Em chồng giúp tôi hướng nội
Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc
[MINH HUỆ 13-03-2026] Tôi năm nay 70 tuổi, tu luyện Pháp Luân Đại Pháp đã 27 năm. Tôi chiểu theo lời dạy của Sư phụ và đề cao tâm tính. Tôi đã đọc và học thuộc nhiều lần cuốn Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chính của Pháp Luân Đại Pháp, và tinh tấn làm ba việc.
Vì lơ là trong tu luyện, tôi gặp phải can nhiễu do quan niệm và cái tình của con thường gây ra, nên gần đây đã trải qua một đại quan tâm tính.
Trước Tết Nguyên Đán, em chồng đến thăm chúng tôi. Ban đầu cuộc trò chuyện trong bữa tối diễn ra vui vẻ, và chú ấy nói tôn trọng quyết định tu luyện Pháp Luân Đại Pháp của tôi. Chú ấy khen tôi có thể bao dung người khác và không tức giận.
Nhưng sau khi uống vài ly, chú ấy bắt đầu chửi bới tôi và nói năng thô lỗ. Chú ấy đi theo tôi vào bếp và mắng chửi gia đình tôi.
Ban đầu, tôi vẫn bình tĩnh và hỏi tại sao chú lại nói những lời như vậy. Tôi nhắc chú nhớ rằng vợ chồng tôi đối đãi tốt với chú—chúng tôi cũng giúp chú tìm việc và kết hôn. Ngay cả khi chú ấy chửi tôi, tôi vẫn cảm ơn chú ấy vì đã cho tôi đức. Điều này khiến chú ấy càng thêm tức giận, chú ấy cố gắng đánh tôi, nên tôi nhắc chú ấy rằng đánh tôi chỉ càng cấp nhiều đức cho tôi mà thôi.
Tình huống leo thang và chú ấy mắng Đại Pháp và Sư phụ. Tôi có thể tha thứ việc chú ấy mắng chửi tôi, nhưng không thể tha thứ việc chú ấy mắng chửi Đại Pháp và Sư phụ. Tôi hét lên: “Đừng nói nữa! Đừng tạo thêm nghiệp!” Chú ấy im lặng một chút. Chồng tôi tiễn chú ấy về nhà.
Tôi đứng trước Pháp tượng của Sư phụ và nói: “Sư phụ, con đã không làm tốt. Con khiến em chồng nói lời bất kính với Sư phụ và Đại Pháp. Con xin lỗi Sư phụ; là lỗi của con”.
Tôi tự trách bản thân nhưng không thể tìm ra nguyên nhân mâu thuẫn. Hồi tưởng lại những gì xảy ra, tôi thấy vui khi em chồng khen tôi có thể bao dung người khác. Tôi nhận ra mình có tâm hoan hỷ và muốn nghe những điều tốt đẹp.
Sau khi em chồng uống vài ly, chú ấy nói: “Chị tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và bảo chúng tôi thoái xuất khỏi các tổ chức của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Nếu tôi thoái chị đưa tôi bao nhiêu tiền?” Tôi bảo chú ấy rằng Đại Pháp cứu người, không thể đo lường bằng tiền được. Tôi lấy bản thân làm ví dụ—Sau khi kết hôn, tôi mắc nhiều bệnh nhưng sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã trở nên khỏe mạnh. Vì tôi có sức khỏe tốt suốt 20 năm qua, chúng tôi đã tiết kiệm được tiền.
Em chồng không đồng ý với lời giải thích của tôi, nói rằng tôi mắc bệnh trước khi cưới anh trai chú ấy. Tôi bảo chú ấy rằng tôi hoàn toàn khỏe mạnh trước khi đám cưới.
Việc tranh cãi này là do tâm tranh đấu cũng như tâm oán hận của tôi, cả hai đều bắt nguồn từ văn hóa đảng.
Sau khi kết hôn, vợ chồng tôi sống chung với gia đình chồng trong hai năm. Vợ chồng em chồng cũng sống ở đó. Cha chồng tôi tính tình nóng nảy. Ông ấy thường gây gổ vô cớ, dẫn đến ẩu đả và mắng chửi người. Tôi bị trầm cảm và mắc bệnh. Vì điều này, tôi nảy sinh sự oán hận đối với gia đình chồng.
