Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc đại lục

[MINH HUỆ 02-03-2026] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1998. Trước khi tu luyện, tôi nổi tiếng khắp làng vì sức khỏe kém. Gia đình, bạn bè và những người xung quanh đều lo lắng cho tôi, nhưng cũng không thể giúp được gì. Tôi chỉ có thể tự mình chịu đựng. Tôi mắc các căn bệnh như đau dạ dày, đau đầu, viêm gan, lao phổi, thấp khớp và các vấn đề phụ khoa nghiêm trọng. Mặc dù hàng ngày uống cả chục loại thuốc khác nhau, nhưng bệnh tình của tôi đều không có dấu hiệu thuyên giảm.

Thoát thai hoán cốt sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp

Một ngày trong năm năm 1998, một người bạn ghé qua nhà và xin tôi một ít xăng vì xe máy của cô ấy hết xăng, không thể đi về tới nhà. Lúc đó tôi đang nằm trên giường và chồng tôi đã rút một ít xăng từ xe ô tô của chúng tôi để đổ sang xe cô ấy. Khi nghe họ nói chuyện, tôi ngồi dậy. Thấy cô ấy, tôi hỏi: “Trước đây cậu ốm yếu triền miên, sao giờ trông khỏe mạnh thế?“

Cô đáp: “Mình đang tu luyện Pháp Luân Đại Pháp”. Tôi hỏi cô ấy đó là gì, cô ấy nói: “Vài lời thì không thể nói hết được. Để ngày mai mình mang cho cậu một cuốn sách nhé. Đọc sách xong cậu sẽ hiểu Pháp Luân Công là gì”. Tôi đồng ý và nhắc cô ấy đừng quên hẹn.

Vài ngày sau, cô ấy mang đến cho tôi cuốn sách “Chuyển Pháp Luân”. Khi cầm sách đọc tôi không thể ngừng lại. Bình thường, tôi không đọc sách vì hễ đọc là mắt tôi liền đau và nước mắt trào ra. Ngạc nhiên thay, tôi đã đọc “Chuyển Pháp Luân” vài ngày liên tục mà mắt tôi không sao hết. Lúc ấy tôi không hiểu vì sao, chỉ thấy rất thích đọc cuốn sách này.

Vài ngày sau, tôi đến nhà cô ấy và gặp một nhóm người đang xem băng ghi hình các bài giảng Pháp của Sư phụ nên tôi đã xem cùng với họ. Tôi quyết định ở lại nhà người bạn này một đêm để học các bài công pháp của Pháp Luân Đại Pháp. Sáng hôm sau, tôi luyện tĩnh công được một tiếng và cảm thấy toàn thân vô cùng nhẹ nhõm, tôi vô cùng vui sướng–điều mà trước đây tôi chưa từng trải qua trong đời. Không có lời nào có thể diễn tả cảm giác ấy, vô cùng kỳ diệu.

Ngày hôm sau, chồng tôi đến đón. Về tới nhà, tôi đã vứt bỏ bài vị mà trước đây tôi thờ cúng để cầu chữa bệnh và vứt toàn bộ thuốc men. Kể từ khi đắc Pháp, tôi như được thoát thai hoán cốt biến thành một người mới hoàn toàn và không còn cần phải dùng bất kỳ một viên thuốc nào nữa.

Chứng kiến uy lực thần kỳ của Đại Pháp trong một vụ tai nạn xe

Tôi kinh doanh một cửa hàng nhỏ. Một ngày hè bốn năm về trước, tôi đang đi xe đạp điện về hướng đông thì một chiếc ô tô bất ngờ lao ra qua ngã tư đâm sầm vào tôi, đẩy chiếc xe đạp của tôi đi khoảng năm sáu mét. Bốn người ngồi trong chiếc xe đều rất hoảng sợ. Mẹ của người lái xe run rẩy lẩm bẩm: “Phải làm sao đây? Phải làm sao đây?”

Tôi trấn an bà ấy và nói: “Không sao đâu. Cậu ấy không cố ý đâm tôi. Tôi là người tu luyện Pháp Luân Công, tôi sẽ không đòi tiền của các vị đâu. Các vị có thể đi”.

Tuy nhiên họ không đi, thay vào đó, họ đỡ tôi ra khỏi xe.

Quần của tôi bị rách, máu chảy xuống chân. Người lái xe vội vàng nói: “Hãy đến bệnh viện kiểm tra xem sao”.

Tôi trả lời: “Đừng lo. Các vị cứ đi đi. Tôi sẽ ổn cả thôi. Trong tâm, tôi cầu xin Sư phụ giúp đỡ. Khi kiểm tra lại một lượt, thật sự kỳ diệu, ngoại trừ một vết rách ở đầu gối đang chảy máu thì tôi không bị thương tích gì nữa.

