Bài viết của đệ tử Đại Pháp tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc

[MINH HUỆ 14-03-2026] Tôi đã ngoài 60 tuổi và tu luyện Pháp Luân Đại Pháp được 28 năm. Tôi muốn chia sẻ về những trải nghiệm và thể ngộ của mình trong quá trình lấy lại khoản trợ cấp một con và tiền tích lũy nhà ở, vốn đã bị đình chỉ phi pháp do cuộc bức hại.

1. Bị bức hại khi chưa minh bạch Pháp lý

Năm 2001, cuộc bức hại của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đối với các học viên Pháp Luân Đại Pháp lên đến đỉnh điểm. Vì tôi kiên định tu luyện và tích cực giảng chân tướng về cuộc bức hại, mà đã nhiều lần bị bức hại. Đầu tiên, nơi làm việc cắt giảm lương của tôi, sau đó cách chức tôi, khiến tôi chịu cảnh thất nghiệp trong 10 năm.

Năm 2011, khi tôi 50 tuổi, tôi tự làm thủ tục nghỉ hưu. Vì trong 10 năm không đóng bảo hiểm xã hội, nên lương hưu của tôi rất thấp. Tôi không được nhận trợ cấp một con, cũng không được sử dụng quỹ tích lũy nhà ở của mình vì nơi làm việc cũ đã đặt mật khẩu mới, khiến tôi không thể truy cập vào để lấy thông tin. Theo quy định quốc gia, trợ cấp con một và quỹ tích lũy nhà ở là tài sản hợp pháp của cá nhân được pháp luật bảo hộ, nhưng nơi làm việc cũ của tôi đã tùy tiện ngừng cấp và giữ lại không trả cho tôi.

Lúc đó, tôi chưa minh bạch về Pháp lý tu luyện thời kỳ Chính Pháp, cũng chưa hiểu rõ sự khác biệt giữa tu luyện cá nhân và tu luyện Chính Pháp, nên chưa đặt đúng vị trí của mình. Mặc dù biết mình mang sứ mệnh trợ Sư cứu người, nhưng tôi vẫn không buông bỏ được chấp trước của con người. Trong tâm tôi vẫn ôm giữ oán hận và bất bình đối với cảnh sát và lãnh đạo nơi làm việc vì đã bức hại tôi. Tôi cũng có tâm sợ hãi—nỗi sợ này khiến tôi không thể đường đường chính chính quay lại nơi làm việc cũ để giảng chân tướng và chứng thực Pháp. Vì vậy, tôi chưa bao giờ đến nơi làm việc cũ để lấy lại quỹ tích lũy nhà ở của mình. Chuyện này khiến gia đình không sao hiểu được, thậm chí còn nảy sinh hiểu lầm về Pháp Luân Đại Pháp. Tôi biết mình đã làm không tốt trong vấn đề này và cảm thấy mình đã tạo vết nhơ cho Đại Pháp.

2. Ôm giữ chấp trước

Chớp mắt một cái, 10 năm nữa lại trôi qua, lúc này đã là năm 2021. Một ngày nọ, cộng đồng đăng thông báo rằng những người cao tuổi từ 60 tuổi trở lên chưa nhận trợ cấp một con nay có thể nộp đơn xin nhận. Tôi mang theo giấy tờ đến văn phòng cộng đồng để làm thủ tục. Nhân viên ở đó nói với tôi rằng, với khu dân cư của tôi, thì tôi cần đến văn phòng ủy ban khu dân cư.

Tôi đến tòa nhà ủy ban khu dân cư, và nhân viên tiếp tân bảo tôi lên văn phòng ở tầng hai. Tôi đẩy cửa văn phòng bước vào và thấy một phụ nữ trung niên. Cô ấy hỏi về tình huống của tôi. Tôi nói với bà rằng tôi bị nơi làm việc sa thải vì tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Tôi đã tự làm thủ tục nghỉ hưu và không được nhận trợ cấp một con. Hiện nay, theo quy định quốc gia, tôi được phép nhận khoản trợ cấp này.

