Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 28-01-2026] Năm 1996, sau khi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, thân thể và tâm trí tôi đã được cải biến, cảm thấy như được tái sinh.

Tôi bị xem là “người độc thân đã có tuổi”, một người quen đã giới thiệu tôi với một “người độc thân đã có tuổi” khác. Tôi không có tiền, sống một mình ở nhà thuê. Khi cuộc bức hại của ĐCSTQ nghiêm trọng, tôi phải chịu áp lực tâm lý rất lớn, những mong tìm được một người có thể thấu hiểu và chấp nhận việc tu luyện của mình. Chồng tôi là người duy nhất phù hợp, nên chúng tôi đã kết hôn.

Vì gia đình chồng không tổ chức đám cưới và chúng tôi không có tiền, nên chúng tôi chỉ dành ra 85 nhân dân tệ để gọi vài món ăn ở nhà hàng, không có đồ uống. Hai chúng tôi ăn một bữa có phần cô quạnh, buồn tẻ. Đó là “tiệc cưới” của chúng tôi.

Không ngờ, sau khi kết hôn, chồng tôi rất lạnh nhạt với tôi. Anh ấy hiếm khi trò chuyện hay cười. Tôi phải chịu đựng nỗi khổ của việc “ngậm bồ hòn làm ngọt”, không sao nói ra được nỗi đau của mình. Sau 10 năm chúng tôi kết hôn, chỉ có ba người bạn biết về hoàn cảnh của tôi. Họ rất đồng cảm, hai người thậm chí còn khóc vì những đau khổ mà tôi phải chịu đựng.

Sáu tháng sau khi kết hôn, mẹ chồng tôi hỏi: “Sao con vẫn chưa có thai?” Khi tôi nói với bà sự thật, bà rất sốc và bàng hoàng, rồi thận trọng hỏi: “Con có ly hôn con trai mẹ vì chuyện này không?” Tôi trả lời: “Con tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Con sẽ không ly hôn con trai mẹ đâu”.

Khi mẹ chồng biết chúng tôi không có một cuộc hôn nhân thực sự, bà trở nên rất dè chừng với tôi và còn xúi chồng tôi nghi ngờ tôi.

Mẹ ruột tôi mất khi tôi 12 tuổi, vì vậy tôi luôn khao khát tình mẫu tử. Khi còn đang hẹn hò với chồng, mỗi khi mua đồ ăn ngon, tôi đều nghĩ đến mẹ anh ấy. Tôi đối xử với bà như mẹ ruột, ăn gì ngon cũng nghĩ đến bà.

Lúc mới cưới, tôi không có việc làm, tài chính của vợ chồng tôi rất eo hẹp. Chúng tôi thậm chí không có tủ lạnh hay tivi màu. Tôi đã dùng 45 nhân dân tệ (khoảng hơn 200 nhân dân tệ hiện nay) để mua con dao bếp cho mẹ chồng ở siêu thị, dù bản thân tôi cũng cần một cái. Bà không trân trọng và nói: “Con mua bằng tiền của con trai ta, không phải tiền của con.”

Khi chúng tôi sửa nhà, mẹ chồng đã cho chúng tôi 10.000 nhân dân tệ. Tôi rất biết ơn. Sau khi mua chiếc tivi đầu tiên và dùng được vài ngày, chúng tôi nhận thấy tivi nhà bố mẹ chồng quá nhỏ, nên đã đưa tivi của mình cho họ.

Mẹ chồng bị đau chân. Tôi đã cùng bà đi khá xa để mua vải. Không ai dám đi xa như vậy với bà, nên nhiều năm bà không đi bộ quãng đường dài như thế. Bà rất cảm động vì tôi đã đi cùng.

Bà niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”, và chân bà đã hồi phục. Mối quan hệ giữa chúng tôi trở nên tốt đẹp hơn.

Sau khi vợ chồng tôi bận rộn kinh doanh và tập trung lo trả nợ, chúng tôi ít quan tâm đến mẹ chồng hơn. Bà bắt đầu oán trách và không còn niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo” nữa.