Tôi cứ nghĩ những khúc mắc với gia đình chồng đã được hóa giải sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Nhưng chúng lại nổi lên. Cựu thế lực coi đây là điểm yếu và dùng tâm oán hận của tôi để gia tăng mâu thuẫn của chúng tôi.
Là người tu luyện, chúng ta phải dùng Pháp để chỉ đạo, đối mặt với mâu thuẫn bằng tâm từ bi. Ngay cả khi chúng ta bị oan, thì cũng cần nghĩ cho người khác trước. Tuy nhiên lần này, tâm của tôi không dựa trên Pháp, và tôi bảo em chồng: “Cảm ơn chú đã cấp đức cho chị.” Những lời này đã làm tình huống trầm trọng hơn, khiến chú ấy mắng chửi Sư phụ và Đại Pháp. Khi nghĩ lại những gì xảy ra, tôi nhận ra đó là tâm oán hận tôi đã chưa loại bỏ khiến cậu ấy nổi giận.
Tối hôm đó tôi ngủ rất ít. Ngoài việc phát chính niệm và nhẩm Pháp, tôi hướng nội và cố gắng đồng hóa bản thân với Pháp. Tôi cảm thấy gánh nặng trong lòng nhẹ đi, và mọi lo toan biến mất như thể Sư phụ đang đẩy tôi tiến về phía trước. Tâm tôi rộng mở và cảm giác bị trói buộc đã tan biến. Tôi phải cảm ơn em chồng đã cho tôi cơ hội đề cao bản thân–chú ấy giúp tôi nhìn thấy những chấp trước tôi chưa loại bỏ. Trước đó em chồng đã thoái tất cả các tổ chức của ĐCSTQ mà chú ấy từng tham gia, nhưng tôi chưa giảng thấu đáo chân tướng cuộc bức hại cho chú ấy.
Sáng hôm sau, em chồng gọi điện xin lỗi. Mâu thuẫn của chúng tôi đã được giải quyết.
Tôi nhận ra rằng oán hận là trở ngại lớn trong tu luyện. Chúng ta tu Chân, Thiện, Nhẫn, không có chỗ cho oán hận. Bất kể người khác nói hoặc làm gì, không có gì là ngẫu nhiên và chúng ta không được có bất kỳ oán hận nào đối với họ. Oán hận không đơn thuần chỉ là tâm chấp trước—nó là ma, và không được phép tồn tại trong trường của người tu luyện.
Hồi tưởng lại gần ba thập niên tu luyện, tôi thường có tâm oán hận đối với người nhà hoặc đồng tu. Oán hận và tranh đấu bắt nguồn từ văn hóa đảng. Tôi đã không đối xử với người khác bằng tâm từ bi khi lợi ích cá nhân bị xâm hại mà lại đi phàn nàn và đổ lỗi cho người khác, ôm giữ hận thù.
Một số học viên qua đời vì không thể buông bỏ tâm oán hận. Oán hận, tật đố, và tranh đấu luôn đi cùng nhau. Là người tu luyện, chúng ta phải loại bỏ chúng.
Tôi sẽ chiểu theo lời dạy của Sư phụ, bước trên chính lộ, loại bỏ tâm oán hận cùng các chủng tâm chấp trước, tu xuất tâm từ bi với chúng sinh—để nhiều chúng sinh hơn nữa được đắc cứu. Tu thành chính giác vô tư vô ngã, tôi hy vọng giác ngộ và theo Sư phụ trở về thiên quốc của mình.
Trên đây là thể ngộ cá nhân ở tầng thứ sở tại. Vui lòng chỉ ra bất cứ điều gì không phù hợp với Pháp.
Con xin cảm tạ Sư phụ. Cảm ơn các đồng tu.
Bài chia sẻ lý tính giữa những người tu luyện thường chỉ phản ánh nhận thức của cá nhân trong trạng thái tu luyện tại thời điểm viết bài, thiện ý giao lưu trên tinh thần cùng nhau đề cao.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/13/507416.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/4/12/233617.html