Tôi muốn dùng những gì đã trải qua khi bị bức hại để mở đầu giảng chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp cho cô ấy. Nhưng cô ấy không hề tỏ ra thiện cảm, ngược lại, trong mắt còn lộ vẻ khinh thường, lạnh lùng nói: “Những trường hợp như của bác, chúng tôi không xử lý được. Tình huống của bác cũng giống như những người từng bị đưa vào trại lao động hay nhà tù. Theo quy định thì chúng tôi không thể xử lý bất kỳ trường hợp nào như vậy. Nếu muốn làm thủ tục, thì bác hãy về nơi làm việc cũ của bác!”

Tôi cảm thấy bị xúc phạm. Tôi tu luyện Chân-Thiện-Nhẫn và cố gắng làm người tốt. Tôi không làm gì sai. Sao cô ấy có thể đánh đồng tôi với tội phạm?

Tôi đứng dậy và bước ra ngoài. Sau đó, khi bình tĩnh lại, tôi nhận ra mình đã quá nóng vội. Tôi lẽ ra nên có nhiều thiện tâm hơn và dùng thái độ hòa ái để tiếp tục giảng chân tướng cho cô ấy. Tôi lẽ ra nên khuyên cô ấy đừng tin vào những lời dối trá của Đảng và đừng phản đối Đại Pháp. Tôi biết lần này mình đã làm không tốt—tôi còn thiếu sót trong tu luyện, và tôi cảm thấy rất hối hận.

Hai sự việc này có vẻ nhỏ, nhưng đã khiến cựu thế lực lợi dụng sơ hở của tôi để đạt mục đích vắt kiệt tài chính và bôi nhọ thanh danh của tôi, gây ảnh hưởng tiêu cực cho Đại Pháp.

3. Trừ bỏ chấp trước người thường

Dần dần, tôi đã có thể học Pháp bằng tâm thái bình hòa và học thuộc Pháp. Tôi đo lường hành vi của mình bằng Pháp thay vì hướng ngoại tìm. Khi gặp tình huống khó khăn, tôi hướng nội, tu từng niệm và vững bước trên con đường do Sư phụ đã an bài. Tôi cảm thấy Sư phụ đã khai mở trí huệ cho tôi. Tôi từ một học viên Pháp Luân Đại Pháp bị bức hại cả về thể xác lẫn tinh thần, trở thành người có được vinh diệu không gì sánh được là trợ Sư chính Pháp.

Thông qua học Pháp, tôi đã có nhận thức mới: Tôi nhận ra rằng chấm dứt cuộc bức hại là việc mà người tu luyện chúng ta phải làm. Chúng ta là đệ tử Đại Pháp trong thời kỳ Chính Pháp; chúng ta trợ Sư chính Pháp, quy chính hết thảy những gì bất chính trong vũ trụ. Tôi nghĩ mình cần nhanh chóng quy chính những việc trước đây đã làm chưa tốt khi chứng thực Pháp: Đây là trách nhiệm của tôi, và tôi không nên để lại bất kỳ tiếc nuối nào.

4. Lấy lại khoản trợ cấp một con

Một ngày vào cuối năm 2024, chị gái nói với tôi rằng cháu gái tôi đang làm việc tại một ủy ban khu dân cư, phụ trách xử lý hồ sơ xin trợ cấp một con. Chị hỏi tôi đã nhận được khoản trợ cấp của mình chưa. Điều này nhắc tôi rằng mình cần nộp đơn lại để xin nhận khoản trợ cấp này. Việc tôi làm không tốt ba năm trước, bây giờ tôi cần phải quy chính.

Tôi hỏi cháu gái xem cần mang theo những giấy tờ gì. Cháu hỏi: “Sao bây giờ dì mới nộp đơn? Dì đã trì hoãn ba năm rồi.” Tôi không thể giải thích rõ qua điện thoại, nên nói: “Đều là vì ‘chuyện đó’.” Cháu gái hiểu rằng tôi đang nói đến việc bị bức hại vì tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Cháu lớn tiếng nói: “Nhận trợ cấp một con không liên quan gì đến ‘chuyện đó’ cả. Dì đủ 60 tuổi là được nhận. Điều này được quy định rõ ràng trong quy định quốc gia!” Lời cháu đã làm tôi tỉnh ngộ. Đúng vậy, tôi chỉ đơn giản là đi nhận khoản trợ cấp một con—đó là việc hợp pháp và chính đáng. Tại sao tôi lại nhắc đến việc mình tu luyện Pháp Luân Đại Pháp?