Mấy năm trước, vào kỳ nghỉ Quốc khánh đầu tháng 10, bà trách tôi không mua nhiều đồ cho bà, nói: “Mang miếng thịt này về mà ăn đi”. Vì không nhận ra bà đang giận, tôi nói: “Để tạm trong tủ đông, ngày mai mua tủ lạnh xong con sẽ lấy về.” Khi tôi đến lấy thịt, bà nổi giận. Ngày hôm sau, bà kể lể với chị chồng, nói rằng tôi làm bà tức giận đến mức đau tim, chân tay bà lạnh ngắt.

Chị chồng gọi điện cho chồng tôi, mắng anh ấy. Khi về nhà, anh rất tức giận với tôi, tôi buồn đến mức đêm đó chỉ ngủ được hai tiếng. Cảm giác như mẹ chồng cho chúng tôi 10.000 nhân dân tệ nghĩa là chúng tôi nợ bà tất cả, và bà thích mắng chúng tôi thế nào thì mắng. Tôi bắt đầu oán hận bà và không còn đến thăm bà nữa. Sau khi bà ngừng niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”, chân bà lại bắt đầu đau, và bà không xuống cầu thang được.

Một đồng tu lâu năm nói với tôi: “Chị là người tu luyện, sao có thể ôm giữ oán hận chứ?” Lời này của đồng tu đã thức tỉnh tôi. Là người tu luyện, tôi nên đối xử tốt với mẹ chồng. Dù vẫn không thoải mái, nhưng tôi đã làm món tôm và mang đến cho bà khi còn nóng.

Sau khi tôi đề cao tâm tính, tôi mua cho bà mấy bộ quần áo hè. Bà rất vui và lại tiếp tục niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”.

Khi học Pháp sâu hơn, tôi đã buông bỏ nhiều chấp trước nhân tâm hơn nữa. Tôi nhận ra cách hành xử của gia đình chồng đang giúp tôi tu luyện và đề cao bản thân.

Trong đại dịch COVID-19, bố chồng tôi phải nhập viện cấp cứu vì bệnh phổi nặng và đã qua đời. Một tháng sau, mẹ chồng tôi cũng nhập viện. Tôi thấy bà mặc quần áo cũ đã hơn 40 năm, nên định mua áo mới cho bà khi bà xuất viện.

Khi đến lượt chồng tôi chăm bà, tôi mang thức ăn đến muộn vì phát chính niệm. Mẹ chồng thấy thương xót con trai, còn chồng tôi áy náy với mẹ nên đã mắng tôi. Tôi nhận ra mình vẫn còn tâm oán hận, đố kỵ, và ý nghĩ không tốt về mẹ chồng.

Sau khi điều chỉnh lại tâm thái, lần thăm viện sau đó, vợ chồng tôi đã cùng ăn tại bệnh viện, và mẹ chồng đã cười vui. Khi bà đau bụng, chồng tôi xoa bụng cho bà, còn tôi nhẹ nhàng xoa tay bà an ủi. Bà nắm tay chồng tôi và tay tôi, đặt hai tay chúng tôi vào nhau và nói: “Sau khi mẹ mất, hai con phải sống hạnh phúc với nhau”. Trước đây bà rất độc đoán và thường nói: “Nếu hai con sống cùng được thì sống, không thì thôi.” Tôi cảm thấy đây là lần đầu tiên bà thể hiện sự quan tâm như vậy đối với tôi. Tôi xúc động đến rơi lệ.

Mẹ chồng được xuất viện khi bệnh của bà đã ở giai đoạn cuối. Khi đến lượt chồng tôi chăm sóc, bà muốn ngồi dậy nhưng anh không đỡ bà. Tôi ngồi xếp bằng và đỡ bà cho đến khi bà mệt và muốn nằm xuống. Bà cảm động đến nỗi nắm chặt tay tôi bằng cả hai tay. Lòng tôi tràn ngập sự cảm thông, và tôi cũng khóc theo.

