Pháp Luân Đại Pháp đã giúp tôi trở nên bao dung hơn
Bài viết của tiểu đệ tử Đại Pháp ở Đông Bắc Trung Quốc
[MINH HUỆ 04-04-2026] Cháu là một học sinh trung học 14 tuổi. Mẹ cháu là đệ tử Đại Pháp. Mặc dù lớn lên trong gia đình Đại Pháp, cháu đã không tu luyện tinh tấn. Tuy nhiên, Sư phụ không từ bỏ cháu. Kỳ nghỉ đông năm ngoái, cháu đã đọc cuốn Chuyển Pháp Luân hai lần cùng với mẹ và dì, và nhờ học sách, cháu đã ngộ ra sự siêu thường của Đại Pháp.
Trở nên bao dung hơn
Bầu không khí trong trường học ngày nay vô cùng bại hoại. Học sinh chửi mắng lẫn nhau và thậm chí cả giáo viên cũng chửi rủa. Hầu hết học sinh đều làm những việc xấu, bao gồm hút thuốc, uống rượu và bắt nạt.
Có lần, một bạn cùng lớp đã sử dụng lời lẽ thô tục xúc phạm cháu khi cháu hối thúc bạn ấy học thuộc bài. Cháu không biết phải đáp lại như thế nào và không nói gì. Sau giờ học, cháu đã nói chuyện với mẹ về sự việc này. Mẹ nói rằng ngày càng có nhiều học sinh chửi mắng vì sách giáo khoa mà các con đọc trong học kỳ này chứa rất nhiều “gen đỏ”—những ngôn từ độc hại của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Thay vì tức giận, mẹ bảo cháu nên phát chính niệm để loại bỏ các nhân tố tà ác đằng sau họ.
Thông qua tu luyện, cháu đã hiểu Pháp sâu sắc hơn. Kể từ sự việc đó, cháu đã cố gắng hết mình để giữ tâm bất động trước mọi hoàn cảnh và chỉ tập trung vào việc phát chính niệm. Đây là điều mà trước đây cháu không thể làm được. Đại Pháp đã giúp cháu trở nên bao dung hơn.
Những thay đổi ở các bạn cùng lớp
Học sinh trong lớp cháu được chia thành bốn nhóm và các nhóm đều cạnh tranh với nhau. Tất cả các bạn trong nhóm dẫn đầu sẽ nhận được phần thưởng và những bạn ở nhóm chót sẽ phải làm trực nhật. Cháu là một trong những trưởng nhóm. Học kỳ trước, nhóm của cháu hầu như tuần nào cũng phải làm trực nhật vì chúng cháu liên tục có điểm số thấp nhất. Cháu rất tức giận với những kết quả này và nghi ngờ khả năng lãnh đạo của mình. Tâm trí cháu rối bời, cháu không thể tập trung vào việc học ở trường hay ở nhà. Cháu đổ lỗi điểm kém là do giáo viên chia nhóm không công bằng, các bạn cùng lớp thiếu động lực, còn các trưởng nhóm khác thì mưu mô và gian lận. Cháu thường gục xuống bàn và khóc.
Học kỳ này, tình hình đã thay đổi. Các thành viên trong nhóm của cháu cũng thay đổi và bạn ngồi phía trước cháu thay đổi nhiều nhất.
Bạn cùng lớp này là người vui vẻ, nhưng thành tích học tập của bạn ấy lại dưới mức trung bình. Học kỳ trước, bạn ấy đã tham gia vào nhóm của chúng cháu. Lúc đó, bạn ấy không thể viết chính tả. Bạn ấy không học thuộc bài, không làm bài tập về nhà hoặc lắng nghe lời khuyên. Cháu muốn thay thế bạn ấy, nhưng không thể tìm được ai thế chỗ. Do vậy, cháu bắt đầu cảm thấy khó chịu với bạn ấy.
Tuần đầu tiên của học kỳ này, cháu vẫn mang tâm oán hận và nhóm chúng cháu lại phải làm trực nhật. Khi về nhà, cháu cảm thấy uất ức và khóc. Mẹ cháu nói: “Môi trường xung quanh con chính là phản ánh trạng thái tu luyện của con. Nếu con không tu luyện tinh tấn, con sẽ chểnh mảng nhiệm vụ và khiến các bạn trong nhóm cũng làm không tốt. Các bạn ấy không nên là nơi để con trút giận—các bạn ấy là chúng sinh của con!”
Sáng hôm sau, cháu đã bình tĩnh lại một chút, nhưng tâm trạng vẫn còn tồi tệ. Do vậy trước khi đến trường, mẹ đã cho cháu xem các bài giảng Pháp của Sư phụ. Sau khi học Pháp, tư tưởng của cháu đã thay đổi. Cháu cảm thấy mình nên đối xử tốt với các bạn trong nhóm. Thật đáng kinh ngạc, các bạn ấy cũng thay đổi và tỏ ra tử tế hơn với cháu.
Trong tuần thứ hai, cháu đã buông bỏ chấp trước vào danh lợi và chỉ tập trung vào việc hoàn thành nhiệm vụ của mình mà không nghĩ đến phần thưởng. Bạn nữ ngồi ngay trước cháu cũng thay đổi rất nhiều. Bạn ấy bắt đầu chủ động học thuộc bài và nhờ đó đã cộng thêm điểm cho chúng cháu. Cháu đề nghị bạn ấy theo dõi điểm số và bạn ấy đã làm rất tốt. Kết quả là, điểm số của chúng cháu đã được cải thiện và chúng cháu không phải làm trực nhật liên tục nữa. Về sau, nhóm của chúng cháu thậm chí còn giành được giải thưởng.
Sau đó, cháu hướng nội và nhận ra rằng mình có những chấp trước như vị tư, tật đố, oán hận và tâm tranh đấu. Thực tế là cháu đã lãng phí nửa học kỳ vì những chấp trước này. Khi cháu buông bỏ chúng, cháu đột nhiên thấu hiểu ý nghĩa của việc “vô cầu nhi tự đắc”, đó chính là điều mà Sư phụ đã giảng cho chúng ta trong Giảng Pháp tại Pháp hội Sydney [1996] .
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/4/506938.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/4/233885.html