Pháp của Sư phụ đã đánh thức tôi và ban cho tôi trí huệ. Tâm trí tôi đột nhiên trở nên sáng rõ, và tôi biết mình phải làm gì. Trước tiên, tôi tìm lại những giấy tờ đã chuẩn bị từ ba năm trước. Sau đó, tôi nói với chồng: “Ngày mai em sẽ đi làm thủ tục xin nhận trợ cấp một con.” Chồng tôi vui vẻ nói: “Tốt quá! Lẽ ra mình nên nhận từ lâu rồi. Có cần tôi đi cùng không?” Trong những năm qua, chồng tôi cũng chịu áp lực tinh thần rất lớn vì cuộc bức hại mà tôi trải qua, nhưng ông ấy luôn âm thầm ủng hộ và bảo vệ tôi. Tôi mỉm cười nói: “Em sẽ tự đi lấy lại khoản trợ cấp một con. Mình đừng lo.” Ông ấy gật đầu nói: “Mình đã thông minh, thành thục hơn rồi.”

Ngày hôm sau, tôi tự tin đến văn phòng ủy ban khu dân cư. Tôi đăng ký thông tin cá nhân. Trong tâm tôi cảm thấy rất bình tĩnh, không còn chút sợ hãi nào. Tôi đi thẳng đến văn phòng tầng hai của tòa nhà ủy ban khu dân cư. Khi tôi bước vào, một nữ nhân viên mỉm cười hỏi: “Cháu giúp gì được cho cô?” Tôi lịch sự nói: “Tôi đến để làm thủ tục xin nhận trợ cấp một con.” Sau khi hỏi địa chỉ nhà tôi, cô ấy vui vẻ nói: “Cô ơi, văn phòng cộng đồng trong khu dân cư nơi cô sống có thể xử lý việc này. Những việc này đều đã được giao xuống cấp cộng đồng rồi.” Tôi vội chắp tay cảm ơn nhân viên đó.

Sau đó, tôi đến văn phòng cộng đồng địa phương. Văn phòng toàn là người trẻ, một người trong họ tiếp đón tôi rất nhiệt tình. Cô ấy cẩn thận xem xét các giấy tờ tôi mang theo. Cô hỏi tôi có phải đã rời khỏi nơi làm việc sớm 10 năm không. Tôi chỉ trả lời đơn giản: “Đúng vậy.” Người trẻ ấy không hỏi thêm gì nữa. Cô rất tôn trọng và kiên nhẫn giúp tôi điền biểu mẫu trên điện thoại và hoàn tất thủ tục. Cô còn bảo tôi mang thẻ bảo hiểm y tế đến ngân hàng để mở tài khoản. Sau khi hoàn tất các thủ tục, tôi mỉm cười nói: “Cô gái trẻ, hôm nay cháu đã giúp cô rất nhiều. Cảm ơn cháu!” Cô ấy mỉm cười nói: “Cô ơi, cháu thấy cô là một người rất hiền lành. Được giúp cô là niềm vui của cháu. Trong lòng cháu cũng thấy rất vui!”

Khi rời khỏi văn phòng, tôi cảm thấy hết sức nhẹ nhõm. Mọi việc diễn ra vô cùng thuận lợi. Tôi hiểu rằng tất cả đều là an bài tỉ mỉ của Sư phụ; lần này tôi đã xử lý đúng. Nghĩ lại chuyện xảy ra ba năm trước, chính vì tôi thiếu lý trí và nóng vội mà bị cựu thế lực lợi dụng sơ hở, khiến sự việc diễn ra trái với mong muốn.