Đột nhiên bà nhìn tôi chằm chằm, chỉ vào tôi và nói với chồng tôi: “Sao con bé trông khác trước thế?” Tôi nói: “Con tu luyện Đại Pháp, nên con thiện hơn.” Sau đó, bà nhiều lần nắm tay tôi để bày tỏ sự cảm kích.

Trong tháng cuối đời của bà, tôi đã chứng thực trọn vẹn sự thiện lương và từ bi của một đệ tử Đại Pháp, cuối cùng các con của bà cũng đã công nhận tôi. Nhân duyên giữa tôi và mẹ chồng trong đời này đã khép lại một cách viên mãn.

Đối xử thiện với các lãnh đạo và cán bộ cộng đồng

Có một năm, nhân viên của ĐCSTQ đã đến nhà tôi hai lần để bắt giữ tôi. Họ đã điều động nhiều xe và khoảng 30 cảnh sát nhưng cuối cùng không đưa tôi đi. Sự việc này gây chấn động lớn trong tòa nhà của tôi cũng như mấy tòa nhà lân cận, và tôi đột nhiên trở thành tâm điểm chú ý. Tôi vẫn giữ bình tĩnh và trầm ổn, và hàng xóm bắt đầu nhìn tôi bằng sự kính trọng. Thái độ của ba người quản lý tòa nhà đặc biệt đáng chú ý.

Nhiều năm trước, tôi đã giúp người quản lý cũ của tòa nhà của mình thoái xuất khỏi các tổ chức của ĐCSTQ. Tuy nhiên, vì lợi ích cá nhân, bà ấy vẫn làm theo lệnh của chính quyền là gỡ bỏ các áp phích thông tin về Đại Pháp trong hành lang. Trong chiến dịch “xóa sổ” của ĐCSTQ, bà ấy còn hợp tác với các cán bộ cộng đồng để yêu cầu chồng tôi và tôi ký tam thư. Tôi đã hai lần đến gặp bà, mang theo các cuốn sách nhỏ và bản ghi âm giảng chân tướng. Cuối cùng, bà ấy đã hoàn toàn hiểu được chân tướng. Bà ấy chắp hai tay trước ngực, nói với tôi: “Bây giờ, tôi đã hoàn toàn tin vào Pháp Luân Đại Pháp và sẽ bắt đầu niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo’.”

Người quản lý mới của tòa nhà là một ông lão thích đọc tài liệu chân tướng. Tôi thường tặng ông ấy tờ rơi, bản ghi âm và lịch Đại Pháp. Các đồng tu khác đã giúp vợ chồng ông thoái xuất khỏi các tổ chức của ĐCSTQ, và ông đã bảo vệ các đồng tu.

Một quản lý tòa nhà ở khu bên cạnh chào hỏi tôi và nói rằng các chị em và bạn bè của bà thích đọc các tài liệu chân tướng, nên tôi thường xuyên đưa tài liệu cho bà ấy, năm nào cũng tặng bà ấy lịch Đại Pháp.

Tôi tình cờ gặp một ủy viên cộng đồng ở chợ. Trước đây, khi còn làm việc ở một cộng đồng khác, bà ấy từng hợp tác với cảnh sát để bức hại các đồng tu. Sau mấy lần được tôi giảng chân tướng, bà ấy đã thay đổi thái độ rất nhiều. Mỗi khi gặp tôi, bà đều chào hỏi rất thân thiện.

Khi ngày càng có nhiều người biết tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi càng chú ý hơn đến lời nói và hành động của mình, bởi vì tôi muốn thể hiện hình ảnh của một đệ tử Đại Pháp thiện lương, chính nghĩa, và tích cực. Tôi hy vọng sẽ có nhiều người hơn nữa hiểu rằng “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”, vượt qua kiếp nạn và có một tương lai tươi sáng.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/28/503429.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/4/15/233655.html