phải tranh thủ thời gian cứu người. Anh đã từng vào Đảng, Đoàn, Đội chưa? Anh hãy mau thoái đi để được bình an, khi gặp nguy nan hãy thành tâm kính niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo!’” Anh ấy đồng ý dùng hóa danh để thoái Đảng, Đoàn, Đội, rồi vui vẻ cất ba bài kinh văn của Sư phụ mà tôi tặng là “Vì sao có nhân loại”, “Pháp nạn”, “Vì sao xã hội nhân loại là mê?”, cùng chiếc USB chân tướng vào túi, và nói rằng khi về nhất định sẽ đọc kỹ.
Tạm biệt người đồng nghiệp cũ, tôi lại gặp một cô bạn học thời cấp hai. Trước đây tôi đã từng giảng chân tướng cho cô ấy, cô ấy rất đồng tình. Cô ấy hỏi tôi: “Tóc cậu có nhuộm không đấy?” Tôi đáp: “Không, mình chưa từng nhuộm.” (Tóc tôi vẫn đen dài). Nhìn lại thì thấy tóc cô ấy đã bạc trắng, cô ấy nói từ tận đáy lòng: “Chân-Thiện-Nhẫn thì có gì không tốt chứ?! Đảng Cộng sản các ông tự nhận mình tốt, nhưng những việc các ông làm chẳng tốt chút nào. Pháp Luân Công mà chúng tôi thấy chính là tốt!” Cô ấy còn nói rất nhiều lời chính nghĩa, ở đây tôi không viết ra nữa.
Lời kết
Cảm tạ Sư phụ đã ban cho chúng con một công pháp tốt như vậy, giúp con có được sức khỏe và sự trẻ trung mà bao nhiêu tiền cũng không mua được! Hiện tại thể chất của tôi còn tốt hơn cả hồi trẻ, toàn thân nhẹ nhàng vô bệnh; tư tưởng thoải mái không chút áp lực, lên cầu thang cao mấy cũng không mệt, tinh thần luôn sung mãn.
Tu luyện Pháp Luân Đại Pháp là tài phú lớn nhất mà tôi có được trong đời, những gì Sư phụ ban cho đệ tử là không thể dùng tiền mà đong đếm, có bao nhiêu tiền cũng không mua được, vậy mà Ngài lại ban cho chúng con một cách vô điều kiện. Đời này có thể trở thành đệ tử của Sư phụ là niềm vinh hạnh lớn nhất của tôi, tôi cảm thấy tự hào khi có được Sư phụ vĩ đại và Đại Pháp vĩ đại này!
(Chịu trách nhiệm biên tập: Đường Nghị)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/30/508266.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/20/234355.html