5. Lấy lại quỹ tích lũy nhà ở

Khi về nhà và kể với người nhà rằng mọi thủ tục để nhận trợ cấp con một đã được xử lý xong, họ đều rất vui. Tối hôm đó, tôi đầy tự tin nói với người nhà: “Ngày mai, em cũng sẽ đi lấy lại quỹ tích lũy nhà ở. Nhưng đã 13 năm rồi—em thậm chí không biết phải đến đâu để làm nữa.” Chồng tôi tự tin nói: “Ngày mai để tôi đi cùng mình. Nhất định mình sẽ lấy lại được số tiền đó!”

Tôi nhớ lại chuyện xảy ra 13 năm trước. Sau khi tôi làm thủ tục nghỉ hưu ở tuổi 50, tôi đến Văn phòng quỹ tích lũy nhà ở của thành phố để rút tiền. Nhân viên ở đó nói: “Nơi làm việc của chị đã đặt mật khẩu, nên chúng tôi không thể rút được. Chị cần mật khẩu do nơi làm việc của chị đặt.”

Tôi đã về nhà trong tâm trạng rất thất vọng. Tôi không muốn gặp các lãnh đạo nơi làm việc cũ, vì sợ họ và cảnh sát sẽ can nhiễu và bức hại tôi một lần nữa. Người nhà tôi không muốn làm tôi buồn, nên không ai nhắc lại việc này nữa. Trong những năm qua, tôi đã trải qua nhiều khảo nghiệm và khổ nạn. Bây giờ đã đến lúc quy chính vấn đề này. Tôi nhận ra rằng đây cũng là việc cứu người; tức là tôi không nên để họ bị đào thải vì đã tham gia vào cuộc bức hại.

Sáng hôm sau, vợ chồng tôi trước tiên đến văn phòng quỹ tích lũy nhà ở của quận, nhưng văn phòng đã chuyển đi. Sau đó, chúng tôi bắt xe buýt đến văn phòng quỹ tích lũy nhà ở của thành phố. Trong lúc chờ đến lượt, tôi phát chính niệm và phủ định toàn bộ an bài của cựu thế lực, cũng như mọi can nhiễu tà ác. Tôi tuyên bố rằng tôi chỉ đi theo an bài của Sư phụ. Tôi nghĩ rằng nếu thực sự cần quay lại nơi làm việc cũ để hỏi mật khẩu thì tôi sẽ đi. Quỹ tích lũy nhà ở là tài sản cá nhân, nhận lại là hợp pháp và chính đáng.

Khi tôi đang làm thủ tục giấy tờ, nhân viên nói với tôi rằng tôi có thể rút khoản tiền đó—không hề nhắc đến mật khẩu nào. Có vẻ như việc tôi phát chính niệm đã thanh lý các hắc thủ, lạn quỷ và nhân tố tà ác ở phía sau, sự khống chế của cựu thế lực đã bị giải thể.

Nhân viên mỉm cười nói: “Thật trùng hợp! Trong thành phố chúng ta có một người trùng tên với cô, và tình huống cũng tương tự. Chỉ cần cô có giấy tờ chứng minh rằng cô từng làm việc tại đơn vị đó là được.” Cứ như vậy, một khảo nghiệm nhỏ đã được hóa giải. Vợ chồng tôi quay về nhà lấy giấy tờ.

Chiều hôm đó, tôi tìm được giấy tờ có đóng dấu của nơi làm việc và quay lại gặp nhân viên tại văn phòng quỹ tích lũy nhà ở của thành phố. Sau khi xem giấy tờ, cô ấy lập tức chuyển khoản tiền vào thẻ ngân hàng của tôi. Toàn bộ sự việc chỉ mất vài phút, rồi tôi bắt xe buýt về nhà.

Từ nay về sau, tôi sẽ làm theo lời Sư phụ và tinh tấn tu luyện. Tôi sẽ trân quý mối duyên tiền định từ vô số đời với Đại Pháp, trân quý sự cứu độ từ bi của Sư phụ, và làm tốt trên con đường tu luyện mà Sư phụ đã an bài.

Bài chia sẻ lý tính giữa những người tu luyện thường chỉ phản ánh nhận thức của cá nhân trong trạng thái tu luyện tại thời điểm viết bài, thiện ý giao lưu trên tinh thần cùng nhau đề cao.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/14/506132.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/4/19/233697.html