Lúc này, người hiếu kỳ đã tụ lại khá đông. Có người quen thấy vậy bảo tôi nên đến bệnh viện kiểm tra. Tôi nghĩ: “Mình phải để tài xế rời đi, nếu không, khi gia đình mình biết chuyện thì sẽ phiền phức”. Tôi nói: “Mang giúp chiếc xe lại đây cho tôi với, tôi cần về nhà. Các vị cũng đi đi”. Họ mang xe đạp đến, nhưng phần trước và hai bên xe bị hư hỏng nặng. Tôi nhờ họ đưa xe đến tiệm sửa. Tôi nghĩ sau khi rời khỏi đám đông thì tôi có thể tự xử lý việc này. Tại tiệm sửa xe, tôi nói với họ: “Các vị đi được rồi, tôi sẽ tự lo liệu”. Họ nhất quyết trả tiền sửa xe 170 nhân dân tệ. Tôi nói: “Vậy được rồi, các vị đi được rồi.” Họ vẫn không an tâm về tôi nên lưỡng lự chưa đi.

Tôi nhân cơ hội này giảng chân tướng Pháp Luân Đại Pháp và khuyên họ tam thoái (thoái xuất khỏi các tổ chức Đảng, Đoàn, Đội của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ)). Tôi nói: “Chúng ta qua sự việc này mà gặp nhau, âu cũng là duyên phận. Tôi tin rằng đây là cơ hội để các vị hiểu chân tướng Pháp Luân Đại Pháp và tam thoái. Điều này sẽ mang lại phúc lành cho các vị. Khi tai họa xảy đến, các vị có thể bình an vượt qua”.

Người lái xe và vợ anh ấy đồng ý thoái. Tôi nói với họ rằng niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo” sẽ mang lại may mắn. Họ đều nói sẽ niệm.

Ngày hôm sau, tôi đã hồi phục hoàn toàn và không còn cảm thấy đau đớn nữa.

Sư phụ giảng:

“Chúng ta giảng rằng, tốt xấu xuất tự một niệm của người ta, sai biệt ở một niệm ấy đưa đến hậu quả khác nhau.’’ (Bài giảng thứ tư, Chuyển Pháp Luân)

Qua sự việc lần này tôi đã có sự hiểu biết sâu sắc hơn Pháp lý này. Đồng thời, thông qua sự việc lần này, sức mạnh thần kỳ của Đại Pháp lại một lần nữa triển hiện trên thân thể tôi.

Người thân trong gia đình chứng kiến sự thần kỳ của Đại Pháp

Khi chồng tôi biết về vụ tai nạn thì những người gây tai nạn đã rời đi. Ông ấy vô cùng tức giận và mắng mỏ tôi nặng lời ngay tôi trước mặt nhiều người. Ông ấy không cho tôi giải thích và liên tục lăng mạ tôi. Tôi tự nhủ mình rằng mình là người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, không thể phản ứng như người thường. Tôi cần giữ vững tâm tính và vượt qua khảo nghiệm này thật tốt. Tôi tự nhủ: “Dù ông ấy nói gì, mình cũng không động tâm”.

Tôi biết Sư phụ đã bảo hộ tôi trong vụ tai nạn. Tôi bị thương rất nhẹ. Tôi đã gần 70 tuổi, phần xương bánh chè rất dễ bị tổn thương. Tôi không thể tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra nếu không có sự bảo hộ của Sư phụ. Tuy nhiên, tôi chỉ bị vài vết trầy xước nhỏ. Khi về nhà, tôi lau sạch máu ở đầu gối và dùng một vải băng lại, cẩn thận không để chồng tôi nhìn thấy. Nhưng ông ấy vẫn còn thở hổn hển rất tức tối.

Tối hôm đó, tôi tháo băng ra, luyện công và học Pháp. Sáng hôm sau, đầu gối tôi đã bình thường và tôi tiếp tục sinh hoạt như thường lệ. Gia đình tôi cũng đã chứng kiến sự thần kỳ của Đại Pháp. Sau đó, chồng tôi nhận ra rằng Sư phụ đã bảo hộ tôi và đồng ý tam thoái, lựa chọn cho bản thân một tương lai tươi sáng. Pháp Luân Đại Pháp không chỉ cứu chồng tôi mà còn cứu rất nhiều người thân và bạn bè hữu duyên của tôi.

Tôi đã dùng nhiều cách khác nhau để nói với mọi người chân tướng Pháp Luân Đại Pháp và giúp họ tam thoái. Tôi cùng các đồng tu phát tài liệu và lịch có thông tin chân tướng Đại Pháp và treo các biểu ngữ về Đại Pháp. Dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, chúng tôi đã đi đến ngày hôm nay. Tôi biết rằng chỉ cần tôi có tâm muốn cứu người, Sư phụ sẽ giúp tôi hoàn thành nó.

Từ giờ trở đi, tôi sẽ nỗ lực học Pháp tốt hơn, hướng nội tìm ra những chấp trước của bản thân và loại bỏ chúng, đồng thời phát chính niệm nhiều hơn nữa. Tôi sẽ thời thời khắc khắc ghi nhớ bản thân là người tu luyện, tu thật tốt bản thân, chỉ có như vậy tôi mới có thể ở trong Đại Pháp mà quy chính lại nhân tâm đang còn, và hoàn thành tốt sứ mệnh của mình.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/2/507330.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/4/3/233515.html